Công an xác nhận bằng văn bản: Hội nhà văn cung cấp thông tin, tài liệu tố giác Phạm Thành

Posted: November 13, 2014 in Uncategorized
Tags:

Phạm Thành (Bà Đầm Xòe) – Sáng nay, 11.11.2014, hai đồng chí công an phường Đồng Tâm, nơi Phạm Thành cư trú, đem quyết định giải quyết khiếu nại của Thủ trưởng cơ quan an ninh CA HN trao cho Phạm Thành. Nội dung trả lời trong quyết định tương đối giống với biên bản mà Công an Hà Nội lập có chư ký của Thượng tá, Điều tra viên Trần Văn Tú, Phạm Thành và LS Hà Huy Sơn. Đương nhiên văn quyết định khẳng định giấy Triệu tập và không cho LS cùng làm việc là đúng luật.

� Xem thêm: Thư của chị Lê Thị Minh Hà, vợ blogger Anh Ba Sàm gửi các độc giả và quốc tế + Từ những gì đã mất + Bến Tre: Công an xã và dân phòng đánh dân + Công an đánh chết dân, nói là không hiểu luật.

Sự đúng luật ấy được thể hiện: “Cơ quan An ninh điều tra – Công an thành phố Hà Nội nhận được hai văn bản của Hội Nhà văn Việt Nam và Tập đoàn Bưu chính viễn thông Việt Nam cung cấp thông tin, tài liệu về việc ông Phạm Chí Thành trú tại 121 ngách 128C/27 phố Đại La – phường Đồng Tâm có nhiều bài viết phát tán trên mạng Internet có nội dung chỉ trích các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, nói xấu chế độ.”… (mời các bạn xem tòan văn qua ảnh chụp).

2

2

Như vậy, việc Hội Nhà văn có văn bản cung cấp thông tin, tài liệu tố giác Phạm Thành là một sự thật đã được ấn định bằng văn bản của cơ quan bảo vệ pháp luật. Các Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, liệu có còn ại nghi ngờ (như nhà văn Trần Nhương, Nguyễn Xuân Hưng…) hay phải xin lỗi Hội Nhà văn (như nhà văn Nhật Tuấn) rằng, Hội Nhà văn Việt Nam không hề có văn bản kiến nghị khởi tố Phạm Thành nữa không?

Bài Bà Đầm Xòe đăng:

Thư của chị Lê Thị Minh Hà, vợ blogger Anh Ba Sàm
gửi các độc giả và quốc tế

Kính gửi:

Các độc giả của blog Anh Ba Sàm.

Kính gửi:

– Ngài Barack Obama, Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ – Văn phòng Nhà Trắng
– Ngài John Kerry, Ngoại trưởng Hợp chủng quốc Hoa Kỳ – Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ
– Ngài Chris Smith, Thượng nghị sĩ Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, Chủ tịch Tiểu ban Nhân quyền trực thuộc Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội Hoa Kỳ
– Ngài Frank R. Wolf, Thượng nghị sĩ Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, Đồng Chủ tịch Ủy ban Nhân quyền Tom Lantos

Đồng kính gửi:

– Ông Kenneth Roth, Giám đốc Điều hành tổ chức Giám sát Nhân quyền
– Tiến sĩ T. Kumar, Giám đốc tổ chức Ân xá Quốc tế
– Bà Sandra Mims Rowe, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Nhà báo

và các tổ chức nhân quyền quốc tế khác: Phóng viên Không Biên giới, Văn bút Quốc tế, Người Bảo vệ Quyền Dân sự…

Kính thưa quý vị,

Vào ngày 31/10/2014, bà Lê Thị Minh Hà, vợ của ông Nguyễn Hữu Vinh (tức blogger Anh Ba Sàm), đã đến gặp Dân biểu Tom Koenigs tại Quốc hội Liên bang Đức.

Tôi là Lê Thị Minh Hà, vợ của ông Nguyễn Hữu Vinh tức blogger Anh Ba Sàm.

Chồng tôi được báo chí quốc tế đánh giá là một trong những nhà hoạt động dân quyền nổi tiếng nhất Việt Nam. Đối với người dân trong nước, đặc biệt là cộng đồng những người sử dụng Internet ở Việt Nam, ông là một trong những blogger nổi tiếng nhất, người sáng lập và điều hành trang blog Anh Ba Sàm, tức Thông Tấn Xã Vỉa Hè, gắn bó với độc giả Việt Nam từ năm 2007 đến nay.

Chồng tôi và cộng tác viên, cô Nguyễn Thị Minh Thúy, đã bị cơ quan an ninh điều tra thuộc Bộ Công an Việt Nam bắt giữ ngày 5/5/2014 và bị khởi tố theo Điều 258 Bộ luật Hình sự, “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Chồng tôi và cô Minh Thúy đã bị tạm giam kể từ đó và cho đến nay vẫn chưa được gặp thân nhân.

Là vợ của Anh Ba Sàm, vì hoàn cảnh sức khỏe không tốt, không chịu được điều kiện khí hậu-thời tiết miền Bắc, tôi không thường xuyên ở bên chồng tôi trong những năm qua; nhưng những gì tôi biết về ông lâu nay luôn thống nhất rằng: Ông là một người yêu nước bằng cả trái tim. Hơn thế nữa, ông là một trí thức, một blogger luôn ý thức được tầm quan trọng to lớn của mạng Internet đối với công cuộc dân chủ hóa và phát triển đất nước. Và ông đã luôn sử dụng Internet như một công cụ để thực hiện mong ước nhiệt thành của ông – “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”.

Trang mạng Anh Ba Sàm (địa chỉ hiện nay: basam.info, anhbasam.wordpress.com, basamnews.info) được thành lập năm 2007 nhằm mục đích “giải phóng bạn đọc khỏi sự nô lệ về tinh thần”, mà chồng tôi gọi tắt là “phá vòng nô lệ” và lấy đó làm chủ trương của trang. Ông tin rằng, người dân Việt Nam chỉ có thể có được những quan điểm chính trị riêng nếu được thông tin đầy đủ.

Theo tinh thần ấy, mỗi ngày Anh Ba Sàm đều tổng hợp thông tin về những vấn đề chính trị từ nhiều nguồn khác nhau: từ các cơ quan truyền thông Nhà nước, các hãng tin nước ngoài, từ những nhà hoạt động, nhà báo, những blog cá nhân và cả những trang mạng bị chính phủ Việt Nam gọi là “phản động”, “thù địch với Nhà nước”.

Ngoài ra, Anh Ba Sàm còn cống hiến cho độc giả các danh sách đường dẫn (link) phong phú đến 50 trang blog hàng đầu của các cá nhân và tổ chức xã hội dân sự Việt Nam, 50 trang truyền thông độc lập và của nhà nước bằng tiếng Việt, 56 trang truyền thông nước ngoài cũng như 19 trang mạng hướng dẫn cách vượt kiểm duyệt Internet. Những kỹ thuật của blog đã tạo điều kiện cho độc giả viết các bình luận nóng hổi về những sự kiện thời sự.

Theo nhiều nguồn thống kê khác nhau thì từ năm 2009, chồng tôi và cộng sự đã đưa lên Internet hàng trăm nghìn bài báo, trong đó có rất nhiều tư liệu quý như lịch sử Việt Nam từ 1945 đến 1995, sách trắng về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, và nhiều bài viết của các cây viết nổi tiếng Việt Nam. Mỗi ngày, trang mạng Anh Ba Sàm có trung bình một trăm nghìn lượt truy cập.

Rất có thể là Nghị định số 72/2013/ND-CP của Chính phủ về “Quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ Internet” đã được ban hành chỉ để nhằm kiểm duyệt trang Anh Ba Sàm. Khoản 4 Điều 20 và Khoản 4 Điều 26 của Nghị định này (có hiệu lực từ ngày 1/9/2013) cấm các chủ blog và trang mạng ở Việt Nam thu thập thông tin từ những cơ quan truyền thông Nhà nước hoặc từ những trang mạng của các cơ quan công quyền. Ở thời điểm đó, Anh Ba Sàm là trang mạng duy nhất có thể tiếp cận ở Việt Nam mà có một khối lượng tư liệu và số người truy cập ở mức đáng kể như thế.

Theo danh sách xếp hạng của Alexa.com thì Anh Ba Sàm hiện vẫn thuộc số những trang mạng đuợc truy cập nhiều nhất ở Việt Nam.

Chồng tôi có phạm tội không?

Chính phủ Việt Nam đã huy động hacker tấn công trang mạng Anh Ba Sàm, vì nó không được Nhà nước cho phép, nghĩa là bị xem là bất hợp pháp. Ngay từ năm 2007, trang mạng này đã liên tục bị đánh phá và làm tê liệt bằng những cuộc tấn công từ chối dịch vụ (DDoS). Từ năm 2010 đến năm 2013, nó bị tin tặc cướp ba lần và đã có lúc chủ nhân của nó bị mất quyền sở hữu. Trong thời gian này, 6 trang mạng và trang blog sao chép lại nội dung của Anh Ba Sàm cũng bị tin tặc cướp và xóa.

Bảy năm qua, trong quá trình điều hành trang mạng Anh Ba Sàm, chồng tôi cũng đã nhiều lần bị cơ quan an ninh nhắc nhở, đe dọa, ép buộc ông phải chấm dứt hoạt động làm blog, nhưng ông đều khéo léo và kiên quyết từ chối. Luôn chọn cách tiếp cận mềm dẻo, ôn hòa, ông chưa bao giờ tự coi mình là kẻ thù của chế độ, càng không chủ trương chống chính quyền bằng bạo lực – cho dù chỉ bằng ngôn từ. Tuy rất kiên trì trong mục đích cho người dân được tiếp cận rộng rãi với các nguồn thông tin khác nhau, nhưng ông không chọn cách đối đầu trực tiếp với các cơ quan chính quyền. Tôi tin rằng, những gì ông làm đã vừa góp phần “khai dân trí” như ông mong muốn, vừa giúp “khai quan trí” và giảm bớt mâu thuẫn giữa chính quyền và người dân, điều hòa căng thẳng trong xã hội. Ông là người có thể góp phần rất lớn cho một sự chuyển đổi ôn hòa ở Việt Nam theo hướng dân chủ hóa.

Bản thân chồng tôi cho rằng trang mạng của mình đã thúc đẩy tự do báo chí. Trong một diễn đàn thảo luận, ông đã lấy thí dụ rằng cùng một bài đăng, trên trang mạng của một tờ báo nhà nước thì nó chỉ nhận được một phản hồi, trong khi trang mạng của ông đã nhận được những 600 lời bình luận đối với chính bài báo ấy. Như thế, ở Việt Nam, trong bối cảnh truyền thông-báo chí bị Nhà nước kiểm soát chặt, đã hình thành những diễn đàn cho phản biện xã hội, có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong quần chúng.

Chồng tôi mong ước: Một ngày nào đó báo chí tư nhân chuyên nghiệp sẽ được cho phép hoạt động ở Việt Nam. Và ông đã cố gắng hết sức để ngày đó sớm đến.

Từ những điều trên, với tình cảm của một người vợ đối với chồng mình và những hiểu biết về ông, tôi khẳng định: Chồng tôi – Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh – nếu có phạm tội gì, thì chỉ là tội yêu nước, yêu tự do, và mong muốn đất nước Việt Nam dân chủ hóa, người dân Việt Nam có quyền tự do.

Nguyễn Hữu Vinh là một người bảo vệ nhân quyền, đã nỗ lực tranh đấu ôn hòa cho quyền con người ở Việt Nam, đặc biệt là quyền tự do thông tin và báo chí. Việc bắt bớ ông là tùy tiện, vi hiến, trái pháp luật trong nước và vi phạm các tiêu chuẩn và điều ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết.

Tôi xin kính đề nghị các độc giả của trang mạng Anh Ba Sàm, đề nghị các cơ quan Chính phủ và Quốc hội Mỹ, các tổ chức nhân quyền quốc tế lên tiếng và gây sức ép đòi hỏi chính quyền Việt Nam:

1, Trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho chồng tôi, nhà bảo vệ nhân quyền Nguyễn Hữu Vinh tức blogger Anh Ba Sàm, và cộng sự của ông là Nguyễn Thị Minh Thúy;

2, Hủy bỏ Điều 258 Bộ luật Hình sự Việt Nam về “lợi dụng các quyền tự do dân chủ”;

3, Tôn trọng quyền tự do thông tin và báo chí của người dân Việt Nam. Hủy bỏ ngay lập tức Nghị định số 72/2013/ND-CP về “Quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ Internet” và các văn bản luật tương tự có mục đích hạn chế quyền tự do thông tin và báo chí ở Việt Nam.

Ngày 18 tháng 10 năm 2014
Lê Thị Minh Hà

Từ những gì đã mất

NS Tuấn Khanh – Nhậu say trong một buổi tiệc, viên cán bộ công an huyện đi đến nơi có 2 người phụ nữ không hề quen biết đang ngồi, và ôm hôn. Khi bị phản ứng, viên công an này lại tiếp tục ôm hôn người thứ hai, đồng thời nói chắc nịch và thách thức rằng muốn biết ông ta “là ai” thì cứ lên công an xã.


Vết thâm tím trên cánh tay chị Quyên mà theo chị là do
bị công an xã đánh khi bị còng tay.

MTG: “Anh làm gì mà tự nhiên hôn em tui?”. Ông T. trả lời: “Anh làm công an, muốn gì thì qua xã giải quyết!”. Nói xong ông chồm qua hôn luôn tui. Sau đó, ông T. bỏ qua trụ sở công an xã” – chị Thy kể.

Tức giận vì sự càn quấy này, hai người phụ nữ đi lên công an xã Giao Thạnh, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre, nơi họ cư ngụ để hỏi cho ra lẽ. Không ngờ tất cả những viên chức nơi đó dù chưa kịp nghe lý lẽ, đã đều đứng về phe viên công an, nạt nộ họ như tội phạm. Thậm chí, sau đó công an ở xã còn còng tay họ và lên gối vào mặt người phụ nữ dám lên tiếng về quyền của mình. Câu chuyện được kể lại, tưởng chừng như trong một vở tuồng tố cáo chế độ phong kiến xa xưa nào đó, thế nhưng mỉa mai thay, lại mới vừa diễn ra trước đám đông dân chúng trong  ngày 15 tháng 10 này.

Tham khảo: Công an huyện say xỉn hôn phụ nữ giữa đường… cho vui?

Những câu chuyện kể như vậy cứ xuất hiện ngày càng nhiều trên các trang báo. Nhiều như trên một gương mặt của một xã hội xuất hiện những vết thẹo không thể xoá và quay quắt. Những vết thẹo làm căng thêm nỗi đau về một xã hội ngày càng bất an, trong đó, thật khó tả khi nỗi bất an lại xuất hiện từ quyền con người của phụ nữ Việt Nam đang ngày càng mong manh trong thời hiện đại. Trong lời tâm sự của chị Nguyễn Thị Mai Thy, sinh năm 78, khi thấy tất cả cán bộ và công an ở trụ sở tay bắt mặt mừng với nhau và nạt nộ chị, chị Thy và người bạn đã “ngao ngán và biết chắc có thưa, trình bày thế nào cũng không ăn thua”. Khổ nổi, danh dự và niềm tin vào lẽ phải vẫn thúc đẩy chị lên tiếng và gánh lấy hậu quả.

Cũng trong những ngày đầu tháng 11, tin tức cho hay một ca sĩ nữ có tên tuổi ở Việt Nam sang Mỹ trình diễn, đã nhờ luật sư gửi thư đến một toà báo lớn ở thành phố Westminter, Mỹ để khởi kiện vì có bài viết mô tả về đêm diễn của cô với cộng đồng người Việt khiến cô không thấy hài lòng. Đơn kiện này đòi tờ báo phải xin lỗi, dựa trên quyền danh dự cá nhân và nghề nghiệp của cô. Điều đáng nói là, người ca sĩ này trước đó ở Việt Nam, nhiều năm liền cô bị báo chí và vài cá nhân trong ngành thời trang phê bình, tấn công thậm tệ, nhưng không thể nào đáp trả được. Ngay trong một xã hội mà lúc nào hình ảnh người phụ nữ cũng được ngợi ca là bình đẳng và phát triển, một ca sĩ tên tuổi cũng từng phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng khi bị chà đạp, thì thử hỏi tại miền tỉnh lỵ xa xôi, một phụ nữ vô danh sẽ phải làm gì khi bị bủa vây xúc phạm?

Phải chăng những người phụ nữ phải đi thật xa mới tìm thấy được công lý cho đời mình? Những dòng tin về các người chồng Đài Loan, Hàn Quốc đánh vợ Việt Nam phải ra toà, phải bồi thường… có khi lại là một niềm an ủi cho phụ nữ Việt Nam mỗi ngày vẫn nhìn thấy các bài diễn văn vô nghĩa về quyền bình đẳng giới, quyền của phụ nữ. Một người có quê cũng từ Bến Tre lưu lạc lên thành phố, kể rằng chị từng có quán cà phê yên ổn. Cho đến một ngày viên công an xuất hiện với nghi ngờ rằng chị bán ma tuý. Trong phòng thẩm vấn, chị bị đánh bằng những cuốn sách dày vào hai thái dương đến ngất đi mà không biết vì sao. Sự việc sau đó tìm ra thủ phạm, nhưng chị không hề có được một lời xin lỗi, thậm chí còn bị đe doạ là không được lên tiếng với bất cứ ai, ngay tại quê nhà của mình.

Có thể cuộc sống đã khiến con người quen với băng-rôn, quen với tiếng vỗ tay ồn ào huyễn ảo… và rồi chỉ còn biết thì thầm với những nghịch cảnh bất toại diễn ra trước mắt mỗi ngày. Trong những bài báo mô tả về việc khám phá các động mại dâm, hình ảnh và tên tuổi của những cô gái đang bị coi là kẻ xấu luôn được trần trụi giới thiệu, minh bạch như một khoái cảm của một nền báo chí nhiều nhục dục hơn công lý. Quyền và phẩm giá của phụ nữ Việt sẳn sàng bị trả về không, mỗi khi có cơ hội. Gần đây, việc khám phá một nhóm nam nữ vị thành niên ở Đà Nẳng sống quan hệ chung chạ lẫn nhau, báo chí không ngại ngần khi rõ tên họ, năm sinh từng em, trong đó có những em chỉ vừa 15, 16 tuổi. Chắc chắn dù có bị trừng phạt, những đứa trẻ đó mãi mãi không còn bao giờ tin vào hai chữ “giáo dục”, một khi chúng đã không còn tìm thấy bàn tay nâng đỡ mà chỉ có sự chà đạp thú tính và không thương tiếc.

Một trong những kiểu hình ảnh không khó gặp trên các trang mạng, là khi các cô gái bị bắt vì tội mại dâm hay bia ôm… nhiều cô gái không còn một mảnh vãi che thân phải chịu đựng cho máy quay phim chĩa vào người soi mói một cách bỉ ổi. Hoặc cũng thiếu những hình ảnh các cô gái gục đầu che mặt trong quán bar, nhà nghĩ khi công an ập vào. Nếu đó là những bức ảnh “nghiệp vụ”, thì tại sao lại có thể lọt ra ngoài và được phát tán với một niềm khoái cảm như vậy? Trên những bài báo mô tả về mại dâm, người đọc giờ chỉ còn nhìn thấy sự mô tả tồi tệ như mua vui về những người phụ nữ hơn là tìm hiểu với trái tim con người. Những kẻ mua dâm luôn được che chở, còn những người bán dâm thì bị hành hình bởi ngôn từ và hình ảnh. Có lẽ vì vậy mà nhiều năm nay, người Việt không còn khả năng nói về người Việt đủ nhân ái bằng một phóng sự của nhà báo Pháp Mathieu Bruckmuller trên tờ The 20 Minutes, khi buồn bã mô tả về những người phụ nữ nghèo khó ở quận 6, Sài Gòn, bán dâm để lấy 3,4 USD trên những chiếc chiếu tạm, gần đó là những đứa con của họ.

Dĩ nhiên, cuộc sống luôn có hai mặt của nó. Thế nhưng nếu hai mặt là hai cực nằm xa thăm thẳm nhau, thì lại là một khía cạnh khác giới thiệu về một căn bệnh của xã hội thích giả tạo và chối từ sự thật. Bớt đi những khẩu hiệu hừng hực về giá trị và quyền của phụ nữ, dành thêm thời gian thật để tôn trọng phẩm giá và công lý vốn đã quá mong manh cho những người em, người mẹ, người chị… là điều cần thiết lúc này. Biết trân trọng quyền con người, thật sự, ở từng sự kiện nhỏ nhất, đôi khi là cách gần nhất để dựng lại nền móng đã hoang tàn. Những nền móng của sự tử tế và nhân cách tốt đẹp của người Việt hôm nay, mong manh và dường như đang mất.

[:-/] Bến Tre: Công an xã và dân phòng đánh dân (LĐ) – Ông Lê Thành Nam – Chủ tịch UBND xã Giao Thạnh, huyện Thạnh Phú – xác nhận: Trên địa bàn xã xảy ra 2 vụ Phó Trưởng Công an (CA) xã và Đội trưởng Đội dân phòng đánh dân kiểu “hội đồng”.

Ngày 7.11, do lời qua tiếng lại, ông Lê Thanh Nguyên – tạm trú tại ấp 4, xã Giao Thạnh – bị ông Trần Văn Nghĩa – Đội trưởng Đội dân phòng xã – cùng với 5 người khác (có 2 cán bộ ấp 4) đến nhà trọ đánh gây thương tích phần đầu và tay.

Trước đó (ngày 15.10), bà Nguyễn Thị Thy và Nguyễn Hồng Quyên – 2 chị em, cùng ngụ xã Giao Thạnh – trong lúc dự tiệc có mâu thuẫn với một thanh niên ngồi cùng bàn. Do say rượu, người thanh niên này có hành động khiếm nhã đối với bà Quyên. Bà Thy và bà Quyên đến CA xã Giao Thạnh trình báo, nhưng không được xử lý. Ngược lại, 2 người phụ nữ này còn bị ông Tăng Văn Quốc Toản – Phó Trưởng CA xã, trong tình trạng say rượu – cùng 3 CA viên khác còng tay, đánh đập gây thương tích.

Ông Lê Thành Nam cho biết thêm, vụ các CA xã uống rượu say còng tay và đánh 2 phụ nữ đang được CA tỉnh – huyện điều tra xử lý. Riêng vụ cán bộ dân phòng xã cùng nhóm người khác đánh ông Nguyên, UBND xã sẽ làm rõ và xử lý nghiêm theo thẩm quyền.

[:-/] Công an đánh chết dân, nói là không hiểu luật Theo TTO – Ngày 12-11, TAND huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa) mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án “cố ý gây thương tích” và “bắt người trái pháp luật” làm nạn nhân Tu Ngọc Thạch (học sinh lớp 9) tử vong.


Cha mẹ nạn nhân Tu Ngọc Thạch nức nở khi nghe các bị cáo mô tả lại
hành vi đánh đập, ném chai vào đầu con mình – Ảnh: Duy Thanh

Ba bị cáo bị đưa ra xét xử gồm: Lê Minh Phát (24 tuổi, nguyên công an viên xã Vạn Long, huyện Vạn Ninh) bị truy tố hai tội “cố ý gây thương tích” và “bắt người trái pháp luật”, Lê Ngọc Tâm (31 tuổi, nguyên công an viên xã Vạn Long) tội “bắt người trái pháp luật” và Lê Tấn Khỏe (15 tuổi, ở xã Vạn Long) tội “cố ý gây thương tích”.

Là người bị tòa thẩm vấn đầu tiên, Phát khai nhận chỉ nghe Tâm nói nhóm của Thạch đang đi tìm đánh nhóm Khỏe chứ không biết có vụ đánh nhau hay không, và dù không được lãnh đạo công an xã Vạn Long phân công, Phát vẫn “hăng hái” đi tìm Thạch.

Khi thấy Thạch đứng một mình trên đường 2 Tháng 9, Phát rượt đuổi 300-400m và bắt được Thạch, tát nạn nhân ngã nhào xuống ruộng.

Thạch vùng dậy bỏ chạy thì Phát đuổi theo.

Sau khi bắt được Thạch lần thứ hai, Phát khai vì Thạch phản kháng nên đã tát và đạp vào mông để Thạch ngã vào bụi cây, sau đó dùng còng số tám khóa tay Thạch. Trong khi lôi Thạch từ dưới lề đường lên quốc lộ, Phát có đánh Thạch thêm mấy bạt tai.

“Khi về trụ sở công an xã Vạn Long, bị cáo hỏi tên của Thạch thì Thạch không trả lời nên có đánh vào vùng sườn, ngực và cốc vào đầu Thạch, cốc nhẹ chứ không phải dùng nắm đấm để đấm vào vùng đầu” – Phát khai.

Khi tòa hỏi vì sao Thạch là nạn nhân của Khỏe, không vi phạm pháp luật gì, lẽ ra cần được bảo vệ thì lại bị Phát truy đuổi, bắt còng tay, đánh đập thì Phát nói chỉ nghĩ bắt Thạch là để ngăn chặn vụ đánh nhau.

“Bị cáo mới vào làm công an xã mấy tháng, chưa am hiểu luật nên không biết hành động như thế là sai luật” – Phát biện hộ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.