ĐẠI VỆ CHÍ DỊ 85

Posted: November 19, 2014 in Uncategorized
Tags:

Người Buôn GióĐại Vệ Chí Dị – Ném xương cho chó cắn nhau.

85 – Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

 Đại tướng phủ Vương là Trăm Xanh, đương tung hoàng mãnh liệt trên mọi chiến trường, bỗng nhiên bị đổ bệnh. Bệnh vừa hiểm nghèo lại vừa nghi nguyên nhân do thích khách gây ra. Vệ Kính Vương bèn bí mật nhân lúc đêm không trăng cho người đưa Trăm Xanh đi sang nước Cờ Hoa chữa bệnh.

Trăm Xanh lâm bệnh, khiến triều thần ai cũng e dè. Vệ Vương không chọn được ai làm đại tướng công phá nhà Chúa. Bấy giờ quân Tề lại hoành hành ngoài khơi, Vương thấy bất lợi nếu tấn công Chúa lúc này nên đóng cửa nghĩ mưu, người rạc cả đi. Mới dăm bữa mà mắt mũi lờ đờ, nói năng phều phào, đi lại khó nhọc.

Đại thần trấn thủ kinh thành là Sáng Quyết, mặt mũi vuông vắn, sáng sủa vốn là kẻ đa mưu túc trí. Thu nạp được nhiều bầy tôi trong thiện hạ về dưới trướng làm môn khách. Quyết nuôi mộng lớn làm chủ thiên hạ, nhưng không ra mặt đua tranh đấu đá trong triều. Chỉ lặng lẽ tích trữ lương thảo, rèn luyện quân lính, chọn những chỗ ngon lành để lập chiến công. Quyết âm thầm kết giao với đai thần bộ binh là Quảng Phệ, mặt khác lại kết giao với bọn đại thần tuyên huấn Đường Hoang. Hòng mưu định việc lớn.

Vốn lo xa, Quyết còn sai phó tướng là Không Trận ra hải ngoại, công du đến đất Bá Linh chiêu mộ bọn tay chân, lập mạng lưới thân cận để sau này trong ngoài nhất hô bá ứng.

Quyết cũng đón ý được của Vệ Kính Vương, nên cũng hay chọn việc gì vừa lòng Tề để làm. Lại còn xây chùa trên núi thiêng ở quê nhà để giữ  long mạch, mọi việc đều chu đáo, cặn kẽ.

Việc lớn cũng đã hòm hòm, chỉ tội kinh tài trong thiên hạ chúa Bạo còn nắm giữ nhiều khoản. Đại tướng Trăm Xanh đánh mấy trận mở màn, thế đang công như vũ bão. Đánh xong thành nào bọn Điền Lan đi theo tiếp quản kho lương thảo nhà Chúa. Nhưng Trăm Xanh bị hành thích bất ngờ đổ bệnh, mạng sống lay lắt chưa biết ra sao, lòng quân trễ nải. Việc lớn đình trệ cả ở đó.

Quyết nóng lòng ngày đêm lo nghĩ, ngày đại hội nhân sự chả còn là bao. Uy tín nhà Chúa vẫn mạnh. Không khéo gần ngày việc lớn lại hỏng vì không đâu. Có kẻ bầy tôi mới hiến kế ”ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi ”. Quyết mừng lắm, mang kế ấy vào tâu với Vệ Kính Vương.

Lại nói về Vệ Kính Vương đang ủ rũ lo lắng cho cơ nghiệp nhà Sản mai đây rơi vào tay nhà Chúa ắt sẽ phai nhạt lý tưởng của Tiên Đế, lòng Vương đau như cắt. Gặp được kế hay, mới bàn thực hiện cả đêm. Vương nói.

– Kế ngao cò tranh nhau dễ lộ mặt ngư ông, thêm nữa là kế này hợp tính khí người Tề, không hợp tính khí người Vệ. Nay ta tiếp thu kinh nghiệm của họ, nhưng phải sáng tạo phù hợp với hoàn cảnh nước mình. Dựa trên kế sách này ta đổi thành kế ”ném xương cho chó cắn nhau”.

Quyết hỏi.

– Thế nào mà lộ mặt ngư ông.?

Vương đáp.

– Ngao cò tranh nhau thì âm thầm, êm ả. Người ngoài dễ nhìn thấy ngư ông trên bờ đang trông. Chứ chó cắn nhau thì ầm ĩ, tiếng sủa kinh động thiên hạ, người ta bị thu hút vào tiếng sủa, tiếng gầm gừ, tiếng bị cắn đau kêu oăng oẳng. Ai mà để ý đến người nào ném xương. Kế này lại hợp tính tranh giành khốc liệt của người Vệ ta, cứ thế  tìm người mà làm.

Quyết về sai bọn sư sãi bấm độn tìm người. Sau tìm được người mệnh Bính Tuất, tính khí phù hợp với kế sách, dâng lên cho Vệ Kính Vương. Vương xem ra là đại thần quản bọn dân biểu tên là Sanh Hường ưng lắm.

Sanh Hường tính nết tham lam, háo sắc vô độ. Ỷ thế dòng dõi Nguyễn Sinh ở Châu Hoan nên giữ chức đại thần nghị chính mấy khoá. Được Vệ Kính Vương gọi tới mật đàm, hứa hẹn kỳ tới sẽ không sắp được chức tốt thì cũng được chia phần của cải, kho tàng nhà Chúa.

Hường về phủ, kiểm điểm binh mã, cầm ấn tổng quản dân biểu, gióng trống, phất cờ ra trận. Đích thân Hường kéo quân đến phủ Chúa bày trận ”tín phiếu”, khai tên bắn rào rào.

Bữa ấy Chúa đi xa về, mệt mỏi đang nghỉ, nghe quân báo, bèn ra trên cổng thành ngắm. Thấy Hường đi lại múa may như phường chèo. Chúa cười nhạt nói.

– Cái thằng môi mỏng, già dái non hột này làm được tích sự gì. Liệu được ba cái sóng cồn.

Nói rồi hạ lệnh cho quân sĩ phòng bị cẩn mật, không được mở cổng thành nghênh chiến. Đêm ấy Chúa vạch kế ”rút củi đáy nồi” sai một toán quân âm thầm bí mật lẻn về hậu phương của Hường, tóm sống tên thủ hạ lo việc binh lương là Sông Đỏ.

Sáng sau cơm nước no nê, nai nịt người ngựa, giáp đen hùng vĩ, giáo nhọn sáng ngời. Hường dẫn quân đến phủ Chúa tìm chỗ yếu để đánh. Nào ngờ khi trời vừa rõ mặt người, trên cổng thành phủ Chúa có kẻ bị trói kêu thảm thiết.

– Tướng công, về lo cho hiền muội kẻo không kịp.

Hường thấy giọng quen, lại gần nhìn rõ thì ra tâm phúc Sông Thắm, chân tay rụng rời, lòng như lửa đốt, quay ngoắt ngựa chỉ kịp nói với lại.

 Ngươi cứ im miệng, có gì ta sẽ lo.

Nói rồi chạy miết ngày đêm về phủ, đóng cửa chặt lại. Sai người đưa quân đến phủ hiền muội canh phòng cẩn mật ngày đêm.

Chúa bấy giờ ung dung đi vào giữa trận ”tín nhiệm” nhếch mép cười hỏi các tướng dân biểu.

– Nào thì khởi trận cho sớm, về còn làm việc khác chứ.

Các tướng dân biểu tâm phục, khâủ phục trước oai của Chúa, nhất loạt chống giáo, cài gươm. Tôn Chúa ”tín nhiệm cao”

Hường bỗng dưng mang hoạ, đang lúc yếu thế lo lắng đủ bề, bọn bộ binh biết thóp ấy, bèn dâng biểu đòi phong tướng, danh sách dài lê thê. Hường cực chẳng đã phải phê duyệt để lấy lòng chúng cho yên, không bọn chúng lại ”tâm tư” theo kẻ khác thì hoạ càng thêm hoạ.

Chúa thắng trận ”tín phiếu” danh tiếng vang lừng trong thiên hạ. mở tiệc khoản đãi bầy tôi có công. Có kẻ tâu.

– Bọn Sanh Hường chỉ là lũ chó cắn càn, sủa bậy không thâm sâu. Tất cả chỉ do bọn kinh thành xui vương phủ mà ra. Sao chưa trị bọn ấy.?

Chúa cười nhạt nói.

 Bọn ấy dựa thế Tề bấy lâu nay, lực chúng còn mạnh ,đánh thẳng vào chúng chưa phải lúc. Giờ phải cho thiên hạ thấy bộ mặt xâm lược của bọn Tề, qua đó mà người ta oán bọn thân Tề. Lúc đó mới tính chuyện tiếp được.

Chúa phái đại thần sang Cờ Hoa bàn chuyện mua vũ khí, mặt khác thân chinh đi các nước có hiềm khích với Tề kết giao hữu hảo. Lại cho người vạch các thủ đoạn, tội ác của bọn Tề.

Bọn Sáng Quyết, Vệ Kính Vương thấy Sanh Hùng thất trận, bên ngoài Tề lại lăm le chiếm biển đảo, bèn bàn nhau rằng vận chưa đến, thua keo này sẽ bày keo khác. Nhưng trước mắt không vì tan vỡ âm mưu mà lại trễ nải việc thờ phụng thiên triều, nhất quyết xác định mục tiêu chiến lược là gắn bó với Đại Tề để làm chỗ dựa. Bởi thế lại âm thầm cho người đi ca ngợi Tề và hăm doạ những ai trong dân đen chỉ trích phê phán Tề.

Chưa biết nhà Sản thế nào, xin đợi hồi sau sẽ rõ. (17/11/2014)

Vệ Kính Vương đi Triều

Người Buôn Gió – Nước Vệ thời nhà Sản năm 69, đời Vệ Kính Vương thứ ba.

Bấy giờ bên Bắc Triều nước bạn, thái tử Ủn lên ngôi thanh trừng quan lại liên miên. Chốc lại mang quan lại ra giữa chợ chém bất luận chức cao chót vót hay công thần, thân vương hễ không vừa ý Ủn là bị bêu đầu.

Sản ta đánh giá tình hình quốc tế, thấy vậy là không ổn cho phong trào.

Các quan nói.

– Bên Tề chống tham nhũng, diệt đến cả đại thần nghị chính. Nay Bắc Triều cũng làm vậy. Cứ đà này không khéo quốc tế Sản không còn nữa.

Vệ Kinh Vương nghe tâu buồn bã, từ nhỏ Vương đã được thấm nhuần giáo lý sản bốn biển là anh em. Nay các nước anh em vào cảnh vậy, khiến Vương buồn không ăn, không ngủ.

Bọn đại thần xúm vào tâu.

– Giờ đã vậy, chi bằng đại vương thân chính sang Triều, nói với họ kế giữ bình của tiên đế truyền. Chỉ có cách đó mới giữ được phong trào quốc tế của chúng ta.

Vệ Kính Vương thuận lời tấu, ngài chỉ thắc mắc.

– Ta không biết xứ Triều ở đâu, vậy làm thế nào để biết xứ đó.

Bọn đại thần tâu, cứ đi thuyền men theo dọc Tề lên phía Bắc, đến bán đảo nào dân đó ăn món bắp cải muối ớt cay, nhân sâm tốt là đến xứ Triều.

Vương lập tức chọn ngay lên đường. thủ hạ rỉ tai nói.

– Ủn bạo tàn, đến Tề Bá Vương còn không ngăn được. Vương sang đó lỡ lời sợ e đến tính mạng khó toàn.

Vệ Kính Vương cười nhạt.

– Ta hiểu, nhưng ta đã nói với bọn đại thần kế giữ bình, cũng nhiều lần thổ lộ ước mơ bốn phương vô sản là nhà, cùng hùng cường thống trị thiên hạ. Không đi khối kẻ không phục.

Thủ hạ can.

– Bọn chúng chỉ muốn Vương không đi thì mất mặt, mà đi thì mất mạng. Chả lẽ ngài không hiểu sao.?

Vương vẫn cười nhạt.

– Chân mệnh làm Vương, lũ chuột bọ làm sao hại được. Cứ dong buồm tiến đi.

Đoàn thuyền Vương đi ròng rã tháng trời, đến đất nọ, thấy người ta ăn bắp cải muối cay xé lưỡi, nhân sâm ê hề. Vương cho người vào dâng thư xin tiếp kiến triều đình. Khi đến giữa triều đình, Vương liên tục ca ngợi đất nước hùng mạnh giàu có, Vương khuyên bảo phải lên giữ vững chế độ thế này cho dân nhờ, hãy đoàn kết với nhau để ổn định, xây dựng đất nước, đừng đấu đá nội bộ nhau mất đoàn kết, khiến suy yếu các thế lực thù địch tấn công.

Vua quan xứ ấy nghe Vua của nước Vệ mà còn nói vậy, cảm kích vô cùng, mới đón tiếp trọng hậu, khi về cho bao sản vật.

Vệ Kính Vương về lại nước Vệ, mặt mũi hiên ngang, triều thần sắp hàng nhìn hàng núi sản vật xứ Triều mang về, ai cũng lè lưỡi thán phục tài hùng biện của Vương.

Thủ hạ của Vương mang quà về cho vợ, thấy vợ khóc như gặp người chết trở về, mới mắng.

– Làm sao mà đến nỗi thế.

Vợ hắn mếu máo.

– Tưởng bị chó xé xác rồi, Ủn bạo tàn ai cũng biết. Làm sao mà còn về được đây.

Thủ hạ Vương nói.

– Nhờ cái lú của Vương cả, khi đến đất ấy thấy kim chi, nhân sâm. Vương bảo đến nơi rồi. Bọn ta nói mới đến Nam Triều, còn phải đi nữa lên mới đến Bắc Triều. Vương lú lẫn, nói Triều nào cũng là Triều sao chia rẽ nội bộ công việc nước người ta như thế. Cứ có nhân sâm bổ dưỡng là được rồi.

Vợ hắn mừng rú ôm chồng gào toáng.

– Ối trời phúc tổ bảy mươi đời nhà ta, Vương mà lú thế thì lú cả đời cho chúng con nhờ. (23/10/2014)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.