Giáo dục và câu chuyện “gãi từ vai trở xuống”

Posted: November 23, 2014 in Uncategorized
Tags:

Xuân Dương (GDVN) – Nhiều người đặt câu hỏi “tại sao nền giáo dục Việt Nam lại như vậy” nhưng chính họ lại rất ít có câu trả lời, thậm chí biết mà không dám trả lời.

� Xem thêm: Nước ngập tận nóc, thảm họa hết đường cứu chữa + Bé trai 10 tuổi bị tra tấn oan vì công an nghi cháu bắt trộm chim.

Người Việt đã xuất khẩu tầu ngầm sang Malaysia, đã chế tạo xe bọc thép cho Campuchia, đã chế tạo máy bay trực thăng, dù chưa bay cao, bay xa cũng được trưng bày như một minh chứng cho nghệ thuật đương đại ở viện bảo tàng New York (Mỹ) và Viện bảo tàng nghệ thuật đương đại Busan (Hàn Quốc).

Điều đáng suy ngẫm là các sản phẩm đó, tuy chưa phải là hoành tráng, tân tiến song lại đáp ứng được nhu cầu của người mua và kỳ lạ hơn lại chỉ do một vài cá nhân sáng tạo ra chứ không phải là của một tập thể các nhà khoa học, của các giáo sư, tiến sĩ.

Quay về quá khứ, hàng vạn mũi tên đồng và các bộ phận nỏ Liên châu tìm được ở di tích Cổ Loa đã chứng minh rằng từ xa xưa người Việt đã sáng tạo ra những thứ độc đáo mà thế giới lúc đó chưa có.

Mũi tên đồng tại Thành Cổ Loa

Ngày nay, công nghiệp ô tô của Việt Nam thua Campuchia, kỹ thuật của Việt Nam chưa thể sản xuất cái ốc vít cho các mặt hàng điện tử của Sam Sung là điều nhiều người cho là bình thường, không phải người Việt nào cũng ứa nước mắt vì sự yếu kém đó.

Vậy thì người Việt thông minh, sáng tạo hay dốt nát, lười biếng?

Nhân loại kinh ngạc vì Việt Nam là một trong những nước uống bia đứng đầu thế giới, là một trong 10 quốc gia mà lượng người “chém gió” trên facebook đứng đầu thế giới.

Còn về khoản “ít sĩ diện” thì người Việt thuộc vào hàng nào?

Không ít bài báo biện minh cho chuyện vì sao các doanh nghiệp Việt không đầu tư công nghệ sản xuất ốc vít, rồi cũng có bài viết biện minh cho hành động của người đàn ông nước mắt đầm đìa vì bị bắt chẹt khi mua điện thoại di động ở nước ngoài…Đi khắp Thủ đô, chỗ nào cũng có thể ngồi ăn, từ vỉa hè đến thảm cỏ công viên, ngay cả bên cạnh… lỗ cống, chỗ nào cũng có thể vứt rác,… Có ai xấu hổ khi đọc dòng chữ “cấm đái bậy” kẻ ở khá nhiều vị trí công cộng? Sĩ diện thế là cao hay thấp?

Ăn ngon hơn ngày xưa, mặc đẹp hơn ngày xưa, đồ dùng cá nhân “xịn” hơn ngày xưa, mỹ phẩm nhiều hơn ngày xưa nhưng không ít người Việt bây giờ tầm vóc và sức khỏe kém hơn thời chống Mỹ. Khá nhiều người, nhất là lớp trẻ bây giờ xấu hơn ngày xưa, kém hơn ngày xưa xét về phương diện đạo đức và văn hóa cộng đồng.

Có quan chức, học giả kể cả người dân quy lỗi cho ngành Giáo dục, rằng giáo dục Việt Nam tụt hậu so với khu vực vài chục năm chứ chưa cần so với phương tây, rằng lãnh đạo ngành Giáo dục hứa nhiều mà làm được chẳng bao nhiêu, rằng vân vân và vân vân.

Nói nhiều như thế nhưng câu hỏi “tại sao nền giáo dục Việt Nam lại như vậy” thì lại rất ít câu trả lời, thậm chí biết mà không dám trả lời.

Nền giáo dục của chúng ta là một “nền giáo dục định hướng”, một khi đã định hướng thì khó tránh khỏi có lúc duy ý chí. Giáo dục vì thế không thể dạy cho học sinh, sinh viên những gì cuộc sống cần mà chỉ trang bị cho họ cái mà ý chí cần.


Minh họa của Ngọc Diệp (dantri.com.vn)

Khi ý chí muốn số giáo sư, tiến sĩ của chúng ta phải dẫn đầu Đông Nam Á thì lập tức giáo dục đáp ứng đủ, khi ý chí muốn tỷ lệ tốt nghiệp phải “đẹp” thì con số sẽ là xấp xỉ 99%, khi ý chí bảo ưu tiên hàng đầu cho công nghiệp thì việc đào tạo đội ngũ giáo viên các cấp chỉ còn “ưu tiên áp chót”, khi ý chí bảo đội ngũ công chức viên chức Việt Nam có chất lượng rất cao thì tỷ lệ không hoàn thành nhiệm vụ chỉ là 0,46%… [1]

Trở lại chuyện giáo dục, dù có yếu đến mấy về chuyên môn cũng chưa bao giờ có một thầy, cô giáo, một ngôi trường nào dạy học sinh thói ăn cắp, các nhà khoa học cũng chưa bao giờ cho rằng thói ăn cắp là một đặc tính di truyền. Vậy ăn cắp từ đâu mà có?

Câu trả lời không phải tìm đâu xa, ngay tại kỳ họp Quốc hội đang diễn ra, ĐBQH đoàn Lâm Đồng, ông Nguyễn Bá Thuyền nêu câu hỏi: “Từ năm 1949 -1975 chỉ một ông quản gia quản lý dinh Bảo Đại nhưng không mất thứ gì, sau này bàn giao đầy đủ. Hiện nay, cán bộ quản lý các con dấu, nhưng tài sản vẫn hao hụt mà không tìm ra nguyên nhân?” [2]

“Tài sản hao hụt mà không tìm ra nguyên nhân” tức là mất cắp, mà đã mất cắp thì tất phải có kẻ ăn cắp, đạo lý ấy người dân hiểu rất rõ, chỉ có một số người “quản lý các con dấu” (như cách nói của đại biểu Nguyễn Bá Thuyền) là chưa chịu tìm hiểu hoặc tìm mà không hiểu!

Đại biểu Lê Nam (đoàn Thanh Hóa) khi đề cập đến trường hợp nguyên Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền nêu ý kiến: “nếu chỉ công khai từ vai trở xuống, nhân dân sẽ không tin…”. [1]

Điều mà đại biểu Lê Nam ví von càng nghĩ càng thấy chí lí.

Bởi vậy, phê phán, đánh giá một số chức danh có phiếu tín nhiệm cao còn thấp, quả thật mới chỉ “từ vai trở xuống” thì lỗi không hoàn toàn ở phía các Bộ trưởng. Nói thế không phải là bảo Y tế, Giáo dục, Nội vụ, Văn hóa, Công thương… không có lỗi mà chỉ muốn nêu một ý kiến chân thành, rằng chẳng việc gì phải xấu hổ một khi các vị tư lệnh ngành có ý định quay về lĩnh vực chuyên môn, dư luận chắc chắn sẽ rất… rất thông cảm!

Cho đến hôm nay, khi chúng ta nói về đổi mới toàn diện giáo dục, khi mà Quốc hội bàn về sách giáo khoa, thì người dân vẫn cho con đi học không phải với mục đích làm thợ, ít nhất phải trở thành công chức, viên chức nếu không muốn nói là phải trở thành quan chức. Ngay cả nhà giáo còn thích hàm tướng hơn hàm giáo sư thì đừng nói nhiều đến chuyện đổi mới giáo dục.

Giáo dục đã thành công trong việc xóa nạn mù chữ, nhưng vẫn chưa thực sự được xem là phương tiện duy nhất đưa đất nước thoát khỏi nghèo nàn, lạc hậu.

Vậy thì, nhìn vào Giáo dục nên thương hay nên giận?

Tài liệu tham khảo

[1] http://plo.vn/thoi-su/chinh-tri/bo-truong-bo-noi-vu-nguyen-thai-binh-vuot-cap-pho-do-hop-nhieu-510068.html
[2] http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/dai-bieu-de-nghi-loai-bo-viec-sap-xep-can-bo-theo-hau-due-tien-te-3108298.html

Nước ngập tận nóc, thảm họa hết đường cứu chữa

Xuân Dương (GDVN) – Giáo dục bằng cách “cấm” là giáo dục từ ngọn, phải giáo dục cho học sinh nhận thức được cách tôn trọng người khác thông qua sự tôn trọng chính bản thân mình.

Có lẽ để thực hiện đổi mới toàn diện giáo dục, trong khi chờ các quyết sách lớn, các trường Cao đẳng-Đại học (CĐ-ĐH) đành phải sáng tạo ra một số “quyết sách” nhỏ như ban hành một số quy định cấm đối với sinh viên.

Thời chống Mỹ, những năm sáu mươi của thế kỷ trước, quần ống loe, quần ống tuýp và nam để tóc dài là ba điều bị cấm. Ra đường rủi bị thanh niên cờ đỏ hoặc các chú công an phát hiện, có thể bị người ta lấy kéo rạch một đường từ gấu quần lên quá đầu gối, người để tóc dài chùm gáy, có khi bị đưa vào tiệm hớt tóc, cho một đường tông đơ từ gáy lên gần đỉnh đầu. Sau ngày đất nước thống nhất, chẳng ai cấm nhưng quần loe tự nhiên bị tuyệt chủng, cũng chẳng còn ai hứng thú với mái tóc dài che hết gáy.

Bên tây, người ta đứng giữa quảng trường hôn nhau một cách tự nhiên, còn đi tè thì phải tìm đúng nơi, đúng chỗ. Bên ta thì ngược lại, hôn nhau phải chui vào chỗ kín, còn bờ tường, gốc cây, cột điện chỗ nào cũng có thể biến thành nơi “giải quyết nỗi buồn”.

Du khách sang ta du lịch, nhìn thấy dòng chữ kẻ trên tường “Cam dai bay” (cấm đái bậy) liền tra bản đồ du lịch, chỉ thấy có vịnh Cam Ranh (Cam Ranh Bay) chứ không có vịnh “Cam dai”.

Các trường CĐ-ĐH nước ta ngày nay, trường nào cũng có quy định về “văn hóa học đường” hoặc “nếp sống văn minh”, có nơi thì lại dùng từ “văn hóa công sở” như ĐH Khoa học (ĐH Thái Nguyên).

Tất cả những cái thuộc về “văn hóa” ấy liệt kê ra thì vô cùng đa dạng nhưng đều có một điểm chung là “cấm”: cấm hái hoa, cấm nhuộm tóc lòe loẹt, cấm rượu bia, cấm áo dây, cấm quần cộc, cấm nam nữ ngồi nơi bóng tối (ĐH Y), cấm, cấm và … cấm.

Nếu bỏ công tập hợp mọi loại “cấm” của các trường CĐ-ĐH sẽ được một “món lẩu thập cẩm” liên quan đến con người từ chân đến đầu, từ màu sắc đến hương vị, từ văn hóa đến luật pháp, … Học thuộc và thực hiện đầy đủ các loại “cấm” ấy, có lẽ cũng đủ để cấp cho sinh viên một tấm bằng tốt nghiệp Đại học Văn hóa song song với tấm bằng chuyên môn.

Nói thế không có nghĩa là phê phán các loại “cấm” mà chỉ là để nêu lên câu hỏi: “tại sao trong môi trường giáo dục đại học, với những con người đã đủ tuổi thực hiện quyền công dân, vẫn còn phải nhấn mạnh chuyện cấm các hành vi mà lẽ ra họ đều đã được dạy dỗ từ bậc phổ thông”?

Sinh viên ở bất kỳ trường nào cũng là sinh viên, nên chăng cần có một chuẩn mực thống nhất về các hành vi không được phép của sinh viên do Bộ GD&ĐT ban hành, không nên để tình trạng mỗi trường “cấm” một kiểu!

Có thể cấm các hành vi ăn mặc phản cảm, lố lăng trong khuôn viên nhà trường nhưng liệu cấm như thế có làm sinh viên trở nên thực sự văn minh, lịch sự khi rời khỏi giảng đường?

Một tác giả phản bác quan điểm cấm sinh viên mặc quần Jean, thôi thì cứ dùng từ “quần bò” cho dễ hiểu. Tại sao lại nói là “quần bò”, vì đó là loại quần mà các chàng cao bồi miền tây Hoa Kỳ ngày xưa ưa thích sử dụng, “cao bồi” là cách phát âm từ “Cowboy” của “thổ dân” Việt Nam. Cow nghĩa là con bò, Boy là chàng trai trẻ, Cowboy là chàng chăn bò vì thế cái quần mà họ mặc (quần của các chàng chăn bò) được gọi tắt là “quần bò”.

Bốn mươi năm trước, một lần vào nhà hát ở thủ đô Praha xem biểu diễn giao hưởng, người viết chứng kiến một chuyện thú vị. Bảo vệ nhà hát quan sát nếu thấy khán giả nữ mặc quần bò liền đưa cho họ một chiếc chìa khóa, đó là chìa khóa tủ phòng thay đồ.

Hóa ra, nữ khán giả đến nghe giao hưởng bắt buộc phải mặc váy dài, nam giới phải mặc quần áo dạ hội. Không một ai phản đối vì họ đều đã biết quy định này nên đã mang theo váy trong túi xách, rủi không mang họ có thể thuê ngay tại chỗ. Váy dạ hội không phải để mặc khi đi xe bus, nhất là mùa đông đường đầy tuyết, cũng như quần bò không phải để mặc khi dự dạ hội, đấy là văn hóa công cộng gần nửa thế kỷ trước ở châu Âu, không phải ở Việt Nam.

Ở một đất nước mà quyền tự do được coi trọng rất cao như Hoa Kỳ, Tổng thống Brack Obama chỉ mặc bộ vest sáng màu là ngay lập tức bị dư luận ném đá tơi tả, lễ phục của nguyên thủ quốc gia mặc nhiên là phải sẫm màu, cũng như ô tô phải màu đen.

Nói thế để thấy chuyện cấm một số hành vi không phù hợp nơi công cộng không có gì sai, quan trọng là nó mang lại cái gì cho cộng đồng, đặc biệt nó không được đi ngược lại quyền con người, quyền công dân.

Mặc quần bò không có gì xấu nhưng khi một nữ sinh viên lên bảng trình bày bài tập, cúi lưng một tí là “lộ hàng”, cả lớp cười khúc khích còn giảng viên phải nhìn đi chỗ khác thì lại là chuyện không thể chấp nhận. Cái sự “xấu” ở đây không phải do cái quần mà là do con người.


Văn hóa đường phố thời @

Chuyện cô ca sĩ Hương Tràm ăn mặc hở hang biểu diễn ở Thủ đô bị phạt 10 triệu và cấm biểu diễn tại Hà Nội ba tháng, còn những hơn 60 tỉnh thành phố khác cô này không bị cấm. Cái chuyện bắt cóc bỏ đĩa ấy chỉ tạo nên một tiền lệ là đòi thêm cát xê để chuẩn bị nộp phạt.

Giáo dục con người bằng cách “cấm” là giáo dục từ ngọn, phải giáo dục cho học sinh, sinh viên nhận thức được cách tôn trọng người khác thông qua sự tôn trọng chính bản thân mình. Muốn thế phải xem xét lại văn hóa cộng đồng, văn hóa ứng xử của người lớn, của những người có bằng cấp, nhất là những người có trách nhiệm.


Thẩm phán Chủ tọa phiên tòa nhiều lần nghe điện thoại trong lúc xét xử (ảnh: Báo Xây dựng)

Hỏi một đồng nghiệp người Séc: “câu chửi tục nhất trong dân gian nước bạn là gì?”, anh bạn trả lời ngay không cần suy nghĩ “đồ bò thiến”. Có lẽ không nước nào trên thế giới tồn tại các câu chửi đa dạng hơn ở Việt Nam, các bạn thử hình dung câu chửi sau đây đã động chạm đến bao nhiêu đời nhà người ta: “cha tổ bố cái con đẻ ra ông bà ông vải nhà mày”!

Làm đến phó giám đốc sở mà đánh nhau ở quán bia phải đi viện, làm chủ tọa phiên tòa mà khi xử án vẫn liên tục nghiêng đầu nghe điện thoại thì khó có thể giáo dục thế hệ trẻ tôn trọng văn hóa công cộng.

Có thể thấy người lớn đang thiếu văn hóa nhiều hơn con trẻ, nhất là những người có trách nhiệm giáo dục người khác.

Một cháu bé mẫu giáo trót ị đùn trong lớp, cô tập hợp cả lớp lại và ra lệnh: “từ nay các con muốn ị thì phải xin phép cô, không được ị đùn làm mất vệ sinh trong lớp”. Đây không phải chuyện bịa mà là có thật, nghe cháu kể cả nhà đều buồn cười, bà bảo lần sau con không được kể chuyện ị khi nhà đang ăn cơm, phải kể lúc khác.

Nếu giả sử có cháu buồn thật xin phép mà cô lại đang “mải buôn” điện thoại như vị thẩm phán trên ảnh thì chẳng lẽ cháu phải chờ cô “buôn” xong mới được…?

Lại xin kể một chuyện khác, trên đường 5 đoạn qua Như Quỳnh thuộc địa phận Hưng Yên, có một tấm pa nô quảng cáo rộng hàng chục mét vuông, trên đó là hình một “hót girl” rất xinh, đến gần đọc dòng chữ quảng cáo là “thuốc chữa đái dầm”. Chẳng lẽ nhận được ít tiền quảng cáo lại quan trọng hơn là gắn khuôn mặt xinh đẹp của mình với chuyện (xin lỗi) đái dầm?

Cần phải khẳng định việc dạy chữ và dạy người không phải là việc riêng của ngành Giáo dục, đặc biệt là dạy làm người. Không một nhà trường nào có thể quản lý học sinh, sinh viên 24/24 giờ trong ngày. Khi văn hóa xã hội xuống cấp, khi vô số những gương xấu hiển hiện hàng ngày từ nhà tới trường, từ chính những người có trách nhiệm thì việc xây “ốc đảo giáo dục” nếu không nói là viển vông thì cũng là việc dã tràng xe cát.

Khi mà người lớn, “người cao” còn chưa biết nói lời xin lỗi, cảm ơn thì chẳng lẽ lại bảo người trẻ, rằng hãy “học những gì tôi nói chứ đừng học những gì tôi làm”?

“Nhà dột từ nóc” vẫn còn có thể sửa chữa, nước ngập tận nóc mới là thảm họa.

Bé trai 10 tuổi bị tra tấn oan vì công an nghi cháu bắt trộm chim

Xuân Hòa (GDVN) – Theo gia đình cháu Hạnh thì công an xã đã dùng nhục hình với con trai mình để bắt ép cháu nhận tội chỉ vì một con chim. Chính quyền xã đã thừa nhận…

Dùng bút kẹp tay bé trai đến bầm tím

Chị Hà Thị Tình (SN 1971, trú tại xóm Tân Phượng, xã Thanh Tùng, huyện Thanh Chương, Nghệ An) cho biết: Vào ngày 30/7 con trai chị là cháu Nguyễn Viết Hạnh (SN 2004) đang đi chăn trâu thì được Công an xã Thanh Tùng gọi lên làm việc. Nghĩ rằng mọi việc không có gì nghiêm trọng nên gia đình chị đã để cho anh trai Hạnh là cháu Nguyễn Viết Hùng (SN 2000) chở cháu lên trụ sở xã để làm việc.

Đến 19 giờ cùng ngày, cháu Hạnh được anh Trần Mạnh Hùng – công an viên xã Thanh Tùng chở về nhà. Đến bữa cơm tối chị Tình gọi cháu Hạnh ra ăn cơm thì cháu không ăn, nói đau tay và sợ. Qua hỏi cháu thì gia đình được biết, cháu Hạnh bị gọi lên công an xã làm việc vì nghi ngờ cháu bắt trộm chim cảnh của gia đình ông Trần Văn Hải sống cạnh nhà. Tuy nhiên, do cháu không bắt trộm nên không nhận tội thì bị công an viên Nguyễn Phùng Sinh và ông Trần Văn Trọng – Trưởng công an xã Thanh Tùng đe dọa “nếu không nhận tội sẽ bị đánh”.

Cháu Hạnh với các vết bầm ở bàn tay sau khi bị công an viên xã Thanh Tùng dùng bút kẹp bắt nhận tội bắt chim (ảnh do gia đình cung cấp)

Nhưng do mình không bắt chim của nhà anh Hải nên một mực cháu Hạnh kiên quyết không thừa nhận. Để ép cháu Hạnh nhận tội công an viên Nguyễn Phùng Sinh dùng 3 cây bút để ở 3 kẹt bàn tay trái của cháu siết chặt đến bầm tím. Sau đó, công an viên này và trưởng công xã Trần Văn Trọng tiếp tục đe dọa cháu Hạnh nếu không nhận tội sẽ tiếp tục bị đánh. Sau khi không ép được cháu Hạnh thừa nhận tội nên Công an xã Thanh Tùng mới cho người chở cháu về gia đình.

“Khi cháu lên đó chú Sinh, chú Trọng công an và chú Hải bị mất chim vào trong phòng đóng cửa. Anh trai cháu chở cháu lên đó xin vào mấy chú không cho vào. Cháu không bắt trộm chim nhưng mấy chú cứ bắt cháu khai và nhận mình bắt chim. Nhưng cháu không bắt trộm nên cháu kiên quyết không nhận thì bị chú Sinh đã dùng ba cây bút kẹp giữa 3 kẹt tay trái rồi bóp mạnh 2 lần. Cháu khóc và xin nhưng các chú vẫn không tha mà bắt cháu nằm lên bàn và đặt một cây gậy dọa nếu không nhận sẽ đánh”, cháu Hạnh vẻ mặt sợ hãi nhớ lại.

“Việc con tôi có bắt trộm hay không phải làm cho rõ. Còn cháu mà trộm chim thật hay làm bất cứ gì sai chúng tôi cũng muốn cháu được răn đe. Nhưng đường này cháu không trộm lại cứ ép cháu là sao, lại còn dùng nhục hình với cháu nữa thì không thể chấp nhận được. Cháu mới 10 tuổi mà khi đưa lên xét hỏi lại không hề có ai giám hộ. Cán bộ công an mà làm vậy là đúng hay sai?

Tội con tôi từ hôm bị dùng nhục hình để ép nhận tội về cháu khi nào cũng cứ sợ hãi. Đêm ngủ thì không ngon giấc hay giật mình sợ hãi nói ú ớ. Vậy mà sau khi làm sai công an xã cũng không hề có động thái nào nhận lỗi với gia đình. Chỉ đến khi gia đình tôi gửi đơn lên xã, lên công an huyện … thì ông Trọng mới xuống nhà xin rút đơn chứ cũng không hề xin lỗi gia đình tôi”, chị Tình bức xúc cho biết.

Chính quyền xã thừa nhận sai

Chiều ngày 19/11 sau khi nắm được thông tin trên phóng viên đã có cuộc làm việc với ông Phạm Doãn Thao – Chủ tịch UBND xã Thanh Tùng. Ông Thao thừa nhận: “Việc anh Trọng và anh Sinh làm hôm đó với cháu Hạnh có mấy vấn đề làm sai nguyên tắc. Thứ nhất cháu Hạnh mới 10 tuổi mà không có người giám hộ khi tra hỏi là sai. Thứ 2 khi làm việc với cháu bé như vậy nhưng các anh ấy lại không ghi chép văn bản làm việc. Sau khi có đơn thư của gia đình và công an huyện cũng đã về làm việc chúng tôi cũng đã tiến hành kỷ luật anh Trọng với mức khiển trách”.


Cháu Hạnh diễn lại cảnh công an viên xã Thanh Tùng tên là Sinh đã dùng 3 cây bút kẹp
ở 3 kẹt tay trái của cháu rồi bóp mạnh 2 lần đến bầm tím để bắt nhận tội trộm chim

Tuy nhiên, ông Thao lại cho biết: “Không có chuyện anh Trọng và anh Sinh dùng nhục hình với cháu Hạnh. Gọi cháu lên hỏi cháu không nhận và khóc nên các anh cho cháu về thôi. Anh Hải người mất chim hôm đó cũng không có mặt. Sau khi gia đình có đơn thư phía chính quyền cũng đã về nhà chị Tình nói chuyện chứ không có chuyện không ai xuống ”.

Nhưng sau đó chính ông Thao lại cho biết: “Hôm đó khi cháu Hạnh được đưa lên làm việc tại công an xã thì đã hết giờ làm việc nên tôi và các cán bộ khác đã về hết rồi”.

Như vậy, chỉ riêng câu trả lời của ông Thao đã có sự mâu thuẫn. Một mặt ông khẳng định người mất chim không có mặt lúc cháu Hạnh được gọi lên làm việc. Lực lượng công an xã cũng không đe dọa, dùng nhục hình bắt cháu Hạnh nhận tội. Nhưng một đường khác ông Thao lại thừa nhận khi đó đã hết giờ làm việc nên ông đã về không có mặt tại đó nên không chứng kiến. Cuộc làm việc giữa công an xã với cháu Hạnh cũng không được các cán bộ công an lưu lại bằng văn bản nào. Vậy tại sao ông Thao dám khẳng định ông Trọng và ông Sinh không đe dọa và nhục hình bắt cháu Hạnh nhận tội?

Mặc dù ngày 03/10 UBND huyện Thanh Chương đã có văn bản quyết định kỷ luật với ông Trần Văn Trọng – Trưởng công an xã Thanh Tùng về sự việc trên với mức kỷ luật khiển trách. Tuy nhiên, gia đình cháu Hạnh vẫn bức xúc vì lực lượng công an xã có dấu hiệu dùng nhục hình với con mình nhưng mức kỷ luật như vậy là quá thấp. Bên cạnh đó việc làm này của lực lượng công an xã đã làm ảnh hưởng đến tâm lý của cháu Hạnh nhưng các cán bộ liên quan không có động thái nào để nhận lỗi với gia đình. Bức xúc vấn đề trên nên gia đình tiếp tục gửi đơn tố cáo lên Công an tỉnh Nghệ An và UBND huyện Thanh Chương.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.