Chủ đề “nhất thể hóa đảng-chính quyền” được đề xuất chi tiết

Posted: November 25, 2014 in Uncategorized
Tags:

VNTB: Chủ đề “nhất thể hóa đảng-chính quyền” thực ra đã được nêu ra cách đây 20 năm, nhưng hàng loạt nguyên cớ đã được nại ra để ngăn trở chủ trương hợp lý này.

� Xem thêm: Có một giới siêu giàu khác + Chuyện tát nước sông.

Thực chất, cả một bộ máy đảng cồng kềnh, kém cỏi về ý nghĩa thực tiễn và mỗi năm xài đến vài chục ngàn tỷ đồng thuế từ người dân không hề mong muốn một sự sáp nhập nào, với lý do đơn giản đầu tiên là sẽ bị giảm hoặc mất ghế và quyền lực.

Lý do thứ hai thuộc về tính tư tưởng bất di bất dịch “đảng lãnh đạo toàn diện”.

Trong vài năm gần đây, chủ đề trên bắt đầu được khơi lại, tuy khá mờ nhạt và thường không được cả Ủy ban thường vụ quốc hội lẫn số đông đại biểu dành cho mối quan tâm đáng ra phải có.

Tuy nhiên vào lần này, ý kiến đề xuất của đại biểu Đỗ Thị Hoàng là cụ thể hơn khá nhiều so vơi một số ý kiến trước đây về chủ đề tương tự.

Được biết, không ít đại biểu quốc hội và cả một phần công chức chính phủ có thể đồng thuận với quan điểm “nhất thế hóa”, nhưng vì một số lý do đã chưa thể biểu lộ chính kiến này.

Cần tìm hiểu xem ý kiến của đại biểu Đỗ Thị Hoàng dưới đây chỉ mang tính cá nhân và như một sự “bột phát”, hay đã được “bật đèn xanh” bởi một lực lượng chính trị đủ mạnh. Nếu quả thực phía sau nữ đại biểu trên là một “bức tường” nào đó, động thái này đang phát ra tín hiệu về một sự thay đổi khiêm tốn mang hơi hướng “nhà nước pháp quyền” đối với cơ chế đảng cầm quyền trong thời gian tới.

Quốc hội không nên né tránh
vấn đề nhất thể hóa Đảng và chính quyền

Đào Tuấn (LĐ) – Đề nghị sáp nhập cơ quan như Tổ chức (của Đảng) và Nội vụ (của chính quyền); sáp nhập Thanh tra với Kiểm tra; sáp nhập Tuyên giáo với Thông tin truyền thông…, ĐBQH Đỗ Thị Hoàng cho rằng nhân thảo luận về Luật Tổ chức chính quyền địa phương, đề nghị QH không né tránh vấn đề nhất thể hóa Đảng và chính quyền.

Bắt đầu bài phát biểu 7 phút với ý kiến mạnh mẽ là bỏ HĐND cấp phường, quan điểm từng được Chủ tịch QH Nguyễn Văn An nói tới hồi năm 2001, khi QH bàn việc sửa đổi Hiến pháp 1992, theo ĐBQH Đỗ Thị Hoàng, do ở đô thị và nông thôn, phong tục tập quán lối sống, văn hóa khác nhau. Các liên kết cộng đồng, dân cư ở thành phố lỏng lẻo hơn dân cư ở các làng xã. Hơn nữa, ở TP, lao động chủ yếu là phi nông nghiệp, kinh tế chủ yếu là công nghiệp dịch vụ với sự hình thành của các trung tâm thương mại dịch vụ vui chơi giải trí cùng với mạng lưới hạ tầng xuyên suốt, phi địa bàn, và địa bàn chỉ có tính chất ước lệ. Quản lý của chính quyền đô thị chủ yếu quản lý ngành, lĩnh vực, và điều tiết cung ứng dịch vụ công cộng XH.

“Nếu phân chia cấp chính quyền quá nhỏ đến cấp phường sẽ dẫn đến vừa cát cứ, vừa chồng chéo, vừa không đảm bảo quyền của người dân”– bà Hoàng nói. Tuy nhiên, nữ ĐBQH cũng lưu ý, nếu chấp nhận phương án này thì phải tăng số lượng đại biểu HDND cấp quận, TP và “Thực hiện bầu cử chủ tịch phường theo nguyên tắc bầu cử trực tiếp, phổ thông đầu phiếu”.

Đề cập đến bộ máy tổ chức Đảng theo các cấp chính quyền, Phó Bí thư tỉnh ủy, Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh Quảng Ninh cho rằng các cơ quan Đảng đang “đứng ngoài ngoài nhà nước, đứng trên nhà nước, vừa chồng chéo về tổ chức, đông về biên chế”.

Nhân thảo luận về luật tổ chức, bà Hoàng nói: Đề nghị QH không né tránh vấn đề nhất thể hóa Đảng và chính quyền. Theo đó, Chủ tịch cần nhất thể với Bí thư; sáp nhập cơ quan như Tổ chức (của Đảng) và Nội vụ (của chính quyền); sáp nhập Thanh tra với Kiểm tra; sáp nhập Tuyên giáo với Thông tin truyền thông; sử dụng cơ quan giúp việc dùng chung giữa MTTQ và các đoàn thể; Và bỏ chức danh thường trực HĐND.

Theo ĐBQH Đỗ Thị Hoàng, việc nhất thể, sáp nhập này vừa đảm bảo tinh giản, vừa đảm bảo sự giám sát của nhân dân đối với các tổ chức đảng và đảng viên, vừa tiết kiệm được nguồn lực và sự đóng góp của nhân dân.

Có một giới siêu giàu khác

Lê Thanh Phong (LĐ) – Wealth – X và Ngân hàng Thụy Sĩ (UBS) vừa công bố báo cáo những người siêu giàu trên thế giới năm 2014. Trong đó Việt Nam có 210 đại diện với tổng tài sản trị giá 20 tỉ USD. Theo tiêu chí của Wealth – X và UBS, người siêu giàu là người có tài sản trên 30 triệu USD.

Các kênh thông tin không nói rõ hai tổ chức này thống kê từ nguồn nào để có kết quả trên, nhưng có thể họ chỉ chọn trong giới doanh nhân. Thật vui khi Việt Nam có thêm 15 người siêu giàu góp mặt với giới siêu giàu thế giới.

Nhưng người siêu giàu của Việt Nam e không chỉ có thế. Có những người giàu nhưng không cần phải đi kinh doanh, không cần mở doanh nghiệp, không cần sản xuất sản phẩm hàng hóa.

Những người này nhìn các đại gia xếp hạng hằng năm ở trên sàn với con mắt bề trên. Với họ, những doanh nhân giàu có ồn ào bề nổi đó có chi đáng kể. Cho nên, Wealth – X và UBS thống kê số người siêu giàu ở đâu có thể được, ở Việt Nam e rằng trật lất.

Ở Việt Nam còn có giới siêu giàu bằng “kinh doanh” con dấu và chữ ký.

Những người giàu có nhờ bàn tay khối óc, nhờ giỏi kinh doanh thì đóng góp cho đất nước, giúp ích cho xã hội rất lớn. Họ tạo ra sản phẩm, tạo ra việc làm, đóng thuế cho nhà nước. Họ đi một chiếc xe đắt tiền, ở biệt thự sang trọng hoàn toàn xứng đáng. Các ông chủ lớn như Phạm Nhật Vượng, Đoàn Nguyên Đức sắm lâu đài hay tậu máy bay riêng cũng ngẩng mặt cao nhìn thiên hạ chứ không thèm lén lút.

Những người giàu có bằng “kinh doanh” con dấu và chữ ký không những không đóng góp gì cho đất nước mà là những kẻ phá hoại. Họ không đóng đồng bạc thuế nào cho nhà nước. Ngược lại, họ ăn vào đồng tiền thuế của người dân, doanh nghiệp đóng góp. Sự khác biệt chính là chỗ này.

Và sự khác biệt còn ở chỗ khác, đó là người giàu nhờ “kinh doanh” con dấu và chữ ký đi xe xịn thì dân khinh, ở biệt thự to thì dân chửi, có nhiều tài sản thì dân biết chắc là do tham nhũng. Cho dù họ không bị pháp luật sờ gáy thì người dân cũng biết họ là những tội phạm.

Mới đây, Trung Quốc bắt những kẻ giàu có kiểu này. Tiền tham nhũng cất trong nhà cân được hàng tấn, vàng bạc chưa kể, nhà cửa đất đai chưa tính. Họ là những người siêu giàu nhưng làm giàu trên máu xương của dân chúng. Quốc gia nào có nhiều kẻ siêu giàu như vậy thì quốc gia đó sẽ bị suy yếu.

Nhưng quốc gia nào có tội phạm siêu giàu mà không phát hiện, trừng trị được còn lụn bại hơn.

Chuyện tát nước sông

Lê Diễn Đức (Dân Luận) – Dư luận xã hội đang xôn xao trước việc Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN) công bố công khai kết luận sai phạm của ông Trần Văn Truyền, cựu tổng thanh tra chính phủ và quyết định thu hồi một trong 6 căn nhà của ông.

Dư luận chỉ xôn xao, bàn tán thôi, chứ báo chí trong nước cho rằng “dư luận hoan nghênh” là không hoàn toàn chinh xác.

Thực ra, một ông quan lớn, đứng đầu một cơ quan chống tham nhũng, bị kiểm tra và bị xử lý thì trong phút chốc có thể làm lòng dân hể hả, nhưng ai cũng biết rằng đây là việc đặng chẳng đừng, chứ chẳng phải trong lĩnh vực chống tham nhũng “không có vùng cấm nào cho bất cứ ai” như ông Nguyễn Sỹ Cương, ủy viên thường trực Ủy Ban Pháp Luật Quốc Hội nói.

Ông Trần Văn Truyền chỉ chịu nhả ra khi thấy không thể “ôm” nổi vì áp lực của dư luận xã hội, chứ chẳng phải ông ta tử tế gì. Hơn nữa nếu có thu hồi căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, phường 15, quận Phú Nhuận, thành phố Sài Gòn, thì cũng chỉ là tát nước sông bằng gàu, chẳng làm sự giàu có của ông ngót đi chút nào.

Công bố mới nhất của Tổ chức Minh bạch Quốc tế về chỉ số tham nhũng cho thấy Việt Nam xếp thứ 116/177 trong các quốc gia và vùng lãnh thổ.

Tham nhũng thì ở quốc gia nào cũng có nhưng mức độ rất khác nhau. Ở Việt Nam tham nhũng là quốc nạn, là đại dịch chẳng thể nào chữa nổi trong cái hệ thống chính trị mà mọi phương tiện phòng ngừa và chống nó đều bị ÐCSVN vô hiệu hóa. Ðó là sự theo dõi, kiểm soát các hoạt động lẫn nhau trong một Quốc Hội có lực lượng đối lập; là sự kiểm soát của cộng đồng xã hội thông qua báo chí tự do; là sự xử lý vi phạm nghiêm minh thông qua ngành tư pháp (cảnh sát, công tố viện, tòa án) độc lập, không phải là công cụ của đảng cầm quyền.

Chính vì một mình một chiếu, vừa đá bóng vừa thổi còi mà cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam được xem như một trò hề, hoàn toàn giả tạo, mị dân. Người ta lập ra ban này, cơ quan nọ để chống tham nhũng, nhưng chính chúng lại là hang ổ của tham nhũng. Càng chức vụ cao càng ăn to nói lớn, càng nhiều hứa hẹn. Ông Nguyễn Tấn Dũng vào lúc nhậm chức thủ tướng năm 2006 đã chẳng tuyên bố hùng hồn rằng, sẽ từ chức nếu không chống được tham nhũng, đó sao! Tám năm qua dưới quyền ông, không những không thể chống mà thậm chí tham nhũng phát triển nhiều hơn, nghiêm trọng hơn và tinh xảo hơn. Không có gì đúng hơn câu tục ngữ “vừa ăn cướp, vừa la làng”!

Năm 2005, khi còn là phó Ban Kiểm Tra Trung Ương ông Trần Văn Truyền từng khẳng định rằng:

“Hiện nay tính chất tham nhũng ngày càng phức tạp. Mức độ tổn thất do tham nhũng cũng lớn hơn.”

“Hồi xưa, nghe vài trăm triệu đồng đã kinh hồn, giờ hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ… Nội vấn đề đất đai nó chỉ cần quặt quẹo trên quy hoạch, cấp phép lòng vòng một chút, khi phát hiện ra thì đã mất hàng trăm tỉ đồng rồi”– (Tuổi Trẻ Online, 30 tháng 3, 2007)

Và vì là người của Ủy Ban Thanh Tra nên ông nắm bắt sự việc hơn ai hết:

“Bất cứ cuộc thanh tra nào, bất cứ vụ giải quyết án nào cũng đều có “chạy.” Chạy trực tiếp, chạy gián tiếp, chạy nhiều, chạy ít tùy mỗi việc” – (TTO 30 tháng 3, 2007)

Và ông cũng biết rất rõ:

“Ðấu tranh chống tham những, tiêu cực rất gian nan, khó khăn nên chúng ta phải có bản lĩnh, dám đương đầu và chấp nhận để đấu tranh. Nếu đấu tranh mà giải quyết được tình trạng tiêu cực thì đó là có lợi cho cái chung, đất nước đang cần, nhân dân đang mong” – (Tuổi Trẻ Online ngày 28 tháng 5, 2010).

Cái “khó khăn, gian nan” mà ông đề cập trên đây chẳng phải là công việc tay cày vai bừa nặng nhọc, trèo đèo lội suối, hoặc phải vắt óc suy nghĩ mà chính là “phẩm chất đạo đức,”“tự giữ mình” được hay không.

Ðồng tiền tham nhũng biến hóa khôn lường, ít khi bắt được quả tang, vì nó được thực hiện lòng vòng, trong bóng tối, tại nhà riêng, nơi cổng sau hay thông qua vợ, con, anh, em ruột, thậm chí… “em nuôi,” “mẹ nuôi”…

Giờ này khi bị sờ đến ông Trần Văn Truyền bao biện chuyện ông chiếm hữu một đống nhà cửa, đất đai, tiền bạc ngược lại hoàn toàn với những gì chính ông đã nói:

“Song hợp pháp đến đâu, khi truy nguyên nguồn gốc cũng là tham nhũng. Vì nhờ có chức quyền, anh nắm được quy hoạch, đầu cơ đúng chỗ đúng lúc nên mới mua 1 đồng bán 10, 100 đồng. Biểu hiện tham nhũng rất rõ: một số cán bộ giàu lên nhanh chóng. Căn cứ đồng lương, kể cả việc sản xuất kinh doanh gia đình cũng không thể lý giải được mức sống đó” – (Pháp Luật TP. HCM, ngày 5 tháng 7, 2005).

Vào cái thời buổi mà cái gì cũng có thể chạy bằng tiền, đặc biệt chức vụ, thứ đầu tư nhanh lấy lại vốn nhất, phổ biến trong bộ máy công quyền, ông Trần Văn Truyền đã kịp bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp vụ và tương đương trước khi nghỉ hưu, từ tháng 3 đến tháng 8 năm 2011.

Mặc dù kết luận cho thấy rằng sai phạm của ông Truyền “gây phản cảm, tạo dư luận xấu ở địa phương và lan rộng trong xã hội, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân và tổ chức đảng,” Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Ðảng cũng chỉ đề nghị Tỉnh Ủy Bến Tre “thực hiện quy trình xem xét, xử lý trách nhiệm theo quy định.”

Mà quy trình của đảng thì “biết rồi khổ lắm nói mãi”!

“Quy trình” này cũng sẽ giống như “quy trình” xả nước đập thủy điện làm dân chết trôi, “quy trình” xây dựng đường cao tốc bị nứt nẻ ngay sau khi khánh thành, “quy trình” hải quan xuất khẩu để lọt 600 bánh heroin, hay “quy trình” tiêm vaccin làm hàng loạt trẻ em bị chết oan, nhưng không một ai bị sứt mẻ gì cả!

Bởi vì làm khác sao được nếu như xử lý tất cả các quan chức? Thử hỏi có quan chức nào trong chế độ hiện nay nghèo khó? Tiền bạc từ đâu ra mà có nhà cao cửa rộng, ăn xài hoang phí, gửi con cái đi học nước ngoài?

Ở Hà Giang một tỉnh với hơn 50% hộ nghèo, nhưng đối nghịch lại là sự hiện hữu của những ngôi nhà sàn “khủng,” phần lớn làm bằng gỗ “tứ thiết” như nhà của chủ tịch tỉnh Ðàm Văn Bông, của phó bí thư thường trực, chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh Vương Mí Vàng. Còn cựu chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô sở hữu một trang trại ngút ngàn, nhà cũng được làm bằng gỗ quý, chạm trổ công phu…

Ở Hải Dương, dân chúng bất bình chứng kiến khu đất đẹp nhất đối diện dự án quy hoạch “trụ sở ngàn tỷ” rơi vào tay một số quan chức trong tỉnh. Ðặc biệt là ngôi biệt thự tráng lệ, bề thế của Giám Ðốc Sở Tài Chính Nguyễn Trọng Hưng trong khu đất vàng.

Dinh thự nguy nga và vườn cao su “khủng” của chủ tịch tỉnh Bình Dương Lê Thanh Cung cũng nên đưa vào danh mục. Dư luận đang thắc mắc, không biết tài sản của ông Cung và tài sản của ông Truyền khác nhau ở điểm nào, mà đến nay đã hơn 7 tháng, việc xác minh, kiểm tra tài sản của ông chủ tịch tỉnh Bình Dương vẫn chưa thấy sáng tỏ?

Không thể nào kể hết sự giàu có của giới quan chức Việt Nam hiện nay. Nhà và đất chỉ là những thứ có thể nhìn được, sờ được, còn đôla và vàng cất giấu hay để ở ngân hàng nước ngoài mới là khủng khiếp.

Thế nhưng, cái gì cũng có cái giá của nó. Ðồng tiền không mua được mọi thứ. Nhà văn Nguyễn Ðình Bổn viết (trên Facebook):

“Tại đất nước hỗn mang này người giàu chân chính rất ít và tất cả cán bộ đều giàu hơn người dân trung bình. Ðiều này chỉ cần quan sát là thấy, không có gì bàn cãi. Nhưng giàu có theo kiểu ăn cắp tiền quốc gia thì có hạnh phúc không?

“Tôi cho rằng họ có sung sướng ở góc độ hưởng lạc bản thân. Như kẻ thích chơi gái thì có siêu gái, thích xe hơi có siêu xe, thích nhà có siêu nhà… nhưng những lạc thú trần gian này không diễn ra liên tục, bền bỉ. Bất hạnh nằm trong tâm. Và tâm của cán bộ giàu có Việt Nam là tâm lo sợ. Trần Văn Truyền là một ví dụ. Ông ta siêu giàu nhưng chắc chắn ở giờ phút hiện tại, vì vẫn là con người, ông ta đang đối diện với một cái tâm nhục nhã, sợ hãi, tức giận. Không hy vọng gì ông này có tâm hối hận, phục thiện, nhưng chỉ chừng ấy thì đã đau khổ rồi. Con cái ông ta cũng vậy, không thể nói họ hạnh phúc dù họ ở siêu nhà, đi siêu xe, nhưng hằng ngày vẫn phải đối diện với cái nhìn khinh bỉ hả hê của đồng nghiệp, đối diện với sự chỉ trích trên phương tiện truyền thông.

“Tất nhiên, có thể nói tất cả cán bộ là Trần Văn Truyền. Ai nhìn thấy một cán bộ nghèo khó xin chứng minh. Và vì vậy tại Việt Nam, người dân có quyền khinh bỉ người giàu khi họ đương chức, và cả khi đã về hưu, và không phải tất cả mọi người đều muốn giàu như kiểu đó!”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.