Giám đốc Mạng lưới báo chí điều tra toàn cầu: “Tự do báo chí ở Việt Nam tệ hơn rất nhiều”

Posted: November 30, 2014 in Uncategorized
Tags: ,

Tâm Don – Alex Truong thực hiện(Dân Luận) Theo Việt Nam Thời Báo“Mảng báo chí điều tra chỉ có thể phát triển trong một nền báo chí tự do. Hay nói một cách khác, tự do báo chí nuôi dưỡng mảng báo chí điều tra. Không có tự do báo chí sẽ không có báo chí điều tra. Báo chí điều tra là sự thể hiện sinh động sức sống của một nền báo chí có chất lượng”, ông David E. Kaplan- Giám đốc Mạng lưới báo chí điều tra toàn cầu (Global Investigative Journalism Network) đã nói như vậy trong lần gặp gỡ với Việt Nam Thời Báo (VNTB) tại Manila – Philippines.

� Xem thêm: GS Hồng Lê Thọ bị bắt vì lý cớ gì? + Sao có ông chủ tịch tỉnh thế này? + Trung Quốc: Nữ quan tham ‘thăng chức trên giường’ + Đi du lịch để xem dân chủ.

 Hiểu một cách đơn giản, tự do báo chí đối với ông có nghĩa là gì?

Ông David E. Kaplan: Tự do báo chí là việc bạn có thể nói, đăng tải và phát sóng bất cứ gì bạn muốn. Trong một xã hội tự do, mọi người đều có quyền tranh luận với nhiều ý tưởng khác nhau. Tương tự thị trường hàng hóa và dịch vụ, bạn cũng cần một thị trường của những ý tưởng.

Theo ông, quốc gia nào có chỉ số tự do báo chí cao nhất?

Ông David E. Kaplan

Ông David E. Kaplan: Câu hỏi này tôi không phải là chuyên gia để trả lời, một số tổ chức chuyên theo dõi vấn đề này sẽ biết rõ hơn tôi. Tuy nhiên, theo tôi thấy, thông thường những thứ hạng cao nhất thuộc về các nước Bắc Âu như Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan. Hoa Kỳ và Canada cũng có thứ hạng khá cao. Kể từ khi chủ nghĩa cộng sản chấm dứt ở Liên Xô và Đông Âu, tự do báo chí đã lan rộng trên thế giới. Giờ đây hầu hết các nước đều có tự do báo chí nên nhà báo và những người làm nghề viết khác có thể đăng tải mọi điều họ muốn. Nhưng thật sự thì vẫn còn một số ít quốc gia cho rằng việc kiểm duyệt dư luận là cần thiết.

Trong một thế giới đã toàn cầu hóa, để cạnh tranh với các nước khác, bạn cần phải có dòng chảy tự do của thông tin. Nơi nào vẫn chưa gỡ bỏ gọng kìm kiểm soát truyền thông và tự do tư tưởng thì nơi đó sẽ bị tụt lại phía sau. Đó không chỉ là vấn đề nhân quyền mà nó còn là trở ngại cho phát triển kinh tế. Nhận thấy được điều đó nên Liên Hiệp Quốc đã ghi nhận tự do ngôn luận và tự do báo chí là những quyền phổ quát.

Vì sao các tổ chức quốc tế như Phóng Viên Không Biên Giới và Freedom House luôn xếp hạng những quốc gia có thể chế độc tài như Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên, Việt Nam có chỉ số tự do báo chí thấp nhất?

Ông David E. Kaplan: Do tư duy lạc hậu của những người lãnh đạo vẫn còn sống trong quá khứ. Việt Nam vốn có tiềm năng vô cùng to lớn. Các bạn là những người rất chăm chỉ, các bạn còn có nguồn tài nguyên thiên nhiên trù phú và một lớp người trẻ muốn hướng đến tương lai. Nhưng các bạn không thể hướng đến tương lai nếu không có tự do thông tin. Chủ trương kiểm soát mọi mặt thông tin trong xã hội đang ngày càng trở nên lỗi thời. Làm thế nào có thể giữ kín mọi bí mật trên Internet? Bạn không thể áp đặt sự kiểm soát lên thông tin khi mà ngày nay nó không còn bị ngăn trở bởi biên giới nữa. Vì vậy, điều quan trọng là bạn đưa được tiếng nói của mình đến với nhiều người. Tất nhiên, chính quyền Việt Nam có quyền trình bày quan điểm của họ, nhưng họ phải biết sống chung với các chỉ trích. Chính quyền cần học cách tiếp nhận các phê phán và chỉ trích như Tổng thống Barack Obama, Tổng thống Brazil hay Tổng thống của Indonesia ngày nay.

Việt Nam rồi sẽ thay đổi, đó không phải là câu hỏi “có hay không” mà là “khi nào” mà thôi. Kiểm soát thông tin chỉ hiệu quả trong thế kỷ 20. Bây giờ là thế kỷ 21, thời đại mà trên Internet thông tin có mọi cách để tìm đến mọi người. Vì vậy, với các nước như trên, khi nào họ mới tính đến viễn cảnh tương lai, bây giờ hay khi đã trễ?

Trong tương lai gần và tương lai xa, chỉ số tự do ở các nước vừa nói trên liệu có được cải thiện không và mức độ cải thiện đến đâu?

Ông David E. Kaplan: Từ những bài học lịch sử gần đây, chúng ta thấy mọi chuyện sẽ thay đổi rất nhanh một khi thông tin gần như không thể bị ngăn chặn được nữa. Thanh niên ngày nay lớn lên trong sự tiếp nhận một lượng lớn thông tin từ Internet. Và bạn thử nhìn xem, chính quyền không còn có thể kiểm soát mọi thứ. Từ những thông tin ở cấp lãnh đạo chóp bu cho đến những vấn đề thời sự hằng ngày như y tế, thuốc men, giáo dục, hay tính hiệu quả của chính quyền địa phương. Ở những nước trải qua quá trình hiện đại hóa – Việt Nam đang bắt đầu quá trình này – sẽ xuất hiện một tầng lớp trung lưu. Những người từ tầng lớp này sẽ có những câu hỏi yêu cầu sự trả lời. Họ có quyền đặt câu hỏi. Bạn biết đấy, chẳng hạn như, ‘Vì sao dịch vụ hành khách công cộng lại không hoạt động hiệu quả?’, ‘Vì sao tuyến đường này vẫn chưa được sửa?’, hay ‘Vì sao ngày càng có nhiều công an nhận hối lộ?’. Không thể kìm nén những thắc mắc đó mãi được. Cuối cùng cả hệ thống sẽ thay đổi. Công việc của nhà báo đơn giản là đại diện cho tiếng nói của công chúng. Chúng ta là những người giám sát với nhiệm vụ phản ánh tâm tư và thắc mắc từ xã hội. Vì vậy khi tư duy và tiếng nói của xã hội ngày càng độc lập và mạnh mẽ hơn, báo chí cũng sẽ theo đó phát triển.

Thưa ông, ông có quan tâm đến báo chí Việt Nam hay không? Theo ông, Việt Nam có tự do báo chí hay không và Việt Nam cần phải làm gì để có tự do báo chí?

Ông David E. Kaplan: Tôi nghĩ các bạn sẽ là người quyết định phải nên làm gì. Các bạn luôn phải đối mặt với nguy cơ tù tội, sách nhiễu và đàn áp vì những điều các bạn viết ra. Đó là việc rất khó để tôi có thể hiểu được, và tôi không muốn các bạn phải gặp bất kì nguy hiểm nào.

Truyền thông chỉ là một phần của xã hội, và xã hội của các bạn đang thay đổi. Vì vậy bên cạnh các nhà báo, có những người khác cũng đang nỗ lực cho cải cách. Đó là thanh niên, sinh viên, giới chuyên môn, tầng lớp trung lưu, những người làm ăn kinh doanh cần sự minh bạch thông tin; đó còn là các quan chức cấp tiến trong chính phủ các bạn. Áp lực thay đổi sẽ đến từ nhiều nơi khi xã hội dần hiện đại hóa.

Chúng ta biết rằng để quá trình hiện đại hóa diễn ra thành công, cần hội đủ các điều kiện gồm chính sách thương mại tốt, một nền kinh tế lành mạnh, dịch vụ y tế và giáo dục có chất lượng. Và chúng ta cũng cần có truyền thông độc lập với vai trò là người giám sát – một phần không thể thiếu. Một số quốc gia đang phát triển nhanh chóng là vì họ đã khôn ngoan nhìn thấy rõ điều này.

  So với các nước trong khu vực Đông Nam Á thì tự do báo chí ở Việt Nam tốt hơn hay tồi tệ hơn?

Ông David E. Kaplan: Phải nói là tệ hơn rất nhiều. Việt Nam hiện đang bị đẩy ra rìa, đất nước tách biệt so với các quốc gia còn lại. Myanmar đã bắt đầu hiện đại hóa và dỡ bỏ kiểm duyệt. Indonesia và Philippines giờ là những nước tự do. Thailand đang có dấu hiệu thụt lùi nhưng so với Việt Nam vẫn có sự tự do hơn. Bạn biết không, khi chúng tôi đang trong quá trình chuẩn bị hội thảo này (Hội thảo báo chí điều tra Châu Á lần thứ nhất), một nhà báo Việt Nam vì quá sợ nên đã từ chối có tên trong danh sách diễn giả. Đó là kiểu luật pháp gì khi mà làm một diễn giả trong một hội thảo cũng bị cho là phạm tội? Thật điên rồ.

Việt Nam đang cầm tù rất nhiều nhà báo, blogger do họ có chính kiến khác với nhà cầm quyền. Ông đánh giá như thế nào về hành xử của chính quyền Việt Nam đối với sự bắt giữ này?

Ông David E. Kaplan: Trong ngắn hạn, những hành động này khiến những người cầm quyền cảm thấy an tâm, nhưng về lâu dài đó là sự lãng phí thời gian và phản tác dụng đối với xã hội. Cần có môi trường tự do trao đổi ý tưởng, cần có sự chấp nhận những khác biệt để tranh luận công bằng. Đó là cách một xã hội tiến lên. Thoạt nhìn đó là một không gian hỗn độn nhiều chiều nhưng cuối cùng lại rất hữu ích. Bởi nếu tồn tại tham nhũng, yếu kém, thiếu năng lực hay lãng phí trong quản lý, những vấn đề này sẽ được công khai trước ánh sáng. Và điều đó tốt cho tất cả mọi người từ trên cao xuống thấp.

Tóm lại, điều tôi muốn nói là truyền thông tự do và độc lập không chỉ đơn thuần là một quyền con người, nó còn là phần không thể thiếu của quá trình phát triển. Vì vậy, để Việt Nam tiến lên phía trước, song song với kinh tế, đất nước các bạn cũng cần mang lại tự do cho truyền thông báo chí.

Anh Hồng Lê Thọ bị bắt vì lý cớ gì?

Phạm Chí Dũng (VNTB) – Sáng sớm ngày 30/11/2014, tôi đến nhà anh Hồng Lê Thọ ở 32 Cửu Long, Phường 15, quận 10, TP.HCM. Sau khi anh Thọ bị bắt vào hôm trước, ở nhà chỉ còn chị Nga (vợ anh Thọ). Tôi muốn gặp chị để bàn việc sẽ đi thăm nuôi anh Thọ và thu xếp luật sư bảo vệ anh như thế nào.

Giáo sư Hồng Lê Thọ

Quen biết đã nhiều năm, cho đến giờ tôi vẫn không thể hình dung khác hơn rằng Hồng Lê Thọ là một trí thức ôn hòa chính trị, không phe phái và rất chừng mực về cách cư xử. Là một Việt kiều Nhật hồi hương, anh lặng lẽ sống và làm việc ở Sài Gòn, mở trang blog Người Lót Gạch như một kênh tổng hợp thông tin phản biện xã hội. Rất nhiều lần ngồi cà phê với anh, tôi luôn được thuyết phục bởi tình cảm quá nặng lòng với dân tộc của anh, về tất cả những gì mà tâm trí anh thường trực nỗi bức xúc trước hiện tình rối ren đổ nát của xã hội và nền chính trị. Với tôi, anh cũng là một trong những trí thức có cái nhìn sắc sảo và tách bạch nhất về quan hệ quốc tế và quan điểm “thoát Trung”.

Tuy lặng lẽ, Hồng Lê Thọ không hề là một nhân vật “nhỏ”. Anh có chỗ đứng được tôn trọng trong giới kiều bào Việt Nam ở hải ngoại. Anh cũng được nhiều người trong giới tranh đấu dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam biết đến.

Nhưng cũng bởi thế, điều có vẻ khó hiểu là Cơ quan an ninh điều tra lại “chọn” bắt anh, thay vì hành xử tương tự đối với một nhân vật nào đó ít tên tuổi và uy tín xã hội.

Chưa biết họ sẽ “điều tra” ra những gì, chỉ có thể hiểu rằng việc Hồng Lê Thọ bị bắt sẽ lập tức gây phát sinh phản ứng ở mức độ căng thẳng của số đông kiều bào người Việt đối với Nhà nước Việt Nam. Rồi tất yếu cũng dẫn đến phản ứng có thể không hề trầm lắng của Hoa Kỳ, một số nước phương Tây và các tổ chức quốc tế về nhân quyền dành cho ngành công an và chính quyền Việt Nam, vô hình trung sẽ càng làm khó hơn lối thoát lận đận của nhà nước này nhờ vào TPP và các lợi ích khác về ngoại giao và chính trị.

Một lần nữa, điều luật 258 về “lợi dụng các quyền tự do dân chủ…” được Cơ quan an ninh điều tra ngành công an áp chế. Từ giữa năm 2013, thay cho các điều luật 88 về “tuyên truyền chống nhà nước” và điều 79 “âm mưu lật đổ chính quyền”, người ta đã “vận dụng” điều luật 258 để bắt hàng loạt người bất đồng chính kiến như blogger Phạm Viết Đào, Đinh Nhật Uy, nhà báo Trương Duy Nhất, và gần đây nhất là bắt blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh vào tháng 5/2014.

Tuy nhiên cũng có vài khác biệt đáng để ý trong động thái bắt blogger Hồng Lê Thọ. Khác với những trường hợp trước đây, cơ sở để tuyên truyền cho việc bắt giữ anh Thọ là “theo tin tố giác của quần chúng”. Trong thực tế điều tra xét hỏi tội phạm, cơ sở này thường áp dụng với đối tượng hình sự chứ không phải đối tượng chính trị.

Mặt khác, Cơ quan an ninh điều tra cũng sử dụng hình thức “Lệnh khám xét và tạm giữ hình sự” mà không phải là “bắt khẩn cấp, tạm giam” hay “bắt giam”, và chưa kèm theo lệnh khởi tố bị can.
Hai tuần trước khi anh Hồng Lê Thọ bị bắt, chúng tôi đã gặp nhau nói chuyện phiếm. Cũng như những lần gặp nhau trước đó, tôi không nghe anh Thọ nói về một dấu hiệu cảnh báo “sẽ bị bắt” nào từ phía cơ quan an ninh.

Vụ việc bắt giữ anh Hồng Lê Thọ khiến tôi có cảm giác không khí bắt bớ bất đồng chính kiến có những dấu hiệu đang quay trở lại gần giống với trường hợp bắt luật sư công giáo Lê Quốc Quân vào cuối tháng 12/2012, sau khi Quân nhiều lần xuống đường phản đối Trung Quốc can thiệp Biển Đông.

Còn lần này, Nhà nước và ngành công an Việt Nam liệu có trưng ra được nguyên cớ nào đủ “thuyết phục” đối với hành động bắt giữ blogger Hồng Lê Thọ, hay là không?

[:-/] Giáo sư Hồng Lê Thọ, chủ trang blog Người Lót Gạch bị bắt (Bà Đầm Xòe) – Theo thông cáo của cổng thông tin điện tử bộ công an, vào hôi 10.30 đêm ngày 29/11/2014, cơ quan an ninh điều tra TP.HCM đã ‘bắt quả tang’, sau đó ‘khám xét khẩn cấp’ và bắt giam ông Hồng Lê Thọ – chủ trang blog Người Lót Gạch.

Giáo sư Hồng Lê Thọ, 65 tuổi, là một việt kiều Nhật hồi hương, hiện đang cư trú tại Sài Gòn. Trang blog Người Lót Gạch thường đăng tải các bài bình luận thời sự và điểm tin của ông này hiện đã không thể truy cập được.

Cổng thông tin điên tử bộ công an dẫn lời cơ quan điều tra cáo buộc ông Hồng Lê Thọ vi phạm điều 258 bộ luật hình sự vì “đăng tải các bài viết trên mạng Internet có nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân với cơ quan Nhà nước”.

Đáng chú ý, vụ bắt người lần này được cơ quan công an khẳng định là ‘dựa theo tin tố giác của quần chúng’, dẫn đến hành động ‘bắt quả tang’.

Một lần nữa, nhà cầm quyền CSVN tiếp tục sử dụng điều luật 258 để gia tăng đàn áp và bỏ tù những ý kiến đối lập. Hồi tháng 5 vừa qua, hai người điều hành trang blog Anh Ba Sàm là ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy cũng đã bị bắt giam đến nay chưa xét xử.

[:-/] Sao có ông chủ tịch tỉnh thế này? (TinVNbiz) – Ở tỉnh Bình Dương, ai cũng biết Dũng “lò vôi” là người như thế nào. Ông Dũng làm giàu được chính là nhờ tài năng làm kinh tế bẩm sinh của mình. Ông có gan làm nên bây giờ mới gây dựng được một cơ nghiệp lớn như vậy mà không phải nợ nần ai cả.

“Đại biểu Quốc hội nhưng bị người ta gạt ra mất rồi, chỉ còn hơn một nhiệm kỳ là người ta cho ra rồi, không còn nữa. Người ta thấy không đủ tiêu chuẩn nên không đưa ra ứng cử nữa thôi.

Ông Dũng không phải là đảng viên, không làm Nhà nước ngày nào. Đó là cơ cấu ngoài Đảng…

…Ông Dũng sống được cũng nhờ “xương”, “máu” của tỉnh Bình Dương chứ. Nhờ Đảng bộ, chính quyền tỉnh Bình Dương, ông Dũng mới có tài sản như hiện nay, chứ ông Dũng tài ba gì, cũng từ đất đai Bình Dương thôi…”.

Đây là lời của ông Lê Thanh Cung, Chủ tịch tỉnh Bình Dương trả lời phỏng vấn của báo điện tử VTCNews ngày 29-10-2013.


Lê Thanh Cung Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương

Đọc những dòng này, không thể nghĩ rằng một vị quan đầu tỉnh lại có lối ăn nói, đánh giá, nhận xét về một công dân theo kiểu chợ búa như vậy. Hãy khoan bàn đến chuyện đúng, sai, phải, trái trong việc ông Huỳnh Uy Dũnghay còn gọi là Dũng “lò vôi” kiện chính quyền tỉnh Bình Dương, trong đó có ông Lê Thanh Cung về những việc làm gây thiệt hại cho doanh nghiệp. Những lời của ông Cung nói về ông Dũng “lò vôi” quả thật là điều chưa từng có. Cũng không thể hiểu nổi tại sao một ông Chủ tịch tỉnh lại cay cú với ông Dũng “lò vôi” và có lối nhận xét về người khác thiếu văn hóa đến thế.

Phải chăng ông ta cho rằng là Chủ tịch tỉnh thì có quyền mạt sát, xỉ vả người khác? Chỉ cần đọc những dòng ông Cung nói về ông Dũng “lò vôi” là hiểu trình độ văn hóa của ông quan đầu tỉnh ở mức nào. Cổ nhân có câu “Ăn có nhai, nói có nghĩ”. Nếu ông Dũng có sai, thì với vị trí là người lãnh đạo của một tỉnh, ông Cung vẫn phải có cách cư xử, nói năng đúng mực, không được xúc phạm.

Ở tỉnh Bình Dương, ai cũng biết Dũng “lò vôi” là người như thế nào. Ông Dũng làm giàu được chính là nhờ tài năng làm kinh tế bẩm sinh của mình. Ông có gan làm nên bây giờ mới gây dựng được một cơ nghiệp lớn như vậy mà không phải nợ nần ai cả.

Còn như ông Cung, ông cũng là người rất giàu có, nhưng cái sự giàu của ông là do cái ghế mang lại, chứ bản thân ông chắc chắn chưa đổ mồ hôi, nước mắt ra làm kinh tế ngày nào.


Cổng chính đi vào dinh thự và “dự án gia đình”
của ông Trần Văn Truyền đầu tư hơn nửa tỉ đồng.

NQL: Ối cha mẹ ơi. Ông Mãn thì khai man thành tích, ông Truyền là lính đào ngũ.

[:-/] Ông Trần Văn Truyền từng là quân nhân “đào ngũ”… – Theo điều tra của Báo Người cao tuổi tại Bến Tre, ông Trần Văn Truyền xuất thân từ một quân nhân ở Đại đội 3, Tiểu đoàn 516. Khi ra trận, do trực thăng của địch ruồng bố, chiến sĩ Trần Văn Truyền bỏ ngũ, trốn về làm công tác Đoàn Thanh niên ở huyện Ba Tri. Do “quan hệ” với con gái Trưởng ban Tổ chức Huyện ủy, ông bố vợ tương lai bố trí “chàng rể” làm ở Ban Tổ chức Huyện ủy. Sau này ông Truyền báo cáo tổ chức, do bị thương nên không quay về đơn vị cũ. Vậy ngọn gió nào đưa ông lên chức Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy, rồi lên Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy Bến Tre. Ngồi ghế này, lợi dụng lúc Bí thư Tỉnh ủy đi họp Trung ương, ông Truyền “hiến kế” rút ngân sách của Ban Tài chính Quản trị phân phát cho mỗi Tỉnh ủy viên một xe gắn máy Drem II trị giá 20 triệu đồng. Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy được gấp đôi (40 triệu đồng).

Nhiều cán bộ lão thành đã nghỉ hưu gửi đơn tố cáo lên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu lúc ấy và có chỉ đạo các cơ quan chức năng vào cuộc. Vậy mà ông Truyền vẫn lên giữ chức Bí thư Tỉnh ủy, rồi lên cao hơn ở ngoài Trung ương. Nhiều cán bộ lão thành ở Bến Tre nhận xét: “Ba Truyền tham nhũng có truyền thống!”. Lợi dụng chức vụ quyền hạn để tham ô, vụ lợi, khai man tài sản, dối lừa. Ngay khi Báo Người cao tuổi phát hiện đăng bài báo đầu tiên về ông Trần Văn Truyền thì ông Cao Văn Trọng, Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Bến Tre trả lời với báo chí về khu đất 16.567,4m2 của con trai và 8.000m2 đất của con gái ông Truyền mua với nhiều căn nhà ở các nơi, con trai ông Truyền mua rồi “san lấp cải tạo lại, nhà ông Truyền xây cũng nhỏ, đơn sơ, đồ đạc không có gì”. Phát ngôn bao che, đánh lừa dư luận của ông Cao Văn Trọng như thế cũng cần xem xét lại tư cách, cán bộ. Nhân dân Bến Tre ví von ông Trọng “là Lê Lai cứu chúa… chổm”.

Viet-studies.info: Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu yêu cầu “làm tiếp” vụ ông Truyền (DT 29-11-14) — Vâng, mời Thanh Tra đến ngay nhà của ông Lê Khả Phiêu để làm tiếp!

Dân Luận:Những người tham nhũng thường giàu, thu nhập rất cao (Pháp Luật tpHCM): “Qua đấu tranh xử lý tham nhũng, chúng tôi thấy từ cơ quan tư pháp, chính quyền, doanh nghiệp có vốn Nhà nước… đến cơ quan nội chính đều xảy ra tham nhũng. Các đối tượng tham nhũng vừa bị phát hiện là người rất giàu có, có thu nhập rất cao”. ông Trần Thanh Vân, Trưởng ban Nội chính Thành ủy Đà Nẵng, phát biểu tại hội nghị Thành ủy Đà Nẵng ngày 28-11 như trên.- Chống tham nhũng đời bố, củng cố… đời con (Pháp Luật tpHCM): Thu hồi tài sản tham nhũng không những khắc phục được hậu quả nguy hiểm cho xã hội của hành vi tham nhũng, trả lại nguồn lực cho đất nước mà còn có ý nghĩa cảnh báo, ngăn chặn hành vi tham nhũng, triệt tiêu động cơ kinh tế của người phạm tội.- Họ đã ‘tham nhũng nhân cách’ (Thanh Niên): Tôi và nhiều người dân sẽ cảm thấy rất là thất vọng nếu ông Trần Văn Truyền không bị xử lý tội danh “tham nhũng”. Đây là một cơ hội tuyệt vời để Đảng và Nhà nước thể hiện quyết tâm chống tham nhũng của mình. Các vị lãnh đạo hay nói, dạo này có nhiều “sâu” và rất tinh vi. Bây giờ đã có sâu bị lộ, tại sao chúng ta không xử đến nơi để làm gương cho các “sâu” khác. – Kiểm tra tài sản con trai ông Trần Văn Truyền (VietnamNet): Thời gian gần đây, dư luận xôn xao về khối tài sản của Đại uý Trần Hoàng Anh gồm biệt thự trên khu đất rộng hơn 16.000 m2 có giá hàng chục tỷ đồng, tài sản góp vốn trong Công ty Trần Anh Dũng (kinh doanh bia) khoảng 3 tỷ đồng. Dư luận đặt câu hỏi, Đại uý Trần Hoàng Anh mới 33 tuổi, công tác tại ngành công an, vì sao có số tài sản “khủng” như vậy?

Bắt quả tang kiểm sát viên đang nhận 150 triệu đồng “chạy án” (Người Lao Động)

[:-/] Trung Quốc: Nữ quan tham ‘thăng chức trên giường’ (TinVNbiz) – Đây là lần đầu tiên đoản ngữ “thông gian với người khác” được sử dụng trong văn bản chính thức của Ủy ban Kiểm tra kỷ luật trung ương ĐCS Trung Quốc để chỉ việc nữ quan chức dùng thân xác hối lộ cấp trên để được thăng chức, hay nói theo kiểu dân dã là “thăng quan trên giường”.

Điều này phổ biến trong các chế độ độc tài CS vì quan chức được bổ nhiệm theo cơ cấu cuả bộ máy đảng.

[:-/] Đi du lịch để xem dân chủ (NV) – Nghe ra thì hơi lạ nhưng quả thật là đang có những du khách từ Hoa Lục đổ đến Đài Loan để “xem dân chủ.”

Số là suốt mấy tuần nay Đài Loan sôi sục các cuộc vận động tranh cử cho cuộc bầu cử địa phương. Từ đô trưởng thủ đô Đài Bắc đến các viên chức địa phương, cuộc bầu cử với hơn 20,000 ứng cử viên cho hơn 10,000 chức vụ phải nói là đầy màu sắc. Phải nói đây là những cuộc bầu cử ở một mức độ chưa từng thấy. Cử tri sẽ lựa chọn 9 bậc chính quyền bởi ở đảo quốc dân chủ này, mọi cấp chính quyền từ ông xã trưởng đến mọi viên chức ở các cấp, trừ tổng thống và Quốc Hội đều được bầu lại.

Và với pháo nổ đì đùng khắp nơi, tiếng chông trống inh ỏi từ các xe vận động, và các ứng cử viên vẫy chào cử tri trong những đoàn vận động đi khắp hang cùng ngõ hẻm, quả thật là vui. Đó là mới chỉ là các nghị viên của các hội đồng địa phương. Những vị ứng cử thị trưởng, đô trưởng có những cuộc trình diễn âm nhạc, có những cuộc diễn hành như ngày lễ Tết với nhiều chục ngàn người tham dự. Sống động, ồn ào và náo nhiệt, những cuộc vận động tranh cử ở nền dân chủ trẻ trung này quả là rất hấp dẫn. Ấy là chưa kể những bữa ăn hay những món quà hòng lấy lòng cử tri.

Chả thế mà theo tờ Ming Báo ở Hồng Kông, cuộc vận động tranh cử đã lôi cuốn du khách từ Hoa Lục đến để được tận mắt chứng kiến “bầu không khí hội Hè nhộn nhịp.”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.