Bà Bùi Thị Minh Hằng

Posted: December 15, 2014 in Uncategorized

BS Phạm Hồng Sơn (Dân Luận) Theo Blog Như cây tre Việt Nam – Nếu phải tìm hiểu thêm về các thiết chế quan trọng cho một nền dân chủ hay phải tham vấn thêm về một đề tài hàn lâm nào đó, thành thật tôi sẽ không dám nhờ cậy những người như Bà Bùi Thị Minh Hằng. Nhưng khi cần một chia sẻ chân thành, bộc trực, tình cảm và đặc biệt khi có cướp hay có hổ tấn công, tôi sẽ yên tâm, vững dạ hơn rất nhiều nếu được có những người như Bà Bùi Thị Minh Hằng ở bên.

.
Phần đầu, viết trước khi phiên toà phúc thẩm khai mạc:

Điều rõ ràng, dân chủ rất cần Montesquieu, Locke, Madison, Tocqueville,… và lá phiếu. Nhưng những thứ đó chưa thể đủ, dân chủ còn cần cả những bàn chân, bàn tay, những khối óc không nề hà việc “nhỏ mọn”, “tầm thường”, “nhếch nhác”. Vì thiếu những thứ sau, rất có thể những thứ đầu vẫn mãi mãi chỉ nằm trên văn bản, giấy tờ, ước vọng mà thôi. Giả dụ, khi có kẻ đến cướp lá phiếu, uy hiếp người bỏ phiếu, chắc chắn những người có khả năng, bản lĩnh chống lại những kẻ đó không thể là “Locke” hay “Montesquieu”.

Ở trên có nói đến “hổ” là vì ngày xưa có câu chuyện như thế này: một thức giả gặp một người đàn bà đang khóc than đau khổ hỏi ra mới biết rằng cả chồng và đứa con duy nhất của người đàn bà vừa lần lượt bị hổ ở trên núi xuống ăn thịt mất. Thức giả liền nói, hình như là giọng hơi gắt: “Sao không đi ngay sang vùng bên mà ở? Bên đó vừa phồn thịnh vừa đông người, hổ làm sao dám tới.” Người đàn bà đau khổ dáng vẻ thất học chỉ nhẹ nhàng đáp: “Nhưng bên đó ‘hà chính’.” Vị thức giả lẳng lặng bỏ đi, người đàn bà tiếp tục ở lại. Người đời sau mới đúc kết:

“HÀ CHÍNH MÃNH Ư HỔ” nghĩa là: “CHẾ ĐỘ ĐỘC ĐOÁN, CHUYÊN CHẾ NGUY HIỂM, ÁC ĐỘC HƠN HỔ”

Ít phút nữa Bà Bùi Thị Minh Hằng và những đồng sự sẽ lại ra “tòa” lần thứ hai trong vụ án có tình tiết buộc tội “hai xe máy đi hàng ba”. Chúng ta có thể đang lo lắng, thương cảm, nhưng chúng ta cũng sẽ thấy ấm lòng và tự hào khi nhìn lại chúng ta còn những con người như BÙI THỊ MINH HẲNG.

Phần tiếp theo, viết ngày 14.12.2014, sau khi phiên toà tại Cao Lãnh kết thúc:

Trước phiên phúc thẩm, tôi đã tin tưởng, cầu mong bà Bùi Thị Minh Hằng và các đồng sự nhất quán về quan điểm và giữ nguyên khí phách. Thực tế đã trả lời hơn tôi mong đợi. Theo tường thuật của một Luật sư có mặt trong phiên tòa, bà Hằng đã: “đả đảo phiên tòa bất công của chính quyền cộng sản.” Tôi không chỉ mừng mà còn thấy bản thân rất may mắn trong lần này vì có những lần niềm tin lớn của tôi đã bị thực tế bác bỏ thẳng thừng.

Có thể nói bà Bùi Thị Minh Hằng phần nào có tính đại diện cho sự phức tạp, đổ nát, trăn trở, lầm lạc, thức tỉnh của một bộ phận dân chúng và là chứng nhân cho cả những biến chuyển chính trị một thời của xã hội Việt Nam. Bà là một “sản phẩm” không thể phủ nhận của nhà nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” và “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”. Là một người gặt hái và cũng là nạn nhân của “xuất khẩu lao động” trong thiên đường Liên Xô vĩ đại. Là con đẻ và cũng là một “con bò sữa loại bé nuôi cho béo rồi thịt” của một nền “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Là một hiện thân cho những bất đồng, xung đột, chia rẽ, vỡ nát từ trong gia đình lớn tới gia đình nhỏ của một xã hội tao loạn, tha hóa, mất phương hướng. Là biểu hiện của sự chuyển đổi nhận thức đương đại của một số nhân dân, dám đưa ẩn ức riêng để hòa vào cái oan chung, dám rời xa cuộc đời phóng túng, hưởng thụ cá nhân để góp thân vào sự mạo hiểm cho lợi ích cộng đồng, xã hội…

Một cuộc đời như thế, tất nhiên, sẽ là một bãi rác đẹp cho các ngòi bút bảo vệ độc tài, là một mỏ vàng cho những cây bút viết vì Con Người. Chỉ đáng tiếc trong xã hội hiện nay bút độc tài vẫn nhiều hơn bút người. Nhưng chính đó lại thể hiện cái bản lĩnh của bà Hằng và những người sát cánh cùng bà.

Cố nhiên, viết như thế không có nghĩa bà Hằng, giống như tất cả chúng ta, là con người hoàn hảo, không cần phải tự vấn, xem xét lại bản thân để sửa chữa hay hoàn thiện hơn nữa. Nhưng trong một xã hội đầy thờ ơ và hèn mạt, mọi mầm thiện, mầm dũng nhú lên đều là những bấu víu âm thầm cho lòng người, và đương nhiên rất cần phải được nâng niu, chắt chiu, bảo vệ.

Trong Đèn cù, Trần Đĩnh đã khái quát cái hèn của người dân Việt Nam trong thời xã hội chủ nghĩa là: “’nhân dân anh hùng không sợ bom đạn’ lại thua Thằng Hèn – Hèn vì nhân dân ta khiếp sợ quyền lực, khuất phục từ tổ trưởng trở đi”. Nhưng có những thực tế còn thảm hại hơn nhiều. Một lần đi ủng hộ bị cáo trong một phiên tòa, vô tình tôi được gặp một vị Giáo sư danh tiếng cũng đi ủng hộ, thật là vinh dự và vui mừng vô cùng. Nhưng khi bị công an xua đuổi, cả nhóm phải tản ra khỏi khu vực “cấm”, vị Giáo sư hốt hoảng nói với mấy người đi bên cạnh: “Này, đừng đi cùng nhau, không họ lại cho là có tổ chức đấy!” Ngày hôm sau, bài tường thuật về việc đi dự tòa của vị Giáo sư đó tràn ngập khắp mạng, tôi đọc và thấy đúng là bài viết thuộc đẳng cấp giáo sư, rất chữ nghĩa và khí phách.

Dĩ nhiên, làm “công dân” trong các nước xã hội chủ nghĩa, không cứ gì Việt Nam, không ai có thể độc quyền được cái hèn. Và không bao giờ có con người chỉ hoàn toàn thuộc về một khái niệm. Nhưng tôi thực sự bất lực trong việc định thứ hạng cho Trí và Dũng, Dũng và Trí. Vì thiếu một trong hai cái, hoặc đôi khi chỉ xếp nhầm vị trí thôi, độc tài chắc chắn sẽ mãi mãi còn mỉm cười.

Có những tình người như thế

Quỳnh Anh Theo FB Tí Hon  (Dân Luận) – Trước ngày 11/2/2014 tôi vẫn là 1 người đàn bà quay cuồng với cơm áo, gạo tiền với khát vọng làm giàu lo cho gia đình, cho 2 đứa con nhỏ đầy đủ. Nhưng từ cái ngày đó, cái ngày 11/02/2014 có thể xem là định mệnh, vì nó thật sự thay đổi suy nghĩ trong tôi rất nhiều. Mẹ tôi, bà Bùi thị Minh Hằng bị bắt trong một vụ án dàn dựng, để kêu oan cho bà… tôi đã đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, tiếp xúc nhiều thành phần, tôi nhận ra thật nhiều điều tôi chưa hề biết, nhận ra khát vọng của tôi hóa ra nhỏ bé quá.


Chị Quỳnh Anh và Trần Bùi Trung đòi tự do cho mẹ

Từ bé, tôi vẫn thường mơ mộng rằng mai kia mình sẽ thật giàu để giúp đỡ những người khổ hơn, nhưng từ cái ngày đó, ngày 11/02 và cho đến hôm nay, kết thúc phiên phúc thẩm của mẹ tôi 12/12/2014, tôi mới hiểu rằng, đâu nhất thiết phải thật giàu có, cái tình đâu có thiếu.

Các cô, chú, bác, các anh, chị, em, những người đồng đội của mẹ tôi đã cho tôi nhận ra điều đó. Đó là khi tôi nghe 1 vị luật sư, đã từng rất khá giả, để rồi khi bước vào con đường bảo vệ cho những con người tranh đấu cho nhân quyền, họ chấp nhận cạn kiệt dần về tài chính, chấp nhận giúp đỡ không công cho những hoàn cảnh khó khăn. Đó là khi tôi nhìn thấy phiên sơ thẩm của mẹ mình diễn ra trong cảnh bạo lực, đàn áp, những người yêu quý mẹ tôi chỉ muốn đến dự phiên tòa nhưng người thì bị đánh đập, người thì bị cướp đồ đạc, hủy hoại tài sản nhưng đến phiên phúc thẩm họ vẫn trở lại không hề e ngại những gì đang chờ họ, vì họ là những người cùng chiến tuyến, họ sống với cái tình.

Đó là khi tôi nghe thấy những lời động viên, những sự giúp đỡ từ những con người cách tôi cả nửa vòng trái đất, những con người tôi chưa từng gặp mặt, họ chia sẻ với tôi như ruột thịt. Đó là khi tôi nhận được món quà cho con gái nhỏ của mình từ một vị luật sư bào chữa cho mẹ tôi….

Còn nhiều , rất nhiều những cái mà tôi nhận được. Không thể diễn tả bằng lời, chỉ hy vọng rằng, rồi mai đây tôi sẽ được gặp tất cả những con người này, để gửi đến họ những cái ôm, để họ hiểu được sự cảm kích của tôi dành cho họ, cảm ơn mọi người, cảm ơn vì tất cả những gì đã dành cho gia đình tôi.

Xem thêm: Tường thuật phiên tòa Phúc thẩm xử bà Bùi Thị Minh Hằng, cô Thúy Quỳnh và ông Văn Minh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.