Hầu chuyện với Anh Trương Tấn Sang

Posted: December 16, 2014 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Khắc Mai (Basam) Theo Viet-studies – Tôi hân hạnh được hầu chuyện với Anh, chung quanh đề tài “Niềm Cay Đắng”. Khi tiếp xúc cử tri tại TP HCM, Anh nói “Chúng tôi sẵn sàng nghe những ý kiến cay đắng”.

� Xem thêm: Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng + Đường 5 kéo dài – mặt cầu trơ lõi gỗ ép + Sai phạm vẫn thăng chức + Xe công VN nhiều hơn khu vực: Chi hàng trăm tỉ/năm + Báo động tình trạng trẻ quan hệ tình dục từ 12 tuổi.

Anh có nhớ chính Hồ Chí Minh đã nói rất sâu sắc vấn đề này trong Nhật ký trong tù: Trên đời ngàn vạn điều cay đắng. Cay đắng chi bằng mất tự do. Hồ Chí Minh còn có một câu khác cũng rất hay, nếu độc lập, thông nhất rồi mà dân không hưởng được hạnh phúc tự do, thì cũng chẳng nghĩa lý gì. Câu này chính là học được từ ý của hai cụ Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh, khi hai cụ bàn với nhau, tranh được độc lập rồi mà không có dân quyền thì cũng vô nghĩa.

Hồ Chí Minh còn có một câu nói hay nữa là, làm sao cho dân ta dùng được quyền dân chủ, hưởng được quyền dân chủ, dám nói, dám làm. Câu đó được nói vào năm 1967. Như thế là đã gần một nửa thế kỷ. Những quyền dân chủ ở Việt Nam vẫn là chắp vá, những thứ mà nhân loại tiến bộ sáng tạo ra nhân dân nhiều nước đã dùng được, hưởng được, thì Việt Nam ta lại tìm các ngăn cấm. Thật là cay đắng. Cho nên cụ Hồ trước khi mất đã phải di chúc, “cần một cuộc chiến tranh để chống lại những hư hỏng cũ kỹ.” Sau cụ thấy dùng chữ “chiến tranh” có thể bị hiểu lầm, không lợi, nên cụ xóa chữ tranh và thay bằng chữ đấu. (Ai muốn biết thấu đáo cứ giở Di chúc do NXB ST in).

Điều cay đắng là, khi nhân dân ta đứng lên làm cuộc khởi nghĩa Tháng Tám với ước vọng Độc lập Tự do, Hạnh phúc với bản Hiến Pháp 1946, thì lần hồi sau đó, từng bước đảng CSViệt Nam đã đỏi thay, bội ước, bỏ con đường Dân tộc, Dân chủ, Dân quyền để đi theo con đường tiến nhanh tiến mạnh lên chủ nghĩa xã hội (rồi khi thất bại đã đánh tráo khái niệm mà đỗ tội cho cái gọi là chủ nghĩa bao cấp. Thật ra bao cấp là một phương thức mà nhân loại hiện nay vẫn sử dụng trong những nhà nước phúc lợi. Các nước phương Tây bao cấp rất hay gấp cả vạn lần Việt Nam ta.) Từ 1959, khi xóa bỏ Hiến Pháp 1946 để đi theo con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô viết lạc hậu (nay đã phá sản chính trên quê hương của nó), thì Việt Nam ta có cùng một trình độ phát triển, có mặt còn nhỉnh hơn nhiều nước trong khu vực. Nay hơn nửa thế kỷ trôi qua, khi Dân tộc ta trao vào tay lãnh đạo của đảng cộng sản, thì Việt Nam ngày càng trì trệ, lạc hậu. (Xin xem công trình của một nhóm chuyên gia của Harvard, Việt Nam Phát triển theo hướng rồng bay). Có nhũng nghiên cứu trong nước khẳng định rằng để bước vào giai đoạn hiện đại, Hàn Quốc chỉ đi trong vòng 40 năm, và chỉ chi phí bằng già nửa tiêu phí của Việt Nam.. Có nghĩa là chỉ bằng một nữa đầu tư như chúng ta, mà họ thì mọi mặt bằng của một đất nước hiện đại đã hoàn chỉnh. Giao thông vận tải, trên bộ. trên biển, trên không tiên tiến, hiện đại. Các ngành sản xuất hiện đại với công nghệ cao, sản phẩm có hàm lượng tri thức cao, làm nền cho một nền kinh tế tri thức hình thành. Khoa học và giáo dục (dẫu còn những tiêu cực) vẫn là một nền khoa học và giáo dục tiên tiến hiện đại, chẳng kém gì quốc tế. Vốn xã hội, mặt bằng pháp lý, nhân cách con người phát triển, văn minh (cứ xem cách ứng xử xã hội sau vụ chìm phà Sewoon thì rõ). Có người bảo, Hàn Quôc họ lợi dụng được kỹ thuật và tài chính Mỹ. Thế thì tại sao Việt Nam không biết đàng lợi dụng. Có nhiều người nói với tôi một cách hài hước rằng, vì Hàn quốc không có được đảng cộng sản lãnh đạo!

Còn chúng ta, cũng chừng ấy thời gian, lại đầu tư gấp đôi người ta, mà chưa có bất cứ lĩnh vực nào hình thành được mặt bằng của một quốc gia phát triển. Cả giao thông, cả nhũng ngành kinh tế mũi nhọn, cả khoa học và giáo dục, cả vốn xã hội, chất lượng con người, cả luật pháp, thể chế (đến nỗi 40, 50 năm vẫn ỳ ạch trong quốc nạn tham nhũng, gần như vô kế khả thi!). Một nước nông nghiệp, vốn là chủ nhân của nền văn minh lúa nước, cũng chỉ bán nông sản thô, nông dân vẫn sống nghèo nàn, không thể vươn lên làm chủ xây dựng được một nền nông nghiêp hiện đại. Mọi lĩnh vực đều nham nhỡ, không hình thành cho được những mặt bằng cho sự phát triển tương xứng của dân tộc trong thời đại mới.

Trong các cuộc họp vừa rồi, các cử tri đã nói với anh vấn nạn tham nhũng. Nhưng thử hỏi có ba công cụ lớn để chống tham nhũng, là tư pháp, cảnh sát, và báo chí, thì cả ba đều yếu ớt lại cũng tham nhũng thì dẫu cái ủy ban phòng chống tham nhũng có ba đầu sáu tay nữa, cũng đành bó tay mà thôi. Cái cay đắng là người ta chỉ quan tâm đến giải pháp quan liêu hành chính, lập ban nọ ban kia, mà không biết coi trọng xây dựng cho bằng được công cụ văn minh, hữu hiệu.

Một quốc gia phát triển được trong thời hiện đại, có bốn yếu tố. Một là tài nguyên thiên nhiên. Tài nguyên của chúng ta tuy không giàu, nhưng nhiều ưu thế. Chỉ tính riêng vị trí địa lý thôi, thì đây quả là một thế mạnh của Việt Nam. Hai là truyền thống văn hóa. Rất nhiều điều là vốn xã hội cho phát triển. Ba là tố chất của con người. Tố chất con người Việt có những ưu trội rất phù hợp cho tiến trình hiện đại. Bước vào thời văn minh tin học, chính một kỹ sư Việt là người sáng chế chiếc máy tính điện tử vào 1953, trước đó là máy tính cơ học. Nhiều trí thức, chuyên gia, nghệ sỹ ở tầm quốc tế. Nhiều người thợ Việt có bàn tay vàng. Thứ tư là những quan hệ xã hội hiện hữu. Phải thừa nhận rằng mọi quan hệ xã hội hiện hữu của chúng ta từ chính trị, chính sách, luật lệ, thể chế, tư duy đều tiêu cực, không thích ứng cho một xã hội phát triển. Chúng ta bị cầm tù trong một thể chế vừa lỗi vừa lầm, khiến cho mọi ưu thế của đất nước không phát huy được. Cả ba điều ưu trội của xã hội Việt đều không thể phát triển trong thể chế và thiết chế chính trị xã hội hiên nay.

Chỉ tính 40 năm qua, kể từ khi thống nhất đất nước đến nay, dưới sự lãnh đạo của các đời Bộ Chính Trị, đất nước ta vẫn như con gà mắc tóc, loanh quanh luẫn quẫn, không vùng thoát ra được một tình thế hiểm nguy. Nguy cơ mất đất, mất biển trời, mất chủ quyền vào tay Trung Hoa bá quyền Đại Hán, ngày càng hiểm nguy hơn. Thế mà đường lối đối ngoại vẫn là nhất biên đảo, vẫn tiếp tục lệ thuộc Trung Quốc. Chúng tôi từng cảnh báo “Giàn khoan 981 là chuyện nhỏ, Gạc Ma mới là chuyện lớn. Quả nhiên họ đã lấp đỗ đất đá biến Gạc Ma, Bãi Chữ Thập thành quân cảng, thành sân bay quân sự, đặt gươm kề cổ chúng ta. Thế mà Chủ tịch nước, Quốc Hội, Chính phủ đều không có động thái đủ sự cần thiết, lui tới cũng chỉ là mấy câu tuyên bố của người phát ngôn của Bộ ngoại giao, việc trước nghiêm trọng, việc sau nghiêm trọng hơn, cũng chỉ mấy luận điệu nhàm chán quen thuộc khiến “Tàu” chỉ cười khẩy mà thôi. Phải tính lại đường lối đối ngoại căn cơ hơn, đúng đắn, hợp lý hơn.

Thời đại này, nhân loại, tất yếu không loại trừ Việt Nam, có ba hiểm họa toàn cầu. Một là hiểm họa biến đổi khí hậu,và dịch bệnh nguy hiểm đều do con người đã làm đảo lộn sinh thái gây ra. Hai là những bùng nổ xã hội do phân hóa giàu nghèo, do tích tụ hậu quả của những chính sách chính trị, kinh tế, văn hóa phi nhân tính gây ra. Và ba là hiểm họa của chủ nghĩa khủng bố và khuynh hướng đế quốc bá đạo tiêu biểu là cái gọi là nhà nước Hồi giáo cực đoan IS, và Trung Hoa đang hưng phát và quyết tâm đi theo vết xe đỗ của chủ nghĩa đế quốc. Cho nên đường lối biến mình thành chú ngựa lẽo đẽo chạy theo cổ xe của chủ là không thể chấp nhận.Trung Hoa chẳng mong gì hơn là tình hình cứ nhẹ nhàng, nước chảy bèo trôi như chúng ta đang làm.

Về đối nội, điều cay đắng là:

a. Cho đến nay, trải qua 11 Đại hội, thời gian là 84 năm, nhung đảng không biến mình thành một đảng văn minh, đạo đức. Học thuyết đầy mâu thuẫn, ngụy luận và đánh tráo khái niệm. Đường lối sai lầm (chính các kỳ đại hội cũng phải thừa nhận) đã dẫn đến khủng hoảng chính trị xã hội, kinh tế, văn hóa, giáo dục…lạc hậu kéo dài. Tổ chức và phương thức hoạt động của đảng tồn tại nhiều nghịch lý. Rõ ràng mọi thiết ché xã hội đều tồn tại và hoạt động với hai điều: Hiến định và Luật định. Duy chỉ đảng là đang hoạt động không có luật định để điều tiết. Xã hội và Nhà nước không thể kiểm soát, giám sát được. Đảng đang trở thành tổ chức chính trị hoạt động ngoài luật pháp. Để cho tình hình Việt Nam suy thoái và trì trệ suốt trong mấy chục năm qua không thể bỏ ra ngoài trách nhiệm và năng lực của các đời ban lãnh đạo của Nhà nước và của Đảng. Đặc biệt là Nhà nước khi đã được Dân ủy nhiệm, trước hết nó phải làm tròn nghĩa vụ với Dân, nó phải kiểm soạt và điều tiết được hoạt động của đảng cầm quyền. Điều cay đắng là chúng ta không làm được sự cần thiết, văn minh như vậy.

b. Một hệ thống công chức xây dựng từ 1946, ngày càng phình to, hiệu quả kém, tham nhũng nặng nề, quan liêu, hành dân. Về nguyên tắc và đạo lý, đội ngũ này phải là lực lượng cầm trịch cho công cuộc kiến tạo một quốc gia dân tộc phục hưng, phát triển. Họ không đóng được vai trò đó, trở thành vừa là tội đồ, vừa là nạn nhân.

c. Một nền kinh tế lạc hậu kéo dài, gia công, lệ thuộc, tiêu phí nhiều thời gian, đầu tư cao mà hiệu quả thấp. không có một ngành mũi nhọn nào làm được nhiệm vụ đầu tàu cho sự phát triển.

d. Khoa học, giáo dục, văn hóa trì trệ, lạc hậu, không tạo ra được chất lượng con người để có khả năng đổi mới mình và đổi mới xã hội. Có hai ví dụ cay đắng. Một là, như anh Vũ Ngọc Hoàng, Ủy Viên Trung Ương, Phó Ban Tuyên Giáo Trung Ương, đã ngậm ngùi nói, người ta sang mình làm ăn thì đều là ông chủ, nhà quản lý, còn dân mình đi sang họ thì chỉ là ô sin, đầy tớ. Thứ hai là một ông nông dân giỏi cơ khí, phát minh sáng tạo không có đất dụng võ trong nước, lại được nước láng giềng sử dụng rất trọng vọng. Ở các nước văn minh tiên tiến hiện nay, họ đã có một phương thức sử dụng trí thức rất hay. Đó là mọi việc, mọi lĩnh vực của Đất nước, thì giới trí thức phải là người đầu tiên “bàn cho nát nước” (phải đến độ nước mà cũng phải nát). Rồi nhà chính trị, nhà doanh nghiệp, nhà quản lý mới tiếp thu để ứng dụng vào chủ trương, chính sách của minh. Chúng ta đang làm ngược lại. Vì thế trì trệ, lạc hậu kéo dài không đáng có. Trong một khóa trước, tôi từng thưa với Bộ Chính trị, với ban khoa giáo do GS Nguyễn Đình Tứ làm trưởng rằng “Chính sách trí thức hàng đầu phải là “Bái trí vi sư”, nghĩa là phải biết tôn trí thức làm thầy”. Anh Tứ nói với tôi, anh nói đúng nhưng họ không làm được.

e. Một nền chính trị dân tộc, thân dân, dân chủ, văn minh tiên tiến, tất yếu phải phát triển Xã Hội Dân Sự. Xã hội dân sự chính là môi trường, là chỗ tựa nương của mọi người, mọi thiết chế xã hội. Kể cả chính đảng cũng phải tựa nương vào xã hôi dân sự mà đàng hoàng, tử tế, văn minh đạo đức lên. Xã hội dân sự chính lai môi sinh nuôi dưởng mọi cá thể và cộng đồng của xã hội. Chúng ta xưng là đảng tiên phong, nhà nước văn minh, nhưng không tô bồi vun xới cho xã hôi dân sự hình thành và phát triển, lại còn mắng nhiếc nó như một số bài đăng trên báo Nhân Dân, báo Quân Đội Nhân Dân. Một trăm năm trước Đông Kinh Nghĩa Thục từng dạy: Chính phủ chẳng qua chỉ là người dân nắm chính quyền. Mọi người cầm quyền, đều không phải thánh nhân, nếu không có xã hội dân sự điều tiết, giám sát và giáo dục chắc chắn họ sẽ tự biến mình thành vua chúa phong kiến, như Anh Nguyễn Văn An từng cay đắng thừa nhận Bộ Chính Trị là vua tập thể! Trong khi Các Mác khẳng định “Nhà nước chính trị có cơ sở tự nhiên là gia đình, cơ sở nhân tạo là xã hội dân sự” (cũng thuật ngữ ấy, chúng ta dịch là xã hội công dân). Còn chúng ta hiện nay thì trên báo Nhân Dân lại có bài coi xã hội dân sự như thù như địch! Nghe nói BBT còn chỉ thị không được nói, không được bàn về xã hôi dân sự! Chính Các Mác còn khẳng định: “Dân chủ nghĩa là Chính Phủ được đặt dưới sự kiểm soát hoàn toàn của xã hội.”

Điều cay đắng là những tư tưởng hợp lý tiến bộ của Mác thì chúng ta không nghiên cứu, không áp dụng, lại đi áp dụng những tư tưởng lỗi thời và sai lầm mà chính Mác đã phủ định.

Tôi xin nêu một ví dụ cay đắng nữa là cuối đời, khi Mác trò chuyện với Bakounin,ông nói: “Một khi giai cấp công nhân giành được chình quyền, họ sẽ thực hiện một chế độ ủy trị, dể cho mọt số người tự ứng cử và bầu cử nhằm cai trị họ. Sau một hồi hưng phấn cách mạng trong một Nhà nước kiểu mới, họ sẽ lập tức tỉnh ngộ, thấy mình là con rối, là nô lệ, là con mồi cho những tham vọng mới”. Dự báo này là một quả đắng vì nó là hiện thực trong tất cả các nước theo Lê nin, theo Mao Trạch Đông, lập kiểu nhà nước xô viết tiến lên chủ nghĩa xã hội! Ngày nay giai cấp công nhân ở nước ta là giai cấp cùng khổ nghèo hèn, thất học vô quyền.

Gần đây, anh em tuyên huấn gay gắt phê phán những người có tư tưởng muốn đa đảng. Nhưng chính Mác và Ăng nghen trong Tuyên ngôn Cộng sản lại tuyên bố khẳng định “các đảng cộng sản của các dân tộc phải phấn đấu để đoàn kết và hợp tác với các đảng dân tộc, dân chủ”. Mác nói phải phấn đấu để đoàn kết và hợp tác, chúng ta đã phấn đấu ngược lại! Thành ra, chính chúng ta chống lại Mác, chống lại cương lĩnh gốc của mình!

Tôi xin chia sẻ với Anh vài suy tư của mình. Rõ ràng khác với những kẻ khác, Anh sẵn sàng lắng nghe ý kiến cay đắng. Dân mình có câu thuốc đắng đã tật. Nhiều triết gia hiện đại cũng khẳng định tiếp nhận ý kiến khác mình thì nhân đôi được kiến thức. Hồ Chí Minh từng nói “ tự do tư tưởng hóa ra là tự do phục tùng chân lý. Như thế phản đề của cụ là tự do tư tưởng là tự do không phục tùng ngụy lý! Còn Mác thì nói “tự do báo chí” (tôi thêm tự do tư tưởng) là sự sám hối của nhân dân trước bản thân mình, mà lời sám hối thật tâm thì có cơ cứu rỗi.”

Liệu chúng ta có thật tâm sám hối đặng cứu rỗi đất nước thoát khỏi tình thế hiểm nguy trước một Trung Hoa đế quốc, bá quyền nước lớn (mà Tập Cận Bình vùa tuyên bố), liệu có nhanh chóng thoát ra sự suy đồi, trì trệ, bảo thủ, lạc hậu hiện nay hay không. Mác từng nói khi lịch sử đã đặt ra vấn nạn của nó, nhất định sẽ có câu trả lời.

Kính chúc Anh thân tâm an tịnh.

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 15-12-14

Sơ kết hai năm cho ông Thủ tướng

Nguyễn Ngọc Già (ĐCV) – Những ngày cuối năm đang đến. Sài Gòn đỡ nóng bức hơn với những cơn gió mát thi thoảng kéo về. Đường phố Sài Gòn đã trang hoàng xong cho dịp Noel và tết tây. Sóng đôi với lá quốc kỳ – người ta gặp trên đường Lê Duẩn – lá cờ nửa đỏ nửa xanh của MTDTGPMNVN, một “biểu hiện” có thể lạ, đối với một phần lớp trẻ sinh sau 1975.Dù “tâm bình như thủy” hay “tâm như bình thủy”, hy vọng bài viết này sẽ góp thêm một ít suy ngẫm cho người Việt Nam trong tình hình hỗn mang và khốc liệt hiện nay.

Nhìn lại hai năm qua…

Đó là cột mốc, kể từ khi 2 băng đảng (ý nhầm!) “2 ban đảng” được tái lập vào ngày 28/12/2012 theo quyết định số 158-QĐ/TW dành cho Ban NCTƯ và Quyết định số 160/QĐ-TW dành cho Ban KTTƯ.

Chỉ hai năm, phải nói rất nhiều sự kiện và biến cố quan trọng xảy ra trên quê hương này. Đặc biệt, phong trào dân chủ dưới nhiều hình thức phát triển phong phú, đa dạng và lòng dân cũng bớt dần sự sợ hãi, với oan ức do người CS gây ra ngày càng lộ diện kinh hoàng. Người dân oan đã tỏ rõ tính độc lập và tự tin trong việc đi đòi giải quyết oan khiên của mình. Chẳng còn mấy ai “bám theo đuôi” các ông (bà) CS trung/cao cấp hồi hưu và các loại “trí thức XHCN”, thuộc hàng có chút “tiếng” nhưng “tăm” gần như lặn mất (!).

Cũng từ thời điểm đó, các phe phái trong ĐCSVN ngày càng phân hóa mãnh liệt và đấu đá kịch liệt, để tranh quyền đoạt bính qua nhiều biểu hiện, trên mọi lãnh vực.

Những người “yêu đảng” và muốn “đảng ta” “sửa mình” để tiếp tục tồn tại, thoạt đầu hí hửng và khấp khởi với sự tái lập “2 ban đó” cùng ông Trọng, ông Thanh, ông Huệ, có lẽ giờ đây tiêu tan mọi hy vọng. Một hy vọng ngỡ tràn trề nhưng quá mong manh, duy ý chí bởi không có căn cứ khoa học, như đã được phân tích[1].

Những tia nắng cuối ngày nhạt nhòa trong buổi chiều tà chập choạng, in đậm trên khổ người nhỏ thó của ông Tổng bí thư già nua, lề mề, với mái tóc bạc ngày càng mỏng mảnh. Dường như vóc dáng con con đó, hắt lên mặt phố bóng hình đổ dài theo ánh hoàng hôn le lói trước khi tắt lịm!. Một hình ảnh rời rã và suy sụp.

Trong khi đó, Vương Đình Huệ gần như lặng lẽ dù Ban KTTƯ còn đó, với quyết định 49/2014/QĐ-TTg Về danh mục bí mật nhà nước độ Tuyệt mật, Tối mật của Ban Kinh tế Trung ương, lại do… ông Thủ tướng ký [2] ban hành, có hiệu lực từ 20/10/2014. Một biểu hiện quy phục bên này và bội phản bên kia (?).

Nguyễn Bá Thanh bặt vô âm tín, với thông tin “chữa bịnh bên Mỹ”. Cho đến giờ phút này chẳng biết ra sao!

Cũng đáng thở dài!

Thủ đô Hà Nội kịch liệt chống phá Thủ Tướng?

Trong khi điểm nóng về đất đai tại Văn Giang – Hưng Yên, tạm thời yên ắng với những tên côn đồ bị xử tù như xoa dịu một chút lòng dân, thì dân oan Dương Nội – Hà Nội lại không may mắn như thế, với nhiều án tù của những nông dân vô tội.

Hưng Yên cách Hà Nội hơn 60km, trong khi Dương Nội thuộc Thủ đô cách Hà Nội không đầy 10km. Tất nhiên, thời buổi internet, ý nghĩa không phải ở độ dài đoạn đường mà làm cho ý kiến của Chính phủ không tới được giới cầm quyền sở tại. Chỉ là hình như Hà Nội với tư thế thành phố loại đặc biệt nên có quyền tự tung tự tác áp đặt luật pháp vô lối cho người lương thiện (?)

Điều đáng nói hơn, bà Cấn Thị Thêu – người được xem là “tâm điểm” của dân oan Dương Nội – đã bị dụ dỗ, theo lời kể của người con trai ruột [3]: “… công an liên tục dụ dỗ, mua chuộc. Họ hứa sẽ cho ông Khiêm và bà Thêu 10 tỉ cùng với đất đai để đủ canh tác và còn bảo đảm việc làm cho cả ba người con. Cả ông Nguyễn Đức Chung, đương kiêm Giám đốc công an thành phố Hà Nội cũng đến nói chuyện với hai ông bà. Nhưng ông Khiêm và bà Thêu từ chối và cương quyết cùng bà con dân oan Dương Nội đòi lại đất sống cho mình và cho làng…”.

Thật là hay! Ông Nguyễn Đức Chung thân là Giám đốc CA Hà Nội dám chà đạp pháp luật và ngang nhiên chiêu dụ dân oan làm điều bất nhân, bất nghĩa?!

Người ta còn nhớ, chính ông giám đốc CA Hà Nội đã cậy nhờ blogger Người Buôn Gió khuyến dụ nhà thờ Thái Hà [4]: ”Tôi biết anh là người có quan hệ qua lại với nhà thờ Thái Hà. Nếu trước khi anh đi, anh giúp gì cho mọi việc êm ấm thì tốt. Anh có thể nói với các linh mục làm đơn xin đất được không?. Bây giờ đất dự án không triển khai nhà nước thu hồi lại. cũng nhiều chỗ đẹp. Toàn đất dự án đẹp đấy, không phải đất xấu đâu. Thôi thì nhân lúc có cơ hội này đất đai đang có, anh nói với các linh mục làm đơn xin để thành phố cấp đất cho. Chứ chỗ đất bệnh viện cũ là chuyện lịch sử, thẩm quyền tôi trông thế những có hạn lắm. Tôi cũng muốn sao mọi việc yên ổn, cứ căng thế này cũng mệt. Trông đi trông lại toàn là dân Việt mình với nhau”.

“Đất đẹp” thừa thãi không biết làm gì, Hà Nội cãi lời ông Thủ Tướng, không cấp cho Viện Toán của ông Ngô Bảo Châu đã đành, trong khi đi cướp (thêm) đất dân Dương Nội để làm gì? Lại còn cố tình mua chuộc vợ chồng bà Thêu để phá nát tình làng nghĩa xóm của những nông dân lương thiện?! Ông Nguyễn Đức Chung tự biết thân phận với ”thẩm quyền có hạn lắm“, vậy ông nhận lịnh ai mà dám vi phạm pháp luật, làm trái luân thường đạo lý như thế?

Hầu như dư luận quá rõ, lịch sử vụ “mượn” đất làm bịnh viện Đống Đa rồi không trả nhà thờ Thái Hà, giới cầm quyền Hà Nội tiếp tục chày cối, cố cướp thêm những phần khác. Vừa cướp lại vừa quấy nhiễu nơi tôn nghiêm nhiều lần. Diện tích Thái Hà ”…từ hơn 70.000 m2 giờ chỉ còn chưa đầy 3000 m2 cho mọi việc sinh sống và phục vụ giáo dân, cộng đồng…” [5]. Vụ việc vẫn âm ỉ và dai dẳng lâu nay.

Ngày 18/10/2014, ông Nguyễn Tấn Dũng đã được Đức Giáo Hoàng tiếp đón tại Tòa Thánh Vatican [6]. Hai tháng sau, sáng ngày 13/12/2014, ông Thủ tướng phát lệnh làm [7“…lễ khởi công xây dựng 2 bệnh viện lớn của Trung ương gồm Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức-Cơ sở 2 và Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở 2 với tổng quy mô 2.000 giường bệnh, tổng mức đầu tư gần 10.000 tỷ đồng được tổ chức tại tỉnh Hà Nam…”. Chắc là ông Thủ tướng nước CHXHCNVN cũng biết tục ngữ ”tránh voi chẳng xấu mặt nào“?!

Với quy mô đồ sộ từ hai cơ sở mới, được khánh thành vào tháng 12/2017, không rõ các ông Phạm Quang Nghị – Nguyễn Thế Thảo – Nguyễn Đức Chung còn giữ ý định tiếp tục cướp đoạt đất nhà thờ Thái Hà không nhỉ (?).

Trước đó, ngày 29/4/2014, ”…Thủ tướng […] phê bình lãnh đạo Hà Nội là địa phương có nhiều dự án chậm bàn giao mặt bằng, khi báo cáo xong không ở lại nghe ý kiến chỉ đạo của Chính phủ” [8]. Thân là Thủ tướng của một quốc gia độc lập – toàn vẹn lãnh thổ như ông Nguyễn Tấn Dũng, xem ra  không phải chỉ đạo thì cấp dưới tuân lời (!)

Có nên xây sân bay Long Thành?

Sân bay Tân Sơn Nhất ngày nay loạn xạ và mất mỹ quan vô cùng với đủ thứ khách sạn, cao ốc, hàng quán lổn nhổn bao quanh, nhà cửa lô nhô, quanh co  với các hẻm hốc đan chặt như “bát quái trận đồ” và các loại dịch vụ bát nháo, kể cả dịch vụ phục vụ cho kỹ nghệ tình dục cũng không thiếu.

Nhà văn Phạm Đình Trọng cho biết [9]: ”… Sân bay Tân Sơn Nhất có tổng diện tích 2500 ha nhưng mới có 1150 ha đất được sân bay sử dụng, khai thác. Ngay sau 1975 những người quản lí đất nước không có tầm nhìn xa, chỉ nhìn thấy những lợi lộc trước mắt chia chác nhau, đã không biết rằng khoảng đất trống rộng lớn quanh sân bay, vừa là đất dự trữ, vừa là không gian đệm ngăn cách sân bay với khu dân cư nên họ đã cho công binh dọn sạch hàng rào thép gai và mìn trên khoảng đất trống đó rồi cắt hơn ngàn ha đất dự trữ của sân bay chia cho tướng sĩ. Nay nhà cửa trùng điệp của các khu gia đình quân đội đã bao quanh và lấn đến sát mép sân bay. Diện tích đất sân bay chỉ còn vẻn vẹn 1150 ha! […] đất còn lại đang tiếp tục bị tập đoàn lợi ích núp bóng quân đội xâu xé…”.

Bất kỳ ai cũng khó thể chối cãi khi đi vào hay đi qua khu vực sân bay, sẽ thấy não nề và ngán ngẩm, bởi nó đã bị ”dân cư hóa” dày đặc, với hàng ngàn nóc nhà đủ loại, đủ kiểu, đủ màu (!). Chưa có bất kỳ một thống kê chính thức nào để biết những chỉ số cơ bản: dân cư, số nóc nhà, diện tích dân cư chiếm hữu v.v… nhưng có lẽ không thể dưới 10.000 người sinh sống và làm việc bao quanh đó.

Điều đáng nói hơn, hàng ngàn nhà phố, biệt thự, căn hộ với những “quyển sổ hồng” đã cấp từ lâu, chẳng một cơ quan nào của UBNDTP.HCM có thể tổng hợp nổi giấy tờ ra sao, cấp thẩm quyền nào ban hành, với hầu hết chủ nhân là “dân thứ dữ”, nếu không thuộc quân đội thì cũng thuộc hàng không. “Đụng vào đó” không thể là chuyện giỡn chơi.

Mới đây, dư luận quá lo lắng việc mất kiểm soát không lưu tại sân bay Tân Sơn Nhất, từ một sự cố chưa bao giờ có và [10] ”…Trong thiết kế đảm bảo 99,9% nguồn điện sẽ không bao giờ bị ngắt nếu không có sự tác động của con người…” do Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Quản lý bay VN Nguyễn Đình Công xác nhận với phóng viên, dẫn đến việc bắt tạm giam kíp trưởng ca trực Lê Trí Tình, người chịu trách nhiệm chính trong sự cố xảy ra làm tê liệt sân bay hơn nửa tiếng đồng hồ ngày 20/11/2014.

Không chỉ mất nốt chút uy tín còn sót lại của Vietnam Airlines, nguy hại hơn rất nhiều lần, sự cố đặc biệt nghiệm trọng đó làm cho tình hình an ninh quốc gia đứng trước sự đe dọa rõ rệt, đặt trong bối cảnh quốc tế xung đột mãnh liệt cùng nhiều vụ tai nạn máy bay xảy ra trong những tháng trước đây.

Sự cố gọi là “chưa từng có”, chắc phải làm ông Thủ tướng giật nảy mình? Cả ông Bộ trưởng Bộ GTVT – Đinh La Thăng, cũng không còn kiểm soát nổi (?!) Một khi không làm rõ ngọn ngành từ “đầu mối” nào gây ra và nghiệm trị, không có gì đảm bảo tai họa không xảy ra nghiêm trọng hơn ngàn lần. Chẳng ai mong nhìn thấy hình ảnh những máy bay đâm vào nhau và vỡ vụn với hàng trăm thi thể cháy đen, lộp độp rơi xuống từ trên không phận nước CHXHCNVN (!!!)

Người CS vốn dĩ mang bản chất hồ đồ và ẩu tả, từ vụ “cờ sáu sao” trước đây lấp liếm cho qua, để rồi mới đây, ngay chính ANTV – một đài truyền hình của Bộ Công an, ngang nhiên phát hình ảnh lính Trung Cộng lại chỉ bị phạt 15 triệu đồng, trong khi báo chí không dám chỉ rõ [11].

Thế lực thù địch chui thật sâu vào nội bộ người CS, trèo thật cao ngồi chình ình những nơi quan trọng, rồi thòi lòi ra như vậy, nhưng  người CS vẫn không chịu banh con mắt ra nhìn cho rõ, trong khi cứ đổ vấy hết người này tới nhóm nọ.

Khi ý định xây sân bay Long Thành trình ra Quốc hội, người CS ra vẻ “ngu dốt”, bởi chỉ ngồi bàn luận dự án thuần về kinh tế, về gương mặt đô thị, về việc xa gần (cho dễ đi lại) mà không gắn nó với “văn hóa XHCN” làm nát bét sân bay TSN cùng lợi ích khổng lồ, khai thác từ và quanh sân bay của những “tai to mặt lớn”, tội gì họ từ bỏ (?!). Sân bay “dọn” đi chỗ khác, tức những món tiền từ đó cùng giá trị BĐS cũng cuốn theo. Đặc biệt, vấn đề an ninh quốc gia, trong bàn thảo xây sân bay mới, người CS phớt lờ việc quản lý quá lỏng lẻo, trong khi ngày càng có căn cứ để tin rằng, bóng dáng ngoại bang đang lẩn khuất và trà trộn, thao túng sân bay Tân Sơn Nhất.

Rất nực cười, khi ông Nguyễn Thiện Tống – với sự nổi tiếng chuyên môn bản thân –  viết một bài phân tích để bác bỏ làm sân bay Long Thành [12]. Bài viết tuy công phu, nhưng trở nên rất khờ khạo khi loại bỏ yếu tố chính trị – an ninh quốc gia cùng với bản chất cát cứ, thủ lợi riêng và hẹp hòi của người CS.

Không phải ngẫu nhiên, Phùng Quang Thanh ủng hộ xây sân bay Long Thành [13].

Ngay cả Sài Gòn, Lê Hoàng Quân – Chủ tịch TP cho biết [14]: “sân bay Tân Sơn Nhất hiện nay do hai bộ quản lý, gồm: Giao thông vận tải (hàng không thương mại), Quốc phòng (quân sự). UBND TP.HCM chỉ quản lý địa bàn”.

Với mô hình bộ máy quản lý từ trung ương xuống địa phương, đậm “chất xô viết” gần 40 năm qua,  CSVN loay hoay trong “mạng nhện” đó, không có cách nào thoát nổi với thể chế độc đảng toàn trị vẹn nguyên bản chất.

Để duy trì và mở rộng Tân Sơn Nhất đạt mức văn minh như mong muốn, chỉ có một cách: Giải tỏa toàn bộ dân cư khu vực sân bay. Ông Thủ tướng và phe cánh liệu có đủ khả năng và can đảm?

Nếu không “thay máu” toàn bộ nhân sự trung cao cấp sao cho thuộc phe Nguyễn Tấn Dũng, việc xây sân bay Long Thành không đảm bảo cho ông Dũng và các “đệ tử chân truyền” “hạ cánh an toàn” trong trường hợp “đáp khẩn cấp”.

Những người CS mạnh mồm phản bác xây sân bay Long Thành, có nghĩ đến chính bản thân các ông (bà) và thân nhân không phải nơm nớp khi ngồi trên chuyến bay cất/hạ cánh tại Tân Sơn Nhất với hệ thống điện tê liệt vào bất kỳ lúc nào?

Máy bay chở theo nhiều người CS Lào cao cấp rớt vào tháng 5/2014, trong đó có cả Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Lào và phu nhân của ông ta [15], có lẽ người CSVN chưa quên?  Nên nhớ, quan chức cấp càng cao cùng “đại gia” càng “bự” thì đi máy bay càng nhiều. Không phải dân đen và càng không phải dân oan (!).

… Hoặc là người CS tiếp tục đánh nhau?… (còn nữa)

© Nguyễn Ngọc Già
© Đàn Chim Việt

[1] http://www.danluan.org/tin-tuc/20130108/nguyen-ba-thanh-va-vuong-dinh-hue-co-the-lam-gi
http://www.danluan.org/tin-tuc/20130124/ong-nguyen-ba-thanh-dang-bi-chong-lai
http://www.danluan.org/tin-tuc/20130506/nguyen-ba-thanh-rot
http://www.danluan.org/tin-tuc/20130513/nguyen-ba-thanh-lom-eng-nhu-con-kec
[2] http://vanban.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/hethongvanban?class_id=1&_page=1&mode=detail&document_id=175850
[3] http://www.chuacuuthe.com/2014/11/duong-noi-ly-tuong-va-nha-tu/
[4] http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-pm-nkw-nothing-02022014110930.html
[5] http://www.rfavietnam.com/node/2261
[6] http://vi.rfi.fr/viet-nam/20141013-thu-tuong-viet-nam-cong-du-chau-au-voi-chang-cuoi-tai-vatican/
[7] http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/211627/thu-tuong-phat-lenh-khoi-cong-co-so-2-bv-bach-mai–viet-duc.html
[8] http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140430/phai-giai-ngan-von-ngay-cho-doanh-nghiep.aspx
[9] http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/nguyen-ngoc-gia-blog-021914-02192014104813.html
[10] http://giaothongvantai.com.vn/giao-thong-phat-trien/201412/bat-tam-giam-kip-truong-ca-truc-vu-sap-nguon-dien-tan-son-nhat-568408/
[11] http://vietnamnet.vn/vn/cong-nghe-thong-tin-vien-thong/210750/antv-bi-phat-15-trieu-dong.html
[12] http://vietstock.vn/2014/10/khong-du-ly-do-de-khai-tu-san-bay-tan-son-nhat-763-390877.htm.

Nguyễn Thiện Tống, sinh năm 1947, từng tham gia bãi khóa chống chế độ TT Ngô Đình Diệm từ Trường Quốc học Huế. Ông du học Úc vào cuối năm 1965 theo học bổng Colombo Plan. Tốt nghiệp Tiến sĩ Kỹ thuật Hàng không ở Viện Đại học Sydney năm 1974 và trở về nước. Đầu năm 1975 ông đảm nhiệm vị trí Phụ tá Khoa trưởng đặc trách nghiên cứu và phát triển của Trường đại học Kỹ thuật (thường gọi là Đại học Phú Thọ), tiền thân của Đại học Bách khoa (ĐHBK) TP. Hồ Chí Minh ngày nay. Ông tiếp tục giảng dạy ở đây cho đến khi nghỉ hưu đầu năm 2008.

[13] http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20141105/bo-truong-bo-quoc-phong-ung-ho-xay-san-bay-long-thanh/667531.html

[14] http://elienlucdia.com/news?action=viewdetail&alias=chong-ngap-doi-san-bay-ngoai-tam-tp-ho-chi-minh
[15] http://vtc.vn/14-nguoi-thiet-mang-trong-vu-may-bay-roi-o-lao.311.488338.htm

Ghi chú: Lực lượng trực tiếp làm việc tại sân bay tuyệt đại đa số là con ông cháu cha, dây mơ rễ má, đồng hương đồng khói, mua chỗ; tương tự như lĩnh vực dầu khí, nghĩa là trên 90%.

Điều đáng phàn nàn, từ việc sinh sống và làm ăn xung quanh, họ làm cho bộ mặt sân bay hổ lốn, xấu xí. Không những bao quanh toàn khu hiện hữu, mà còn kéo dài đến đường Cộng Hòa, khu K300 vốn thuộc sân bay trước đây, nay hầu hết biến thành nhà dân. Tất cả những điều đó phá nát quy hoạch và mỹ quan cho cả vùng rộng lớn.

Nói chung, “văn hóa kinh doanh”, “văn hóa sống”, “văn hóa ứng xử” v.v… không chỉ riêng khu sân bay mà SG và cả nước, đã bị cày ngang xới dọc từ “văn hóa XHCN” của người CS thâm nhập và thấm đẫm hơn 39 năm qua. Không thể nào sửa chữa nổi.

Những cư dân sống và kinh doanh tại khu vực này trực tiếp làm ăn chỉ chiếm phần nhỏ, phần lớn cho thuê mướn đủ loại: ngoài khách sạn, phòng trọ, massage, karaoke, nhà hàng tiệc cưới cùng với cây xăng, siêu thị chen nhau, còn có đủ thứ tiệm ăn với biển hiệu: cơm rang, bún chả, bún đậu mắm tôm, thịt cầy v.v… Thêm vào đó, hàng ngàn căn hộ, nhà phố, khu villa trong dự án kinh doanh các loại của các công ty BĐS, có cả các công ty thuộc quân đội.

[:-/] “Đường 5 kéo dài – mặt cầu trơ lõi gỗ ép”: Cục Giám định truy tìm nguyên nhân (TP) – Trước việc Đường 5 kéo dài sau 2 tháng thông xe mặt cầu trơ lõi gỗ ép, đại diện Cục Giám định Nhà nước về chất lượng công trình xây dựng cho biết, Cục đang lập đoàn kiểm tra.


Cục Giám định Nhà nước đang làm rõ nguyên nhân mặt cầu Đường 5 kéo dài bị trơ lõi gỗ ép. Ảnh: Trọng Đảng

Dự án Đường 5 kéo dài do Ban Quản lý dự án Tả Ngạn (TP Hà Nội) làm chủ đầu tư với tổng kinh phí 6.661 tỷ đồng. Dự án được TP Hà Nội phê duyệt tháng 4/2005, song do vướng mắc mặt bằng sau gần 10 năm thi công, ngày 9/10/2014 tuyến đường mới được thông xe.

Tuyến đường bắt đầu từ nút giao thông cầu Chui, sau khi đi qua cầu Đông Trù, cầu Ngũ Huyện Khê dự án có điểm cuối tại đường Bắc Thăng Long – Nội Bài, dài 13,5 km.

[:-/] Agribank Đồng Nai – Vung tay cho vay, ngập đầu nợ xấu- Bài cuối: Sai phạm vẫn thăng chức (TP) – Mặc dù làm trái các quy định và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, song rất nhiều cán bộ liên quan của Agribank Đồng Nai không những không bị xử lý trách nhiệm lại còn được thăng chức.


Dây chuyền dệt của Cty Kwangsung Việt Nam đã đem ra bán đấu giá
nhưng không ai mua. Ảnh do Agribank Tam Phước cung cấp

Ông Nguyễn Huy Trinh, đương kim giám đốc và là người kế nhiệm bà Huỳnh Thị Nhân, được xác định có liên quan đến các hợp đồng tín dụng với nhiều khoản vay không đúng quy định, thiếu kiểm tra, giám sát… dẫn đến hàng trăm tỷ đồng nợ xấu, nợ khó đòi của Agribank Đồng Nai như đã đề cập. Vào thời điểm cho DNTN Trúc Vân vay gần 20 tỷ đồng (cuối 2007, đầu 2008) với những sai phạm về tài sản đảm bảo và sau đó phát sinh nợ xấu trên 12 tỷ đồng, ông Trinh là trưởng phòng Kế hoạch Kinh doanh Agribank Đồng Nai. Ông Trinh được xác định có liên quan đến khoản vay và món nợ này. Ông Trinh cũng được xác định liên quan đến khoản vay 30 tỷ đồng của Cty TNHH Thanh Tiền và tổng số nợ (gồm nợ gốc và lãi) còn lại trên 31,5 tỷ đồng; liên quan đến các khoản vay và nợ quá hạn 616.000 USD, trong đó nợ xấu 352.000 USD của Cty Việt Bạn; liên quan đến khoản cho vay dẫn đến nợ trên 51,4 tỷ đồng, trong đó nợ xấu trên 31,5 tỷ đồng của Cty TNHH Nam Việt; liên quan đến khoản nợ gần 122,6 tỷ đồng của Cty Kwangsung Việt Nam…

Tuy nhiên, không những không bị xem xét, xử lý, ông Trinh lại được thăng chức nhanh chóng, từ trưởng phòng, lên phó giám đốc, rồi từ tháng 8/2011 được bổ nhiệm chức giám đốc Agribank Đồng Nai.

Theo tìm hiểu của PV Tiền Phong, chỉ một số cán bộ, nhân viên của Agribank Đồng Nai liên quan đến những sai phạm gây hậu quả nghiêm trọng kể trên bị xử lý trách nhiệm, cách chức. Phần lớn còn lại không những bình yên, lại còn được thăng chức. Ông Nguyễn Văn Khái, với vai trò trưởng phòng Thẩm định, liên quan trực tiếp đến việc cho vay và sau đó là món nợ xấu của Cty Kwangsung Việt Nam, Cty Gaeun Vina, DNTN Trúc Vân, Cty TNHH Thanh Tiến… nhưng lại được bổ nhiệm vị trí phó giám đốc Agribank Đồng Nai. Hai ông Tạ Ngọc Long, Nguyễn Thiện Tâm- trưởng và phó phòng Tín dụng Agribank Đồng Nai cũng có liên quan nhưng không bị xem xét, xử lý trách nhiệm.

[:-/] Xe công VN nhiều hơn khu vực: Chi hàng trăm tỉ/năm (VB) – Theo tính toán của Bộ Tài chính chi phí bình quân cho 1 xe công hiện nay khoảng 280 triệu/năm. Như vậy, hàng năm phải chi hàng trăm tỉ cho việc sử dụng xe công sai quy định…

Quốc hội và công luận đã băn khoăn, nói rất nhiều về nợ công đang ở tình trang báo động, bội chi ngân sách cao (tăng 184% so với năm 2010). Trong 3-4 năm gần đây nước ta không đủ nguồn để trả nợ mà phải vay để trả nợ; Tình trạng loạn hàm, loạn cấp phó ở các cơ quan nhà nước đặc biệt là ở Trung ương. Tình trạng ngân sách – tài chính quốc gia đang hết sức khó khăn. Thậm chí, khi xem xét việc nâng lương cho người lao động cũng phải nâng lên, đặt xuống nhiều lần và cuối cùng, cũng đành phải quyết là chỉ nâng lương cho một nhóm đối tượng có thu nhập thấp, gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống.


Ảnh minh họa

Chủ trương “thực hành tiết kiệm, chống lãng phí” được nói nhiều. Chính phủ đã có nhiều giải pháp quyết liệt. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn vào việc mua sắm, trang bị xe công cho các cơ quan công quyền, người có chức vụ thì có thể thấy rõ, đây là một mảng tối đang hết sức lãng phí, tiêu cực. Người dân và công luận rất bức xúc.

Chỉ tính tới thời điểm hết năm 2013, cả nước đã có gần 37 ngàn chiếc xe ô tô công đang được sử dụng (chưa bao gồm xe của lực lượng vũ trang, doanh nghiệp nhà nước); tổng nguyên giá hơn 20 ngàn tỷ đồng. Riêng năm 2013 số mua mới là gần 1 ngàn rưỡi chiếc với số tiền gần 1 ngàn tư tỷ đồng. Phân tích sâu hơn, xe phục vụ chức danh lãnh đạo gần 1 ngàn chiếc; xe phục vụ công tác chung gần 25 ngàn chiếc. Thật là những con số không nhỏ. Số xe công của nước ta khá lớn so với các nước trong khu vực.

Một thực tế đáng quan tâm là hiện tượng mua xe vượt tiêu chuẩn, định mức, việc điều chuyển xe giữa các đơn vị không đúng thẩm quyền quy định, việc thỏa thuận mua xe chuyên dùng chưa chặt chẽ. Việc đặt ra tiêu chuẩn, định mức chưa phù hợp. Việc quản lý trong quá trình sử dụng xe rất hình thức, lỏng lẻo, tốn kém. Chi phí cho việc mua sắm, sử dụng phụ tùng, xăng dầu và những chi tiêu khác khá lớn trong điều kiện ngân sách khó khăn.

Thực tế số cây số, lượng xăng dầu sử dụng được kê khai, nếu tính tổng trong một đời xe công, thường gấp vài lần xe cùng loại của tư nhân ngoài xã hội. Việc sử dụng xe công vào việc riêng, sai đối tượng, sai mục đích, việc sử dụng xe đưa đón từ nơi ở tới nơi làm việc với các chức danh không đúng tiêu chuẩn vẫn diễn ra nghiêm trọng, thường xuyên trong phạm vi toàn quốc. Với số xe công như trên, cần phải có bộ máy quản lý, lái xe ở trong các cơ quan công quyền cũng là một sự cồng kềnh, tốn kém, bất hợp lý. Ở đâu cũng phải có đội xe, lực lượng lái xe chuyên trách để quản lý và sử dụng gần 37 ngàn chiếc xe công này.

[:-/] Báo động tình trạng trẻ quan hệ tình dục từ 12 tuổi (SKĐS) – Ngày nay, giới trẻ đã có quan niệm sống thoáng và cởi mở hơn các bậc cha chú rất nhiều. Họ quan niệm “làm chuyện ấy” là việc bình thường và thể hiện đẳng cấp sành điệu.

Theo Bệnh viện Phụ sản Trung ương, 6 tháng đầu năm nay có gần 5.000 ca đến phá thai, trong đó trẻ vị thành niên (VTN) chiếm tỷ lệ không nhỏ. Ngày càng nhiều trẻ mới chỉ 12-14 tuổi đã phải đi phá thai, thậm chí có những trẻ 13 tuổi mang thai đến 30 tuần mà gia đình vẫn không biết. Ở các bệnh viện phụ sản khác, những con số này cũng đáng báo động.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s