Người Việt chưa giàu nhưng “sang”: Chỉ vì thích phô trương!

Posted: December 16, 2014 in Uncategorized
Tags:

Thanh Huyền (ĐV) – “Tính cách của người Việt dù nghèo đói nhưng vẫn thích phô trương, thích khoe khoang, vẫn ăn chơi dù tiền không có”.

� Xem thêm: Việt Nam chưa giàu nhưng… đã sang + Người Việt Nam ăn lương thấp nhất ASEAN + Người Việt chưa giàu…đã sang: Chỉ là thích thể hiện.


Sự phân biệt giàu – nghèo quá rõ ràng

PGS. TS Nguyễn Văn Nam – nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thương mại bày tỏ quan điểm trước việc người Việt mặc dù còn là nước nghèo, thu nhập thấp những vẫn chơi sang.

Phân tầng xã hội sâu sắc

PV:- Thời gian qua, Việt Nam liên tiếp nhận chứng nhận khu nghỉ dưỡng, nhà hàng sang trọng bậc nhất thế giới. Những thương hiệu đắt tiền bậc nhất về xe hơi, thời trang, trang sức… cũng đang hiện diện ở Việt Nam. Điều này có thể coi nghịch lý khi Việt Nam vẫn thuộc top các nước nghèo, mức lương trung bình chỉ nhỉnh hơn Lào và Campuchia? Ông bình luận như thế nào về điều này?

PGS. TS Nguyễn Văn Nam:- Đầu tiên phải nhìn nhận mặt tích cực, thứ nhất, VN rất giàu tài nguyên du lịch, nhưng không đủ sức khai thác, nên các nhà đầu tư nước ngoài đã bỏ vốn xây dựng những khu nghỉ dưỡng đạt tiêu chuẩn cao, được xếp hạng bậc nhất trên TG, tạo nên tiềm năng cho du lịch Việt. Thứ hai, đi ô tô sang trọng, dùng hàng hiệu thì có thể tiếp cận, sử dụng với thế giới đồ cao cấp, chứng minh 1 điều thanh niên VN, người dân Việt cũng có thể hòa nhập, tiếp cận được TG hiện đại, dễ hòa nhập với TG.

Về mặt tiêu cực, đó chính là, hiện nay, VN vẫn là nước nghèo, thu nhập trung bình, tỷ lệ người nghèo đói còn cao, thế nhưng, vẫn có một số người giàu có ăn chơi hạng sang, thượng hạng, điều này đã thể hiện mặt trái của XH là phân tầng xã hội một cách sâu sắc.

Rõ ràng phải có chính sách thỏa đáng cho kinh tế, để làm sao người giàu thì vẫn giàu lên, đồng thời người nghèo sẽ được hỗ trợ để xóa đói giảm nghèo.

Thế nhưng, tính cách của người Việt dù nghèo đói nhưng vẫn thích phô trương, thích khoe khoang, chính vì vậy, muốn ăn chơi hàng sịn, hàng hiệu, trong khi tiền không có. Đó là biểu hiện của sự khoe mẽ, muốn chứng tỏ bản thân không kém cạnh ai, đó cũng là tật xấu trong tính cách của người Việt.

PV:- Đồng ý rằng những khu nghỉ dưỡng, những nhà hàng sang trọng nhằm tới mục tiêu phục vụ khách nước ngoài. Thế nhưng phải hiểu như thế nào về những chiếc xe hơi có một không hai trên thế giới, trào lưu đua nhau xây trụ sở… như cung điện đã được chính các đại biểu Quốc hội phản ánh, những chuyến đi học hỏi kinh nghiệm “kiểu đại gia” của nhiều cán bộ dự án…? Bằng kinh nghiệm của mình, ông có thể phân tích, ai là những người được xài sang ở Việt Nam?

PGS. TS Nguyễn Văn Nam:- Giờ đây, cán bộ nhà nước thì phô trương sức mạnh của chính quyền địa phương, nên đua nhau xây trụ sở thật hoành tráng. Đâu chỉ dừng ở đó, họ còn xây dựng, nào là sân thể dục, sân tennis, sân golf để cán bộ đi chơi, thể hiện đẳng cấp.

Quy mô xây dựng thì cũng không kém cạnh ai, mặc dù dân đang nghèo, nhưng cũng xây hết nơi này đến nơi kia.

Tuy nhiên, có một thực tế phũ phàng, thực ra đối với cơ quan nhà nước, mọi việc không chỉ đơn thuần là phô trương, mà các anh làm dự án đó cũng là một cách để tham nhũng, để đục khoét vào tiền thuế của đất nước. Xây dựng cơ sở càng hoành tráng, vốn càng lớn thì mức chia chác, hưởng lợi càng cao.

Vì vậy, nên lãnh đạo nào cũng thích xây dựng, đời lãnh đạo nào cũng muốn xây hàng loạt trụ sở, ngoài ra còn tuyển người, tăng thêm nhiều biên chế, xây nhiều công trình công cộng, trong khi dân nghèo, thuế không đủ tiêu, nhưng khu tượng đài, tưởng niệm lại được đầu tư xây dựng với số vốn lên đến hàng nghìn tỷ.

Chính vì thế, những người “xài sang”, chỉ có thể, một là, con cháu các cán bộ tham nhũng, vì đồng tiền đó không mất mồ hôi nước mắt cho nên có thể tiêu xài xả láng. Hai là, gia đình kinh doanh không chính đáng, buôn gian bán lận. Thành phần nhiều nhất, đó chính là gia đình có hoạt động thương mại, doanh nghiệp vệ tinh cho các cơ quan nhà nước, nếu có những dự án béo bở thì sẽ phân cho làm, vốn thì 1 nhưng được đầu tư 5 – 7 lần. Thêm nữa, là một số cán bộ công chức, làm DN kinh doanh gặp thời kiếm được nhiều tiền thì cũng có thể cho con ăn chơi xả láng.

PV:- Trở lại vấn đề GDP, mức lương trung bình thấp, nhiều chuyên gia đã lý giải đó là do Việt Nam có nền kinh tế gia công, khai thác và bán tài nguyên thô. Vậy phải hiểu sự “sang” này có nguồn gốc từ đâu? Có phải điều đáng mừng khi chúng ta có nhiều người “sang” đến thế, trong khi mức sống của đại đa số người dân vẫn vô cùng chật vật?

PGS. TS Nguyễn Văn Nam:- Người lao động VN, mãi chỉ là cửu vạn, là lao động chân tay, không có sự tìm tòi, để phát triển.

Còn cái sự “sang” này, nó đại diện cho lớp người gặp may có lối sống buông thả, ăn chơi, chứ không có gốc gác cụ thể. Thậm chí, theo tôi, họ được giáo dục ít, không có hiểu biết về kinh nghiệm XH, có tiền thì xài cho sướng, cho thỏa thích.

Tôi đã từng đi du lịch châu Âu, găp nhiều gia đình VN cũng đi du lịch, được biết ông bố làm chủ DN của một thành phố lớn, đưa cả nhà cùng vợ con đi du lịch. Thế mà, từ đứa trẻ, đến người lớn, ai thích gì thì mua lấy, khi rút ví ra toàn tờ 500 EURO, khiến cho người bán hàng còn quá bất ngờ.

Ở đây, để thấy, họ chi tiêu, không hề nghĩ tới cho tương lai của chính mình, hay tương lai của đất nước. Bên cạnh đó, là hệ thống quản lý của chúng ta hiện đang rất yếu kém, thậm chí ấu trĩ, không đủ sức điều chỉnh.

Thực sự, dân mình nhiều nơi khổ cực lắm, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, thậm chí trong những đợt rét đậm, người dân phải lấy áo đắp cho trâu, bò. Điều đau lòng hơn hết, đó chính là, những người này phải lao động hàng ngày, tích góp từng xu, để đóng thuế cho nhà nước, rồi cuối cùng sẽ được tiêu xài ở tầng lớp giàu sang. Đó chính là biểu hiện sự quản lý yếu kém của nền kinh tế.

Cơ chế, chính sách quản lý yếu kém

PV:- Việt Nam không làm được cái bỏ bao bì Samsung nhưng tỷ lệ số người sử dụng những loại điện thoại đắt tiền như vậy cao hơn nhiều so với những nước có mức thu nhập trung bình cao hơn. Đó có phải là một sự phản chiếu mờ những sự “sang” của đại gia hay của những người đặc tuyển nói trên? Phải lý giải việc một đất nước chưa giàu mà đã tâm lý phổ biến là xài… “sang” như Việt Nam như thế nào?

PGS. TS Nguyễn Văn Nam:- Theo tôi, do quản lý kém nên mới có tham nhũng, có buôn gian bán lậu, có làm ăn gian dối, có hàng giả, hàng nhái nhiều, từ đó, mới xuất hiện tầng lớp giàu “nứt khố đổ vách” bằng làm ăn phi pháp.

Ở nước ngoài, họ quản lý rất chặt, tiêu từng đồng XH đều quản lý được toàn bộ, bán hàng, hàng nào đúng giá, hàng nào không đúng, đều nắm bắt được, chế độ quản lý rất chặt chẽ.

Ngay như một ông thị trưởng nhận được một món quà, chỉ có giá trị 100 USD thôi mà không báo cáo thì cũng sẽ bị xử lý rất nghiêm, không như VN.

Để thấy, chính sách quản lý của chúng ta rất yếu kém, không kiểm soát được sản xuất, không kiểm soát được thu nhập của các tầng lớp nhân dân, không kiểm soát được đồng tiền đầu tư của nhà nước, cho nên đơn vị nào nhận được dự án đầu tư thì sẽ có thể kiếm được lợi, làm giàu, chia chác.

Từ đó, dẫn đến còn quá nhiều sơ hở để làm ăn phi pháp phát triển. Cũng như trường hợp của Bộ trưởng Trần Đức Truyền, mua hết nhà này đến nhà kia, cũng không ai biết, chỉ khi người dân lên tiếng, lúc đó cơ quan quản lý mới biết, còn nếu không đưa ra thì coi như khối tài sản đó vẫn chìm trong bóng tối.

Đó chính là hệ quả của cơ chế, chính sách quản lý yếu, không kiểm kê, kiểm soát được XH, mà càng cán bộ cấp cao càng không quản lý được.

PV:- Ông bình luận như thế nào về ý kiến, nền kinh tế tiêu thụ iPhone 6 nhưng không làm được nổi một chiếc ốc vít ô tô cũng như người đi bán máu để mua trang sức, dần dần sẽ suy kiệt và chết yểu? Có thể thay đổi tâm lý “sang” này của người Việt hay không và vì sao?

PGS. TS Nguyễn Văn Nam:- Hậu quả thì ai cũng sẽ nhìn thấy rõ, điều tất yếu là sẽ đưa đến sự suy thoái, yếu kém của nền kinh tế.

Cuối cùng, chỉ cần lừa nhau để sống, nhưng có lừa mãi được đâu. Vì vậy, nếu không có cải tiến, thì sẽ không phát triển hơn được.

Những năm qua, chúng ta năm nào cũng kêu gọi kê khai tài sản, nhưng tất cả chỉ là hình thức, mà không giải quyết được vấn đề cần làm. Tất nhiên tâm lý xài sang chủ yếu phải giáo dục, giai đoạn đầu cắn răng ra lao động, nhịn ăn, nhịn tiêu để phát triển sản xuất, trí tuệ.

Người đứng đầu, phải làm gương, từ cán bộ cấp cao, thì mới hiệu quả. Từ trước đến nay, cứ kêu gọi, phải học tập làm theo gương Bác Hồ nhưng có học không, có làm không, hay chỉ là hô hào, giáo dục chỉ là lý thuyết suông, nếu như vậy thì làm sao thuyết phục được người dân.

Nếu làm gương được thì mới nói được người khác, đó là điều chắc chắn!

– Xin cảm ơn PGS.TS đã chia sẻ với Đất Việt!

Việt Nam chưa giàu nhưng… đã sang

Thái Linh Tổng hợp (ĐV) – Dù thu nhập, chỉ số GDP rất thấp, nhưng các dịch vụ của VN vẫn được xếp hạng rất cao, khu nghỉ dưỡng đứng top đầu thế giới.

Vừa qua, giải thưởng World’s Leading Luxury Resort 2014 – Khu nghỉ dưỡng sang trọng bậc nhất thế giới được Hội đồng giải thưởng trao cho InterContinental Danang Sun Peninsula Resort của Đà Nẵng, Việt Nam đã vượt qua hơn 500 khách sạn và resort đẳng cấp quốc tế, tranh giải ở 79 hạng mục của WTA trong năm 2014 như: Bali (Indonesia), Maldives… là những nơi được mệnh danh là “thiên đường của hạ giới”.

Đây là danh hiệu cao quý nhất của ngành công nghiệp không khói của Việt Nam được Thế giới công nhận là Khu nghỉ dưỡng sang trọng bậc nhất thế giới.

Đây là khu nghĩ dưỡng 5 sao được xây dựng và đưa vào sử dụng vào năm 2012 tại bán đảo Sơn Trà TP. Đà Nẵng. Suốt trong những năm qua, khu resort này là điểm nghĩ dưỡng của nhiều tỷ phú Thế giới.


Khu resort InterContinental Danang Sun Peninsula Resort

Chẳng những có khu nghỉ dưỡng đứng top đầu thế giới, VN còn rất đáng nể, khi trong nền kinh tế TG suy thoái, mà theo báo cáo của Tổng cục Thống kê về tình hình kinh tế xã hội 6 tháng đầu năm 2014, Việt Nam chi tới 497 triệu USD (hơn 10.000 tỷ đồng) cho việc nhập khẩu 25 nghìn ô tô nguyên chiếc. Số lượng và tổng giá trị ô tô nguyên chiếc nhập khẩu tăng lần lượt 44% và 53,9% so với cùng kỳ năm 2013.

Ngoài xe hơi đắt tiền, dù năm 2013 là một năm kinh tế đầy khó khăn nhưng người tiêu dùng Việt Nam vẫn mạnh tay chi hàng tỉ USD để sắm hàng triệu điện thoại di động đắt tiền.

Năm 2013, Việt Nam tiêu thụ khoảng 17 triệu chiếc điện thoại di động, trong đó smartphone cao cấp chiếm khoảng 7 triệu chiếc. Tốc độ tăng trưởng của thị trường smartphone tại Việt Nam đạt 156% so với cùng kỳ năm ngoái, đứng đầu khu vực Đông Nam Á.

Mới đây nhất là việc các tỉnh, thành phố cũng đang có trào lưu xây dựng trụ sở được một vị đại biểu Quốc hội ví von nguy nga như cung điện. Mới đây, tỉnh Hải Dương cũng đã có quy hoạch xin xây Trung tâm hành chính mới rộng 19,15 héc ta, tổng mức đầu tư khoảng 2.060 tỉ đồng. Trước đó, các tỉnh như Đà Nẵng, Bình Dương đã có trụ sở rất lớn, to nhất cả nước, với tổng số vốn đầu tư hàng nghìn tỷ đồng.

Thế nhưng, một sự thực đang phải nhìn nhận là, theo ILO, mức lương bình quân của Việt Nam ở mức 3,8 triệu đồng/tháng (181 USD) chỉ cao hơn Lào (119 USD), Campuchia (121 USD) và thấp hơn so với nhiều nước trong khu vực ASEAN như: Philippines (206 USD), Thái Lan (357 USD), Malaysia (609 USD), Singapore (3.547 USD).

Về GDP , theo Ngân hàng Thế giới (WB), năm 2013, GDP bình quân đầu người của Việt Nam là 1.910 USD/người, Lào 1.645 USD/người, Campuchia 1.007 USD/người; Myanmar 900 USD/người.

Ông Nguyễn Chí Dũng – Thứ trưởng Bộ KHĐT nhận định: “Trong khu vực ASEAN, GDP bình quân đầu người của Việt Nam chỉ hơn Lào, Campuchia, Đông Timo, Myanmar. Nếu vẫn phát triển như hiện nay, các nước này chỉ mất 3-5 năm tới là vượt mình, đó là điều đáng buồn”.

[:-/] Người Việt Nam ăn lương thấp nhất ASEAN (ĐV) – Lao động Việt Nam nhận mức lương vào dạng thấp nhất ASEAN, theo các chuyên gia là do năng suất lao động thấp.


Lao động Việt Nam đang nhận mức lương thấp nhất khu vực ASEAN

Tại Hội thảo “Chính sách tiền lương tại Việt Nam trong bối cảnh kinh tế thị trường và hội nhập” tổ chức tại Hà Nội trong hai ngày 25-26/11, ông Malte Luebke – Chuyên gia cao cấp về tiền lương của ILO khu vực châu Á -Thái Bình Dương cho biết, mức lương bình quân của Việt Nam ở mức 3,8 triệu đồng/tháng (181 USD) chỉ cao hơn Lào (119 USD), Campuchia (121 USD) và thấp hơn so với nhiều nước trong khu vực ASEAN như: Philippines (206 USD), Thái Lan (357 USD), Malaysia (609 USD), Singapore (3.547 USD).

Theo đại diện ILO, sự khác biệt lớn về tiền lương giữa các quốc gia thành viên ASEAN phản ánh những khác biệt lớn trên nhiều phương diện, trong đó có năng suất lao động. Những quốc gia ứng dụng công nghệ mới, đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng, thực hiện cải cách cơ cấu và nâng cao kỹ năng của lực lượng lao động cũng là những quốc gia tạo ra nền tảng cho hoạt động hiệu quả của doanh nghiệp và chuyển đổi sang các lĩnh vực có giá trị tăng cao hơn.

Bà Nicola Connolly, Chủ tịch Phòng Thương mại châu Âu (Euro Cham) nhìn nhận, 65% người lao động Việt Nam rơi vào bẫy kỹ năng (thiếu kỹ năng thực tế), nên năng suất lao động thấp.

[:-/] Người Việt chưa giàu nhưng “sang”: Chơi ngông vì… sĩ diện hão (ĐV) “Chúng ta cứ đưa ra các khẩu hiệu như miền núi phải tiến kịp miền xuôi, nông thôn phải tiến kịp thành thị, nhưng làm thì ngày càng chậm” Đó là nhận định TS Phạm Tiến Bình – Giảng viên, Tiến sĩ Kinh tế – Đại học kinh tế – Đại học QGHN với Đất Việt.

Người Việt chưa giàu…đã sang: Chỉ là thích thể hiện

(VB) – “Xét trên bình diện thực tiễn đều đó có thể còn phức tạp hơn nhiều. Nếu nói về việc thể hiện thì người Việt rất chịu thể hiện”. PGS.TS Huỳnh Văn Sơn – Phó chủ tịch Hội Tâm lý học xã hội Việt Nam đã đưa ra nhận định như vậy khi trao đổi với Đất Việt, xoay quanh câu chuyện người Việt thu nhập còn thấp nhưng rất chịu chơi.


Dù không có cũng phải bằng bạn, bằng em

Chịu thể hiện

PV:-  Thời gian qua, Việt Nam liên tiếp nhận chứng nhận khu nghỉ dưỡng, nhà hàng sang trọng bậc nhất thế giới. Những thương hiệu đắt tiền bậc nhất về xe hơi, thời trang, trang sức… cũng đang hiện diện ở Việt Nam. Điều này có thể coi nghịch lý khi Việt Nam vẫn thuộc top các nước nghèo, mức lương trung bình chỉ nhỉnh hơn Lào và Campuchia? Ông bình luận như thế nào về điều này?

PGS.TS Huỳnh Văn Sơn:- Thực ra nhìn ở bình diện chung, chúng ta thấy như thế. Tuy nhiên, xét trên bình diện thực tiễn điều đó có thể còn phức tạp hơn nhiều. Nếu nói về việc thể hiện thì người Việt rất chịu thể hiện.

Bằng chứng là nhà, xe hơi, điện thoại và hàng loạt những thói quen sử dụng công nghệ khác trở thành sự lựa chọn của nhiều người Việt.

Không phải ngẫu nhiên vì Việt Nam là một nước đang phát triển. Nhưng cũng có thể nói đó là biểu hiện của sự khẳng định dựa vào bên ngoài đang được thực thi bởi nhiều người Việt…

PV:-  Đồng ý rằng những khu nghỉ dưỡng, những nhà hàng sang trọng nhằm tới mục tiêu phục vụ khách nước ngoài. Thế nhưng phải hiểu như thế nào về những chiếc xe hơi có một không hai trên thế giới, trào lưu đua nhau xây trụ sở… như cung điện đã được chính các đại biểu Quốc hội phản ánh, những chuyến đi học hỏi kinh nghiệm “kiểu đại gia” của nhiều cán bộ dự án…? Bằng kinh nghiệm của mình, ông có thể phân tích, ai là những người được xài sang ở Việt Nam?

PGS.TS Huỳnh Văn Sơn:- Tôi cho rằng nếu nói việc đầu tư hình ảnh cá nhân, việc đầu tư cơ sở để có thể kinh doanh – sinh lợi là điều có thể cảm thông.

Nhưng có những đầu tư chỉ để đánh bóng mới đáng tiếc. Và nó có thể trở thành xu hướng nếu mỗi một cá nhân không ý thức được, không kiểm soát mình cũng như không biết dừng lại.

Đối tượng xài sang có thể là những đại gia đầu tư kinh doanh sinh lợi hữu ích. Cũng có thể là một số bạn trẻ sinh ra trong gia đình có điều kiện và việc đổi trao tiền có thể dễ dàng… và cuối cùng là những đối tượng sử dụng của của một cá nhân hay tổ chức mà không quá lo lắng hay trăn trở. Đó là một thực tế cần thừa nhận.

PV:-  Trở lại vấn đề GDP, mức lương trung bình thấp, nhiều chuyên gia đã lý giải đó là do Việt Nam có nền kinh tế gia công, khai thác và bán tài nguyên thô. Vậy phải hiểu sự “sang” này có nguồn gốc từ đâu? Có phải điều đáng mừng khi chúng ta có nhiều người “sang” đến thế, trong khi mức sống của đại đa số người dân vẫn vô cùng chật vật?

PGS.TS Huỳnh Văn Sơn:- Sự phân hóa giàu – nghèo là điều đương nhiên trong cuộc sống và nó tồn tại như một thực tế đến thời điểm này. Cần nhìn nhận một số cá nhân giàu sang như là biểu hiện của sự đầu tư – làm ăn hợp pháp.

Nhưng cũng có thể ở một góc độ khác có một số cá nhân thiếu sự mạnh mẽ về kinh tế nhưng vẫn cố gắng minh chứng bằng chị bằng em, tạo cho mình vỏ bọc…

Đó là chưa kể điều này sẽ tạo ra một sự mất cân bằng cuộc sống cũng như có thể tạo ra cái nhìn tiêu cực hay những hành vi tiêu cực trong cuộc sống.

Không có cạnh tranh thì không lâu mới phát hiện

PV:-  Việt Nam không làm được cái bỏ bao bì Samsung nhưng tỷ lệ số người sử dụng những loại điện thoại đắt tiền như vậy cao hơn nhiều so với những nước có mức thu nhập trung bình cao hơn. Đó có phải là một sự phản chiếu mờ những sự “sang” của đại gia hay của những người đặc tuyển nói trên? Phải lý giải việc một đất nước chưa giàu mà đã tâm lý phổ biến là xài… “sang” như Việt Nam như thế nào?

PGS.TS Huỳnh Văn Sơn:- Đây là một biểu hiện xài xang khi những những nghiên cứu về vấn đề kinh doanh và tiêu dùng cho thấy người Việt luôn nằm ở top nước đầu tiên chuộng hàng hiệu, hàng điện tử – viễn thông có thương hiệu đắt nhất và luôn cập nhật trên thế giới…

Đó có thể là do suy nghĩ và thói quen suy nghĩ hàng nước ngoài mới tốt… Nhưng cũng có thể đó là do thói quen đua đòi và chạy theo mốt thời trang tiêu dùng, thời trang công nghệ đã trở thành lựa chọn khó điều chỉnh…

Tuy vậy, cũng không thể quên rằng việc các quốc gia đang phát triển với nguồn nhân lực trẻ sẽ có xu hướng tiêu dùng “không cân bằng” là một biểu hiện tâm lý – xã hội chưa được quan tâm một cách thỏa đáng.

PV:-  Ông bình luận như thế nào về ý kiến, nền kinh tế tiêu thụ iPhone 6 nhưng không làm được nổi một chiếc ốc vít ô tô cũng như người đi bán máu để mua trang sức, dần dần sẽ suy kiệt và chết yểu? Có thể thay đổi tâm lý “sang” này của người Việt hay không và vì sao?

PGS.TS Huỳnh Văn Sơn:- Chúng ta cũng không nên cay cú theo hướng đó vì mỗi thời đại, mỗi hoàn cảnh, con người có thể có những thay đổi khác nhau. Việc so sánh ấy rất hình tượng nhưng có thể chủ quan. Điều ta thấy ở một số quốc gia khi định hướng kinh tế rõ ràng và đúng hướng, việc con người có cuộc sống sung túc, giàu sang, hưởng thụ là điều cần được tôn trọng.

Tuy vậy, cần nhìn nhận nếu đó là tâm lý xài sang hay thói quen và hành vi tiêu dùng thiếu cân bằng thì có thể điểu chỉnh. Một mặt công nghệ sản xuất phải nâng tầm đáp ứng thi hiếu tiêu dùng, nhu cầu và những mong mỏi của người tiêu dùng.

Mặt khác, cần nhìn nhận những chiến lược truyền thông phải bài bản và định hướng tiêu dùng phải trở thành chiến lược xã hội thì việc điều chỉnh này có thể thực thi…

– Xin cảm ơn những chia sẻ của TS!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s