Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh và những điều còn lại

Posted: January 7, 2015 in Uncategorized
Tags:

J.B Nguyễn Hữu Vinh Blog – Có lẽ, một trong những đề tài được bàn tán sôi nổi những ngày gần đây trên các diễn đàn mạng xã hội gây chú ý là sức khỏe và tính mạng ông Nguyễn Bá Thanh – một quan chức cao cấp của Cộng sản Việt Nam đang tại vị ở một vị trí quyền lực.

Cũng có lẽ phải coi Nguyễn Bá Thanh như một hiện tượng trong thời kỳ sản mạt ngày nay. Ít khi có một nhân vật được nhiều người ưa nhưng cũng bị lắm kẻ ghét như Nguyễn Bá Thanh.

� Xem thêm: Ai còn tin nếu chính quyền phủ nhận tin ‘Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc’?

Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính Trung ương ĐCSVN

Khi lên voi và sự say máu quyền lực

Trong nhiều vị trí của mình, từ anh Chủ nhiệm HTX đến Chủ tịch, Bí thư Tỉnh ủy Đà Nẵng, Nguyễn Bá Thanh đã ghi nhiều dấu ấn lên đất Đà Nẵng cho đến ngày ra Hà Nội nhận công việc ở Trung ương. Nếu ai có điều kiện đi qua các thành phố, các tỉnh của Việt Nam rồi ghé qua Đà Nẵng, hẳn phải thừa nhận điều này: Đà Nẵng là một trong những thành phố đẹp về quy hoạch và phát triển, nhiều mặt của đô thị được cải thiện hơn hẳn Hà Nội, Sài Gòn và nhiều nơi khác.

Sự khác biệt của Đà Nẵng hẳn nhiên là do nhiều yếu tố, tuy nhiên người ta không thể không nhớ đến vai trò của một nhân vật gắn liền với Đà Nẵng một thời gian dài: Nguyễn Bá Thanh. Thậm chí, ở đó ông làm mưa, làm gió một thời và đã để lại những câu ca, đặc trưng: “Cắt nửa Hải Châu, cắt nửa Hành Sơn ta làm đô thị nhỏ. Chặt đôi Thanh Khê, bẻ đôi Thanh Khê ta làm khu đô thị mới, đưa em về, đưa em về Cẩm Lệ chiều nay… Để cùng cướp đất phân lô bán nền…” . Vì khi đó “Trời của Thanh, đất của Thanh, con chim trên cành là của Bá Thanh…”.

Chỉ nghe những câu ca dân gian nói trên, người ta cũng đã đủ thấy vai trò và dấu ấn Nguyễn Bá Thanh in đậm ra sao trên đất Đà Nẵng này. Trong thời gian ông ở Đà Nẵng, nhiều thay đổi tại Thành phố Đà Nẵng để lại dấu ấn trong lòng du khách qua đây.

Bên Sông Hàn Đà Nẵng vê đêm. Ảnh JB Nguyễn Hữu Vinh

Những lời đồn đoán, những hình ảnh, hoạt động của Nguyễn Bá Thanh, có đặc tính chung của quan chức cộng sản: “Lám láo, báo cáo hay”, hoặc “nổ tung trời”… Người ta còn nhớ, trong một hội nghị, ông ta lên án mạnh mẽ việc “con ông cháu cha” trong bộ máy nhà nước ở một Công ty về đô thị ở Đà Nẵng, thì không lâu sau đó, em trai, con trai ông ta được đặt vào những vị trí chỉ dành cho “con ông cháu cha”. Người ta cũng nhớ, ông càng kêu gào to lớn bao nhiêu về chống tham nhũng, về sự trong sạch, dưỡng liêm, về tinh thần đảng viên cộng sản, thì những vụ án như Cầu Sông Hàn, ông ta bị tố ăn hối lộ hàng tỷ đồng. Rồi sau đó xảy ra vụ án Tướng Công an Trần Văn Thanhbị điều chuyển công tác khỏi Đà Nẵng và cuối cùng là nằm trên cáng với đầy đủ dây truyền dịch để ra Tòa trong một vụ án nổi tiếng dư luận – ông này là người ký quyết định bắt chủ thầu xây dựng,  người bị tố đã hối lộ Nguyễn Bá Thanh qua vụ xây cầu.

Đó chỉ là một tảng băng nổi đáng chú ý trong hàng loạt các hoạt động của Nguyễn Bá Thanh thời kỳ “trị vì Đà Nẵng”.

Người ta cũng nhớ, ông ta đưa ra nhiều câu nói “để đời” mà ít người dám mạnh miệng như: “Không ít cán bộ có cái thói vừa ăn vừa phá, phá tàn canh nền kinh tế”. Hoặc ông tuyên bố: “Sắp tới tôi sẽ rà một số cái, cho hốt liền, không nói nhiều”.

Dù vậy, thì ông vẫn có những nét khác biệt của riêng mình khó trộn lẫn vào đám quan chức Cộng sản. Đó là dám lăn lộn, dám đối mặt, và đối mặt với ngay cả sự bất nhân không thèm che đậy.

Người ta có thể nghe trên mạng những cuộc nói chuyện điện thoại của ông với những người bình thường gọi đến phỏng hỏi han, chất vấn. Người ta cũng thấy ông ta sẵn sàng rời bỏ tư cách “chính trị gia” hoặc quan chức cộng sản để ra sân đá bóng với thanh niên. Thậm chí, người ta còn thấy ông đến thăm  hoặc đối thoại với chính nạn nhân của ông ta như vụ Cồn Dầu… Và tất cả, vẫn chỉ là sự áp đặt trắng trợn và những lời dối trá.

Cũng là một trong những đặc tính của quan chức cộng sản ở Nguyễn Bá Thanh, đó là bệnh “máu tham, hễ thấy hơi đồng là mê”. Điều này chúng tôi có kinh nghiệm với ông ta và bộ máy dưới quyền ông ta trong vụ Cồn Dầu. Ở đó, giáo dân Cồn Dầu và các làng xung quanh bỗng dưng bị đuổi ra khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình đã sống hàng trăm năm, để lấy đất cho một nhóm có tiền làm giàu trên chính mảnh đất  bao đời của gia đình họ. Chính vì sự bất chấp pháp luật này, mà giáo dân Cồn Dầu đã kiên trì đấu tranh hàng mấy năm trời nhưng không thể có một quy định luật pháp nào khả dĩ để thuyết phục họ. Nhưng Nguyễn Bá Thanh vẫn thể hiện bằng được vai trò của một “ông Trời con” tại đây bất chấp luật pháp và lương tri. Ông dồn đuổi, đàn áp họ bằng những biện pháp bất nhân nhất có thể thấy: Trấn áp, bao vây, đánh đập, giết người, cướp xác, đào mồ mả… có lẽ không thiếu. Người dân Cồn Dầu còn cho chúng tôi biết, ông tuyên bố rằng: “Nếu không lấy được Cồn Dầu, ông ta sẽ nhảy sông Cẩm Lệ tự vẫn” để nói lên quyết tâm cướp đoạt đất Cồn Dầu.

Tan hoang Xứ đạo Cồn Dầu. Ảnh: JB Nguyễn Hữu Vinh

Hàng mấy ngàn con người ở Cồn Dầu đã tan cửa nát nhà, mất đất đai vườn ruộng, chạy bán sống bán chết khỏi quê hương, đất nước bởi bàn tay Nguyễn Bá Thanh và đồng bọn của ông ta. Hàng ngàn ngôi mộ bị đào bới, di chuyển, hàng loạt giáo dân, người dân bị đánh đập và đánh đập đến chết. Những điều đó, dù đã xảy ra nhiều nơi, nhưng có hệ thống và quy mô lớn lao, thì có lẽ Cồn Dầu là một trong những địa điểm còn được nhắc đến lâu dài.

Và, hình ảnh Nguyễn Bá Thanh đã gây dấu ấn cá nhân mình trong tội ác lớn lao tại đó.

Và, ở đó, khi người ta say máu quyền lực và bạc tiền, họ không nhận ra mình đã và đang gây tội ác ra sao.

Khi xuống chó và những bước suy vi

Có lẽ, Nguyễn Bá Thanh đã đúng khi nói đại ý rằng: Ông ta chỉ có thể bơi được ở Sông Hàn mà không thể bơi được ở Sông Hồng – Một cách bóng gió là chỉ có thể làm “trời con” ở Đà Nẵng mà không thể ngoi ra Trung ương. Thế nhưng, cuộc sống không phải khi nào cũng chiều theo ý người, hoặc nhiều khi sự kiềm chế tham vọng không phải khi nào cũng có thể chiến thắng.

Nguyễn Bá Thanh nhậm chức
Trưởng ban Nội chính trung ương

Trước hiện tượng đảng xuống cấp trầm trọng, mục ruỗng và bất lực, hèn nhược và không còn sinh khí, Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư ĐCS muốn giành lại chút quyền lực cuối cùng cho đảng bằng cách dựng lại cái gọi là Ban Nội chính và gom về tay đảng. Để nhằm vừa đá bóng, lẫn thổi còi trong con bài quyền lực, Nguyễn Bá Thanh được điều động ra Trung ương với chức danh Trưởng ban Nội chính.

Ra Hà Nội, chân ướt, chân ráo chưa ngồi ấm chỗ, ông ta nổ ngay “Sắp tới tôi sẽ rà một số cái, cho hốt liền, không nói nhiều”. Câu nói này như một lời tuyên chiến mạnh mẽ với cả bộ máy tham nhũng khổng lồ đã ăn sâu thành nếp, đã kết thành bè, thành mảng trong hệ thống Cộng sản Việt Nam, làm nhiều kẻ giật mình.

Và hẳn nhiên, khi đụng chạm lợi ích phe nhóm, quyền lợi sinh tử của mình, thì đảng chẳng là gì và lý tưởng cũng vứt đi. Cũng từ đó, trong nội bộ nhân dân âm ỉ tin tức về những cuộc đấu đá nội bộ.

Có thể nói, việc Nguyễn Bá Thanh bị ngã ngựa ngay sau khi ra Hà Nội làm Trưởng Ban Nội chính Trung ương nhưng bị đánh trượt khỏi ghế Ủy viên Bộ Chính trị được sắp xếp theo ý đảng từ trước, là một dấu ấn khó phai về những cuộc “đấu tranh nội bộ” rất rõ nét của Đảng. Và như vậy, Sông Hồng không đủ chỗ cho Nguyễn Bá Thanh vùng vẫy thi bơi.

Thế rồi, Nguyễn Bá Thanh trở thành cái bóng, âm thầm cho đến ngày sang Mỹ chữa bệnh ung thư với muôn ngàn lời đồn đoán rằng bị suy tủy, bị đầu độc, bị trả thù, bị ám hại… và đi sang Mỹ chữa bệnh vào ngày 16/8/2014.

Và hôm nay, khi “nền y học tư bản giãy chết” bó tay sau gần nửa năm chữa bệnh với chi phí mỗi ngày hàng chục ngàn đola, ông đang chờ ngày trở về để hưởng nền y tế “Hoàn toàn Việt Nam”.

Những điều còn lại sau Nguyễn Bá Thanh

Khi cái chết là điều khó tránh đối với Nguyễn Bá Thanh, khi đó mới lộ ra một điều bao năm ông che đậy: Nguyễn Bá Thanh, một đảng viên Cộng sản theo Chủ nghĩa Mác – Lenin vô thần vô thánh, lại là một “phật tử” có pháp danh hẳn hoi. Thậm chí, một số người đã cầu an cho ông vượt qua cái chết. Như vậy, sức mạnh vật chất đã không thể cứu vớt được ông và giờ đây người ta hi vọng nương nhờ vào thần thánh.

Điều này, đặt ra những câu hỏi khó có ai trả lời nổi ngoài chính ông ta.

Ông Nguyễn Bá Thanh khi điều trị ở bệnh viện UW Medical Center – Hoa Kỳ.

Khi hành xử trên đỉnh cao quyền lực của một “ông trời con”, xua tay chân ép dân, đánh đập đến chết người, tra tấn, đàn áp, đào mồ động mả của người dân, ông ta có nghĩ mình cũng có một “pháp danh”?

Khi chung tay với những nhóm lợi ích, cướp đất đai, tài sản, nhà cửa của dân lành, đẩy họ đến chốn thảm cảnh… ông có khi nào nghĩ rằng những đồng tiền có được từ đó, sẽ dành để trả cho những bệnh viện với mỗi ngày hàng chục ngàn đola và khi đã hết hàng triệu đola thì ra về trong thất vọng để chờ đợi trong vô vọng cái chết nặng nề đang đến với mình?

Có lẽ, những điều đó chỉ có ý nghĩa đối với người sống, nhất là những quan chức cộng sản còn lại đang tiếp tục say máu quyền lực và bạo tàn đối với đồng loại, đối với nhân dân.

Và những cái mả

Thông thường, trên đời ai cũng có một con đường từ khi sinh ra với điểm cuối là cái chết. Cuối cùng, thì con đường đi của mỗi người đều đến một đích chung: Cái mả. Một nhân vật của Nam Cao đã nói rằng: “Có giàu có sang, có làm nên ông cả bà lớn nữa, chết cũng không ai gọi là cụ lớn mả! Lão sống có đến hơn năm mươi năm rồi mà chưa thấy một cụ lớn mả nào sốt! Chỉ có cái mả, cái mả đất…?

Khi những ngôi mộ ở Cồn Dầu bị đập phá, bị cướp xác, đằng sau là những tin đồn, những sự cảnh báo. Nhưng chẳng ai thèm nghe.

Từng nghe, một viên tướng CS sau khi chết đã được đưa về quê, khu mộ được xây và sau khi đặt xác, phía trên đổ bằng xe bê tông tươi thành một khối bê tông khổng lồ cho chắc chắn, xung quanh xây hàng rào có người canh.

Chợt nhớ, trước khi chết, Tào Tháo buộc phải xây 72 cái mả giống nhau ở ngoại thành, không cho bất cứ ai biết cái nào có xác của ông ta thật. Việc này nhằm chống bị trả thù bằng việc đào bới mồ mả sau khi ông ta chết. Hẳn là ông ta đã biết thân phận mình và thái độ của người đời đối với ông ta ngay khi còn sống.

Chợt nghĩ, ngày mai lại có những ngôi mộ đổ nhiều lớp bê tông, lại có những ngôi mộ có người bảo vệ, lại có những con người chưa chết đã biết mình vẫn tiếp tục là tội nhân ngay cả khi không còn quyền lực, thậm chí đã đi “theo cụ Các mác, cụ Lenin”.

Đội quân đất nung bảo vệ lăng mộ Tần Thủy Hoàng. Ảnh: Internet.

Thì ra: Đó là những cái chết, mà người chết biết trước rằng: “Chết chưa phải là đã hết”.

Những cái mả càng được làm chắc chắn, càng được canh gác cẩn mật, thì điều người đời hiểu rất rõ sau những hàng lính canh, bảo vệ hẳn là người nằm trong đó càng lắm nợ với đời và người chết nằm trong đó vẫn không hề được yên.

Lám sao có thể yên, khi chính họ đã gây cho lòng dân cuộn sóng và người đời phải nguyền rủa.

Chợt nhớ, bộ phim Tam Quốc diễn nghĩa, khi hình ảnh Tào Tháo hiện lên là khi có bài thơ sau đây:

Trường Giang cuồn cuộn chảy về đâu
Bạc đầu ngọn sóng cuộn anh hùng
Thị phi, thành bại theo dòng nước
Sừng sững cơ đồ, bỗng tay không…
(Tam Quốc diễn nghĩa).

Hà Nội, Ngày 7/1/2015

Ai còn tin nếu chính quyền phủ nhận tin
‘Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc’?

Hòa Cầm (VNTB) – Nếu ngay cả ngày ông Nguyễn Bá Thanh về còn ậm ờ, thì liệu, ai sẽ còn tin những điều khác những vị đó nói. Ví dụ: Phủ nhận tin ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc?

Ông Nguyễn Bá Thanh trở về đúng ngày hay không vẫn là một câu hỏi lớn thu hút nhiều sự quan tâm. Nhưng trước sự quan tâm ngày một lớn đó, thay vì “xác nhận thông tin nhanh chóng, chính xác, thống nhất”, thì người ta (chính quyền Đà Nẵng) lại “trả lời” theo hướng chung nhất có thể… khiến thông tin ngày càng không kiểm soát được, và “các thế lực thù địch” tiếp tục bị đổ lỗi…

Truyền thông phủ nhận chung chung

Không có bất kỳ luật nào quy định phải buộc công bố sức khỏe, lịch trình khám chữa bệnh của lãnh đạo một tỉnh thành, TƯ bất kỳ… Nhưng điều đó không có nghĩa là đưa tất cả mọi thứ vào sự mập mờ, không đáng tin cậy trong những trường hợp không cần thiết phải giữ bí mật. Nhất là trong ngày giờ trở về nước của lãnh đạo, đặt trong môi trường dư luận xã hội đang ngày hoài nghi.

Đáng tiếc, cách thức đáp trả thông tin của chính quyền Đà Nẵng trước vụ ông Nguyễn Bá Thanh gần như thiếu sự tích cực và chủ động, ngay cả khi báo giới tìm đến hỏi, thì nguyên tắc gần như bất di, bất dịch là phủ bỏ…thông tin, với những nhận định chung chung.

Điều này càng kích thích sự tìm hiểu của những người quan tâm, và chỉ với một lần chạy quảng cáo trên mạng xã hội facebook với tiêu đề và nội dung đưa ra thông tin sức khỏe, ngày trở về của ông Nguyễn Bá Thanh, đã lôi cuốn hàng trăm ngàn người đọc, phản hồi. Bởi nó đánh trúng cái nhu cầu, tâm lý tìm kiếm thông tin của con người, khi bản thân họ không tìm thấy ở những phát ngôn… chính thức.

Khi mọi người nhận ra được một số thông tin hiếm hoi, có tính mới mẻ (news) và cập nhật liên tục (update) thì một số trang báo, blog thuộc phía nhà nước vẫn nhanh nhảu trong sự mải miết phủ nhận thông tin, và coi đó là một “tin xuyên tạc” của các thế lực phản động, thù địch.

Nhưng tất cả rơi vào trạng thái phải im lặng, trước sự xác nhận sát ngày, theo thông tin trên báo Tuổi Trẻ.

Rõ ràng, truyền thông Việt Nam ngoài sự định hướng, còn mang thêm một nỗi đau, đó là việc buộc phải giữ im lặng những việc không đáng im lặng… Nhưng truyền thông và các vị quan chức càng kín bao nhiêu, thì “các thế lực thù địch”, bằng cách này hay cách khác, lại càng lên cao bấy nhiêu về mặt nhạy thông tin và sự tin cậy.

Nhiều trang blog mang cái tên mĩ miều: “Đơn vị tác chiến điện tử”, lại tìm cách chữa cháy bằng việc đưa ra một bức ảnh, so sánh đó không phải là ông Nguyễn Bá Thanh. Nhiều trang khác cho rằng, thông tin ông Nguyễn Bá Thanh đi Mỹ là đã có từ trước. Nhưng chẳng trang nào lại có thể trả lời được câu: Vì sao blog kia lại có được thông tin chính xác về ngày ông Nguyễn Bá Thanh về nhà, trong khi ngay cả các vị quan chức còn chưa thể “khẳng định chắc chắn”.

Nó cho thấy cái lối tư duy “ban phát thông tin” kiểu báo giấy thời bao cấp, chứ không phải là lối tư duy của thời đại internet. Khi mà sự nhiễu loạn cần được dập tắt bởi sự minh bạch, thì “các vị” lại tìm cách đối phó bằng cái quan điểm chung chung, đại khái…

Đây không phải là lần đầu tiên, mà năm 2008, khi cố thủ tướng Võ Văn Kiệt chữa bệnh tại Singapore và mất, các giới chức và truyền thông trong nước cũng chậm chạp trong các hành xử thông tin, trong khi báo đài, blog bên ngoài đã đưa thông tin nát bét, nhiều nhà lãnh đạo quốc tế đã gởi lời chia buồn, thì trong nước mới bắt đầu phát tin.

Như vậy, cách xử lý truyền thông không ổn đã tạo ra những di hại lâu dài về sau, điều đó là chắc chắn.

Trang blog kia được lợi gì? – Đó là lượng người tin vào nó tăng vọt, và từ nay, sẽ mở đầu các thông tin hay ho khác, với lượng cảm tình viên mở rộng kèm theo.

Các quan chức mất gì? – Đó là lời nói không còn chuẩn xác, là sự kém nhạy trong dập tắt luồng dư luận đang hoang mang trong xã hội. Nếu ngay cả ngày ông Nguyễn Bá Thanh về còn ậm ờ, thì liệu, ai sẽ còn tin những điều khác những vị đó nói. Ví dụ: Phủ nhận tin ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc?

Lần này, câu chuyện truyền thông không còn là bài học ở các báo đài trong nước, mà là bài học của các vị quan chức ở Đà Nẵng, những blogger hay comment “đồ phản động”, những blog “chống phản động”…

Báo giới đuối hơi

Cách hành xử truyền thông về phía nhà nước ngày một già nua, trước sự nhanh nhạy của truyền thông xã hội (socia media). Điều đó cho thấy rằng, tâm trạng xã hội Việt Nam vẫn chưa được các cán bộ đếm xỉa đến, do đó, thay vì tạo môi trường thông tin minh bạch và phát huy vai trò của các phương tiện truyền thông thì sự kín miệng không đáng có lúc đầu và bất nhất về sau của chính quyền Đà Nẵng khiến cho truyền thông Việt Nam trở nên đuối hơi. Dù rằng, họ nỗ lực tìm kiếm thông tin ở báo giới nhà nước là không dứt, thậm chí báo điện tử Infonet còn nhiều lần truy hỏi thông tin trước sức ép độc giả, nhưng đổi lại, vẫn là thói quen “chưa biết, chưa xác định, không có”…

Đến sáng ngày 5/1, báo Tuổi Trẻ khẳng định, thì ngay sau đó, thông tin trên Một Thế giới dẫn lời ông Phạm Anh Tuấn – Phó trưởng Ban Nội chính TƯ cho biết, Ban Nội chính TƯ chưa có thông tin chính thức nào về việc ông Nguyễn Bá Thanh về nước chữa bệnh. Dư luận xã hội lại thêm một phen xôn xao, đến 18h00 (5/1), báo Infonet lại “bồi” thêm một tin nữa, khiến cho những người có sự kiên nhẫn trong chọn lọc thông tin gần như phải thấm mệt, vì thông tin từ ông Huỳnh Đức Thơ, Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng lại cho rằng, hiện gia đình ông Nguyễn Bá Thanh vẫn chưa chốt lịch bay mà không đưa ra bất kỳ giải thích nào thêm.

Nhưng trong đoàn tháp tùng ông Nguyễn Bá Thanh về nước, còn có ông Nguyễn Bá Cảnh, là một thành viên của chính quyền Đà Nẵng. Lẽ nào những người đứng đầu cơ quan Ban Nội chính TƯ và những vị đứng đầu chính quyền Đà Nẵng lại không thể nắm chính xác về mặt thông tin, khiến cho thông tin rơi vào trạng thái ngày một nhiễu loạn, “loạn cào cào”, để cho các thế lực thù địch tác oai, tác quái với các thông tin “bịa đặt”? Đến nỗi, nhiều người còn đẩy nhận định đi xa hơn, phải chăng đây là cách “sửa sai” (dịch chuyển ngày về để tránh khớp với ngày tháng blog kia đưa ra), nhằm đối phó lại với thông tin chính xác về thời điểm trở về của blog kia?

Đến 22:44 phút tối 5/1, trên báo Tuổi Trẻ dẫn nguồn tin riêng cho biết “vì lý do thời tiết xấu nên lịch trình từ Mỹ về Đà Nẵng của ông Nguyễn Bá Thanh cùng đoàn đã phải thay đổi.”
Và một lần nữa, là do “nguồn tin riêng” báo giới chứ không phải đến từ sự chủ động của chính quyền Đà Nẵng. Có lẽ, nắm thông tin “người con của Đà Nẵng” của chính quyền Đà Nẵng là quá khó chăng?

Ngăn chặn hay minh bạch thông tin?

Vào những ngày cuối năm, ông Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang khẳng định năm 2015, sẽ tập trung đấu tranh loại bỏ các thông tin xuyên tạc, nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, gây chia rẽ nội bộ trên mạng Internet. Ông kiến nghị các địa phương cần chủ động kiểm soát chặt chẽ việc truy cập, khai thác thông tin qua mạng internet nhằm hạn chế các thông tin sai trái, gây chia rẽ nội bộ, làm lộ bí mật nội bộ.

Nhưng từ giảm thiểu, ngăn chặn các “thông tin xuyên tạc trên internet” ngoài giải pháp đồng bộ, thì cần có sự kịp thời và chủ động, trong đó tạo sự minh bạch trong thông tin, thay vì tìm mọi cách, phương tiện để “ngăn chặn” sự tiếp cận. Vì như thế, vô tình đẩy không gian thông tin, với đầy rẫy những ý đồ “xuyên tạc” lãnh đạo thoát dần ra khỏi tính mờ ảo, mà đi về sự xác thực, nghĩa nôm na là “tạo những điều kiện cơ bản nhất” khiến cho các luồng thông tin không chính thức trở nên có vai vế hơn, so với các luồng thông tin chính thức.

Dân mất niềm tin bởi “tin xuyên tạc” vì chính lãnh đạo đã tạo điều kiện cho tin xuyên tạc đó ghi điểm trong ý thức người dân.

Và cách thức “trấn an dư luận” của chính quyền Đà Nẵng qua vụ việc ông Nguyễn Bá Thanh là một trong những lần mất điểm như thế…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.