Kính Hòa (RFA) – Mạng Xã hội trở thành nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm…, Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng Xã hội, có điện thoại để lên Facebook xem thông tin. Vậy làm sao để thông tin đó đúng đắn. Chúng ta không ngăn, không cấm được đâu các đồng chí …, phải đưa thông tin chính xác, kịp thời để định hướng Đó là lời phát biểu của Thủ tướng chính phủ vào ngày 14/1/2015.
� Xem thêm: Chân Dung Quyền Lực muôn năm… + Góc khuyết của Chân Dung Quyền Lực.
Nikkei Asian Review – Một trong những cơ quan truyền thông lớn nhất Nhật Bản đưa tin về Chân Dung Quyền Lực RFAĐúng một ngày sau, Thứ trưởng Bộ Thông tin truyền thông Trương Minh Tuấn lại nói
“Hàng trăm trang mạng có máy chủ ở nước ngoài sử dụng chiêu bài nguy hiểm là xuyên tạc, bịa đặt, nói xấu Đảng, Nhà nước, bôi nhọ, xúc phạm danh dự cán bộ lãnh đạo các cấp nhằm gây chia rẽ Đảng với nhân dân, giảm sút niềm tin của dân với Đảng, chia rẽ khối đại đoàn kết, tạo sự ngờ vực trong xã hội”
Chân dung quyền lực và cung đình đỏ
Lời phát biểu của người đứng đầu chính phủ Việt nam có vẻ như mang một thông điệp tự do ngôn luận mà hàng ngàn bloggers và nhà báo tự do Việt nam mong đợi lâu nay, mặc dầu cũng đã nhiều lần ông Thủ tướng chỉ dừng lại ở lời nói.
Câu phát biểu của ông Trương Minh Tuấn, thuộc cấp của ông Dũng hình như lại chứa đựng một thông điệp ngược lại, với cách dùng từ mà blogger Hạ Đình Nguyên, một cựu sinh viên đấu tranh thời trước 1975 cho là mang giọng điệu của kẻ cho mình có quyền làm quan tòa
Mạng Xã hội trở thành nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm…, Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng Xã hội, có điện thoại để lên Facebook xem thông tin. Vậy làm sao để thông tin đó đúng đắn. Chúng ta không ngăn, không cấm được đâu các đồng chí …, phải đưa thông tin chính xác, kịp thời để định hướng– Thủ tướng chính phủ

“Cách nhìn nhận vấn đề quá quen thuộc và đơn giản, cơ quan tuyên truyền mà mang giọng tòa án, mà thô thiển lại tưởng vừa nghiêm trang như tòa án Cải Cách Ruộng Đất một thời, để đưa đến hồi kết không kém phần máu me trung kiên quyết liệt: bắt nhốt? – Chúng là tội phạm! Rõ là một thứ “chân dung quyền lực” của thời kỳ mới mà không đề cập đến “bóc lột” để có đất đai, lâu đài hay tài khoản. Theo thiển nghĩ, đó mới chính là mầm mống đe dọa an ninh lớn nhất cho đất nước.”
Hạ Đình Nguyên dùng lại hình ảnh xét xử vô pháp luật của cải cách ruộng đất nửa thế kỷ trước và nêu lên một sự thật trớ trêu là bây giờ người ta không quan tâm đến bóc lột nữa, một sự bóc lột mới mà kết quả hiện đại và to lớn hơn tài sản của những người bị gọi là địa chủ ngày xưa. Đó là Chân dung quyền lực của thời đại mới.
Và Chân dung quyền lực lại là tên một trang blog mới được chú ý gần đây mà Tạp chí điểm blog không thể nào bỏ qua.
Sự xuất hiện của trang blog Chân dung quyền lực trên không gian truyền thông Việt nam tạo nên một sự trái khoáy giống như hai lời phát biểu của hai quan chức cao cấp mà chúng tôi nêu ra ở đầu bài viết. Thông thường truyền thông Việt nam bị chia ra làm hai phe, phe chính thống do đảng cộng sản nắm giữ đưa những tin tức theo chỉ đạo của đảng và tạo nên hình ảnh tốt đẹp cho các đảng viên. Phe bên kia là truyền thông không chính thống thường nêu những bình luận phản biện xã hội, và có khi còn đả kích đảng cộng sản nữa.
Trang Chân dung quyền lực đả kích nặng nề các cán bộ cộng sản cao cấp nhất một cách có chọn lựa, và đồng thời trong thông báo ngắn của trang này mới đây thì Chân dung quyền lực sẽ xóa bỏ những lời chỉ trích đảng cộng sản 
Trang Chân dung quyền lực đả kích nặng nề các cán bộ cộng sản cao cấp nhất một cách có chọn lựa, và đồng thời trong thông báo ngắn của trang này mới đây thì Chân dung quyền lực sẽ xóa bỏ những lời chỉ trích đảng cộng sản và người thành lập ra nó là ông Hồ Chí Minh.
Với những thông tin cụ thể, chi tiết, và có khi sau đó được xác nhận bởi truyền thông chính thống của đảng, giới blogger lẫn nhiều nhà quan sát trong và ngoài nước cho rằng đứng đằng sau trang đó cũng chính là đảng, hay đúng hơn là một ai đó trong đảng, và nguyên nhân ra đời của sự trái khoáy này không có gì khác hơn là sự đấu đá quyền lực của đảng cộng sản đang đến lúc dữ dội nhất. Và điều mà mọi người thấy rõ là truyền thông chính thức của đảng có lúc cũng lên tiếng chỉ trích các trang báo mạng, nhưng chưa thấy nêu đích danh Chân dung quyền lực, dù trong những ngày đầu năm mới này chính ở trang Chân dung quyền lực mà người ta thấy nhiều hình ảnh xấu của các đảnng viên cao cấp nhất.
Một nhà quan sát nước ngoài là giáo sư người Mỹ Jonathan London nhận xét rằng ở một quốc gia mà báo chí hoàn toàn bị kiểm duyệt bởi giới quyền lực chop bu thì sự xuất hiện của Chân dung quyền lực là một chuyện kinh thiên động địa.
Như vậy ở đây có một cuộc hôn nhân kỳ lạ giữa đảng cộng sản và kẻ mà nó ngại vô cùng là Internet. Một mặt những người cộng sản rất lo ngại Internet làm lung lay đế chế của họ, mặt khác họ cũng sử dụng nó cho những trận chiến cung đình của chính những người cộng sản. Người ta thi nhau đồn đoán, từ đường phố lên đến không gian mạng xã hội về những phe phái khác nhau đang giành quyền lực một cách khốc liệt trong đảng. Nào là phe ông Dũng bị phe ông Trọng âm mưu dùng phiếu tín nhiệm để hạ bệ, nào là ông Bá Thanh bị đầu độc, nào là ông Phạm Quang Nghị và ông Phùng Quang Thanh đã thất thế, rồi cuối cùng là chính ông Thủ tướng đứng đằng sau Chân dung quyền lực! v.v và v.v… Và tất cả những bài viết đó được Chân dung quyền lực đưa ra với một lý do vô cùng cao đẹp là chống tham nhũng, đem lại sự tinh tươm cho đảng và nhà nước Việt nam.
Ở một quốc gia mà báo chí hoàn toàn bị kiểm duyệt bởi giới quyền lực chop bu thì sự xuất hiện của Chân dung quyền lực là một chuyện kinh thiên động địa– Jonathan London

Nhưng dường như sự chống tham nhũng của Chân dung quyền lực là một sự tấn công có chọn lựa. Điều này làm người ta nghĩ đến nhà văn Trung quốc sống ở Hồng Kong, ông Mộ Dung Tuyết Thôn. Trong bài viết mới đây ông viết rằng công cuộc đả hổ diệt ruồi của ông Tập Cận Bình bên Trung quốc cũng chọn lựa những con hổ, những con ruồi khác nhau mà tiêu diệt.
Điều ngạc nhiên và cũng không ngạc nhiên là truyền thông chính thống của đảng vẫn im lặng… như thường lệ!
Nhiều blogger nói là việc một mặt cấm hoặc hạn chế truyền thông mạng, mặt khác lại dùng nó để đưa tin một cách úp mở làm một việc làm không đàng hoàng.
Khúc quanh truyền thông mạng
Nhưng với sự kiện mới của làng truyền thông mà có người gọi là một khúc quanh, nhiều blogger đồng ý với nhau rằng điều tạo nên chuyện đó là Internet.
Blogger Kami viết
Càng ngày báo chí và truyền thông nhà nước ngày càng mất lòng tin của người dân bởi cách làm chủ yếu mang tính định hướng, tuyên truyền có lợi cho một phía và nhiều khi bất chấp cả sự thật. Và đến nay, khi các mạng xã hội trở thành nguồn cung cấp các thông tin đa dạng từ nhiều nguồn khác nhau thì truyền thông của Đảng đã tỏ ra bất lực.
Trên mạng xã hội, tất cả các thông tin đó được người ta chia sẻ, phổ biến cho nhau những tin tức hay, xác thực xen kẽ lẫn nhau bất kể nguồn tin. Đây có lẽ là lý do chính khiến nhà nước đến lúc này không có khả năng kiểm soát, chi phối hay kể cả việc định hướng thông tin.
Cùng với Kami các blogger khác cũng đề cập đến Internet như là một nhân tố mới trong truyền thông Việt nam, và qua đó là đời sống chính trị xã hội Việt nam.
Giáo sư Jonathan London viết
Báo chí và truyền thông nhà nước ngày càng mất lòng tin của người dân bởi cách làm chủ yếu mang tính định hướng, tuyên truyền có lợi cho một phía và nhiều khi bất chấp cả sự thật. Và đến nay, khi các mạng xã hội trở thành nguồn cung cấp các thông tin đa dạng từ nhiều nguồn khác nhau thì truyền thông của Đảng đã tỏ ra bất lực– Blogger Kami

Như ở hầu hết các nhà nước độc đảng, hoạt động chính trị chọn nhân sự kế vị ở Việt Nam tất yếu sẽ diễn ra ở hậu trường. Bằng chứng về những gì thực sự đang diễn ra được che giấu một cách có hệ thống. Chính việc hiện nay Việt Nam đi chệch khỏi khuôn mẫu này đã khiến giới quan sát lưu ý.
Dù phần lớn người dân Việt Nam không theo dõi sát sao hoạt động chính trị của đảng, trong những năm gần đây Việt Nam đã phát triển một văn hóa chính trị ngày càng năng động, nhờ sự truyền bá nhanh chóng của Internet và những cơ hội mà Internet mang lại người dân Việt Nam đọc và bình luận về hầu như bất cứ chuyện gì khiến họ quan tâm, trong đó có chính trị.
Blogger Hiệu Minh thì viết trong bài Chuyện người hát rong rằng Internet đang làm thay đổi mọi ngõ ngách của cuộc sống. Cây bút Thiện Tùng viết bài trên Lạm bàn cuộc chiến về thông tin trên blog Bauxite Vietnam:
Do bất đồng quan điểm và thông tin sai sự thật của giới cầm quyền, từ lâu ở VN đã nổ ra cuộc chiến về thông tin bất chấp nhà cầm quyền có công nhận hay không. Cũng chính từ đó người ta gọi cho phân biệt giữa 2 phía “lề phải” và “lề trái” hay còn gọi “lề Đảng”và “lề Dân”, khiến giáo sư toán học Ngô Bảo Châu không ưng ý thốt lên “Lề dành cho những đàn cừu”.
Đã là thông tin, sự hơn thua nhau không phải ở “tính Đảng” mà ở “tính chân thật”
Đúng vậy: Ở lĩnh vực thông tin thì “ăn miếng trả miếng” để phân biệt ai đúng ai sai. Sai do vô ý thì phải đính chính, xin lỗi; sai cố ý thì xử lý theo pháp luật. Không thể chấp nhận ai nói trái ý lãnh đạo thì bắt. Ví dụ: Nếu trang Chân dung Quyền lực vu cáo ông Phúc, ông Thanh, ông Hùng tham nhũng thì thượng sách là các ông phản ứng – Nên nhớ, “Nguyên tắc Việt Minh, làm thinh là đồng ý” vẫn còn lưu dụng trong công chúng.
Cũng trên trang blog hàng đầu về phản biện xã hội Bauxite Vietnam này ông Nguyễn Đăng Quang viết rằng chính sự thật, là cái phải là sứ mạng của truyền thông, làm cho người dân không tin ở truyền thông do đảng kiểm soát, vì lâu nay hàng ngày họ chỉ trông chờ ở “sự thật” chính thống mà không được!
Còn Hạ Đình Nguyên thì nói về sự trưởng thành của ý thức công luận khi trang Chân dung quyền lực ra đời
Ai đứng đằng sau “chân dung quyền lực”? Dư luận không biết và cũng không cần biết, trừ những người trong lưới quyền lực. Người ta quan tâm nội dung nó nêu lên “có lý” hay không…– Hạ Đình Nguyên

Ai đứng đằng sau “chân dung quyền lực”? Dư luận không biết và cũng không cần biết, trừ những người trong lưới quyền lực. Người ta quan tâm nội dung nó nêu lên “có lý” hay không, và cũng mong tiếng nói chính xác và kịp thời từ cơ quan nhà nước, tùy theo đó mà người dân có lòng tin hay không.
Nốt trầm cho một bước sang trang
Tuy nhiên trong niềm hứng khởi chờ đón tham gia vào một thời đại truyền thông mới, trong những ngày đầu năm này giới blogger cùng chia nhau nỗi buồn, một cây bút duyên dáng, một trang blog mạnh mẽ, nhà văn Phạm Thị Hoài cùng trang blog Pro&Contra tuyên bố giã từ độc giả.
Bà Phạm Thị Hoài kết thúc khoảng thời gian hơn một thập niên cho phản biện xã hội và truyền thông.
Nhà văn Võ Thị Hảo viết rằng không giống như một số nhà văn có thể tự biện minh rằng mình chỉ cần viết văn để được yên thân, Phạm Thị Hoài đã dấn thân hy sinh cả niềm hạnh phúc trở về thăm quê hương của mình vì bị nhà cầm quyền Việt nam cấm nhập cảnh.
Còn nhà văn Phạm Thị Hoài thì nêu một lý do buồn cho việc giã từ của mình
Nó chấm dứt trong bối cảnh nền báo chí độc lập ở Việt Nam đang mất đi quá nhiều hi vọng, khiến một lời chia tay lúc này u ám hơn tự nó.
Chúng tôi xin lấy lời chia tay này để khép lại bài điểm blog hôm nay, đó dường như cũng là một thông điệp gửi đến những blogger, nhà báo tự do Việt nam là dù biết rằng một trang mới đang lật qua, nhưng còn vô vàn chuyện phải làm cho một nền truyền thông tự do và lành mạnh.
Ghi chú: bài viết của Giáo sư Jonathan London bằng tiếng Anh, bản dịch Việt ngữ của Phạm Vũ Lửa Hạ.
Chân Dung Quyền Lực muôn năm…
FB Mai Tú Ân☆(Basam) – Hiện tượng do trang mạng Chân Dung Quyền Lực đang làm cho dân Việt ta, vốn bị bưng bít thông tin về những ông đại quan xứ ta, thấy khoái trí quá. Bất ngờ, kinh ngạc và cuối cùng thì say sưa đọc và hả hê chém gió vù vù…

Cũng là lẽ thường tình, ở đời cái gì cứ bưng bít che dấu mãi thì người ta hay tò mò cố tìm hiểu. Giống như chị nạ dòng che kín thân thể sẽ khiến cho thiên hạ cố dòm nhiều hơn là dòm các em chân dài khoe hàng. Mặc dù biết đâu có gì phải xem trong váy áo nạ dòng, cũng như chuyện tham nhũng, bè phái… của các quan chức chính quyền ta là chuyện biết rồi, khổ lắm…
Nhưng sự xuất hiện của trang CDQL và những điều tiếng mà trang web này đưa ra đã đánh động dư luận như một tiếng sét nổ giữa trời quang. Các bài viết chắc, chuẩn như một tờ báo lớn có sự tài trợ, có nhiều người chuyên nghiệp tham gia chứ không phải chỉ một người như các trang web, blog, facebook bình thường khác. Về tính xác thực hay độ đáng tin cậy của nó thì cần có thời gian, nhưng đến giờ này thì chưa có một điều gì chỉ ra rằng, đây là trang thông tin đáng tin cậy nhưng cũng chẳng có gì nói đây là trang thông tin không đáng tin cậy…
Nhưng qua những gì mà trang mạng này đã đưa ra thì cũng quá đủ để chứng tỏ nhiều điều. Nó đưa ra thông tin bất ngờ nhưng không bất thường về những nhân vật chóp bu không ít thì nhiều có tỳ vết và luôn cùng số liệu, hình ảnh… về công việc làm ăn kinh doanh của các ông quan quyền lực của xứ ta và gia đình vợ con họ. Như chuyện cha con ông Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cha con ông BTQP Phùng Thanh Quang, cha con ông Viện trưởng VKS Hòa Bình…(Và không biết còn có con nhạn là đà nào trong đỉnh cao trí tuệ lọt vào tầm ngắm của em Lực nữa hay không) Mà những thông tin đó thì trước nay dân đen làm gì mà biết được. Nếu không phải là người ở chung nhóm, hay đã từng ở chung nhóm với các tên tuổi trên thì không thể có được những thông tin đã đưa ra. Chắc chắn là người đứng sau trang mạng này là người đã cùng ngồi chung một con đò, hoặc cùng bị một con rận đốt chung vì từng đắp chung chăn với mấy quan to đã nêu trên. Và nếu thế thì đây là lần đầu tiên có sự phản kèo chơi qua chơi lai như thế này trong hàng ngũ chóp bu của chính quyền VN.
Và với truyền thống nói một đằng làm một nẻo, ăn đằng mô nói đằng tê thì giờ đây các anh lớn của chính quyền gặp phải một tay đối thủ đồng hạng chơi chiêu. Mờ mờ ảo ảo, sương sương khói khói, thực thực hư hư…. không biết nó còn ra chiêu gì nữa không, còn khai tên ai ra nữa không…Đó là Chân Dung Quyển Lực, một đối thủ thông tin lề trái đúng tầm với chính quyền kiểu như Kẻ Cắp Bà Già.
Còn nhiều điều để nói về Trang mạng CDQL này, và chắc nó sẽ còn gây khốn đốn cho những anh quyền cao chức trọng mà xưa nay vốn không sợ ai và không thèm đếm xỉa gì đến thông tin mạng. Nhưng giờ thì khắc tinh xuất hiện từ trên Giời và có hàng triệu độc giả. Nó tấn công trực diện, quyết liệt không chừa một ai trong thượng tầng kiến trúc lẫn đỉnh cao trí tuệ. Tất cả những anh to đầu đang cùng lúc gặp cơn bĩ cực chưa từng có, chưa từng xảy ra. Tất cả đang bị vạch mặt chỉ tên tới từng người, từng cái thẹo của họ, cùng các công việc lem nhem của gia đình họ.
Chả biết vụ này tới đâu, chả biết có đưa được con chuột cống tham nhũng nào lên đĩa được không nhưng dân đen ta vừa ăn cơm với mì gói vừa được xem diễn tiến màn đấu võ miệng cung đình này, giống như xem cảnh lột truồng mẹ nạ dỏng vậy. Còn những kẻ đại tham quan giờ đây phải run sợ trước mọi nguồn thông tin phải, trái, đa chiều chứ không còn lộng hành như khi họ một mình môt chợ với một hệ thống thông tin quốc doanh chỉ có mỗi một chiều như trước nữa. Mặc dù các quan anh chơi tình vờ, thấy có mà làm như không thấy bóng ma của CDQL đang lan tỏa nhưng bên trong thì loạn nhịp cu dế, ăn không ngon ngủ không yên và hẳn Tết này Chùa Bà cùng các chùa linh thiêng khác sẽ có lắm anh to đầu đến quì lạy cầu mong cho tai qua nạn khỏi, cầu cho thằng CDQL chết sớm hoặc không chểt thì nó cũng bỏ sót tên mình…
Hoặc ngửa cổ lên Trời mà kêu lên rằng:
– Trời đã sinh ra Đỉnh Cao Trí Tuệ rồi sao còn sinh ra Chân Dung Quyền Lực nữa…
Trâu bò húc nhau ruồi muỗi hưởng lợi. Câu châm ngôn ngược này lại đúng cho dân ta lúc này. Các bác to đầu cứ chơi nhau đi, chơi thật lực vào, nếu không ích nước lợi nhà, không có thằng chết thằng bị thương thì ít ra phận dân đen muỗi mòng cũng có cái chùa để xem giải trí…
Chân Dung Quyền Lực sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta!
Góc khuyết của Chân Dung Quyền Lực
Nguyễn Hưng Quốc (VOA-Blog) – Mấy tuần vừa qua, tôi gặp một số bạn bè, vốn là những trí thức và cán bộ trong nước có dịp sang Úc. Đề tài nói chuyện hầu như bao giờ cũng xoay về với trang blog Chân Dung Quyền Lực. Điều tôi ngạc nhiên nhất là tất cả họ đều đọc, hơn nữa, đọc rất kỹ các bài báo tố cáo nạn tham nhũng đăng trên Chân Dung Quyền Lực. Và tất cả đều tin những lời tố cáo ấy là đúng sự thật. Theo họ, tài sản khổng lồ đến từ tham nhũng của cha con Đại tướng Phùng Quang Thanh và Đại tá Phùng Quang Hải cũng như của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và con rể Vũ Chí Hùng đã được rất nhiều người trong nước ghi nhận và bàn tán từ lâu.

Tất cả những người bạn ấy đều cho vụ tố cáo tham nhũng trên trang Chân Dung Quyền Lực đều, thứ nhất, xuất phát từ trong nội bộ cao cấp của đảng Cộng sản, và thứ hai, gắn liền với các tranh chấp chính trị thời kỳ trước Đại hội đảng vào đầu năm 2016.
Tuy nhiên, khi nói đến tranh chấp quyền lực, có một vấn đề nổi lên: ai tranh chấp với ai?
Dễ thấy nhất, từ trang Chân Dung Quyền Lực, là sự ca ngợi dành cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đã làm thủ tướng hai nhiệm kỳ, chắc chắn là Nguyễn Tấn Dũng không thể tranh giành chức thủ tướng lần nữa. Chiếc ghế duy nhất mà ông có thể nhắm tới là chức Tổng bí thư đảng thay thế cho Nguyễn Phú Trọng, người, năm tới, đã 71 tuổi, lứa tuổi hầu như bắt buộc phải về hưu. Để cạnh tranh vào chức Tổng bí thư, đối thủ chính của Nguyễn Tấn Dũng là ai? Theo thông lệ từ mấy cuộc đại hội vừa rồi, từ Nông Đức Mạnh đến Nguyễn Phú Trọng, người làm chủ tịch Quốc Hội có khuynh hướng được chọn để làm Tổng bí thư. Tuy nhiên, trong kỳ đại hội vào năm 2016 thì khác. Nguyễn Sinh Hùng sinh năm 1946, sang năm sẽ 70 tuổi, không có khả năng sẽ được lưu dụng. Đối thủ chính của Nguyễn Tấn Dũng chỉ còn lại một người: Trương Tấn Sang, người đang giữ chức Chủ tịch nước, cùng tuổi với Nguyễn Tấn Dũng. Để tìm cách loại trừ Trương Tấn Sang, trên trang Chân Dung Quyền Lực có 20 bài viết về ông, không những tố cáo ông tham nhũng mà còn tố cáo việc ông, lúc còn trẻ, bị chính quyền Miền Nam bắt, không chịu đựng được các cuộc tra tấn, đã khai báo nội tình của “cách mạng”. Hơn nữa, ngay cả khi lên làm Chủ tịch nước, ông vẫn có quan hệ với những thành phần đối kháng và đòi hỏi dân chủ. Trương Tấn Sang lại là người chuyên tìm cách để hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng, gây mất đoàn kết trong nội bộ đảng, v.v…
Đó là chiếc ghế Tổng bí thư, còn chiếc ghế thủ tướng thì sao? Bình thường, người có khả năng lên làm thủ tướng là một trong các phó thủ tướng. Trong các phó thủ tướng hiện nay, người có nhiều triển vọng nhất là Nguyễn Xuân Phúc, còn khá trẻ (sinh năm 1954) và cũng là người duy nhất hiện nằm trong Bộ Chính trị. Một trong những mục tiêu quan trọng nhất mà những người đằng sau Chân Dung Quyền Lực nhắm tới là triệt hạ con đường lên chức Thủ tướng của Nguyễn Xuân Phúc. Không có người nào bị đả kích một cách kịch liệt như ông. Vấn đề là: ai nã súng cối vào Nguyễn Xuân Phúc trong cuộc chạy đua vào chiếc ghế thủ tướng? Chỉ có một trong hai hoặc cả hai khả năng: Một, người nào đó đang muốn chạy đua vào chức vụ thủ tướng; trong trường hợp này, người đó, phải đang nắm giữ chức phó thủ tướng; và hai, một người nào đó đang có tham vọng bày lại ván cờ chính trị tại Việt Nam với những khuôn mặt mới nằm trong tay mình để dễ thao túng.
Điều khó giải thích nhất là những cuộc tố cáo nhắm vào Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Trên trang Chân Dung Quyền Lực, ngoài Nguyễn Xuân Phúc và Trương Tấn Sang, người bị tố cáo nhiều nhất là Phùng Quang Thanh. Tại sao? Chắc chắn không phải tại ông tham nhũng hơn những người khác. Chuyện tham nhũng ở Việt Nam, hầu như không có người nào trong bộ máy chính quyền tránh được. Vấn đề ở đây là: Tại sao người ta chọn tố cáo người này thay vì người khác. Ví dụ dễ thấy nhất: Trang Chân Dung Quyền Lực hoàn toàn không đụng đến Đại tướng Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang. Ai cũng biết, ở Việt Nam hiện nay, nơi được xem là cái ổ của tham nhũng chính là công an. Không ai tin Trần Đại Quang có bàn tay sạch cả. Vậy tại sao Chân Dung Quyền Lực không hề đụng đến ông mà chỉ tập trung vào Phùng Quang Thanh? Câu hỏi ấy dẫn đến hai khả năng: Một, người ta tìm cách triệt hạ con đường tiến thân của Phùng Quang Thanh và hai, người ta muốn thay đổi cơ cấu quyền lực trong quân đội.
Hai khả năng ấy thật ra chỉ tập trung vào một người: Phùng Quang Thanh. Gần đây, nghe đồn Phùng Quang Thanh có thể sẽ được bầu vào chiếc ghế Chủ tịch nước để thay cho Trương Tấn Sang. Số lượng các bài tố cáo sự tham nhũng của bố con ông nằm trong âm mưu ấy chăng? Nhưng nếu vậy, ai sẽ được lợi trong âm mưu triệt hạ này? Ai đang nuôi tham vọng chạy đua vào chiếc ghế chủ tịch nước? Hơn nữa, cũng không loại trừ khả năng người ta không những ngăn chận con đường leo lên ghế chủ tịch nước của Phùng Quang Thanh mà còn muốn hất ông ra khỏi chiếc ghế Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng cũng như cái chân trong Bộ Chính trị nữa.
Tất cả những vấn đề nêu trên, theo tôi, đều đúng. Tuy nhiên, cũng theo tôi,
không nên tập trung quá nhiều vào các cuộc tranh chấp nội bộ trên trang Chân Dung Quyền Lực. Đó chỉ là một khía cạnh; một khía cạnh quan trọng và cực kỳ lý thú, nhưng dù sao cũng chỉ là một khía cạnh. Còn một khía cạnh khác, nổi lên từ trang Chân Dung Quyền Lực là bộ mặt thật của giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Không nên vì quá tập trung vào các bài đã đăng để chỉ thấy, trong guồng máy lãnh đạo Việt Nam hiện nay, chỉ có Nguyễn Xuân Phúc và con rể Vũ Chí Hùng cũng như hai bố con Phùng Quang Thanh – Phùng Quang Hải là tham nhũng. Đó chỉ là những kẻ đã bị tố cáo. Còn những kẻ chưa bị tố cáo thì sao? Chắc chắn là họ cũng tham nhũng không thua gì những kẻ kia. Về độ giàu có của con cái và thân nhân, từ lâu ai cũng biết, hầu như không có ai bằng Nguyễn Tấn Dũng cả. Về mức độ tham nhũng, cũng từ lâu, ai cũng thấy không ai bằng công an; vậy tài sản của Trần Đại Quang như thế nào?
Nhìn vào những kẻ chưa được Chân Dung Quyền Lực đề cập, chúng ta dễ dàng thấy trang báo mạng này còn thiếu sót rất nhiều. Nó cố nói lên sự thật. Nhưng đó chỉ là một phần sự thật. Còn những góc cạnh khác, hầu như ai cũng biết, nhưng biết một cách mơ hồ. Chúng ta hy vọng sẽ có những trang báo khác lần lượt phanh phui hết tất cả những tệ nạn tham nhũng của tất cả những người đang nắm giữ quyền lực tại Việt Nam hiện nay.
Tất cả. Chứ không phải chỉ có một số người đang tranh chấp quyền lực với nhau.