Nhộn nhịp chợ chạy chức quyền

Posted: February 4, 2015 in Uncategorized
Tags:

Lê Diễn Đức (NV) – Trong Hội Nghị Cán Bộ toàn quốc về công tác tổ chức xây dựng đảng diễn ra tại Hà Nội vào sáng 29 tháng 1 năm 2015, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) than “sốt cả ruột” vì nạn chạy chức, chạy quyền.

� Xem thêm: Ban Tiếp dân Trung ương làm việc ra sao?


Ảnh VietNamNet

 “Tôi cứ nghe bao nhiêu tỷ để vào chức nọ chức kia mà sốt cả ruột! Nếu có chúng ta phải tìm có ở đâu chứ để râm ran thế này mà không có thì oan…,” ông Trọng nói.

Quả thật, hoặc sống xa hoa ở trên cao, quan liêu quá mức, hoặc vừa mù vừa điếc, hoặc giả vờ, nên ông tổng bí thư mới “tâm tư” ngớ ngẩn như thế!

Nạn chạy chức, chạy quyền, theo tờ Thanh Niên Online ngày 29 tháng 1 năm 2015, được xếp thứ hai sau tệ nạn tham nhũng và là một trong những “vấn đề gây bức xúc dư luận nhất hiện nay.”

Nạn chạy chức, chạy quyền thực sự không phải mới xuất hiện gần đầy mà đã tồn tại từ rất lâu trong xã hội Việt Nam, tăng dần lên tỉ lệ thuận với tệ nạn tham nhũng và tỉ lệ nghịch với sự xuống cấp đạo đức xã hội.

Cho rằng “không có lửa sao có khói,” tờ Người Lao Động trong ngày 30 tháng 1, 2015 viết rằng, “Từ lâu công luận đã lên tiếng về các đường dây tiêu cực, như chạy chức, chạy quyền, chạy bằng cấp, chạy danh hiệu, chạy dự án, chạy kinh phí…”

Chạy chức, chạy quyền cũng trở thành đề tài nóng trong các kỳ họp của Quốc Hội. Tại phiên họp thứ 21 của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội (khóa 13), Chủ Tịch Hội Đồng Dân Tộc Ksor Phước cũng nhìn nhận phản ánh dư luận về vấn đề chạy chức, chạy quyền, chạy việc, chạy ghế. Các kết luận thanh tra đều cho rằng có hiện tượng “chạy” song không phổ biến, nhưng đáng lo ngại và cần loại trừ.

Trong ngày 15 tháng 7 năm 2012 tờ Dân Luật ghi lại ý kiến của bạn đọc về tình trạng “chạy” này trước phát biểu của Bộ Trưởng Nội Vụ Nguyễn Thái Bình rằng ông có nghe nói “chạy việc” tốn nhiều tiền của.

Bạn Quỳnh Anh viết:

“Tôi nghĩ bộ trưởng nói la, ‘Tôi có nghe chạy việc tốn nhiều tiền…’ thì chắc là một lời nói không thật, vì chuyện đó ai mà chẳng rõ như ban ngày. Vấn đề là bộ trưởng nhìn nhận và giải quyết như thế nào thôi.”

Bạn Nguyễn Hiệp:

“Bộ trưởng Nội Vụ chả lẽ không biết chuyện chạy tiền để có việc sao? Nếu phải thi công chức thì 50% là phải chạy tiền, còn 40% là ‘con ông cháu cha’ nên không phải chạy, chỉ khoảng 10% là thi bằng khả năng.”

Vào ngày 10 tháng 11 năm 2003, bộ trưởng Công An lúc bấy giờ, ông Lê Hồng Anh, trả phỏng vấn tờ Việt Báo, Trung Tâm Báo Chí và Hợp Tác Truyền Thông Quốc Tế của Bộ Thông Tin và Truyền Thông, đã khẳng định, “Chắc chắn là có chuyện chạy chức chạy quyền.”

“Đúng là hiện nay có một thế lực ngầm, đường dây ngầm để chạy dự án, chạy chức, chạy tội. Đường dây này tồn tại lâu rồi, có điều là làm chưa ra được thôi nhưng có khi nó nằm ngay trong bộ máy nhà nước. Theo tôi nó vẫn tồn tại. Có những dự án này, dự án kia ngoài kế hoạch mà nó vẫn chạy được, tất nhiên không phải tất cả các dự án ngoài kế hoạch và ngoài qui hoạch đều thế, nhưng rõ ràng là có. Có những dự án chả có yêu cầu nhưng vẫn thấy chạy được,” ông Lê Hồng Anh nói. [2]

Có lẽ cũng đã đủ các dữ kiện để nói với Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng rằng, chạy chức chạy quyền là hoàn toàn có thực, như đinh đóng cột! Dối trá là bản chất các vị, những người đã tạo nên và làm băng hoại kỷ cương, chuẩn mực của xã hội Việt Nam.

Hiện tượng chạy chức chạy quyền là hành vi tham nhũng của những người có chức có quyền. Cả guồng máy vận hành của ĐCSVN là hang ổ của tham nhũng, chức vụ càng cao càng có cơ hội đục khoét của công nhiều hơn. Người ta ra giá chức vụ như một món hàng. Cuộc mua bán được thực hiện kín đáo, tinh vi trong bóng tối, tại nhà riêng, qua các trung gian thân cận hay vợ, con trong gia đình, nên rất khó có bằng chứng.

Trần Văn Thuyết với biệt danh “Thuyết Buôn Vua” trong vụ án Năm Cam là bằng chứng của việc mua bán các chức vụ cao nhất không còn là những giao dịch bình thường mà trở thành tội phạm, ân oán của xã hội đen.

Nguyễn Thế Thảo, hiện là chủ tịch Hà Nội, trong một lần gặp gỡ với bạn bè cùng học ở Ba Lan đã tiết lộ ông ta phải mua cái ghế “chủ tịch” mất gần 40 tỷ. Một người khác (xin được giấu tên), bạn học cũ của tôi, vụ trưởng của Quốc Hội, cho hay, trong nội các của Nguyễn Tấn Dũng, giá cao nhất (50 tỷ) thuộc về bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, cơ quan đảm trách nhiều dự án đầu tư công lớn nhất.

Dịch vụ mua quan bán chức tuân thủ đúng nguyên tắc cạnh tranh của thị trường: Nếu không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền.

Ông Phạm Quang Nghị, bí thư Thành Ủy Hà Nội, từng phát biểu, “500 ngàn đô la không hạ gục được sự liêm khiết của người lãnh đạo đó thì một triệu đô la. Nếu một triệu đôla không đủ mạnh để hạ gục thì nhiều đô la hơn nữa… Bức thành trì liêm khiết của con người cũng có lúc bền vững hơn dãy Trường Sơn nhưng nhiều khi chỉ yếu như tờ giấy bị thấm nước.” [3]

Mua quan bán chức được xem như một khoản đầu tư lấy lãi nhanh nhất. Vì thế đã có rất nhiều sai phạm xảy ra nhưng ít có ai chịu trách nhiệm, xin từ chức. Xả lũ đập thủy điện vô lối gây ra cái chết cho hàng chục người hay tiêm nhầm vác xin làm nhiều trẻ em tử vong, là những ví dụ gần. Cái ghế đã mua rồi, còn phải thu hồi vốn và kiếm lãi đã!

Vì lẽ không thể bỗng dưng bốc một anh nhà quê vô học đặt vào chức vụ cao, tiêu chuẩn học vị trở thành chất xúc tác cho các thương vụ. Hoặc khi đã có một chức vụ kha khá, ước mơ một vị trí cao hơn để có nhiều quyền lực hơn, cơ chế đòi hỏi phải có trình độ học vấn.

“Thế là một cuộc chạy đua để có bằng cấp bằng mọi giá. Bằng cấp càng cao, thì khả năng càng được cất nhắc ở vị trí cao. Không chỉ bằng cấp trong nước mà còn bằng cấp quốc tế rởm với giá 17 ngàn đôla và học trong 6 tháng.” [3]

Ông Phạm Minh Hạc, giáo sư của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, trong bài “Cán bộ xài bằng giả để kiếm cái ghế” nói (bee.net.vn):

“Tôi còn nhớ năm 2001, Bộ Giáo Dục và Đào Tạo phát động phong trào thanh tra bằng giả, đưa nó thành chủ trương của ngành. Đến năm 2005, sau 4 năm, đã phát hiện được 10 ngàn bằng giả. Số bằng giả này chủ yếu tập trung ở công chức nhà nước trong đó có cả cán bộ cấp cơ quan trung ương.”

Tại cuộc họp của Hội Đồng Quốc Gia về giáo dục và phát triển nhân lực, ông Phạm Vũ Luận, bộ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, đã nói, “Người học giả, bằng giả, học thật nhưng chất lượng giả chỉ có thể chui vào hệ thống công chức nhà nước, không vào được doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp nước ngoài.”

Tờ Đất Việt ngày 21 tháng 1 năm 2015 viết:

“Vì bằng giả mà dẫn đến lương tâm giả, nhân cách giả. Và rốt cục sản phẩm của những kẻ ấy làm ra là đường sá cầu cống vừa khánh thành đã hỏng, cầu vừa đi đã sập, đường trên cao chưa làm xong đã mấy lần gây họa chết người.

“Tại Hội Nghị Tổng Kết Công Tác Tư Pháp của Bộ Tư Pháp, bộ này cho biết trong 10 tháng của năm 2014, đã có đến 9,017 văn bản pháp luật vi hiến, trái pháp luật, chiếm 22% tổng số các văn bản đã ban hành.”

“Một con số thật đáng hãi hùng, cứ 10 văn bản pháp luật ban ra thì có đến hơn 2 văn bản vi hiến hoặc trái với các điều khoản đã được quy định trong luật pháp. Thử hỏi có nền tư pháp nào hoạt động với sai sót nhiều đến thế chăng?” [4]

Một lực lượng động đảo những kẻ cơ hội, giả trá và bất tín trong bộ máy quản lý xã hội của ĐCSVN là hệ quả tất yếu của hệ thống chính trị độc quyền không do dân lựa chọn qua bầu cử tự do.

Độc quyền kéo theo đặc quyền, đặc lợi và lạm quyền như là một đặc tính tự nhiên. Những người lãnh đạo nhà nước từ trung ương tới địa phương thao túng và dung dưỡng các tệ nạn, biến tài sản công cộng thành nguồn thu bất chính.

Dân chúng ai ai cũng biết nhưng chỉ bất lực kêu ca và cam phận “sống chung với lũ.” Đó là bi kịch của Việt Nam!

Chú thích:

[1]: http://danluat.thuvienphapluat.vn/chay-viec-chay-chuc-chay-quyen-73026.aspx
[2]: Trong bài “Chắc chắn là có chuyện chạy chức chạy quyền” – Tuổi Trẻ.
[3]: Trong bài “Chạy” chức để… đóng góp nhiều hơn? – Vietnamnet.vn.
[4]:
http://baodatviet.vn/van-hoa/nguoi-viet/bang-gia-9000-van-ban-sai-10-lan-vo-ong-nuoc-3227745/ 

Ban Tiếp dân Trung ương làm việc ra sao?

Mặc Lâm (RFA)Ban Tiếp dân Trung ương tại Hà Nội là cơ quan cao nhất mà người dân hy vọng sẽ giải quyết nguyện vọng của họ sau khi bị các cấp địa phương trù dập, đàn áp và che giấu sự sai trái mà họ đã làm cho người dân. Tuy nhiên, qua lời kể của hàng chục người hiện đang có mặt tại đó thì sự việc tồi tệ hơn nhiều người tưởng. Mặc Lâm phỏng vấn ông Nguyễn Văn Thông, người có 7 tháng theo đuổi tố cáo UBND Tỉnh Tây Ninh nhưng lại bị chính Ban Tiếp dân Trung ương cho rằng đang dẫn đầu dân oan và kích động họ.

dan-oan-ng-v-thong.jpgNhiều lần ông Nguyễn Văn Thông 49 tuổi bị các nhóm công an, mật vụ, côn đồ xô đẩy đàn áp mạnh bạo gây thương tích.Ảnh trên là bà con dân oan đang chăm sóc ông Thông Citizen photo/danquyenvn

Mặc Lâm: Xin ông cho biết tên ông và những gì đang xảy ra cho ông và gia đình khiến ông phải ra tới Hà Nội để kêu oan?

Ông Nguyễn Văn Thông: Tôi tên Nguyễn Văn Thông là dân oan Tây Ninh, tôi cùng với hơn 100 dân oan Tây Ninh ra Hà Nội khiếu kiện hiện nay đã hơn 7 tháng rồi anh à. Chúng tôi đã gửi rất nhiều đơn, từ trung ương cho tới các lãnh đạo trung ương đến trụ sở Ban tiếp dân, rất nhiều đơn tố cáo nhưng đến nay đã hơn 7 tháng nhưng đơn thư chúng tôi vẫn chưa được giải quyết.

Mặc Lâm: Xin ông cho biết khi tiếp xúc với Ban Tiếp dân Trung ương thì thái độ và cách làm việc của họ có đúng như kỳ vọng mà người dân oan tại các tỉnh kéo về Hà Nội mong đợi hay không?

Ông Nguyễn Văn Thông: Ở Ban Tiếp dân Trung ương họ vẫn tìm cách đùn đẩy chúng tôi vể địa phương nhưng mà theo luật tố cáo thì tố cáo tới Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Tỉnh thì thẩm quyền giải quyết là Thủ tướng nhưng họ nhận đơn rồi họ không trình lên Thủ tướng mà họ cứ gởi đơn về địa phương và buộc chúng tôi về để mà gọi là đối thoại.

Rồi ông Dương Hồng Huế, Phó trưởng ban Tiếp dân Trung ương có gởi cho chúng tôi một công văn cũng vẫn thúc đẩy chúng tôi để về địa phương để mà đối thoại, trong này có một công văn nữa của ông Đồng bên thanh tra nói là đối thoại nhưng theo dự thống nhất giữa thanh tra và Ủy ban nhân dân tỉnh.

Họ thống nhất cái gì? Trong văn bản họ thống nhất là sẽ hỗ trợ cho những hộ gia đình khó khăn và giúp vốn cho những gia đình thiếu vốn thôi.

    Chúng tôi đòi bồi thường hỗ trợ vể giá đất đúng theo nghị định do chính phủ quy định ở điểm a khoản 1 điều 22 quy định hỗ trợ bằng tiền từ 1,5 đến 5 lần giá đất nông nghiệp…bị thu hồi
– Ông Nguyễn Văn Thông    

Nhưng chúng tôi đi đòi quyền lợi mà! Quyền và lợi ích hợp pháp của chúng tôi đã được quy định. Chúng tôi đòi bồi thường hỗ trợ vể giá đất đúng theo nghị định do chính phủ quy định ở điểm a khoản 1 điều 22 quy định hỗ trợ bằng tiền từ 1,5 đến 5 lần giá đất nông nghiệp đối với toàn bộ diện tích đất nông nghiệp bị thu hồi. Diện tích được hỗ trợ không vượt quá hạn mức đất nông nghiệp tại địa phương.

Mặc Lâm: Ông có thể nói rõ hơn một chút về cách mà chính quyền địa phương đã dùng để tính toán và bồi thường đối với người dân là như thế nào?

Ông Nguyễn Văn Thông: Khi hỗ trợ thì họ tự tiện thay đổi tất cả các giá đất từ 45-47-55 ngàn, họ tuột xuống tất cả các giá trên còn là 11 ngàn. Họ tự áp cái mức hỗ trợ thấp nhất là 1,5 lần để mà hỗ trợ cho chúng tôi. Như vậy đáng lẽ chúng tôi phải nhận khoản hỗ trợ là 675 triệu đồng một héc ta đất mà họ chỉ hỗ trợ cho chúng tôi có 165 triệu đồng một héc ta đất, như vậy họ đang gian lận của chúng tôi 510 triệu đồng một héc ta đất. Cái đó là nói sai phạm vể khoản hỗ trợ, còn rất nhiều khoản sai phạm khác. Dự án Phước Đông Bời Lời Tây Ninh này rất nhiều sai phạm. Tôi xin kể ra tuần tự các sai phạm. Thứ nhất là sai phạm về pháp lý thành lập dự án. Thứ hai sai phạm về giao đất. Thứ ba sai phạm về trình tự thủ tục thu hồi đất. Thứ tư sai phạm về bồi thường hỗ trợ tái định cư. Thứ năm sia phạm về cưỡng chế thu hồi đất. Thứ sáu sai phạm về đàn áp người khiếu nại tố cáo. Thừ bảy sia phạm về không chấp hành sự chỉ đạo của Thủ tướng chính phủ.

    Họ tự áp cái mức hỗ trợ thấp nhất là 1,5 lần để mà hỗ trợ cho chúng tôi. Như vậy đáng lẽ chúng tôi phải nhận khoản hỗ trợ là 675 triệu đồng một héc ta đất mà họ chỉ hỗ trợ cho chúng tôi có 165 triệu đồng
– Ông Nguyễn Văn Thông    

Chúng tôi đã ra đây để nhờ chính quyền trung ương can thiệp, để buộc những người làm sai phải trả lại quyền và lợi ích cho chúng tôi. Nhưng mà chẳng những không được đáp ứng mà năm 2011 chúng tôi đã bị đàn áp rất là khốc liệt. 30 người bị bắt đi rồi sau đó kêu án 8 người hơn 10 năm tù rồi đánh trọng thương một số người nữa.

Mặc Lâm: Có thể là vì ông am hiểu luật quá nhiều nên Ban Tiếp dân Trung ương có những thái độ khá dè dặt với ông hay không?

Ông Nguyễn Văn Thông: Thì ngày hôm qua ông Dương Hồng Huế mời gần 30 người dân oan đến làm việc. Trước đó ông đã gởi một văn bản sai luật và bị người dân quăng trả. Bữa hôm qua ông rất là lồng lộn, ông quy chụp tôi là đứng đầu, dồn tôi vào chân tường. tôi vừa hả miệng ra thì ông ta không cho nói mà để ổng nói, ông truy sát người dân dồn tôi như người cầm đầu đặng chuẩn bị có thể sẽ bắt tôi vì tôi là một người rất hiểu luật, đại diện cho người dân để mà lên tiếng nói của người dân chỉ ra những sai phạm của chánh quyền địa phương và cái bọn bao che để cho họ sửa. Nhưng mà bây giờ họ đang bao che cho nhau, tụi làm sai thì không sửa mà trên trung ương thì tôi thấy cái chiều hướng đang bao che cho nhau.

    Chúng tôi đã ra đây hơn 7 tháng chúng tôi hết tiền rồi. Vừa rồi chúng tôi nằm ở ngoài vỉa hè vì đã hết tiền để à đóng tiền trọ rồi. Chúng tôi diang nằm vỉa hè thì những công an hàng trăm người tới giật sập lều trại, cướp bạt che
– Ông Nguyễn Văn Thông    

Mặc Lâm: Tình trạng chung của những người dân oan hiện đang chờ đợi trước cửa Ban Tiếp dân Trung ương hiện nay ra sao?

Ông Nguyễn Văn Thông: Chúng tôi đã ra đây hơn 7 tháng chúng tôi hết tiền rồi. Vừa rồi chúng tôi nằm ở ngoài vỉa hè vì đã hết tiền để à đóng tiền trọ rồi. Chúng tôi diang nằm vỉa hè thì những công an hàng trăm người tới giật sập lều trại, cướp bạt che và vừa rồi tạt cả hai bịch nước mắm vào những người dân chúng tôi đang ngủ. Ngay chỗ Ban Tiếp dân Trung ương này chúng tôi đã ở hơn 7 tháng nay. Bảy tháng nay tôi chưa về nhà một lần, tôi dã thấy rõ tất cả. Ở đây không giải quyết được gì hết.

Ở trong địa phương là tụi quỷ nhỏ còn ở ngay chỗ Ban Tiếp dân này đây là quỷ lớn nó nằm chỗ này. Tất cả những đơn thư của người dân tới đây đều bị chặn lại hoặc có đưa thì tới Văn phòng Chánh phủ là bị chặn lại ngay chỗ Văn phòng Chánh phủ thôi. Thủ tướng và các vị ở Trung ương, bốn vị trung ương trụ cột cả nước không được biết những oan sai của chúng tôi.

Chúng tôi lên tiếng rất nhiểu mong tất cả những người trí thức trong nước và ngoài nước, tất cả những cựu chiến binh, vể hưu tất cả những người có tấm lòng nhân ái, thương người hãy cứu giúp chúng tôi, những người dân oan mất đất mất nhà không còn chỗ nương tựa cũng như không còn tư liệu sản xuất.

Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.