Chiếc ngai vàng của một người cộng sản

Posted: March 2, 2015 in Uncategorized
Tags:

Kính Hoà (RFA) – Nếu câu chuyện được nhiều blogger bàn tán trong tuần lễ trước Tết là cái chết của một người cộng sản là ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên trưởng ban nội chính trung ương, thì câu chuyện trong tuần lễ sau Tết lại là về một người cộng sản đang sống, mà sống một cách giàu sang phú quý, đó là nguyên Tổng bí thư đảng, ông Nông Đức Mạnh.

� Xem thêm: Tại sao phải giấu? + Vì sao báo VN im tiếng trong vụ ‘chiếc ghế của nguyên Tổng Bí thư’?

nong-duc-manhxx.jpgNgười ta chỉ cần nhìn vào sự giàu có, xa hoa và phung phí vô độ của giới lãnh đạo Việt Nam. Chỉ cần nhìn. Không cần phải lý luận gì cả (Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc )
Photo Blog Nguyenxuandien

Bức hình phòng khách của ông Mạnh sáng ngày mồng một Tết được báo Tiền phong đăng tải với cảnh hai chiếc ghế chạm trổ công phu và mạ vàng, đằng sau là bức tượng bán thân ông Hồ Chí Minh, bậc tiền bối của ông Mạnh, cũng màu vàng rực rỡ. Bức ảnh được lấy xuống sau đó vài giờ đồng hồ, nhưng nó đã kịp nhân lên thành hàng chục ngàn bức trên hàng ngàn trang blog, trang FB, và có thể là nó sẽ tồn tại mãi mãi.

Thật hay giả?

Các blogger bàn nhau là không biết vàng dát trên ghế là thật hay là giả, chiếc ghế có phải bằng gỗ quí hay không,… Blogger Viết từ Sài gòn trích lời một nghệ nhân chuyên đóng bàn ghế thì gỗ huỳnh đàn của chiếc ghế cộng với lớp dát vàng thì trị giá của nó phải lên đến một triệu đô la Mỹ. Blogger Dân Choa biện luận rằng đồ dùng của một người như ông Mạnh thì không thể là đồ giả được

Nhìn tấm hình đồ dát vàng rực rỡ người ta thấy chủ nhân của cái phòng khách kia bị „ ánh kim“ mê hoặc đến đâu. Lại còn hai cái ghế chạm trổ hình đầu rồng tượng trưng cho quyền lực uy nghi, cũng rực một màu vàng chói lọi. Nếu những đồ vật kia không thật, chỉ là sơn son thếp vàng giả mà người Hà Nội ngày xưa thường gọi là đồ “Mỹ Ký” thì chủ nhân là một anh học đòi theo lối trưởng giả học làm sang. Nhưng chủ nhân của nó lại là một nhân vật đặc biệt thì chắc chắn nó không thể đồ giả được.

Rồi blogger này đặt câu hỏi là tiền của đâu mà lắm thế!

Blogger Kami cũng bàn về cái khái niệm đồ Mỹ ký ấy của Hà nội xưa và cho rằng cái phòng khách của ông cựu Tổng Bí thư mang một thị hiếu nghèo nàn, một sư khoe khoang giàu sang không cần giấu diếm. Từ đó những lời đàm tiếu năm xưa về lai lịch của ông Mạnh lại được nhắc tới, rằng ông là con của ông Hồ Chí Minh nên ông mới có bước đường hanh thông sự nghiệp nhanh chóng và cao vút như vậy, từ một nhân nhiên trồng rừng leo lên đến tột đỉnh quyền lực của quốc gia.

   Nhìn cách trang trí nội thất của ông này thì thấy quả là ông vẫn còn là… người gánh củi!
– Giáo sư Trần Hữu Dũng   

Chuyện ông Mạnh hôm nay lại nhắc Giáo sư Trần Hữu Dũng bài viết: Từ người gánh củi trở thành Tổng Bí thư (VnEx 28-4-2001) năm xưa ca ngợi ông Mạnh trên báo chính thống của Việt nam rằng ông đã tiến bước từ một người gánh củi để trở thành Tổng bí thư. Cái phòng khách hôm nay của ông Mạnh lại làm cho giáo sư Dũng nghĩ rằng ông hãy còn là một người gánh củi.

Những khái niệm đối nghịch nhau như thật hay giả, người gánh củi hay tổng bí thư dẫn các blogger đến câu hỏi thật sự những người cộng sản là ai?

Kami cho rằng họ là những ông vua cộng sản, tương tự các ông vua phong kiến ngày xưa. Viết từ Sài gòn thì nói là họ là những ông vua tập thể. Và trong lịch sử Việt nam số lượng các ông vua phong kiến hẳn là ít hơn các ông vua cộng sản tập thể ngày nay. Và những ông vua mới này còn hơn đứt các bậc tiền bối phong kiến của mình là họ giành hết quyền sỡ hữu đất đai của dân chúng. Viết từ Sài gòn kết luận là các ông vua phong kiến và các ông vua cộng sản chỉ khác nhau về hình thức mà thôi.

Trong bài Trại Tế Bần, blogger Viết từ Sài Gòn viết rằng:

Thế nhưng bọn họ vẫn dương dương tự đắc, tự cho mình tài giỏi, đạo đức, biết cống hiến cho xã hội. Đó là một bi kịch của dân tộc! Không có bi kịch nào lớn hơn bi kịch mà ở đó, những kẻ ăn mày lại luôn xem mình là ân nhân, là kẻ bố thí, còn những người bố thí lại phải sống thân phận ăn mày. Điều đó đang xãy ra trên đất nước này

Sự Giải thiêng không cần lý luận

Bức ảnh căn phòng của ông Mạnh được blogger Cánh Cò cho rằng nó góp phần giải thiêng! Bởi vì nó làm cho lòng tin của dân chúng vào đảng cộng sản sụp đổ. Cánh Cò viết trong bài Ngai vàng:

Chiếc ngai ông Mạnh ngồi tuy nằm kín bưng trong nhà riêng nhưng gây sóng gió không phải vì nó có giá trị quá to về mặt tiền bạc. Nó bị phản ứng vể mặt lòng tin của người dân.

Vốn mù mờ và nghi ngờ từ lâu tính cách hai mặt của đảng nhưng cho tới ngày mùng một Tết năm Ất Mùi 2015 dân chúng mới thực sự được giải thiêng. Sự thiêng liêng hy sinh vì dân tộc mà đảng đeo lên ngực nay đã lộ ra sau chiếc ngai vàng ấy.

    Vốn mù mờ và nghi ngờ từ lâu tính cách hai mặt của đảng nhưng cho tới ngày mùng một Tết năm Ất Mùi 2015 dân chúng mới thực sự được giải thiêng. Sự thiêng liêng hy sinh vì dân tộc mà đảng đeo lên ngực nay đã lộ ra sau chiếc ngai vàng ấy
– Cánh Cò   

Cánh cò viết thêm là qua bức ảnh chiếc ghế dát vàng của ông Mạnh, câu khẩu hiệu mà đảng cộng sản từng dùng để thu phục nhân tâm năm xưa là đả thực bài phong thực sự đã rơi vỡ tan tành.

Mai Tú Ân thì viết:

Chẳng thấy gì để gọi là đỉnh cao trí tuệ mà chỉ thấy sự tầm thường thô kệch của kẻ trọc phú chơi trò cóc nhảy bàn độc. Và thêm nữa là sự vô liêm sĩ với đồng bào…

Nhà báo Võ Văn Tạo thì nhân đó nêu cái sự trớ trêu bằng cách dẫn lại ý tưởng của người sáng lập ra chủ nghĩa cộng sản là Karl Marx và hai câu thơ trong bài Á tế Á ca thường được nhà trường cộng sản sử dụng để tố cáo chế độ thực dân phong kiến trước đây

Tiên tri của Mác: “CNCS là mùa xuân nhân loại” chưa thấy đâu, đã thấy hiện thực “Bòn khố rách sắm dù, sơn kiệu / Hút máu dân làm rượu, làm trà” ở thiên đường XHCN VN

Cũng liên quan đến tư tưởng của các bậc tiền bối cộng sản, tác giả Tú Sụn nhắc lại lời nói của Lenin trong bài Vàng và Máu đăng trên trang blog Diễn Đàn. Trong bài này tác giả kể lại câu chuyện bức tượng Lenin ở Kiev bị thay bằng cái bồn cầu mạ vàng lấy từ nhà tổng thống Yanukovich bị lật đổ. Ý tưởng này xuất phát từ việc trước đây Lenin từng nói rằng đến một lúc nào đó vàng chẳng còn giá trị nào nữa, người ta có thể lấy làm bồn cầu. Tú Sụn viết là đến bây giờ vàng vẫn còn giá trị vì nó được ông Nông Đức Mạnh dùng cho chiếc ghế của ông ấy.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh nhận xét rằng ông Mạnh đã là đảng viên tốt nhất trong bốn triệu đảng viên cộng sản tại Việt nam, bởi vì ông được bầu làm lãnh đạo đảng.

Nay việc làm của ông Mạnh là một điều giải thiêng đảng cộng sản mà không cần lý luận cao xa hay rắc rối. Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc cho rằng:

Để vạch trần tính chất ảo tưởng của những lý tưởng xã hội chủ nghĩa mà bộ máy truyền thông Việt Nam thường rêu rao, người ta chỉ cần nhìn vào sự giàu có, xa hoa và phung phí vô độ của giới lãnh đạo Việt Nam. Chỉ cần nhìn. Không cần phải lý luận gì cả. Tất cả những gì chúng ta thấy đều tiết lộ bản chất của giới lãnh đạo cộng sản: tham lam, tham nhũng, ích kỷ và cực kỳ giả dối

Chuyện buồn đầu năm

Cùng thời gian xảy ra chuyện ông Mạnh, lại có chuyện Giáo sư Vũ Khiêu hôn má và tặng câu đối cho hoa hậu Việt nam.

Nhà báo Huy Đức viết:

Sau những cuộc cười đau bụng tưởng đã có gì vui. Nhưng đời chẳng có gì vui. Văn chương như Vũ Khiêu mà biết bao năm qua vẫn được không ít người tôn là “quốc sư”, vẫn được không ít người trông coi đình đền miếu mão mời viết văn bia; Văn hóa như Nông Đức Mạnh mà vẫn có thể làm Chủ tịch Quốc hội tới 9 năm, vẫn làm Tổng bí thư tới 10 năm… thì, đất nước không như thế này mới lạ.

    Để vạch trần tính chất ảo tưởng của những lý tưởng xã hội chủ nghĩa mà bộ máy truyền thông Việt Nam thường rêu rao, người ta chỉ cần nhìn vào sự giàu có, xa hoa và phung phí vô độ của giới lãnh đạo Việt Nam. Chỉ cần nhìn. Không cần phải lý luận gì cả
– Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc   

Nỗi buồn của Huy Đức được nhạc sĩ Tuấn Khanh tiếp lời

Không có tiền thì vô phương. Pháo bông giao thừa cũng chẳng để làm chi, rồi chỉ biết ngó lầu đài của các quan chức như ông tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền mà thở dài. Trong những nhịp đồng hồ cuối cùng của năm âm lịch, báo đưa tin những người bán hoa, cây kiểng ở trung tâm Sài Gòn, ở bến Bình Đông rơi nước mắt vì ế ẩm, không bán được hàng. Đọc mà lòng tự dưng buồn khôn tả.

Khi hạ bút viết những dòng này vào thời khắc giao thừa, Tuấn Khanh không biết là chỉ vài đồng hồ sau đó, hình ảnh ngôi biệt thự của ông Trần Văn Truyền sẽ chẳng là cái gì cả so với gian phòng khách của người từng là lãnh đạo của ông Truyền, nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh.

Kami thì lại cho rằng nên trách mình trước rồi trách những chuyện xa hoa của các vị lãnh đạo sau, vì có một câu hỏi đơn giản được Kami đặt ra là

Cái đáng ngạc nhiên hơn cả là vì sao chúng ta sao mãi cứ lặng im để những kẻ như thế dẫn dắt mình trong suốt mấy chục năm qua?

Đứng trước những nhiễu loạn của thời cuộc hôm nay, Giáo sư Nguyễn Tường Bách đăng lại bài viết của ông cách đây hơn một năm. Trong bài viết này ông nói về cái cách mà nước Đức kiểm soát sự nhũng lạm, ông cũng nhắc lại rằng ông đã từng là người cố vấn điều trần về kinh tế xã hội trước các lãnh đạo đảng cộng sản cách đây gần ba mươi năm

Người Đức cũng không phải thánh thiện gì, chính trị gia của họ cũng đầy khuyết tật, cũng ôm ấp những ý đồ riêng tư và ích kỷ. Nhưng điểm ưu việt của Đức là họ quyết lòng theo một xã hội pháp quyền, tất cả phải được điều hành bằng luật pháp. Việc cựu Tổng thống của họ hiện nay phải hầu tòa vì tội lạm dụng quyền thế về một số tiền chưa đầy 1000 USD, một số tiền nực cười, đối với quan chức Việt Nam hiện nay hoàn toàn không lớn, cho thấy luật pháp của Đức triệt để như thế nào.

Tôi không nghĩ mình sẽ còn có cơ hội “điều trần” gì với ai tại Việt Nam nữa. Nhưng dân tộc Việt Nam phải được một lần hỏi ý kiến. Đã đến lúc rồi, người Việt Nam phải ngồi với nhau xem thử nên điều hành đất nước theo phương cách nào. Năm 1986 đã từng có một cuộc đổi thay quyết liệt.

Có còn một lần nữa không?

Không rõ có vị lãnh đạo hiện thời của Việt nam trả lời được cho Giáo sư Bách hay không! Chỉ biết là trong tuần lễ đầu mùa xuân này khắp các trang blog người ta nhắc lại bài thơ của cụ Tú Xương, cách đây hơn một thế kỷ

Bắt chước ai ta chúc mấy lời
Chúc cho khắp tất cả trên đời
Vua quan sĩ thứ người muôn nước
Sao được cho ra cái giống…người!!

Một blogger bình luận rằng:

Hóa ra trăm năm sau, bài học làm người mấy ai đã thuộc. Làm người thật khó lắm thay.

Dân Luận

Dự án ngàn tỷ phơi mưa nắng (Vef): Nhà máy Xi măng Dầu khí 12/9 (đóng tại xã Hội Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An) được xây dựng từ năm 1996-1997, công suất 90.000 tấn/năm. Do sản phẩm kém chất lượng và phải sử dụng nhiều lao động nên nhà máy này kinh doanh không hiệu quả.

Khoảng 180 doanh nghiệp giải thể, dừng hoạt động mỗi ngày (Tuổi trẻ): Trong tháng 2-2015, cả nước có 1.062 doanh nghiệp hoàn tất thủ tục giải thể, chấm dứt hoạt động và 4.391 doanh nghiệp tạm dừng hoạt động. Như vậy, mỗi ngày có khoảng 180 doanh nghiệp giải thể, dừng hoạt động.

Giá gas tăng thêm 5.000 đồng/bình (Tuổi trẻ): Ngày 1-3, một số doanh nghiệp gas tại TP.HCM cho biết giá gas bán lẻ trong tháng 3 sẽ được điều chỉnh mức tăng 5.000 đồng/bình. Riêng gas Saigon Petro tăng mức 4.500 đồng/bình.

Nhập gạo, thuốc lá từ Lào được miễn thuế (PLO): Bộ Công Thương đã ban hành Thông tư 02/2015 quy định việc nhập khẩu theo hạn ngạch thuế quan năm 2015 với thuế nhập khẩu 0% đối với hàng hóa có xuất xứ từ Lào.

​Nhận thức mới về kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (Tuổi trẻ): Hội đồng Lý luận trung ương phối hợp với Viện hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam tổ chức tọa đàm khoa học với chủ đề “Nhận thức về kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Rưng rưng xem phóng sự ảnh “Học sinh nghèo vượt khó” (Tuổi trẻ): “Giữa phố đông, một cô bé phải bỏ giảng đường đại học từ năm thứ nhất đang gắng sức điều khiển chiếc xe thồ chất đầy đồ gốm sứ nhọc nhằn di chuyển giữa phố phường Hà Nội.


Hiền đội thúng bán bánh mì tại khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm. Hiền cho biết việc bán hàng
tại đây ngoài việc giúp đỡ gia đình còn giúp cô bé nâng cao trình độ tiếng Anh

Mối lo học sinh thiếu kỹ năng sống (Dân Trí): Quỹ thời gian của một bộ phận không nhỏ học sinh là học ở trường, đi học thêm… mà ít tham gia hoạt động ngoại khóa. Những việc trong gia đình như dọn nhà, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo… cũng lại do cha mẹ làm. Những “ưu tiên” này làm cho rất nhiều thanh, thiếu niên dù mỗi năm học mỗi cao nhưng lại vẫn ABC về… vốn sống.

Tại sao phải giấu?

Bùi Bảo Trúc (Basam) Theo Người Việt – Tờ Tiền Phong trong một số báo mới đây đã phổ biến mấy bức ảnh chụp tư gia của cựu Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, hình như ở bên hồ Tây thì phải. Tôi rất ghét hai chữ “hoành tráng” nhưng đành phải dùng chúng vì không tìm được những chữ nào khác hơn và chính xác hơn để mô tả nội thất của người đàn ông ấy.

Ông Ngô Đình Diệm, theo một người (Ðại Úy Châu, em ruột họa sĩ Mạnh Quỳnh) rất thân cận với ông, vẫn chỉ ngủ trên một chiếc giường trải chiếu, ăn cháo trắng, có 3 bộ complet, mấy cái ca vát, 2 đôi giày. Ông Diệm là tổng thống của đệ nhất Cộng Hòa Việt Nam. Đến lúc chết, đời sống của ông cũng chỉ có thế. Đạm bạc, giản dị, tầm thường, khổ hạnh.

Tổng Thống Thiệu cũng không khá gì hơn. Số vàng 10 hay 16 tấn mà người ta nói là ông mang theo khi rời Sài Gòn là chuyện không hề có. Frank Snepp, người lái xe cho ông Thiệu ra phi trường đi Đài Bắc viết trong cuốn Decent Interval xác nhận chi tiết đó. Số vàng ấy do Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia Lê Quang Uyển giữ tại ngân hàng và sau được con Lê Duẩn đưa sang Nga bán lấy tiền, nói là để trả nợ, bây giờ ai giữ thì đi hỏi Lê Duẩn may ra biết như ông Phạm Kim Ngọc đã nói từ những năm của thập niên 60, một tiên đoán rất chính xác của Đường Xăng Đại Huynh (tên của Đạo Cấy đặt cho tổng trưởng kinh tế Phạm Kim Ngọc).

Ông Nguyễn Cao Kỳ thì hớt hơ hớt hải bay chiếc trực thăng đáp vội xuống hàng không mẫu hạm Mỹ chỉ có bộ quần áo trên người.

Ghé thăm tư gia của Nông Đức Mạnh người đàn ông gốc thiểu số nông dân thuộc tỉnh Bắc Kạn thì đúng là một trời một vực. Gọi là tư gia thì không đúng lắm. Tư dinh thì đúng hơn. Dinh Độc Lập hồi ông Thiệu còn là tổng thống cũng không bằng. Biệt điện của Bảo Đại, ông vua cuối cùng của triều Nguyễn ở Đà Lạt cũng thua xa. Nơi ông Nguyễn Cao Kỳ ở trong căn cứ không quân thì còn tồi tệ không thể nào đem sánh với trú sở của anh thiểu số người Tày họ Nông này. Dinh của Nông Đức Mạnh là một kiến trúc tráng lệ rõ ràng là đắt tiền. Tất cả đều được làm bằng cẩm thạch và đá hoa cương từ sàn lên đến trần. Phòng khách bày hai chiếc ghế thếp vàng, chạm trổ hình đầu rồng kê hai bên một chiếc bàn cũng thếp vàng. Trên tường treo một mặt trống đồng lớn. Phải nói là nơi tiếp khách ở lâu đài Windsor hay điện Buckingham của nữ hoàng Anh cũng không “khủng” bằng. Nơi tổng thống Mỹ tiếp khách cũng chỉ là mấy chiếc ghế không có gì đặc biệt. Chiếc ngai nữ hoàng Anh ngồi mỗi khi thiết triều ở Westminster cũng không sánh nổi với chiếc ghế của Nông Đức Mạnh ở phòng khách nhà hắn.

Có thể những đồ trang trí đó đắt tiền vì được mạ vàng hay thếp vàng, nhưng chúng vẫn có cái vẻ nhà quê, diêm dúa một cách quá đáng. Đó là kiểu trang trí của mấy anh nouveau riche mới giầu lên muốn khoe của nhưng mắt thẩm mỹ thì không có. Nông Đức Mạnh nhất định không chịu thua Lê Khả Phiêu.

Anh họ Lê này cũng bầy ra cảnh giàu sang trong ngôi nhà của anh ở Hà Nội. Trong nhà đầy những đồ đạc đắt tiền, bước vào là thấy ngay một chiếc trống đồng, mấy cái tủ kính, tranh ảnh chụp với các ngợm khác. Cứ thế, anh này không chịu thua anh kia. Anh họ Nông qua mặt anh họ Lê, không ai chịu thua ai.

Nhưng hình như làm vậy cũng chuế thì phải, vì sau khi những bức ảnh đó xuất hiện trên trang điện tử của tờ Tiền Phong thì chúng bị lấy xuống không có một lời giải thích nào.

Nhiều người cho rằng tờ báo này phải lấy xuống vì có nhiều ý kiến phản đối cảnh (cựu) lãnh tụ sống xa hoa quá đáng trong khi người dân thì quá khổ sở. Điều đó có thể đúng. Nhưng một số ý kiến khác thì cho rằng cần phải phổ biến những bức ảnh đó để cho thấy nhà nước của ta đối xử tử tế như thế nào với những người có công với đất nước chứ đâu có như cách đối xử của lũ Ngụy dành cho các cựu lãnh tụ của chúng.

.
Kể ra xuất thân từ một anh thiểu số theo cách mạng mà giầu sang được như vậy là giỏi quá rồi còn gì. Mặc dầu là vẫn nhà quê nhà mùa gốc Tày vậy. Cũng có khác gì cảnh “su hào rủng rỉnh Mán ngồi xe” mà Trần Tế Xương đã có lần nhắc đâu!

Người ta nhớ đến đoạn cuối của cuốn The Animal Farm của George Orwell, cảnh mấy con heo tiệc tùng với mấy tên trại chủ láng giềng sau khi cách mạng lật đổ lão chủ trại, nói là để giải phóng cho lũ gia súc trong trại. Milovan Djilas, nhà văn Nam Tư gọi chúng là Giai Cấp Mới. Chúng nó còn tệ hơn là anh chàng Jourdan trong kịch hơn Le Bourgeois Gentilhomme (Trưởng Giả Học Làm Sang) của Molière vì chúng nó không chỉ nhà quê nhà mùa mà còn cực kỳ khốn nạn nữa. Chúng nó cách mạng chỉ để ăn trộm ăn cướp với nhau mà thôi.

Nhìn nhà cửa của chúng nó là thấy liền.

Vì sao báo VN im tiếng trong vụ
‘chiếc ghế của nguyên Tổng Bí thư’?

(VOA) – Truyền thông trong nước hoàn toàn im lặng sau khi dư luận ‘dậy sóng’ vì hình ảnh nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh ngồi trên chiếc ghế to, giống ngai vàng, trong khi từng đồng loạt vào cuộc phanh phui tài sản của nguyên tổng thanh tra Trần Văn Truyền.

Sau khi tờ Tiền Phong gỡ bỏ bức ảnh gây ‘sốt’ các trang mạng xã hội, trong đó người từng đứng đầu đảng Cộng sản Việt Nam suốt 10 năm trời, ngồi trên chiếc ghế chạm trổ đầu rồng màu vàng, đón tiếp khách tới thăm, báo chí Việt Nam không có bất kỳ bài viết nào khác về điều mà nhiều người nói là “sự xa hoa” của một cựu quan chức nhà nước.

Và hiện nhiều người sử dụng mạng xã hội Việt Nam đang so sánh việc đưa tin về vụ mà nhiều người nói là “chiếc ghế của nguyên tổng bí thư” với vụ việc của ông Truyền.

Năm ngoái, sau khi báo Người cao tuổi khai mào cuộc điều tra, hàng loạt những cái tít như “Sự thật về căn biệt thự ‘khủng’ của ông Trần Văn Truyền”, “Tổng ‘của nổi’ của ông Trần Văn Truyền trị giá bao nhiêu?” hay “Ông Trần Văn Truyền lấy tiền đâu mua nhà, biệt thự?” đã xuất hiện liên tục và dày đặc trên báo chí.

   Vụ việc đụng trần rồi. Làm sao ai có thể nói được. Dù báo chí có làm thì người ta cũng sẽ cản. Ở đây rõ ràng đã có một sự kiểm duyệt rồi”.
– Nhà báo ở Việt Nam
(xin được dấu tên)    

Nói chuyện với VOA Việt Ngữ với điều kiện không nêu danh tính, một người có chức vụ trong ban biên tập của một tờ báo ở Việt Nam cho biết rằng ông Mạnh “quá cao” nên không báo nào dám mạo hiểm như vụ ông Truyền. Nhà báo này nói:

“Vụ việc đụng trần rồi. Làm sao ai có thể nói được. Dù báo chí có làm thì người ta cũng sẽ cản. Ở đây rõ ràng đã có một sự kiểm duyệt rồi”.

Sau khi báo chí đồng loạt vào cuộc và gây sức ép, ông Truyền đã phải “xin lỗi đảng, nhân dân” và đã phải trả lại một số ngôi nhà.

Trái ngược với vụ ông Truyền, nếu tìm kiếm tin tức về chiếc ghế và ngôi nhà với nội thất tông màu vàng của ông Nông Đức Mạnh, thì chỉ thấy các bài viết trên các trang web hải ngoại.

Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một người quan sát tình hình chính sự trong nước, nói ông tin rằng truyền thông ở Việt Nam “đã được lệnh không được nói gì về cái chuyện đấy nữa”.

    Báo chí chính thống của Việt Nam, dù có tới 700 cơ quan báo chí, nhưng mà thực sự có một ông tổng biên tập, đó là ông Đảng. Cái ông đó thì cũng lại chỉ nằm ở trong tay một hai ông mà thôi, tức là ông tổng bí thư và ông trưởng ban tuyên giáo. Chuyện đó được điều khiển như thế nào là ở cái ông tổng biên tập đó.
– Tiến sỹ Nguyễn Quang A    

“Báo chí chính thống của Việt Nam, dù có tới 700 cơ quan báo chí, nhưng mà thực sự có một ông tổng biên tập, đó là ông Đảng. Cái ông đó thì cũng lại chỉ nằm ở trong tay một hai ông mà thôi, tức là ông tổng bí thư và ông trưởng ban tuyên giáo. Chuyện đó nó được điều khiển như thế nào là ở cái ông tổng biên tập đó. Đối với trường hợp ông Trần Văn Truyền chẳng hạn, thì phản ánh một chuyện khác hơn một chút, tức là đấy là một cuộc đấu đá nội bộ giữa các phe với nhau, và báo chí đã được bật đèn xanh, cho làm cái chuyện đó. Tôi nghĩ rằng ở một nền báo chí tự do, và 700 tờ báo là 700 tờ báo thật, tức là có 700 ông tổng biên tập độc lập, thì tôi nghĩ rằng cái chuyện cái ghế, cái nhà của ông Nông Đức Mạnh nó cũng sẽ được kéo dài hơn, nhưng mà việc kéo dài đó cũng vẫn tuân theo một quy luật tức là nó sẽ chìm dần”.

Ông A cũng nói thêm rằng “báo chí ở bên ngoài không thể tiếp cận được các thông tin gì hơn”, vì thế vụ việc này “diễn ra một cách rất ngắn ngủi” và sẽ “chìm xuồng”.

VOA Việt Ngữ không thể liên lạc với Nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh để hỏi ý kiến của ông về những phản ứng của dư luận thời gian qua.

Ông Nông Đức Mạnh từng làm Chủ tịch Quốc hội Việt Nam từ năm 1992 tới năm 2001, và sau đó, đảm trách vị trí Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 2001 tới năm 2011.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.