Một “thắng lợi vẻ vang của đảng” (!)

Posted: March 12, 2015 in Uncategorized
Tags:

JB Nguyễn Hữu Vinh (Blog RFA) – Như vậy, đảng đã thắng tuyệt đối trong chiến lược ngoại giao và nội trị trước âm mưu, hành động xâm lấn lãnh thổ của Tổ Quốc. Vấn đề là ở chỗ, thành công với tiêu chí, mục đích và ý đồ nào mà thôi.

� Xem thêm: Lặng sóng trước bão, kết quả chính sách bóp nghẹt thông tin của Đảng + Sự lặng sóng đáng suy nghĩ.

Đỉnh cao của “đỉnh cao trí tuệ” Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh “Chúng ta đã giành thắng lợi trong đấu tranh về biển Đông” TT 06/10/2014
Ngày 3/3, trang mạng Đông Phương của Trung Quốc đã đăng tải hàng loạt ảnh về quá trình cải tạo đất đá, xây dựng đảo nhân tạo của Trung Quốc trên biển Đông tại 6 bãi đá Chữ Thập, Subi, Tư Nghĩa (Huy Gơ), Gạc Ma, Ga Ven, Châu Viên của Việt Nam, với diện tích tăng lên chóng mặt. (Ảnh đá Gạc Ma tháng 11/2014 BĐV)

Sự thờ ơ của dân chúng với các hành động xâm lăng

Thời gian gần đây, những hành động của nhà cầm quyền Trung Cộng trên Biển Đông của Việt Nam ngày càng khốc liệt, trắng trợn và bất chấp tất cả mọi nguyên tắc quốc tế cũng như chính những cam kết của họ. Sau khi đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam khảo sát xong, nhà cầm quyền Trung Cộng đã từng bước, từng bước một lấn dần theo một lộ trình và kịch bản rất rõ ràng nổi bật ý đồ xâm lược. Chúng đã xây dựng xong trên Hoàng Sa, đóng quân đồn trú rồi xây dựng đảo Gạc Ma mà chúng cướp bằng vũ lực của Việt Nam năm 1988 thành một đảo nhân tạo. Không chỉ có vậy, sự ngang ngược của chúng tiếp tục bằng việc tiếp tục đưa quân đội ra đồn trú tại Trường Sa.

Trên biển, ngư dân Việt Nam tiếp tục bị đánh đập, bị cướp và ngăn chặn khai thác hải sản. Tàu thuyền Trung Cộng kéo vào tận Đà Nẵng, chỉ cách chưa đến hai chục hải lý…

Những hành động ngang ngược của Trung Cộng diễn ra như chốn không người, như với những nơi không có chủ quyền diễn ra hàng ngày, hàng giờ trước gần 100 triệu người Việt Nam vốn được ca ngợi là yêu nước nồng nàn, sâu sắc và biết bao ngôn từ khác nữa.

Nhưng, những hành động của người Việt trước những hành động kể trên của quân xâm lược, xét tổng thế chỉ là những con số không tròn trĩnh và vô nghĩa với ý đồ xâm lược của bọn bá quyền bành trướng Trung Cộng.

Những thái độ, hành động, lời nói vừa nhu nhược, hèn yếu nhũn nhặn của hệ thống chính trị hiện nay đối với kẻ thù, không khác gì những hành động khi xưa kéo nhau lên biên giới tự trói tay dâng nộp sổ sách dâng cho quân xâm lược lãnh thổ của đất nước mà sử sách còn ghi chép.

Tiếng của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao như những cuộn băng rè cũ kỹ thỉnh thoảng được đưa lên kéo lại cho dân chúng nghe không có tác dụng gì hơn là chỉ làm cho dân chúng thêm chán nản trước sự hèn nhược của cả hệ thống cộng sản trước kẻ thù của đất nước, của dân tộc.

Quan chức Cộng sản, thì đua nhau sang chầu nước lớn đàn anh Trung Cộng. Quan chức đứng đầu cầm quân, thì tỏ rõ sự hèn nhát của mình bằng câu phát biểu công khai chỉ sợ dân chúng căm ghét Trung Quốc của bọn xâm lược. Chỉ bởi kẻ thù dân tộc, đất nước hiện nay, lại chính là anh bạn vàng của Đảng Cộng sản Việt Nam, một thế lực đang đè đầu cưỡi cổ đất nước này.

Cả đất nước, cả dân tộc như tê liệt trước những hành động hung hăng, trắng trợn của kẻ thù. Những thông tin về lãnh thổ mất đi dưới tay giặc đã không thể có tiếng vang bằng hành động của một cô người mẫu văng bộ phận phụ khoa vào mặt Công an và Đảng Cộng sản.

Điển hình, là những thông tin ít ỏi, rời rạc của báo chí về những hành vi xâm lấn của bọn bá quyền, đã vấp phải sự thờ ơ của người dân Việt Nam. Người dân Việt đang đua nhau vào các lễ hội cướp giết, đâm chém. Người dân Việt đang thi nhau khoe của cải, nhà cửa tráng lệ. Quan chức khoe sống trong cảnh vàng son, nhung lụa mà không cần nói thì ai cũng có thể khẳng định chỉ có thể từ nguồn cướp được của nhân dân và bán rẻ đất nước, tài nguyên cho giặc mà thôi. Nhưng, những hành đông khoa khoang của cải, nhà cửa dinh thự trước mắt dân chúng nhằm có một tác dụng như một lời khuyên bảo rằng: Hãy ngoan ngoãn làm tay sai cho Đảng, được ưu ái trọng dụng đặt vào những chiếc ghế quyền lực để cướp bóc của người dân mà vinh thân, phì gia.

Hàng nghìn người Hà Nội đội mưa cầu an, tắc đường kéo dài

Dân chúng im lặng trước bạo lực và cướp bóc, xã hội suy đồi chỉ nhăm nhăm hùa vào những lễ hội, những phong trào, những gì có thể kiếm đươc vài miếng bỏ miệng mà có thể bị cái định hướng XHCN giật ra khỏi tay bất cứ lúc nào. Thậm chí, đã hình thành những đám dân ngu đi bảo vệ đám quan lại cướp bóc và nhằm giữ cái ghế cho Đảng tha hồ cai trị để lãnh thổ tha hồ vào tay giặc.

Và tất cả im lặng trước những hành động xâm lấn của ngoại bang.

Phải chăng, đất nước này đã hết người yêu nước? Phải chăng, bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh chỉ có âm mưu thôn tính lãnh thổ của đất nước này đến thế rồi thôi?

Xin thưa, không phải thế.

Chính sách hèn với giặc, ác với dân

Nếu như, vào những năm 2007-2011, ai dám nói về biển đảo, về Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam, thì hắn nhiên không cần bàn cãi, Đảng cho họ vào tù hoặc ít nhất cũng thành “thế lực thù địch” và bị trăm ngàn khốn khó. Nhưng xem ra, không ai ngăn cản được sự thật rằng từ ngàn đời nay, lãnh thổ đất nước ta là thiêng liêng. Thậm chí trong một cơn cao hứng nào đó, hoặc do không nghĩ đến nơi đến chốn – hoặc do với Tàu Cộng không bao giờ ông ta coi là kẻ thù hay chăng? – mà Hồ Chí Minh đã nói rằng: “Hễ còn một tên xâm lược nào trên đất nước chúng ta, thì ta còn phải chiến đấu, quét sạch nó đi”.

Dù Đảng CS đã đổ biết bao nhiêu tiền dân vào cái gọi là “Cuộc vận động học tập và làm theo tư tưởng đạo cức Hồ Chí Minh” với muôn vàn lời lẽ ca ngợi. Dù có phong thánh cho Hồ Chí Minh đi nữa, thì câu nói này của ông ta cũng không thoát khỏi cái sot rác của đảng trong giai đoạn vừa qua. Khốn nạn hơn, tờ báo của Đảng CS còn đưa tin rằng Hoàng Sa – Trường Sa là của Trung Cộng rồi cũng chỉ bị phạt lấy lệ 30 triệu đồng lấy lệ là xong, trong khi trước đó, một tờ báo đã bị đình bản, chỉ vì đăng bài viết về biển đảo của Tổ Quốc?

Những cuộc biểu tình yêu nước bị đàn áp khốc liệt, những hành động chẳng cần luật pháp, bất chấp tốn tiền dân nhằm ngăn cản những cuộc biểu tình yêu nước, những luận điệu tung ra rằng thì là đã có đảng và nhà nước lo… được đảng sử dụng triệt để.

Những cuộc biểu tình bị bắt bớ, những người yêu nước bị vu cáo, giam cầm và đàn áp cũng không thể tước đi trong tâm thức người Việt rằng lãnh thổ đất nước ta đang nằm dưới gót giày của quân xâm lược. Bằng cách này hay cách khác, những âm vang như những tiếng kêu từ trong tiềm thức người dân Việt với cơ đồ đất nước trong tay người Cộng sản đang mất dần đã và vẫn vang lên trong tâm khảm mọi người.

Rồi khi những hành động ngang ngược của Trung Cộng không thể nào giấu kín, cơn giận của dân chúng tràn ra bằng những cuộc biểu tình hai đầu đất nước.

Và kế sách đã thay đổi.

Màn diễn vụng về và độc ác

Người ta không hiểu cơn cớ gì, mà những công an, cảnh sát, ngay cả những đảng viên Cộng sản bất cứ cấp nào thì cũng là người Việt, lại có hành động dã man một cách kiên quyết và khốc liệt như vậy đối với người dân yêu nước? Câu hỏi đó không dễ trả lời cho một số người vốn tin rằng người Cộng sản vẫn là những người Việt Nam. Bởi họ đã không hiểu một điều là chính Hồ Chí Minh đã dạy họ: “Địch bên ngoài không đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra”. Mà với người Cộng sản, thì Phong trào Cộng sản quốc tế mới thật sự là cái mà họ coi là “ta”, là cái mà họ phụng sự. Trong đó, CS Trung Quốc là một bộ phận của họ, là đàn anh, là quan thầy và là bạn tốt.

Như thế là đã rõ, Đảng CS không sợ kẻ thù bên ngoài xâm lấn lãnh thổ, thậm chí còn tuyên bố là bạn vàng của Đảng, mà chỉ sợ kẻ thù của họ bên trong. Khi họ đi với kẻ thù của nhân dân, thì nhân dân chính là kẻ thù bên trong của họ.

Và họ đã không hề run tay hoặc nhân nhượng với nhân dân mình. Vì thế khi họ ra tay cướp bóc trong nước bằng mọi cách, đẩy người dân thành lưu vong không cửa nhà trên chính quê hương mình, thì họ thản nhiên để lãnh thổ rơi vào tay ngoại bang.

Ngay khi những lời nói có vẻ mạnh bạo của một vài quan chức cộng sản trước sự xâm lược của kẻ thù được hệ thống báo chí ca ngợi, thì lập tức có những hành động đáp trả ngược lại từ những quan chức cộng sản khác còn lớn hơn, to hơn chứng tỏ sự hèn đớn, nhu nhược trước kẻ thù.

Ngay khi báo chí được nói về biển đảo, thì lập tức những cuộc biểu tình bị đàn áp không thương tiếc, tất cả những người có tinh thần yêu nước đều được liệt kê vào “thế lực thù địch” và một chiến dịch tổng hợp từ chính quy đến bẩn thỉu nhằm vào họ, thậm chí là công an giả danh côn đồ để trấn áp.

Với kẻ thù, họ chỉ tìm cách “hữu nghị” với thái độ nô lệ, chấp nhận chư hầu. Họ đón quan chức Tàu bằng cờ sáu sao, họ cung kính gặp mặt quan thầy bất chấp sự khinh bỉ và coi thường bằng hàng loạt cuộc điện thoại “đường dây nóng” không được nhấc máy.

Thế rồi, khi những hành động của quân xâm lược không thể che giấu trước mặt nhân dân với giàn khoan khổng lồ vào thềm lục địa của đất nước như chỗ không người, thì Đảng buộc phải để xảy ra một cuộc biểu tình “tự phát”. Khi đó, những “thế lực phản động” được báo chí của đảng đưa lên làm con mồi.

Và chỉ có thế. Rồi những người mới là người yêu nước hôm qua, lại tiếp tục trở thành đối tượng phản động và truy đuổi khốc liệt hơn. Người ta không hiểu vì sao Đảng chỉ để xảy ra một cuộc biểu tình lấy lệ rồi lại đàn áp?

Thì ra, đó là động tác không thể thiếu trước mắt dân chúng, rằng thì là Đảng, nhà nước vẫn có bất bình, vẫn có ý kiến phản đối đấy thôi. Nhưng chẳng làm gì được hơn và đành chịu mất lãnh thổ vào tay giặc để “Đời ta không đòi được thì để giành nợ đó cho con cháu đòi”(!) Thế là hòa, thế là chịu.

Thế rồi những trò bẩn thỉu đó được lặp đi lặp lại, cái loa rè Người phát ngôn lặp đi lặp lại, những hành động trấn cướp cứ ngang nhiên lặp đi lặp lại cùng với những câu nói ngớ ngẩn và ngu xuẩn của quan chức cộng sản cao cấp cứ diễn đi diễn lại không biết ngượng… đã làm nản lòng người dân.

Và người dân Việt trở thành vô cảm trước sự mất còn của lãnh thổ đất nước. Họ không muốn nói và thậm chí không thèm nói lại trước những lời nói, hành động ngu xuẩn và đớn hèn đó nữa. Chúng tôi đã viết về màn kịch vụng về độc ác này ngay khi nó vừa bắt đầu biểu diễn trước dân chúng Việt Nam.

Mục đích cuối cùng là tạo nên sự vô cảm trong người dân, bỏ mặc cho “đảng và nhà nước lo”, mặc cho họ bán mua, được mất với lãnh thổ của Tổ Quốc thiêng liêng.

Và chính sách của Đảng đã thắng lợi hoàn toàn.

Hà Nội, Ngày 12/3/2015. Kỷ niệm 27 năm các chiến sĩ ngã xuống trên đảo Gạc Ma.

[:-/] Trung Quốc đưa quân tới đảo mới ở Hoàng Sa (BĐV) – Từ ngày 8/3, Trung Quốc đã chính thức triển khai lực lượng đồn trú tới đảo Triệu Thuật (Đảo Cây) – nơi nước này đang chiếm đóng phi pháp.

Nhóm đảo có đảo Cây, nhìn từ trên không

Đảo Cây là một đảo san hô thuộc nhóm đảo An Vĩnh trong quần đảo Hoàng Sa. Đảo Cây nằm cách đảo Phú Lâm khoảng 9,2 hải lý (17 km) về phía Bắc Tây Bắc và cách Cồn cát Tây 4 hải lý (7,4 km) về phía Đông. Hiện nay, Trung Quốc đang chiếm đóng phi pháp hòn đảo này.

[:-/] Trung Quốc đưa quân đồn trú tới Đảo Cây ở Hoàng Sa (Dân Trí) – Từ ngày 8/3, Trung Quốc đã trái phép triển khai lực lượng đồn trú tới Đảo Cây (Trung Quốc gọi là đảo Triệu Thuật) thuộc nhóm đảo An Vĩnh (Trung Quốc gọi là Thất Liên) ở quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.


Trung Quốc đang đẩy mạnh các hoạt động bồi đắp, xây dựng
và đưa quân đồn trú tới các đảo chiếm giữ trái phép ở Biển Đông (Ảnh: AFP)

Mục đích của đợt triển khai quân nhằm bảo vệ chủ quyền đối với Đảo Cây, các bãi đá và doi cát ở khu vực Bắc Trung Nam và vùng biển quanh hòn đảo. Ngoài ra, lực lượng đồn trú cũng có nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự phục vụ công tác phát triển kinh tế địa phương.

Theo Chi đội trưởng công an biên phòng Tam Sa Trương Văn Quân, trước đây chi đội này chỉ định kỳ điều tàu tuần tra ra đảo nên năng lực quản lý rất thấp. Nay, do điều kiện giao thông và đồn trú trên Đảo Cây đã được cải thiện nên Chi đội sẽ nâng cao năng lực quản lý và hiệu quả công tác của lực lượng biên phòng.

Thời gian gần đây, lực lượng cảnh sát thuộc Chi đội công an biên phòng Tam Sa đã chính thức điều quân đồn trú tới nhóm đảo An Vĩnh để tăng cường công tác quản lý và chiếm giữ đảo, phục vụ việc xây dựng chính quyền cơ sở của cái gọi là Tam Sa.

Lặng sóng trước bão, kết quả
chính sách bóp nghẹt thông tin của Đảng

Mặc Lâm (RFA) – Bài viết “Sự lặng sóng đáng suy nghĩ” xuất hiện trên báo chí trong vài ngày qua khi Trung Quốc công khai tiến hành xây dựng căn cứ trên phần đảo chiếm của Việt Nam năm 1988 đang là câu hỏi nhức nhối đối với người quan tâm vì nó cho thấy kết quả những chính sách lỗi thời nhưng vẫn được Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục theo đuổi. Mặc Lâm có thêm chi tiết.

Gac-Ma-400.jpgCuối tháng 2/2014, Philippines tiếp tục công bố hình ảnh cho thấy Trung Quốc đang bơm cát lên Gạc Ma nhằm biến nó trở thành một hòn đảo nhân tạo kích thước lớn hơn.Ảnh: Philstar.com

Chế độ thông tin định hướng

Trong một thời gian rất dài, báo chí Việt Nam không thể đưa những tin tức đầy đủ và chính xác về vấn đề Biển Đông do lệnh của Ban Tuyên giáo Trung ương muốn định hướng thông tin nhằm tránh những trách cứ từ Bắc Kinh và giữ tình trạng hòa hoãn mà Bộ chính trị theo đuổi từ cuộc gặp gỡ hàn gắn quan hệ ngoại giao giữa hai nước tại Hội Nghị Thành Đô vào tháng 9 năm 1990.

Chính sách hòa hoãn ấy cho thấy đã mang về những thiệt hại không thể bù đắp cho Việt Nam, đặc biệt trong vấn đề chủ quyền lãnh thổ.

Mất Gạc Ma năm 1988 vào tay Trung Quốc nhưng trong cuộc gặp gỡ Hội Nghị Thành Đô quan trọng hai năm sau đó Việt Nam đã không có một câu chữ nào vẫn là câu hỏi khó trả lời cho Bộ chính trị. Từ đó tới nay, Trung Quốc liên tục khẳng định chủ quyền trên vùng đảo mà họ chiếm đóng bất hợp pháp. Mới nhất là hành động xây dựng quy mô trên bãi đá Tư Nghĩa nằm trong cụm đảo Sinh Tồn nhằm biến nơi này thành một căn cứ có khả năng kiểm soát toàn bộ Biển Đông. Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị của Trung Quốc không cần che dấu chính sách bành trướng bá quyền khi tuyên bố Biển Đông là sân nhà của Trung Quốc. Ông Vương Nghị còn đả kích các nước đã phản đối và nói thẳng rằng Bắc Kinh có quyền làm tất cả những gì họ muốn trên phần đất của họ.

Điều đáng ngạc nhiên là việc làm này tuy nguy hiểm và quan trọng hơn vụ dàn khoan HD-891 gấp trăm lần nhưng dư luận xã hội lại không bức xúc như lần trước

Điều đáng ngạc nhiên là việc làm này tuy nguy hiểm và quan trọng hơn vụ dàn khoan HD-891 gấp trăm lần nhưng dư luận xã hội lại không bức xúc như lần trước. Báo chí tuy có bài phân tích nhưng tác động của nó đối với người đọc gần như không có, hay có rất ít. Đến nỗi trên tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn tác giả Nguyễn Vinh đã phải kêu lên “Sự lặng sóng đáng suy nghĩ”.

Từ bài viết này rất nhiều vấn đề được đặt ra cho đảng cầm quyền. Phải chăng sự kềm chế quá mức cần thiết đã có tác dụng như Đảng mong muốn và khi người dân không còn nổi sóng yêu nước trước sự xâm lược của Trung Quốc thì chính sách sắp tới của Đảng sẽ như thế nào?

Linh mục Lê Ngọc Thanh của Dòng Chúa Cưu Thế Sài Gòn cho biết thái độ của người giáo dân trong giáo xứ trước những tin tức về Biển Đông mà ông có dịp quan sát từ trước tới nay:

-Giáo dân sinh hoạt ở các nhà thờ do Dòng Chúa Cưu Thế phụ trách từ Bắc tới Nam thì trước kia họ cũng giống như các giáo dân khác, gần như họ bị cuốn vào đời sống xã hội và những gì nhà nước không cho họ biết trên TV trên Radio trên báo chí chính thống nên đa số họ không biết.

Chỉ một nhóm nhỏ tha thiết với quê hương đất nước, đặc biệt là những người có cơ hội tiếp cận với Internet họ thật sự quan tâm. Có những người nói với chúng tôi rằng họ sẵn sàng tham gia làm những người lính để bảo vệ Trường Sa, Hoàng Sa khi tổ quốc kêu gọi, nhưng cũng có người bảo rằng đây là việc của nhà nước mà nhà nước không lên tiếng mình lên tiếng lại bị đánh đập bị bắt bớ, như vậy thì mình còn làm được gì nữa?

Cái tình trạng sợ hãi và thờ ơ vẫn có trong các cộng đoàn giáo dân do Dòng Chúa Cưu Thế phụ trách chứ không phải mọi anh chị em giáo dân do Dòng Chúa Cưu Thế hướng dẫn ở Việt Nam đều biết rõ, cũng như đều hăng hái theo tinh thần sẵn sàng dấn thân bảo vệ biển đảo. Họ không biết do các phương tiện truyền thông của nhà nước không phổ biến.

Những sai lầm được lập lại

Giáo dân sinh hoạt ở các nhà thờ do Dòng Chúa Cưu Thế phụ trách từ Bắc tới Nam thì trước kia họ cũng giống như các giáo dân khác, gần như họ bị cuốn vào đời sống xã hội và những gì nhà nước không cho họ biết trên TV trên Radio trên báo chí chính thống nên đa số họ không biết
– LM Lê Ngọc Thanh

Ngăn cản không cho phổ biến tin tức chỉ khiến người dân hiểu sai thông tin và từ cái sai ấy sự bất mãn càng lộ rõ trong từng cộng đồng dân cư. Tìm hiểu và theo dõi thường xuyên nhất về Biển Đông không ai qua những người đã từng chiến đấu và đổ máu cho Gạc Ma, nơi hôm nay Trung Quốc đang hãnh diện khoe thành tích của họ. Anh Lê Hữu Thảo một cựu binh Gạc Ma cho biết:

-Cái tin này không phải mới biết đây mà đã biết từ lâu rồi không chỉ riêng tôi mà tất cả các cựu chiến binh khác hay tất cả người Việt Nam thì đều thấy bất bình, lo lắng. Bất bình tính chất ngang ngược của Trung Quốc. Nhà nước mình cũng lên tiếng nhưng mà lên tiếng quá yếu ớt, cần phải lên tiếng thật là mạnh mẽ. Thật sự là bản thân tôi và tôi nghĩ mọi người cũng vậy, cũng đều có cảm giác rất là lo lắng. Tôi thấy tất cả người dân từ trẻ đến già, bạn bè của tôi hay người hàng xóm họ đều biết hết. Tất nhiên có người họ nói không được chuẩn vì họ không biết cụ thể như thế nào nhưng họ có cái chung là sự lo lắng. Họ nói có khác nhau, không đồng nhất nhưng họ đều biết hết.

Theo thông lệ của tất cả các nước ngoài khối Cộng sản, khi một biến cố có tầm quan trọng như chủ quyền lãnh thổ bị xâm lược thì người đứng đầu chính phủ phải công khai tuyên bố với công chúng và đưa ra giải pháp nhằm chống lại, tuy nhiên theo nhiều đảng viên lão thành thì Đảng Cộng sản lại không làm như thế. Đảng Cộng sản Việt Nam đã chọn lựa nói chuyện riêng với Đảng Cộng sản Trung Quốc và mọi thông tin đều là bí mật quốc gia. Điều này một lần nữa lập lại sai lầm bước chân mà Đảng đã theo từ năm 1990 khi thỏa thuận Thành Đô được hai bên ký kết. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết nhận xét của ông về tư cách pháp nhân của Đảng mà bất cứ biến cố nào có hại cho đất nước thì Đảng sẽ hoàn toàn trách nhiệm trước tổ quốc:

Theo tôi hiểu thì Đảng biết người dân đang nghĩ thế nào về mình. Càng bóp chặt tự do ngôn luận, càng không cho báo chí nói thì càng biết dân không đồng tình với mình. Đảng hiểu dân đã nhiều mặt không đồng tình với mình. Không những về vấn đề kinh tế đời sống, những bất công trong phân hóa giàu nghèo mà còn cả vấn đề lãnh thổ
– Nhà văn Trần Đĩnh

-Đảng Cộng sản Việt Nam đứng về tư cách pháp nhân, đứng về mặt giấy tờ, văn bản, hiến pháp là lãnh đạo toàn diện đất nước này. Đã lãnh đạo toàn diện thì bất kể cái gì cũng phải chịu trách nhiệm chứ còn gì nữa? Thứ hai, chính phủ cũng thuộc của Đảng. Trong chính phủ có ban Đảng Đoàn. Bản thân chính phủ, Thủ tướng hay Bộ chính trị các Bộ trưởng đều là Ủy viên trung ương. Các Vụ trưởng cũng đều là quan chức của Đảng hết đồng thời lại thêm có cái Đảng Đoàn của chính phủ tức là người ta chăm nom hoàn toàn không có gì chệch khỏi Đảng được.

Tôi thấy rằng không lên tiếng lại càng lộ ra cái yếu kém của Đảng các ông ấy không nghĩ kỹ. Nghĩ kỹ thì thấy càng im càng lộ cái yếu kém. Người ta có trách chính phủ đâu? Ở Việt Nam người ta có cái đặc biệt, người ta quen nhìn thấy Đảng hết.

Tại sao lại có sự lặng sóng trong quần chúng khi Việt Nam vốn nổi tiếng chống giặc phương Bắc từ hàng ngàn năm nay? phải chăng từ chính sách bưng bít, cấm đoán và đàn áp thông tin đã dẫn đến tình trạng này? Sự lặng sóng ấy có thể hiểu theo một cách khác đó là phản ứng tiêu cực của dân chúng khi họ không còn tin vào Đảng vào nhà nước với các chính sách đối phó quá mềm mỏng của họ. Nhà văn Trần Đĩnh chia sẻ:

-Theo tôi hiểu thì Đảng biết người dân đang nghĩ thế nào về mình. Càng bóp chặt tự do ngôn luận, càng không cho báo chí nói thì càng biết dân không đồng tình với mình. Đảng hiểu dân đã nhiều mặt không đồng tình với mình. Không những về vấn đề kinh tế đời sống, những bất công trong phân hóa giàu nghèo mà còn cả vấn đề lãnh thổ. Cuộc đời thì phải tiến lên, người dân người ta phải hiểu biết nhất là bây giờ người giàu có người ta nhiều ra thì đồng thời người ta có hiểu biết, chứ không thể nói người giàu có thì càng ngày càng ngu đi.

Học giả, nhân sĩ trí thức và người thật sự quan tâm đến vấn đề này có thể cho rằng bão tố ở Biển Đông không còn làm cho sóng trong lòng người dân nổi lên là thắng lợi của hai Đảng Cộng sản đương quyền, và phải chăng khi ngọn sóng yêu nước đã yên thì Biển Đông không còn gì để nói nữa?

Sự “lặng sóng” đáng suy nghĩ

Nguyễn Vinh (TBKTSG Online) – Việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo trái phép ở các bãi đá thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam được giới quan sát quân sự thế giới cho là hành vi “hiếu chiến”, “mở rộng tiền đồn” trên biển Đông. Tuy nhiên, dư luận Việt Nam xem ra vẫn “lặng sóng” trước thông tin này.

2a501_dao_dw_1.jpgHình ảnh đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây ở quần đảo Trường Sa – Việt Nam. Ảnh: TL

Cách đây một năm, sự việc giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc hạ đặt trái phép ở vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam đã tạo ra sự phản ứng mạnh mẽ dưới nhiều hình thức, từ truyền thông cho đến biểu tình trên đường phố tại Việt Nam. Khái niệm “biểu tình” chống Trung Quốc lần đầu tiên được dùng chính thức.

Những phản ứng của người dân vào thời điểm đó được coi là chính đáng để thể hiện lòng yêu nước, sự căm phẫn trước hành vi ngang ngược, coi thường luật pháp quốc tế, chủ quyền lãnh thổ nước láng giềng của Trung Quốc. Có thể nói, tại Việt Nam lúc đó, thông điệp của người dân đã phần nào gặp gỡ thông điệp chính thức của các chính khách, tiếng nói ngoại giao chính thức tạo nên sức lan tỏa lớn và tính hiệu quả ít nhiều có thể cảm nhận được.

Một năm trôi qua, những hình ảnh và ấn tượng về các cuộc biểu tình tỏ bày cảm xúc yêu nước của đại chúng vẫn còn đó, nhưng điều lạ lùng là, trước câu chuyện thời sự – Trung Quốc xây đảo “tiền đồn” trên quần đảo Trường Sa – người dân trong nước đã không có phản ứng gì, mặc dù, xét về tính chất nghiêm trọng của sự việc, thì việc xây đảo lần này không kém phần nghiêm trọng so với câu chuyện giàn khoan.

Mặc dù Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có phản ứng “cực lực phản đối” với phía Trung Quốc, nhưng tuyệt nhiên, cái tình cảm, thái độ bày tỏ chính kiến công khai của dân chúng đã không mảy may bùng phát.

Điều đó nhìn trên khía cạnh trị an xã hội thì có vẻ tốt, song nó tiềm ẩn một sự nguy hiểm khó lường. Người dân phải chăng đã không còn quan tâm và thấy cần phải thể hiện chính kiến rõ ràng trước những sự biến liên quan đến chủ quyền đất nước?

Điều gì đã thúc đẩy, dẫn tới tâm lý đó?

Trao đổi trên Vietnamnet, Tiến sĩ Trương Minh Huy Vũ, khoa Quan hệ quốc tế Trường ĐH KHXH&NV thuộc Đại học Quốc gia TP.HCM, đưa ra nhận định về khả năng “quân sự hóa” biển Đông của chiến lược xây đảo nhân tạo: “Tác động quân sự (của đảo nhân tạo) có thể là thì tương lai, nhưng tác động tâm lý của nó thì ảnh hưởng ngay hiện tại… Đòn tâm lý này sẽ có những kết quả nhất định, nhưng hiệu quả hay là hậu quả thì vẫn còn quá sớm để có câu trả lời.”

Có phải người dân không nhận ra/ không được biết những thông tin cơ bản liên quan đến “đòn tâm lý” quá quen thuộc từ phía Trung Quốc, hay có điều gì đó gần như sự lãnh đạm đối với cách thức mà Nhà nước Việt Nam tiếp nhận thái độ và tiếng nói từ người dân trong những sự kiện liên quan đến chủ quyền quốc gia trước đây, cụ thể là vấn đề chủ quyền quốc gia đặt trong mối tương quan với phía Trung Quốc?

Đã đến lúc cần phải giải mã cho được nguyên nhân và hậu quả về sự lặng im đáng sợ đó.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s