Bất Chiến Tự Nhiên Bại

Posted: March 31, 2015 in Uncategorized
Tags: ,

Nguyễn-Xuân Nghĩa – Người Việt Ngày 150330 “Hoa Kỳ Nhìn Từ Bên Ngoài”Khi Hoa Kỳ Rơi Tự Do Cùng Tổng Thống.

� Xem thêm: Kissinger: Mỹ nên noi gương kiên nhẫn của TQ về vấn đề Biển Đông + Học giả Ấn Độ: Kissinger muốn ngầm giúp Trung Quốc bá chiếm Biển Đông?


* Hý họa của Michael Ramirez trên tờ IBD: lại hứa cuội như xưa *

Sau khi Lý Quang Diệu từ trần, thế giới có cả ngàn bài viết về ông từ nhiều giác độ. Đa số ngợi ca thành tích của bậc Quốc phụ đất Singapore. Trong 40 năm đã đưa một làng chài giữa đầm lầy từ Đệ tam Thế giới nhảy vào Thế giới đệ nhất thành một trung tâm thịnh vượng, với lợi đồng niên của người dân còn cao hơn dân Mỹ. Nhưng đây đó cũng có lời phê phán tinh thần chuyên chế trong 40 năm lãnh đạo (từ 1959 đến 1990) rồi chi phối Nội các (từ 1990 đến 2011) với đảng Nhân dân Hành động PAP chiếm đa số từ 1959 đến nay.

Người viết này lại nghĩ đến chuyện khác vì… nhìn Hoa Kỳ từ bên ngoài.

Năm 1994, một thiếu niên Mỹ trong một trường tư của ngoại kiều giàu có tại Singapore bị bắt về tội phá hoại tài sản (xịt sơn lên 18 xe hơi để nghịch), ăn cắp và tàng trữ vật ăn cắp. Cậu ấm Michael Fay bị án phạt tiền cùng sáu roi tre. Theo tiêu chuẩn Lý Quang Diệu thì chắc là tội cũng nhẹ vì đã có người gọi Singapore là “Dysneyland với án tử hình”.

Khi ấy, từ Tổng thống Bill Clinton tới nhiều Nghị sĩ và báo chí đều than là quá nghiêm khắc. Nể tình đồng minh, Singapore cho chú bé bốn roi, rồi thả cho về nhà họp báo về chế độ lao tù tại Singapore.

Sau này, Lý Quang Diệu có lời giải thích: Là một đảo quốc nhỏ xíu, chúng tôi phải nghiêm trị nếu không xã hội sẽ loạn. Sau đó ông so sánh: Hoa Kỳ có những khả năng chúng tôi không thể có. Để ngăn ngừa nạn buôn lậu ma túy, Mỹ có thể tung quân vào bắt lãnh tụ xứ khác đem về xử tội buôn bán ma túy. Chứ Singapore thì không.

Về bối cảnh, cuối năm 1989, Chính quyền George H. Bush mở chiến dịch Chính Nghĩa, Just Cause: đưa quân vào Panama tại Trung Mỹ lật đổ chế độ độc tài Manuel Noriega, bắt Noriega làm tù binh đưa về xử tại Mỹ về tám tội danh – buôn lậu ma túy, tống tiền và tẩy tiền. Mãn tù năm 2007, đương sự bị dẫn độ qua Pháp lãnh thêm án tù bảy năm về tội rửa tiền và giết người, rồi được tha sớm vào năm 2011 để về chịu án tù 20 năm trong bộ máy công lý của xứ Panama đã tương đối dân chủ hơn xưa. Kể ra thì Mỹ ngang ngược, nhưng cũng có ích!

Ngày nay, chuyện như vậy không thể xảy ra được.

Ngày nay, có khi một người như Noriega được Chính quyền Barack Obama thả sớm để đổi lấy một lính Mỹ can tội đào ngũ ngoài chiến tuyến và gây rủi ro cho đồng đội. Đó là trường hợp của Trung sĩ Bowe Bergdahl, được Cố vấn An ninh Quốc gia là Suzan Rice ca ngợi là “anh hùng đã phục vụ quân ngũ với danh dự”, được quân khủng bố thả về để đổi lấy năm nghi can của tổ chức Taliban. Dù khi ấy cha mẹ được Tổng thống mời vào Vườn Hồng trong tòa Bạch Ốc chụp hình tưng bừng, ngày nay Bergdhal bị quân đội đưa ra tòa án quân sự. Và người ta chờ đợi năm nghi can khủng bố này sẽ tái xuất hiện để thi thố tài năng. Vì sao Obama không tham khảo ý kiến quân đội trước khi đổi tù?

Lý Quang Diệu không thể nào hiểu nổi việc ấy. Nhiều người Mỹ cũng vậy. Nhưng đấy chỉ là chuyện vặt, cũng nhỏ như xứ Singapore.

***

Chuyện lớn là các cường quốc đồng minh của Hoa Kỳ tại Trung Đông.

Đứng đầu là Saudi Arabia, Egypt và Turkey cùng một chục nước nhỏ đang phải tự lo lấy thân trước sự bành trướng của tổ chức khủng bố xưng danh Nhà nước Hồi giáo ISIL. Đồng thời họ còn phải ngăn ngừa thế lực của một cường quốc khác là Iran, có thể sẽ chế tạo võ khí hạch tâm sau khi đạt thỏa thuận “giải giới” với Hoa Kỳ. Cựu Đại sứ James Jeffrey của Tổng thống Obama tại Iraq đã nhận xét rằng chiến lược Trung Đông của Hoa Kỳ đang rớt tự do. Free Fall.

Chúng ta phải thông cảm với nước Mỹ.

Khu vực này gồm ít ra bốn sắc tộc là Á Rập, Ba Tư, Thổ, Kurd cùng theo Hồi giáo nhưng theo hai hệ phái không đội trời chung là Sunni (đa số) và Shia (thiểu số, mà rất mạnh tại Iran). Cứ đơn giản mà nhân số bốn cho số hai thì cũng đã có… tám loại vấn đề, vì các cộng đồng ấy chung đụng và đụng độ với nhau tới nháng lửa!

Chưa đủ nhiễu nhương.

Vì ta phải châm vào lò lửa hai lực lượng khủng bố cùng hệ phái Sunni mà nay đang thành kình địch là al-Qaeda và ISIL. Cộng thêm hai tổ chức khủng bố được Iran bảo trợ để khuynh đảo Lebanon và Israel, là Hezbollah và Hamas. Rồi ngó vào xứ Yemen bên Vịnh Aden với chính quyền Sunni thân Saudi bị lực lượng Houthi theo hệ phái Shia thân Iran tấn công khiến Hoàng gia Saudi phải cùng các nước Á Rập Hồi giáo tung quân vào trận để đẩy lui ảnh hưởng của Iran. Trong khi ấy, chế độ hiếu sát của Bashar al-Assad vẫn tồn tại ở Syria nhờ sự yểm trợ của Iran, và các Giáo chủ Iran còn vào tấn công lực lượng ISIL tại Iraq, gần như có phối hợp với các đợt không tập của Mỹ.

Trong thế giới bát nháo ấy, Chính quyền Obama không thể như Mao Trạch Đông mà “xác định bạn thù” cho phân minh. Cho nên đang thêm thù mà mất bạn! Niềm an ủi của Obama là có thêm bạn mới: xứ Iran với võ khí tàn sát. Một nhân vật Dân Chủ sáng giá xác nhận chuyện đó: “không thể tin được Iran!” Ông ta là Leon Panetta, nguyên Đổng lý Văn phòng cho Bill Clinton, rồi Giám đốc CIA và Tổng trưởng Quốc phòng cho Obama.

Nhưng không chỉ tại Trung Đông, Hoa Kỳ còn rơi tự do ở Đông Á.

***

Tuần qua, có 45 quốc gia đã nhận lời làm “đồng sáng lập viên” của Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng Cơ sở Á châu.

Được gọi tắt là AIIB, đây là dự án được Trung Quốc đưa ra từ Tháng 10 năm kia và thúc đẩy từ Tháng Sáu năm ngoái trước sự chống đối ngấm ngầm của Chính quyền Obama. Ngấm ngầm vì chẳng ai biết rõ lý do. Nhưng kết quả là trong số 45 nước đã ngả theo lời đường mật của Bắc Kinh thì có 26 nước đồng minh của Mỹ. Đứng đầu và chói lọi nhất là Anh, Đức, Úc, Nam Hàn và cả Saudi hay Philippines, một nạn nhân của Trung Quốc.

Lại nói về bối cảnh (!), chưa kể tới các hành động trắng trợn để chiếm đóng ba phần tư vùng biển Hoa Nam mà ta gọi là Đông Hải của Việt Nam, từ năm 2010, không năm nào mà Trung Quốc không tung ra sáng kiến mới để bành trướng ảnh hưởng theo kiểu “phóng tài hóa thu nhân tâm”. Từ sau Đại hội 18, mỗi lần lãnh tụ Tập Cận Bình xuất hiện, tại thượng đỉnh này hay hội nghị nọ, mới nhất là hội nghị kinh tế Bác Ngao tại Hải Nam, là Bắc Kinh lại có một sáng kiến mạ vàng:

Khai triển Sáng kiến Chiang Mai để lập quỹ cứu trợ các nước trong Hiệp hội ASEAN; lập Quỹ Bình ổn Hối đoái với khả năng hoán đổi ngoại tệ cho các nước thiếu thanh khoản; Quỹ Chuộc nợ cho các nước Âu Châu bị khủng hoảng trong khối Euro; Tân Ngân hàng Khai triển của nhóm BRICS, có 100 tỷ với 41 tỷ của Trung Quốc để cạnh tranh với Ngân hàng Thế giới; Quỹ Cấp cứu Tài chánh CRA (Contingent Reserve Arrangement) với 100 tỷ của Trung Quốc để cạnh tranh với Quỹ Tiền tệ Quốc tế; vĩ đại hơn cả thì có “Con đường Tơ lụa” để nối liền Trung Quốc với Âu Châu qua Trung Á và nối liền Đông Hải của Trung Quốc với Ấn Độ dương qua Thái Bình dương. Sau cùng mới là Ngân hàng AIIB này với 100 tỷ đô la.

Tập Cận Bình và ban tham mưu tung sáng kiến như Obama đi đánh golf. Tới tấp và rổn rảng.

Trong suốt giai đoạn ấy, không hề thấy một lần Chính quyền Obama giải thích sự lợi hại, lợi cho ai mà hại cho ai, hoặc thuyết phục Bắc Kinh đi theo con đường của mình. Nổi tiếng với chủ trương phát huy “quyền lực mềm”, Chính quyền Obama tự biến thành mềm oặt và nhường cho Trung Quốc cả chục sáng kiến rất mềm mà cột rất chặt.

Khi các đồng minh của Mỹ xé rào ngồi vào cuộc với Bắc Kinh thì Chính quyền Obama vuốt bụng thở dài. Và than thầm là chẳng còn ai tin mình. Sai bét! Có ba nước đang triệt để tin tưởng vào Obama: Liên bang Nga, Trung Quốc và  Iran. Với Ngài ngồi ở nơi đó thì chúng tôi yên tâm ca bài “Tiến lên, toàn thắng ắt về ta!”…..

_________________________

Chuyện chỉ xảy ra tại nước Mỹ

Hôm Thứ Bảy vừa qua, cựu Ngoại trưởng Henry Kissinger luận rằng nếu lãnh đạo Bắc Kinh tiếp tục tinh thần của Đặng Tiểu Bình thì tình hình Đông Nam Á mới yên bình! Từ công trình sư của chiến lược giải vây Trung Quốc, lời phát biểu làm chúng ta như lạc vào xứ thần tiên của Alice! Và gặp bầy lang sói….

Kissinger: Mỹ nên noi gương kiên nhẫn của TQ về vấn đề Biển Đông

(VOA) – Hãng tin Bloomberg số ra ngày hôm nay trích lời cựu Ngoại Trưởng Mỹ Henry Kissinger nói rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc nên tháo ngòi nổ và giảm thiểu tính cách cấp bách của cuộc tranh luận về vấn đề Biển Đông, để mở đối thoại về vấn đề này.

Cựu Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger.

Theo ông Kissinger, Hoa Kỳ nên noi theo gương kiên nhẫn của Trung Quốc, thể hiện rõ nhất qua hành động của cố lãnh tụ Trung Quốc Đặng Tiểu Bình, trong cố gắng xoa dịu các cuộc tranh chấp chủ quyền chồng chéo trên Biển Đông.

Lên tiếng tại Singapore nơi ông đến dự tang lễ của cố Thủ Tướng Lý Quang Diệu, Henry Kissinger giải thích rằng ông Đặng Tiểu Bình trước đây đã giải quyết một số vấn đề mà ông phải đối mặt bằng cách chấp nhận rằng không phải vấn đề nào cũng phải được giải quyết trong thế hệ hiện tại, mà có lẽ “nên chờ thêm một thê hệ nữa, thay vì làm cho tình hình càng xấu hơn”.

Hoa Kỳ mới đây đã trấn an các nước đồng minh rằng Mỹ sẽ hậu thuẫn họ chống lại những tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh, đòi chủ quyền hơn 4/5 diện tích Biển Đông. Phản ứng lại, Trung Quốc tăng sức ép đối với một số quốc gia thuộc Hiệp Hội các quốc gia Đông Nam Á-ASEAN, đẩy mạnh các dự án bồi đắp xây đảo trên các bãi cạn trong vùng biển mà các nước khác trong vùng, kể cả Việt Nam cũng tuyên bố chủ quyền.

Ảnh vệ tinh cho thấy Trung Quốc đang xây nhiều bãi đá cách xa bờ biển nước này hàng trăm kilomet. Trên một bãi đá, Trung Quốc đã mang đến nhiều đất đến nỗi tạo được một đảo mới.

Các cuộc đối thoại giữa Mỹ và Trung Quốc có thể khởi sự vào tháng 9 năm nay, khi Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama và Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ hội kiến theo kế hoạch đã định trước. Hai nền kinh tế lớn nhất thế giới đang tìm cách đẩy mạnh hợp tác và xoa dịu những căng thẳng, kể cả những căng thẳng liên quan tới các cuộc tranh chấp giữa Trung Quốc và các nước láng giềng của Trung Quốc trong khu vực.

Hồi tuần trước, ông Kissinger đã gặp ông Tập Cận Bình tại Bắc Kinh. Hãng tin Bloomberg tường thuật rằng dịp này ông Tập nói với ông Kissinger rằng: “Trung Quốc coi các quan hệ với Hoa Kỳ là vô cùng quan trọng, và muốn thấy hai bên tăng cường hợp tác để có thể giải quyết tốt hơn những bất đồng”.

Ông Kissinger đến Singapore dự đám tang của Thủ Tướng đầu tiên của Singapore Lý Quang Diệu. Nhà cựu ngoại giao Mỹ đã cùng hàng trăm ngàn người Singapore đến nghiêng mình trước linh cữu cựu Thủ Tướng Lý Quang Diệu tại Quốc hội Singapore.

Ông Kissinger nói “thế giới đã trở thành tốt đẹp hơn nhờ ông Lý Quang Diệu. Ông Lý đã dạy cho chúng ta về cách người Á Châu suy nghĩ về những vấn đề và giải thích cho chúng ta ý nghĩa thực tế của thế nào là phát triển”.

Ông Kissinger, năm nay 91 tuổi, là Ngoại Trưởng Hoa Kỳ dưới thời Tổng Thống Nixon. Ông được cho là kiến trúc sư trong chuyến đi lịch sử của Tổng Thống Nixon sang thăm Trung Quốc năm 1972, đã đưa hai nước xích lại gần nhau, và mở rộng quan hệ bang giao với nhau, qua đó làm thay đổi cán cân lực lượng trên thế giới, và cuối cùng thay đổi cả cục diện chiến tranh Việt Nam.

Bản đồ đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông.

Trong khi đó, một bản tin của trang mạng quốc phòng Defensenews.com hôm 28/3 nói vấn đề Biển Đông có tầm quan trọng sống còn đối với Việt Nam, bởi vì an ninh quốc gia và phát triển kinh tế của Việt Nam gắn liền với cuộc tranh chấp về chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc.

Trang mạng tin tức quốc phòng trích lời ông Hoàng Anh Tuấn, Giám đốc Viện Nghiên cứu các vấn đề Đối ngoại và Chiến lược của Việt Nam, phát biểu tại một buổi hội thảo ở Paris mang chủ đề “Những thách thức an ninh của Việt Nam trong năm 2015” nhận định rằng nếu xảy ra xung đột ở Biển Đông thì điều này sẽ gây phương hại cho lưu thông hàng hải đối với Pháp và EU.

Hội thảo này do Viện Nghiên cứu Chiến lược của Học viện Quốc phòng Pháp tổ chức, có sự tham dự của Đại sứ Pháp Christian Lechervy, nguyên cố vấn về các vấn đề Châu Á của Pháp. Ông Lechervy được dẫn lời nói rằng Pháp có quyền lợi gắn chặt với khu vực này. Ông nói:

“Sự qua lại của các lực lượng Pháp ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương cực kỳ quan trọng cho chiến lược răn đe hạt nhân của nước Pháp. Những căng thẳng phát sinh từ tranh chấp hàng hải và lãnh thổ là mối quan ngại sâu sắc của Paris và các đồng minh trong khu vực.”

Đại sứ Lechervy nói đó là lý do Pháp đang làm việc với các nước đồng minh, nhất là Mỹ và Australia.

Trong khi đó, Phó Chủ tịch phụ trách quan hệ quốc tế của Viện Quốc gia về Ngôn ngữ và Văn minh phương Đông (INLOC) Marie-Sybille de Vienne, cho rằng Trung Quốc hiện không phải đối mặt với thách thức quân sự đáng kể nào trong khu vực. Bà Vienne nói Đài Loan không được công nhận là một nước, Việt Nam thì ngân sách quốc phòng thấp hơn nhiều so với nhu cầu cần có, chi tiêu quân sự của các thành viên ASEAN không đáng kể so với Trung Quốc. Và Singapore tuy có công nghệ cao, nhưng cũng không phải là một thách thức đối với Trung Quốc.

Bà Vienne nói Việt Nam còn lệ thuộc quá nặng nề vào thương mại với Trung Quốc, hàng hoá Trung Quốc chiếm tới 28% trong tổng số hàng nhập khẩu, và dự kiến sẽ chiếm hơn 50% vào năm 2020.

Trước cuộc hội thảo tại Paris, ông Hoàng Anh Tuấn đã có mặt tại Diễn đàn Bruxelles, lần đầu tiên trong 10 năm hội nghị này đã mời Việt Nam tham dự, phản ánh mối quan tâm sâu xa của các nước Châu Âu về vấn đề Biển Đông.

Nguồn: Bloomberg, Defensenews.

Học giả Ấn Độ: Kissinger muốn ngầm giúp Trung Quốc bá chiếm Biển Đông?

(GDVN) – Để Trung Quốc tự giải quyết chuyện “đối đầu quốc gia” giữa mình với láng giềng, nói cách khác Kissinger muốn Hoa Kỳ hãy để Trung Quốc chiếm ưu thế.

Tiến sĩ Subhash Kapila, chuyên gia tư vấn về quan hệ quốc tế và chiến lược ngoại giao Nam Á ngày 30/3 bình luận trên tờ Euroasia Review, cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger mới đây trả lời phỏng vấn từ Singapore rằng, Trung Quốc nên “để lại tranh chấp Biển Đông cho đời sau giải quyết” thực tế là gợi ý nhằm loại bỏ sự cô lập quôc tế trước hành vi leo thang xung đột đang phát sinh kỷ lục trên Biển Đông gây ra bởi Bắc Kinh.

Hôm 28/3 khi bàn về mối quan hệ và các xu thế xung đột của Trung Quốc trên Biển Đông, đặc biệt là với Việt Nam và Philippines ông Kissinger đã nói: “Đặng Tiểu Bình khi xử lý một số vấn đề từng nói rằng, không phải chuyện gì cũng có thể giải quyết xong trong thế hệ này. Chúng ta có thể để lại một số vấn đề cho đời sau giải quyết mà không nên làm cho nó trở nên rối rắm hơn”. Nếu chỉ có câu này thôi xem ra cũng vô hại, nhưng khi đọc tiếp bình luận của ông rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ nên “loại bỏ sự cấp bách của các cuộc tranh luận” về Biển Đông, thì lại tiềm ẩn nhiều chiến lược.

Sự cấp bách của các cuộc tranh luận về tranh chấp Biển Đông tồn tại là bởi các mối quan tâm quốc tế gây ra từ sự leo thang của Trung Quốc, như việc Bắc Kinh vô cớ xung đột và hung hăng chống lại Việt Nam nhằm tiến tới sự thống trị hoàn toàn Biển Đông. Đó là những động thái gây mất ổn định của Trung Quốc trong vùng biển chiến lược quan trọng này và chính điều đó khiến Hoa Kỳ thúc đẩy chiến lược xoay trục sang châu Á – Thái Bình Dương.

Việc ông Kissinger vận động Hoa Kỳ và Trung Quốc “tháo ngòi nổ tranh luận” cho thấy, cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ đang báo động “người bạn tốt Trung Quốc” của ông có thể đi vào một bãi mìn chiến lược trong tranh chấp Biển Đông, giống như tới điểm giới hạn không xa nơi Hoa Kỳ có thể phải can thiệp hạn chế chống lại sự leo thang không kiềm chế của Bắc Kinh trong xung đột.

Theo Tiến sĩ Subhash Kapila, Henry Kissinger nổi tiếng là một nhà ngoại giao Mỹ “biện hộ cho Trung Quốc”. Với vị trí của mình, Kissinger có nhận thức rõ ràng rằng trong trường hợp có một sự can thiệp hạn chế của Hoa Kỳ ở Tây Thái Bình Dương, Trung Quốc sẽ không thể vượt qua bằng tương quan sức mạnh bất đối xứng với Hoa Kỳ.

Có mâu thuẫn trong ý kiến của Henry Kissinger về Biển Đông khi người ta đọc cuốn sách mới nhất của ông, “Thế giới quyền lực”, trong đó Kissinger gọi các tranh chấp ở Biển Đông là “đối đầu quốc gia”. Có lẽ ở đây Kissinger mặc nhiên cho rằng Hoa Kỳ không nên tham gia vào bất kỳ sự leo thang tranh chấp nào ở Biển Đông và để Trung Quốc tự giải quyết chuyện “đối đầu quốc gia” giữa mình với láng giềng, nói cách khác Kissinger muốn Hoa Kỳ hãy để Trung Quốc chiếm ưu thế.

Kissinger là một chính khách theo đuổi học thuyết “cân bằng quyền lực” trong suốt cuộc đời, ông đã không nhận ra rằng những gì đằng sau hành động leo thang của Trung Quốc ở Biển Đông khi tạo ra những hòn đảo nhân tạo là nhằm thống trị, bá chủ toàn bộ Biển Đông. Kissinger không xem điều này là nỗ lực của Bắc Kinh nhằm phá vỡ cân bằng quyền lực trong khu vực và chống lại Hoa Kỳ?

Hơn nữa khi cựu Ngoại trưởng Mỹ nói rằng Trung Quốc nên để tranh chấp Biển Đông cho “đời sau” giải quyết là ông đang ngầm giúp Bắc Kinh có thời gian để hoàn thành chiến lược bá chủ, thống trị hoàn toàn Biển Đông? Tóm lại các hoạt động leo thang xung đột và hành vi hung hăng gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông cần được cộng đồng quốc tế chặn đứng lại bởi đó là cân bằng quyền lực toàn cầu, để đảm bảo hòa bình và ổn định.

Đó là sự tham giao vào sự cạnh tranh toàn cầu, không phải là đối đầu quốc gia giữa Việt Nam, Philippines với Trung Quốc, bởi cả 2 đều bất bình đẳng để đối chọi với Bắc Kinh trong bất kỳ cạnh tranh nào.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.