Bàn về [ lạm dụng ] danh xưng

Posted: April 19, 2015 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Văn Tuấn – Tôi hiểu. Ở Việt Nam, danh xưng đã trở thành một vấn nạn. Vấn nạn cấp quốc gia. Hầu như bất cứ ai cũng cố gắng làm tất cả có thể để có một danh xưng, kiểu như [mượn lời của cụ Nguyễn Công Trứ] “phải có danh gì với núi sông”. Người có quyền thế thì dùng chức danh trước tên họ. Người có bằng đại học thì dùng bằng cấp trước tên. Người có chức danh khoa học cũng ham dùng tên “học hàm” trước tên. Có nhiều trường hợp, người chức danh và danh xưng còn dài hơn cái tên của đương sự! Chưa có một đất nước nào mà quái đản như ở Việt Nam, nơi mà người ta viết những bằng cấp kiểu như “TS BS” trước tên mình! Những danh xưng ngộ nghĩnh như thế khi dịch sang tiếng Anh trở thành một sự xấu hổ mang tầm quốc gia.

� Xem thêm: Nói Láo, Joseph Goebbels và PGS Vũ Quang Hiển.

https://i1.wp.com/images.vov.vn/Uploaded/bichlan/2014_08_21/Dao_tao_tien_si_AQVB.jpg
Ngành Giáo dục cần chấn chỉnh lại việc đào tạo và cấp bằng tiến sĩ, thạc sĩ (ảnh minh họa- Tuổi trẻ)

Tôi thừa hiểu. Ở Việt Nam, danh xưng đóng vai trò quan trọng, có khi rất quan trọng. Có lần về làm việc ở một tỉnh thuộc vùng miền Tây, sau bài nói chuyện tôi được một vị cao tuổi ân cần trao cho một danh thiếp với dòng chữ tiếng Anh: “Senior Doctor Tran V. …”. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một danh xưng như thế trong đời. Sau này có dịp tìm hiểu từ bạn bè tôi mới biết ông là một cựu quan chức cao cấp trong ngành y tế của thành phố (đã nghỉ hưu), nhưng vẫn còn giữ chức vụ gì đó trong một hiệp hội chuyên môn. Tôi nghĩ danh xưng “Senior Doctor” (có lẽ nên dịch là “Bác sĩ cao cấp” hay nôm na hơn là “Bác sĩ đàn anh”). Nhưng tại sao lại cần một danh xưng phân biệt “giai cấp” như thế? Tôi đoán có lẽ vị đồng nghiệp này muốn phân biệt mình với “đám” bác sĩ đàn em chăng?

Một lần khác, khi tôi phụ trách lên chương trình hội nghị, tôi thấy ban tổ chức viết tên diễn giả bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Những người có danh xưng tiếng Việt ví dụ như “TS BS Trần Thị …” được dịch sang tiếng Anh là “Dr. Dr. Tran Thi …”. Tôi không khỏi cười thầm trong bụng vì chưa thấy nơi nào trên thế giới có cách viết lạ lùng như thế. Tôi sợ nhất là trong hội nghị có đồng nghiệp ngoại quốc mà họ đọc được cái danh xưng “Dr Dr” này chắc tôi tìm lỗ mà chui xuống không kịp quá! Tôi phải rất tế nhị đề nghị cách viết “đơn giản” hơn là chỉ “Dr” thôi là đủ, nhưng cũng phải vài ngày trao đổi qua lại, và cuối cùng phải qua vài phút thảo luận trên Skype người ta mới chịu đề nghị này!

Tôi vẫn còn giữ một danh thiếp khác với dòng chữ: “Dr Specialist II Nguyễn M”. Một anh bạn người Úc tôi có lần tình cờ thấy danh thiếp trên bàn nên thắc mắc hỏi tôi “Specialist II” là gì vậy. Lúc đó tôi cũng chẳng biết, nên đành nói: “I have no idea”, nhưng tôi nói thêm rằng tôi đoán đó là bác sĩ chuyên khoa gì cấp 2 gì đó. Anh bạn đồng nghiệp cười nói mỉa mai (rất dễ ghét) rằng: ước gì tao cũng được cấp II nhỉ?

Không nghi ngờ gì nữa: người Việt rất sính dang xưng. Báo chí trong quá khứ đã nhiều lần nêu vấn đề này. Có nhiều chuyện cười ra nước mắt về những nhầm lẫn về danh xưng (honorific), tước hiệu, và nghề nghiệp ở Việt Nam mà tôi từng chứng kiến trong các hội nghị. Nghe những lời giới thiệu dài lòng thòng như “Giáo sư, tiến sĩ, nhà giáo nhân dân, anh hùng lao động, bác sĩ Nguyễn Văn …” nó khôi hài làm sao!

Tôi vẫn tự hỏi tại sao người ta thích danh xưng trước tên mình? Kinh nghiệm của tôi, khi tiếp xúc với những người hay sử dụng danh xưng cho thấy họ thường dùng danh xưng với những động cơ sau đây:

1. Nuôi dưỡng niềm kiêu hãnh cá nhân. Danh xưng thường có xu hướng bơm phồng “cái tôi” của một cá nhân, và do đó làm cho cá nhân đó tự đánh giá cao chính mình hơn là thực tế. Bà Jill Biden, vợ phó tổng thống Mĩ Joe Biden, từng phàn nàn rằng bà rất “bệnh” khi nhận email và thư gửi đến gia đình với dòng chữ “Sen. and Mrs Biden” (Thượng nghị sĩ và Bà Biden). Bà muốn được danh xưng là “Sen. and Dr. Biden”, và thế là bà đi học đế lấy bằng tiến sĩ Anh văn. Sau 4 năm nghiên cứu, bà được trao bằng tiến sĩ ở tuổi 55. Câu chuyện bà Biden sính danh là đề tài đàm tiếu của giới báo chí Mĩ hồi đầu năm nay.

2. Một hình thức tự quảng cáo. Thật ra, một số người sử dụng danh xưng “Tiến sĩ” hay “Giáo sư” nhắm mục đích tăng giá trị, trọng lượng của ý kiến của họ. Trong thực tế, công chúng cũng có khuynh hướng xem ý kiến của một “Giáo sư tiến sĩ” có giá trị cao hơn ý kiến của một … nông dân. Bởi vì đánh giá cao ý kiến của những vị sư sĩ này, nên ít ai dám chất vấn hay phản bác lại ý kiến của họ. Nhưng không có bất cứ một lí do nào để xem ý kiến của một vị giáo sư hay tiến sĩ có giá trị hơn ý kiến của một nông dân; vấn đề là logic và bằng chứng, vì hai khía cạnh này mới chính là thước đo giá trị của ý kiến.

3. Mong muốn được người khác kính trọng. Đây là biện minh (hay lí lẽ) của những người chức sắc tôn giáo, vì họ cho rằng họ cần những “Thượng tọa”, “Hòa thượng”, “Linh mục”, “Mục sư”, v.v… để tín đồ tỏ lòng kính trọng họ. Thế nhưng tôi lại nghĩ các Phật tử hay tín đồ Công giáo vẫn có thể gọi “thầy” và “cha” mà đâu có tỏ ra thiếu kính trọng gì đâu!

4. Gây sự chú ý. Người sử dụng danh xưng ngầm nói cho người khác rằng họ là người quan trọng và đáng được kính trọng. Mặc dù họ không bao giờ thú nhận ý đồ ngầm này, nhưng nghiên cứu tâm lí cho chúng ta biết động cơ sử dụng danh xưng là để gây chú ý như ca sĩ thích làm trò khác lạ để thu hút khán giả. Có nhiều lần tôi chú ý đến những danh xưng như “Giáo sư thực thụ” và tự hỏi nó có ý nghĩa gì. Ở Mĩ, chúng ta biết có 3 bậc giáo sư: Assistant Professor, Associate Professor, và Professor. Không cần đến tính từ “thực thụ”, vì chức danh nào cũng thực thụ. Tôi nghĩ chỉ “Giáo sư” là đủ rồi. (Dĩ nhiên có người có những danh xưng chính thức như “Distinguished Professor” hay “Honorary Professor” thì họ có quyền thêm tính từ gì đó cho thích hợp.)

5. Khao khát quyền lực và trần tục. Một nghiên cứu ở Mexico cho thấy rất nhiều chính trị gia không có văn bằng tiến sĩ nhưng họ vẫn tìm cách mua danh xưng “Dr” bằng cách tranh thủ hay vận động để được một đại học nào đó cấp cho bằng “tiến sĩ danh dự” (honour doctor). Với danh xưng này, họ rất dễ thu hút cảm tình của cử tri và có cơ may đắc cử hơn những người không có danh xưng. Tình trạng này cũng giống như ở VN, nơi mà các quan chức rất thích có “TS” trước tên họ.

6. Quảng bá thái độ “elite”, thái độ kẻ cả, hoặc thái độ toàn trị. Những người này thường tự tô son điểm phấn cho mình bằng cách “tiêm” vào mình những danh xưng thật kêu và thật ấn tượng và bắt đầu nhiễm thói kiêu ngạo xem thiên hạ như dưới tay mình.

Ba tôi lúc sinh tiền thường nói rằng những người cần đến danh xưng phía trước tên mình là một tín hiệu cho thấy người đó hoặc là bất tài, hoặc là thiếu tự tin. Vì thiếu tự tin, nên họ phải lấy những danh tước đó ra để tự nâng cao giá trị cho mình. Ngẫm đi nghĩ lại tôi thấy Ba tôi cũng có lí, bởi vì ở Việt Nam những người thích dùng danh xưng là các quan chức trong chính quyền. Là quan chức, làm việc hành chính hay chính trị, họ không phải làm chuyên môn; do đó, có lẽ họ có nhu cầu phải quảng bá mình như là một nhân vật “văn võ song toàn”, và để cho … oai.

Ở Việt Nam, vấn đề danh xưng là vấn đề “merit”. Trước tình trạng tiến sĩ giấy, tiến sĩ dỏm tràn lan ở Việt Nam như hiện nay, bất cứ ai được giới thiệu là “tiến sĩ”, người dân ngao ngán nghĩ thầm “lại một tiến sĩ giấy”. Trong bối cảnh đa số (70% hay 95%) giáo sư Việt Nam không xứng đáng với chức danh đó trên trường quốc tế, và với hệ thống phong tước danh như hiện nay thì làm sao danh xưng này củng cố lòng tin của người dân. Nhưng ở Việt Nam vẫn có những tiến sĩ, những giáo sư thật (tức là họ có học và có nghiên cứu xứng đáng với danh xưng đó), nhưng khổ nỗi vì đại đa số những tiến sĩ giấy và giáo sư dỏm kia làm cho công chúng chẳng biết ai là giả và ai là thật. Do đó, cách đánh bóng danh xưng như ở Việt Nam gây ra tình trạng vàng thau lẫn lộn.

Cách dùng danh xưng hiện nay lẫn lộn giữa bằng cấp, phẩm hàm danh dự, và chức vụ. Ai cũng biết cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ là những học vị; phó giáo sư và giáo sư là chức danh khoa bảng trong trường đại học; những “nghệ sĩ nhân dân”, “nghệ sĩ ưu tú”, “nhà giáo nhân dân”, “nhà giáo ưu tú” (toàn bắt chước Trung Quốc!) là những tước hiệu danh dự; còn những “giám đốc”, “đại tá”, “bộ trưởng”, v.v… là chức vụ. Ở Việt Nam, tôi thấy trong các hội nghị, những tước hiệu, chức vụ và học vị đều được liệt kê trước tên người diễn giả, chẳng khác gì một bản lí lịch bằng cấp và chức danh! Ở nước ngoài, trong các hội nghị khoa học, người ta chỉ giới thiệu diễn giả bằng một danh xưng duy nhất như “Dr” hay “Professor”, chứ rất rất hiếm ai giới thiệu thêm chức vụ, và chắc chắn chẳng có ai giới thiệu diễn giả dài lê thê như ở Việt Nam (nếu có ai giới thiệu như thế chắc chắn hội trường sẽ cười ầm lên vì họ nghĩ đó là kiểu nói đùa)!

Tôi càng hiểu hơn. Cách dùng danh xưng như hiện nay chẳng những lẫn lộn thật giả, giữa chức vụ và học vị, mà còn làm trò cười cho đồng nghiệp quốc tế. Trường hợp mà tôi thuật lại ở trên về “Specialist II” là một ví dụ điển hình. Bởi vì chỉ có Việt Nam mới có hệ thống bác sĩ chuyên khoa I, chuyên khoa II, nên đồng nghiệp quốc tế chẳng thể nào hiểu được. Thật ra, họ cũng chẳng cần hiểu, họ chẳng thèm tốn thì giờ đọc danh thiếp với những chi chít “Dr”, “Professor” làm gì; họ quan tâm đến CV, đến thực tài hơn. Có liệt kê chín mười danh xưng đi nữa mà CV chẳng có gì, thì chỉ làm cho đồng nghiệp ngoại quốc cười khẩy mà thôi. Khi thực tài không tương đồng hay còn quá thấp so với học hàm và học vị, thì những danh xưng đó chỉ nói lên hội chứng inferiority complexmặc cảm tự ti. Như là một định luật, cái tôi (ego) lúc nào cũng là hàm số nghịch với kiến thức (knowledge) theo phương trình:

ego = 1 / knowledge.

● KỳDuyên: Chả nói đâu xa, cách đây mấy ngày trên FB ồn ào về danh xưng của một nhà khoa học- nhà văn- nhà báo- nhà thơ- nhà đại diện gì gì đó của một tổ chức quốc tế. Kể ra, đọc kỹ lý lịch trích ngang thì cũng thấy không phải loại “vừa” đâu. Có điều cái cách tự xưng kiểu… chiếu chèo sân đình như thế, đã vô tình biến thành “chàng hề”, khiến dân cư mạng chửi tơi bời. Mình đọc cứ thấy ngượng cho bác í.

Nay đọc bài viết này, lại thấy người Việt mình tính “sĩ” cao ngất trời! Trong khi đất nước thì làm ăn bết bát quá trời. Sĩ cái gì nhỉ, nếu ra nước ngoài, đi qua cửa khẩu, cứ thấy hộ chiếu VN là bị soi tận chân tơ kẽ tóc. Vào khách sạn, thì cười nói ồn ào như cái chợ. Ăn tự chọn thì tham lam kiểu “no bụng đói con mắt”.  Vào siêu thị thì MC nhan sắc ngời ngời, và nữ cán bộ Thành đoàn cũng “ăn cắp”, nhục vô tả!  😦

● Bài cùng chủ đề của Nguyễn Văn Tuấn 6/2009: Quốc nạn loạn chức danh, học vị – Mấy năm đầu khi mới về Việt Nam, tôi để ý thấy trên tivi người ta rất trịnh trọng khi giới thiệu một chuyên gia nào đó, người ta thường “đi trước” với một loạt danh xưng, chức danh như GS TS, PGS TS, BS CKI, BS CKII, NSUT, NSND, v.v… Mới đây, có người còn ghi trước tên họ là “Dr. Dr. ABC”, ý nói là TS BS ABC. Thử hỏi nếu một đồng nghiệp nước ngoài đọc được cái danh hiệu Dr Dr đó họ sẽ nghĩ gì? Họ sẽ mỉm cười. (…)

Trích Tôi chỉ là Ashkenazy! Hay quốc nạn loạn chức danh, học vị bài của TuanVietNam:

Một cuộc chạy đua chức danh trên toàn quốc “trồng lúa thu hoạch khoai”

Ta tự hào về chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa (mà hiện nay chỉ có người dân ở một số ít nước được hưởng là: Triều Tiên, Cu ba, Lào và Trung Quốc) mọi người đều bình đẳng. Nhưng thực chất thì người ta đang dựa theo chức quyền để phân chia đẳng cấp, quyền lợi, tất nhiên chức càng cao, bổng lộc càng lớn.

Lúc sống đã vậy, tận tới lúc chết chôn ở đâu cũng có tiêu chuẩn dựa theo chức tước. Vì thế cả xã hội đều trọng chức quyền. Mà muốn có chức quyền thì cần có bằng cấp, cộng thêm danh hiệu Đảng viên, là người ta có thể tiến thân, có thể trở thành lực lượng lãnh đạo với nhiều bổng lộc mà không cần phải có thực lực.

Đó là nguyên nhân sâu xa đã và đang dẫn đến việc nhiều kẻ cơ hội đổ xô đi săn bằng cấp bằng mọi giá. Đua bằng cấp, chức danh chứ không đua tài năng. Bởi đua tài năng, cuộc đua dưới ánh mặt trời, thì khó hơn nhiều, dễ lộ chân tướng và dễ bị thua. Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc đáng ra để tập trung làm chuyên môn, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc đua tranh lấy bằng cấp. Nhìn vào con đường để trở thành thạc sỹ, tiến sỹ hiện nay ở nước ta đã bị biến chất. Nhiều người có lòng tự trọng không khỏi ngại ngùng và muốn lánh xa. (…)

Nói Láo, Joseph Goebbels và PGS Vũ Quang Hiển

BS Hồ Hải – Hôm nay nghe bài phỏng vấn của BBC với ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển về chuyện chính quyền cộng sản Bắc Việt đã đối xử với nhân dân của Việt Nam Cộng Hòa sau ngày 30/4/1975 một cách láo toét, thì mới thấy hết chính sách tuyên truyền của chế độ công sản là bản sao của cựu bộ trưởng tuyên truyền Phát Xít Đức Joseph Goebbels:


“Chân lý là hàng ngàn lần nói láo” – Joseph Goebbels


“Không có ngược đãi sau 30/4” – PGS Vũ Quang Hiển

Một thời người Đức Quốc Xã nói láo, và chính quyền của Hitler đã bị cả thế giới 2 phe tả hữu phải cùng nhau tiêu diệt.

Thế thì người cộng sản còn muốn nói láo đến bao giờ, khi những câu chuyện ở Trại Cổng Trời, và bao nhiêu trại huấn nhục cải tạo khắp các tỉnh thành với chữ K, Z, etc mang bí số như K1, K2, K3, K4, Z30-D, etc. Những con người đã bị tù đày, hãm hại cả chục năm, gia đình ly tán, sau đó được thả ra được Hoa Kỳ thực hiện chính sách nhân đạo cho đi di tản theo diện HO – Humanitarian Organization (Tổ chức nhân đạo) – vẫn còn đó, thì ông phó giáo sư trả lời như thế nào với những câu: “Tôi nghĩ…” của ông?

Trại giam Cổng Trời từ năm 1959 và sau đó là 1976 dành cho các chính khách
và nhân dân miền Nam Việt Nam sau 30/4/1975

.

Trại Cải-Tạo Hàm Tân Z30-D của CSVN & Cố Thiếu Tá Lê Hữu Cương năm 1984,
và sau đó ông đã chết không rõ lý do, và chết ở đâu?

.
Hơn 1 triệu người Việt phải bỏ đất nước ra đi từ 30/4/1975 đến 1990, mà trong cuộc nội chiến trước đó có thể chết vì bom đạn, họ vẫn không bỏ đất nước ra đi, là vì cái gọi là, “không có ngược đãi sau 30/4” của ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển đấy chăng?


Saigon 1988 – Đón người thân “học tập cải tạo”(!) từ miền Bắc trở về tại ga Sàigòn
(Cựu Đại Tá Nguyễn Công Vĩnh – Cựu SVSQ/TVBQGVN/K5)

Ông phó giáo sư là một nhà khoa học lịch sử của trường đại học quốc gia Hà Nội, nhưng khi ông trả lời phỏng vấn ông không đem chứng cứ lịch sử thật ra để trả lời, mà ông lập đi, lập lại nhóm từ: “Tôi nghĩ…”. Tôi/anh/chị/ông/bà nghĩ là cụm từ cảm tính, chủ quan, phi khoa học, chứ không phải là cụm từ dành cho khoa học, khách quan và biện chứng ông Vũ Quang Hiển ạ. Thế thì ông trả lời dùm tôi nước mắt, và hình ảnh Ông Cựu Đại Tá Nguyễn Công Vĩnh – Cựu SVSQ/TVBQGVN/K5 sau 13 năm bị chính quyền Bắc Việt bỏ tù 13 năm và được thả ra năm 1988 như tấm hình đầu tóc bạc phơ này như thế nào?

Ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển trả lời như thế nào về lịch sử thuyền nhân Việt Nam phải bỏ đất nước ra đi, rồi bị cướp biển, cá biển giết hại, đến bây giờ vẫn còn những nghĩa địa của họ ở khắp các quốc gia Đông Nam Á, đến nỗi trong tiếng Anh phải có thêm từ: Boat People – thuyền nhân vượt biển của Việt Nam – như phim tài liệu lịch sử sau đây:

.

Ông Vũ Quang Hiễn nghĩ cảm tính rằng không có ngược đãi đối với dân miền Nam Việt Nam, nhưng bao nhiêu thế hệ thanh niên Việt Nam bị đuổi ra khỏi trường học, đẩy đi kinh tế mới nơi rừng sâu, nước độc với bút phê vào tấm lý lịch cá nhân là: “thành phần không hợp tác với cách mạng, không được đào tạo!”, mà chính ngay người viết bài này là nhân chứng cụ thể?

Tôi cũng không hiểu sao với cách làm việc phi khoa học của ông Vũ Quang Hiển, mà ông lại lấy được học hàm phó giáo sư? Với cái học hàm ấy, ông sẽ còn phá nền giáo dục Việt Nam đến bao giờ nữa, khi nó đã tụt hậu từ 1-2 thế kỷ? Và những thế hệ được ông Hiển đào tạo sẽ là những con người hay con gì?

Là phó giáo sư ông nói láo trắng trợn, trơ trẽn, không còn liêm sĩ như thế này trước cộng đồng thế giới, không biết về nhà ông sẽ nói và dạy bảo gì với con cháu của ông, hả ông Vũ Quang Hiển?

Nếu đem bằng chứng khoa học khách quan ra để chứng minh ông phó giáo sư Vũ Quang Hiển nói láo, và làm khoa học lịch sử theo cảm tính, chủ quan không giá trị thì vô số bằng chứng, mà không thể đưa ra hết được. Nên tôi chỉ muốn nói với chính quyền cộng sản Việt Nam đương đại rằng, nhân chứng lịch sử bao thế hệ vẫn còn sống. Tài liệu lịch sử với thời đại thông tin toàn cầu vẫn còn lưu mãi đến khi nào trái đất còn sự sống rằng, chính quyền cộng sản Việt Nam đã đối xử tồi tệ với người dân Việt Nam như thế nào? thì đừng nói láo nữa. Khi nói láo trở trẽn thì công cuộc dân vận, địch vận của chính quyền cộng sản chỉ đi đến sụp đổ không lâu, vì mất lòng tiun dân chúng.

Nói láo nó đã là điều tai hại làm cho đất nước Việt sau 40 năm bị xâm lược bởi cộng sản đã tụt hậu xuống hàng thấp nhất khu vực Đông Nam Á mà ông thủ tướng đương đại phải công nhận. Nói láo nó đã làm ra nhiều thế hệ Việt Nam là những con cừu không có tư duy, chưa đủ hay sao mà ông Vũ Quang Hiển còn tiếp tục làm sử công nói láo?

Mỗi lần ngày quốc nhục 30/4/1975 đến là mỗi lần những người đại diện cộng sản ở Việt Nam lại nói láo. Nói láo đã trở thành hành động phản động chống lại nhân dân và lịch sử đất nước, và nó cũng là mồ chôn chính những người cộng sản trong tương lai gần. Tôi gọi ngày 30/4 là ngày quốc nhục bởi vì thoát khỏi nội chiến và thực dân Pháp thì dân ta lại vào tay đế quốc cộng sản Liên Xô từ 1976 đến 1990, sau hiệp định Thành Đô 1990 thì dân và nước ta lại rơi vào tay đô hộ kiểu mới của Trung Cộng, mà lịch sử hôm nay đã quá rõ trên từng sự kiện chính trị, kinh tế và cả văn hóa.

Dân nâng thuyền cộng sản lên trong sóng gió, thì dân cũng là người lật thuyền cộng sản trong biển lặng bình yên.

Hỡi bè lũ cộng sản phản động, đừng nói láo nữa.

(Bài rau muống: Vai trò lãnh đạo của Đảng đối với cách mạng Việt Nam trong thời kỳ mới)


Phòng thi môn sử chỉ có hai thí sinh tại HĐT trường THPT
Nguyễn Thị Minh Khai Q3, TP.HCM chiều 2-6 Ảnh: Như Hùng/TT

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.