Phải bịt lỗ hổng làm loạn đất nước

Posted: April 22, 2015 in Uncategorized
Tags:

Tô Văn Trường (VNTB) – Nhìn hàng ngàn hộ nông dân trồng dưa hấu khóc ròng trên đồng ruộng (cho cả bò ăn dưa) và hàng dãy xe tải dài, chất đống dưa hấu ứ đọng ở cửa khẩu Việt – Trung mới đây chỉ là hình ảnh lặp đi, lặp lại nhiều năm qua với hàng nông sản của Việt Nam thật đau lòng.

� Xem thêm: Nhắn nhà cầm quyền Việt Nam: Đừng bỏ lỡ tín hiệu + “Quỹ ghế ngồi” là cái kho để tham nhũng.

Không những thế, lâu nay các thương lái Trung Quốc còn thâm nhập sâu vào nội địa thu mua những thứ lạ đời. Lúc đầu, họ đặt giá cao ngất ngưởng, số lượng lớn rồi âm thầm biến mất để lại bao hậu họa cho người dân điển hình như thu mua đỉa, ốc bươu vàng, móng trâu, rễ tiêu, lá điều khô, mãng cầu xiêm, hạt na, trắc dây, rễ tiêu, gốc trắc non, rễ sim, v.v.
Đọc bệnh thì dễ mà “kê đơn”, “bốc thuốc”, quả là không đơn giản chút nào nhất là gần đây có thông tin đáng giật mình là thương lái Trung Quốc gom mua rêu đá với giá cao.

Ý nghĩa về mặt khoa học

Trong tự nhiên có nhiều bioaccumulators (bio gốc tiếng Hy Lạp nghĩa là ‘sự sống”, accumulator là tụ hợp lại). Có thể hiểu bioaccumulator là sinh vật có khả năng tích lũy sinh học, thường là khả năng tích lũy (mà không gây chết) các chất độc từ môi trường vào cơ thể và không có khả năng đào thải ra ngoài.

Theo tôi biết Viện Hóa học Môi trường Quân sự là đơn vị có hệ thống quan trắc (trạm quan trắc phóng xạ – hóa học) trên phạm vi toàn quốc, đã nhiều năm nay sử dụng lá thông, rong biển để đánh giá mức độ ô nhiễm phóng xạ (radio-isotopes) trong môi trường.

Có thể, rêu (native mosses) là thực vật bản địa bậc thấp cũng được coi là một chỉ thị sinh học môi trường tương tự. Nghiên cứu về rêu có thể phát hiện các chất ô nhiễm trong không khí và lắng đọng trong đất, trong đó đáng quan ngại nhất là ô nhiễm phóng xạ.

Hành động thương lái Trung Quốc thu mua rêu đá, phải chăng liên quan đến việc họ muốn đánh giá phông nền ô nhiễm phóng xạ của khu vực trước khi khởi động nhà máy điện hạt nhân Phòng Thành (Quảng Tây), công suất khoảng 2000MW, xây từ 2010, nằm gần biên giới Trung Quốc – Việt Nam, dự kiến đưa vào hoạt động giữa 2015 đầu 2016? Hành động này rất có thể là bước chuẩn bị để đánh giá mức độ gây nhiễm phóng xạ vùng giáp ranh với Việt Nam của nhà máy điện hạt nhân Phòng Thành.

Nguyên nhân rối loạn

Chuyên gia Vũ Quang Việt đặt vấn đề rất đáng suy ngẫm: Việc dân một nước khác đến một nước khác vơ vét mua hàng có hợp pháp không? Và nếu Việt Nam cho phép dân Trung Quốc tự sang làm chuyện này thì có phải là vi phạm chính luật lệ cũng như chủ quyền của nước mình không?


Thu mua lá điều khô (ảnh trên mạng)

Hoạt động thương lái tự do người nước ngoài đang bị luật Việt Nam cấm, vì muốn hoạt động họ phải là doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Điều 6 của Luật Thương Mại 2005 đòi hỏi thương nhân phải có tính hợp pháp, có đăng ký kinh doanh: “Thương nhân bao gồm tổ chức kinh tế được thành lập hợp pháp, cá nhân hoạt động thương mại một cách độc lập, thường xuyên và có đăng ký kinh doanh.”. Điều 27 của bộ luật này cũng đòi hỏi: “Mua bán hàng hoá quốc tế phải được thực hiện trên cơ sở hợp đồng bằng văn bản hoặc bằng hình thức khác có giá trị pháp lý tương đương.”

Nghị định số 23/2007/NĐ-CP ngày 12 tháng 02 năm 2007 nhằm thực hiện Luật Thương Mại của Việt Nam qui định rằng: “Doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài tại Việt Nam đã được cấp phép thực hiện quyền xuất khẩu, thực hiện quyền xuất khẩu” phải tuân thủ các điều sau:

  • Được xuất khẩu các mặt hàng không thuộc danh mục hàng cấm xuất khẩu;
  • Phải theo lộ trình qui định, đối với các mặt hàng thuộc danh mục hàng hóa xuất khẩu theo lộ trình.
  • Được trực tiếp mua hàng hoá của thương nhân có đăng ký kinh doanh mua bán hoặc có quyền phân phối hàng hoá đó để xuất khẩu.

Nhà đầu tư nước ngoài lần đầu, đầu tư vào Việt Nam chỉ để thực hiện quyền xuất khẩu, quyền nhập khẩu phải làm thủ tục cấp Giấy chứng nhận đầu tư. Doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam chỉ bổ sung thực hiện quyền xuất khẩu, quyền nhập khẩu phải làm thủ tục bổ sung Giấy chứng nhận đầu tư.

Nghị định 187/2013/NĐ-CP cũng chỉ có thay đổi ở điểm là hàng hóa xuất nhập không còn phụ thuộc vào ngành nghề mà thương nhân đăng ký kinh doanh, nhưng hàng hóa xuất nhập khẩu vẫn phải theo giấy phép (điều 4).

Như vậy, rõ ràng là thương lái nước ngoài không được tự do mua hàng xuất khẩu hay tự do nhập hàng đem bán, mà phải qua hợp đồng. Họ phải có giấy phép đầu tư và chỉ được mua của những thương nhân có giấy phép mua bán. Luật đã có rất rõ ràng tại sao không thực hiện? Việc để cho thương lái trong nước và nhất là thương lái Trung Quốc lũng loạn thị trường xuất nhập khẩu chứng tỏ rằng một số cơ quan nhà nước chịu trách nhiệm thực thi nhiệm vụ theo luật pháp bất lực hoặc tham nhũng.

Các loại cửa khẩu

Biên giới Việt-Trung có nhiều loại cửa khẩu. Đơn cử ví dụ ở Hà Giang lập ra ba cửa khẩu: i) Cửa khẩu quốc tế; ii) Cửa khẩu song phương; và iii) Cửa khẩu địa phương. Cửa khẩu quốc tế và cửa khẩu song phương phải tuân theo Hiệp định về quy chế quản lý biên giới trên đất liền Việt – Trung và Hiệp định về quy chế quản lý cửa khẩu biên giới năm 2009. Còn cửa khẩu địa phương bao gồm toàn bộ các cửa khẩu phụ, lối mở, đường mòn, đường qua lại. Ngoài ra, không phân biệt cửa khẩu phụ, lối mở biên giới trong và ngoài khu kinh tế cửa khẩu.

Với loại cửa khẩu dành cho thương lái Trung và Việt, nếu không kiểm soát chặt chẽ sẽ là lỗ hổng dễ bị “lợi ích cục bộ” lạm dụng. Xin lưu ý, có nhiều loại hàng nông sản của Trung Quốc cũng xuất khẩu sang Việt Nam. Vấn đề đặt ra là cán bộ cửa khẩu là cán bộ trung ương hay do địa phương kiểm soát. Lịch sử Việt Nam thời Lý Thường Kiệt đã có bài học chính quyền vùng biên trở thành chính quyền “hai mang” lúc theo bên này, lúc theo bên kia, tùy theo lợi ích.

Lập lại trật tự

Qua phân tích ở trên thấy được “lỗ hổng” làm lọan đất nước. Trước hết, phải sòng phẳng trong mọi mối quan hệ, bình đẳng, cho nên cần phải có các giải pháp như sau:

  1. Thương lái Trung Quốc muốn mua hàng thì phải lập công ty ở Việt Nam và do đó phải có tài khoản và người chịu trách nhiệm. Đó là công ty Việt Nam và phải dùng công nhân Việt Nam trừ một số trường hợp, người Trung Quốc có thể sang làm việc nhưng phải có đăng ký lao động.
  2. Khi muốn mua hàng, phải có hợp đồng với người bán, do đó không có chuyện lừa mua rồi không đến lấy (nếu chỉ có hợp đồng miệng giữa các thương lái, khi sự cố xảy ra, ta phải đi đàm phán, mà thực chất là cầu xin, nên lép vế là lẽ thường). Mua bán hàng phải trả thuế nên đây là cách làm để lấy được thuế. Thuế xuất nhập khẩu ở cửa khẩu là loại thuế khác.
  3. Cần có biện pháp hữu hiệu kiểm tra, ngăn chặn xử lý đối với những người hám lợi, cố tình khai thác nông, lâm sản trái phép cung cấp cho thương lái Trung Quốc. Tuyên truyền để người dân và chính quyền các cấp hiểu rõ các thủ đoạn thâm độc thu mua sản phẩm lạ của thương lái Trung Quốc là triệt đường tái sinh, phá hủy cân bằng môi trường sinh thái, làm nghèo đất nước. Ngăn chặn xử lý thích đáng các loại hàng hóa của Trung Quốc không rõ nguồn gốc, không đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân.
  4. Chấn chỉnh nâng cao hoạt động hiệu quả ở các cửa khẩu. Bộ Công Thương và Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn cần phối hợp chặt chẽ với các chính quyền địa phương rà soát lại quy hoạch, các chủ trương chính sách về sản phẩm theo chuỗi hàng từ khâu đầu vào, quá trình sản xuất đến tiêu thụ trong nước và xuất khẩu để tránh các tình trạng bát nháo xảy ra như bấy lâu nay, v.v.

Lời kết

Một nước độc lập có chủ quyền, không thể để tình trạng cho người nước ngoài vào nước mình tự do đi lại, hoạt động khắp nơi tùy thích như chốn không người.

Thương lái nước ngoài vào mua bán tự do chỉ thấy báo chí kêu than mà ít thấy động thái của chính quyền và các cơ quan chức năng để chấn chỉnh. Do đó, người dân sẽ mặc nhiên hiểu là các hoạt động mua bán này của thương lái Trung Quốc đều được Nhà nước cho phép, cho nên trách người dân hám lợi một phần nhưng chủ yếu phải trách các cơ quan chức năng buông lỏng quản lý, cấp phép dễ dãi, để cho người nước ngoài vào hoạt động bừa bãi thì tất nhiên nước sẽ loạn.

Nhắn nhà cầm quyền Việt Nam: Đừng bỏ lỡ tín hiệu

Thục Quyên (VNTB) – Tin tức dồn dập nhiều tuần nay, từ cuộc đình công qui mô của công nhân công ty PouYuen tại quận Bình Tân, Sài Gòn, để bảo vệ quyền lợi của mình,tới những cuộc biểu tình chống đốn cây xanh tại thủ đô Hà Nội để bảo vệ môi trường sống, rồi một gia đình dân oan liều chếtchống trả lực lượng cưỡng chế đất, và hôm qua người dân Tuy Phong, ngạt thở vì khói bụi của nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2, ngạt thở luôn cả vì thái độ vô trách nhiệm của nhà nước bấy lâu nay, đã ào ra quốc lộ 1A gây ra một cuộc nghẽn xe khổng lồ. Cảnh sát cơ động ùa tới. Đáng lo ngại vì đã có xuất hiện gạch đá và bom xăng, chưa xác định đến từ thành phần nào trong đám người biểu tình.

Khoảng 10 giờ sáng ngày 17/04/2015 tù nhân lương tâm Mai Thị Dung, một phật tử Hoà Hảo, cuối cùng đã được trả tự do vô điều kiện sau hơn chín năm rưỡi, dù thân xác hao mòn tiều tụy vì tù đày khắc nghiệt, vẫn nhất quyết không ký giấy nhận tội gây rối trật tự công cộng” đã do nhà nước cộng sản đặt dựng. Bản thông cáo báo chí gia đình chị Mai Thị Dung gửi ra, thay tiếng nói đầu tiên của chị khi vừa về tới gia đình, là lời cám ơn thật đầy đủ đến “những cá nhân và tổ chức” đã đồng hành cùng với gia đình bà trong việc vận động nhà nước Việt Nam trả tự do vô điều kiện cho bà:

  • Người bảo trợ: ông Frank Heinrich, dân biểu Quốc hội CHLB Đức;
  • Các phái bộ ngoại giao tại Việt Nam, đặc biêt là Đại sứ quán Đức, Hoa Kỳ, Úc-Đại-Lợi, Gia-Nã-Đại vàPhái bộ Liên minh Âu Châu;
  • Ông Báo cáo viên Đặc biệt về Tự do Tôn giáo, Tín ngưỡng của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc;
  • CácTổ chức Nhân quyền quốc tế, đặc biệt là tổ chức VETO! Mạng lưới những Người Bảo vệ Nhân quyền;
  • Nhiều tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam, đặc biệt là Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam và Hội Bầu bí Tương thân;
  • Quý đồng đạo PGHH và các tín hữu Công giáo, Phật giáo, Tin Lành và Cao Đài.”

Bên cạnh cách xử sự đúng theo lễ nghĩa Á Đông, bản thông cáo cũng là một tín hiệu quan trọng cho nhà cầm quyền Việt Nam: sự đoàn kết nhịp nhàng chặt chẽ đầy tình thương của người dân từ Nam tới Bắc, từ trong tới ngoài nước, giữa tín đồ các tôn giáo, đã có hiệu lực kéo tất cả đại diện các quốc gia cùng các tổ chức quốc tế nhập cuộc, ủng hộ cuộc tranh đấu đòi nhân quyền của chị Mai Thị Dung và gia đình.

Những hình thức một chế độ độc đảng sử dụng để áp bức người dân thân cô thế cô, những thủ đoạn chia rẽ dân để dễ ức hiếp và bịt mắt quốc tế không còn hiệu lực: những người đang tiếp tục gieo đau thương cho dân tộc, hãy dừng lại trước khi quá trễ!

Hãy dừng lại! Đừng mưu đồ chia dân tộc làm hai phe một lần nữa!

Lần này người dân không còn mắc lừa để Nam-Bắc súng đạn giết nhau, nhưng từ Nam tới Bắc, bây giờ là những chiến trường nhỏ nơi người cảnh sát cơ động mang dùi cui, khiên mũ bảo vệ, áo giáp, đứng nghênh chiến với người dân nghèo chân lấm tay bùn.

Những người chủ chốt thừa biết là trong tình thế hiện tại, khi họ cònđang ve vuốt thế giới hỗ trợ kinh tế để sống còn, thì giải pháp bất nhân Thiên An Môn của Trung Cộng không thể đem ra áp dụng được. Không lấy được xe tăng nghiền nát người dân thì chỉ còn cách vẽ mặt bôi vôiđể những người cùng máu mủ bỗng trở thành thù nghịch, kẻ “công an” người “phản động”, bị đẩy vào tình thế chém giết lẫn nhau.Bên này bị thương, bên kia bị thương, bên này chết, rồi bên kia cũng chết.

Thế là lại máu chảy thịt rơi, oán thù chồng chất.

Trở lại với người tù lương tâm Mai Thị Dung vừa được thả.

Chị đã kể cho tôi nghe từ ngày những nhân viên các toà đại sứ cho chồng chị là anh Võ Văn Bửu biết họ đang can thiệp đòi tự do cho chị, thì bỗng chốc những công an hắc ám đã trở thành những cai tù không quá khắc nghiệt, cư xử bớt hống hách. Bỗng chốc công an lại có chút “người”trong giọng nói, trong ánh mắt.

Làm tôi nghĩ tới những người công an, cảnh sát cơ động núp đằng sau khiên mũ. Chắc chắn phải còn những người còn có tính người. Dù họ là những người trẻ không biết cuộc nội chiến tương tàn, không biết đến những núi xương biển thịt chồng chất của cha chú họ, nhưng với những tin tức đa chiều của thế giới ngày hôm nay, họ không thể mù quáng đến nỗi họ không hiểu mình đang bị sai sử và đồng thời bị vắt chanh bỏ vỏ.

Nhìn những người cảnh sát cơ động Việt Nam, không khỏi nhớ tới những người lính và công an Đức ngày 9/10/1989 tại thành phố Leipzig, Cộng hoà Dân chủ Đức.

Được tin dân chúng sẽ đổ ra đường, chính quyền cộng sản Đông Đức lúc đó đã huy động 8.000 lính và công an mang vũ khísẵn sàng ra tay, và tung tin sẽ thi hành “giải pháp Trung Hoa”, nghĩa là sẽ dùng biện pháp đẫm máu của Thiên An Môn. Các bác sĩ, nhân viên nhà thương, được lệnh trực 24/24 chờ đợi một cuộc đổ máu trên đường phố Leipzig.Từ hai giờ trưa, 600 thành viên của SED (Đảng Cộng sản Đức) đã chiếm đóng nhà thờ Nikolai, điểm tụ họp của cuộc biểu tình.

Dân chúng Leipzig tiếp tục đổ ra đường, hô to những khẩu hiệu “Nhân dân là chúng tôi. Chúng tôi là nhân dân”và “Chúng tôi nhất quyết ở lại” (để nói lên ý chí ở lại Đông Đức để tranh đấu chứ không xin xuất ngoại mong cầu sự yên thân của chính mình).

Sau một lễ cầu nguyện cho Hoà Bình, 70.000 người cuồn cuộn di chuyển từ nhà thờ Nikolai về hướng Nhà Hát lớn ở trung tâm thành phố. Con số khổng lồ những người tham dự biểu tình bất kể những tin đe dọa đã vượtquá sức tưởng tượng của chính phủ. Những cú điện thoạivề chính phủ trung ương xin ý kiến không được hồi âm. Nhà cầm quyền hoàn toàn bất lực.

Trong khi đó đoàn người biểu tình tiếp tục giữ tinh thần bất bạo động và tiến tới.

Sự căng thẳng lên đến cực điểm.

Khi làn sóng người tới trước Ga xe lửa Leipzig thì một sự mầu nhiệm xảy ra: Lính và Công an võ trang lùi dần và tuần tự rút đi. Hơn 70.000 ngọn nến Hoà Bình được đốt lên.

Và đoàn biểu tình giải tán trong trật tự vào lúc 20:00.

Đó là một dấu mốc lịch sử của nước Đức và của thế giới.

Ngày 9/11/1989 bức tường Bá Linh sụp đổ.

Ngày 3/10/1990 Cộng Hoà Dân Chủ Đức chấm dứt tồn tại.

Quốc gia Đức thống nhất lãnh thổ không đổ một giọt máu.

Lạy hồn thiêng sông núi để những người con của Mẹ Việt Nam cũng sáng suốt như những người dân và người lính Đức. Theo gương Thầy tôi, Thiền sư Nhất Hạnh, xin chắp tay nguyện cầu cho bồ câu trắng xuất hiện.

“Quỹ ghế ngồi” là cái kho để tham nhũng

Lê Chân Nhân (Dân trí) – Gần 50% người phải hối lộ khi đi xin việc ở khu vực công, đó là kết quả khảo sát về chỉ số hiệu quả quản trị hành chính công cấp tỉnh (PAPI) 2014 do Trung tâm Nghiên cứu Phát triển và Hỗ trợ công đồng, Trung tâm Công tác lý luận Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Chương trình phát triển Liên hiệp quốc thực hiện.


(Minh họa: Ngọc Diệp)

Đây là kết quả của một công trình khảo sát xã hội được thực hiện khách quan, khoa học, không có sự xuyên tạc. Và số liệu này chính là một bằng chứng rất thuyết phục về sự tồn tại của một trong những hình thức tham nhũng trong bộ máy công quyền.

Sau khi kết quả khảo sát được công bố, cũng có ý kiến cho rằng, thực tế còn cao hơn, hầu như ai đi xin việc cũng phải hối lộ. Tuy nhiên, không thể nói theo cảm tính, mà phải tôn trọng các công bố có căn cứ khoa học.

Nếu chấp nhận con số gần 50% hối lộ để xin việc ở khu vực công cũng đã thấy lo cho sự an nguy của nền hành chính nước nhà.

Dân gian đã truyền miệng về các thành phần đi xin việc được ưu tiên theo thứ bậc “hậu duệ, quan hệ, tiền tệ, trí tuệ”.

“Tiền tệ” có nghĩa là hối lộ. Vậy thì chỉ riêng hối lộ thôi đã chiếm gần 50% số người vào cửa công. Trên hối lộ hai bậc là “quan hệ” và “hậu duệ”, tuy chưa có khảo sát mấy chục phần trăm của hai loại này, nhưng chắc chắn tỉ lệ cũng rất cao. Vậy thì, số cán bộ công chức có “trí tuệ” chiếm tỉ lệ chẳng bao nhiêu.

Cái họa là ở chỗ này đây!

Chất lượng của nền hành chính công Việt Nam là bằng chứng hùng hồn để chứng minh rằng, cán bộ công chức “trí tuệ” chiếm tỉ lệ thấp trong tổng số công chức hiện nay.

Còn đạo đức thì thế nào? Thật khó để làm ra cái máy để đo đạo đức, nhưng có thể khẳng định rằng, còn có gần 50% người xin vào khu vực công phải đưa hối lộ thì không thể tin có đạo đức cao trong cả người nhận lẫn người đưa hối lộ.

Tiền dự án, công trình là cái kho để tham nhũng, nhưng cái “quỹ ghế ngồi” trong hệ thống nhà nước cũng là cái kho để tham nhũng. Tìm mọi cách để chiếm cho được cái ghế là tham nhũng quyền lực. Khi có quyền lực, lại bán những cái ghế khác, từ ghế con con đến ghế dựa đều có giá của nó. Loại tham nhũng này không làm cho nhà nước mất đồng nào như tham nhũng các dự án, nhưng nó gây thiệt hại kinh khủng, không thể tính hết được.

Tham nhũng ở các tập đoàn mà pháp luật đã phát hiện và trừng trị đưa ra con số cụ thể nghìn tỉ hay chục nghìn tỉ đồng. Dù lớn đến mấy cũng là tiền, có thể làm ra để bù đắp được. Nhưng tham nhũng để đưa những con người vô năng vô đức vào hệ thống nhà nước thì phácả quốc gia và không thể bù đắp được.

Điều đáng sợ là tình trạng này tồn tại trong cơ thể đất nước như một chứng bệnh nan y, chữa chạy mãi không khỏi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.