Nhập nước và nhập siêu

Posted: May 7, 2015 in Uncategorized
Tags:

(TBKTSG) – Giảm bớt nhập siêu và rộng hơn là tìm sự cân bằng trong quan hệ giao thương với Trung Quốc nổi lên như một trong những vấn đề trọng yếu về kinh tế và an ninh quốc gia khi người láng giềng phương Bắc đưa giàn khoan trái phép vào vùng biển của Việt Nam vào tháng 5 năm ngoái. Tuy nhiên, sau những quyết tâm được tỏ rõ lúc đầu, một năm đã trôi qua và tình hình có rất ít thay đổi.

� Xem thêm: Trắng tay vì nạn tham nhũng + Bảo hiểm xã hội: Nguy cơ mất trắng ngàn tỷ, nợ đọng chục ngàn tỷ.


Bốn tháng đầu năm 2015, trong khi xuất khẩu của Việt Nam sang Trung Quốc
chỉ đạt 4,9 tỉ đô la Mỹ thì nhập khẩu từ quốc gia này lại ở mức 15,6 tỉ đô. Ảnh: TL TBKTSG

Số liệu thống kê cho thấy trong bốn tháng đầu năm 2015, trong khi xuất khẩu của Việt Nam sang Trung Quốc chỉ đạt 4,9 tỉ đô la Mỹ, giảm 1,2%, nhập khẩu từ quốc gia này lại ở mức 15,6 tỉ đô la Mỹ, tăng 26%. Như vậy, chỉ trong vòng bốn tháng, nhập siêu từ thị trường Trung Quốc đã lên đến 10,7 tỉ đô la Mỹ, bằng 37% mức nhập siêu từ Trung Quốc của năm 2014.

Thực ra, nhập siêu với Trung Quốc là một đề tài rất cũ. Nhưng cho đến nay, các giải pháp xem ra chưa có gì mới trong khi bối cảnh tổng thể không còn như xưa, thiết nghĩ đặt lại vấn đề này cũng không thừa.

Nhiều người cho rằng sẽ là khập khiễng nếu so sánh nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc với việc Singapore nhập khẩu nước từ Malaysia. Tuy nhiên, cách giải quyết vấn đề của người Singapore lại có thể là những bài học cần được nghiên cứu kỹ hơn.

Ai cũng nhắc đến sự thần kỳ trong phát triển kinh tế của Singapore, nhưng không phải ai cũng biết đảo quốc này tồn tại như thế nào trong bối cảnh một quốc gia không thể tự cung cấp nước ngọt cho mình. Ngay từ ngày đầu tiên, Singapore phải phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nguồn nước từ quốc gia láng giềng. Vì thế, khi Singapore tuyên bố độc lập vào năm 1965, có vị lãnh đạo Malaysia đã nói đại khái, muốn đảo quốc nhỏ bé này quỳ gối, thì họ chỉ cần đưa tay “khóa van nước”.

May cho Singapore, có người không xem đe dọa này chỉ là lời nói suông. Người đó là Thủ tướng Lý Quang Diệu. Và ngay từ ngày độc lập đầu tiên, ông Lý đã đau đáu với việc thực hiện kế hoạch giảm sự phụ thuộc vào nguồn nước từ quốc gia láng giềng. Đến nay, từ việc phải nhập gần như hoàn toàn nước từ Malaysia, Singapore đã đa dạng hóa nguồn cung cấp nước với chiến lược “bốn vòi nước quốc gia” (four national taps), bao gồm nguồn nước mưa, nước nhập từ Malaysia, nước sử dụng lại, và nước lọc từ nước biển.

Có thể nói bài học thành công ở đây gồm tầm nhìn lãnh đạo, chiến lược đúng đắn, tổ chức và quyết tâm thực hiện, cũng như khả năng huy động nguồn lực toàn dân.

Trở lại với trường hợp Việt Nam. Cũng như Singapore với nước nhập từ Malaysia, ý tưởng chấm dứt phụ thuộc vào nguồn nguyên liệu nhập từ Trung Quốc ngay tại thời điểm này là rất khó thực hiện. Trong nền kinh tế thế giới liên lập hiện nay, các quốc gia đều phụ thuộc vào nhau ở một mức độ nào đó. Nhưng giảm bớt nhập siêu với Trung Quốc về lâu về dài là khả thi.

Điều chúng ta cần để giải bài toán khó này là các đối sách đúng đắn và quyết tâm dài hơi, trong đó vấn đề căn bản phải thực hiện là cơ cấu lại nền kinh tế. Từng doanh nghiệp cần ý thức được sự đóng góp của mình trong kế hoạch chung của đất nước. Nhưng hơn ai hết, Nhà nước cần có một chiến lược tổng thể trên bình diện quốc gia và đóng vai trò nhạc trưởng điều phối chung cho cả dàn nhạc.

Nếu ai đó trong chúng ta còn nghi ngại về điều này, hãy nghĩ đến giàn khoan 981!

Trắng tay vì nạn tham nhũng

Lê Thanh Phong (LĐ) – Tại cuộc họp thường kỳ của Bộ Tư pháp, ông Hoàng Sỹ Thành – Tổng Cục trưởng Tổng cục Thi hành án dân sự – cho biết: “Vụ Vinashin đến nay đã thi hành án được khoảng mấy chục tỉ đồng. Nhưng riêng ông Phạm Thanh Bình thì chưa thi hành án được đồng nào cả. Tài sản của ông ấy đang được kê biên để thi hành án, như một cái nhà ở Trung Hòa – Nhân Chính (Hà Nội), sau này phải tổ chức đấu giá và xác minh thêm những tài sản khác nữa”.


Đại diện Bộ Tư pháp trả lời về việc thi hành án Vinashin. Ảnh: Người Lao Động

Vụ án Vinashin được xem là trọng án kinh tế, số tiền thất thoát rất lớn, riêng tiền thi hành án lên đến 1.200 tỉ đồng. Nhưng cay đắng thay, đến nay mới thi hành án được khoảng mấy chục tỉ đồng.

Mấy chục tỉ đồng của 1.200 tỉ đồng quả là quá nhỏ, nhỏ đến mức không đáng kể. Mặc dù phiên tòa kết thúc vào năm 2012, nhưng tiền tham nhũng thất thoát vẫn chưa gom về lại cho khổ chủ là Nhà nước. Biết đến bao giờ mới thu đủ 1.200 tỉ đồng đây!

Vụ Vinashin chỉ là một trong nhiều vụ án tham nhũng được phanh phui và xử lý theo pháp luật. Các vụ án khác cũng có chung tình trạng, đó là không thu hồi được tiền tham nhũng. Tòa tuyên phạt ông Phạm Thanh Bình bồi thường 500 tỉ đồng, nhưng ông không nộp một đồng thì quả là chuyện hài hước.

Vụ án Vinashin tuy ồn ào, dữ dội ban đầu, nhưng sẽ không mấy ai còn nhớ đến số tiền phải thu lại là bao nhiêu, nhà nước có thu được không. Rốt cuộc, hàng nghìn tỉ đồng tham nhũng coi như mất gần hết. Những kẻ tham nhũng giấu hết tiền bạc của cải cho vợ con và cho mình, chờ ngày ra tù để hưởng.

Vậy thì ngay cả đối với những vụ án tham nhũng bị phát hiện, người tham nhũng đã bắt và xét xử, thì kết quả của việc chống tham nhũng mới chỉ đạt một nửa.

Chống tham nhũng, bắt được tham nhũng, nhưng không thu được tiền tham nhũng thì rõ ràng là không hiệu quả. Chỉ với vụ Vinashin thôi, sẽ thấy biết bao nhiêu con tàu trở thành đống sắt vụn, nhà nước tay trắng, nhân dân trắng tay.

Cho nên, điều quan trọng nhất chính là thực hiện cho bằng được hoạt động phòng tham nhũng. Ngăn chặn được tham nhũng xảy ra thì mới không bị tổn thất về con người và của cải. Chống tham nhũng cũng như cơ thể bị trọng bệnh, dù thuốc thang điều trị thì cũng đã tổn hao quá nhiều sinh lực.

Phòng tham nhũng không phải bằng tuyên truyền, kêu gọi mà bằng việc thiết lập một thể chế kinh tế không có đất cho tham nhũng, hoặc nếu có thì khả năng xảy ra rất thấp. Còn tồn tại tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước với những chính sách, cơ chế quản lý và điều hành như hiện nay, không thể phòng được tham nhũng.

Bảo hiểm xã hội: Nguy cơ mất trắng ngàn tỷ, nợ đọng chục ngàn tỷ

(TGTT) – Ước tính trong năm 2014, số thu BHXH, BHYT đạt hơn 193.800 tỉ đồng, tăng hơn 29.350 tỉ đồng so với năm 2013.

Tuy nhiên, tình trạng nợ đọng bảo hiểm xã hội (BHXH) vẫn đang là vấn đề khá nhức nhối, điển hình có rất nhiều doanh nghiệp hằng tháng vẫn trích tiền lương của người lao động đóng các loại bảo hiểm nhưng không nộp cho cơ quan BHXH.

Đến cuối năm 2014, cả nước có khoảng 4.000 doanh nghiệp nợ đọng BHXH với số tiền gần 11.500 tỉ đồng.

Còn theo báo cáo của Bộ trưởng Bộ LĐTBXH Phạm Thị Hải Chuyền, năm 2013, đã tiến hành khởi kiện đòi BHXH 2.460 đơn vị với số tiền 1.248 tỉ đồng. Một trong những nguyên nhân chính, có lẽ là do mức phạt lãi suất chậm đóng BHXH thấp hơn mức lãi suất vay ngân hàng nên nhiều doanh nghiệp chấp nhận chịu phạt để chiếm dụng quỹ BHXH.

Trong báo cáo đề cập đến việc khởi kiện hơn 2.000 doanh nghiệp với số tiền chỉ hơn 1.000 tỉ đồng. Con số này đem so với số tiền đang nợ đọng là rất thấp, chưa tới 1/11 con số 11.500 tỉ đồng.

Có lẽ vấn đề quản lý Quỹ BHXH cũng cần phải đưa ra xem xét lại? Trong phiên họp về tình hình quản lý và sử dụng Quỹ BHXH năm 2013, đại diện Kiểm toán Nhà nước có “gợi ý” rằng BHXH nên chú trọng quản lý ứng dụng công nghệ thông tin.

Bên cạnh đó, những con số chi phí quản lý BHXH cũng rất đáng lưu ý: Từ năm 2007 – 2013, chi phí quản lý tăng gấp 5 lần. Số tuyệt đối năm 2007 là 815 tỉ đồng, trong khi đến năm 2013 đã lên tới 3.718 tỉ – xấp xỉ 3% tổng nguồn thu.

Tính ra, chi phí bộ máy quản lý năm 2013 đã tăng 24%.

Chưa kể, có tới 1.052 tỉ đồng tiền BHXH (cả gốc và lãi) đang đứng trước nguy cơ mất trắng, do BHXH Việt Nam đã cho công ty cho thuê tài chính 2 (TC2) vay từ nhiều năm trước. Khả năng thu hồi nợ theo đại diện kiểm toán nhà nước là “Nợ ở cấp độ 5, coi như mất”.

Năm 2015, BHXH Việt Nam được giao chỉ tiêu dự toán tổng số thu là 233.665 tỷ đồng.

Trong đó, thu BHXH bắt buộc 136.028 tỷ đồng; thu BHXH tự nguyện 897 tỷ đồng; thu bảo hiểm y tế 58.028 tỷ đồng; thu bảo hiểm thất nghiệp 8.712 tỷ đồng; tiền sinh lời của hoạt động đầu tư tài chính 30.000 tỷ đồng.

Về mức đóng các khoản bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp mới nhất được áp dụng từ ngày 01 tháng 01 năm 2015:

– Mức đóng bảo hiểm xã hội: 26%, trong đó người lao động đóng 8%; đơn vị đóng 18%.

– Mức đóng bảo hiểm y tế: 4,5%, trong đó người lao động đóng 1,5%; đơn vị đóng 3%

– Mức đóng bảo hiểm thất nghiệp: 2%, trong đó người lao động đóng 1%; đơn vị đóng 1%

– Kinh phí công đoàn: 2% – doanh nghiệp đóng tất.

Trí Thức Trẻ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.