Thứ hòa bình viển vông, vô trách nhiệm

Posted: June 30, 2015 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Văn Nghĩa (VNTB) – Tờ báo dân tộc chủ nghĩa Trung Quốc, được sự chống lưng của Đảng Cộng sản Trung Quốc – Thời báo Hoàn Cầu trong tin bài về sự kiện Trung Quốc sẽ đánh dấu 70 năm kết thúc cuộc chiến tranh thế giới thứ II tại châu Á bằng cuộc diễu binh trên quảng trường Thiên An Môn đã nhấn mạnh rằng, “Trung Quốc sẽ chia sẻ trách nhiệm toàn cầu hơn nữa” và thời điểm hiện nay, chính là thời điểm mà Trung Quốc “đóng góp cho hòa bình thế giới.”

� Xem thêm: Điệp khúc: “Chắc chắn chúng ta không để ngư dân tự bơi một mình” + Việt Nam chỉ còn chọn một trong hai con đường.

Tất nhiên, tờ báo này không quên nhắc lại, đó không phải là lời nói ngoại giao, mà sự lớn mạnh của Trung Quốc chính là sự đảm bảo đó là một cam kết mang tính tôn trọng, thúc đẩy quan điểm “win – win” trên thế giới.

Cách nói của Thời báo Hoàn cầu không khác gì với quan điểm “trỗi dậy hòa bình” mà chính quyền Bắc Kinh thường riêu rao với thế giới bên ngoài để che đậy các hành vi sai trái của mình, nhất là việc nước này “quyết đoán” trong yêu sách chủ quyền lãnh hải tại Biển Đông, bất chấp luật pháp quốc tế và sự chồng lấn chủ quyền với các nước láng giềng.

Việt Nam là nước thứ 2 trong khối ASEAN gay gắt với Trung Quốc về tranh chấp chủ quyền vùng quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.

Kết quả, sự trỗi dậy hòa bình và quan điểm nước lớn của Trung Quốc đã áp đặt thô bạo yêu sách vô lý của mình qua đường khúc 9 đoạn (hay được gọi là đường chủ quyền lưỡi bò) và triển khai nhiều biện pháp cứng rắn để bảo vệ yêu sách đó. Một trong những cách để Trung Quốc khẳng định chủ quyền là sử dụng tàu cá có vũ trang hoặc tàu Hải giám để giám sát, tuần tra, bắt giữ và xử phạt một cách bất hợp pháp các tàu cá của ngư dân Việt Nam, ngay cả khi họ đang khai thác trong vùng biển (ngư trường) thuộc chủ quyền biển đảo Việt Nam.

Vừa qua, trong phiên họp Chính phủ Việt Nam thường kỳ tháng 6/2015, ông Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Quảng Ngãi Lê Quang Thích cho biết, trung bình mỗi tháng, có 4 tàu cá của tỉnh này bị Trung Quốc uy hiếp, tấn công. Theo đó, trong “6 tháng đầu năm đã có 34 tàu, 480 lượt ngư dân bị nước ngoài xua đuổi, uy hiếp, tấn công. Riêng Trung Quốc đã uy hiếp, tấn công 23 tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi, với số lượng ngư dân là 316 người,” ông Lê Quang Thích cho biết.

Ngoài ra, Trung Quốc còn ép ngư dân phải ký bản công nhận chủ quyền của nước này ở Biển Đông như đối với trường hợp tàu cá Quảng Bình mang số hiệu 93694.

Đó phải chăng là cách Trung Quốc đang thể hiện trách nhiệm của một nước lớn? Nói đúng hơn, đó là thứ hòa bình mà Trung Quốc đang dùng để chỉ về sự trỗi dậy của nước này?

Ngoài ra, Trung Quốc đang đẩy nhanh các dự án bồi lấp biển quy mô lớn tại Biển Đông, mà nói như Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Antony Blinken hôm 26/6, hành vi đó là “một mối đe dọa đối với hòa bình và ổn định,” bởi Trung Quốc đã “nỗ lực đơn phương và có tính cưỡng bức nhằm thay đổi nguyên trạng” Biển Đông.

Những việc làm của Trung Quốc không cho thấy sự hòa bình và trách nhiệm gìn giữ, thúc đẩy hòa bình nào cả, mà nó chỉ thực hiện để phá vỡ luật pháp quốc tế, đưa khu vực vào thế bất ổn định, tạo ra nguy cơ cưỡng đoạt biển Đông nhằm kiểm soát quyền lưu thông trên biển và trên không theo lối gọi “lợi ích cốt lõi” của mình.

Hẳn đấy là cách mà Trung Quốc “chia sẻ trách nhiệm nước lớn” của mình trong các vấn đề của khu vực và trên thế giới? Một cách “chia sẻ” bằng cách vơ vét chủ quyền, thực hiện bá quyền trong khu vực?

Cũng cần phải nói rằng, Trung Quốc đang cạnh tranh về quyền lực lãnh đạo với Mỹ, nhưng Trung Quốc lại quên rằng, quyền lãnh đạo của Mỹ lại được xây dựng trên niềm tin đối tác, bạn bè và đồng minh. Trong khi những tham vọng của Trung Quốc tại khu vực Biển Đông khiến cho nhiều quốc gia phải dè chừng, liên minh lại nhằm chế ngự Trung Quốc. Một minh chứng dễ dàng nhìn thấy là tại Đối thoại an ninh Shang-rila (Singapore) vừa rồi, Trung Quốc phải đối mặt với sự cô lập và lên án của nhiều quốc gia (trong đó có nước chủ nhà Singapore) khi đề cập đến cách hành xử “nước lớn” của Bắc Kinh trong vấn đề biển Đông.

Và có vẻ như Trung Quốc đang đi vào một “Chiến dịch diệt chim sẻ” trên Biển Đông, chỉ biết đơn phương thực hiện “lợi ích cốt lõi” dựa trên tiềm lực quân sự và nền kinh tế mà không chú ý giữ gìn, gây dựng mối quan hệ giữa các quốc gia. Do đó, sẽ đến lúc, Trung Quốc phải trả giá cho chính hành động dựa “lợi ích trước mắt” của mình, không chỉ là sự lên án ở các quốc gia có liên quan, mà chính bởi sự cảnh giác của các nước, đi dần đến cô lập Trung Quốc trong quan hệ chính trị.

Không lạ khi, Úc – một nước tham gia vào ngân hàng AIIB do Trung Quốc khởi xướng và có mối quan hệ hợp tác về giáo dục và kinh tế lớn với nước này, nhưng gần đây, Thủ Tướng Tony Abbott cũng đã mạnh mẽ lên án bất cứ hành động đơn phương nào của Trung Quốc nhằm thay đổi nguyên trạng ở Biển Đông.

Với Việt Nam, một nước đồng ý thức hệ, đã phải cảnh giác cao độ về Trung Quốc, khi giàn khoan HD-981 đi vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam vào năm 2014.

Mặc dù nhiều lần kêu gọi tất cả các quốc gia cần xây dựng lòng tin chiến lược, đặc biệt các nước lớn cần tôn trọng lợi ích chính đáng của nước nhỏ, tránh có những hành động làm phức tạp thêm tình hình khu vực. Nhưng điều đó có nghĩa, Việt Nam bán rẻ chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo thiêng liêng, để “để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó,” như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng khái sau vụ việc HD-981.

Và mùa hè năm nay (2015), giàn khoan HD-981 lại hướng về bờ biển Việt Nam, không bao lâu, sau khi Phiên họp lần 8 Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc ký biển bản “nhất trí thực hiện đầy đủ Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và sớm đạt được Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC); không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, duy trì quan hệ hai nước và hòa bình, ổn định ở Biển Đông.”

Đó chính là cái giá cho sự xảo biện về cái gọi là “trỗi dậy hòa bình” của Trung Quốc, một thứ “hòa bình” ngoại giao, bất chấp luật pháp quốc tế và quyền lợi của các quốc gia lân cận. Và là thứ “trách nhiệm thể hiện” trên giấy mà một nước lớn như Trung Quốc đang tìm cách rao giảng.

Chú thích: Chiến dịch diệt chim sẻ là một trong nhiều chiến dịch trong kế hoạch Đại nhảy vọt của Trung Quốc diễn ra trong 4 năm (1958 – 1962), do Mao Trạch Đông phát động. Theo quyết định thì tất cả các nông dân tại Trung Quốc sẽ xua đuổi và triệt tiêu chim sẻ – một loài được liệt kê là có hại vì chúng ăn hạt thóc lúa, gây thiệt hại cho nông nghiệp. Kết quả, mùa vụ năm sau khá hơn năm trước vì không còn chim sẻ, nhưng họ đã quên đi một sự thật là chim sẻ ăn châu chấu. Sự biến mất của chim sẻ tỉ lệ nghịch với sự “trỗi dậy” của châu chấu, và mùa màng sau đó bị hủy hoại vì nạn châu chấu là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến 30 triệu người chết đói trong giai đoạn 1959 – 1961.

[:-/] Điệp khúc: “Chắc chắn chúng ta không để ngư dân tự bơi một mình” (VNTB) theo GDVN – “Chắc chắn, chúng ta sẽ không thể để cho ngư dân tự bơi một mình được” – Chủ tịch Trương Tấn Sang nhấn mạnh tại buổi tiếp xúc với cử tri Q.1, TP.HCM sáng 29/6, sau khi kỳ họp thứ 9 – Quốc hội khóa 13 vừa kết thúc.

Người đứng đầu Nhà nước đã nhấn mạnh: Trong khả năng của mình, Nhà nước luôn hỗ trợ hết mình bà con ngư dân. Điều đó thể hiện ở việc đội tàu công suất lớn của người dân ngày càng gia tăng. Thế nhưng, trong các chính sách này, vẫn còn nhiều thủ tục rườm rà, nhiêu khê cần phải khắc phục.

Trước ý kiến cho rằng, Việt Nam đã phản ứng không mạnh mẽ cho việc Trung Quốc đã liên tục gây hấn trên biển Đông, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đáp: Vấn đề này với Trung Quốc đã từng có nhiều cuộc đàm phán nảy lửa, chứ không phải chỉ là những lời phản đối đơn giản.

“Cả hệ thống chính trị của chúng ta đều đã làm việc đối với các sự việc có liên quan đến Trung Quốc, nhiều nước khác, chứ không phải chỉ riêng Bộ Ngoại giao…” – Chủ tịch nước nói.

Trước phản ánh của cử tri khi cho rằng, bộ máy và cán bộ công chức của Nhà nước quá cồng kềnh, Chủ tịch nước đã chia sẻ: Cần phải tinh giảm biên chế để tiến hành cải cách tiền lương. Bởi lẽ, trong những năm vừa qua, để duy trì một bộ máy như vậy, chúng ta phải chi thường xuyên chiếm đến 72% tổng ngân sách Nhà nước.

Ngoài ra, Việt Nam còn phải đi vay nợ để chi thường xuyên, chi cho đầu tư phát triển. “Tôi báo động chuyện này để các cử tri cùng góp sức. Nếu có phê phán chúng tôi cùng đành chịu. Nợ công mà còn tăng thêm lên nữa thì coi chừng đổ vỡ. Rất nguy hiểm” – Chủ tịch nước bày tỏ.

Cuối cùng, Chủ tịch nước đã thẳng thắn kêu gọi: Trong các buổi tiếp xúc cử tri, cán bộ và Bí thư lúc nào cũng có nhiều, nhưng ra ngoài thì tỷ lệ dân ngày càng nhiều. Vậy thì tại sao, những sự thật, tâm sự đúng đắn của người dân không mang đến đây?

“Tôi hiểu trong các buổi tiếp xúc cử tri luôn có chọn lọc vấn đề, nhưng đừng đến mức sự thật cũng không dám nói ra, sẽ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Nhà nước và nhân dân, nên hãy nói những sự thật, tâm sự của người dân” – Chủ tịch nước kết luận.


Trương Tấn Sang: Sai lầm lớn nhất của người lãnh đạo là không biết sự thật
Nguyễn Tấn Dũng: Tuyệt đối không để hình thành tổ chức chính trị đối lập trong nước.

[:-/] Câu nói của Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son thể hiện rõ pháp luật không hề tồn tại ở Việt Nam (FB Nguyễn Tiến Trung) – Đọc được ý kiến của bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son thấy có nhiều vấn đề phải bàn quá.

Việt Nam chỉ còn chọn một trong hai con đường

Thiện Tùng (Basam) – Để đến nước nầy mà thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh nói tỉnh bơ: “Càng căng thì phải càng độc lập tự chủ”. “Càng căng thì không bao giờ để bị kéo vào những liên minh với nước nầy để chống lại nước khác”. Một câu nói buông xuôi, xa rời thực tế, chỉ có giá trị an ủi.

Nhìn thực trạng, VN có “độc lập, tự chủ” đâu mà giữ?! Nếu đã độc lập tự chủ sao thời gian qua phải khổ công tính chuyện “thoát Trung”?

Hãy nhìn trên đất liền, biển, đảo Việt Nam, như tầm ăn dâu, Trung Quốc đang gậm nhấm cùng khắp. Việt Nam đang lệ thuộc Trung Quốc về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội. Họ luôn giở giọng kẻ cả, xem Việt Nam như thuộc địa hay chư hầu của họ – thật tủi hổ.

Nếu chỉ nói “không liên minh liên kết với nước nầy để chống nước khác” là sự khờ khạo, Trung Quốc đang cười hiếp mắt về câu nói nầy. Không thể nói thế, phải nói “Không liên minh với nước nầy để chống nước khác với điều kiện nước khác đừng ỷ mạnh ăn hiếp tôi”. Trung Quốc đang ỷ mạnh ăn hiếp tôi thì tôi không chỉ liên minh với một nước – mà nhiều nước, để tự vệ, chớ chẳng lẽ ở đó chịu chết? phải phản ứng sinh tồn.

Xâm lược mềm trên đất liền !?

Xin lãnh đạo Việt Nam nói chung, thứ trưởng Bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh nói riêng, hãy nhìn trong đất liền và biển đảo xem, đất nước Việt Nam có độc lập được với Trung Quốc không, đừng nói để an ủi nữa ?!

Trung Quốc đang gây sự ở Biển Đông, Nga đang gậy sự ở Ukraine, cả hai đang bị thế giới cô lập, buộc họ phải liên minh liên kết với nhau. Cho dầu đó là sự liên minh ma quỷ, nhưng khi ma quỷ liên kết với nhau thì người đời cũng khó yên với chúng.

Ngoài cài cấm người trên đất liền, TQ tuyên bố: trừ hải phận của mỗi quốc gia, phần còn lại của Biển Đông thuộc TQ. Vì muốn đủ mạnh chống Mỹ, Nga mặc nhận với TQ về đường lưỡi bò ấy, ngược lại TQ mặc nhận với Nga về Ukraine. Trung Quốc và Nga chuẩn bị cùng tập trận ở biển Đông để thị uy với các nước Asean có nguồn lợi ở Biển Đông nói chung, với Mỹ nói riêng.

“Đơn thương độc mã” Trung quốc không dám làm liều, chớ có Nga hậu thuẫn thì TQ không còn ngán ai, kể cả Mỹ.

Về phía Mỹ và đồng minh của họ, dầu mạnh tới đâu, Mỹ cũng phải thận trọng hơn khi Nga và Trung Quốc liên kết với nhau. Hơn nữa, Mỹ cũng đã từng nói: họ không can dự vào việc tranh chấp hải đảo của các nước trong khu vực biển Đông mà họ chỉ quyết duy trì đường hàng hải quốc tế ở đây thôi. Vậy thì nếu TQ cưỡng chiếm thêm quần đảo Trường Sa của Việt Nam nữa thì chắc gì Mỹ can thiệp? Việt Nam bao giờ cũng coi TQ là bạn, là đồng chí thì Mỹ can thiệp làm gì cho thêm rắc rối.

Để đến nước nầy, Việt Nam không còn đu dây được nữa, chỉ phải chọn một trong hai phương án:

1/ Tiếp tục chơi thân với Trung quốc để mong họ “thương nhờ ghét chịu”, dầu mất luôn Trường Sa hay cả đất nước VN trở thành thuộc địa của Trung Quốc cũng đành cam phận.

2/ Liên minh hay liên kết với Mỹ và các nước để từng bước “thoát Trung”, ngăn chặn hành vi xâm lược mềm của Trung Quốc – “mềm nắn, rắn buông” là bản chất cố hữu của giới cầm quyền Trung Cộng. Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ngày nay tương tợ như Việt Nam Cộng hòa trước kia, nếu không khéo về mặt ngoại giao, Việt Nam sẽ là “sân thi đấu” của các cường quốc – chết nữa ?!

Đất nước đang bị Trung Quốc xâm lấn, kinh tế lâm nguy, xã hội bất an…, lãnh đạo chia bè chia cánh tranh giành quyền lực, đang chúi mũi tính chuyện chia ghế ở đại hội 12 .v.v… Thử hỏi còn bất hạnh nào hơn đối với dân tộc Việt Nam ?!

Viet-studies

Phó Chủ tịch Quốc hội: ‘Không phải lúc nào cũng hô hào đánh nhau’ (VTC 29-6-15) — Dí dỏm không thua gì Hùng móm! Quốc hội dứt khoát không thể có thị phi, gian dối, rơi vãi cả sự tôn nghiêm (GD 29-6-15)

Chuyên gia ngoại giao: Tổng Bí thư thăm Mỹ hoàn tất chặng đường 20 năm hàn gắn quan hệ Việt – Mỹ (VTC 29-6-15) — P/v Nguyễn Hồng Thao

Chủ tịch nước: ‘Đã đàm phán nảy lửa về chủ quyền Biển Đông’ (VnEx 29-6-15)

Khi Thủ tướng không vui (NLĐ 29-6-15) — Cả nước có bổn phận làm Thủ tướng vui?  Chúng ta đang sống trong cái chính thể gì vậy?

Tăng trưởng khá nhờ đẩy mạnh khai thác dầu khí (PLTP 29-6-15) — Lấy vốn đem tiêu xài thì có gì mà hãnh diện?

Tự kiểm tra, Hà Nội chưa phát hiện ra tham nhũng (ĐV 29-6-15) – Hahaha!

Đồ thị cho thấy ngành du lịch Việt Nam đang lâm nguy (TTVN 29-6-15)

Thiếu hụt nhân lực công nghệ thông tin ở mức báo động đỏ (VnEx 29-6-15) — Có bao nhiêu nhân lực thì dồn hết vào công tác tạo dựng “tường lửa” để bảo vệ chế độ thì còn ai đâu để làm việc khác?

“Dùng Facebook để nói xấu Đảng, Nhà nước cần phải bị nghiêm trị” (VTC 29-6-15) — Xin định nghĩa: Thế nào là “nói xấu”?

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.