Thông điệp của Hoa Kỳ khi mời Tổng Trọng: đi với Mỹ, đảng sẽ sống!?

Posted: July 10, 2015 in Uncategorized
Tags:

(Danlambao) – Việc Tổng thống Hoa Kỳ đi ra ngoài truyền thống ngoại giao, đồng ý gặp Tổng bí thư đảng CSVN tại Tòa Bạch Ốc, tiếp đón một người không giữ vị trí chính thức trong chính phủ là một thông điệp chính trị có tính đoán. Thông điệp đó là: Chính quyền Obama công nhận vai trò lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản và tư thế lãnh tụ của ông Nguyễn Phú Trọng.

� Xem thêm: Vài lời tâm sự về chuyện công du của các quan chức Việt Nam + Việt Nam thay đổi thế nào sau chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng.

Hành động tiếp đón Nguyễn Phú Trọng của Obama tại phòng Bầu Dục đã bị Dân biểu Zoe Lofgren đặt vấn đề, thái độ “trọng thị” dành cho người đứng đầu một đảng độc tài, đã vi phạm nhân quyền trầm trọng trong suốt nhiều năm qua, đã bị nhiều nhà tranh đấu nhân quyền phê phán và cho đó là một phần thưởng không đáng cho cái giá phải trả.

Việc tiếp đón và thông điệp bảo đảm an toàn chính trị của Hoa Kỳ đối với đảng CSVN là kết quả của một tiến trình đàm phán lâu dài. Không ai biết rõ nội dung chi tiết từ đầu đến cuối của tiến trình đàm phán này – đằng sau cánh gà sân khấu chính trị Hoa Kỳ đã đòi hỏi những gì, đảng cộng sản tương nhượng nhiều hay ít???

Tuy nhiên người ta có thể thấy được những kết quả như sau:

1. Phùng Quang Thanh, người đứng đầu lực lượng quân đội và là kẻ thần phục, nịnh bợ Bắc Kinh nhất bị gạt ra khỏi sân khấu chính trị, ra khỏi mọi hoạt động quốc phòng, ngoại giao, lễ lạc.

2. Đoàn tùy tùng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, một tay giáo điều và bảo thủ số một của đảng cộng sản, lại bao gồm hầu hết các đảng viên thuộc về phe cánh của Nguyễn Tấn Dũng, là phe cánh mà Hoa Kỳ nghĩ rằng có thể lôi kéo ra khỏi quỹ đạo Bắc Kinh bằng những con số $$$ đính kèm theo 3 chữ viết tắt TPP. (1)

3. Tầm nhìn chung về Quan hệ Quốc phòng Việt Nam-Hoa Kỳ đã được tuyên bố với những cam kết gia tăng quan hệ quốc phòng Việt Mỹ. (2)

4. Tuyên bố về Tầm nhìn chung Việt Nam – Hoa Kỳ trong đó hướng đến quan hệ Đối tác Toàn diện. (3)

Trong tầm nhìn chung Việt-Mỹ này, 2 cam kết quan trọng nhất đánh dấu cho bước đầu của con đường gần Mỹ xa Tàu và bảo đảm sự sống còn của đảng cộng sản nếu bước theo con đường đó:

– Hai nước nhấn mạnh cam kết phối hợp trong nhiều lĩnh vực, trong đó có việc xử lý các mối đe dọa an ninh phi truyền thống, hợp tác an ninh hàng hải, nhận thức trong lĩnh vực hàng hải, thương mại quốc phòng và chia sẻ thông tin, tìm kiếm và cứu nạn, hỗ trợ nhân đạo, cứu trợ thảm họa và trao đổi công nghệ quốc phòng.

– Việt Nam và Hoa Kỳ mong đợi phối hợp chặt chẽ với các bên tham gia đàm phán khác để hoàn tất sớm nhất có thể Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) toàn diện, nhiều kỳ vọng và tiến hành những cải cách mà thấy có thể cần thiết nhằm đáp ứng tiêu chuẩn cao của Hiệp định TPP, kể cả khi cần thiết đối với các cam kết liên quan tới Tuyên bố của ILO năm 1998 về Nguyên tắc cơ bản và Quyền tại nơi làm việc… 

Hai nước quyết tâm thực hiện một Hiệp định TPP có chất lượng cao, cân bằng, đáp ứng lợi ích của tất cả các bên và tạo nên một khuôn khổ mới, lâu dài và cùng có lợi cho hợp tác kinh tế và thương mại giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, đồng thời tạo xung lực mới cho hợp tác kinh tế khu vực và đóng góp vào hợp tác và thịnh vượng trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Đặc biệt trong tuyên bố này, phía nhà nước CSVN đã buộc phải cùng với Hoa Kỳ ghi nhận vai trò của cộng đồng người Việt quốc gia tị nạn cộng sản: Hai nước ghi nhận thành công của cộng đồng người Việt Nam tại Hoa Kỳ và nhiều đóng góp của họ đối với sự phát triển của Việt Nam và Hoa Kỳ cũng như đối với mối quan hệ song phương tốt đẹp hơn giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.

Rõ ràng, tháng 7 năm 2015, không phải tại Sài Gòn hay Hà Nội, mà tại Washington DC, một sự kiện đánh dấu bước ngoặt quan trọng đối với cục diện chính trị của Việt Nam, trong đó có số phận của đảng CSVN.

*

Đối với 90 triệu người dân Việt Nam, mọi cam kết, nhượng bộ, chiều hướng gần Mỹ xa Tàu… là những chỉ dấu tích cực cho công cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ và độc lập, toàn vẹn lãnh thổ. Nhưng số phận của dân tộc sẽ không bao giờ khá hơn nếu số phận đó được đặt để hoàn toàn trong bàn tay, trong sự thương thảo, định đoạt của chính phủ Hoa Kỳ và tập đoàn cai trị cộng sản.

Mọi hứa hẹn, thương thảo cũng không có gì bảo đảm khi Obama không còn tại chức, đảng Cộng hoà thay thế đảng Dân chủ, và chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ thay đổi theo từng nhiệm kỳ 4 năm và nhu cầu kiếm phiếu của các chính trị gia Mỹ.

Chúng ta có thể xem Hoa Kỳ như là đồng minh và dựa vào những điều hứa hẹn, hoan nghênh, cam kết giữa hai nước về nhân quyền để làm bàn đạp vận động quốc tế cho việc đấu tranh và cùng lúc luôn nhớ rằng giữa những mỹ từ chính trị, những người tù như Tạ Phong Tần, Bùi Minh Hằng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Việt Khang, Nguyễn Ngọc Già… vẫn còn bị đày đoạ trong ngục tù:

– Hai nước hứa hẹn tiếp tục ủng hộ việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người và ủng hộ việc duy trì đối thoại tích cực, thẳng thắn và xây dựng về quyền con người nhằm tăng cường hiểu biết lẫn nhau và thu hẹp khác biệt.

– Hai nước khuyến khích sự hợp tác hơn nữa nhằm bảo đảm rằng mọi người, bao gồm cả những thành viên của các nhóm dễ bị tổn thương, không phân biệt giới, chủng tộc, tôn giáo hoặc khuynh hướng giới tính, và bao gồm cả người tàn tật, được hưởng đầy đủ các quyền con người.

– Hoa Kỳ hoan nghênh những nỗ lực hiện nay của Việt Nam hài hòa hóa luật với Hiến pháp 2013 và các cam kết quốc tế mà Việt Nam thực hiện nhằm phát triển toàn diện đất nước, kể cả trong việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người và các quyền tự do cơ bản.

– Hoa Kỳ hoan nghênh việc Việt Nam phê chuẩn Công ước về chống Tra tấn và các Hình thức Đối xử hoặc Trừng phạt Tàn bạo, Vô nhân đạo hoặc Hạ nhục Con người và Công ước về Quyền của Người Khuyết tật, và hai nước mong muốn thúc đẩy hợp tác kỹ thuật trong lĩnh vực này.

Chúng ta không bao giờ là xem Hoa Kỳ hay bất kỳ một cường quốc nào khác là một cứu tinh vì chúng ta hiểu rằng họ luôn luôn đặt quyền lợi của đất nước họ lên trên hết, cũng như chúng ta luôn luôn đặt quyền lợi của Việt Nam lên trên hết.

Về phía đảng CSVN, chúng ta cũng biết quá rõ là đảng cộng sản Việt Nam chưa từng và sẽ không bao giờ đặt tổ quốc Việt Nam lên trên quyền lợi của đảng và quyền cai trị độc tôn của đảng. Mọi cam kết của bất kỳ cá nhân hay tập thể lãnh đạo cộng sản nào cũng đều cần được nhắc đi nhắc lại nhiều lần câu nói của cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: “đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.”

Do đó, trước những biến chuyển về tình hình chính trị, chúng ta có thể hoan nghênh những nỗ lực này hay hứa hẹn nọ, chúng ta có thể khai dụng những biến chuyển chính trị để kéo Việt Nam ra khỏi quỹ đạo nô lệ Bắc Kinh mà đảng CSVN đã gây ra từ thời Hồ Chí Minh cướp chính quyền cho đến nay, để mở cơ hội cho những tranh đấu về quyền con người và quyền làm chủ vận mạng đất nước. Đó là thái độ cần phải có của chúng ta. Chúng ta không bao giờ đặt hết kỳ vọng của mình, giao trọn tương lai đất nước thân yêu này vào tay một người Mỹ mang tên Barack Obama và một người cộng sản mang trên Nguyễn Phú Trọng.

(1) http://danlambaovn.blogspot.com/2015/07/chuyen-my-du-cua-cung-vua-nhung-do-phu.html
(2) http://cadn.com.vn/news/102_132634_vie-t-nam-hoa-ky-ky-tuyen-bo-ta-m-nhi-n-chung-ve-quan-he-quo-c-pho-ng.aspx
(3) http://danlambaovn.blogspot.com/2015/07/toan-van-tuyen-bo-ve-tam-nhin-chung.html

Vài lời tâm sự về chuyện công du của các quan chức Việt Nam

FB Đặng Xương Hùng(Basam) – Đàm phán về hình thức lễ tân đón tiếp là nỗi khổ của ngoại giao Việt Nam mỗi khi chuẩn bị cho chuyến đi của một vị quan chức cao cấp đi thăm nước ngoài.


Nối thêm thảm đỏ có sẵn trên máy bay VN bằng photoshop

Ở trong nước các vị đều thuộc hàng hét ra lửa, đi đâu cũng kẻ rước người đưa, tiền hô hậu ủng. Nhưng khi ra nước ngoài các vị chỉ thuộc hàng khách không mời mà đến. Nên thật là khổ cho các sứ quán đến xin xỏ, nài nỉ lễ tân của bạn. Các đoàn tiền trạm để chuẩn bị cho các chuyến đi này, nội dung chuyến đi thì thông qua nhanh chóng, phần lễ tân thì vô cùng vất vả. Điện đi, điện lại nào là bạn chỉ chấp nhận đón tiếp thế này thôi, nào là cố gắng đề nghị bạn nâng cao lên cho xứng tầm chức vụ. Nhiều khi cán bộ đi đàm phán phát ngượng về những phát biểu thẳng thắn của bạn.

Chắc chắn Đại sứ Phạm Quang Vinh cũng đã vất vả không kém. Và hình thức đón tiếp ông Trọng ở sân bay là cao nhất trong khả năng của ông Vinh rồi.

Thảm đỏ hay không thảm đỏ cũng chỉ là những cố gắng gỡ gạc sứ quán tại Mỹ muốn làm đẹp lòng thêm ông Trọng mà thôi. Bạn không làm thì mình tự làm, tự sướng, nhằm nâng cao sĩ diện mà người trong cuộc ngấm ngầm hiểu nhưng không dám nói ra. Thông tấn xã Việt Nam cũng thế thôi, cũng là thiện ý, chả gì đây cũng là chuyến đi lịch sử để đời của ông. Chỉ tội đông người nhìn vào quá. Nhưng thôi, cho dù thiện ý hay ác ý thì cũng chứng tỏ là toàn dân, cả trong và ngoài, rất quan tâm đến chuyến đi của ông. Thậm chí mong đợi của họ giống nhau đó là một sự đổi thay cho Việt Nam sau chuyến đi này. Người thì mong nó đổi thay theo hướng này, người thì mong nó đổi thay theo một hướng khác.

Hãy quen dần với tư duy phương Tây đi, nội dung mới là quan trọng, lễ tân chỉ là hình thức.

Dân tộc này, cả người quý ông, lẫn người ghét ông đều mong ông làm điều gì đó khác hẳn với những gì ông đã làm từ trước đến nay.

Chúc ông thành công.

Việt Nam thay đổi thế nào sau chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng

Người Buôn Gió(Basam) – Hoa Kỳ lâu nay vẫn bị ĐCSVN coi là thế lực thù địch lớn nhất. Bởi vậy chuyến đi của phái đoàn Nguyễn Phú Trọng phải được toàn đảng CSVN tinh toán, cân nhắc đi đến đồng ý. Có nghĩa trước đó đã có nhiều cuộc bàn thảo kỹ càng trong nội bộ. Có nâng cấp quan hệ với Hoa Kỳ hay không, quan hệ thế nào, quan hệ mang lại lợi hại ra sao, sẽ ký kết hợp tác những gì…

TBT Nguyễn Phú Trọng vốn là kẻ giáo điều cộng sản bậc nhất ở Việt Nam hiện nay. Tư tưởng luôn cảnh giác Hoa Kỳ có trong Nguyễn Phú Trọng cách đây hàng chục năm. Vào những buổi ban sơ của hiệp định thương mại Mỹ Việt, lúc đó Nguyễn Phú Trọng trong vai trò phó chủ tịch hội đồng lý luận trung ương. Một chức vụ lớn về tư tưởng của ĐCS, Trọng đã có ý kiến đề nghị cảnh giác trước việc ký kết hiệp định thương mại Việt Mỹ.

Thế nhưng, gần hai mươi năm sau. Trên cương vị cao nhất của ĐCSVN, Nguyễn Phú Trọng dẫn bầu đoàn sang Hoa Kỳ để mong được ký kết nhiều hiệp định thương mại lớn hơn rất nhiều nữa. Chẳng hạn như hiệp định thương mại TPP.

Điều gì đã khiến Nguyễn Phú Trọng làm vậy. Đó là tình hình kinh tế của Việt Nam đang ở mức thảm hại và việc Trung Quốc  gia tăng đe doạ chiếm đoạt biển Đông. Nhân dân Việt nam sục sôi đòi hỏi ĐCSVN phải có liên kết với Hoa Kỳ để giải quyết hai vấn đề bức bối là kinh tế và chủ quyền. Áp lực từ phía người dân đòi hỏi quan hệ với Hoa Kỳ ngày càng tăng cao. Nhưng ĐCSVN vẫn chần chừ, không quyết bao nhiêu năm nay việc quan hệ chiến lược với Hoa Kỳ. Đến bây giờ CSVN mới quyết định.

Bởi quan hệ với Hoa Kỳ để giải quyết được hai vấn đề đó, thì vấn đề tồn tại của ĐCSVN sẽ ở đâu. ?

Câu hỏi hoài nghi về sự tồn tại của ĐCSVN tương lai sẽ ra sao khi hợp tác với Hoa Kỳ là nỗi lo của toàn thể đảng CSVN. Khi câu hỏi này chưa được thoả đáng, thì dẫu kinh tế Việt Nam có quay lại thời bao cấp gạo châu, củi quế hay Trung Quốc có đánh chiếm nốt Trường Sa như năm 1988 thì cũng chưa thể khiến người cộng sản động lòng.

Dường như Hoa Kỳ đã có một chính sách để bảo đảm an toàn cho ĐCSVN trong tương lai. Một chính sách không hề mới, bởi Hoa Kỳ đã từng làm với Trung Quốc trước kia.

Để minh chứng cho ví dụ ấy sẽ được đảm bảo, Hoa Kỳ mời TBT Nguyễn Phú Trọng đến phòng Bầu Dục để hội đàm, ký kết, thương thảo những hiệp định đã được hai bên chuẩn bị qua nhiều lần trao đổi trước đó.

Một cách gián tiếp tỏ thiện chí của Hoa Kỳ là ngầm công nhận vai trò lãnh đạo của cộng sản Việt Nam. Đó là điều khiến cho toàn đảng CSVN cảm thấy yên tâm khi hợp tác với Hoa Kỳ. Trong đầu những người CSVN chắc đã thở phào nhẹ nhõm, nếu CS Trung Quốc hợp tác với Hoa Kỳ mà vẫn tồn tại hàng chục năm đến giờ. Thì người cộng sản VN chả có gì phải lo ngại cho tương lai mấy mươi năm nữa của họ, khi quan hệ với Hoa Kỳ.

Các thắc mắc, hoài nghi của ban lãnh đạo  ĐCSVN đã được giải quyết. Hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ mà vẫn tồn tại cai trị đất nước.

Chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Hoa Kỳ năm 2015 cũng như chuyến đi của Đặng Tiểu Bình đến Mỹ năm 1979. Nếu chuyến đi của Đặng là nhằm ngăn chặn ảnh hưởng của Liên Xô tại Đông Nam Á. Thì chuyến đi này của Trọng lại nhằm ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc tại Đông Nam Á.

Như thế nếu có xung đột căng thẳng với Trung Quốc, chẳng những CS Việt Nam không sợ Hoa Kỳ can thiệp làm mất chế độ. Trái lại còn được Hoa Kỳ yểm trợ để đứng vững hơn.

Hoa Kỳ vẫn thực dụng như họ từng thực dụng.

Người Trung Quốc đã biết tận dụng khoảnh khắc mâu thuẫn Xô – Mỹ lúc đó để kiếm những cơ hội phát triển kinh tế, quốc phòng cho mình thành một cường quốc như ngày nay. Liệu những người cộng sản Việt Nam có làm được như vậy không. ? Họ có phát triển được kinh tế, bảo đảm được chủ quyền mà vẫn giữ vững vai trò cai trị đất nước hay không.?

Tuy chính sách, bước đi của CSVN hôm nay có phần giống với Trung Quốc trước kia. Nhưng thời điểm khác nhau, nội bộ khác nhau, nhân dân khác nhau….không ai có thể biết được trước sẽ thế nào.

Trước mắt sau chuyến đi này, Việt Nam có nhiều thay đổi về kinh tế, giáo dục, nhân quyền, quốc phòng….một số văn bản luật.

Nhưng chỉ hai vấn đề thay đổi lớn nhất là chính sách kinh tế và chính sách quốc phòng. Còn các vấn đề còn lại như nhân quyền, tôn giáo, giáo dục, y tế sẽ được thay đổi một cách dè dặt theo kiểu ban ơn nhỏ giọt để xoa dịu dân chúng và giảm bức xúc của những thượng nghị Hoa Kỳ.

Tái bút: – Nếu trường hợp của Việt Nam hôm nay tương tự như Trung Quốc, đợt tới đây có thể Việt Nam sẽ có thêm vài đảng phái được phép hoạt động như Trung Quốc bây giờ đang có 9 đảng được chính thức công nhận hoạt đông. Đó là lý do vì sao một mặt Hoa Kỳ nâng cấp quan hệ với CSVN nhưng vẫn có những gặp gỡ với các nhà bất đồng chính kiến, các lãnh đạo đảng phái Việt Nam.

Để phòng ngừa trường hợp này đến, trong trường hợp không thể dùng biện pháp bắt bớ, bỏ tù vì tội lập đảng. Cộng Sản Việt Nam ra tay tăng cường ráo riết dùng dư luận để vu vạ tư cách những người đấu tranh có khả năng thu hút. Đặc biệt cộng sản VN chú trọng tới việc lợi dụng tính tranh giành ảnh hưởng của các đảng phái, nhóm hội để  khoét mâu thuẫn cho đấu đá, chỉ trích nhau, tự mình giảm giá trị trong mắt quần chúng nhân dân. 

Với số đông quần chúng nhân dân thấy xe bia đổ chạy ra hôi, thấy ăn miễn phí chen nhau chật cứng đường, hoặc đẩy bật nhau để giành đồ ăn tự chọn đồng thời vẫn ca ngợi lãnh tụ Hồ Chí Minh hay ĐCSVN, thì một chút thay đổi kinh tế sẽ khiến họ ơn Đảng, một chút thay đổi quốc phòng sẽ khiến họ tự hào mang dòng máu một dân tộc quật cường, bách chiến, bách thắng. Và như thế đương nhiên họ không bao giờ là lực lượng chống đối lại ĐCSVN vinh quang mà HCM dày công tạo dựng.

Con đường đi đến dân chủ phía trước vẫn gian nan. Nhưng may mắn trong hàng ngũ đấu tranh dân chủ còn có nhiều người tài, đức, có học thức, có tâm với đất nước. Ngày càng đông dân chúng chán ghét sự cai trị của ĐCSVN. Cho nên sẽ còn nhiều hy vọng.

Tiếc cho anh Gió là tình hình diễn biến thế này, giấc mơ yên bình mở quán bán hàng ăn, nuôi gà chọi, trồng rau của anh Gió lại trở nên xa hơn một chút. 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s