Kỷ luật lạ kỳ!

Posted: July 23, 2015 in Uncategorized
Tags:

Hà Văn Thịnh (Dân Luận) – “Vụ cây xanh” ở Hà Nội, xét về môi trường sống, là vụ việc mang tính phá hoại nặng nề nhất; xét về tính ổn định xã hội, là làm tổn thương lớn nhất đến niềm tin và sự kỳ vọng của hàng triệu con người; xét về mặt quản lý, là sự cẩu thả vô trách nhiệm chưa từng thấy của một hệ thống quản trị hết sức quan liêu, tắc trách; xét về hệ lụy, là đã làm xói mòn nghiêm trọng đến tính ổn định lâu dài…

� Xem thêm: Màu mè + Bao giờ chúng ta thôi ăn cắp?

Chính vì thế, mới đây, UBND thành phố Hà Nội đã ra thông báo về việc kỷ luật tất cả những cán bộ, nhân viên có liên quan. Dư luận đồng tình về việc xử lý trách nhiệm, nhưng cũng có không ít ý kiến thắc mắc về các hình thức kỷ luật…

Theo báo TT, 21.7.2015, 9:14 GMT+7, UBND TP Hà Nội cho biết rằng ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch TP và ông Nguyễn Quốc Hùng, Phó chủ tịch, đều “nghiêm túc kiểm điểm, nhận trách nhiệm cá nhân”; Giám đốc Sở Xây dựng Lê Văn Dục “nghiêm túc kiểm điểm, nhận trách nhiệm cá nhân trước UBND thành phố” và Phó GĐ Sở Xây dựng Hoàng Nam Sơn tự nhận hình thức khiển trách nhưng đã bị UBND TP Hà Nội kỷ luật với hình thức cảnh cáo.

Văn bản trên cũng cho biết có một trưởng phòng và một phó phòng bị giáng chức; riêng ông Trần Ngọc Hùng, Trưởng phòng Kỹ thuật giám sát cây xanh, Ban duy tu các công trình hạ tầng đô thị, chịu hình thức kỷ luật cách chức…

Hầu hết các quan chức của Tổng Công ty cây xanh đều chịu hình thức kỷ luật “kiểm điểm sâu sắc” hoặc khiển trách; chỉ duy nhất một nhân viên là ông Lê Trung Ngọc, nhân viên Phòng Quản lý hạ tầng kỹ thuật môi trường và công trình ngầm tự kiểm điểm và đề nghị được chấm dứt hợp đồng lao động. UBND TP yêu cầu Giám đốc Sở Xây dựng xem xét, xử lý buộc thôi việc….

Xem văn bản “kỷ luật” trên đây mới hiểu đúng và đủ những điều cha ông đã dạy hàng trăm năm trước về nghĩa của các cụm từ giơ cao đánh khẽ, thấp cổ bé họng(!); bởi sau cùng, chỉ duy nhất một dân đen là ông Lê Trung Ngọc bị buộc thôi việc.

Một sự kiện động trời, làm tốn biết bao giấy mực của báo chí, làm dấy lên biết bao cuộc biểu tình, diễu hành lớn nhỏ, làm bức xúc hàng triệu người dân cả nước, làm hoen ố hình ảnh của một thủ đô văn hóa, làm cả loài người phải ngơ ngác trước cách thức của cái gọi là “bảo vệ môi trường” có một không hai trong thế giới văn minh…; vậy mà, chỉ kỷ luật có mỗi… “cậu đánh máy” là Lê Trung Ngọc?

Thử hỏi, nếu Giám đốc Sở Xây dựng, Chủ tịch TP Hà Nội không phê duyệt đề án chặt hạ 6.700 cây xanh thì có ai dám nhấc tay động dao búa? Để chặt một cái cây như thế, riêng tiền đánh dấu X lên thân cây – như kiểu tuyên án tử hình, đã phải chi phí đến… 670.000 đồng, đưa tổng chi phí tiền đánh dấu X lên tới 4,5 tỷ đồng (http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/ha-noi-chat-cay-hoang-voi-tien-ty-son-phet-3239064/)!

Con số khủng khiếp trên cho việc đánh dấu vẫn chưa là gì nếu biết rằng, để chặt hạ một cây xà cừ có đường kính trên 120cm, ngân sách thành phố sẽ chi 25 triệu đồng tiền chặt, 10 triệu đồng tiền đào gốc; còn nếu chỉ cắt tỉa thì chi phí sẽ là 13,3 triệu đồng (baodatviet.vn, đã dẫn)!…

Rõ ràng, việc kéo cưa để cưa cho ra vô khối tiền ngân sách, vung dao chặt phá cho bằng được hàng ngàn cây xanh, phá hủy cho bằng hết môi trường xanh, sạch của thủ đô; không thể không có sự can dự trực tiếp của ông Giám đốc Sở Xây dựng và ông chủ tịch thành phố!

Từ thuở loài người biết nói, có lẽ, chưa có ai nghe thấy bao giờ hình thức kỷ luật nhận trách nhiệm cá nhân, nghiêm túc kiểm điểm, rút kinh nghiệm sâu sắc.

Đất nước có cả bầy sâu suốt ngày cứ nghiêm túc kiểm điểm chả trách gì cứ mãi nghèo hèn. Làm sao khá nổi một khi sự sai lầm mang tính phá hoại, vô văn hóa diễn ra khắp cả hệ thống từ trên xuống dưới mà chỉ có một người thực sự bị kỷ luật là anh nhân viên quèn?

Lẽ ra, với mức độ ăn tàn phá hại thủ đô như thế phải truy tố hình sự vì, chỉ xét riêng dưới góc độ kinh tế – tính khống về giá thành đánh dấu x, tiền công đào gốc thôi cũng xứng đáng để phải nhận hàng chục năm tù về tội lạm dụng trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, tội tham nhũng nghiêm trọng!

Cứ mỗi khi báo chí “kể” về bất kỳ vụ “kỷ luật” quan chức nào, lòng dân lại nhói đau. Thật tội cho báo Tuổi Trẻ, trong một bài báo hơn ngàn chữ mà phải viết đi viết lại hàng chục lần những từ như nghiêm túc kiểm điểm, rút kinh nghiệm sâu sắc!…

Màu mè

Nguyễn Văn Tuấn (Dân Luận) – Chiều nay đọc tin tức và thấy bức hình Nhà hát Lớn Hà Nội làm tôi giật mình. Sau 2 năm trùng tu và tốn 156 tỉ đồng (gần 8 triệu USD) của người dân, và kết quả như thế này: một toà nhà màu vàng choé pha lẫn những cột màu trắng. So với phối cảnh trước đây, toàn cảnh toà nhà toát lên một sự màu mè, cải lương, và chút đồng bóng. Tôi không biết phân tích như thế nào, nhưng cảm nhận là cái màu cải lương này thiếu tính sang trọng cổ điển của toà nhà. Người bình thường như tôi còn thấy nó xấu. Chả trách các chuyên gia mĩ thuật chê đó là một sự trùng tu “rất phản cảm, phi thẩm mĩ” và “dốt về thẩm mĩ, chứng tỏ nhà đầu tư trình độ thẩm mĩ rất kém.”


Nhà Hát Lớn trước và sau khi sơn lại

Đây không phải là lần đầu tiên các quan chức thay áo cải lương cho các toà nhà cổ do Pháp để lại. Trước đây, người ta cũng đã từng cho Bưu Điện Sài Gòn mang màu hồng (hết sức vô duyên), rồi sau đó cũng cho khoác áo màu vàng choé như Nhà hát Lớn Hà Nội lần này. May phước là các quan Sài Gòn nghe lời dân, nên đã sơn lại màu nhạt hơn. Có lẽ các quan văn hoá Hà Nội nên học cách làm của các quan Sài Gòn mà trả cho Nhà hát Lớn Hà Nội cái màu cổ điển nguyên thuỷ của nó.

Ở Úc và vài nước Âu châu mà tôi từng ghé qua, các toà nhà mang tính di sản (heritage) được quản lí rất chặt chẽ. Thường thì nhà chức trách không cho thay đổi hiện trạng bề ngoài của toà nhà, nhưng phía trong thì có thể hiện đại hoá. Ở gần Viện Garvan tôi có một cái quán bia (chỉ là quán bán bia) nhưng vì toà nhà mang tính lịch sử, nên chính quyền địa phương không cho đụng đến toà nhà này, bề ngoài gạch đỏ ao vẫn để y chang như hơn trăm năm trước. Bệnh viện St Vincent’s cũng thế (hơn 150 tuổi), cái toà nhà chính được để y nguyên màu nguyên thuỷ chứ không được tô màu mới. Ở Việt Nam thì người ta làm ngược lại, gây “bức xúc” trong công chúng.

Nhân sự việc này làm tôi nhớ đến một bài viết khá lâu của một nhà văn hoá, mà trong đó tác giả nhận định [đại khái] rằng trình độ của người Việt Nam chưa “tiến hoá” kịp với văn minh và công nghệ thế giới. Tác giả đưa ra một loạt trường hợp để minh chứng cho nhận định rất đụng chạm đó. Xây cầu đường? Người Việt cũng muốn tỏ ra là làm được, nhưng rất tiếc là họ làm không đạt, và chỉ làm cho có, làm tạm bợ, chứ không có giá trị dài lâu. Làm khoa học? Người Việt cũng tự cao là họ sáng tạo, làm được việc này việc kia, nhưng trong thực tế thì chỉ là “me too” (bắt chước), mà bắt chước cũng không đạt. Văn nghệ? Người Việt cũng rất tự hào là một dân tộc thơ và yêu văn chương, yêu nhạc, nhưng trong thực tế thì cũng chỉ là bắt chước thô thiển, mà bắt chước thì không cho ra tác phẩm lớn được. Khéo tay? Người Việt không khéo tay, chỉ khéo làm cho có và phô trương từ xa, nhưng khi đến gần thì … hỡi ôi. Chỉ xây cái cổng cho cửa hàng Hermes ở Hà Nội mà cũng làm không xong, không đạt, đến nỗi công ti phải đem một đội thợ từ Pháp sang làm. Thẩm mĩ? Người Việt nghĩ là họ có khiếu thẩm mĩ, nhưng trong thực tế thì họ lẫn lộ giữa Đông và Tây, và hệ quả là một sự lai căng. Nói tóm lại, nguyên bài viết là một tấn công trực tiếp vào niềm tự hào của người Việt một cách không khoan nhượng.

Cái ý tưởng “tiến hoá” chưa kịp trong bài viết đó cứ ám ảnh tôi đến nay. Phải ghi nhận một sự thật là tất cả những toà nhà và công trình xây dựng người Pháp để lại đều có phẩm chất tuyệt vời. Nếu không có những công trình đó, VN chẳng có gì để khoe với thế giới. Những gì người Mĩ để lại cũng có giá trị lâu dài, mà chúng ta vẫn sử dụng cho đến ngày nay (như phi trường và cầu đường). Sau 1975 những công trình mới có phẩm chất được xây thì chẳng có, nhưng phá hoại những công trình Pháp và Mĩ để lại thì rất tốt. Do đó, nhìn những toà nhà màu mè và hợm hĩnh của các đại gia xây gần đây, và nay là cái màu “dịch tả” của Nhà hát Lớn Hà Nội làm tôi nghĩ tác giả lại có thêm một chứng cứ cho nhận xét trên.

[:-/] Nhà hát lớn sơn màu “báo dịch tả”: Chỉ thử nghiệm (BĐV) – Màu sơn hiện tại chỉ là thử nghiệm, chưa phải màu chính thức được lựa chọn, màu cuối cùng sẽ giống như nguyên bản.

Đưa ra giải thích cho việc sơn thử nghiệm cả tòa nhà sẽ gây lãng phí, ông Thành trả lời vì tổng thể Nhà hát Lớn quá lớn, không thể lấy một chỗ nhỏ nhỏ thử nghiệm để sơn được mà cần phải sơn tổng thể mới có thể đánh giá được hết.

Bao giờ chúng ta thôi ăn cắp?

Bùi An (Thanh Niên) – Chuyện người Việt Nam ra nước ngoài sinh sống ăn cắp bị bắt hoặc đi du lịch tiện tay ‘cầm nhầm’ vài thứ không còn là lạ. Vậy tại sao chúng ta lại thích ăn cắp và bao giờ thì chúng ta thôi ăn cắp?


Du khách Việt bị bắt tại Thụy Sĩ vì ăn cắp kính mát hiệu

Câu chuyện về những người đi du lịch ở Thụy Sĩ nhưng vẫn ăn cắp mấy cái kính hàng hiệu đã khiến cho chúng ta có một cái nhìn khác về thói xấu này, nó không phải có ở những người nghèo khổ, nó hiển hiện ở cả những người có tiền, đủ sức đi chơi châu Âu.

Ăn cắp đã thành thói quen

Hãy nhớ lại khi còn nhỏ, bạn có ăn cắp vặt không? – Có chứ. Đi ngang nhà hàng xóm thấy cây xoài, cây ổi trái chín căng mọng, leo lên hái ngay, “ăn của nhà hàng xóm ngon hơn”. Và khi ăn cắp vặt từ nhỏ như thế, không ai nhận ra rằng mình đang tập một thói quen xấu có ảnh hưởng rất lớn đến cả một xã hội, cả một đất nước.

Nhỏ xíu bạn ăn cắp hoa quả trái cây hàng xóm, lớn lên một chút nữa bạn ăn cắp kiến thức. Cứ mỗi năm đến hè là phao thi rụng trắng sân trường, ai ai cũng hì hục nhìn nhìn chép chép để qua được kỳ thi, lấy được tấm bằng tốt nghiệp, kiến thức có phải của mình không cũng chẳng quan tâm. Ngang nhiên hả hê trước những điểm số đạt được, nhiều người thản nhiên ăn cắp kiến thức ngay từ tuổi học trò.

Ra trường đi làm lại tiếp tục ăn cắp. Nhân viên văn phòng, công chức nhà nước thì ăn bớt giờ công (lương vẫn nhận đủ). Công nhân thì ăn cắp nguyên vật liệu trong xưởng. Một người Nhật làm việc ở Việt Nam từng chia sẻ rằng họ thừa biết công nhân Việt Nam ăn cắp, và họ xử lý bằng cách trừ bớt lương, đáng ra trả 7 triệu đồng thì họ sẽ chỉ trả 5 triệu đồng thôi, phần kia bù vào những thất thoát do công nhân ăn cắp. Thế đấy, chỉ là một cái vòng tròn vay trả mà những công nhân ngây thơ cứ tưởng mình giỏi, mà giỏi gì cái chuyện ăn cắp vặt.

“Đói ăn vụng, túng làm liều”, ăn cắp một lần được sẽ ăn cắp lần hai, ăn cắp thứ nhỏ được sẽ ăn cắp sang những thứ lớn. Một người ăn cắp được thì cả nhóm, cả làng cũng ăn cắp theo. Quan trọng là sự nhìn nhận của xã hội với tật xấu này. Người Nhật coi tội ăn cắp vặt là một tội rất nặng và là một sự suy thoái về đạo đức. Chúng ta đôi khi vẫn xem nhẹ và dung túng cho những hành vi ăn cắp, khiến cho nó trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”, không ai thèm phản ứng hay chống lại.

Lên cao hơn nữa là ăn cắp tài nguyên, tiền bạc của nhân dân, của đất nước. “Làm thất thoát” là một từ mỹ miều để gọi về hiện tượng tham nhũng tràn lan hiện nay, một hình thức ăn cắp với quy mô lớn và siêu tinh vi, gây tổn thất không biết bao nhiêu mà kể. Hay như câu chuyện của kế toán tìm cách lách bớt phần thuế phải đóng, ăn cắp thuế của quốc gia.

Ra sân bay chúng ta kêu trời vì bị ăn cắp hàng hóa ký gửi. Nhìn xung quanh đầy nhà thiết kế thời trang bị tố là ăn cắp ý tưởng. Lên facebook cũng không thiếu kẻ ăn cắp không chùn tay, có facebooker nổi tiếng (cả triệu like) cả đời chẳng viết được cái gì ra hồn nhưng cứ ai viết cái gì hay là hóng hớt copy về, đương nhiên là thường quên ghi nguồn, “dễ thương” ghê.

du_hoc_sinh_viet_nam_an_trom_tai_nhat_ban

Thói quen ăn cắp đã trở thành một bản năng khó bỏ mà người Việt khi ra nước ngoài vẫn mang theo. Chắc hẳn ai cũng cảm thấy xấu hổ khi sang Nhật mà nhìn thấy những tấm bảng cảnh báo bằng tiếng Việt hẳn hòi. Hoặc là những vụ ăn cắp vặt bị bắt ở trời Âu như vụ cô phóng viên truyền hình nổi tiếng hay gần đây là nhóm khách du lịch có khả năng bỏ vài ngàn đô cho chuyến đi nhưng lại thích táy máy.

Bao giờ chúng ta thôi ăn cắp?

Đây là quả là một câu hỏi khó và lời giải cho hiện tượng này chắc chắn không phải đơn giản. Có chứng bệnh “nghiện ăn cắp” do những xung động tâm lý ảnh hưởng. Rất nhiều người nổi tiếng và giàu có cũng từng bị bắt trong những cửa hàng sang trọng vì “lỡ tay”. Nhưng tôi lại cho rằng tật ăn cắp của người Việt chủ yếu là do tham và thói quen có từ nhỏ cho đến lúc lớn trong một môi trường tràn ngập lọc lừa.

“Đói ăn vụng, túng làm liều”, ăn cắp một lần được sẽ ăn cắp lần hai, ăn cắp thứ nhỏ được sẽ ăn cắp sang những thứ lớn. Một người ăn cắp được thì cả nhóm, cả làng cũng ăn cắp theo. Quan trọng là sự nhìn nhận của xã hội với tật xấu này. Người Nhật coi tội ăn cắp vặt là một tội rất nặng và là một sự suy thoái về đạo đức. Chúng ta đôi khi vẫn xem nhẹ và dung túng cho những hành vi ăn cắp, khiến cho nó trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”, không ai thèm phản ứng hay chống lại.

Mỗi khi định ăn cắp một cái gì đó như đồ dùng, tiền bạc, kiến thức, niềm tin, ý tưởng, trí tuệ… hãy nghĩ đến lòng tự trọng. Khi vẫn còn lòng tự trọng thì không thể ăn cắp được. Bao giờ chúng ta mới thôi ăn cắp vặt, bao giờ chúng ta mới bỏ thói quen này, bao giờ chúng ta có được lòng tự trọng trong con mắt thế giới để không phải cúi gằm mặt khi ra ngoài.

Một vài người Việt ra nước ngoài ăn cắp đương nhiên không thể đại diện cho gần 100 triệu người Việt Nam. Nhưng thừa nhận thói xấu và tìm cách từ bỏ nó để cho hình ảnh người Việt ở nước ngoài không còn xấu xí là việc đáng và nên làm. Và phải làm ngay từ thế hệ măng non.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s