Việt nam sẽ chấp nhận công đoàn độc lập?

Posted: August 4, 2015 in Uncategorized
Tags:

Kính Hòa (RFA) – Ngày 24/7/2015 một bài báo xuất hiện trên Thời báo kinh tế Sài gòn mang tựa đề Công đoàn là của ai. Bài báo này nêu nhiều ý kiến của các nhà nghiên cứu Việt nam trong nước, kể cả các cựu quan chức cao cấp của nhà nước Việt nam, về hoạt động công đoàn hiện nay. Bài báo này và cuộc hội thảo về hoạt động nghiệp đoàn trước đó gợi mở nên một nhận xét rằng có thể nhà nước của đảng cộng sản Việt nam đang cởi mở hơn về quan niệm về hoạt động nghiệp đoàn tự do.

� Xem thêm: TPP và “Công Đoàn Độc Lập Việt Nam”

con-doan-thoi-bao-kt.jpgBài Công đoàn là của ai đăng trên Thời báo kinh tế Sài gòn ngày 24 tháng 7, 2015 Screenshot

Những tín hiệu đáng mừng

Ông Nguyễn Thiện Nhân, một người quan sát các hoạt động của công nhân tại các khu công nghiệp phía nam cho biết là ông vui mừng khi đọc  bài báo đó và cho rằng nó có liên quan đến việc thương thảo của Việt nam để gia nhập vào Hiệp ước mậu dịch xuyên Thái Bình Dương TPP:

Tôi rất là hoan nghênh bài báo Công đoàn là của ai đăng trên tờ Kinh tế Sài gòn vào ngày 24/7. Đây là một dấu hiệu đáng mừng sau khi ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sang thăm Mỹ, và ra một tuyên bố chung giữa Việt nam và Hoa kỳ. Nó là một dấu hiệu tích cực, cho thấy rõ những bước tiến của Việt nam xích lại gần phương Tây cũng như Hoa kỳ trong vấn đề công đoàn độc lập cũng như những cái chính sách mà Việt nam phải đảm bảo để tham gia vào TPP.”

Ở Việt nam cũng đã có những nguồn thông tin về nghiệp đoàn, và tại sao lại phải có nghiệp đoàn độc lập. Xã hội bắt đầu biết nhiều về nghiệp đoàn. Về sự khả thi để thành lập nghiệp đoàn độc lập thì Minh Hạnh nghĩ là tương lai của VN sẽ có, nhưng nó không phải là những bước đi đơn giản
– Cô Đỗ Thị Minh Hạnh   

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, người từng bị bắt giam vì các hoạt động nghiệp đoàn tự do của mình cho rằng bài báo nêu lên được một vấn đề thực tế của tình trạng người công nhân hiện nay tại Việt nam:

“Bài báo viết nhiều điều thực tế. Trước đây có những doanh nghiệp thuộc về nhà nước, sau khi chuyển đổi nền kinh tế thì có những doanh nghiệp tư nhân ra đời, và những doanh nghiệp tư nhân này phải có những người hoạt động công đoàn do công nhân lập nên gọi là nghiệp đoàn độc lập. Ở Việt nam cũng đã có những nguồn thông tin về nghiệp đoàn, và tại sao lại phải có nghiệp đoàn độc lập. Xã hội bắt đầu biết nhiều về nghiệp đoàn. Về sự khả thi để thành lập nghiệp đoàn độc lập thì Minh Hạnh nghĩ là tương lai của Việt nam sẽ có, nhưng nó không phải là những bước đi đơn giản.”

Thực trạng của công đoàn hiện nay

Ông Nguyễn Thiện Nhân tiếp lời khi mô tả thực chất của hệ thống công đoàn do nhà nước Việt nam hiện nay quản lý:

Công đoàn nhà nước hiện nay thực chất là một tổ chức chính trị của đảng cộng sản Việt nam. Nó không phải là một tổ chức để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Trong bài báo Công đoàn là của ai, ông Phúc nguyên Thứ trưởng bộ Nội vụ cũng nhìn nhận một cách thẳng thắn. Ông nói rằng công đoàn của chúng ta chỉ mới là mậu dịch quốc doanh thôi chứ không phải là đại diện cho người lao động. Ông cũng nhìn nhận là chính phủ nước ngoài người ta coi trọng các tổ chức của người lao động chứ không như chính phủ Việt nam. Điều này cho thấy là công đoàn hiện tại không đại diện cho quyền lợi của công nhân.”

Công nhân thì luôn luôn có những người tiên phong và tích cực để bảo vệ quyền lợi tập thể cho công nhân. Chắc chắn rằng sẽ có những người tiên phong đứng ra để thành lập công đoàn độc lập tại cơ sở của họ
– Ông Nguyễn Thiện Nhân

Ngoài ra các nhà hoạt động độc lập còn cho biết là các tổ chức gọi là công đoàn do đảng cộng sản chi phối còn có thể tiếp tay với giới chủ, hay cơ quan công quyền trấn áp sự phản kháng hay đòi quyền lợi của người công nhân, và dù những viên chức công đoàn này có muốn cũng không thể hoạt động như là người đại diện cho tầng lớp công nhân được. Cô Đỗ Thị Minh Hạnh cho biết:

“Họ chịu ảnh hưởng chi phối của nhà nước, của chính phủ, họ là đảng viên, đó là cái thứ nhất. Cái thứ hai là họ ăn lương từ xưởng máy đó, thì họ sẽ không bảo vệ quyền lợi cho người lao động trong các xưởng máy nhà nước. Bên cạnh đó công đoàn trong các công ty kể cả nhà nước không truyền tải hết cho công nhân những vấn đề luật pháp, bảo vệ quyền lợi của người lao động. Bên cạnh đó họ còn có thể trù dập những người phản kháng, đuổi việc họ, ngay cả công ty nhà nước hay những công ty có vốn đầu tư nước ngoài từ Châu Á như Đài loan hay Trung quốc.”

000_Hkg9235699-400.jpgẢnh chụp tháng 11 năm 2013 cho thấy những công nhân bị sa thải mất việc nay thất nghiệp ngồi chờ hàng ngày ở các ngã ba ngã tư đường xem có ai mướn làm bất cứ công việc gì theo giờ theo ngày…

Trong một lần trao đổi với chúng tôi, ông Trần Ngọc Thành, một trong những người sáng lập phong trào Lao động Việt đấu tranh cho quyền lợi của người lao động Việt nam trên thế giới nói rằng nhu cầu phải có những người đại diện thực sự cho công nhân đã xuất hiện từ những năm 2000 khi có nhiều cuộc đình công của công nhân nổ ra mà không có tổ chức. Từ đó đến nay ông Thành cho rằng khái niệm về công đoàn độc lập đã được nói nhiều đến ở Việt nam.

Một công nhân làm việc ở khu công nghiệp Bình Dương tên là Trần Thị Hồng cho chúng tôi biết là chị cũng mong mỏi có công đoàn độc lập để thực sự đại diện cho quyền lợi của mình:

Tôi cũng mong sao cho công nhân Việt Nam có Công Đoàn độc lập để họ có thể bảo vệ cho quyền lợi cũng như lợi ích của công nhân chứ không phải Công Đoàn trên bút giấy mà trong khi mỗi tháng chúng tôi lại nộp 10.000 đồng cho Công Đoàn mà họ lại không lo cho công nhân.

Đảng cộng sản không việc gì phải lo lắng

Trả lời câu hỏi là nếu sắp tới đây chính phủ Việt nam cho phép công nhân được thành lập công đòan độc lập cho mình thì liệu họ có sẳn sàng làm việc đó chưa? Ông Nguyễn Thiện Nhân nói là ông có hy vọng:

  Thực tế công đoàn độc lập chỉ là một tổ chức của công nhân để bảo vệ quyền lợi của công nhân mà thôi. Nó sẽ được hình thành và phát triển dần dần chứ không phải là một sự rối loạn bất ngờ để mà đảng cộng sản Việt nam phải lo lắng
– Ông Nguyễn Thiện Nhân   

Công nhân thì luôn luôn có những người tiên phong và tích cực để bảo vệ quyền lợi tập thể cho công nhân. Chắc chắn rằng sẽ có những người tiên phong đứng ra để thành lập công đoàn độc lập tại cơ sở của họ.”

Cô ĐỗThị Minh Hạnh thì thận trọng hơn vì cho rằng người công nhân Việt nam hãy còn lạ lẫm với những hoạt động có tổ chức một cách độc lập như vậy:

“Ở xã hội Việt nam thì rất là khó. Thứ nhất là khi họ tập hợp lại thì bị bẻ gãy, bị gây mất đoàn kết. Kế đó là nếu họ hình thành thì chỉ là tự phát có tính chất mùa vụ, họ không có kinh nghiệm đấu tranh cho quyền lợi của mình, và không được đào tạo một cách nghiêm túc. Họ không thể tiếp cận những người có quan niệm và tư tưởng mới.”

Khi nói về quan niệm tổ chức nhà nước của đảng cộng sản từ trước đến nay, nhiều người nhận định rằng người cộng sản luôn đề cao quan niệm mà họ gọi là dân chủ tập trung, tức là tất cả các tổ chức xã hội phải nằm dưới quyền lãnh đạo của họ. Và họ cũng thường đưa ra lý lẽ rằng sự độc lập của các tổ chức dân sự, hay các sự tranh đua của các đảng phái chính trị sẽ tạo nên một sự rối loạn. Cô Đỗ Thị Minh Hạnh nói rằng cô không quan tâm đến các mối lo đó của những người cộng sản, cái mà cô quan tâm là đời sống của người công nhân Việt nam hiện nay rất cơ cực. Ông Nguyễn Thiện Nhân thì đưa ra một nhận xét về nỗi lo của những người cộng sản:

Đó là cái nỗi lo thôi chứ thực tế công đoàn độc lập chỉ là một tổ chức của công nhân để bảo vệ quyền lợi của công nhân mà thôi. Nó sẽ được hình thành và phát triển dần dần chứ không phải là một sự rối loạn bất ngờ để mà đảng cộng sản Việt nam phải lo lắng.”

[:-/] Công đoàn là của ai? (TBKTSG) – Số lượng các cuộc đình công tăng mạnh vào những năm 2000, đạt con số trên 900 cuộc vào năm 2011, theo Ngân hàng Thế giới. Đây là một biểu hiện của những điểm yếu trong hệ thống quan hệ lao động tại Việt Nam.

Ông Thang Văn Phúc vẫn còn nhớ như in một trải nghiệm khi đi thăm Ý lúc còn làm Thứ trưởng Bộ Nội vụ. Lần đó, ông và phái đoàn Việt Nam đến làm việc với một quan chức cao cấp trong Chính phủ Ý. Đang trao đổi, vị quan chức Ý xin dừng cuộc gặp và xin đoàn Việt Nam chờ. Một tiếng sau, ông quay lại, xin lỗi và giải thích là phải gặp đại diện một tổ chức công đoàn ngay lập tức. Kể lại câu chuyện trên, ông nói: “Họ coi tổ chức của người lao động rất quan trọng, chứ không như ta đâu. Tất cả các doanh nghiệp phải có tổ chức công đoàn để thiết lập cơ chế trao đổi tiếng nói giữa ba bên là nhà nước, giới chủ và người lao động”.

Câu chuyện của nguyên thứ trưởng được kể lại trong hoàn cảnh ngày càng có nhiều tiếng nói đề nghị thay đổi hệ thống quan hệ lao động để tương thích với nền kinh tế thị trường mà Việt Nam theo đuổi. Số lượng các cuộc đình công tăng mạnh vào những năm 2000, đạt con số trên 900 cuộc vào năm 2011, theo Ngân hàng Thế giới. Đây là một biểu hiện của những điểm yếu trong hệ thống quan hệ lao động tại Việt Nam.

Trong một báo cáo về chủ đề lao động được công bố hôm thứ Hai đầu tuần, Ngân hàng Thế giới khuyến nghị rằng, về dài hạn, các tổ chức công đoàn sẽ hoạt động độc lập để tập trung chủ yếu vào vai trò đại diện cho lợi ích của người lao động.

Đề xuất của báo cáo do Giám đốc quốc gia Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, bà Victoria Kwakwa, đứng đầu được đưa ra ngay sau khi Việt Nam và Hoa Kỳ cam kết tiến tới khuôn khổ Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Bản Thông cáo chung nhân chuyến thăm lịch sử của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tới Washington gần đây nêu rõ điều này: “Việt Nam và Hoa Kỳ mong đợi phối hợp chặt chẽ với các bên tham gia đàm phán khác để hoàn tất sớm nhất có thể TPP toàn diện, nhiều kỳ vọng và tiến hành những cải cách mà thấy có thể cần thiết nhằm đáp ứng tiêu chuẩn cao của TPP, kể cả khi cần thiết đối với các cam kết liên quan tới tuyên bố của ILO năm 1998 về nguyên tắc cơ bản và quyền tại nơi làm việc”.

Đây là một tiến bộ vượt bậc để khỏa lấp dần hai quan điểm khác biệt. Ông Võ Trí Thành, Viện phó Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương, kể lại: “Tổng thống Hoa Kỳ nói với lãnh đạo Việt Nam về điều này không chỉ một lần. Và chắc chắn chúng ta sẽ phải giải quyết vấn đề này”.

Song, thực tế, những đòi hỏi về điều kiện lao động trong TPP không phải là vấn đề mới. Ông Thành giải thích: “Hoa Kỳ nói rất rõ yêu cầu trong TPP về lao động chính là tiêu chuẩn của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) mà Việt Nam là một thành viên. Chúng ta phải nỗ lực thực hiện đầy đủ những cam kết, những nguyên tắc về vấn đề công đoàn, cải thiện điều kiện cho người lao động, và về bản chất không phải Hoa Kỳ áp đặt”.

Theo ông Trương Đình Tuyển, nguyên Bộ trưởng Thương mại, ILO có hàng loạt tiêu chuẩn về lao động và công đoàn được nhắc lại trong TPP. Trong số đó, đáng chú ý nhất là nhóm công nhân cơ sở có quyền tự do thành lập công đoàn; các công đoàn cơ sở có quyền tự do liên kết hay không liên kết; cán bộ quản lý doanh nghiệp không được quyền tham gia vào ban chấp hành công đoàn; công đoàn cơ sở được độc lập trong hoạt động nội bộ và quản lý tài sản;… Đây là vấn đề cực kỳ khó khăn, theo ông Tuyển. Tuy nhiên, ông cho rằng, Việt Nam với tư cách là thành viên cần tuân thủ quy chế của ILO.

TPP và “Công Đoàn Độc Lập Việt Nam”

Trần Ngọc Thành (BĐX) – Ngày 8 tháng 5 năm 2015, tại trụ sở của công ty Nike (Portland), Tổng thống Obama đã phát biểu:

“Khi chúng ta xem xét một quốc gia như Việt Nam, vẫn đang trong quá trình đàm phán. Lần đầu tiên, Việt Nam sẽ phải thực sự thay đổi chính sách và cải thiện tiêu chuẩn cho người lao động…”

“Họ phải thiết lập được mức lương cơ bản. Họ phải thông qua luật về điều kiện an toàn lao động và bảo vệ công nhân.”

“Lần đầu tiên, Việt Nam sẽ phải để cho người lao động tự do thành lập công đoàn bảo vệ quyền lợi. Điều này cũng sẽ tạo ra sự thay đổi.TPP sẽ giúp tạo ra sân chơi công bằng và mang lại lợi ích cho người lao động Việt Nam.”

Tại sao Tổng thống Mỹ lại yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam “phải để cho người lao động tự do thành lập côngđoàn”? Trong khi tại Việt Nam đã có “ Tổng liên đoàn lao động” với gần 120 ngàn công đoàn cơ sở, trên 8 triệu 500 ngàn đoàn viên?

“Công Đoàn Độc Lâp”, Niềm tin và cuộc đấu tranh gian khổ.

Khi nhìn thấy sự bất công xẩy ra mọi lúc, mọi nơi đối với giai cấp công nhân và người lao động trong một đất nước luôn trương bảng hiệu “ độc lập, tự do, hạnh phúc.” (!) từ năm 2006, những anh chị em trong nước quan tâm đến quyền lợi của người lao động tại Việt Nam đă tuyên bố thành lập “ Công Đoàn Độc Lập Việt Nam” ( CĐĐL)

Trong Lời kêu gọi gửi toàn thể công nhân và người lao động Việt Nam, sau khi tuyên bố thành lập đã nêu rõ:

“Hôm nay, ngày 20 tháng 10 năm 2006, tại Hà Nội, Tổ chức Công Đoàn Độc Lập” đầu tiên của Việt Nam được tuyên bố thành lập.

Công Đoàn Độc Lập Viêt Nam được thành lập nhằm mục đích giúp đỡ, bảo vệ các lợi ích về vật chất và tinh thần của giai cấp công nhân và người lao động Việt Nam.

Bất kỳ người công nhân và người lao động Việt Nam nào cũng có quyền gia nhập Công Đoàn Độc Lập Việt Nam.

Công Đoàn Độc Lập Việt Nam có trách nhiệm sử dụng các công cụ pháp lý, các quan hệ trong và ngoài nước để giúp đỡ, bảo vệ quyền lợi về vật chất và tinh thần của các thành viên…” 

Đúng một tuần sau, từ ngày 27 đến ngày 30 tháng 10 năm 2006, một cuộc hội nghi quốc tế gồm trên 70 đại biểu từ 13 nước trên thế giới như Mỹ, Canada, Úc châu, Pháp, Anh, Đức, Bỉ, Tiệp, Hà lan, Nga được tổ chức tại Warszawa, thủ đô nước Cộng Hòa Balan. Hội nghị mang tên “ Cơm Áo và Tự do” được sự tài trợ của “ Công Đoàn Đoàn Kết”, Ba lan, “Hiệp Hội Tự Do Ngôn Luận Ba lan”.

Hội Nghị nhằm mục đích ủng hộ về mọi mặt cho “ Công đoàn độc lập Việt Nam”

Các đại biểu hội nghị được các bộ trưởng, chánh văn phòng Tổng Thống Balan, văn phòng Thủ tướng chào đón. Các đại biểu cũng đến chào Chủ tịch Công đoàn đoàn kết , thăm viện bảo tàng “ Công đoàn đoàn kết” tại Gdansk.

Cùng ngồi ghế chủ tọa với các đại biểu Việt Nam là Phó chủ tịch Công Đoàn Đoàn Kết Balan  T. Wojciech và Chủ tịch Hiệp Hội tự do ngôn luận Balan M. Chojecki.

Hội nghi đã thành lập “Ủy Ban Bảo vệ người lao động Việt Nam” ( UBBV).

Từ thời điểm đó, UBBV và CDĐL đã sát cánh cùng nhau trong việc tranh đấu cho quyền lợi của công nhân và người lao động Việt Nam.

Tuy nhiên, sau khi được kết nạp làm thành viên “ Tổ chức thương mại thế giới -WTO”,

nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã nuốt lời cam kết.

Nhà cầm quyền CS bắt đầu đàn áp dã man những thành viên sáng lập “ Công đoàn độc lập”: Luật sư Lê Thị công Nhân và những thành viên sáng lập khác bị vào tù; Phó chủ tịch Lê Trí Tuệ bị bắt cóc, biệt tích từ 8 năm nay,nhiều người buộc phải trốn chạy ra nước ngoài và xin tỵ nạn tại các nước dân chủ.

Nhưng, những anh chị em tranh đấu cho quyền lợi của người lao động quyết không bỏ cuộc, tiếp tục hoạt động bí mật, tiếp cận các công ty, xí nghiệp để xây dựng phong trào.

Những anh chị em trong nước vẫn bám trụ với các cơ sở công nhân: Hàng chục ngàn tờ báo với nội dung ngắn gọn, dễ hiểu hướng dẫn công nhân tranh đấu bảo vệ quyền lợi đã được phát hành và gửi tới người lao động bằng mọi hình thức.

Hàng trăm cuộc đình công lớn nhỏ mỗi năm đã xẩy ra trong phạm cả nước, có những cuộc đình công có hàng chục ngàn công nhân tham gia. Những cuộc đình công đã buộc giới chủ phải nhượng bộ một phần những đòi hỏi chính đáng của công nhân.

Cuối năm 2008, ” Phong Trào Lao Động Việt” ra đời như là một sự tiếp nối để giúp đỡ công nhân không ngừng tranh đấu để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.

Tại Hải ngoại, anh chị em trong UBBV đã tranh thủ mọi lúc, mọi nơi, tiếp xúc với nghiệp đoàn các nước, chính phủ các nước để tố cáo nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam toa rập với giới chủ, tạo điều kiện cho giới chủ bóc lột thậm tệ người lao động Việt nam.

Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam ( TLĐLĐVN) chỉ là một tổ chức do đảng CS lập ra. Chủ tịch TLĐLĐVN qua các thời kỳ là Uỷ viên trung ương đảng CS Việt Nam, tất cả các cấp lãnh đạo công đoàn từ trung ương đến cơ sở đều do các đảng viên CS nắm giữ. Đây là tổ chức cộng sản trá hình, được lập ra từ năm 1946 đến nay, các chủ trương, đường lối không hề thay đổi. Trong „Điều lệ” củaTLĐLĐVN cũng nói rõ:” Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam là thành viên của hệ thống chính trị do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo”. Mọi hoạt động của TLĐLĐVNchỉ là thực hiện mọi chỉ thị của đảng cộng sản, kiểm soát chặt chẽ mọi sinh hoạt của công nhân.

Ngày 30.01.2008, với sự chấp thuận của TLĐLĐVN, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ra nghị định số 11/2008 ND-CP, thực chất nội dung của Nghị định là cấm công nhân đình công.

UBBV cũng thường xuyên làm cho dư luận quốc tế thấy rõ việc xuất khẩu lao động của nhà cầm quyền Việt Nam thực chất là buôn nô lệ với tài sản thế chấp buộc các nạn nhân phải làm việc cật lực để trả lãi tiền vay ngân hàng trong nước.

UBBV đã có mặt ở những nơi mà người lao động Việt Nam bị bóc lột và bị coi rẻ như Mã lai, nơi có nhiều công nhân xuất khẩu nhất Đông Nam Á, nơi mà năm 2007, 2008 đã có hàng trăm công nhân bị chết vì tai nạn lao động để giúp đỡ. UBBV đã gặp gỡ các giới chức Tổng Liên Đoàn Mã lai để can thiệp với giới chủ; hướng dẫn công nhân tham gia nghiệp đoàn Mã Lai, thành lập nghiệp đoàn của mình để tự bảo vệ. Anh chị em tranh đấu cho quyền Nghiệp đoàn chấp nhận mọi gian khổ hiểm nguy.

Giữa năm 2009, trong một khóa huấn luyện tại nước ngoài, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã gặp gỡ và trao đổi kinh nghiệm với những nhà lãnh đạo Nghiệp Đoàn Miến Điện.

Cuộc gặp gỡ đã tăng thêm niềm tin cho những người dấn thân vì công nhân tại Việt Nam.

Đến với công nhân, chia sẽ những khó khăn với công nhân là bổn phận từng ngày, từng giờ của anh chị em từ trước đến nay.

Cuối năm 2009, UBBV tổ chức đại hội lần thứ 2 tại Kuala Lumpur, Thủ đô nước Mã Lai nhằm tạo điều kiện gần gũi hơn với công nhân xuất khẩu Việt nam tại Mã Lai. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnhthay mặt anh em trong nước tham dự hội nghị. Hội nghị được sự quan tâm của Tổng liên đoàn lao động Mã lai và các Nghiệp đoàn quốc tế.

Cuộc tranh đấu đòi quyền lợi bị giới chủ cướp đoạt những ngày tháng 1 năm 2010 của trên 10 ngàn công nhân công ty giày Mỹ Phong, Trà Vinh với sự hướng dẫn giúp đỡ trực tiếp của PTLDV đã mang lại thắng lợi, buộc giới chủ phải thỏa mạn phần lớn đòi hỏi của công nhân.

Nhà cầm quyền Việt Nam lại thẳng tay đàn áp.

Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt và bị kết án nặng nề: 9 năm tù cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng; 7 năm tù cho Đoàn Huy Chương và Đỗ thị Minh Hạnh.

UBBV bắt đầu chiến dịch đòi tự do cho Hùng, Hạnh, Chương.

Bản án mà nhà cầm quyền dành cho 3 người đã làm cho dư luận thế giới và cộng đồng người Việt hải ngoại thấy rõ hơn những khó khăn mà UBBV và anh chị em trong nước từ CĐĐL đến PTLĐV phải vượt qua, những hy sinh to lớn mà từ lâu nay họ âm thầm chịu đựng và kiên quyết tranh đấu vì quyền lợi của giai cấp công nhân và người lao động Việt Nam.

Cả Hùng, Hạnh, Chương đều lần lượt được Mạng Lưới Nhân Quyền Việt nam vinh danh.

Dư luận thế giới ngày càng thấy rõ cuộc tranh đấu của anh chị em trong nước và UBBV là hoàn toàn vì quyền lợi của người lao động

Tháng 6 năm 2012, UBBV tổ chức đại hội lần 3 tại Washington DC, nhằm tiếp cận gần hơn với chính giới Hoa Kỳ, các tổ chức NGO của Mỹ và các Nghiệp đoàn Mỹ, kêu gọi dư luận tạo sức ép buộc nhà cầm quyền ViệtNam phải trả tự do cho Hùng Hạnh Chương, làm cho chính giới và các Nghiệp đoàn Hoa kỳ thấy rõ hơn Tổng Liên Đoan Lao Động do đảng cộng sản lập ra chỉ là bù nhìn.

UBBV cũng đã nhiều lần tiếp xúc, gặp gỡ ban lãnh đạoTổng Liên Đoàn Lao Động Thế Giới ( International Trade Union Confederation – ITUC) tại Bỉ.

UBBV đã cho ITUC và nhiều nghiệp đoàn thành viên thấy rằng, giai cấp công nhân và người lao động Việt Nam cần có một tổ chức Nghiệp đoàn đúng nghĩa, do công nhân tự lập ra, đại diện quyền lợi cho mình chứ không phải là nghiệp đoàn trá hình làm vật trang sức cho đảng cộng sản.

Năm 2014, Công Đoàn Độc Lập, UBBV và PTLDV đã chính thức liên kết thành “Liên Đoàn lao Động Việt Tự Do” ( Viết tắt là Lao Động Việt- LDV) để tăng thêm sức mạnh, tăng cường sự hỗ trợ trong và ngoài nước.

Lao Động Việt đã chính thức nạp đơn để làm thành viênTổng Liên Đoàn lao Động Thế Giới ITUC.

Giữa tháng 1 năm 2014, LDV đã tổ chức đại hội lần thứ 1 tại Bangkok, Thủ đô Thái lan để tạo điều kiện cho anh chi em trong nước và vùng Đông Nam Á tham gia.

Sau Đại Hội, LDV đã viết thư đến chính phủ các nước thành viên tham gia đàm phán Hiệp ước thương mại xuyên Thái Bình Dương – TPP, nêu rõ thực trạng của giai

cấp công nhân và người lao động Việt Nam, đề nghị nhà cầm quyền Việt Nam phải chấp nhận tính hợp pháp củaLDV.

LDV phải được hoạt động công khai tại Việt Nam, giai cấp công nhân Việt nam có quyền thành lập các Công Đoàn Độc lập của mình. Coi đây là một điều kiện bắt buộc khi ký kết TPP. Nếu không, giai cấp công nhân và người lao động Việt nam tiếp tục là những nô lệ ngay trên chính quê hương mình. Hàng hóa mà họ làm ra để xuất khẩu đến các nước TPP sẽ thấm đượm nước mắt,mồ hôi và cả máu của người công nhân.

Cuộc tranh đấu phối hợp của LDV với các tổ chức và cộng đồng trong và ngoài nước đã buộc nhà cầm quyền cộng sản phải trả tự do vô điều kiện cho Đỗ Thị Minh Hạnh (ĐTMH) sau hơn 4 năm 6 tháng bị cầm tù.

Như một đại diện của giai cấp công nhân bị áp bức tại Việt nam, ĐTMH đã đi đến các nước âu châu và Mỹ gặp gỡ các chính phủ, các tổ chức nghiệp đoàn, gặp gỡ lãnh đạo ITUC nêu rõ sự cần thiết phải có Công Đoàn Độc Lập tại Việt Nam.

Sau một thời gian vận động tại Âu châu và Mỹ, ĐTMH lại trở về Việt Nam tiếp tục tranh đấu cho quyền thành lập nghiệp đoàn của công nhân; tiếp tục tranh đấu đòi trả tự do cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương dù nguy hiểm luôn luôn rình rập.

Một thành viên khác của LĐV: Đặng Chí Hùng ( tên thật là Phạm Mạnh Hùng), trong thời gian hoạt động tại Việt Nam, bị an ninh cộng sản truy sát, phải chạy sang Thái lan, bị cảnh sát Thái bắt giam theo yêu cầu của nhà cầm quyền Việt Nam. Sau một thời gian bị giam cầm, Đặng Chí Hùng được chính phủ Canada bảo lãnh tỵ nạn.

Đặt chân đến Canada Đặng Chí Hùng không hề nghỉ ngơi, tiếp tục lên tiếng tranh đấu cho quyền lợi của người lao động Việt Nam.

Đặng Chí Hùng đã trực tiếp điều trần trước Quốc Hội Canada về thực trạng nhân quyền tại Việt Nam, đặc biệt là  cuộc sống và quyền lợi của người công nhân Việt Nam luôn bị nhà cầm quyền và giới chủ coi rẻ.

Tại Hà Nội, ngày 04 tháng 4 năm 2015, luật sư Lê Thị Công Nhân, thay mặt LDV đã gửi thư đến nhà cầm quyền Việt Nam đề nghị LDV được đăng ký hoạt động công khai và hợp pháp tại Việt Nam. Nhưng đến nay, đã hơn hai tháng vẫn chưa nhận được trả lời của nhà cầm quyền Việt nam

Trong những ngày vừa qua, ĐTMH có mặt tại ÚcChâu, thay mặt cho LDV tham dự đại Hội các Nghiệp Đoàn Liên bang Úc.

Tại Việt nam, các thành viên LDV, dù bị nhà cầm quyền cho công an theo dõi, một số trường hợp bị công an giả dạng côn đồ đánh đập dã man, vẫn thường xuyên bám trụ các công ty, xí nghiệp hướng dẫn công nhân tranh đấu dưới nhiều hình thức.

Các cuộc đình công vẫn liên tiếp nổ ra, phạm vi ngày càng lớn, đặc biệt là khu vực phía nam.

Những ngày đầu tháng 4 năm 2015, cuộc đình công của hơn 90 ngàn công nhân công ty PouYuen tai khu công nghiệp Tân Tạo, Sài Gòn đã làm chấn động dư luận trong nước và thế giới.

Lần đầu tiên, cuộc tranh đấu không hướng tới giới chủ mà hướng tới nhà cầm quyền, chống lại điều 60 luật bảo hiểm xã hội đã được quốc hội thông qua và bắt đầu có hiệu lực từ năm tới.

Hàng ngàn công an và dân phòng đã được điều tới nhằm uy hiếp công nhân. Nhưng sức mạnh của gần trăm ngàn người đã buộc công an không dám đàn áp.

Cuộc đình công đã lan tỏa đến nhiều nơi khác trong cả nước đặc biệt là cuộc đình công của công nhân Long an kéo dài hơn 10 ngày.

Tổng Liên đoàn lao động Việt nam đáng lẽ phải ủng hộ nguyện vọng chính đáng của công nhân, nhưng lại đe dọa công nhân. Chủ tịch Tổng Liên Đoàn Đặng Ngọc Tùng còn buộc tội công nhân là bị bọn phản động xúi dục.

Nhà cầm quyền sau một thời gian dùng sức mạnh đe dọa, nhưng không ngăn cản được ý chí của người lao động đành phải xuống nước điều đình với công nhân. Đích thân

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải hứa là đề nghị với Quốc Hội sửa lại điều 60 luật BHXH.

Cuộc tranh đấu vừa qua chứng tỏ sức mạnh lớn lao của người lao động, khi họ đoàn kết thành một khối, tranh đấu vì quyền lợi chung.

Giai cấp công nhân và người lao động là nguồn lực trực tiếp sản sinh ra của cải vật chất, là lực lượng quyết định trong vấn đề tăng trưởng kinh tế hiện nay tại Việt nam, nhưng lại là lực lượng bị coi rẻ, bị bóc lột tệ hại nhất.

Tranh đấu cho Nhân quyền, trước hết phải tranh đấu cho quyền dân sinh và quyền của người lao động.

Từ gần 9 năm nay LDV không bao giờ tách rời mục tiêu đó.

Trong quá trình cố gắng đạt được mục tiêu tối hậu là thành lập một CĐĐL, LDV cũng đã kết hợp với nhiều tổ chức quốc tế để giúp đỡ cải thiện đời sống công nhân:

– Năm 2008 UBBV đã kết hợp với đài truyền hình số 7 của Úc Châu đột nhập nhà máy của công ty Nike tại Mã lai, thu thập những chứng cứ về sự tồi tệ của giới chủ đối với công nhân để đưa ra công luận. Sau khi những thước phim được công chiếu, dư luận đã buộc giới chủ Nike bồi thường cho hàng chục ngàn công nhân trong đó có hơn 8 ngàn công nhân Việt Nam. Điều kiện làm việc và nơi ăn ở của công nhân sau đó được cải thiện.

–  Tranh đấu với giới chủ, giúp cho một số công nhân công ty Diamond tại BìnhDương, Việt Nam bị đuổi việc có lại việc làm

– Giúp cho 41 công nhân của công ty Topla Hight Tech tại Mã Lai lấy lại 8 tháng tiền lương

– Giúp cho 16 công nhân hảng tàu Nhân Khánh ở Mã Lai được trở về VN vì không có việc làm, chủ không trả lương

– Đưa 11 công nhân bị tù ở Mã Lai về lại VN

– LDV đã giúp các tổ chức quốc tế điều tra về tình trạng lương bổng cũng như an toàn lao động tại các công ty có chi nhánh ở VN như: Nike, Shilla Bags, và Vina Duke.

– Tháng 5, năm 2015 LDV đã kết hợp với tổ chức Educating for Justice để huấn luyện về cách điều tra các công ty

– Tháng 6, năm 2015 LDV đang giúp Liên Hiêp Quốc điều tra về tình hình công nhân xuất khẩu lao động VN tại Mã Lai.

Dù gian khổ, tù đày, hy sinh, các thành viên LDV luôn luôn kiên cường bám trụ các xí nghiêp, các công ty, hướng dẫn và giúp đỡ công nhân tranh đấu bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.

LDV cũng đã làm cho các chính phủ, các đối tác kinh tế của nhà cầm quyền cộng sản Việt nam không thể thờ ơ trước cuộc sống tối tăm của công nhân và người lao động Việt Nam.

Không phải ngẫu nhiên ” Công Đoàn Độc Lập” trở thành một điều kiện cứng rắn trên bàn đàm phán TPP.

Không phải ngẫu nhiên mà giờ đây ” Công Đoàn Độc Lập” là một từ phổ thông trên các phương tiện truyền thông và dư luận.

Không phải ngẫu nhiên mà Tổng Thống Mỹ Obama nhiều lần nhắc đến ” Công Đoàn Độc Lập” trong các phát biểu của mình liên quan đến Việt nam.

Lê Thị Công Nhân, Lê Trí Tuệ, Đỗ thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, dù bị tù đày, bị tra tấn dã man, dù bị giam cầm trong điều kiện nghiệt ngã nhất vẫn kiên cường, vẫn chấp nhận hy sinh vì họ tin tưởng vào sức mạnh của công nhân, tin tưởng chắc chắn rằng mục tiêu tranh đấu cho quyền dân sinh, tranh đấu cho quyền lao động sẽ được sự đồng tình của đồng bào trong nước và hải ngoại.

Quyền thành lập Công Đoàn Độc Lập chắc chắn sẽ trở thành hiện thực tại Việt Nam.

[:-/] Lao Động Việt Xin Hỗ Trợ Để Công Khai Hoạt Động Tại VN (Việt Báo) – Trong khi những cuộc thương thuyết về hiệp định tự do thương mại TPP sôi nổi với đòi hỏi của Mỹ buộc Việt Nam phải để cho thành lập công đoàn độc lập, nhiều suy nghĩ trong cộng đồng nêu câu hỏi rằng hoạt động của công đoàn độc lập tại VN tới đâu rồi?

Ông Trần Ngọc Thành, Chủ tịch Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (viết tắt: Lao Động Việt, LĐV), hôm Thứ Sáu 31-7-2015 từ Châu Âu sang Hoa Kỳ để vận động, đã ghé thăm tòa soạn Việt Báo, trình bày về tình hình công đoàn tại quê nhà.

Ông cho biết, hoạt động có tác động lớn nhất gần đây là trong nhiều ngày cuối tháng 3-2015, nghĩa là cách nay 4 tháng, LĐV đã hỗ trợ cho cuộc đình công của 90 ngàn công nhân công ty Pou Yuen đòi quyền lợi, liên quan đến luật Bảo Hiểm Xã Hội (BHXH) sửa đổi đã được Quốc Hội Việt Nam thông qua ngày 25 tháng 11 năm 2014 và bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm 2016.

Đó cũng là một cuộc đình công rất ôn hòa, rất trật tự… và cũng chứng tỏ khả năng hoạt động của phong trào lao động còn hoạt động bí mật này.

Cũng nên nhắc rằng, một số nhà hoạt động của LĐV đã từng bị CSVN bắt, kết án tù, trong đó nổi tiếng quốc tế là chị Đỗ Minh Hạnh, người được trả tự do sớm ra khỏi tù nhờ áp lưc quốc tế.

Ông Trần Ngọc Thành cho biết rằng chuyến đi vận động dân cử Hoa Kỳ của ông lần này là từ ngày 15-7-2015 sẽ kéo dài tới cuối tháng 8-2015.

Ông cho biết trước khi tới California, ông đã tới thủ đô Hoa Kỳ, và tại Washington DC ông đã được nhiều nhà hoạt động VN — trong đó có GS Nguyễn Ngọc Bích, nhà văn Trần Tử Thanh, DS Nguyễn Mậu Trinh, GS Đặng Đình Khiết… — giúp gặp nhiều dân cử Mỹ, trong đó có DB Chris Smith.

Trả lời về hoạt động của phong trào, nếu CSVN hứa thật nhiều để gia nhập TPP, nhưng không tôn trọng lời hứa, ông Trần Ngọc Thành nói rằng Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do sẽ vẫn hoạt động, vẫn tranh đấu.

Ông nói, gần đây, LĐV bề ngoài thầm lặng, không ồn ào, nhưng tác động hiệu quả, nhờ gây ý thức vững vàng cho anh em cán bộ, điển hình là cuôc đình công, biểu tình của 90.000 công nhân công ty Pou Yuen ở ngoaị ô Sài Gòn.

Ông nhìn nhận rằng tổ chức LĐV mạnh ở Sài Gòn và phía nam, nhưng phía Bắc yếu hơn. Tất cả những hoạt động của LĐV đều cần hỗ trợ từ hải ngoaạ, và đặc biệt là cần tiền để cán bộ có phương tiện tuyên truyền, gây ý thức, và giúp đỡ gia đình các anh em vì hoàn cảnh mất việc, hay bị giam. Ông cho biết, chuyến đi này cũng sẽ gây quỹ.

Ông cho biết, chuyến đi sau thủ đô Mỹ là Houston, Arizona, rồi sẽ đi dọc Nam Bắc California, rồi sang nhiều thành phố Canada trước khi sang Châu Âu.

Ông cho biết ngoài hiện diện trên Facebook và YouTube, còn có trang web Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do là:
http://laodongviet.org/

Ông nói, Liên Đoàn đang cần sự hỗ trợ của đồng bào mọi giới, cả trong và ngoài nước.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s