Nồi bún, nền giáo dục và mớ bòng bong cải cách!

Posted: August 17, 2015 in Uncategorized
Tags:

FB Lê Đức Dục (ABS) – Kỳ thi 2 trong 1 (tú tài và đại học) đã xong,chưa kịp vui thì việc xét tuyển đang là mớ bòng bong cho thí sinh lẫn nhà trường, thầy Văn Như Cương thì khẳng định kỳ thi này “đã thất bại hoàn toàn”.

� Xem thêm: Giáo dục Việt Nam bị một hs lớp 8 “lột xiêm y” + Cho tôi cúi đầu xin lỗi em + Một luận điểm sai lầm trong vụ “Cậu bé 14 tuổi phê bình Bộ Giáo dục”.

Một sản phẩm của nền giáo dục, liên quan đến tương lai hàng triệu người mà sao có thể “ba lơn” như thế này? Phó thủ tướng Vũ Đức Đam phát biểu rằng “ Thực ra vấn đề này đã được nêu ra nhưng Bộ khẳng định đã lường được và yên tâm.Tuy nhiên thực tế cho thấy Bộ chưa lường được hết và chưa thể yên tâm”.

Đúng là thí sinh sau kỳ thi lại phải “chơi chứng khoán” với màn xét tuyển ! Nền giáo dục nước nhà bao nhiêu năm muốn đổi mới mà cứ mỗi lần đổi mới là con dân xứ Việt lại lên máu theo, từ chuyện chữ viết thẳng đơ thay cho nét kéo hồi những năm 80 của thế kỷ 20 đến sửa sách giáo khoa, thay đổi cách thức thi tuyển, rồi “ba không ba có”, nên đến năm thứ 15 của thế kỷ 21 vẫn loay hoay.

Nghĩ về hệ thống giáo dục nước nhà bổng dưng tôi nhớ tới quán bún đầu hẻm nhà mình. Quán bún của bà chị to béo vật vã, không ngon lắm, khách cũng thập loại chúng sinh, từ đi xe Audi tới bán vé số..Nhưng cái hay là tôi luôn thấy cả nhà chị ăn sáng bằng nồi bún nhà mình, cả chồng cả vợ, con gái, con rể, cháu ngoại…đều ăn sáng ở quán chứ không đi ăn lung tung.

Sản phẩm mình làm ra và mình dám ăn, ăn miệt mài ngày này qua ngày khác, nghĩa là có thể họ bằng lòng với cái của mình!

Nếu so với nền giáo dục nước ta thì chắc các nhà hoạch định chiến lược giáo dục thua xa bà bán bún này!

Bởi, nếu coi hệ thống giáo dục nước nhà là sản phẩm của các quý ngài quan chức ở các Bộ, Viện, ….thì chả thấy vị nào dùng sản phẩm của các vị khi mà con cái của các ông bà đều cho du học ở xứ người (hầu hết là ở các nước tư bản, đế quốc!)

Sản phẩm hệ thống giáo dục do mình kiến tạo mà mình không (dám) xài, mình đẩy con đi tỵ nạn giáo dục ở xứ người thì rõ ràng các ngài không bằng bà bán bún hẻm em, bởi nấu bún ra cả nhà bà cùng ăn luôn!

Đấy là chưa nói các vị rất liều mạng! Rất không có trái tim! Tình thương với con cái là vô biên, vô điều kiện, không gì sánh bằng, thế mà các vị lại đẩy con mình cho kẻ thù của chính mình dạy dỗ và đào tạo thì quá liều, liều quá!

Có vị suốt ngày lo đi nhắc nhở bọn đế quốc nó âm mưu phá ta, thủ đoạn thâm độc, diễn biến này kia…thế mà cả ba đứa con của ổng đều cho qua cái xứ đầy âm mưu thủ đoạn đó học hành, ta nói ổng thiệt là không có trái tim mà! (à còn chiện lấy tiền đâu để đẩy con cái đi học ở xứ thù địch lại là một chuyện đau đầu khác đối với nhân dân)

Haizza, tạo lập nên một hệ thống giáo dục mà con cái mình rứt ruột sanh ra lại đưa cho thế lực thù địch giáo dục, chứ không dùng tới nền giáo dục nước nhà, thảo nào mà nền giáo dục nước nhà cứ như mớ bòng bong, tùm lum tà la tóa lọa khôn lường và hậu quả thì ai chịu biết zồi đấy!

iem thật!

.

Giáo dục Việt Nam bị một hs lớp 8 “lột xiêm y”

Hiệu Minh – theo VOA. Phát biểu của một cậu bé lớp 8 trong buổi hội thảo ra mắt sách Văn và Tiếng Việt lớp 6 của nhóm Cánh Buồm (có bạn Minh Đức trong hang Cua tham gia) tại Hà Nội ngày 12/8 đang lan truyền trên mạng xã hội. Nhiều người gọi cậu bé là ‘Bộ trưởng Giáo dục tương lai’ của Việt Nam.

Đoạn ghi âm được đăng tải lên mạng Youtube về buổi hội thảo ra mắt sách Văn và Tiếng việt lớp 6 của nhóm Cánh Buồm hôm 12/8, trong phần đặt câu hỏi, một học sinh đã đứng lên phát biểu như sau:

Một điều mà con muốn nói với chính phủ Việt Nam, hay cụ thể hơn là Bộ Giáo dục, theo con, các vị bộ trưởng, thứ trưởng giáo dục không phải là nên áp dụng cả bộ sách này, mà là áp dụng cái lối giáo dục của bộ sách này vào giáo dục Việt Nam, bởi vì bây giờ giáo dục Việt Nam con thấy là, con không có tính từ nào khác nên con phải dùng tính từ này, là giáo dục Việt Nam bây giờ con thấy là quá ‘thối nát’ rồi.

Mà suốt bao năm qua các vị cải đi, cải lại, cải tiến, cải lùi mà nó vẫn không thay đổi được kết quả gì cả. Nên bây giờ con muốn các vị bộ trưởng, thứ trưởng hãy thay đổi đường lối giáo dục của Việt Nam, có thể theo đường lối của Cánh Buồm cũng được, các vị có thể thay cả bộ sách giáo khoa cũng được.”

Các vị có thể nói là mất thời gian, nhưng con thấy là thời gian các vị cải tiến, cải lùi còn mất thời gian hơn. Giáo dục Việt Nam không cần cải cách gì nữa, giáo dục Việt Nam cần được cách mạng. Đó mới là điều các vị trong Bộ Giáo dục nên làm. Còn nếu bây giờ các vị không làm thì đến khi nào con thành Bộ trưởng Bộ Giáo dục con sẽ làm”.

Nhà giáo Phạm Toàn, người lập ra nhóm Cánh Buồm, một nhóm gồm nhiều nhà khoa học hoạt động độc lập đang làm công việc soạn thảo lại các bộ sách giáo khoa mới nhằm góp phần cách tân giáo dục theo phương pháp hiện đại, gọi phát biểu của em Vũ Thạch Tường Minh, học sinh trường chuyên Amsterdam, là một dạng “trưng cầu dân ý”.

Những ý kiến của cậu bé bột phát một cách hồn nhiên, tức là một thứ ‘trưng cầu dân ý’ bột phát đấy. Xưa nay người ta vẫn nghĩ những đứa bé học ở những trường chuyên, lớp chọn như thế thì không có ý kiến gì về việc học nữa vì nó thỏa mãn rồi. Thế mà cậu bé này không thỏa mãn.

Thứ hai nữa là cậu bé này đã nhìn ra không phải chỉ cho nó, rất nhiều trường chuyên lớp chọn khi học sinh vào đấy là tự thỏa mãn cuộc đời mình, cậu bé này vẫn nhìn ra xã hội nữa, phải nhìn ra xã hội thì mới thấy được ý nghĩa của bộ sách mà nhóm Cánh Buồm làm.

Khi nào người ta hồn nhiên và không bị điều khiển bởi một động lực ngoài ý nghĩa giáo dục, ngoài sự học của con người, thì người ta đồng ý với nhóm Cánh Buồm. Nếu người ta nghĩ đến những thứ khác như uy tín, danh giá, tiền, quyền lợi…, thì người ta sẽ tự ái”.

Suy nghĩ của cậu bé không những được tán dương trong buổi hội thảo mà còn được chia sẻ rất nhiều trên mạng xã hội. Nhiều người nhận xét cậu bé có nhận thức chững chạc hơn rất nhiều người lớn, thậm chí có người đề nghị cho cậu làm thay công việc của Bộ Giáo Dục để con em họ được nhờ.

Nhà giáo Phạm Toàn cho rằng cậu bé đã nói thay nguyện vọng của nhiều người.

Nguyện vọng của người dân là người ta muốn có một nền học vấn khác, nhưng đấy không phải là tất cả số đông người dân. Số đông người dân vẫn đang chịu sự ép dàn mỏng ra của ý thức hệ, của thói quen của nhà cầm quyền và thỏa mãn với bất kỳ cái gì của nhà nước đề ra”.

Nhà giáo Phạm Toàn nhận xét thái độ của đại đa số người dân Việt Nam vẫn là tìm cách thích nghi với hoàn cảnh hơn là thay đổi nó, một số người khác thậm chí còn tìm cách kiếm lợi trên những hoàn cảnh đó. Ông nói:

Quan trọng nhất là những người hiểu biết, những nhà sư phạm phải tìm con đường càng ngày càng phải đúng hơn cả. Nếu cứ cắm cúi làm theo cách cũ thì sẽ làm tan hoang cả một tâm hồn dân tộc”. (Xem thêm trên VOA.)

Ngày 24.3.2015 Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh trao tặng Giải thưởng “Vì Sự nghiệp Văn hóa – Giáo dục” cho nhóm Cánh Buồm. Vị “thuyền trưởng” nhắc đến ở đây là Phạm Toàn (ảnh), tên thật của nhà văn, dịch giả Châu Diên, người sáng lập và chỉ đạo chuyên môn của nhóm.

Nhà Giáo dục Phạm Toàn năm nay 84 tuổi kể cả tuổi mụ, ông tuổi Nhâm Thân (1932), là người sáng lập nhóm Cánh Buồm, với nhiệm vụ tự giao là biên soạn sách giáo khoa, như một cái “mẫu” để xã hội dễ bề xem xét chuyện Cải cách Giáo dục.

Lời bình của Mao Tôn Cua

Hy vọng trường Ams bảo vệ học sinh này trước mọi áp lực.

Vụ thay cây xanh tại Hà Nội qua cơn giông cho thấy, nhiều cây lật gốc vẫn còn nguyên bao ni lông quấn xung quanh. Trồng người bằng phương pháp rập khuôn đứa trẻ có khác chi mấy cây hạ thổ bị bó gốc.

Chuyện vui kể rằng, do chán chường các lời tán tụng, một hôm nhà vua cởi truồng và hỏi “Các người thấy bộ quần áo của ta thế nào?”, nhưng các quan vẫn khen ngài mặc rất đẹp. Duy có một đứa trẻ bảo “Ôi, nhà vua cởi truồng”. Triều đình thối nát tới mức vua cởi truồng mà không ai dám nói.

Sự nghiệp trồng người bằng những từ bóng bẩy được một cậu bé giúp “lột xiêm y”. Buồn, sốc, và cay đắng… nhưng phải thừa nhận em học sinh có lý.

Hãy Cách mạng Giáo dục, đừng đợi cậu hs lớp 8 lên làm Bộ trường, vì khi đó là quá muộn.

Cho tôi cúi đầu xin lỗi em

Bửu Ca (ABS) theo Thanh Niên – Hai chữ “thối nát” bật ra từ miệng của em như nhát búa giáng vào đầu chúng tôi, những người lớn, những người được gọi là trưởng thành trong xã hội.


Trẻ em cần được giáo dục và cần được bảo vệ – Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Văn hào Nga Dostoyevsky từng nói “con người không có kỷ niệm nào quý giá hơn kỷ niệm về thời thơ dại trong ngôi nhà của mẹ cha nếu như gia đình có chút ít tình yêu và sự gắn bó”. Ai đọc Dostoyevsky đều hiểu rằng, mọi trẻ em trên thế giới này, nên và chỉ nên được nuôi dưỡng tâm hồn bằng những thứ mát trong như sữa mẹ, như kỷ niệm về thời ấu thơ trong vòng tay yêu thương gia đình. Những dòng sữa, những kỷ niệm như thế sẽ là gốc rễ của cái thiện lương theo các em suốt cuộc đời.

Tôi đã lặng người đi khi nghe hai chữ “thối nát” bật ra từ miệng của em, một cậu bé 14 tuổi, khi em nói về nền giáo dục nước nhà trong một clip đang được lan truyền trên mạng. Đó đáng ra không phải là mối bận tâm của em. Những sự thật to tát và cay đắng như thế đáng ra không phải được nói lên từ miệng của em, một cậu bé 14 tuổi. Tại sao cái tâm hồn non nớt của em lại phải tiêu hóa những thứ xương xẩu và cay đắng như thế?

Trong một môi trường lành mạnh, em và những đứa trẻ tuổi em sẽ phải có những mối bận tâm khác, những niềm vui và cả những nỗi buồn khác. Nỗi buồn vì cô bạn gái cùng lớp nghỉ chơi. Niềm vui của một ngày chủ nhật cùng chúng bạn nhặt rác bên bờ hồ. Nỗi buồn vì đội nhà thua một trận banh chung kết… Những niềm vui và nỗi buồn như thế, dù lớn lao hay bé nhỏ, cũng không bao giờ là một vết cứa trong tâm hồn trẻ thơ của các em, chúng sẽ là những kỷ niệm, đẹp đẽ, êm đềm như tuổi ấu thơ trong ngôi nhà của cha mẹ.

Đó mới là những thứ đáng ra các em được nhận. Đó mới là những mối bận tâm đáng ra các em phải có. Vậy mà em, một cậu bé 14 tuổi, trong một diễn đàn về giáo dục, lại phải nói lên hai chữ “thối nát”. Hai chữ “thối nát” bật ra từ miệng của em như vết sẹo trên gương mặt xinh đẹp của một thiếu nữ, như nhát búa giáng vào đầu chúng tôi, những người lớn, những người được gọi là trưởng thành trong xã hội. Nó đã tố cáo rằng, chúng tôi, những người được gọi là người lớn trong xã hội đang không làm tròn bổn phận của mình.

Khi những người lớn chúng tôi để em phải bận tâm đến những việc lớn lao như sự thối nát của một hệ thống giáo dục thì đó là chúng tôi mang tội. Chúng tôi đã không làm tròn trách nhiệm của mình, đã để các em phải lớn lên trong một môi trường tệ hại, đã để cho em phải bận tâm đến những công việc đáng ra phải là của chúng tôi, vì thế, cho tôi cúi đầu xin lỗi em.

Trẻ em cần được giáo dục, và chúng cũng cần được bảo vệ. Bảo vệ không phải là bảo bọc để chúng thành những con người mãi mãi yếu đuối và lệ thuộc. Bảo vệ là để tránh cho chúng những mối hiểm nguy, những thứ tệ hại mà bọn trẻ chưa đủ khả năng để tự chống đỡ, chưa đủ vững vàng để tự đón  nhận. Bảo vệ là để bọn trẻ được lớn lên trong một môi trường lành mạnh, để mai này chúng có đủ sức vóc và sự thiện lương đối mặt với mọi khó khăn, bão tố trong cuộc đời.

Nhưng bảo vệ đôi khi chỉ đơn giản là đừng để bọn trẻ phải bận tâm đến công việc đáng ra của cha mẹ chúng, đến những bổn phận thuộc về cha mẹ chúng. Có lẽ chúng ta phải tự hỏi, chúng ta đã làm gì? Chúng ta đang kiến tạo nên một môi trường xã hội ra sao để bây giờ một cậu bé 14 tuổi đứng lên nói rằng hệ thống giáo dục chúng ta “thối nát”? Đó là trách nhiệm của chúng ta. Chúng ta đang có lỗi, đang mang tội với bọn trẻ.

Người trồng cây tốt phải biết vun xới, chăm bẵm, bảo vệ cho mảnh đất của mình. Môi trường xã hội chính là mảnh đất của bọn trẻ. Đó là ngôi trường với thầy cô, bè bạn. Là mái nhà với ông bà, cha mẹ, anh chị em. Là làng xóm, là phố phường, là đất nước nơi bọn trẻ sinh ra và lớn lên. Những người trưởng thành trong xã hội đều phải có trách nhiệm vun xới, chăm bẵm cho mảnh đất này. Khi mảnh đất bị xấu cằn, bị chuột bọ phá phách, tấn công thì đó là lỗi của những người trưởng thành, những người chịu trách nhiệm trồng cây trong xã hội. Khi không thể mang đến cho bọn trẻ một mảnh đất tốt lành thì đó là tội của người lớn chúng ta.

Có bao giờ mỗi chúng ta tự đặt tay lên ngực mình và hỏi, ta đang làm gì để vun xới, chăm bẵm cho mảnh đất xã hội, cho bầu không khí mà con cái chúng ta đang hít thở và lớn lên hay chưa?

* Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một nhà thơ, nhà báo, dịch giả sống tại TP.HCM

Mời xem lại: “Bộ trưởng Giáo dục” tương lai, đừng sợ! (Đoan Trang/ BS).- Cậu bé lớp 8 đòi làm thay việc của Bộ trưởng Giáo dục (VOA/ BS).

Một luận điểm sai lầm trong vụ “Cậu bé 14 tuổi phê bình Bộ Giáo dục”

FB Đoan Trang (Dân Luận) – Một số đông dư luận đặt vấn đề, tại sao lại để một đứa bé 14 tuổi đứng lên chỉ trích Bộ Giáo dục như vậy, rồi cả đám người lớn hùa vào reo hò, tung hô nó, tiện thể “chửi” Bộ Giáo dục thêm? Như vậy, lũ người lớn kia đúng là bọn hèn nhát và cơ hội. Lẽ ra chúng phải thấy xấu hổ, nhục nhã mới phải.

Trước hết phải khẳng định rằng, việc một số người nêu vấn đề như vậy là quyền tự do ngôn luận của họ, không ai có thể cấm cản.

Tuy nhiên, thừa nhận như vậy rồi, ta vẫn phải nhận xét rằng họ nêu vấn đề sai; hay nói đúng hơn, họ không hiểu lắm về truyền thông (là chuyện bình thường). Hoặc, họ hiểu, nhưng cố tình lờ những nguyên tắc căn bản của truyền thông đi, để “lội ngược dòng” dư luận, thể hiện một chính kiến độc lập, khác biệt (cũng là chuyện bình thường).

Trong truyền thông, một trong các tiêu chí để đánh giá một sự kiện hay một vấn đề nào đó có xứng đáng được đưa lên mặt báo, có thu hút độc giả, gây sự chú ý của dư luận v.v. hay không, là: Sự kiện hay vấn đề đó có lạ, có mới không?

Sự kiện lạ, tức là sự kiện hiếm xảy ra. Ở đây, nếu người phát biểu những câu như “Suốt bao năm qua, các vị cải đi cải lại, cải tiến cải lùi mà nó vẫn không thay đổi được kết quả gì cả” là một công chức về hưu, một cô giáo cấp II, hay một nhà báo chuyên viết về giáo dục… Thì chúng ta có thể thấy ngay là những lời đó sẽ rơi tõm vào thinh không. Sẽ không ai chú ý cả.

Và sự thực là những phát biểu chê trách Bộ Giáo dục đã xuất hiện quá nhiều, nhan nhản khắp nơi trong nhiều năm qua. Chúng có thể phát ra từ miệng các giáo sư ĐH đầu bạc hay hói, từ các quan chức về hưu đang mon men “phản tỉnh”, từ các thầy cô giáo sống đời công chức tương tự như “giáo Thứ” năm nào…

Chúng chẳng gây được ấn tượng gì cả. Càng nói càng nhàm.

Vậy nên, dễ hiểu tại sao những câu nói thẳng thắn, không lập luận, không lý lẽ, của một cậu bé 14 tuổi, lại gây “bão” dư luận. Video clip ghi âm cậu bé được gần nửa triệu lượt người xem chỉ sau 4 ngày.

Đơn giản vì sự kiện này quá lạ, quá hiếm khi xảy ra. Đã bao giờ có một đứa trẻ lên tiếng công khai chỉ trích Bộ Giáo dục chưa?

Và khi nó lạ, nó hiếm, thì nó khiến dư luận sôi lên là điều dễ hiểu, dễ thông cảm. Chẳng việc gì mà ai đó phải trách móc, đay nghiến đám đông: Tại sao các vị không phát biểu, lại để thằng bé đứng ra nói hộ rồi các vị vỗ tay? Chẳng có “đám đông ngu ngốc”, chẳng có “hiệu ứng bầy đàn” nào ở đây cả. Tất cả đều chỉ tuân theo những quy luật tâm lý và những nguyên tắc rất căn bản trong truyền thông.

Còn những ý kiến mạ lị vô căn cứ theo kiểu thuyết âm mưu “chắc chắn thằng bé này có người giật dây” thì chúng ta khỏi cần bàn ở đây.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s