Mùi… của Giáo Dục

Posted: August 21, 2015 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Trọng Bình (BVN) theo Viet-studies – Cái mùi “thúi” của nền giáo dục nước nhà hôm nay vốn đã có mầm mống và bùng phát từ rất lâu rồi. Cho nên, giờ đây việc một cậu bé mới mười ba, mười bốn tuổi đầu (có lẽ vì không chịu nổi cái mùi “thúi” này) đã buộc phải lên tiếng trong một diễn đàn giáo dục mà xung quanh là những bậc “trưởng thượng” chẳng qua chỉ là chuyện “giọt nước tràn ly” mà thôi.

� Xem thêm: Trẻ em và xã hội + Nhục nhã cho một cử nhân hay nhục nhã cho một quan điểm?

1. “… Con không có tính từ nào khác nên con phải dùng tính từ này, là giáo dục Việt Nam bây giờ con thấy là quá “thối nát” rồi (…). Các vị có thể nói là mất thời gian, nhưng con thấy là thời gian các vị cải tiến, cải lùi còn mất thời gian hơn. Giáo dục Việt Nam không cần cải cách gì nữa, giáo dục Việt Nam cần được cách mạng. Đó mới là điều các vị trong Bộ Giáo dục nên làm. Còn nếu bây giờ các vị không làm thì đến khi nào con thành Bộ trưởng Bộ Giáo dục con sẽ làm”. Phát biểu trên là của cậu bé Vũ Thạch Tường Minh – học sinh lớp 8 trường Hà Nội – Amsterdam trong ngày 12/8 tại một hội thảo (giới thiệu sách Văn và Tiếng Việt lớp 6) của nhóm Cánh Buồm ở Hà Nội. Với riêng tôi phát biểu này cũng chính là lời khẳng định về cái mùi… “thối” của nền giáo dục nước nhà hiện nay thực sự đã quá sức chịu đựng với những ai còn có lương tri. Là người Hà Nội nên cậu bé gọi là “thối”, còn tôi, xin gọi là “thúi” cho đúng với “chất” ngôn ngữ của dân miền Tây Nam bộ.

2. Thật ra, nếu ai đó quan tâm đến mối quan hệ giữa “văn chương và đời sống hiện thực” ở xã hội Việt Nam sẽ thấy cách nay trên dưới 35 năm, tức là vào khoảng tập niên 80 của thế kỷ trước, cái mùi “thúi” khủng khiếp này của nền giáo dục nước nhà đã được nhà văn Nguyễn Huy Thiệp cảnh báo trong một truyện ngắn nhan đề “Những người muôn năm cũ”. Ngay trong những dòng mở đầu của truyện ngắn này Nguyễn Huy Thiệp đã khẳng định bản chất của nền giáo dục nhà trường ở Việt Nam thời ấy cũng giống như một “gói thuốc đắng” bởi mục đích của nó chỉ đơn thuần là để “nhồi nhét” và “cấp cho người học một văn bằng tốt nghiệp”. Nguyễn Huy Thiệp viết:

“Tất cả nền giáo dục của chúng ta – Doanh nói – là nhằm làm sao chứng tỏ mọi sự có lý. Các chương trình hình học, các quy tắc vật lý, các bài học lịch sử … tất cả đều nhằm mục đích khiến cho người ta tưởng bở rằng mọi người đang sống trong một thế giới có trật tự tổ chức hoàn hảo. Tất cả đều láo khoét, vô lý! Thực ra toàn bộ thế giới được xây dựng trên sự ngẫu nhiên lộn xộn không có quy tắc nào cả. Con người vốn dĩ yếu đuối, họ tự phỉnh mình bằng những lập luận có lý để có ảo tưởng tự tin hòng sống qua kiếp người gian khó trầm luân.”

Tiếp theo thế hệ của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, năm 2012, Phan An – một cây bút trẻ thế hệ 8X – thế hệ sinh ra, lớn lên và buộc phải “nuốt trọn gói thuốc đắng của nền giáo dục nhà trường”- một lần nữa khẳng định cái mùi “thúi” này trong một cuốn tiểu thuyết có tên gọi rất ngộ nghĩnh: “Trời hôm ấy không có gì đặc biệt”. Bằng lối viết giễu nhại phóng túng và ngôn ngữ thời @, Phan An bảo rằng cái mùi “thúi” của cả hệ thống giáo dục quốc gia từ mẫu giáo cho đến đại học đang ngày một nồng nặc và vô cùng khó chịu.

Điểm lại một chút “lịch sử vấn đề” như trên để thấy, thật ra, cái mùi “thúi” của nền giáo dục nước nhà hôm nay vốn đã có mầm mống và bùng phát từ rất lâu rồi. Cho nên, giờ đây việc một cậu bé mới mười ba, mười bốn tuổi đầu (có lẽ vì không chịu nổi cái mùi “thúi” này) đã buộc phải lên tiếng trong một diễn đàn giáo dục mà xung quanh là những bậc “trưởng thượng” chẳng qua chỉ là chuyện “giọt nước tràn ly” mà thôi.

Nhìn bề ngoài, có thể ai đó sẽ cho rằng phát biểu của cậu bé là sự “ăn theo nói leo” người lớn chứ làm sao ở độ tuổi của em có thể nhận thức hết bản chất của vấn đề này. Thế nhưng, nếu xét ở phương diện khác – phương diện “vô thức tập thể” chẳng hạn – thì phải chăng phát biểu trên của cậu bé ít nhiều đã cho thấy xã hội Việt Nam có một sự bức bối, một nỗi khát khao về một cuộc cách mạng giáo dục thực sự của các thế hệ người Việt Nam từ sau ngày đất nước thống nhất đến nay? Thử hỏi, một cậu bé đang tuổi “ăn chưa no lo chưa tới” sao không “học theo nói leo” chuyện gì khác mà lại “học theo nói leo” chuyện mang tầm vĩ mô này? Hơn nữa, tại sao cậu bé kia đã nghe thấy cái mùi “thúi” bốc lên từ nền giáo dục nhưng có không ít người lớn hiện nay hoàn toàn không nghe thấy gì hết? Năm này qua tháng khác những người này cứ nói mãi về sự “tài tình, sáng suốt” trong lãnh, chỉ đạo; nói mãi về những “thành quả”, “thành tựu” vượt bậc của nền giáo dục nước nhà nói riêng và đất nước nói chung?

Cho nên, theo tôi phát biểu của cậu bé chính là lời cảnh báo cụ thể và rõ ràng nhất về sự mạt vận của nền giáo dục nước nhà nếu như “những người có trách nhiệm” không chịu làm “cách mạng” thực sự mà cứ tiếp tục “bài ca con cá” đổi mới căn bản và toàn diện rất lung tung, rối rắm và lộn xộn như hiện nay. Từ đây, như một lẽ tất yếu, nếu nói “giáo dục là quốc sách hàng đầu” thì xã hội và đất nước này phải chăng cũng đang sắp sửa đến cái hồi ấy? Vì giáo dục mà bốc mùi “thúi” như thế thì xã hội và đất nước làm sao có được mùi thơm?

Nếu vậy thì những người đã và đang nắm quyền “cai quản” nền giáo dục hiện nay rất nên thể hiện mình bằng cách lên tiếng xin lỗi và cảm ơn cậu bé này. Dĩ nhiên, nếu ông bà nào đó cho rằng nền giáo dục này chỉ toàn mùi thơm thì không cần phải làm việc này. Nhưng tôi đồ rằng, những ai cho rằng nền giáo dục này toàn một mùi thơm thì có lẽ “sợi dây thần kinh xấu hổ” của họ đã bị đứt mất rồi.

3. Chỉ vài hôm nữa là cả nước lại bước vào năm học mới, hàng triệu học sinh nước nhà chắc chắn rồi sẽ được nghe thư chúc mừng của lãnh đạo nước nhà. Nói gì thì nói, dù sao chúng ta cũng không nên gieo những hạt mầm bi quan vào đầu thế hệ tương lai của đất nước. Tuy vậy, thiết nghĩ đã là Người thì không nên chối bỏ những sự thật nhất là không nên ngụy biện hay lấp liếm kiểu “đời thối phải nói là thơm”. [ “Quán bên đường” – Thơ Minh Phẩm (bút danh khác của Trang Thế Hy) ]

Vậy nên, cá nhân tôi ước sao năm nay, những người có trách nhiệm với nền giáo dục nước nhà nếu còn biết xấu hổ thì xin các vị chớ có sử dụng những mỹ từ sáo rỗng để ca ngợi thành tựu của ngành giáo dục này nữa. Và nếu có dũng khí và bản lĩnh, mong các vị hãy nói với thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay rằng:

“Trong tư cách những người lãnh đạo và quản lý nền giáo dục nước nhà, chúng tôi tự thấy hổ thẹn về tất cả những sự yếu kém, lạc hậu của nền giáo dục nước ta hiện nay, vì thế, rất chân thành chúng tôi xin cúi đầu tạ lỗi với tất cả quý Thầy Cô giáo, các vị phụ huỳnh và đặc biệt nhất các em học sinh, sinh viên trên cả nước xung quanh vấn đề này. Chúng tôi ý thức và thống nhất với nhau rằng, từ đây về sau nhiệm vụ duy nhất chúng tôi là sẽ tạo ra thật nhiều mùi thơm để không làm phiền lòng toàn thể nhân dân Việt Nam về cái mùi “thúi” của nền giáo dục hôm nay nữa!”.

Trẻ em và xã hội

Phạm Quang Tuấn (BVN) – Khi một cậu học trò lớp 8 [ở Hà Nội] tuyên bố rằng giáo dục VN thối nát và muốn trở thành Bộ trưởng Giáo dục để cải cách, nhiều người cho là cậu ta không thể tự nghĩ ra những điều đó và đã bị người lớn “xui dại”, “xui trẻ ăn cứt gà”, “mớm lời” để quảng cáo cho một nhóm hay một quan điểm nào đó. Thậm chí những người đó còn gọi cậu ta là “thằng bé” hay “thằng nhóc”, biểu lộ một thái độ ỷ già khinh trẻ rất hủ lậu nhưng hãy còn rất phổ biến ở Việt Nam. Trong tiếng Anh không thể tìm được chữ dè bỉu tương đương với những chữ ấy vì từ mấy thế kỷ nay họ không còn có thái độ khinh trẻ em như vậy.

Thực ra, những phát biểu của cậu học trò lớp 8 đó cũng không cần phải một đầu óc quá sâu sắc hay già trước tuổi, mà chỉ cần có sự quan tâm tới các vấn đề xã hội và một chút khả năng tự suy nghĩ mà một học sinh 14 tuổi hoàn toàn có thể có. Do đó tôi tin rằng những ý kiến cho là cậu ta bị người lớn “mớm lời” hay “xui dại” là vô căn cứ.

Quan tâm về xã hội hay chính trị một cách độc lập, không theo Đảng CS hay Đoàn TNCS là một điều được coi là “không nên” ở Việt Nam, dễ gây sự “ưu ái” của công an, nhưng nhìn ra các nước khác ta thấy không thiếu gì thanh thiếu niên, trẻ em cùng lứa tuổi (13, 14) hay thậm chí nhỏ tuổi hơn không những đã quan tâm về những vấn đề xã hội, chính trị mà còn hoạt động tích cực và thành công trong những địa hạt đó. Trái với Việt Nam, xã hội phương Tây rất khuyến khích việc thanh thiếu niên tham dự hay sáng lập những tổ chức dân sự độc lập (không do chính quyền bày ra như Đoàn TNCS ở Việt Nam) vì chúng là nền móng bảo đảm dân chủ và tiến bộ. Sau đây là vài thí dụ.

Malala Yousafzai (Pakistan): Vào đầu năm 2009, khi Malala 11-12 tuổi, cô đã viết blog cho BBC tả chi tiết cuộc sống của mình dưới [ách] Taliban (nhóm Hồi giáo cuồng tín này cấm phái nữ đi học) và bày tỏ quan điểm của mình về việc cần thúc đẩy giáo dục cho trẻ em gái. Cô được nhiều người biết đến, hay trả lời phỏng vấn báo chí và trên truyền hình, và được nhà hoạt động Nam Phi Desmond Tutu đề cử cho giải Nobel Hòa bình Quốc tế Thiếu nhi. Năm 15 tuổi Malala bị Taliban ám sát, bắn vào đầu nhưng thoát chết. Năm 16 tuổi cô được giải Nobel Hòa bình.

Gregory R. Smith (Mỹ): năm cậu 13 tuổi báo chí viết: Smith đã thành lập International Youth Advocates (Tổ chức Biện hộ Quốc tế cho Thanh thiếu niên), đã từng là Đại sứ thanh niên của Christian Children’s Fund (Quỹ Quốc tế Trẻ em) và phát ngôn viên tuổi trẻ của World Centers of Compassion for Children (Trung tâm Trắc ẩn cho Trẻ em). Trong năm qua, cậu đã đi khắp nước Mỹ và thăm sáu nước trên bốn lục địa. Các nỗ lực cứu trợ nhân đạo đang giúp trẻ mồ côi ở Đông Timor và thanh thiếu niên ở Sao Paulo, và Smith đang giúp đỡ dân ở Rwanda xây thư viện công cộng đầu tiên của họ. Cậu đã gặp nhiều nguyên thủ quốc gia, trong đó có cựu Tổng thống Bill Clinton và cựu Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev, và những người đoạt giải Nobel Hòa bình như Betty Williams Ireland và Tổng Giám mục Desmond Tutu của Nam Phi. Cậu ra trước Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc và một số cơ quan lập pháp nhà nước. Một trong những mục tiêu của Smith là tạo ra một biểu tượng quốc tế cho trẻ em, để các tòa nhà có trẻ con trong vùng xung đột có thể được đánh dấu và được bảo vệ. Ngoài ra, cậu hy vọng sẽ tạo ra những nơi trú ẩn được công nhận trong các vùng chiến [sự] để che chở cho trẻ em theo luật pháp quốc tế. “Tôi tin rằng tất cả trẻ em được sinh ra tinh khiết và ngây thơ và chỉ hành động bạo lực nếu chúng được dạy sự thù hận và bạo lực”, cậu nói. “Cha mẹ phải nuôi dạy yên bình để có một tương lai hòa bình. Bổn phận của chúng ta là tạo ra một môi trường để trẻ em có thể chống lại những sự xấu xa đưa chúng ta xuống con đường bạo lực và vô đạo đức”.

Nên nhớ tất cả những hành động và phát biểu trên đây xảy ra khi Smith mới 13 tuổi hay trẻ hơn. (http://www.virginia.edu/topnews/releases2003/child-june-4-2003.html)

Madison Kimrey (Mỹ): 12 tuổi, hoạt động để đảm bảo quyền bầu cử cho thanh niên. Cô viết blog, thảo kiến nghị, thành lập tổ chức thanh thiếu niên để đòi luật ghi danh sửa soạn bầu cử (voter preregistration bill) cho thanh thiếu niên 16-17 tuổi. Hãy xem cung cách cô chững chạc trả lời phỏng vấn: http://www.msnbc.com/melissa-harris-perry/meet-madison-kimrey-12-year-old-voting.

Zach Bonner (Mỹ) bắt đầu hoạt động từ thiện năm 6 tuổi. Năm 7 tuổi sáng lập tổ chức từ thiện Little Red Wagon Foundation để giúp trẻ không nhà. Năm 9 tuổi được giải Phục vụ của Tổng thống Mỹ (Presidential Call to Service Award). Năm 10 tuổi bắt đầu những cuộc đi bộ đường dài gây quỹ. Ngoài ra cậu còn tổ chức nhiều hoạt động khác. (https://en.wikipedia.org/wiki/Zach_Bonner)

Zach Hunter (Mỹ): hoạt động chống nạn nô lệ trên thế giới từ năm 12 tuổi. Cậu đã phát động phong trào “Loose Change to Loosen Chains” quyên góp tiền để giải phóng nô lệ. Trước tuổi 15 cậu đã đi khắp nơi diễn thuyết và làm phát ngôn viên cho tổ chức chống nô lệ The Amazing Change. Năm 16 tuổi cậu viết xong cuốn sách đầu tay, Be the Change: Your Guide to Freeing Slaves and Changing the World in Other Ways (Hãy gây thay đổi: Hướng dẫn Giải phóng Nô lệ và thay đổi thế giới những cách khác). (http://www.christianitytoday.com/iyf/hottopics/faithvalues/10.17.html)

Mattie Stepanek (Mỹ): là nhà thơ (có 6 tập thơ đã xuất bản), nhà hoạt động cho hòa bình, nhà diễn thuyết để động viên thính giả (motivational speaker). Mattie bị bệnh bẩm sinh, gần như tê liệt và chết năm 13 tuổi. (https://en.wikipedia.org/wiki/Mattie_Stepanek)

Hannah Taylor (Canada): Sau khi thấy một người nghèo moi thùng rác tìm đồ ăn, cô bé Hannah sáng lập tổ chức Ladybug Foundation năm 8 tuổi để giúp người nghèo vô gia cư. Tổ chức này đã quyên góp được hơn 3 triệu đô la Canada. Cô đi khắp nước diễn thuyết kêu gọi dân chúng và doanh nhân đóng góp. Năm 11 tuổi cô được giải Brick (tặng cho những thanh niên đóng góp vào việc thay đổi xã hội). (http://www.ladybugfoundation.ca/who-we-are/hannah-taylor-founder/)

Ngoài ra còn rất nhiều trường hợp khác, chẳng hạn như danh sách khoảng 50 ví dụ ở trang http://youthactivismproject.org/success-stories.

P.Q.T

Tác giả gửi cho BVN

Nhục nhã cho một cử nhân hay nhục nhã cho một quan điểm?

Xuân Dương (GDVN) – Hy vọng rằng những bài báo kiểu như “…Nhục nhã thay cho một cử nhân” sẽ không còn xuất hiện trên mặt báo.

Cu nhan dung giua duong xin viec: Kiet suc van that nghiep
Hàng trăm nghìn cử nhân thất nghiệp, đã ai dám trưng biển xin việc như thế? (Ảnh ĐSPL)

Tại Hội thảo Quốc gia “90 năm Báo chí Cách mạng Việt Nam – Truyền thống, bản lĩnh và trách nhiệm”, cố nhà báo Hữu Thọ nhận định về thực trạng đội ngũ làm báo như sau:

…Những tồn tại không ít và có việc không nhỏ, nổi lên là thông tin sai sự thật quá nhiều, thậm chí bịa đặt, suy diễn gây bức xúc xã hội, có những sai sót mà chúng tôi cũng không thể ngờ…, cùng những hành vi tiêu cực khác mà tôi rất đau lòng khi phải nói lên một sự thật rằng uy tín của giới báo chí đang giảm sút”.

Nhận định của ông Hữu Thọ không chỉ đúng với những gì xảy tra trước Hội thảo mà còn được chứng minh bằng những gì xảy ra ngay trong những ngày vừa qua.

Đọc tít bài báo: “Cầm biển đứng giữa đường xin việc: Nhục nhã thay cho một cử nhân” người viết hơi ngỡ ngàng, đọc hết bài báo, tự nhiên trong đầu xuất hiện một câu hỏi: “nhục nhã thay cho một cử nhân hay nhục nhã thay cho một bài báo?”

Còn nhớ cách đây không lâu, cử nhân y khoa Phan Thị Trang – con gái út của liệt sĩ Phan Huy Sơn hy sinh tại Gạc Ma trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc ngoài Biển Đông, dù là con liệt sĩ thuộc diện ưu tiên cháu Trang vẫn không thể xin được việc làm.

Sau khi biết fanpage của Bộ trưởng Y tế, cháu gửi hai bức thư đề nghị giúp đỡ, phải đích thân Bộ trưởng Trần Thị Kim Tiến can thiệp, cháu mới được nhận vào làm việc tại một cơ sở điều trị.

Lại nhớ một lãnh đạo Hà Nội, ông Trần Trọng Dực – Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy, đại biểu HĐND TP. Hà Nội – khẳng định tại phiên thảo luận sáng 7/12/2013 của HĐND thành phố về tổng biên chế hành chính, sự nghiệp thành phố năm 2013, rằng “Chạy làm công chức thủ đô không dưới 100 triệu đồng”.

Con số cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp cho đến quý I năm nay được Viện khoa học lao động và xã hội công bố là 178.000 người. Vậy bao nhiêu người may mắn được đích thân Bộ trưởng hoặc Bí thư thành ủy (như trường hợp cố Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh) giúp đỡ?

Trong tiếng Việt “nhục nhã” là hậu quả mà một cá nhân, một cộng đồng phải gánh chịu sau một hành động được xem là nhơ nhuốc, đáng khinh bỉ của chính cá nhân, cộng đồng đó hoặc sự cam chịu của con người trước sự áp đặt bởi sức mạnh cường quyền.

Câu nói “nỗi nhục của người dân mất nước” chính là sự nhục nhã khi dân tộc trở thành người nô lệ cho ngoại bang trên quê hương mình.

Câu hỏi đặt ra là chàng trai cầm biển xin việc có ăn trộm ăn cắp không, có tham ô của công không, có lợi dụng chức vụ, quyền hạn làm giàu bất chính không, có làm gì trái pháp luật không? Câu trả lời là không.

Người dân các nước phương Tây biểu tình, trưng biểu ngữ hoặc bảng chữ biểu thị nguyện vọng với chính quyền là chuyện bình thường, hình ảnh ra đường cầm biển xin việc đầy rẫy trên mạng, vậy tại sao lại nói việc cầm biển xin việc là “nhục nhã”?


Dòng tiếng Anh trên các tấm biển “Tôi muốn có việc làm” (Ảnh theguardian.com)

Người viết cho rằng, nội dung và nhất là tít bài “Cầm biển đứng giữa đường xin việc: Nhục nhã thay cho một cử nhân” quả đúng là đã làm cho “uy tín của giới báo chí giảm sút”, đó là việc mà người làm báo có tâm, có tầm không bao giờ nên làm.

Tác giả bài báo đặt ra câu hỏi là tại sao chàng cử nhân nọ không chịu đi làm những việc lao động bình thường mà lại cố đi xin việc theo chuyên môn được đào tạo?

Đặt câu hỏi như vậy cho thấy, những tác giả của bài báo đang cổ súy cho sự tự ti, mặc cảm, cam chịu thất bại, đang khuyến khích đội ngũ trí thức trẻ chỉ cần kiếm sống mà không cần phấn đấu cho niềm mơ ước khi đặt chân vào giảng đường đại học.

Một dân tộc không dám đấu tranh, dân tộc đó xứng đáng làm nô lệ”, câu nói này hẳn rất nhiều người đã đọc. Trong phạm vi hẹp, một cá nhân không dám phấn đấu cho mơ ước của mình, cá nhân đó chỉ có thể làm đầy tớ cho người khác.

Nếu một đất nước cứ đào tạo cử nhân rồi để cho họ đi chạy bàn, đi bán vé số thì có nên tiếp tục đào tạo? Vấn đề không phải là không tôn trọng lao động giản đơn, làm bất kỳ công việc gì mà xã hội cần đều là có ích, đều phải được tôn trọng.

Lẽ ra, từ hiện tượng cầm biển xin việc, cần đặt vấn đề một cách nhân văn hơn nếu không nói là cần nhìn nhận ở tầm cao hơn.

Đó là quy mô đào tạo và chất lượng đào tạo cử nhân, kỹ sư có phù hợp với nhu cầu phát triển kinh tế xã hội hay không?

Đó là công tác tổ chức, tuyển dụng có gì chưa ổn không?

Đó là đội ngũ trí thức trẻ tốt nghiệp đại học đã được đào tạo một cách bài bản kỹ năng sống, trong đó có kỹ năng xin việc hay chưa?…

Về quy mô và chất lượng đào tạo trình độ đại học, cần phải nói thẳng rằng chúng ta không thể hội nhập quốc tế chỉ với đội ngũ kỹ sư, cử nhân đông đảo về số lượng nhưng chưa cao về chất lượng trong khi lại thiếu đội ngũ thợ lành nghề. Lỗi ở đây thuộc về những người hoạch định chiến lược ở tầm vĩ mô chứ không phải lỗi của người đi học.

Về công tác tổ chức, tuyển dụng nhân sự, bài viết trên nld.com.vn ngày 15/8/2015 “Bổ nhiệm kiểu con ông cháu cha” đã phản ánh phần nào góc khuất của công tác này:

Hơn 10 năm qua, kể từ khi lên nắm quyền tổng giám đốc Công ty Môi trường đô thị Đà Nẵng, ông Phạm Minh Thắng đã đưa con, rể, anh em ruột và cả phía sui gia nắm giữ các vị trí chủ chốt tại các phòng ban và xí nghiệp trực thuộc, biến công ty nhà nước thành công ty gia đình”.

Đà Nẵng là thành phố được nhiều người ca ngợi về sự phát triển và phong cách làm việc của đội ngũ lãnh đạo còn như thế thì nơi khác thế nào?

Lẽ ra nỗi “nhục nhã của một cử nhân” phải dành cho những người cầm tấm bằng thật mà trình độ giả đang thong thả “cắp ô” mà vẫn đều đều nhận lương hàng tháng, cho những “hậu duệ” cứ có tấm bằng là biết chắc đã có một xuất “công chức”, cho những người bằng số tiền không dưới trăm triệu để có việc làm trong cơ quan.

Tác giả nên hỏi những người đó xem họ có cảm thấy “nhục nhã” không? Còn với chàng cử nhân cầm tấm biển xin việc trong bài báo chẳng có gì mà phải xấu hổ.

Ngôn từ sử dụng trong bài báo không đơn thuần là chưa được cân nhắc cẩn trọng mà rõ ràng là còn có biểu hiện vi phạm quy định pháp luật, đó là hành vi xúc phạm nhân phẩm công dân, tác giả bài báo đã cố ý “làm nhục người khác” như quy định tại điều 121 Bộ luật Hình sự.

Trở lại vấn đề về trình độ chuyên môn, đạo đức và trách nhiệm của người làm báo, gần đây trước sự quá đà của một số tờ báo trong việc khai thác các tình tiết rùng rợn qua các vụ trọng án, Bộ TT&TT đã ra “tối hậu thư” cho báo chí về việc khai thác các hành vi tội ác nhằm câu view khán giả.

Thứ trưởng Trương Minh Tuấn, Bộ TT&TT đã đã ký công văn số 2673/BTTTT-CBC gửi các cơ quan báo chí, công văn nêu rõ:

Các cơ quan báo chí phải tiên phong đi tìm nguyên nhân, bản chất và đưa ra cách giải quyết vấn đề này một cách nhân văn để giúp xã hội hướng thiện. Tuy nhiên, thời gian qua báo chí đã từ bỏ vai trò cao quý này. Đây là dấu hiệu báo động về sự xuống cấp của báo chí hiện nay”. [1]

Người viết hoàn toàn ủng hộ lời “tuyên chiến” này của Bộ TT&TT, tuy nhiên có cảm giác là công văn 2673/BTTTT-CBC vẫn còn thiếu, chưa bao quát hết sự “xuống cấp của báo chí”.

Khai thác các hành vi tội ác chỉ là một trong các hướng thu hút người đọc, có thể dễ dàng tìm thấy những bài báo vô bổ với cách giật tít “khủng” như “Ca sĩ có bộ ngực “khủng” nhất showbiz Việt”, lại có bài báo khuyến khích hiện tượng ngoại tình như “5 lý do tuyệt vời để hẹn hò “máy bay bà già”…

Người viết mong rằng Bộ TT&TT rồi đây cũng cần quan tâm tới những mảng nội dung không phù hợp này. Chủ đề “cướp, hiếp, giết, sốc, sex” cần phải bị loại trừ khỏi các trang báo, bảo đảm cho người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ được hưởng thụ những món ăn tinh thần không độc hại.

Hy vọng rằng những bài báo kiểu như “…Nhục nhã thay cho một cử nhân” sẽ không còn xuất hiện trên mặt báo, không để những nhà báo chân chính bị đánh đồng với những người đang vô tình hay cố ý tạo nên “sự xuống cấp của báo chí hiện nay”.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/257434/bao-chi-phai-ngung-khai-thac-thong-tin-toi-ac-cau-khach.htm

[:-/] “Bệnh nhục” lây lan, tranh nhau xấu hổ hộ người khác? *Mi An BĐV) – Nhiều khi người trong cuộc chưa kịp nhục, chưa cảm thấy xấu hổ đã có người xông vào nhục hộ.

…Có lẽ một số người trong chúng ta đang bị mắc một căn bệnh, đó là “bệnh dễ nhục”. Lạ một nỗi là bệnh này chủ yếu có ở những người dân bình thường trong xã hội.

Này nhé, gần 30% dân số Hà Nội khổ sở vì thiếu nước do đường ống sông Đà làm ẩu, kém chất lượng, khiến chuyện ăn ở, sinh hoạt phải quay về thời mất vệ sinh, cũng không thấy vị cán bộ nào ra mặt kêu xấu hổ cả.

Lời khuyên trách nhiệm nhất là đưa ra cảnh báo: “Đường ống dẫn nước sông Đà sẽ còn vỡ nữa, người dân thủ đô nên có biện pháp tích trữ nước”. Nghe mới đau ruột làm sao.

Đấy gọi là người đáng xấu hổ thì không chịu xấu hổ, việc đáng xấu hổ thì không xấu hổ, còn những chuyện ở đẩu ở đâu thì cứ tranh nhau vơ vào để xấu hổ rất tràn lan, thiếu trọng tâm trọng điểm.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s