Bị oan, không thể đòi tài sản vì không đủ tiền nộp án phí

Posted: September 1, 2015 in Uncategorized
Tags:

(NV) – Suốt 11 năm qua, ông Phạm Văn Thành – người hai lần bị giam oan vì “giết người” và “vu khống,” vẫn không thể đòi lại tài sản bị tịch thu bởi không có tiền nộp… án phí.

� Xem thêm: Nhặt được vàng bị mất việc, ai dám làm người tốt?


Ông Phạm Văn Thành. (Hình: Tuổi Trẻ)

Ông Thành ngụ ở ấp Ninh Hòa, xã Hòa Tịnh, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, vốn là một nhân vật nổi tiếng tại Việt Nam vì sự tùy tiện và tàn bạo của hệ thống tư pháp Việt Nam.

Tháng 8 năm 1989, ông Thành bị công an xã Hòa Tịnh bắt khẩn cấp vì cáo buộc “giết người,” rồi đem giao cho công an huyện Chợ Gạo, công an huyện Chợ Gạo giao ông Thành cho công an tỉnh Tiền Giang.

Nạn nhân trong vụ giết người này được xác định là Phạm Thanh Tuyền – con trai ông Thành. Tuyền được cha giao cho trông coi một trại dê, cách nhà khoảng hai cây số và đột nhiên mất tích. Không chỉ có công an xã Hòa Tịnh mà hệ thống tư pháp ở Tiền Giang cùng cho rằng ông Thành đã giết Tuyền rồi phi tang xác.

Song song với việc bắt ông Thành, bí thư xã Hòa Tịnh còn ra lệnh “tạm thu” toàn bộ số tài sản của ông Thành bao gồm: 200 con dê nái – giống dê sữa trị giá năm chỉ vàng/con, 40 con dê cái con – dê sữa trị giá một chỉ vàng/con, một máy suốt lúa trị giá một lượng vàng, một máy Kohler trị giá năm chỉ vàng, một bình xịt trị giá một chỉ vàng. Tính theo thời giá năm 1989, tổng số tài sản mà ông Thành bị “tạm thu” là 105 lượng sáu chỉ vàng.

Do gia đình ông Thành vừa kêu oan, vừa phản đối việc “tạm thu” tài sản trái phép, chính quyền xã Hòa Tịnh lập một biên nhận, ghi rõ: Nếu ông Thành tìm được con trai, chính quyền xã sẽ hoàn trả toàn bộ số tài sản đã tạm thu.

Ông Thành bị tạm giam 13 tháng thì tháng 9 năm 1990, Phạm Thanh Tuyền – con trai ông Thành quay về. Tuyền cho biết, chăn dê buồn quá nên nghe lời người quen đến huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An chăn… bò. Bởi nghe tin cha bị tù vì cáo buộc giết mình, Tuyền quay về để minh oan cho cha.

Không còn lý do để tạm giam ông Thành, công an tỉnh Tiền Giang “tạm tha” ông.

Ra tù, ông Thành không dám đòi bồi thường việc bị bắt oan mà chỉ chạy tới, chạy lui xin lại những tài sản đã bị chính quyền “tạm thu.” Tuy nhiên ông Thành chỉ chạy tới, chạy lui được chừng năm năm thì tháng 4 năm 1995, ông bị bắt trở lại mà không rõ về tội gì. Năm tháng sau, khi được trả tự do, ông Thành mới biết, ông bị công an bắt vì phạm tội… “vu khống!”

Kể từ đó, ông Thành mới chính thức đi đòi công lý cho mình. Tháng 6 năm 2004, công an tỉnh Tiền Giang mới có văn bản, xác nhận, hai lần bắt ông Thành là gây hàm oan, “do nóng vội, yếu kém về nghiệp vụ chuyên môn, pháp luật!”

Dẫu ông Thành đòi bồi thường hơn hai tỷ đồng bao gồm cả thiệt hại tài sản lẫn tinh thần, tòa án tỉnh Tiền Giang chỉ buộc công an tỉnh Tiền Giang bồi thường 84.6 triệu đồng “thiệt hại về tinh thần” cho ông Thành. Còn thiệt hại về tài sản bị “tạm thu” thì tòa án tỉnh Tiền Giang bảo ông Thành phải… kiện chính quyền xã Hòa Tịnh ra tòa dân sự.

Muốn kiện ra tòa dân sự thì phải đóng… án phí. Do số tài sản bị “tạm thu” là 105 lượng và sáu chỉ vàng nên án phí phải đóng khi nộp đơn kiện lên tới hơn 40 triệu, ông Thành vốn đã sạt nghiệp từ khi bị bắt oan và “tạm thu tài sản” nên đến giờ, ông thúc thủ.

Đáng nói là việc “tạm thu” tài sản của ông Thành vi phạm luật pháp nhưng hệ thống tư pháp Việt Nam không hề điều tra về vi phạm này. Các viên chức có liên quan đến vụ vi phạm luật pháp đó vẫn vô sự.

Trả lời chất vấn của báo chí Việt Nam, ông Trần Văn Công, Phó Chánh án Tòa án huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, nói rằng, nếu ông Thành được chính quyền xã Hòa Tịnh xác nhận có gia cảnh khó khăn thì chuyện ông Thành kiện chính quyền xã này để đòi bồi thường có thể được giảm 50% án phí và chỉ thế mà thôi! (G.Đ)

Được xin lỗi oan sai nhưng không có tiền đóng án phí

(Petronews.vn) – Đó là câu than thở của ông Phạm Văn Thành – người “nổi tiếng” một thời ở ấp Ninh Hòa, xã Hòa Tịnh, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang vì án oan giết con.

Dù đã được Công an tỉnh Tiền Giang xin lỗi và bồi thường nhưng chỉ 84 triệu đồng bồi thường “thiệt hại về tinh thần” là quá ít cho một người nông dân giỏi nghề và ham làm vướng phải tai họa.

10 năm sau ngày được bồi thường, ông Thành vẫn không thể nộp án phí khởi kiện một vụ tịch thu tài sản “vô lý có một không hai” của UBND xã Hòa Tịnh.

Ông Thành kể: “Chiều 10-8-1989, sau một đám tiệc, một vài người tự dưng sấn vào nhà chỉ thẳng mặt tôi và bảo rằng tôi giết con trai. Tôi quá bất ngờ và bàng hoàng…

Trước đó, con trai tôi là Phạm Thanh Tuyền được tôi giao cho giữ một chuồng dê ở mảnh vườn cách nhà hai cây số. Thi thoảng hai cha con mới gặp mặt nhau. Tôi tức tốc đi tìm con.

Ngày 17-9-1989, loa phát thanh xã phát inh ỏi rằng tôi là thủ phạm giết con trai. Rồi công an đến đọc biên nhận tịch thu tài sản của tôi và bắt tôi giải lên huyện.

Đến nay, tờ biên nhận tịch thu tài sản của UBND xã Hòa Tịnh tôi vẫn còn giữ kỹ. Tờ biên nhận có nội dung “theo sự chỉ đạo của ông Lê Văn Trung, bí thư xã Hòa Tịnh, nay ra lệnh thu giữ toàn bộ số tài sản của ông Phạm Văn Thành”.

Lý do tịch thu tài sản “tình nghi đương sự giết con trai ông là Phạm Thanh Tuyền”, “quyết định xử lý bằng hình thức thu giữ tài sản” gồm “200 con dê nái mẹ giống dê sữa trị giá 5 chỉ vàng 24K mỗi con tại thời điểm năm 1989, 40 con dê cái con trị giá 1 chỉ vàng 24K mỗi con, một máy suốt lúa trị giá 1 lượng vàng 24K, một máy Kohler trị giá 5 chỉ vàng 24K, một bình xịt trị giá 1 chỉ vàng 24K”.

Tờ biên nhận còn nêu rõ “khi nào ông Phạm Văn Thành tìm được con trai ông về, chúng tôi sẽ hoàn trả toàn bộ số tài sản tạm thu giữ nêu trên”.

Sau 13 tháng bị bắt và giam tại nhà giam huyện Chợ Gạo (Tiền Giang), tôi được một người thầy cũ bảo lãnh cho tại ngoại. Trong thời gian này con tôi trở về sau một thời gian “buồn buồn theo người ta lên Mộc Hóa, Long An chăn bò mướn”. Thế là tôi được rửa sạch nỗi oan giết con của mình.

Những tưởng từ đây tôi đã có thể bắt đầu làm lại cuộc đời, đòi lại được tài sản đã bị tịch thu nhưng chiều 18-4-1995, UBND xã gọi tôi lên rồi… đẩy thẳng vào xe bít bùng, đưa về trại giam Mỹ Phước (Tiền Giang).

Trong trại giam, tôi viết đơn kêu oan gửi lên các cấp trung ương. Năm tháng sau, tôi được gọi lên trao quyết định trả tự do. Đọc quyết định tôi mới biết mình bị bắt vì tội “vu khống”.

Tôi đi khiếu kiện đòi lại công bằng. Ngày 7-6-2004, Công an tỉnh Tiền Giang ra quyết định kết luận vụ việc của tôi “là oan sai, do nóng vội, yếu kém về nghiệp vụ chuyên môn, pháp luật”.

Tại phiên tòa phúc thẩm vụ nghi tôi giết con trai, TAND Tiền Giang tuyên Công an Tiền Giang bồi thường thiệt hại về tinh thần cho tôi tổng số tiền là 84.614.000 đồng dù trước đó trong đơn khởi kiện tôi đòi số tiền lên đến hơn 2 tỉ đồng, cho cả phần tài sản bị tịch thu.

Nhưng tòa án nói nếu muốn khởi kiện vụ tài sản bị tịch thu theo biên nhận của UBND xã thì phải kiện riêng một vụ án dân sự khác.

Số tài sản bị tịch thu hơn cả trăm cây vàng, đến thời điểm này nếu muốn khởi kiện thì phải đóng án phí hơn 40 triệu đồng.

Hơn mười năm qua, tôi lặn lội đi nuôi dê ở tỉnh xa nhưng vẫn không đủ tiền để nộp án phí cho vụ kiện. Tôi đã kiệt sức rồi. Tiền đâu mà đóng án phí, tiền đâu mà đi hầu tòa nữa…”.

Thu giữ tài sản không đúng 
pháp luật

Luật sư Nguyễn Văn Hậu, phó chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM, cho rằng vào thời điểm năm 1989 và hiện nay, vấn đề thu giữ tài sản của ông Thành là không đúng quy định của pháp luật. Nếu xem đây là hành động kê biên tài sản thì việc kê biên tài sản chỉ áp dụng đối với bị can, bị cáo về tội mà Bộ luật hình sự quy định có thể tịch thu tài sản hoặc phạt tiền cũng như đối với người phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại; chỉ kê biên phần tài sản tương ứng với mức có thể bị tịch thu, phạt tiền hoặc bồi thường thiệt hại. Tài sản bị kê biên được giao cho chủ tài sản hoặc thân nhân của họ bảo quản. Ngoài ra, bí thư xã, chủ tịch UBND xã hay chính bản thân UBND cấp xã đều không có quyền thu giữ tài sản của ông Thành.

Có thể miễn 50% tiền án phí nộp trước

Ông Trần Văn Công, phó chánh án TAND huyện Chợ Gạo, Tiền Giang, cho biết ông Thành hoàn toàn có thể khởi kiện đòi lại tài sản theo đúng luật định. Tòa án huyện Chợ Gạo có thể xem xét thụ lý vụ án đúng theo luật định. Tuy nhiên theo quy định, dù ông Thành là trường hợp khó khăn, có sự xác nhận của địa phương thì cũng chỉ miễn được tối đa 50% tiền án phí nộp trước.

Nhặt được vàng bị mất việc, ai dám làm người tốt?

Mi An (BĐV) – Một nữ công nhân nhặt được vàng trong bãi rác, đem trình báo công an thì bị nhà máy xử lý rác Cà Mau sa thải.

Nhat duoc vang bi mat viec, ai dam lam nguoi tot?
Chị công nhân Lê Tuyết Mai và những lá đơn trình báo về việc nhặt được vàng. Ảnh: Báo Thanh niên

Câu chuyện của chị công nhân Phạm Tuyết Mai (35 tuổi, tạm trú khóm 3, P.Tân Xuyên, TP.Cà Mau) vì nhặt được 5 lượng vàng trong khi đang phân loại rác tại Nhà máy xử lý rác thải Cà Mau mà bị mất việc đang khiến mạng xã hội xôn xao.

Cách đây 1 năm, chị Mai nhặt được 1 chiếc ví chứa đầy nhẫn, vòng với tổng cộng 5 lượng vàng khi đang phân loại rác. Chị đã thông báo cho mọi người biết về chiếc ví này, lãnh đạo nhà máy đến lập biên bản để giữ lại vàng.

Chị Mai không đồng tình với cách xử lý này và đi trình báo công an để trả lại cho người bị mất. Sau 1 năm thông báo, công an Cà Mau không tìm được chủ nhân số vàng, và cuối cùng, Nhà máy xử lý rác thải quyết định xung số vàng vào công quỹ.

Trong suốt 1 năm qua, chị Mai bị nhà máy cho nghỉ việc, chồng thì bệnh nặng, gia cảnh rất khó khăn. Giờ thì chị Mai làm đơn đi đòi lại số vàng và cho rằng nó thuộc về sở hữu của mình- là người nhặt được.

Ông Nguyễn Tiến Tân- Giám đốc điều hành Nhà máy rác thải Cà Mau tuyên bố với báo chí: “Tài sản trong khuôn viên nhà máy là của nhà máy. Chúng tôi quy định rõ điều này trong nội quy công ty và cả trong hợp đồng với người lao động. Do đó chúng tôi không chấp nhận yêu cầu được nhận số vàng này của chị Phạm Tuyết Mai, người trực tiếp nhặt số vàng”.

Câu chuyện đang khiến dư luận tranh cãi rất nhiều. Người thì bảo nhà máy nên trả số vàng cho chị Mai vì chị là người nhặt được. Người thì bảo số vàng thuộc về nhà máy là đúng, vì theo lời ông giám đốc, tài sản trong khuôn viên nhà máy là của nhà máy.

Tuy nhiên, theo các chuyên gia luật, trong trường hợp này nên áp dụng khoản 2, điều 239 Bộ Luật Dân sự, nếu không xác định được ai là chủ sở hữu thì số vàng đó thuộc sở hữu của người phát hiện theo quy định của pháp luật.

Rõ ràng nếu đặt 2 cách ứng xử của chị Mai và lãnh đạo nhà máy xử lý rác thải Cà Mau cạnh nhau, thì lẽ phải thuộc về phía chị công nhân. Khi nhà máy yêu cầu phải giao nộp số vàng nhặt được, chị không đồng tình và quyết định phải báo công an để trả lại cho người mất.

Đó là một quyết định rất đúng đắn với lương tâm và đạo đức. Tuy nhiên không hiểu vì sao, thay vì khen thưởng chị Mai vì quyết định này, thì chị lại nhận được quyết định cho thôi việc?

Đó có phải là “phần thưởng” cho nữ công nhân có việc làm tốt của nhà máy nơi chị Mai công tác? Đây là một “quả đắng” không ai ngờ tới.

Có người đã bình luận, làm người tốt thời nay là khó nhất. Từ vụ chị ve chai Ánh Hồng tới chị công nhân Tuyết Mai, có thể thấy ngày càng nhiều ví dụ làm nản lòng những ai muốn làm điều tốt.

Bằng sự cứng nhắc trong việc áp dụng điều khoản luật pháp, thay vì áp dụng những điều khoản “có lý có tình” cho người nhặt được tài sản (mà tài sản ấy không có người đứng ra nhận là chủ sở hữu), cơ quan công quyền lại máy móc áp dụng một điều luật khác, khiến cho dư luận bất bình.

Hãy cổ vũ cho những người muốn làm điều tốt. Xã hội phải khuyến khích những người làm điều tốt, điều đó mới thực sự có ý nghĩa trong thời điểm hiện nay, khi ngày càng có nhiều người đang “ngại” làm người tốt.

Hãy cho lòng tốt một cơ hội, như gieo một hạt mầm tốt cho tương lai.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s