Tuyên ngôn độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc ngày 2/9/1945

Posted: September 2, 2015 in Uncategorized
Tags:

Nhà văn Phạm Viết Đào – Xem Toàn văn Tuyên ngôn độc lập.

� Xem thêm: Ở Nhà mà ngấm nỗi đau!+ Quốc khánh và ‘quyền mưu cầu hạnh phúc’.

.

…Suốt nhiều thập niên kể từ lúc Hồ Chí Minh đứng trên khán đài gỗ tạm tại Hà Nội, bản Tuyên ngôn Độc lập đã trở thành một biểu tượng quốc gia, với việc những em học sinh ghi nhớ những đoạn văn trong đó, các nhà chính trị dùng nó liên tục như một cái neo cung cấp thẩm quyền cho các công bố chính sách của mình, và các sử gia dẫn nó ra như là điểm bản lề giữa chế độ nô lệ thực dân và sự giải phóng thắng lợi.

Ngày nay bản Tuyên ngôn có thể là văn bản mang lại tính chính danh quan trọng nhất của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, giúp giải thích tại sao hệ thống chính trị này đến nay vẫn vượt qua được mọi cơn chấn động phát xuất từ Moskva. Dù vậy, rất ít người Việt có thể đọc lại được bản Tuyên ngôn nếu được hỏi tới (không như Truyện Kiều hay những bài thơ có độ dài đáng kể). Nó hiếm khi được xuất bản trọn vẹn, và các viên chức Đảng Cộng sản đã cực kì phóng túng khi biên tập lại hay thậm chí sửa đổi bản văn, đó là chưa kể tới việc diễn giải nó theo cách làm sao phục vụ được cho bản thân nhiều nhất.[16]

Cho đến gần đây những điểm nhấn mạnh của bản Tuyên ngôn về quyền được sống, tự do, hạnh phúc, và bình đẳng, cùng với nền độc lập quốc gia, hiếm khi được chú ý một cách chi tiết, ngay cả với những cây bút phi Cộng sản. Tuy nhiên, điều này đang thay đổi khi giới trí thức tìm cách hình thành nên những lí tưởng cho một xã hội mà trong đó chủ nghĩa Marx-Lenin đã chết chỉ còn lại cái tên.

Tuy nhiên vẫn còn phải chờ xem thử bản Tuyên ngôn có phai nhạt đi cùng với ý thức hệ thống trị hiện nay hay không, hay vẫn giữ được vị thế trong đài tưởng niệm của chủ nghĩa ái quốc, cùng với những áng văn cổ xưa của Lí Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, và Nguyễn Trãi./.

Nguồn: David G. MarrĐằng sau tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh (P2)

David G. Marr, “Hồ Chí Minh’s Independence Declaration”, Essays into Vietnamese Pasts, K. W. Taylor & John K. Whitmore chủ biên (New York: Cornell University Southeast Asia Program, 1995), trang 221-231.

Ở Nhà mà ngấm nỗi đau!

Phạm Đình Trọng (Basam) – 2.9.2015, nhà nước cộng sản Việt Nam hoan hỉ diễu binh, diễu hành mừng 70 năm khuất phục được khí phách Việt Nam, tha hóa được Văn hiến Việt Nam trong vòng nô dịch cộng sản.

Những ngày này, người Việt Nam chân chính đều mang nặng những nỗi đau.

Nỗi đau 70 năm người Việt hận thù người Việt, người Việt giết hại, tù đày người Việt. 70 năm cả chục triệu người Việt chết thảm vì hận thù giai cấp, vì bạo lực chuyên chính. 70 năm gia đình li biệt, dân tộc thất tán, lang bạt khắp cùng trời cuối đất.

Nỗi đau đất đai hương hỏa của tổ tiên để lại không còn nguyên vẹn. Mất đất biên cương của lịch sử oai hùng. Mất đảo thiêng mang hồn cốt cha ông.

Nỗi đau đạo lí, văn hóa Việt Nam suy đồi. Lòng vị tha, đức nhường nhịn là nếp sống tự nhiên từ ngàn đời của người Việt đã thay bằng thói hiếu thắng chụp giật, tranh cướp. Đạo lí thương yêu, đùm bọc của người Việt “thương người như thể thương thân” đã thay bằng học thuyết bạo lực đấu tranh giai cấp vay mượn “Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ / Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong / Cho Đảng bền lâu / Cùng rập bước chung lòng / Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xit ta lin bất diệt!” (Thơ Tố Hữu, một lãnh tụ, một nhà tư tưởng cộng sản)

Nỗi đau kẻ cướp đất cướp biển của tổ tiên, kẻ hàng ngày giết hại dân lành Việt Nam mà vẫn là đồng chí, vẫn là anh em của nhà nước cộng sản Việt Nam! Nỗi đau nhà nước của dân Việt lại đồng nhất với kẻ thù truyền kiếp của lịch sử Việt.

Người Việt Nam chân chính làm sao có thể vui được trong ngày khởi đầu một kỉ nguyên nô lệ mới, ngày chấm dứt nô lệ nước ngoài và khởi đầu chế độ nô lệ trong nước, khởi đầu những nỗi đau

Hãy ở nhà soi vào nỗi đau để nhận ra thân phận người Việt hôm nay, nhận ra trách nhiệm của một người Việt chân chính.

Quốc khánh và ‘quyền mưu cầu hạnh phúc’

Trần Dân Tiến Gửi tới BBC từ Hà Nội – Hình như mỗi năm cứ đến ngày Quốc khánh 2-9 trời Hà Nội lại mưa rả rích. Ông trời lại làm mưa như xót thương bao nỗi thống khổ mà dân tộc tôi đã phải chịu đựng.

Nếu ví số phận của mỗi dân tộc như cuộc đời của mỗi con người thì trong cuộc đời mình, dân tộc tôi đã chịu đủ chiến tranh, thiên tai, loạn lạc, chia ly.

Tôi tin rằng những người đứng trên quảng trường Ba Đình trong ngày 2-9 của 70 năm về trước đều là người Việt, dù ít, dù nhiều cũng đều yêu nước. Cũng đều mong đất nước này phát triển, hùng mạnh và độc lập.

Tôi cũng ngưỡng mộ bản tuyên ngôn độc lập hùng hồn của Hồ Chí Minh trên quảng trường Ba Đình năm đó. Bản tuyên ngôn dường như đã chắt lọc được những tinh hoa của cách mạng Pháp và cách mạng Mỹ.

Nhưng tiếc thay nói hay mà làm dở!

“Mọi người sinh ra đều bình đẳng”. Con em nông dân được ưu ái, được coi là giai cấp cách mạng? Còn “Trí, phú, cường, hào đào tận gốc, trốc tận rễ”? Có sự bình đẳng nào lại chia dân tộc mình thành “cách mạng” và “phản cách mạng” không?

Thế hệ cha mẹ tôi. Con em những người làm nghề buôn bán không được học đại học.

Thế hệ tôi, những người bạn cùng thế hệ của tôi không được vào đại học vì họ là con em của những người lính hay viên chức “ngụy”.

Chủ nghĩa lý lịch mặc sức tung hoành. Xét giới tính, xét tôn giáo, xét cha mẹ, nghề nghiệp của cha mẹ, đi đâu, làm gì trước năm 1975…

Vâng, bình đẳng là như thế đó!

Còn “quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” thì sao? Tôi đã đọc về đánh tư sản, về Z30… và tự hỏi buôn bán, làm giàu cũng là có tội thì tự do và mưu cầu hạnh phúc bằng cái gì?

Ngày xưa, cần đánh thì là tư sản mại bản, bán nước. Giờ cần dùng thì là hợp tác quốc tế là doanh nhân? Còn ngày mai thì sao?

Tôi cũng đã đọc về cuộc đời của Nguyên Hồng, của Hữu Loan, của Văn Cao… Và tự hỏi những nghệ sỹ tài hoa mà rắn rỏi đó đã làm sai điều gì?

À, mà họ sai thật. Họ không hiểu được điều đơn giản “Quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” của họ là làm theo những yêu cầu của “cách mạng”. Họ sai rồi, quá sai rồi…

Chuyện cũ qua rồi. Thôi thì cho qua! Hôm nay lại một ngày quốc khánh nữa, nhưng to hơn mọi năm.

Một số người thì háo hức xem duyệt binh, xem pháo hoa. Một số người thì như tôi, dửng dưng.

Duyệt binh dù hoành tráng. Vũ khí dù hiện đại nhưng lòng người không theo thì có ích gì?

Pháo hoa dù đẹp, nhưng chóng tàn. Chẳng thế nào qua cơn đói.

Quốc khánh dẫu to cũng không thể nâng cao vị thế đất nước bằng những hợp đồng xuất khẩu lao động sang Nhật, Hàn, Trung Đông và giờ là Lào, Campuchia.

Ngày mai, ông trời có làm mưa không? Tôi không mong duyệt binh hoàng tráng, khí tài hiện đại. Chỉ mong hòa bình lâu dài, làm bạn với những nước văn minh Âu – Mỹ – Nhật – Hàn… và học hỏi cách họ vươn mình thành “rồng” thành hổ”.

Tôi không mong Quốc khánh hoành tráng mà ngân khố thì cạn kiệt, bộ tài chính phải đi vay ngân hàng nhà nước. Chỉ mong mỗi đồng ngân sách đều dùng để xây dựng hạ tầng, phát triển sản xuất.

Tôi không mong mỗi quan chức đều giống như Friedrich đại đế của Phổ, đến lúc mất không có một chiếc áo sơ mi lành lặn, phải táng bằng chiếc áo của một người hầu. Chỉ mong họ tận tâm, tận lực làm tròn bổn phận của mình.

Nếu không sau những quốc khánh “hoàng tráng” như hôm nay, đất nước này sẽ đi về đâu?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s