Sự thật đơn giản: “Việt nam không ‘nghiêm túc về ngành du lịch’”

Posted: September 3, 2015 in Uncategorized
Tags:

Phương Thảo dịch (VNTB) – Về lý thuyết, Việt nam đáng ra phải là đối thủ đánh bại Thái lan, thế nhưng Việt nam lại đang phải cố hết sức để cho bằng Campuchia. Tại sao? Bởi vì du khách không cảm thấy được đón chào và được đối xử như một cơ hội duy nhất để kiếm tiền.

� Xem thêm: Đâu Là Nơi Duy Nhất Người Việt Nam Không Bị Khinh bỉ?


Đeo bám, chèo kéo khách du lịch “làm xấu” hình ảnh Điện Biên – ngay trên mảnh đất lịch sử hào hùng
ngày nào luôn xuất hiện những hình ảnh các em nhỏ đeo bám khách suốt một đoạn đường dài để xin xỏ…

Một bài báo gần đây trên báo Tuổi Trẻ đã được dịch và in trên tờ Tuần Việt Nam và Thanh niên với tiêu đề “Tại sao chúng ta thất bại và tại sao họ lại thành công,” đã có một cái nhìn khá hạn hẹp tại sao Thái lan lại là một điểm du lịch nổi tiếng mà Việt nam lại không.

Theo bài báo này thì Thái lan đã thành công vì họ đã thưởng công cho các đối tác du lịch của họ, và Việt nam không thành công vì họ đã thuê một đại sứ du lịch không hợp lý.

Điều đáng buồn là điều này lại không đơn giản như thế, và người viết cũng đã phạm tất cả các lỗi sơ đẳng khi phỏng đoán về các phần thưởng đó, hay về đại sứ du lịch và các biện pháp quảng cáo du lịch tương ứng. Nhưng những điều này lại không phải như vậy.

Du khách đến thăm đất nước này có biết gì đâu về những giải thưởng hay Lý Nhã Kỳ, và thậm chí cho là họ có biết đi nữa, thì điều này chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì đến lựa chọn du lịch của họ.

Tốc độ rùa bò

Công nghiệp du lịch Thái lan tiếp tục làm nên các điều kỳ diệu: 22 triệu lượt khách trong năm 2012 và trên 24 triệu trong năm nay, trong số đó khoảng 50% khách quay trở lại, Bangkok là điểm được nhiều người đến thăm nhất trên toàn thế giới… và sự kiện này xảy ra sau cuộc biểu tình năm 2010 và trận lũ năm 2011. So sánh và đối chiếu với Việt nam chỉ có 6 triệu trong năm 2012, năm 2013 giảm sút và lượng khách quay trở lại chỉ 5% cùng với sự lan truyền rộng rãi về nạn lừa gạt và chặt chém. Vậy thì tại sao lại có sự khác biệt về con số lớn như thế?

Để biện hộ cho Việt nam, người ta có thể cho rằng Thái lan đã có nền công nghiệp du lịch từ những năm 1960, trong khi đó ở Việt nam mãi đến giữa thập kỷ 90. Nhưng điều này lại có vẻ quá đơn giản và có thể sẽ bỏ qua mất sự thiếu phát triển của nền công nghiệp du lịch Việt nam trong 20 năm qua, trong thời gian này số lượng du khách có tăng, nhưng trình độ phục vụ, hạ tầng cơ sở, quảng cáo, và ý thức lại phát triển với tốc độ rùa bò.


Khách đến Việt Nam không phải vì sự lòe loẹt.

Nhiều người nước ngoài đã viết về rằng, dù cho các vấn đề mà họ gặp phải ở Việt nam, thì họ cũng không thể chấp nhận một cách đơn giản rằng sự giận dữ phải đổ lên tất cả người Việt. Điều này sẽ tạo ra một sự biện minh để cho đất nước này có cớ ngồi ỳ một chỗ và chờ thêm 30 năm nữa để cải thiện tình hình, một lời xin biện minh đã là quá đủ.

Việt nam cố cho bằng Campuchia

Tôi đã sống ở Việt nam từ năm 2003 cho đến cuối năm 2012, và khi đến Thái lan tôi đã trải nghiệm được cả hai nền du lịch và lý do cho sự cách biệt như thế đã trở nên rất rõ ràng là nền văn hóa.

Anh có thể quảng cáo một điểm du lịch về bất kỳ điều gì anh muốn, nhưng nếu người ta đi đến nơi và chỉ có được các trải nghiệm xấu thì người ta đơn giản sẽ không quay lại nữa. Văn hóa du lịch Thái lan là tất cả để đem lại sự đón tiếp nồng nhiệt và cung cấp những trải nghiệm thú vị, và điều này bắt đầu ngay từ ở sân bay Bangkok, nơi du khách không cần phải có bất cứ loại visa nào, nơi có dãy xe taxi được tổ chức tốt, và nơi có cả mạng giao thông bằng tàu và xe buýt nhanh chóng, rẻ và hiệu quả để đưa khách du lịch vào tận trong thành phố.

So sánh điều này với tình trạng visa ở Việt nam, nơi mà du khách phải trả trước một cái giá đắt đỏ ( 45 đô la mỹ) để xin một visa du lịch, nơi mà muốn tìm một chiếc taxi trung thực thì như mò kim đáy bể, hay mạng lưới xe lửa nối với sân bay chỉ là một kế hoạch viển vông. Quá nhiều du khách đến Việt nam đã có các ấn tượng ngay từ trải nghiệm xấu ở sân bay và sẽ không bao giờ hồi phục được.

Người Thái đã nhận thức được rằng lợi nhuận lâu dài là cung cấp trải nghiệp thú vị cho du khách hơn là vắt kiệt hết những gì du khách có và rồi đuổi họ đi, không bảo giờ quay trở lại. Chắc chắn là ở Thái cũng có lừa gạt, nhưng sự lừa gạt là ngoại lệ chứ không phải là luật. Điều cần nhấn mạnh là sự lễ phép, lịch sự, và đem đến cho du khách những gì họ muốn, dù là các quầy rượu ngoài biển, các thú vui về đêm đến các khu mua sắm đa dạng với giá phải chăng, hoặc điều quan trọng nhất là sự ôn hòa, yên tĩnh, và thoải mái. Tóm lại Thái lan mà một nơi nồng ấm, thoải mái và không căng thẳng để đến tham quan.


Có rất ít du khách quốc tế quay trở lại Việt Nam.

Việt nam cũng có thể cạnh tranh được. Trong khi Thái lan thiếu các điểm du lịch nổi tiếng toàn cầu, thì Việt nam có Vịnh Hạ Long. Các thành phố ở Việt nam có cuộc sống sôi động kiểu xưa của Châu Á và các con đường sống động mà Bangkok đã mất đi từ lâu do sự phát triển quá độ. Việt nam còn có các cảnh núi non hùng vĩ và trên 3 nghìn km bờ biển. Việt nam còn có các tòa nhà có lối kiến trúc thuộc địa tuyệt vời ( dù là các tòa nhà loại này đã dần dần bị phá hủy một cách đáng buồn. Việt nam còn có những người dân thân thiện cởi mở và tò mò muốn gặp gỡ du khách. Và Việt nam lại còn có sự hấp dẫn của vùng Đông Nam Á mà Thái lan không có. Về lý thuyết, thì Việt nam đáng ra phải là đối thủ đánh bại Thái lan, thế nhưng Việt nam lại đang phải cố hết sức để cho bằng Campuchia.

Tại sao? Bởi vì du khách không cảm thấy được đón chào và được đối xử như một cơ hội duy nhất để kiếm tiền.

Ai cũng hiểu, chỉ Việt nam không chịu hiểu

Bất kỳ quốc gia nào tính phí du khách 45 đô la một cái visa và bắt họ phải nộp đơn xin trước thì quốc gia ấy không nghiêm túc làm du lịch. Bất kỳ quốc gia nào cho phép du khách bị lừa gạt và làm phiền với mức độ như ở Việt nam, ngay cả ở sân bay thì họ không thật sự nghiêm túc làm du lịch. Bất kỳ quốc gia nào cho phép xây dựng các khu nghỉ mát ở bờ biển lớn mà không đi kèm theo việc phát triển các của hàng tiện ích, các quán rượu hay nhà hàng ngoài bãi biển ( như Đà Nẵng) thì cũng không hoàn toàn nghiêm túc làm du lịch. Tất cả các chế độ thưởng, đại sứ du lịch và các quầy triển lãm thương mại trên thế giới không thể thay đổi được điều này. Nếu tạo khó khăn cho du khách đến đất nước này và rồi lại cung cấp các trải nghiệm không hài lòng khi họ đến nơi, thì nền công nghiệp du lịch sẽ không bao giờ thành công. Nhưng nếu làm cho du khách cảm thấy được đón tiếp nồng nhiệt, cho họ những gì mà họ muốn, và làm mọi cách để cho họ có được khoảng thời gian vui thú nhất, rồi thì họ sẽ quảng cáo và tiếp thị giúp cho.

Thái Lan hiểu được điều này. Thậm chí Campuchia cũng hiểu được. Thật đáng buồn là Việt nam vẫn không chịu hiểu, và tiềm năng, kiến thức và sự sáng tạo của rất nhiều người nước ngoài và Việt nam có kiến thức về du lịch sẽ lại bị lãng phí.

Nguồn: http://www.thanhniennews.com/commentaries/simple-truth-vietnam-just-not-serious-about-tourism-1976.html

Đâu Là Nơi Duy Nhất Người Việt Nam Không Bị Khinh bỉ?

Khánh Hưng (Aotrangoi) – Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu “Việt kiều” 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người “gốc Việt” nên không có… giá cao!

Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít “Yes, sir” và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự! Hết biết! Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam!

Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam?

Một người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa “nhậu,” ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá. Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi viếng thăm Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ “hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình” giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng “sir,” tức là “ngài.” Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy! Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và… không nói gì cả!

Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện:

Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại thăm viếng và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn!

Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga… anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là “anh em xã hội chủ nghĩa” của Việt Nam mấy năm trước đây!

Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là “người Việt Nam”, thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô… bán hoa mà cũng… đối với người Việt Nam như vậy!

Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội “theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc” thì mệt lắm!

Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào?

Vợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là “trí thức”, thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ “da trắng” và xin được giải thích thêm. Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người “da trắng.” Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện “đẳng cấp” của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập!

Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại “đẳng cấp” man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường “quốc tế” như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người “da trắng” của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ “quí tộc” Việt vô cùng… quái đản!

Kể lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ!

Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ “tha hương” – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!

Nguồn: Ba Cây Trúc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s