Sau Tạ Phong Tần, Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam thả các tù chính trị khác

Posted: September 21, 2015 in Uncategorized
Tags:

Thanh Phương (RFI) – Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam hôm nay, 20/09/2015 hoan nghênh việc Hà Nội trả tự do cho blogger Tạ Phong Tần để bà được sang Mỹ và đồng thời yêu cầu chính quyền Việt Nam phóng thích các tù chính trị khác.

� Xem thêm: Blogger Tạ Phong Tần đến Mỹ + Thấy gì ở bên ngoài nhân việc Tạ Phong Tần đi Mỹ + Những người tù trở về.


Bà Tạ Phong Tần được cộng đồng người Việt đón tại phi trường Los Angeles
tối ngày 19/9/2015 ( giờ Los Angeles) Ảnh: Ly TriAnh/ Dân làm báo.

Nguyên là một sĩ quan Công an, bà Tạ Phong Tần đã bị kết án 10 năm tù vào năm 2012 với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước” do những bài viết về nhân quyền và tham nhũng ở Việt Nam đăng trên trang web của bà. Nhưng hôm qua, 19/09/2015, blogger Tạ Phong Tần đã đặt chân đến Hoa Kỳ sau khi  được chính quyền Việt Nam thả cùng ngày.

Tham tán Thông tin-Văn hóa Terry White ra tuyên bố: “ Chúng tôi hoan nghênh quyết định của chính quyền Việt Nam trả tự do cho bà Tạ Phong Tần và bà đã quyết định đi sang Hoa Kỳ sau khi ra tù”. Một mặt kêu gọi Hà Nội trả tự do cho các tù chính trị khác, mặt khác, ông Terry White yêu cầu là người dân Việt Nam phải được phép “bày tỏ chính kiến mà không sự bị trừng phạt”.

Về phần chính phủ Việt Nam, cho tới nay Hà Nội vẫn chưa đưa ra thông báo nào về việc trả tự do cho blogger Tạ Phong Tần. Trong khi đó, ông Phil Robertson, phó giám đốc đặc trách châu Á của tổ chức nhân quyền Human Rights Watch cho rằng vụ trả tự do cho bà Tạ Phong Tần cho thấy “ Việt Nam tiếp tục chính sách “bất nhẫn”, thả các nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng từ nhà tù sang thẳng nơi lưu vong cưỡng bức, buộc họ phải rời khỏi nước ngay lập tức nếu muốn được tự do”. Theo ông Robertson, chính sách này phản ánh việc siết chặt kiểm soát chính trị ở Việt Nam.

Blogger Tạ Phong Tần được trả tự do chỉ vài ngày sau khi Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng viếng thăm Hoa Kỳ và trước khi diễn ra Đại hội Đảng vào tháng Giêng năm tới để bầu ra ban lãnh đạo mới cho Việt Nam.

Cùng bị đem ra xử với blogger Tạ Phong Tần còn có 2 blogger khác, trong đó có blogger Điếu Cày -Nguyễn Văn Hải, được trả tự do vào tháng 10/2014 và cũng được đưa thẳng sang định cư tại Hoa Kỳ.

Blogger Tạ Phong Tần đến Mỹ

Ngọc Lan (RFA) – Phóng viên Ngọc Lan đang có mặt tại phi trường Los Angeles cùng với đông đảo các thành viên trong Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, các cơ quan truyền thông báo chí, cũng như các vị dân cử, có cả Thượng Nghị Sĩ tiểu bang California Janet Nguyễn để chờ đón blogger Tạ Phong Tần, chủ nhân trang blog Sự Thật&Công Lý được đưa thẳng từ nhà tù Việt Nam sang định cư tại Mỹ.

Vào khoảng 9 giờ địa phương ngày 19 tháng 9, 2015 nữ tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần đã đến phi trường Los Angeles. (từ trái Blogger Điếu cầy, bà Tạ Phong Tần và nữ Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang Janet Nguyễn)

Ngọc Lan: Cách đây một năm, anh Điều Cày cũng là người được đưa thẳng từ nhà tù Việt Nam sang đây. Bây giờ, một năm sau, trở lại đây để chuẩn bị đón Tạ Phong Tần, thì cảm nghĩ của anh là gì?

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải: Cảm nghĩ của tôi là có hai cảm xúc cùng một lúc. Thứ nhất là cảm xúc tôi là người đi đón Tạ Phong Tần, nôn nóng được gặp lại Tạ Phong Tần. Cảm xúc thứ hai là người cũng từng xuống sân bay, cũng từng được đón tiếp ở đây, tôi cảm thông được những điều mà Tần sẽ trải qua vào thời điểm ban đầu bước chân xuống sân bay. Vì vậy, tôi muốn khi tôi gặp Tần, chúng tôi có thể chia sẻ với nhau một số vấn đề trước khi quý vị có thể gặp Tần ở sân bay này. Những gì tôi chia sẻ cũng là cách làm sao tốt nhất cho Tần gặp gỡ được đồng hương ở hải ngoại một cách hoàn hảo nhất như chúng tôi mong muốn.

Ngọc Lan: Năm ngoái, cũng ở khoảng thời gian này, cô Janet trong cương vị là một Giám Sát Viên đã có mặt tại đây để đón blogger Điếu Cày. Năm nay, trong cương vị là một thượng nghị sĩ California, cũng đến đây để đón một tù nhân lương tâm được trả tự do từ Việt Nam đưa sang đây, vậy suy nghĩ của TNS Janet là gì?

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn: thưa quý vị và quý đồng hương, hôm nay tôi rất vui mừng, giống như hồi năm ngoái, vì mỗi người được CSVN đưa sang Mỹ, đất nước tự do, đã nói lên sự đoàn kết, nói lên tiếng nói của chúng ta đoàn kết chung nhau, kêu CSVN phải có tự do dân chủ ở Việt Nam rất là mạnh. Thưa quý vị, hôm nay đừng nghĩ là mình đã thắng lớn, nhưng với mỗi chiến thắng nhỏ này thì mong rằng một ngày nào đó mình sẽ tới Việt Nam là một nước tự do và dân chủ. Chúng tôi cũng xin cám ơn quý đồng hương, quý dân cử và quý vị đã lên tiếng nói để giúp cho những người ở Việt Nam được qua đây như Điếu Cày và bà Tạ Phong Tần tới đây hôm nay. Mình muốn tiếp tục sự đoàn kết đó để bắt buộc CSVN phải trả lại tự do, dân chủ cho nước Việt Nam của chúng ta.

Ngọc Lan: Cũng là người có hoàn cảnh được đưa từ Việt Nam sang đây, thì hôm nay có mặt tại đây để đón Tạ Phong Tần thì suy nghĩ của anh Uyên Vũ là gì?

Blogger Uyên Vũ: Hôm nay quả thực là một niềm vui bất ngờ vì hôm nay cũng là kỷ niệm 8 năm ngày thành lập CLB Nhà Báo Tự Do của chúng tôi và một người chị em của chúng tôi đang thụ án hết sức khổ nhọc ở trong một nhà lao nổi tiếng khắc nghiệt ở Thanh Hóa. Khi nghe tin cô Tạ Phong Tần được trả tự do và đang trên đường đến Hoa Kỳ, tôi cảm thấy hết sức xúc động vì bao nhiêu kỷ niệm của ngày tháng chúng tôi cùng hoạt động với nhau trong CLB trở về, đó là những ngày tháng hết sức khắc nghiệt, hết sức gian lao. Nhưng đó cũng là thời gian đáng tự hào của riêng chúng tôi.

Ngọc Lan: Đây là Ngọc Lan của đài RFA, ngay lúc này xin chị Tạ Phong Tần cho biết cảm xúc của chị là gì?

Blogger Tạ Phong Tần: Tôi rất là vui khi tôi đã đến được xứ sở của tự do báo chí, tự do ngôn luận ở một nơi mà chúng tôi không bị cấm đoán việc tự do phát biểu chính kiến của mình. Tôi nghĩ là sau khi ổn định thì tôi sẽ bắt tay vào làm việc ngay.

Tôi không biết chính xác là tôi sẽ được đi Hoa Kỳ vào thời điểm nào, nhưng tôi biết chắc chắn là mọi người sẽ không để tôi ở trong tù lâu.

Tôi có lời nhắn gửi đến những người đấu tranh trong nước là phải kiên trì, bền chí và không bao giờ khuất phục đối với cường quyền bạo lực, phải tin tưởng vào tương lai, tin tưởng vào ngày mai và tin tưởng vào anh em của mình ở bên ngoài.

Việc tôi đi ngày giờ nào được phía công an giữ bí mật hết sức và tôi không được biết trước.


CHXHCNVN “không có tù nhân chính trị” nhưng sao lại thầm lặng đưa “tù hình sự” sang Mỹ?

Ngọc Lan: Đến giờ phút này chị đã liên lạc được với gia đình chưa?

Blogger Tạ Phong Tần: Vẫn chưa, tôi vừa mới xuống đến đây thôi.

Ngọc Lan: Thưa chị Tần, khi được gặp lại anh Điếu Cày là một người đồng chí, một người bạn, người anh của chị ngay tại Mỹ, chị cảm thấy như thế nào? Chị có nghĩ đến ngày hôm nay hay không?

Blogger Tạ Phong Tần: Tôi rất vui mừng. Tôi đã nghĩ đến ngày hôm nay khi tôi vừa tham dự xong phiên tòa xét xử, tôi biết tin Đại Sứ Quán Hoa Kỳ, Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ, Đại Sứ Quán của Liên Minh Châu Âu cùng tất cả các tổ chức phi chính phủ, cũng như Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo và Phóng Viên Không Biên Giới đều ra thông cáo phản đối bản án vô lý đó để ủng hộ chúng tôi thì tôi biết trong thời gian tới sẽ có ngày này.

Ngọc Lan: Xin cám ơn chị.

Thấy gì ở bên ngoài nhân việc Tạ Phong Tần đi Mỹ

Mai Tú Ân (BVN) – Tù Nhân Lương Tâm Tạ Phong Tần, một chiến sĩ đấu tranh dân chủ bị kết án tù 10 năm đã bất ngờ được chính quyền Việt Nam trả tự do trước thời hạn 5 năm, và được đưa thẳng lên máy bay bay qua Mỹ. Chị hoàn toàn không được hưởng một giây phút tự do nào trên quê hương Việt Nam mà chị đã dấn thân và phải trả giá bằng nhiều năm tù đằng đẵng. Chị cũng không có được phút giây viếng mộ mẹ già, không được đốt cây nhang kính viếng đến người mẹ đã tự thiêu một năm sau ngày chị bị bắt giữ bất công.

Hoàn toàn giống với TS Cù Huy Hà Vũ và Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trước đó, cũng bị lực lượng AN áp tải thẳng từ nhà tù tới phi trường để bay sang Mỹ. Thậm chí anh Điếu Cày vẫn không kịp thay đôi dép nhựa…

Đó là sự đổi chác, hay là sự biến tấu của những cuộc “đầy ải” biệt xứ thì chúng ta không biết, mà chỉ biết chắc rằng, đã có một thoả thuận ngầm nào đó giữa chính quyền Việt Nam và chính quyền Mỹ. Và những màn “xuất ngoại” vừa vội vàng vừa lỗi thời và không giống ai của những tù nhân lương tâm nổi tiếng đó chỉ là thực hiện thoả thuận bí mật trên mà thôi.

Có lẽ chính quyền Mỹ, qua sự đấu tranh của đồng bào hải ngoại, của các tổ chức quốc tế và qua truyền thống nhân đạo của mình (như vụ HO chẳng hạn) đã lại đưa bàn tay nhân ái ra để giúp cho những người tù nhân lương tâm đang bị đày ải bất công trong các nhà tù CS. Tất nhiên là người Mỹ cũng đấu tranh để đòi “tự do vô điều kiện” cho các TNLT nhưng có lẽ họ đã làm hết sức có thể và kết quả chỉ là thế. Và nếu có điều gì để nói thì chúng ta chỉ nên nói lời cám ơn chân thành.

Và giờ đây người phụ nữ can đảm Tạ Phong Tần của chúng ta đã đến với nước Mỹ của tự do, của đồng bào ruột thịt chung đường với cô giống như cá về với nước, như con cháu về với gia đình…

Nhưng, chúng ta hãy trở về với thực tế. Thế giới tự do hoá ra lại không hẳn là nơi hoạt động đắc địa cho các chiến sĩ đấu tranh cho tự do. Những con người tốt nhất của phong trào đấu tranh trong nước (họ xứng đáng được gọi như thế bởi sự dấn thân, sự trả giá cho những lý tưởng của mình) thì khi qua nước ngoài thì dường như đều bị “ngợp” bởi sự công kích bất công, sự bới lông tìm vết, sự thù nghịch vô lý của một số thành phần, mà buồn thay lại là những người cùng chung chiến tuyến. Những người nổi tiếng như nhà báo Bùi Tín, nhà văn Vũ Thư Hiên trước đây, và Ts Cù Huy Hà Vũ, Blogger Điếu Cày vừa qua, người nhiều người ít nhưng đều là những người mà ở trong nước chúng tôi rất trân trọng, yêu mến nhưng họ đều vất vả, khổ sở khi phải đối phó, chống đỡ, thanh minh trước bao nhiêu búa rìu khi xuất ngoại…

Vẫn biết rằng quyền cá nhân phản biện là quyền dân chủ đương nhiên ở đất nước dân chủ, vẫn biết rằng số người công kích họ không phải là nhiều trong cộng đồng hải ngoại vốn công bằng, nhân hậu nhưng đó là những thành phần mạnh miệng, nhân danh đủ thứ và mạt sát đủ thứ khiến cho những chiến sĩ ấy của chúng tôi tổn thương, hoặc lạc lõng và ít nhiều đều giảm sức đấu tranh.

Tất cả hầu như đều bị chụp cho cái mũ ngớ ngẩn là CS, hay CS sang nằm vùng. Và không biết có phải ngẫu nhiên không khi hầu như tất cả họ đều là người xuất thân từ miền Bắc, hay ít nhiều dính líu đến chế độ CS. Chế độ mà họ đã và đang đấu tranh đến cùng. Đó là những người trí thức có tài, có tâm và có cả dũng nữa để dấn thân, và việc phải ra nước ngoài là việc chẳng đặng đừng. Nói một cách thật lòng thì đa phần những người dấn thân ở trong nước đều chấp nhận trả giá cho việc dấn thân, chứ không mấy ai hoan hỉ với việc “đi Mỹ” này.

Vậy mà giờ này vẫn có những cái tên, những con người “đồng chí hướng” với họ vẫn ra rả công kích bất công và vô lý , vẫn không ngừng bới lông tìm vết, không ngừng đòi hỏi để cuối cùng thì những người đó giống như những kẻ ngồi nhà bắc nồi để chờ ninh xương cọp làm cao hổ cốt, và lại lên tiếng mạt sát những người đã và đang ở trong hang cọp để bắt cọp.

Tất cả những điều đó không hạ gục được ai nhưng nó không chỉ buồn lòng những người ra đi, mà cả những người ở lại.

Mong rằng những điều không đáng có đó không đến với nữ nhi can đảm Tạ Phong Tần của chúng ta…

Những người tù trở về

Minh Văn(Basam) – Tôi gặp những nhân vật của mình hôm 19/8/2015 tại huyện lúa Yên Thành, họ tập trung về đây để chuẩn bị đi đón người đồng đội là tù nhân lương tâm Thái Văn Dung vừa mãn án. Một Nguyễn Văn Oai cao lớn với nước da rám nắng, Paulus Lê Sơn trắng trẻo thư sinh, Chu Mạnh Sơn kiên cường lãng tử. Tất cả đều phảng phất dáng dấp của những anh hùng nghĩa sĩ. Chưa có ai trong số đó lập gia đình, những nụ cười trẻ trung như gieo vào lòng người ta niềm lạc quan tin tưởng đối với tương lai tốt đẹp của đất nước.


Nguyễn Văn Oai ngày mãn hạn tù

Chúng tôi ngồi trò chuyện tại quán cà phê, trao đổi với nhau về dân chủ, trong không khí thân tình của những người anh em. Paulus Lê Sơn luôn nói cười, cặp kính trắng lấp loáng lanh lợi. Nhìn cái dáng vẻ của cậu, tôi thầm nghĩ “Tại sao người ta lại bắt giam một sinh viên hiền lành như vậy với tội danh âm mưu lật đổ chính quyền nhỉ?”.

Trong tôi có nhiều cảm xúc xáo trộn, những mối bận tâm lâu nay bấy giờ mới có dịp được bày tỏ.

Quay sang Nguyễn Văn Oai lúc này đang chăm chú lắng nghe, tôi hỏi:

– Em có thể cho biết đôi chút về điều kiện trong tù, về việc họ đối xử với tù nhân lương tâm thế nào không?

Oai nhấp ngụm Cà phê, trả lời sau thoáng trầm ngâm:

– Anh cứ hình dung thế này, bên ngoài xã hội mà nhà nước còn đối xử với nhân dân theo kiểu “sống chết mặc bay”, thì thử hỏi làm sao họ có trách nhiệm với những người tù được chứ?

Câu trả lời thật hóm hỉnh và sâu cay, mấy anh em ngồi quanh đó đều cười rộ lên tán thưởng. Phải rồi! Xã hội này đầy rẫy bất công, dân ta thật là khổ sở. Nó bất công đến nỗi những người đòi hỏi công lý và sự thật như em cũng phải ngồi tù.

Họ đã gánh chịu cay đắng, đã phải hy sinh nhiều để đất nước này được tự do, nhưng ai cũng chỉ cho đó là bổn phận của một công dân nước Việt. Tất cả đều xem nhà tù là nơi học tập và rèn luyện bản lĩnh yêu nước, yêu tự do dân chủ.

Chu Mạnh Sơn

Một lúc sau thì Chu Mạnh Sơn đến, em vui vẻ chào hỏi mọi người rồi tiến lại bắt tay tôi:

– Chào anh Minh Văn! Đã lâu rồi anh em mình không gặp nhau!…

Rồi tất cả lại quây quần trò chuyện, chủ yếu xoay quanh kế hoạch đi đón Thái Văn Dung.

Chu Mạnh Sơn năm nay 26 tuổi, người huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Năm 2012, anh bị tòa kết tội “Tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa” với mức án ba năm. Trong phiên tòa phúc thẩm, Sơn được giảm xuống còn 30 tháng tù. Anh bị bắt cùng với ba người bạn khác khi họ đang rải truyền đơn ủng hộ dân chủ hồi cuối năm 2011, cho đến ngày 2/2/2014 thì được trả tự do.

Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Oai ra tù ngày 2/8/2015, kết thúc bản án 4 năm mà nhà cầm quyền dành cho mình. Anh bị cơ quan an ninh bắt giữ khi vừa từ Thái Lan trở về Việt Nam ngày 30/7/2011, sau đó bị kết án với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Quê anh ở huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.

Ra tù sau Nguyễn Văn Oai một ngày, Paulus Lê Sơn được mọi người dành cho sự quan tâm đặc biệt. Sơn quê Thanh Hóa, năm nay ba mươi tuổi, được biết đến như một phóng viên năng nổ của Truyền thông Chúa Cứu Thế, người tích cực tham gia các hoạt động ủng hộ công lý sự thật và biểu tình chống khai thác Bauxite tại Tây Nguyên.

Với tội danh “Âm mưu lật đổ chính quyền”, ban đầu Paulus Lê Sơn bị kết án 13 năm tù, sau đó được giảm xuống còn 4 năm. Hoàn cảnh của anh cũng khá éo le, khiến nhiều người thương cảm. Ấy là trong khoảng thời gian Sơn thụ án, người mẹ yêu quý của anh đã từ giã cõi đời mà không được gặp mặt con lần cuối.


Paulus Lê Sơn

Hôm ra tù, Sơn đến khóc lóc thảm thiết trước mộ mẹ, làm cho những người có mặt ở đó đều không thể cầm được nước mắt. Xã hội độc tài, đã gây nên bao thảm cảnh trái ngang, cũng như những biệt li không đáng có. Nhưng rồi trong đau thương, con người vẫn kiên cường và vững tin vào công lý. Paulus Lê Sơn đã từng nói “Hãy sống cho đến chết, đừng chết khi còn đang sống”, nó nhắc nhở mọi người hãy dũng cảm đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp, đừng luồn cúi khuất phục bạo quyền.

Rồi đến lúc chúng tôi cũng phải chia tay, vì chút nữa đây mọi người còn phải đi đón Thái Văn Dung vào buổi trưa cùng ngày. Lại những cái bắt tay siết chặt, thấp thoáng nụ cười ngạo nghễ của Nguyễn Văn Oai, người tù nhân lương tâm bất khuất.

Tôi đã gặp họ, những người tù trở về. Họ truyền cho tôi niềm tin thắng lợi  đối với sự nghiệp dân chủ hóa đất nước. Tôi vui cho tự do của họ, cảm nhận sự mạnh mẽ, nhiệt huyết của những con người vừa chiến thắng ngục tù khắc nghiệt.

Lúc ra về, trong đầu tôi luôn băn khoăn một câu hỏi: “Người ta nói có tự do, tại sao những con người bày tỏ quan điểm cá nhân một cách ôn hòa như vậy lại phải bị ngồi tù? Người ta nói có dân chủ, tại sao lại đi bắt giam những người đòi hỏi quyền lợi chính đáng của bản thân? Như vậy thì hòa bình làm chi? Độc lập để mà gì?”

Chế độ này đánh giá mọi thứ qua lăng kính “Chủ nghĩa Mác – Lê Nin”, cũng như việc người ta chỉ nhìn cuộc đời bằng một con mắt vậy. Và việc đầu tiên của một thằng chột sau khi lên làm vua là: chọc mù mắt tất cả những người còn lại.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s