‘Con ông cháu cha’ – các góc nhìn

Posted: September 24, 2015 in Uncategorized
Tags:

(BBC) – Để quan hệ gia đình trở thành tác nhân trong việc tuyển dụng, bổ nhiệm nhân sự ở các cấp là một hiện tượng ‘đáng buồn’ và đồng thời là ‘buồn cười’, trong lúc xã hội có thể cảm thấy bất lực ‘bó tay’, theo ý kiến của nhà phân tích chính trị – xã hội Việt Nam.

� Xem thêm: Thần đồng chính trị hay là… + Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản.


Đảng Cộng sản Việt Nam đang chuẩn bị Đại hội toàn quốc dự kiến nhóm vào đầu năm 2016.

Nhân việc mới đây xuất hiện một số vụ tuyển dụng, bổ nhiệm nhân sự lãnh đạo ở một số tỉnh, thành trực thuộc trung ương, kể cả ở một số địa phương, được dư luận cho là các nhân sự ‘con ông, cháu cha’ ngay trước thềm đại hội Đảng CSVN lần thứ 12, TS Hà Hoàng Hợp, từ Singapore, bình luận:

“Đúng là con thưa cha, cháu thưa ông nơi cửa quan nó buồn cười thật,” nghiên cứu viên cao cấp từ Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS), nói.

BBCquote
Đúng là con thưa cha, cháu thưa ông nơi cửa quan nó buồn cười thật
TS. Hà Hoàng Hợp

Và Tiến sỹ Hợp nêu quan điểm về một số tiêu chí tuyển dụng, bổ nhiệm lãnh đạo các cấp, mà theo ông Việt Nam lẽ ra nên áp dụng. Ông nói: “Nguyên tắc chọn người để làm lãnh đạo hay cấp nào cũng thế, phải đảm bảo những nguyên tắc căn bản.

“Một là năng lực, hai là đạo đức, ba là kinh nghiệm, bốn rồi mới đến tuổi tác.

“Có một nguyên tắc quan trọng nhất là quá trình để tuyển chọn hoặc bổ nhiệm phải được xảy ra một cách công khai, minh bạch, rõ ràng, công bằng.

“Không thấy việc đó một cách thường xuyên ở Việt Nam, đấy là điều đáng buồn. Nếu để xảy ra việc con thưa bố, cháu thưa ông, thì chuyện ấy sẽ thành rất buồn cười.”

Nhận định được đưa ra hôm 23/9/2015, khi có tin ông Lê Phước Hoài Bảo, 30 tuổi, vừa được bổ nhiệm làm Giám đốc Sở Kế hoạch-Đầu tư tỉnh Quảng Nam.

Ông Bảo, sinh năm 1985, là con trai cả của Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam Lê Phước Thanh. Ông được cho là giám đốc sở Kế hoạch – Đầu tư trẻ nhất Việt Nam.

‘Không minh bạch’

Cũng hôm thứ Tư, từ Hà Nội, một nhà nghiên cứu từ Viện Nghiên cứu Chính sách Pháp luật và Phát triển, đưa ra bình luận với BBC về hiện tượng này.

“Việc bổ nhiệm vào các chức danh lãnh đạo trong bộ máy chính quyền thì rõ ràng là chúng ta (Việt Nam) đã có luật, cũng phải tổ chức thi tuyển v.v…. – “Và nó có những quy trình rất rõ ràng…,” PGS. TS. Hoàng Ngọc Giao, Viện trưởng Viện này nói.

BBCquote
Quá trình này rõ ràng là nhân dân không được biết và cũng không có tiêu chí gì cụ thể cả, thì đánh giá việc đưa người này vào vị trí kia lãnh đạo… nó hoàn toàn không minh bạch
PGS. TS. Hoàng Ngọc Giao

“Cá nhân tôi nhận thấy rằng bộ máy nhà nước sẽ mạnh nếu với những con người lãnh đạo của các cấp khác nhau trong bộ máy hành chính mà đều được thi tuyển,

“Thì việc chúng ta sẽ lựa chọn được những người có phẩm chất, có năng lực, có ý tưởng, để mà phục vụ cho tốt và qua đó, bộ máy công quyền mạnh lên.

“Đó là câu chuyện xảy ra cách đây vài tháng.

“Thế nhưng mà đến gần đây thì rất tiếc thông tin đại chúng lại cho thấy rằng là có văn bản yêu cầu dừng việc thi tuyển.

“Như vậy là vào các vị trí lãnh đạo là không thi tuyển nữa, mà theo cất nhắc bổ nhiệm ở bên trong.

“Mà quá trình này rõ ràng là nhân dân không được biết và cũng không có tiêu chí gì cụ thể cả, thì đánh giá việc đưa người này vào vị trí kia lãnh đạo… nó hoàn toàn không minh bạch.”

Xã hội bó tay?

Được hỏi Việt Nam có thể làm được gì và xã hội có thể phản ứng ra sao trước khuynh hướng ‘thi tuyển’ bị dừng lại, trong khi ‘bổ nhiệm kín’ có dấu hiệu ‘quan hệ thân tộc, gia đình’, mà trong dư luận lâu nay gọi là ‘con ông cháu cha’ hoặc mới đây gọi là ‘con thưa cha, cháu thưa ông’ này gia tăng, nhà nghiên cứu nói:

“Câu chuyện này là câu chuyện hệ thống rồi, ở đây chúng tôi nghĩ rằng khó mà bàn… Tôi nghĩ là xã hội bó tay, anh nào vào vị trí nào là phải chịu sự quyết định về nhân sự của đảng. Cái đó là khẳng định thực tiễn ở xã hội, hệ thống chính trị Việt Nam là như vậy,” ông Hoàng Ngọc Giao nói với BBC.

Dư luận trong ngoài nước thời gian qua từng quan tâm một số trường hợp con của lãnh đạo cao cấp được bổ nhiệm.

Mới đây, ông Lê Trương Hải Hiếu vào chức vụ Chủ tịch Quận 12, kiêm Phó Bí thư quận thuộc TP. HCM. Năm nay ông Hiếu 34 tuổi. Ông là lãnh đạo quận huyện trẻ nhất của TP. HCM tại thời điểm hiện nay. Cha ông, ông Lê Thanh Hải, Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, là Bí thư Thành ủy TP. HCM từ 2006 tới nay.

Hồi tháng 3/2014, ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai đầu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã được Bộ Chính trị luân chuyển về tỉnh Kiên Giang làm Phó bí thư Tỉnh ủy.

Thần đồng chính trị hay là…

VuHoangSon (NĐB) – Tuổi trẻ tài cao, lại biết đem tài năng cống hiến cho đất nước thì người dân được nhờ. Và câu chuyện anh Bảo thăng tiến siêu tốc làm mình phấn khích kinh khủng, vì thế mình tò mò về anh.


Lê Phước Hoài Bảo

Mình đoán, anh tốt nghiệp THPT năm 18 tuổi và theo trình tự anh sẽ tốt nghiệp đại học tại Đà Nẵng năm 23 tuổi, như thế là chuẩn men.

Lạ lùng, năm 25 tuổi anh được UBND tỉnh Quảng Nam cử đi học Thạc sỹ ở Mỹ. Sau 2 năm, tức là 27 tuổi về nước. Và nhanh như chớp, anh trở thành Phó trưởng phòng, đến Trưởng phòng tại khu kinh tế mở Chu Lai, tiếp đó là Phó chủ tịch UBND huyện Thăng Bình, rồi đến Phó giám đốc Sở và nay là Giám đốc Sở Kế hoạch – Đầu tư chỉ vỏn vẹn trong vòng…3 năm.

Tài năng như thế, phải gọi là thần đồng chính trị mới chính xác.

Tò mò về anh, mình vào trang cơ sở dữ liệu văn bản qui phạm pháp luật của văn phòng UBND tỉnh Quảng Nam (http://qppl.vpubnd.quangnam.vn//E9C0C62E2…/$file/qd2613.doc) và đã có được cái Quyết định cử anh đi học và bắt đầu hiểu ra sự thật vì sao anh trở thành “thần đồng chính trị“. (Xem quyết định cử anh đi học ở hình trên).

Trong Quyết định số 2613/QĐ-UBND ngày 22/8/2011 của UBND tỉnh Quảng Nam ghi:

Điều 1. Cử ông Lê Phước Hoài Bảo, sinh ngày 01/01/1985, sinh viên tốt nghiệp Trường Đại học Kinh tế – Đại học Đà Nẵng, chuyên ngành Tài chính tín dụng xếp loại giỏi đi học thạc sĩ chuyên ngành Quản trị Tài chính và Chiến lược tại trường Claremont Graduate University – Hoa Kỳ.

Thời gian đào tạo 02 năm, kể từ tháng 8/2010 đến tháng 8/2012.

Điều 2. Chế độ trợ cấp đi học của ông Lê Phước Hoài Bảo thực hiện theo Quy định ban hành kèm theo Quyết định số 42/2008/QĐ-UBND ngày 27/10/2008 của UBND tỉnh Quảng Nam kể từ ngày 01/8/2010.

Quyết định này có hiệu lực thi hành kể từ ngày ký ban hành.

Điều 3. Chánh Văn phòng UBND tỉnh, Giám đốc các Sở: Nội vụ, Ngoại vụ, Tài chính tỉnh, ông Lê Phước Hoài Bảo và Thủ trưởng các cơ quan, đơn vị có liên quan chịu trách nhiệm thi hành Quyết định này./.

Tinh ý một chút, các bạn sẽ thấy, Quyết định cử anh Bảo đi học Thạc sĩ ở Mỹ được ký ngày 22/8/2011, nhưng lại ghi rõ “Thời gian đào tạo 02 năm, kể từ tháng 8/2010 đến tháng 8/2012“. Điều này có nghĩa là anh Bảo đã đi học được 1 năm rồi thì mới có quyết định cử…đi học và nhờ quyết định này, anh được hưởng trợ cấp của tỉnh.

Ai có thể làm được điều đó?

Tiếp theo, cái tên của Quyết định ghi: “Quyết định cử sinh viên tốt nghiệp đại học đi học sau đại học ở nước ngoài” và tại Điều 1 của quyết định này ghi: “Cử ông Lê Phước Hoài Bảo, sinh ngày 01/01/1985, sinh viên tốt nghiệp Trường Đại học Kinh tế – Đại học Đà Nẵng, chuyên ngành Tài chính tín dụng xếp loại giỏi đi học thạc sĩ chuyên ngành Quản trị Tài chính và Chiến lược tại trường Claremont Graduate University – Hoa Kỳ“. Điều này có nghĩa, thời điểm ký quyết định này anh Bảo của chúng ta vẫn đang là “sinh viên tốt nghiệp đại học” chứ chưa phải là cán bộ, công chức. Hiển nhiên, nếu anh là cán bộ, công chức thì trong quyết định sẽ ghi rõ anh là cán bộ, công chức của cơ quan nào đó mới đúng.

Vậy điều gì khiến quyết định phải ghi anh là sinh viên? Rất đơn giản, bởi đối tượng được cử đi học trong trường hợp này phải là…sinh viên!

Một người tốt nghiệp đại học ở tầm tuổi 25-26 thì không thể được gọi là thần đồng nữa nhỉ?

Mà nếu không phải thần đồng thì chắc chắn phải có lý do khác. Đương nhiên, không cần nói nhưng ai cũng hiểu, nếu bố anh là thường dân thì có nằm mơ cũng đừng mong có chuyện “lớn nhanh như Thánh Gióng“!

Ta cũng thấy, tháng 8 năm 2012 anh Bảo về nước ở tuổi 27 với tấm bằng Thạc sĩ trong tay, anh có ngay một công việc trong cơ quan nhà nước. Giả sử anh được vào biên chế công chức ngay thì anh Bảo cũng phải trải qua 1 năm làm chuyên viên tập sự. Theo qui định của Bộ Nội vụ, công chức dự thi nâng ngạch chuyên viên chính phải có thời gian giữ ngạch chuyên viên hoặc ngạch tương đương từ 5 năm (60 tháng) trở lên, trong đó thời gian giữ ngạch chuyên viên tối thiểu 3 năm (36 tháng). Như vậy, cho đến thời điểm này, anh Bảo vẫn chưa đủ điều kiện thi nâng ngạch chuyên viên chính, trừ phi anh này được đặc cách nhảy cóc!

Nên nhớ, theo qui định của Bộ Nội vụ, một trong những tiêu chuẩn “cứng” của Giám đốc sở là chuyên viên chính.

Lê Phước Thanh – bố của anh Bảo và là Bí thư tỉnh ủy Quảng Nam, Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội của tỉnh này.

Việc một người, bằng quyền lực của mình, trực tiếp hoặc gián tiếp dàn xếp ghế cho người thân của mình nắm giữ vị trí quan trọng một cách bất thường thực chất là một dạng tham nhũng – tạm gọi là “tham nhũng ghế” hay “tham nhũng quyền lực“. Hình thức tham nhũng này còn nguy hiểm gấp nhiều lần tham nhũng tiền bạc hay tham nhũng tình dục, vì nó công khai ngồi xổm trên dư luận, làm xói mòn niềm tin của dân chúng và đánh mất cơ hội cống hiến của những người thực tài.

Dường như trong Bộ luật Hình sự và các văn bản pháp luật ở nước ta chưa có khái niệm “tham nhũng ghế” thì phải. Tiếc thay hay mừng thay!

P/s: Bài được viết lại dựa trên ý tưởng của một bạn trên Diễn đàn độc giả trẻ.

[:-/] Giám đốc sở tuổi 30: Nhân tài thời nào cũng có (VNN) – Đây quả thật là tuổi trẻ tài cao và đất nước thời nào cũng cần nhiều người như vậy.


Tân Giám đốc Sở KH-ĐT Quảng Nam Lê Phước Hoài Bảo

Đây quả thật là tuổi trẻ tài cao và đất nước thời nào cũng cần nhiều người như vậy. Trẻ thật và tài thật. Cho đến hôm nay, lại giật mình cái nữa khi đọc báo biết ông Lê Phước Hoài Bảo, sinh năm 1985 được bổ nhiệm Giám đốc Sở Kế hoạch – Đầu tư tỉnh Quảng Nam. Giám đốc Sở KHĐT đầu tiên trong cả nước ở độ tuổi.

Đây đúng là một kỷ lục trong hệ thống hành chính. Kỷ lục vì học xong đại học rồi lại làm thạc sỹ 2 năm ở nước ngoài, như vậy ông Bảo ra làm việc mới chỉ vài năm mà đã được bổ nhiệm. Đây là một kỳ tích đáng để các bạn trẻ noi theo.

Tuy nhiên, với kỷ lục này mấy cơ quan có thẩm quyền ở trung ương không biết có nghĩ đến sửa tiêu chuẩn Giám đốc sở hay không để cho nhiều người tài thực sự khác có thể được bổ nhiệm như trường hợp ông Bảo.

Cứ nghĩ đến tiêu chuẩn này lại ái ngại cho những người tuổi trẻ tài cao, vì nếu họ đáp ứng xong thì chắc không trẻ nữa.

Xin lược mấy tiêu chuẩn, điều kiện theo quy định để bổ nhiệm Giám đốc sở: đạt tiêu chuẩn chuyên môn nghiệp vụ từ chuyên viên chính trở lên (ai tốt nghiệp đại học xong, vào công chức hết tập sự, sau 9 năm mới đủ điều kiện đi thi nâng ngạch lên chuyên viên chính, như vậy suôn sẻ nhất thì cũng cỡ 33, 34 tuổi); tốt nghiệp lý luận chính trị cao cấp (công chức mới ra làm việc mới có mấy năm thì khó có cái này); tốt nghiệp quản lý hành chính nhà nước ngạch chuyên viên chính trở lên; có 5 năm công tác trong ngành, trong đó có ít nhất 3 năm làm công tác về lĩnh vực chuyên môn, chuyên ngành được giao…

Còn nhiều nữa, nhưng thôi chỉ kể mấy cái này và để các công chức trẻ, tài cao khắp cả nước vào Quảng Nam học kinh nghiệm làm thế nào để đáp ứng được ngần ấy cái khó vậy.

Trường hợp ngược không rút ra được cái gì bổ ích thì kiến nghị xóa triệt để cái gọi là tiêu chuẩn Vụ trưởng, Giám đốc sở… để rộng đường cho những người trẻ, thực sự có tài, có năng lực được bổ nhiệm vào các chức vụ lãnh đạo, quản lý ở độ tuổi 30, như trường hợp ông Bảo.

Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản

JB Nguyễn Hữu Vinh (Blog RFA) – Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục, người ta thấy nổi lên quá nhiều điều bất cập.

Sau những vụ cả thí sinh và phụ huynh nháo nhác chạy rút ra đút vào hồ sơ của mình để kiếm tìm khả năng vào trường đại học gây bức xúc dư luận nhân dân, thì lại nổi lên việc nhiều học sinh vào trường Công an không được tuyển, chỉ vì “lý lịch gia đình”.

Những vấn đề đó phản ánh một tình trạng đặc thù của Việt Nam thời Cộng sản. Thời mà đến mấy thế hệ được giáo dục bởi “Nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam” (Hồ Chí Minh – Thư gửi Học sinh nhân ngày khai trường 1945).

Từ chuyện một thí sinh thi đỗ nhưng không được vào trường

Chuyện một thí sinh rồi hai, ba thí sinh thi đỗ vào một trường của ngành công an, nhưng đã bị từ chối vào trường chỉ vì lý lịch của ông bố có tiền án. Mà cái tiền án đó đã có đã xóa án tích từ thời đứa trẻ chưa được sinh ra.

Sẽ chẳng có gì nói như bao trường hợp xưa nay vẫn thế, chuyện được đi học hay không, vào ngành công an hay quân đội lại là một vấn đề thuộc “bí mật quốc gia” nên người dân chẳng ai dám ý kiến. Có điều, thời nay là thời của mạng Internet, nên cái kim trong bọc đã thò mũi ra để cho thấy một chính sách và cách làm của nhà nước, ngang nhiên chà đạp mọi nguyên tắc pháp luật tối thiểu.

Lẽ thường, đối với một công dân khi đã đủ 18 tuổi, họ tự chịu trách nhiệm cá nhân về bản thân họ trước pháp luật. Lý là như vậy, luật là như thế. Nhưng ở Việt Nam, điều đó chỉ có trên giấy tờ. Bởi các công dân Việt Nam đã và đang luôn chịu sự chi phối ngang nhiên của cái lý lịch mà trong đó, nhiều điều rất ngớ ngẩn, chính bản thân họ cũng không hiểu là gì.

jpg Chẳng hạn, bất cứ tờ lý lịch nào của học sinh sinh sau cái gọi là Cải Cách ruộng đất từ những năm 50 của thế kỷ trước, vẫn phải ghi vào đó: Thành phần gia đình? Thành phần bản thân? – Những quy định quái gở nhằm phân chia giai tầng xã hội trong phong trào tội ác thực hiện chủ trương Cải Cách ruộng đất. Cái thời mà cho đến nay, kể cả những quan chức cộng sản cao tuổi nhất đang cầm quyền, thì khi nó xảy ra, họ cũng chỉ là những cậu bé cởi truồng chưa biết mặc quần áo.

Thế nhưng nó vẫn dai dẳng bám trụ đến ngày nay và tác oai tác quái trên số phận những người dân bị trị.

Chủ nghĩa Lý lịch – chiếc dây thòng lọng phân biệt đối xử

Dù rằng trong Hiến Pháp và các văn bản luật lệ của nhà nước, đặc biệt là các phát ngôn của những người cầm quyền, những nhà ngoại giao… luôn luôn rằng thì là “mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật” rằng thì là bỏ qua quá khứ để hướng tới tương lai, hòa giải, hòa hợp dân tộc…

Thế nhưng, khi đụng đến những công việc cụ thể trong đời sống xã hội thì sự phân biệt rõ ràng và rất… thực tế. Khi đó những hành động của hệ thống cầm quyền không lưu tâm và thậm chí không cần biết luật pháp là gì, quyền bình đẳng là thế nào.

Hãy nhìn vào bất cứ một tờ Sổ Hộ khẩu hoặc Giấy Chứng minh Nhân dân của người dân Việt Nam, người ta sẽ thấy rất rõ những thông tin mà nhà nước quan tâm như Tôn giáo, Dân tộc… Điều đó không có nghĩa là nhà nước chỉ cần để biết mà trên thực tế, đó là sự phân biệt hẳn hoi. Bởi bất cứ đi đến đâu, từ anh dân phòng đến chị phòng thuế, đều có thể biết rõ tông tích tôn giáo của từng cá nhân. Mà với chế độ cộng sản Việt Nam trước đây, thì con người mang tôn giáo được coi như một thứ “trọng tội”.

Thế nhưng, không chỉ các thông tin trên tờ CMND hay hộ khẩu mới thể hiện sự phân biệt đối xử theo Chủ nghĩa lý lịch, mà cả hệ thống cầm quyền đã nghiễm nhiên coi sự phân biệt đối xử là chuyện hiển nhiên.

Đất nước trải qua nhiều giai đoạn lịch sử và đã trải qua nhiều chế độ khác nhau. Ở mỗi chế độ, đều có những tầng lớp đảm nhiệm những chức vụ, những công việc của nó. Thế nên khi sang chế độ cộng sản, việc phân biệt đối xử đối với các thành phần, tầng lớp không được cộng sản ưu tiên thì đó là tai họa đối với phần lớn những người “không may” rơi vào những tầng lớp người, những tôn giáo mà nhà cầm quyền Cộng sản không ưu ái.

Điều thấy rõ nhất ở chủ nghĩa lý lịch, ngoài phân biệt đối xử với các thành phần, tầng lớp gọi là giai cấp, thì việc phân biệt đối xử với tôn giáo càng hết sức trầm trọng và có hệ thống.

Trừ những nhóm tôn giáo bị nhà nước lũng đoạn, khuynh loát, còn lại, hệ thống tôn giáo chân truyền và độc lập, là những đối tượng bị phân biệt nặng nề, nhất là Công giáo.

Có thể nói, trong hệ thống cầm quyền hiện nay với 11.118 xã, phường cho đến cấp Huyện, Tỉnh, Thành phố và Trung Ương với đội ngũ công chức lên đến hàng triệu người, thì trong đó không hề có bóng dáng một người công giáo chân chính nào. Ngoài ra, lực lượng công an đông nhung nhúc hiện nay, ở đó không có chỗ cho người công giáo. Còn trong quân đội, người công giáo muôn đời chỉ là anh lính trơn. Trong khi đó số giáo dân chiếm 1/10 dân số Việt Nam.

Bởi điều kiện đơn giản nhất, tối thiểu nhất để được làm một chức vụ nào đó, dù rất nhỏ, họ đều phải trở thành Đảng viên cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Mác vô thần – Điều này, đồng nghĩa với việc những người đó buộc phải từ bỏ tôn giáo họ đang theo.

Một thời gian rất dài, những học sinh, con em công giáo đến trường bị phân biệt đối xử thậm tệ. Sự phân biệt đó không chỉ ở những ánh mắt, lời nói, sự xúc phạm ngang nhiên của thầy giáo, bạn bè về tôn giáo các em đang theo, không được thực hiện các nghi lễ tôn giáo, nghỉ ngơi những ngày lễ buộc… mà ngay trong chương trình đào tạo, những sự chống đối, nhục mạ niềm tin người có tôn giáo nghiễm nhiên được đem ra sử dụng. Thậm chí, những năm trước đây, khi làm hồ sơ thi Đại học, học sinh công giáo và các tôn giáo khác đều được hướng dẫn ghi vào phần Tôn giáo: Không. Ban đầu, học sinh chỉ hiểu rằng ghi như vậy nhằm mục đích là để được dễ dàng hơn trong việc học tập trong môi trường đại học và chuyên nghiệp vốn kỳ thị tôn giáo nặng nề. Thế nhưng, mãi cho đến sau này, người ta vẫn khó hiểu vì sao lại có chuyện đó. Có thể có một nguyên nhân khác, là trên con số thống kê chính thức, số lượng người mang tôn giáo giảm đi đáng kể theo những người vào cơ quan nhà nước?

jpg Chính vì thế mà đã xảy ra chuyện hài hước là một linh mục công giáo ở Giáo phận Vinh được ghi trong hồ sơ của Hội đồng Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh ở mục tôn giáo: Không.

Ở đất nước Việt Nam, cái được xác định với cái tên nửa dơi, nửa chuột là “Nhà nước pháp quyền XHCN” dưới “sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng” và qua đó, sự phân biệt đối xử bằng chủ nghĩa lý lịch trầm trọng trong đời sống xã hội.

Từ chuyện ưu tiên tội phạm đến ưu tiên kiến thức

Chủ nghĩa lý lịch không những chỉ tác động đến những việc phân biệt đối xử, bố trí công việc, cất nhắc trong xã hội, mà chủ nghĩa lý lịch còn tác động đến những vấn đề trầm trọng hơn như tội phạm và thi cử.

Trong rất nhiều phiên tòa dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản, các gia đình có công với cách mạng, gia đình cán bộ, quan chức, các tội ác đều được giảm nhẹ mức hình phạt một cách đáng ngạc nhiên.

Người ta dần dần không thấy lạ, khi ba nông dân trộm một hai con vịt thì bị phạt tù 13 năm. Trong khi quan chức cộng sản tham nhũng, hối lộ, phá hoại hàng ngàn tỷ, thậm chí là cả chục ngàn tỷ đồng của nhân dân thì chỉ “chịu trách nhiệm chính trị” rồi thôi. Hình như, cái việc “chịu trách nhiệm chính trị” nó quan trọng và nguy hiểm hơn cả việc tù đày, chết người của người dân?

Như vậy, điều đó có nghĩa là cùng một hành động tội ác, thì những người có công, có lý lịch tốt được ưu tiên mức án nhẹ hơn. Có nghĩa là tội ác được ưu tiên hơn, dung túng hơn cho những người “Có công với cách mạng” có công với đảng và nhà nước?

jpg Đó là sự tác oai, tác quái của cái gọi là chủ nghĩa lý lịch trong hệ thống pháp quyền XHCN hiện nay.

Không chỉ có những lĩnh vực về đời sống xã hội, kinh tế, tội phạm được ưu tiên sử dụng chủ nghĩa lý lịch, mà việc thi cử bổ nhiệm gần đây cũng đã dần dần lột trần sự vô lý đến buồn cười của sự tác động này. Đó là việc ưu tiên điểm thi tuyển vào trường Đại học (!)

Điều ai cũng biết, là kiến thức là điều chỉ có được trong quá trình học tập và tích lũy cho mỗi cá nhân. Để phục vụ xã hội trong những lĩnh vực nhất định từ khoa học kỹ thuật đến khoa học xã hội, điều cơ bản cần thiết là các cá nhân phải có một trình độ nhất định. Mà trình độ đó chỉ phụ thuộc vào khả năng tiếp nhận, sáng tạo của mỗi người chứ hoàn toàn không phụ thuộc vào cá nhân đó là ai, lý lịch như thế nào.

Thế nên, một nguyên tắc rất rõ ràng là kiến thức phải được sử dụng đúng với những yêu cầu khách quan của xã hội.

Một cây cầu, tòa nhà được thiết kế, xây dựng lên cần những yếu tố như sự bền vững, an toàn và tiết kiệm cần thiết. Điều này chỉ có thể được thực hiện bởi những người có trình độ nhất định, mà trình độ đó không phụ thuộc vào tiêu chí vì anh ta là “con của người có công” của quan chức hoặc thành phần ưu tú của đảng hay thuộc thành phần đảng không ưa. Bởi dù được thiết kế, thi công bởi những hạt giống đỏ đi nữa, mà trình độ kém, thì cầu vẫn sập và nhà vẫn đổ như thường.

Bởi lẽ chẳng có cái lý lịch nào thay được kiến thức con người.

Vì thế chẳng xã hội tiến bộ nào có thể chấp nhận nghịch lý là những sản phẩm đưa ra xã hội không đủ tiêu chuẩn vẫn cứ ngang nhiên tồn tại “bình đẳng” chỉ vì nó từ thành phần được ưu đãi.

Thế nhưng, những điều vô lý đo vẫn nghiễm nhiên tồn tại như một quy luật của riêng chế độ Cộng sản với chủ nghĩa lý lịch.

Những cuộc thi cử chọn người hiền tài, những phần tử con ông cháu cha, người có công, con thương binh, liệt sĩ, con quan chức… được ưu tiên thêm điểm và các điều kiện khác để vào các trường đại học.

Và điều gì sẽ xảy ra khi các sản phẩm con người được chọn từ những người kém về kiến thức nhưng được ưu tiên đó?

Hẳn nhiên sẽ có một lớp người với tấm bằng trong tay một cách tượng trưng để đưa ra xã hội, cộng với lý lịch “đẹp đẽ” rồi được đưa vào các cơ quan nhà nước, để rồi với kiến thức và trình độ ngu muội gia truyền, họ sẵn sàng phá nát đất nước không thương tiếc.

Con vua thì lại làm vua?

jpgKhi mới cướp được chính quyền, trong các sách giáo khoa, luôn có những câu ca dao rằng thì là “con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa” nhằm tố cáo chế độ phong kiến thối nát và lạc hậu. Rằng chế độ đó không có chỗ cho người dân dù tài giỏi và uyên bác đến mấy có chỗ để dung thân.

Thế nhưng, càng ngày, người ta càng thấy trong chế độ “XHCN ưu việt”, hiện tượng con vua lại làm vua ngày càng trắng trợn bất chấp dư luận.

Người ta không lạ gì một Nông Quốc Tuấn, được đưa lên giữ những chức vụ quan trọng chỉ vì đó là con Nông Đức Mạnh, dù anh ta học hành chẳng có gì nổi bật hoặc có thể nói là dốt, không đỗ đại học đi lao động ở Đức về đưa cấu tạo vào đoàn thể, dựa thế bố mà leo lên.

Người ta cũng không ai không biết nếu không phải là con của Nguyễn Tấn Dũng thì cậu bé Nguyễn Minh Triết vào BCH Đảng bộ Tỉnh Bình Định khi mới 24 tuổi là chuyện mặt trăng rơi xuống đất.

Người ta cũng chẳng ngạc nhiên khi Nguyễn Bá Cảnh vào Thành ủy Đà Nẵng khi 31 tuổi chỉ vì là con Nguyễn Bá Thanh – một người luôn ra rả về tệ nạn lạm nhũng chức quyền và kéo bè kéo cánh trong cơ quan nhà nước.

Thế rồi, như cha ông nói: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Càng ngày càng nở rộ chuyện con ông cháu cha vào chiếm chỗ trong các cơ quan quyền lực nhà nước cách bất thường. Mới đây, con trai Bí thư Thành ủy Sài Gòn Lê Thanh Hải là Lê Trương Hải Hiếu trở thành chủ tịch quận trẻ nhất Sài Gòn khi mới 34 tuổi. Tiếp bước là con trai cựu Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam làm giám đốc sở ở tuổi 30…

Như vậy, những thực tế của nhà nước cộng sản ngày nay, đã vả vào miệng những nhà tuyên giáo đã từng mạnh mẽ lên án chế độ thực dân phong kiến thối nát đã dung túng hiện tượng “Con vua thì lại làm vua”.

Có lẽ ngày nay, dưới “chế độ ưu việt” điều khác biệt hơn chế độ phong kiến ngày xưa là ở chỗ: Ngày xưa, cả nước chỉ có một vua, còn ngày nay, có một tập thể các ông vua mang cái thẻ đảng viên đỏ chót.

Và chủ nghĩa lý lịch đã thành công trong việc tạo nên hiện tượng xã hội quái đản này.

Phải chăng, đó cũng là đặc thù của “chế độ mới, chế độ ưu việt” luôn rêu rao: “Mọi người đều bình đẳng”?

Hà Tĩnh, Ngày 24/9/2015

J.B Nguyễn Hữu Vinh

[:-/] Học sinh giỏi QG trúng tuyển nhưng không được vào Học viện Cảnh sát vì “vướng” lý lịch (LĐO) – Em Lê Thị Bình, học sinh trường THPT chuyên Phan Bội Châu (Nghệ An), liên tiếp giành hai giải Quốc gia đã trúng tuyển vào Học viện Cảnh sát năm 2015, nhưng không thể nhập học vì lỗi lầm của bố xảy ra khi em chưa ra đời.


Bình và bố rất buồn nhưng vẫn hi vọng được xem xét

Em Lê Thị Bình (SN 1997) là học sinh trường chuyên Phan Bội Châu. Trong hai năm học lớp 11 và 12, Bình liên tiếp đạt hai giải Quốc gia môn Địa lí. Thầy Phan Đức Sơn, Giáo viên chủ nhiệm nhận xét: “Bình có học lực xuất sắc, 3 năm đều xếp học lực loại giỏi, đạo đức tốt, tích cực tham gia các hoạt động tập thể”. Em cũng đã được Bộ trưởng GD-ĐT và Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An tặng Bằng khen.

…Ngày 29.8, Giám đốc Học viện Cảnh sát – Trung tướng GSTS Nguyễn Xuân Yêm đã kí giấy báo nhập học, báo tin cho em Lê Thị Bình đã trúng tuyển vào học viện với số điểm 24,75 (Văn: 7; Sử: 7,75; Địa: 10), cộng với 1,5 điểm ưu tiên khu vực. Nhận được giấy báo, gia đình và em hết sức vui mừng.
Tuy nhiên, Bình không thể nhập học vì “vướng” lí lịch của bố là anh Lê Thành Chung (SN 1961), năm 1993 bị Tòa án tuyên phạt 12 tháng tù giam về hành vi “trộm cắp tài sản công dân”.

Trong công văn số 733 ngày 14.9.2015, Công an huyện Quỳnh Lưu xác nhận: “Thời điểm năm 1993, do điều kiện hoàn cảnh gia đình khó khăn, bản thân mới đi mổ ở bệnh viện về nên bố đẻ của chị Bình nhất thời phạm tội, sau khi chấp hành xong án phạt tù đến nay luôn chấp hành tốt chủ trương chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước cũng như các quy định của địa phương”.

[:-/] Thêm trường hợp trượt đại học vì cha có án tích (LĐ) – Thí sinh Nguyễn Đức Ngà (SN 1997, ở Nam Đàn, Nghệ An) đạt 29 điểm trong kỳ thi vừa qua (trong đó, toán 9 điểm; vật lý 9,5 điểm; hóa học 9,5 điểm, cộng 1 điểm ưu tiên) nhưng đang có nguy cơ không được nhập học vì bố đẻ từng bị án tích.

Trao đổi với báo chí, lãnh đạo Công an huyện Nam Đàn cho hay, sau khi nhận được giấy báo nhập học của Học viện Cảnh sát nhân dân đối với thí sinh Nguyễn Đức Ngà, Công an huyện đã xác minh lý lịch và phát hiện ông Nguyễn Đình Hóa (bố em Ngà) từng có tiền án 9 tháng tù treo về tội Cố ý gây thương tích. Theo quy định thì em Ngà không đủ tiêu chuẩn chính trị để vào học ngành công an. Việc em Ngà có được nhập học hay không phải chờ ý kiến của Bộ Công an.

Trao đổi với Lao Động sáng 20.9, Trung tướng Nguyễn Xuân Yêm – Giám đốc Học viện Cảnh sát nhân dân – cho biết: Qua báo chí sáng nay tôi mới biết việc này, việc em Nguyễn Đức Ngà có được nhập học vào Học viện Cảnh sát nhân dân hay không thì phải chờ ý kiến của lãnh đạo Bộ Công an. Công an Nghệ An phải báo cáo về trường hợp của em Nguyễn Đức Ngà với Bộ Công an để xin ý kiến.


Thí sinh Bùi Kiều Nhi vừa được Bộ Công an đồng ý cho đỗ vào Học viện Chính trị CAND.

Trước đó, như Lao Động đã phản ánh, thí sinh Bùi Kiều Nhi (SN 1997, ở thôn Sơn Ngọc, xã Đức Hoá, huyện Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Bình) mặc dù đạt tổng số 29 điểm trong kỳ thi vừa qua (trong đó, địa lý 9,75 điểm; sử 9 điểm; văn 8,75, cộng với 1,5 điểm ưu tiên) nhưng bị đánh trượt khỏi danh sách trúng tuyển vào Học viện Chính trị Công an nhân dân vì trong phần khai lý lịch của thí sinh này không khai thông tin bố đẻ từng có án tích. Cụ thể, bố đẻ của Nhi (đã mất) từng bị tòa án tuyên phạt 9 tháng tù treo từ năm 199, khi Kiều Nhi còn chưa chào đời.

Sau khi báo chí đồng loạt lên tiếng, lãnh đạo Bộ Công an đã chấp thuận cho thí sinh Kiều Nhi được nhập học Học viện Chính trị CAND.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s