Chuyện thật như đùa: Samsung là hàng Việt Nam

Posted: September 25, 2015 in Uncategorized
Tags:

Quỳnh Hương (VNTB) – Đã đến lúc cần coi lại cách chúng ta nhìn về “lợi nhuận” do đầu tư FDI mang lại, lợi nhuận, không phải từ một cơ sở nhà máy, hạ tầng phục vụ “lắp ráp, gia công”, mà phải đến từ việc chuyển giao công nghệ cho các doanh nghiệp nội địa.

� Xem thêm: Giật mình vì “Samsung là hàng Việt”

Trong nội dung bài viết, còn cho biết, ông Quyền lấy dẫn chứng từ cuốn tài liệu người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam do Ban chỉ đạo Trung ương cuộc vận động người VN ưu tiên dùng hàng Việt Nam xuất bản, trong đó nêu rõ “hàng hóa lắp ráp, sản xuất và dịch vụ được thực hiện tại Việt Nam không phải hàng nhập khẩu là hàng Việt Nam”. Từ đó, đi đến một kế luận là: Samsung hay các doanh nghiệp FDI khác có những đóng góp quan trọng phát triển kinh tế Việt Nam thì được coi là hàng Việt Nam.

Samsung hay “xuất khẩu tư bản”

Samsung – một trong những doanh nghiệp có vốn đầu tư lớn nhất tại Việt Nam. Trong năm 2015, doanh nghiệp này rót thêm 3 tỷ đô-la vốn đầu tư cho dự án Công ty Samsung Display Việt Nam với “mục tiêu sản xuất, lắp ráp, gia công, tiếp thị hoặc bán các loại màn hình.” Và chính số vốn này đã khiến “vực dậy” dòng vốn FDI vào Việt Nam. Tuy nhiên, cũng như các công ty công nghệ khác khi đầu tư nhà máy tại Việt Nam, sự chuyển dòng vốn từ Hàn Quốc và Trung Quốc sang Việt Nam là nhờ vào chính sách ưu đãi và nhân công giá rẻ. Điều này dẫn đến việc, các doanh nghiệp như Samsung chủ yếu vẫn thực hiện “gia công, lắp ráp”, linh kiện vẫn phải nhập từ bên ngoài vào, và tất nhiên là sự chuyển giao công nghệ cho Việt Nam là cánh cửa hẹp. Nó đồng nghĩa với việc, doanh nghiệp Hàn Quốc này đặt nhà máy ở Việt Nam chính là sự tráo đổi nhưng bất ngang bằng, giá trị ưu đãi chính sách thuế, đất đai và lượng nhân công giá rẻ là “có” nhưng việc được chuyển giao công nghệ từ phía nhà đầu tư cho các doanh nghiệp chủ nhà (Việt Nam) là hiếm hoi, nếu như không muốn nói thẳng ra là “không có” – một thiệt thòi cho phía nước ta trong tráo đổi lợi ích đầu tư, chứ không đơn thuần chỉ nhìn một phía là đóng góp nền kinh tế Việt Nam thông qua thuế và việc làm.

Theo quan điểm Kinh tế Chính trị Mác – Lênin, thì Samsung chính là gương điển hình về xuất khẩu tư bản, với sự lợi dụng giá rẻ nhân công, ưu đãi đầu tư, và sự chi phối môi trường kinh tế đất nước còn đang kém phát triển như Việt Nam.

Vào năm 2014, báo chí dẫn kết quả khảo sát của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam VCCI cho thấy, năm 2013, trong số các doanh nghiệp nước ngoài (FDI) được khảo sát có đến 54% doanh nghiệp đầu tư vào Việt Nam đã từng cân nhắc đầu tư vào Trung Quốc, Thái Lan, đặc biệt là Campuchia và Lào thay vì con số 32% như thời điểm năm 2011, năm 2012. TS Lê Đăng Doanh – Nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương, thừa nhận, có sự “cân nhắc” thay vì quyết định là vì “Việt Nam vẫn hấp dẫn vì Việt Nam có lực lượng lao động trẻ, rẻ và học nhanh – điều mà các nhà đầu tư nước ngoài lớn nhỏ đều mong muốn có được khi tham gia đầu tư vào bất kể quốc gia nào”. Nhưng, lực lượng lao động giá rẻ, trẻ liệu có duy trì được lâu, khi theo dự báo của Tổng Cục thống kê, năm 2017 Việt Nam sẽ bước vào giai đoạn “dân số già”, tỷ lệ người cao tuổi (từ 60 trở lên) không ngừng tăng. Trong khi đó, cải cách thể chế đang được tính toán, nhưng tốc độ triển khai chỉ thực sự “quyết liệt” trong các Diễn đàn Kinh tế mùa xuân và mùa thu được tổ chức hằng năm?

Cần phải nhắc lại, Việt Nam đang đi theo đường Trung Quốc trong việc trở thành “công xưởng” thế giới như cách mà nước bạn đã thực hiện cách đây 3 thập niên, tuy nhiên giá trị công xưởng đang bão hòa, và khi Trung Quốc đang tìm cách “thay đổi” bằng việc xây dựng các tập đoàn công nghệ, đầu tư trong việc tạo ra chuỗi công nghệ làm nền tảng cho nội lực của nền kinh tế thứ hai thế giới, thì các doanh nghiệp FDI – vốn trước đó lợi dụng thị trường đông và nhân công giá rẻ giờ đây lũ lượt rời bỏ khỏi Trung Quốc và chuyển dần đến Việt Nam. Vấn đề cần nhấn mạnh là, trong khi Trung Quốc đối phó với sự dịch chuyển dòng vốn FDI bằng sự chủ động, thì Việt Nam ta đối phó nó bằng sự thụ động thông qua ưu đãi hết mình đối với khối doanh nghiệp này, điển hình nhất là Samsung, và với quan điểm hàng Việt Nam của ông Vụ trưởng Vụ Thị trường trong nước (Bộ Công Thương), thì tính chất “nuông chiều” (gần như lệ thuộc) trong ưu đãi càng được dịp tăng lên.

Cần phải xác định, hàng Việt Nam phải là sản xuất tại Việt Nam, bởi một doanh nghiệp Việt, và doanh nghiệp đó phải nắm lấy chuỗi công nghệ (tư liệu sản xuất) tức là “made by Vietnam” (tạo bởi người Việt) chứ không phải “made in Vietnam” (làm tại Việt Nam). Không cho phép bất kỳ ai, đặc biệt là các quan chức thương mại tiếp tục tìm cách phát triển kinh tế trong sự ưu đãi, nhất là những quan chức Bộ Công thương thông qua việc hạ bật chuẩn về mặt “hàng Việt Nam”, dựa trên các quan điểm chưa thực sự rõ ràng trong cuốn tài liệu “Người Việt dùng hàng Việt”. Bởi nó sẽ khiến cho Việt Nam rơi vào “bẫy hàng FDI”, khi hàng FDI hóa giá thành hàng Việt, và các chương tình hỗ trợ cho nền kinh tế nội địa bỗng nhiễn chắp thêm cánh cho khối hàng hóa “lắp ráp, gia công ở Việt Nam” vì nhiều vị quan chức mặc định nó là “hàng Việt”.

Ngay như cách GS.TS Nguyễn Mại, Chủ tịch Hiệp hội DN đầu tư nước ngoài (VAFIE), cho rằng, “không nên phân biệt hàng của DN trong nước và FDI vì những sản phẩm đầu tư nước ngoài với điều kiện như cơ sở hạ tầng, điện, chi phí giao thông của Việt Nam; sản phẩm góp phần GDP, xuất khẩu của Việt Nam thì không có lý gì coi đó là hàng ngoại” là sai về mặt nguyên tắc nhận diện “hàng hóa”. Bởi như đề cập trên, hàng hóa sản xuất tại các công ty FDI được xem như sản xuất tại Việt Nam (chứ không phải hàng Việt Nam), và tất nhiên, nó đóng góp nhiều hơn cho “mẫu quốc” thay vì một nước mà nó đóng tại nhà máy, trong khi đó, cần phải nhận diện thẳng thắn là, nó (nhà máy Samsung) hoàn toàn không giúp ích gì cho Việt Nam tham gia chuỗi giá trị toàn cầu nếu như nó không chuyển giao công nghệ, và điều này đã diễn ra từ nhiều năm nay.

Chỉ khi FDI chuyển giao công nghệ thì mới là “hàng Việt”

Rõ ràng, chúng ta thẳng thắn và công bằng với chính nền kinh tế Việt Nam, khi nhận diện nó là “hàng Việt Nam” hay “hàng được sản xuất tại Việt Nam”, nếu việc nhập hai khái niệm trên vào làm một, thì vô tình chúng ta sẽ làm lũng đoạn nền kinh tế ngay từ khái niệm thiếu rõ ràng, cân nhắc và bị hỏa mù bởi “lợi nhuận thuế và việc làm” từ FDI.

Trong một câu chuyện khác, ngành dệt may – một ngành chủ lực tại Việt Nam sẽ được hưởng lợi khi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) hoàn tất, với việc hưởng thuế suất nhập khẩu 0%, và 60% kim ngạch xuất khẩu của ngành này được xuất vào các nước thành viên TPP. Tuy nhiên, trong khi doanh nghiệp Việt Nam còn đang lúng túng thì các doanh nghiệp dệt may từ các nước và vùng lãnh thổ khác như Hàn Quốc, Trung Quốc đã nhanh chóng tìm cách “đầu tư vốn” (FDI) vào ngành này tại Việt Nam để xây nhà máy…. Nhằm tận dụng cơ hội từ TPP và nguồn lao động giá rẻ để sản xuất nguyên liệu tại Việt Nam sau đó xuất ngược về nước họ. Như vậy, lợi nhuận tưởng chừng nảy sinh tại Việt Nam và được hưởng lợi thì thực tế, nó được xoay vòng và chuyển về “mẫu quốc”, trong khi đó việc chuyển đổi công nghệ bị các nhà đầu tư “bỏ qua”. Tương tự như cách Samsung đang tiến hành đầu tư tại Việt Nam.


Samsung được quan chức Việt Nam xem là “hàng Việt”?

Trong báo cáo kết quả điều tra “Năng lực cạnh tranh và công nghệ ở cấp độ doanh nghiệp tại Việt Nam: Kết quả điều tra từ các năm 2010 – 2014”, cho biết: Khoảng 80% chuyển giao công nghệ thường đến từ các doanh nghiệp trong nước trong 5 năm qua, nếu xem xét cả doanh nghiệp trong cùng ngành và khác ngành. Và các công ty nước ngoài và các lĩnh vực khác chiếm dưới 20% chuyển giao công nghệ cho các doanh nghiệp trong nước.

Điều này cho thấy rằng, Việt Nam “thừa” ưu đãi, nhưng đổi lại “kỳ vọng” về sự chuyển giao công nghệ là con số quá khiêm tốn. Như vậy, chúng ta không có lý do gì để tiếp tục coi Samsung và các doanh nghiệp FDI là “hàng Việt Nam”, vì điều này sẽ tạo điều kiện vô cùng lớn cho họ trong tiệm cận PR sản phẩm, đánh vào lòng tự tôn của người Việt Nam, để đẩy mạnh lợi nhuận, và ở chừng mực nào đó cho thấy, ngân sách nhà nước dành cho chương trình người Việt dùng hàng Việt sẽ phục vụ cho sản phẩm FDI được đóng mác “Việt” .

Và cũng đến lúc cần coi lại cách chúng ta nhìn về “lợi nhuận” do đầu tư FDI mang lại, lợi nhuận đó không nên hướng tới một cơ sở nhà máy, hạ tầng phục vụ “lắp ráp, gia công”, mà phải đến từ tốc độ chuyển giao công nghệ cho các doanh nghiệp nội địa.

[:-/] Sự bóc lột sức lao động của chủ nghĩa tư bản – Ngoài hình thức bóc lột mà mỗi nhà tư bản áp dụng lên nhân công của mình ngày nay, sự bóc lột của các nước tư bản trên phạm vi quốc tế ngày càng được mở rộng dưới nhiều hình thức: xuất khẩu tư bản và hàng hóa, trao đổi không ngang giá. Các nước tư bản ngày càng bòn rút được nhiều lợi nhuận siêu ngạch từ các nước kém phát triển trong mấy chục năm qua. Chính vì thế mà sự cách biệt lớn giữa các nước giàu và nước nghèo ngày càng tăng và đang trở thành mâu thuẫn nổi bật trong thời đại ngày nay.


Quan chức đảng thành tư sản đỏ dựa trên quyền lực của chế độ độc tài nhưng vẫn giành
độc quyền “đại diện trung thành cho giai cấp vô sản”, sao nỡ vội quên giáo điều Marxist

Việc các công ty tư bản bơm vốn sang nước nghèo để tránh thuế và những chi phí đắt đỏ tại chính quốc, chiếm hữu nguồn tài nguyên và khai thác nhân lực một cách bất công chứng tỏ rằng bản chất bóc lột của chủ nghĩa tư bản không hề thay đổi mà phát triển thành một quy mô rộng hơn đó là nước giàu bóc lột nước nghèo. Hơn thế nữa, các nước kém phát triển còn bị bòn rút chất xám, môi sinh bị hủy hoại, cội rễ đời sống văn hóa bị hủy hoại. Ví dụ như tình trạng chảy máu chất xám ở Việt Nam hay hành động xả hàng thừa của Trung Quốc sang Việt Nam. (…)

[:-/] Bộ Công Thương bất ngờ tuyên bố: “Samsung là hàng Việt Nam” (ictnews.vn) – Đó là khẳng định của ông Võ Văn Quyền, Vụ trưởng Vụ Thị trường trong nước (Bộ Công Thương) trước câu hỏi “Sam sung có được coi là hàng Việt hay không?”


Nhà máy Samsung tại Bắc Ninh

Ông Võ Văn Quyền cho biết, những sản phẩm được sản xuất tại Việt Nam, dịch vụ cung ứng tại Việt Nam thì là hàng Việt Nam. Điều này đã được quy định ngay từ đầu cuộc vận động Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam cách đây từ 6 năm chứ không phải mới xuất hiện bây giờ.

Ông Quyền lấy dẫn chứng ngay tại cuốn tài liệu người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam do Ban chỉ đạo Trung ương cuộc vận động người VN ưu tiên dùng hàng Việt Nam xuất bản cũng đã nêu rõ “hàng hóa lắp ráp, sản xuất và dịch vụ được thực hiện tại Việt Nam không phải hàng nhập khẩu là hàng Việt Nam”.

Bên cạnh đó, trong các Luật đầu tư, luật doanh nghiệp… cũng chỉ ra, các tổ chức cá nhân thành lập, hoạt động tại Việt Nam sản xuất, lắp ráp tại Việt Nam cũng như dịch vụ được thực hiện tại Việt Nam không phải là hàng giả, hàng nhái, vi phạm sở hữu trí tuệ, theo đó bất luận là doanh nghiệp nào, dù là doanh nghiệp FDI, nhà nước, hợp tác xã, hộ kinh doanh…được thành lập hợp pháp tại Việt Nam, có sản phẩm hàng hóa sản xuất, lắp ráp tại Việt Nam đều là hàng Việt Nam.

“Do đó, Samsung hay các doanh nghiệp FDI khác có những đóng góp quan trọng phát triển kinh tế Việt Nam thì được coi là hàng Việt Nam”, ông Quyền nói.

[:-/] Bộ Công thương định nghĩa Samsung là hàng Việt Nam (BĐV) – Hàng Việt Nam là sản phẩm hàng h​óa được sản xuất, lắp ráp và các dịch vụ được thực hiện trên lãnh thổ Việt Nam. Ông Võ Văn Quyền, Vụ trưởng Vụ thị trường trong nước, Bộ Công thương đã nói như vậy khi giải thích thế nào là hàng Việt Nam trên TTXVN.

…Trước khái niệm trên, khi ​phân tích về hàng hóa của Samsung sản xuất tại Việt Nam, đại diện Bộ Công Thương cho biết, tất cả các sản phẩm của các doanh nghiệp FDI sản xuất trên lãnh thổ Việt Nam cũng đều được coi là hàng Việt Nam.

Tuy nhiên giới chuyên môn cho rằng dù là hàng hóa sản xuất trong nước nhưng thực chất do doanh nghiệp Việt sản xuất chỉ đếm trên đầu ngón tay. Với các doanh nghiệp FDI thì đa số người Việt chỉ gia công lắp ráp, vì vậy giá trị thặng dư trong sản phẩm rất thấp.

Bo Cong thuong dinh nghia Samsung la hang Viet Nam
Ngành dệt may phụ thuộc máy móc cũng như nguyên phụ liệu gồm: bông, vải, xơ, sợi…
nhập khẩu từ nước ngoài, đặc biệt là Trung Quốc

Chuyên gia kinh tế Bùi Trinh đã từng phân tích: Nếu hàng hóa do khu vực FDI sản xuất bán tại VN thì thực chất là họ xuất khẩu sang Việt Nam và lợi nhuận cao hơn khi họ sản xuất trong nước họ rồi xuất sang VN, do họ nhận được quá nhiều ưu đãi và nhân công rẻ.

Điều này phần nào được thể hiện qua đóng góp của khu vực FDI trong GDP. Tuy giá trị xuất khẩu rất lớn nhưng giá trị gia tăng của khu vực này trong GDP chỉ khoảng 18% (theo số liệu của TCTK).

Từ nhiều năm nay tỷ trọng đóng góp của DNNN trong tổng thu nội địa từ sản xuất kinh doanh trên 30%, trong khi khu vực có vốn đầu tư nước ngoài và khu vực doanh nghiệp dân doanh tương ứng chỉ khoảng từ 15-19%; đáng chú ý là tỷ trọng của khu vực doanh nghiệp dân doanh có xu hướng ngày càng tăng cao hơn khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.

Nếu xét tỷ trọng thu ngân sách của các khu vực sở hữu so với tổng thu từ 3 khu vực sở hữu (Nhà nước, FDI và ngoài Nhà nước) cũng cho thấy đóng góp vào ngân sách của khu vực DNNN chiếm tỷ trọng rất cao (khoảng 45%).

Theo đó ông Trinh cho rằng khu vực FDI về bản chất không đưa công nghệ mới hoặc chỉ đưa công nghệ cũ vào sản xuất, cơ bản khối này lợi dụng các ưu đãi của Việt Nam về chính sách thuế, đất đai và lợi dụng nhân công giá rẻ và gian lận về thuế (khai lợi nhuận nhỏ đi do chuyển giá…làm tăng chi phí đầu vào)

Cho đến nay khối doanh nghiệp FDI hầu như cũng không có lan tỏa gì đến các khu vực kinh tế khác trong nước.

Không chỉ có vậy, mới đây Chi cục Quản lý thị trường TP.HCM đã chỉ thẳng tình trạng hàng Trung Quốc đủ loại trên thị trường được gắn mác Việt Nam.

Với nhiều chiêu thức khác nhau, hàng hóa Trung Quốc gắn mác hàng Việt sẽ được tung ra thị trường với giá cao hơn.

Đối với thị trường máy móc cũng đỏ mắt không tìm thấy hàng Việt. Nguyên liệu của Việt Nam đa số nhập từ Trung Quốc.

Đơn cử như hàng dệt may, hiện ngành công nghiệp dệt may Việt Nam bao gồm hơn 6.000 doanh nghiệp và hơn 2,7 triệu công nhân. Tuy nhiên, do tính chất công nghiệp gia công tỷ lệ nội địa hóa rất thấp, ngành dệt may phụ thuộc máy móc cũng như nguyên phụ liệu gồm: bông, vải, xơ, sợi…nhập khẩu từ nước ngoài, đặc biệt là Trung Quốc.

Theo số liệu của Bộ Công thương, năm 2014, tổng kim ngạch nhập khẩu nguyên phụ liệu ngành dệt may nước ta gồm: bông, xơ sợi, vải, các nguyên phụ liệu khác ước đạt 15,8 tỷ USD, tăng 16% so với năm 2013.

Mới đây một triển lãm gần 300 gian hàng giới thiệu các loại máy móc, nguyên phụ liệu phục vụ cho ngành dệt may hầu hết đến từ: Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc, châu Âu.

Các gian hàng của doanh nghiệp Việt Nam chỉ đếm trên đầu ngón tay với những sản phẩm đơn giản, như: mực in, khóa. Riêng máy móc công nghệ cao dùng cho ngành dệt may mang thương hiệu Việt Nam không có.

Giật mình vì “Samsung là hàng Việt”

Thanh Thuỷ (vnreview.vn) – Khẳng định “Samsung là hàng Việt Nam” được một lãnh đạo Bộ Công thương đưa ra trong cuộc họp báo về “Tự hào hàng Việt” mới đây.

Theo báo Infonet của Bộ Thông tin và Truyền thông đưa tin, khi được hỏi “Samsung có phải là hàng Việt Nam”, ông Võ Văn Quyền, Vụ trưởng Vụ Thị trường trong nước (Bộ Công thương) khẳng định là có. Lý lẽ ông đưa ra có vẻ thuyết phục khi dựa trên cơ sở là các văn bản pháp luật, tài liệu về Cuộc vận động Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam. Trong đó nêu rõ “hàng hóa lắp ráp, sản xuất và dịch vụ được thực hiện tại Việt Nam không phải hàng nhập khẩu là hàng Việt Nam“.

Với cái lẽ như vậy, không chỉ Samsung mà cả những Honda, Toyota, Coca Cola, Intel… là hàng Việt Nam cả?

Tuyên bố Samsung là hàng Việt Nam quá bất ngờ, khiến tôi phải kiểm tra lại các văn bản tài liệu về cuộc Vận động Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam. Kết quả không rõ báo trích dẫn sai hay “trả bài” của ông Vụ trưởng còn thiếu, dẫn đến kết luận “Samsung là hàng Việt Nam” là không chính xác.

Cụ thể, theo định nghĩa trong tài liệu tuyên truyền cho Cuộc vận động, để được gọi là hàng Việt Nam, cần phải đạt ba tiêu chí sau:

1. Phải được sản xuất trong nước, nghĩa là có cơ sở, địa điểm sản xuất đặt trong nước;

2. Có phần giá trị gia tăng tạo ra trong nước đạt tỷ lệ nhất định do cơ quan thẩm quyền của Việt Nam quy định tùy theo từng chủng loại và điều kiện cụ thể.

3. Chủ sở hữu nhãn hiệu hàng hóa là công dân Việt Nam.

Do đó, theo định nghĩa này, Samsung không bao giờ được gọi là hàng Việt. Chưa kể chủ sở hữu nhãn hiệu hàng hóa không phải là công dân Việt Nam, phần giá trị gia tăng Samsung tạo ra tại Việt Nam là không đáng kể. Những đóng góp đáng kể nhất của Samsung là tạo công ăn việc làm cho hàng trăm nghìn lao động địa phương. Về tạo ra giá trị gia tăng trong nước thì có thể lấy ví dụ này để minh họa: Samsung cho biết năm 2014, hãng đã xuất khẩu 30 tỷ USD nhưng tổng giá trị linh phụ kiện mua ở trong nước chỉ đạt 35 triệu USD.

Ngoài ra, phải nói Samsung chưa chắc đã muốn được đối xử giống như doanh nghiệp Việt Nam bởi so với các doanh nghiệp trong nước, hãng đang được hưởng các mức ưu đãi tối đa như miễn, giảm các loại thuế, phí. Tất nhiên, các ưu đãi này chưa bao giờ được công khai.

Hồi đầu năm nay, trong một bài trả lời phỏng vấn, chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh từng nói rằng Samsung “không ăn đời ở kiếp với Việt Nam”. Việt Nam không thể nhận Samsung hay Honda là của mình. “Doanh nghiệp tư nhân lẽ ra phải đại diện cho dân tộc Việt Nam, với thương hiệu và công nghệ của Việt Nam để đưa Việt Nam lên con đường công nghiệp hóa thực sự“, ông nói.

Tôi nhớ mãi câu nói này của ông vì ông nói quá đúng. Các hãng đầu tư nước ngoài đến Việt Nam cho đến nay trước hết là nhờ môi trường kinh doanh ổn định, ưu đãi cao và đặc biệt là giá nhân công thấp. Khi giá nhân công không còn đủ cạnh tranh thì họ lại dứt áo ra đi, giống như việc Trung Quốc từng là công xưởng thế giới nhưng giá nhân công tăng nên rất nhiều doanh nghiệp chuyển nhà xưởng sang các nước Đông Nam Á hoặc Ấn Độ.

Nay đọc tin ông Vụ trưởng thị trường trong nước khẳng định Samsung là hàng Việt Nam, trớ trêu lại là tại cuộc họp báo “Tuần nhận diện hàng Việt Nam 2015 – Tự hào hàng Việt Nam” của Bộ Công thương, mà cảm thấy giật mình, và buồn. Là một người tiêu dùng bình thường, tôi chẳng bao giờ có ý niệm xe Honda, điện thoại Samsung hay Tivi LG là hàng Việt Nam. Tôi cũng tin rằng chẳng ai coi iPhone là hàng Trung Quốc mặc dù nó được lắp ráp và hầu hết linh kiện được cung ứng từ thị trường Trung Quốc.

Ở cương vị đầu ngành thị trường trong nước, hẳn ông Vụ trưởng phải phân biệt rõ như thế nào là hàng Việt Nam chứ nhỉ? Cho nên, tôi cứ hy vọng đây là thông tin bị trích dẫn chưa chuẩn. Chứ sắp tới “Tuần tự hào hàng Việt” kêu gọi người Việt tự hào về Samsung, Honda, Coca Cola… thì buồn cho hàng Việt quá.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s