‘Nước mắt cứ thế chảy ra’: Đảng viên về hưu làm sao lưu luyến đảng?

Posted: September 28, 2015 in Uncategorized
Tags:

Phạm Chí Dũng (NV) – Ngày 8 Tháng Chín, 2015 là một trong những mốc hiếm hoi mà kết quả khảo sát thực trạng người về hưu ở Việt Nam được tiết lộ: Có tới 95% số người được hỏi bày tỏ nỗi lo lắng sẽ chịu cảnh nghèo, không đủ tiền sinh sống khi về hưu. Kết quả này được công bố tại hội thảo “Tương lai hưu trí: Từ thách thức tới cơ hội” do Quỹ Dân Số Liên Hợp Quốc (UNFPA), Viện Lão Hóa Toàn Cầu (GAL) và công ty Prudential tổ chức tại Hà Nội.

� Xem thêm: Tâm sự của một cán bộ tỉnh Quảng Ngãi + Chuyện đời nữ công nhân XHCN.


Vắt kiệt sức tin lời hứa hẹn Đảng dẫn đến thiên đường
“làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”

Tỉ lệ trên rất cao, nếu đối chiếu với sáo ngữ “đời sống người về hưu vẫn được bảo đảm” hoặc “tầng lớp hưu trí vẫn an tâm với chính sách xã hội của đảng và nhà nước” mà những cơ quan được xem là “có trách nhiệm” như Bộ Lao động, thương binh và xã hội, Quỹ Bảo hiểm xã hội Việt Nam, và tất nhiên không chừa báo chí, cùng nghị quyết của đảng thường tuôn trào.

“Kết quả khảo sát cho thấy người Việt Nam đang rất lo lắng về tuổi già khi về hưu, họ nghĩ đến tương lai và nhận ra rủi ro họ phải đối mặt,” bà Ritsu Nacken, quyền trưởng đại diện UNFPA, nói thẳng.

Chỉ có điều, có lẽ bởi những lý do “tế nhị,” hội thảo quốc tế trên đã chỉ đề cập đến những nguyên nhân xã hội chung nhất đối với thực trạng người về hưu nhưng tránh trực diện với nguồn cơn rất trực tiếp: Vỡ quỹ lương hưu.

“Nước mắt cứ thế chảy ra”

Ngược dòng quá khứ, Tháng Tư, 2014 có thể được xem là thời điểm “giải mật” những đồn đoán bấy lâu về tính bền vững khốn khó của quỹ lương hưu. Khi đó, những con số “bất ngờ” được tiết lộ đã cho biết ước tính số nợ đọng bảo hiểm xã hội có quy mô tồn tích lên đến 12,000 tỷ, tương đương 20% tổng số tiền lương hưu và trợ cấp trung bình hàng năm của người dân. Điều đó cũng có nghĩa là con số nợ trên nếu kéo dài, không thu được sẽ làm ảnh hưởng quyền lợi của khoảng 260,000 người già về hưu.

Cũng chỉ đến lúc đó và khi đã không còn “bảo mật” được nữa, Bảo hiểm xã hội Việt Nam mới buộc lòng phải công bố bí mật có đến 24,000 tỷ đồng nằm trong diện “thất thoát” do việc đóng quỹ bảo hiểm chỉ căn cứ vào tiền lương tối thiểu của nhà nước mà không căn cứ theo thu nhập thực. Con số này bằng tới 40% quỹ lương hưu và trợ cấp xã hội trên, đủ để chi trả cho hơn 620,000 người già về hưu trong 1 năm.

Ngay lúc đó, báo chí nhà nước thêm một lần nữa phải kêu gào: Một tỉ lệ không nhỏ số tiền của người lao động đang sắp mất trắng! Nếu tình trạng này kéo dài, Quỹ Bảo Hiểm không vỡ mới là lạ!

Tuy nhiên, đó là chuyện của năm 2014. Còn năm 2015 thì sao?

Mở đầu năm nay, xã hội bất thần bùng nổ cuộc đình công của gần 100,000 công nhân ở doanh nghiệp khổng lồ có tên là Pou Yuen tại TP.HCM để phản đối sự bất hợp lý của Luật Bảo Hiểm Xã Hội 2014 và đòi được nhận trợ cấp bảo hiểm một lần khi thôi việc. Làn sóng đình công này lập tức lan tỏa nhanh chóng đến miền Tây Nam Bộ như Long An, Tiền Giang và sang cả miền Đông Nam Bộ như Bình Dương, Tây Ninh, có nguy cơ diễn biến thành một phong trào đình công và biểu tình cấp quốc gia. Chỉ khi chính phủ và Quốc Hội phải xuống giọng “sẽ sửa Luật Bảo Hiểm Xã Hội” vài tuần sau đó, phong trào đình công mới tạm lắng.

Ngụy biện không phải là cách thức hiệu quả nhất để trấn áp tư tưởng. Rõ ràng tư tưởng công nhân đã bị “suy thoái” ghê gớm trước hai nguy nan hiển hiện: Đồng tiền Việt Nam trượt giá nặng nề và quỹ lương hưu hoặc rơi vào tình trạng mất giá tương tự, hoặc tồi tệ hơn là chẳng còn tiền để trả lương cho người lao động khi về hưu.

“26 năm trời làm công nhân, ngày về hưu nhận được bảng lương hưu mà tôi chết lặng, hai hàng nước mắt cứ thế chảy ra” – một trong nhiều dẫn chứng được nêu ra bởi báo Tuổi Trẻ mới đây. Nhân chứng đối diện với thảm trạng xã hội ấy là bà Vũ Thị The, công nhân may về hưu. Gần 65 tuổi bà The mới về hưu. “Lúc đó tôi nghĩ rằng tệ lắm thì lương hưu cũng khoảng 2 triệu đồng.” Thế nhưng bà đã chỉ nhận được vỏn vẹn 1,050,000 đồng tiền hưu.

Còn nhớ vào dịp Tết năm 2014, đã nổi lên hiện tượng một số cán bộ về hưu kéo đến Ủy Ban Nhân Dân TP.HCM để khiếu nại về việc chậm trả lương hưu. Tình trạng chậm trả lương hưu cũng xảy ra ở nhiều địa phương khác. Cùng với nhiều đồn đoán về nỗi ám ảnh vỡ quỹ lương hưu, rất nhiều người về hưu và kể cả một phần giới đương chức cũng đang bộc lộ sự bồn chồn không thèm che giấu về tương lai túi rỗng.

Ngân sách Việt Nam, cũng bởi thế, tràn ngập những lỗ rò.

Từ Tháng Tư, 2015, cùng với đà bội chi 6,3% năm 2013 và dự kiến trên 6% cho năm 2015, đã hiện ra một tín hiệu sáng chói cho nan đề cạn tiền, vào lúc chính phủ phải dùng đến liệu pháp cấp cứu khi chỉ đạo cho Bộ Tài Chính, viện dẫn lý do “bù đắp tạm thời khó khăn ngân sách,” để đề xuất vay tiền từ Quỹ Dự Trữ Ngoại Hối và sau đó còn muốn vay thêm 30,000 tỷ đồng từ Ngân Hàng Nhà Nước. Nhưng cho tới nay, cả hai đề xuất này đều đã vấp phải sức kháng cự mãnh liệt của dư luận và báo chí. Thật khó có công dân nào hoang tưởng đến mức sẵn lòng chấp nhận tình trạng chi đầu tư cơ bản cho những công trình ngàn tỷ hoặc chục ngàn tỷ – xây trụ sở hoành tráng ở những tỉnh nghèo rớt mùng tơi lẫn phải xin gạo cứu đói đều đặn hàng năm như Hà Giang, Lai Châu, Phú Yên, Khánh Hòa, Sơn La… còn ngân sách thu từ thuế của dân lại phải giật gấu vá vai bằng tiền vay mượn cũng từ thuế do dân đóng.

Trong khi đó, tỉ lệ khổng lồ 50 -70% doanh nghiệp trốn đóng nợ bảo hiểm vẫn chưa có gì được cải thiện.

Hình ảnh túi rỗng của ngân sách cũng khiến kế hoạch tăng lương cho gần 3 triệu cán bộ viên chức Việt Nam trở nên rỗng ruột, dù đã được “dự kiến” từ suốt 3 năm qua. Thật khó để hình dung trong một đất nước mà cơm áo gạo tiền đã trở thành mối dằn vặt trên cùng, những cơ phận công chức và lực lượng vũ trang không có điều kiện “phết phẩy” sẽ giữ được ý thức hệ “trung thành tuyệt đối” với chế độ.

Nguy ngập!

Vỡ quỹ lương hưu là một tương lai không hề “viển vông,” nếu có thể mượn từ ngữ hiểu thế nào cũng được của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng khi ông lần đầu tiên đủ can đảm toát lộ tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới vào Tháng Năm, 2014 ở Manila – về thực chất “tình hữu nghị” giữa hai nhà nước Việt Nam và Trung Quốc.

Chẳng cần phải chờ đến năm 2030 “có khả năng vỡ quỹ” như dự đoán của cơ quan chức năng, cơn sốt phát ban sẽ dựng đứng ngay vào những năm tới. Nếu xác suất vỡ quỹ lương hưu là hiện thực thì cho dù có được ngân sách quốc gia bảo lãnh, giới về hưu sẽ chỉ nhận được những đồng tiền có độ trượt giá thê thảm. Khi đó, hậu quả cay nghiệt nào sẽ chứng thực?

Mọi chuyện đang biến diễn khá đồng điệu với thực trạng Liên Xô năm 1986, vào lúc quỹ bảo hiểm xã hội bị co hẹp. Chỉ bốn năm sau đó, cuộc chính biến do Gorbachev khởi xướng đã chính thức đánh dấu làn sóng bỏ đảng. Trong suốt giai đoạn hậu Gorbachev, 8 năm cầm quyền của Yelsin đã chỉ là nốc rượu vodka và duy trì sự trục lợi của các nhóm tài phiệt, trong khi giá trị lương hưu thực nhận của giới cựu chiến binh và người về hưu chỉ còn 1/2 – 1/3 mức mà họ nhận khi đồng rúp chưa bị trượt giá khủng khiếp. Và đó cũng là giai đoạn mà lớp người về hưu bỏ đảng ồ ạt và cũng ồ ạt xuống đường khi niềm tin chính thể của họ bị tàn phá hầu như tuyệt đối.

Trong bối cảnh tâm trạng bất mãn và bức xúc của giới về hưu Việt Nam ngày càng dâng cao và có đến 40% bỏ sinh hoạt đảng, rất có thể sự tồn tại của quỹ lương hưu sẽ chỉ là con đê cuối cùng để ngăn chặn một con sóng thoái đảng tràn ngập của ít nhất nửa triệu đảng viên về hưu trong 2-3 năm tới.

Tình hình đang trở nên nguy ngập!

Tâm sự của một cán bộ tỉnh Quảng Ngãi

Độc giả (Dân Luận) – Hai năm trước tôi là một cán bộ ở Sở xây dựng tỉnh Quảng Ngãi và cũng như những cán bộ khác tôi là một Đảng viên. Bây giờ tôi đã xin rút khỏi ngành và ra khỏi Đảng để làm ăn lương thiện.


Ảnh minh hoạ

Tại sao tôi lại nói hai từ lương thiện ở đây? Tôi xin giải thích sau.

Trước khi vào ngành này tôi cũng là một sinh viên theo học ngành xây dựng. Về chuyên ngành thì tôi không phải là sinh viên giỏi nhưng bù lại môn chính trị tôi lại là một sinh viên xuất sắc. Bị mê hoặc bởi những lý tưởng cao đẹp tôi đã đam mê bộ môn đó từ khi còn học phổ thông, tôi tìm tòi những tài liệu về học thuyết Mác – Lê Nin để đọc, nghe về tư tưởng Hồ Chí Minh còn nhiều hơn nghe nhạc. Ở cái tuổi đó hiếm ai có thể nắm bắt về bộ môn đó bằng tôi được. Rồi từ những con điểm trong các bài kiểm tra Chính Trị mà các môn khác cũng được kéo lên kha khá, dần dần tôi được Đảng bộ trường quan tâm và cất nhắc tôi kết nạp Đảng. Mấy năm liền tôi được là Đảng viên ưu tú được tham gia các hoạt động của Đảng Ủy và dần dần tạo được mối quan hệ với các anh, chị Đảng viên làm quan to chức lớn trong tỉnh, thường xuyên mời ăn nhậu cho nên mối quan hệ càng ngày càng được củng cố.

Sau khi ra trường tôi được các anh chị cất nhắc cho vào làm việc tại sở xây dựng Tỉnh Quảng Ngãi. Vậy đấy, chỉ vài mối quan hệ và xã giao qua bia rượu gái gú và tôi đã trở thành một cán bộ “To Như Khẩu Súng”. Gia đình nở mày nở mặt, bạn bè nể trọng chúc mừng không ngớt. cũng từ đó cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn, từ một cậu sinh viên trong một gia đình bình thường bổng đùng một cái có nhà lâu xe ga và sau này có cả bốn bánh. Cuộc sống vương giả không thiếu một thứ gì. Thực chất số tài sản đó là từ xương máu của người dân mà có được. Một cán bộ như tôi lương chỉ khoảng 5 triệu mà thôi. Khi mới bước chân vào ngành tôi làm ở vị trí xét duyệt các yêu cầu xây dựng, những ai muốn có được sự xét duyệt nhanh chóng thì lòn tay một số tiền rồi có cấp phép xây dựng ngay, còn không có tiền thì phải 3-4 ngày có khi cả tuần cũng chưa có.

Ngày qua ngày lòng tham của tôi được nuôi lớn dần dần. Rồi sau một thời gian tôi được chuyển sang làm cán bộ thu hồi đất. Chính với cái chức quyền này tôi đã gây ra bao nhiêu tội lỗi, từ bòn rút công quỹ ăn chia với các cán bộ khác đến ăn hối lộ và nghiêm trọng nhất là cưỡng chế đất. Khi đó tôi hoàn toàn vô cảm trước những người dân lầm than mất đất, những người bò khóc van xin, những người bị lực lượng an ninh đánh vỡ đầu, chảy máu, bầm tím hết cả người v.v… Làm cán bộ theo như trên lý thuyết của những bài học mà tôi được học ở trường thì đó là một nghĩa vụ cao cả, là đầy tớ của dân nhưng thực tế chẳng khác nào quân ăn cướp.

Cho đến một ngày tôi và các cộng sự đi cưỡng chế đất của một hộ gia đình. Mọi việc diễn ra như những lần khác. Thương lượng, cãi cọ, xô xát cho đến khi người phụ nữ bồng đứa con trên tay bị đánh vỡ đầu quằn quại trong đau đớn, đứa trẻ ngây thơ không biết chuyện gì và khóc thét trong sợ hãi khi đó tôi mới thực sự tỉnh ngộ. Hôm đó trở về nhà trong đầu tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh đó và từ hình ảnh đó mà các hình ảnh của những người bị đánh đập, những người quỳ lạy, lăn lóc van xin lại trở về để dằn vặt tôi… “Thật khủng khiếp mình đang làm gì thế này?” tôi tự hỏi mình như vậy và những hình ảnh đó, câu hỏi đó ám ảnh tôi từ ngày này sang ngày khác. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Phải chăng những gì mình học ở trường lại làm mình trở thành một kẻ bất lương, một kẻ cướp hợp pháp và được pháp luật che chở? Mâu thuẫn ngày càng gia tăng từ ngày này qua ngày khác. Nhìn xung quanh không chỉ riêng tôi mà tất cả các cán bộ, cộng sự đều như vậy. nhìn rộng ra các Đảng viên đều vì lợi ích của bản thân mà quên đi những người dân đang cực khổ mưu sinh và nai lưng ra để nuôi sống họ. Một sự giả dối trơ trẻn, một sự lừa đảo. Nhìn mình trong gương tự thấy tôi thật thảm hại, một con lợn, một loại ác ôn… một giống loài nào đó mà thấp hèn nhất. Thật là đau đớn nhường nào. Kể từ đó tôi bắt đầu khuyên các đồng nghiệp không nên tiếp tục như vậy, qua các buổi nói chuyện, các buổi ăn nhâu tôi cố gắng hết sức để giãi bày nhưng không một ai nghe, ngược lại còn cho tôi là kẻ điên. Vậy đấy, ai mà lại ngưng được những việc làm có lợi cho bản thân được? Cái thiện tâm trong tôi ngày càng lớn và nó day dứt hành hạ tôi và không thể tiếp tục được nữa tôi đã xin thôi việc. Đồng nghiệp ủng hộ vì thời gian đó tôi không tham gia làm việc ác với chúng nữa cho nên thái độ như vậy là điều dễ hiểu.

Giờ đây với số tiền mà tôi “cướp” được trong thời gian qua tôi đã dựng lên một lớp học tình thương và quyên góp cho những tổ chức từ thiện, nhờ việc làm đó tôi cảm thấy phần nào nhẹ nhõm sau một thời gian hoành hành gieo rắc cái ác cho nhân dân. Khoảng thời gian rảnh tôi thường tìm hiểu về các mô hình chính trị ở các nước phát triển và nhận thấy nhiều cái hay mà Việt Nam mình không có, nói đúng hơn là Việt Nam đang đè bẹp sự dân chủ để củng cố sự độc tài. Bộ mặt của ĐCSVN ngày càng rõ nét trong tư tưởng của tôi và cũng tự vứt những kiến thức về môn chính trị vào xọt rác.

Xin hãy nhớ điều này. Đảng là Đảng, dân là dân, Đảng cai trị và hút máu của dân chứ không phải một số ít cán bộ xấu. không phải ai làm Đảng viên cũng tham nhũng nhưng những tên tham nhũng đều là Đảng viên. Những tên cướp hợp pháp và được pháp luật vảo vệ.

Chuyện đời nữ công nhân

Hoàng Đức (ĐĐK) – Khu công nghiệp Bắc Thăng Long (xã Kim Chung, huyện Đông Anh, Hà Nội) thu hút rất nhiều người đến từ các tỉnh, vào làm việc trong các nhà máy. Trong đó, số lượng nữ công nhân rất lớn. Từ nhà máy đến nhà trọ, cuộc đời của những nữ công nhân không ít éo le. Cùng với gánh nặng mưu sinh, họ còn phải đối mặt với sự lọc lừa bủa vây và tương lai đơn thân ám ảnh từng ngày.


Nhà cửa chật chội và bữa cơm đạm bạc của nữ công nhân KCN Bắc Thăng Long.

Gánh nặng mưu sinh

Chúng tôi tới thôn Bầu (xã Kim Chung, huyện Đông Anh, Hà Nội), nơi có hàng nghìn công nhân của Khu công nghiệp (KCN) Bắc Thăng Long thuê trọ. Mới thấy, cuộc đời sao nhiều nỗi éo le.

Trong một khu nhà trọ “ổ chuột” ở làng này, hai dãy cấp 4 lụp xụp “úp” mặt vào nhau lúc nào cũng tối om om. Phía trên là chi chít các loại quần áo.

Phải khó khăn lắm mới có thể vượt qua được những dây phơi quần áo giăng như mạng nhện trên đầu để vào một phòng trọ. Căn phòng chỉ rộng khoảng 10m2 lợp Phibrô ximăng. Hôm ấy trời nắng, trong phòng ngột ngạt khó thở. Đập vào mắt là chiếc giường chiếm phần lớn diện tích căn phòng. Vậy mà đây là “tổ ấm” của Hà (27 tuổi, quê ở Hà Giang) và 3 nữ công nhân khác. Hà kể:

– Hai bạn em làm ca sáng, còn em làm ca tối đến 7 giờ tối mới đi làm nên nhà cũng bớt chật chội. Nếu như cả 4 chị em cùng nghỉ một lúc thì hai người phải nằm dưới đất…

Vừa thu dọn nhà cửa, Hà vừa kể chuyện về cuộc sống gian truân của mình. Học xong trung học, không có đều kiện học tiếp nên Hà quyết định rời quê Hà Giang xuống KCN Bắc Thăng Long tìm việc. Cũng như các nữ công nhân khác, Hà dời quê hương ra đi mang theo hi vọng kiếm thêm chút thu nhập gửi về phụ giúp bố mẹ và đỡ đần các em ăn học. Hồi đó, lúc mới tròn 18 tuổi, Hà đã chân ướt chân ráo bước vào KCN. Vậy mà mới đó cũng đã ngót chục năm… Năm đó nhẹ dạ, cả tin, Hà đưa hồ sơ xin việc và lệ phí cho một “cò” để hi vọng xin được việc sớm nhất. Ai dè tiền, hồ sơ và người nhận hồ sơ mất hút. Hết tiền, Hà đành cầm cố giấy tờ để vay tiền về quê xin bố mẹ trợ cấp lần nữa để xuống KCN xin việc.

Nhiều năm liền, để có thêm thu nhập, Hà và các bạn phải làm tăng ca liên tục. Lương mỗi tháng kể cả tăng ca Hà nhận được gần 4 triệu đồng. Nhiều năm làm công nhân, Hà cũng chưa dành dụm được đồng nào vì ngoài chi phí cuộc sống tối thiểu, Hà phải gửi tiền về quê đỡ đần bố mẹ và hai em ăn học.

Cùng phòng với Hà là Lan, cô gái quê ở Yên Bái. Lan nói, dù vất vả nhưng đi làm công nhân ở KCN vẫn là sự lựa chọn duy nhất. Bởi con nhà nông vốn nghèo sau khi học hết phổ thông, ở nhà cũng chẳng biết làm gì ra tiền. Thôi thì theo chúng bạn xuống KCN làm công nhân. Ngồi lắp ráp linh kiện trong nhà máy không sướng gì nhưng dẫu sao thu nhập vẫn hơn ở nhà làm ruộng- Hà nói.

Lương thấp, họ ăn uống rất dè sẻn. Thức ăn cho cả ngày cũng chỉ gói gọn trong vài chục nghìn đồng. Các hoạt động vui chơi, giải trí ở bên ngoài hầu như họ không có điều kiện tham gia. “Tụi em làm đồng lương có bao nhiêu đâu, nhưng nếu nghỉ thì bị trừ đủ thứ. Đã vậy, ở đây lại mất cắp thường xuyên, nhiều khi ngày phơi quần áo ra hiên, tối về chả còn chiếc nào. Đành lại phải bỏ tiền ra mua lại. Làm lụng vất vả nhưng chả có đồng nào lận lưng”. Chinh, một nữ công nhân thở dài khi nói đến thu nhập và tương lai.

Những cô gái từ các vùng quê đến với nghề công nhân KCN vì nhiều lý do khác nhau, nhưng cùng chung cuộc sống bếp bênh và tương lai khó đoán định. Các công ty, nhà máy vận hành theo dây chuyền, trong đó mỗi công nhân chỉ chuyên làm một công đoạn, do vậy họ khó có thể học cho mình một cái nghề đúng nghĩa. Khi công ty cắt giảm hoặc hết hợp đồng, ít ai trong số họ tìm được một ngành nghề hoặc công việc mới tốt hơn.


Xóm trọ chật hẹp và ẩm thấp.

Khó lấy chồng

7 giờ sáng tiếng chuông báo hết ca làm việc đêm réo vang khắp KCN Bắc Thăng Long. Các nữ công nhân uể oải bước ra khỏi cổng với vẻ mặt bơ phờ, đôi mắt thâm quầng sau ca đêm làm việc không ngủ. Rời KCN bề thế, các nữ công nhân lại quay về các khu nhà trọ lụp xụp.

Nghe Diệp (25 tuổi, quê ở Phú Thọ) kể về hoàn cảnh gia đình mình, chúng tôi không khỏi ngậm ngùi. Năm Diệp mới 10 tuổi bố lâm bệnh nặng qua đời, bỏ lại 3 mẹ con. Mẹ của Diệp sức khỏe yếu nên không làm lụng được gì nhiều, cuộc sống rất khó khăn. Sau khi nhận tấm bằng trung học, Diệp vội vàng khăn gói xuống Hà Nội kiếm việc để có tiền đỡ đần mẹ. Trải qua nhiều công việc khác nhau, rồi thì Diệp đã tìm đến KCN Bắc Thăng Long làm công nhân.

Diệp kể rằng, hầu như mỗi ngày, Diệp và các công nhân khác phải làm đến 12 tiếng, kể cả tăng ca. Mệt nhoài sau giờ làm việc, họ về nhà nấu nướng, ăn uống xong lăn ra ngủ lấy lại sức. Cuộc sống triền miên những ngày như vậy, cứ lặp đi lặp lại. Vì vậy, đã 5 năm trôi qua ở KCN Bắc Thăng Long Diệp vẫn lẻ loi, đơn chiếc và đứng trước nguy cơ ế chồng. Diệp bảo, mới đầu xuống làm công nhân, nhớ nhà, nhớ các em nên cứ cuối tháng lại nhảy xe về quê. Nhưng rồi mẹ cứ giục lấy chồng nên Diệp về thưa dần, vì không có người yêu cùng về. Dần dà, Diệp mắc bệnh “sợ về quê”.

Ở dãy trọ của Diệp dưới chân cầu Thăng Long, có 8 phòng với 40 nữ công nhân và tuyệt nhiên không có bóng dáng người con trai nào. Hầu hết các nữ công nhân ở đây chưa có chồng hoặc người yêu nên từ lâu xóm trọ  này đã bị gọi là “xóm ế chồng”. Chỉ duy mỗi Hoa là có người yêu, lúc nào cũng vui tươi hơn các bạn mình. Mỗi khi người yêu của Hoa đến chơi, thì cả xóm vui mừng.

Nói về chuyện vì sao nhiều nữ công nhân khó kiếm người yêu, nữ công nhân tên là Liên thở dài: “Làm cái nghề lắp ráp linh kiện trong KCN chủ yếu là công nhân nữ, nam rất ít, nên chúng em khó có người yêu lắm. Vả lại ở đây kiếm được người tử tế đâu phải dễ, nếu ai khó tính một chút thì chuyện ế xưng là bình thường. Nhiều người ở nơi khác đến cũng chỉ tán tỉnh vơ vẩn, qua đường nên chúng em đành phải rất cẩn thận”.


Chen nhau rút tiền mỗi khi đến ngày lĩnh lương.

Vòng luẩn quẩn và những câu chuyện buồn

Cuộc sống của nữ công nhân KCN bó gọn trong xưởng máy và trong nhà trọ, rất thiếu thốn tình cảm. Bên cạnh những cô gái “cẩn trọng” như Liên kể thì cũng không ít nữ công nhân chấp nhận cuộc tình “ong bướm” để vơi bớt nỗi buồn và sự tẻ nhạt. Từ đó đã nảy sinh ra những bi kịch trớ trêu.

Trên địa bàn KCN  Bắc Thăng Long, các dãy nhà trọ cho công nhân thuê mọc lên nhan nhản. “Chủ nhà trọ nào cấm công nhân dẫn bạn trai về phòng thì sẽ bị tẩy chay”- Liên nói. Để có khách trọ, chủ nhà đã làm ngơ và mặc cho các đôi “vợ chồng hờ” gặp gỡ. Việc nữ công nhân dẫn bạn trai về phòng sống thử đáng tiếc đã không còn là chuyện cá biệt.

Phượng, năm nay 22 tuổi, quê ở Vĩnh Phúc) mới đây đã bị mất việc vì mang bầu. Phượng là một nữ công nhân rất chăm chỉ làm việc. Thời gian đầu, cô tích cóp được một ít tiền gửi về quê cho bố mẹ. Nhưng từ khi Phượng yêu Tiến (công nhân cùng KCN), Phượng đã dọn về  sống chung tại căn phòng nhỏ gần thôn Bầu. Hai người ăn ở với nhau được thời gian thì Phượng mang bầu. Lúc này, thay tính đổi nết, Tiến quay ra đổ đốn, suốt ngày rượu chè thậm chí đánh đập Phượng.

Rồi một ngày, Tiến ôm đồ chuyển ra ngoài theo “người tình” khác, bỏ Phượng và cái thai đang lớn dần. Khi phát hiện Phượng mang bầu, công ty nơi Phượng đang làm việc đã chấm dứt hợp đồng và cho Phượng nghỉ việc vì lý do không đảm bảo sức khỏe và không chấp hành kỷ luật lao động. Bụng to, cầm đơn đi xin việc nhưng không nơi nào nhận. Thế là Phượng đành ôm bụng về quê.

My (23 tuổi, quê ở Hòa Bình) cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự. Vì thiếu thốn tình cảm nên cô đã yêu một cách vội vã, để rồi khi cô mang bầu thì gã chồng hờ đã bỏ chạy mất tăm. My gầy rạc cả người, hay đi làm muộn và xin nghỉ. Vậy là, công ty gọi lên bắt nghỉ việc. Thế là thất nghiệp. Không biết tính sao, My đành bán trà đá kiếm sống qua ngày và chờ sinh con.

Buồn hơn là chuyện của Hương, quê Thanh Hoá, bị đánh ghen rất thương tâm đến nỗi phải nhập viện.

Tại KCN này, cùng với những dãy nhà trọ lụp xụp lại là hàng loạt nhà nghỉ. Sau giờ tan ca, không ít đôi đã đưa nhau đến chốn “hò hẹn”, thậm chí có đôi còn mặc nguyên bộ đồ công nhân đi vào nhà nghỉ. Hàng ngày bên trong KCN bề thế này, những nhà máy vẫn hối hả sản xuất hàng hóa. Nhưng bên cạnh sự phồn thịnh đó là những mảnh đời nhọc nhằn, vất vả mấy ai đã biết, đã cảm thông.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s