Vì sao những người trong bộ máy chính quyền lại giàu có tột đỉnh…

Posted: October 1, 2015 in Uncategorized
Tags:

Mai Tú Ân (Dân Luận) – Một đất nước nghèo như Việt Nam nhưng thật buồn khi dân sở tại vùng nào đều chỉ tòa ngang dãy dọc, những tòa nhà to lớn nhất, lộng lẫy nhất và nói rằng đó là nhà ông chủ tịch X, ông bí thư Y hay trưởng phòng U… là chuyện bình thường và ở địa phương nào cũng có.

� Xem thêm: ‘Lãnh đạo còn chém gió giỏi hơn bọn tôi’


Mẹ ta nghèo cơm chan nước mắt,
Con ta đau rau cháo cầm hơi.
Trời ơi, ông ở nơi đâu?
Sao không ngó xuống mà thương giùm dân tôi….

Và người dân thường Việt Nam quá quen với khái niệm rằng, công ty này, ngân hàng nọ, nhà máy kia, hay trang trại nọ là của ông X, hay người nhà của một ông quan quyền lực nào đó của địa phương. Một dấu hiệu của sự kính nể, và cũng là điều không thể che dấu khi các quan chức chính quyền giàu khủng, giàu khiếp.

Quan chức thì cũng là công chức nên việc họ cùng gia đình chăm chỉ làm giàu cũng là một điều tự nhiên khi sự giàu có đó đi cùng với người dân. Rồi có thể có nhiều chế độ, chẳng hạn như nhà cửa cho người có công nên có một bộ phận người công chức giàu có hơn người dân cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng giàu khủng, giàu kinh hoàng và giàu nứt đổ đống vách như của một số quan chức hiện nay thì lại là không bình thường.

Người dân Việt Nam vốn bị bưng bít thông tin, và khi có trang mạng như Chân Dung Quyền Lực khui ra thì người dân mới biết là cha con Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc giàu sụ, có nhà ở bên Mỹ. Cha con ông VT VKS Nguyễn Hòa Bình cùng cha con ông Phùng Quang Thanh, Phùng Quang Hải giàu sự với các công ty đại diện cho quân đội như công ty Him Lam khét tiếng. Rồi cô em gái Hồng Phượng của chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng với nắm hệ thống ngân hàng hàng ngàn tỷ đồng (với đại gia Hà Văn Thắm).

Nếu không tin vào trang mạng Chân Dung Quyền Lực về các tư liệu, hình ảnh, số liệu chứng minh thì cũng không có gì bác bỏ tính chân thật của ít nhất một nửa những gì mà trang mạng một thời đình đám đó đã đưa một cách thuyết phục về sự giàu có của quan chức chính quyền.

Người dân chưa hết choáng váng về những gì Trang CDQL đã đưa vì có thể nói đây là lần đầu tiên các quan chức cao cấp nhất của Đảng và Chính phủ Việt Nam bị phô bày ra trước công luận về sự giàu có thì tiếp sau đó những vụ việc lùm xùm trong căn phòng khách giát vàng, cùng các ghế ngồi kiểu Lui 14 của ông cựu TBT Nông Đức Mạnh. Rồi xây lăng tẩm hoành tráng như của đại tướng Võ Nguyễn Giáp mà khu Vũng Chùa Đảo Yến giờ đây giá trị thì phải từ hàng trăm triệu Mỹ kim trở lên, và đây là đất tư nhân. Rồi tài sản,nhà cửa của ông Tổng Thanh Tra Trần Văn Truyền bị lộ diện, hay vườn cao su khủng của ông chủ tịch tỉnh Bình Dương, hay ông Hoàng Văn Nghiên, cựu chủ tịch UBND TP Hà Nội chiếm dụng biệt thự công khủng.

Ngay cả đa số đảng viên CS, quan chức thấp của QĐ, của CA.. thì cũng vất vả với cuộc sống như mọi người dân, nhưng thành phần lãnh đạo chóp bu nhất thì giàu có, huênh hoang, con cái đi học nước ngoài, mà thật tình thì lương của các quan chức cho dù Thủ Tướng cũng không thể nào đủ cho con cái đi học. Và dù không công nhận thì các gia đình quan chức cao cấp đã hình thành trong xã hội Việt Nam đầu thế kỷ 21 này một đẳng cấp riêng, một tầng lớp “quí tộc đỏ”, ăn trên ngồi trốc. Không hề phân biệt vùng miền mà chỉ đưa ra một thực tế là chiếm đa phần họ là người gốc Bắc, hay xuất thân từ miền Bắc và giờ đây thì thời của quan chức lên ngôi trong các nhóm quyền lực + tiền này rồi. Dường như họ không suy suyển bởi cơn bão thị trường như các công ty tư nhân khác vì dường như họ không liên quan đến kinh tế nước nhà. Nếu có liên quan thì liên quan đến yếu tố nước ngoài tư bản Âu Mỹ, hoặc liên quan đến các nước Đông Âu, các nước CS cũ, hoặc liên quan đến các dịch vụ xa lạ với người dân nghèo Việt Nam như các sân gôn, resort, khu nghỉ dưỡng ở ven biển Việt Nam (mà tương lai sẽ biến thành những casino quốc tế).

Thống nhất đất nước đã được 40 năm, và nói thực tình thì trước thời điểm đó không có một quan chức CS VN nào, dù lớn đến đâu đi nữa lại giàu có hay có tài sản như nhà cửa và công ty. Nhưng chỉ hơn nửa thời gian đó, thì tốc độ làm giàu và khả năng làm giàu đỉnh điểm của giới quan chức đã được mở hết công suất. Ở thành phố hay thôn quê, các quan chức quyền lực của mọi ngành ngang, dọc, Đảng, CA, QĐ, BĐS, Ngân Hàng đua nở, và chiếm phần lớn là các quan chức, ăn theo quan chức và dựa hơi quan chức. Và kinh doanh lớn ở Việt Nam thì bao giờ cũng phải có thành phần cán bộ quan chức ra kinh doanh để được nhận những hợp đồng, dự án lớn. Nếu liên quan đến nước ngoài thì quan chức Bộ Ngoại Giao cùng các cơ quan liên quan sẽ đương nhiên được lại quả. Như mua vũ khí, tàu ngầm Kilo thì quan chức quốc phòng no đủ. Còn các dự án đầu tư nước ngoài, ODA thì các tiêu cực đã được liên kết từ chính các nước đó qua sự bắt mối của các cơ quan ngoại giao của VN (hồ sơ ODA Nhật). Các công ty “thân” chính quyền đó luôn đứng đúng chỗ đắc địa, nơi có dòng tiền chảy như thác, và cũng đứng lù lù như những tảng đá cản đường để ai muốn qua cửa thì cũng phải biết “làm luật”, vừa gây hại vừa làm triệt tiêu động lực của nhiều công ty tư doanh, và các tiêu cực hối lộ, tham nhũng cũng từ những ông bà chủ quyền lực ra kinh doanh này. Mặc dù nước Việt Nam ta không phải là một quốc gia xuất khẩu ma túy, nhưng giờ đây lại có nhiều người có trong danh sách tỷ, triệu đô la và cũng ở trong danh sách là quốc gia có nạn rửa tiền bậc nhất Đông Nam Á.

Để rồi cái điều bình thường ở trên đất nước Việt Nam ta hôm nay là người dân đã chấp nhận có các công ty của quan chức vừa giàu có vừa quyền lực và vừa đứng trên pháp luật hay ít nhất được chính quyền ưu ái. Đến mức cả các công ty tư nhân dù lớn đến đâu thì bao giờ cũng sống chết mời một vài ông quan chức to nhỏ đã nghỉ hưu đứng tên trong ban lãnh đạo như một thứ bùa đã được phù phép để mở được mọi cửa khó khăn nhất. Nhất là trong các lãnh vực vàng như GTVT, NH, Xây dựng…

Dưới nhiều hình thức nhìn thấy được và không nhìn thấy được thì các công ty quyền lực trá hình này, luôn được sự ưu ái vô lý, không công bằng khi ra làm ăn, kể cả lúc thành đạt lẫn lúc làm ăn thua lỗ, phá sản. Và cũng giống như biến tướng của các công ty Nhà Nước, công ty quốc doanh khi sập tiệm thì luôn có Nhà Nước đứng ra gồng gánh. Như đã có Công ty Quản lý Nợ xấu (VAMC) mua lại nợ xấu của các đại gia đỏ ngân hàng, hay khi phá sản thì được mua với giá 0 đồng của NHNN VN. Các công ty Vận Tải như Vinashin thì luôn có được các kế hoạch “tái cơ cấu” vừa hão huyền vừa không thực tế. Các mảng đất vàng mà họ không bán hoặc xây dựng được sẽ luôn được chuyển giao cho ngoại quốc. Tất cả các công ty được ưu ái thì hầu như đều là những công ty “thân” chính quyền, hoặc nói thẳng ra là công ty của chính quyền hay của những người trong bộ máy của chính quyền.

Nhiều năm nay, Chính quyền Việt Nam không hề truy tố ra tòa bất cứ một quan chức tham nhũng cỡ bự nào hết, Các quan tham bị đưa ra ánh sáng như một số tên tuổi đã nêu trên thì thật khôi hài là họ chỉ cần đưa ra lời xin lỗi Đảng, và trả lại tài sản là xong, là vô tội. Chính vì sợ ”Ném Chuột Vỡ Bình” mà tệ nạn tham nhũng hiện nay ở Việt Nam là không có giới hạn và hết thuốc chữa…

Lãnh đạo giàu sụ là nhờ giỏi đọc thần chú XHCN “Đảo võ” và “Chém gió”:

‘Lãnh đạo còn chém gió giỏi hơn bọn tôi’

Nguyễn Minh Nhị (VNN) – Điều hiển hiện tại các sân chơi mà ta đã vào như ASEAN, AFTA, FTA, WTO, hay sắp vào như TPP… sân nào đối với ta cũng đều không bằng phẳng.

“Đảo võ” và “Chém gió”

Quản lý sản xuất nông nghiệp của ta, nếu căn cứ vào đường lối, chính sách, luật pháp Nhà nước vào công tác qui hoạch, kế hoạch của các bộ ngành và địa phương, phải nói là tương đối hoàn hảo và từng được một số nước bạn tìm hiểu, học tập. Nhưng nếu nhìn vào công tác điều hành sản xuất-kinh doanh thì từ cơ quan quản lý đến người nông dân giống như thầy cúng cầu mưa – “đảo võ”. Và như thầy pháp lên đồng cầm gươm “chém gió” .

“Đảo võ” là vì từ quan liêu bao cấp sang thị trường mà không cụ thể hóa được “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Từ lấy công tác qui hoạch kế hoạch làm công cụ quản lý, nay nghe đâu người ta tính bỏ qui hoạch (?). Từ bảo tồn chọn lọc giống gốc quốc gia nay tính bỏ “mấy ông già  bà lão” ấy để nhập giống (Trung Quốc) về xài chắc?

Đầu năm, thấy trên VTV1, Đoàn viên Thanh niên Bộ Công Thương đi bán “giải cứu” dưa hấu, hành tím cho nông dân, gây cảm xúc cho không ít khán giả, nhưng chỉ mua và bán dùm cho đâu được mấy tấn! Mới đây, vào mùa nhãn Hưng Yên và mùa vải thiều Lục ngạn, nghe đài VOV1 nói “chủ động chuẩn bị”, “mở thị trường sang Mỹ, Nhật, Úc, Tây Âu…”, nhưng kết thúc vụ mùa cũng chỉ xuất được vài tấn trong số hàng chục ngàn tấn mỗi loại có “thương hiệu” này qua đường hàng không. Hèn nào, có người nói “nền kinh tế một container” là vậy.

Tệ hơn nữa, xuất hàng lúc đầu đạt yêu cầu chất lượng, vệ sinh an toàn thức phẩm, nhưng lần sau thì sẽ khác và bị từ chối, như “tôm rau câu”, “tôm đầu đinh” chẳng hạn. Ngay người viết bài nầy, từng ra lệnh đi gom heo bò làm lẻ, làm lậu bên ngoài vào trại giết mổ tập trung, nhưng Tết vẫn được lò mổ tặng thịt heo ăn Tết hôi rình vì bị bơm  nước bẩn, để “thưởng công” lãnh đạo!

Hàng đêm, nhìn lên VTV1 vào giờ vàng thời sự, trong những vị ta quen mặt đi lễ và đi hội, ít thấy ai xuống nhà xưởng, đi ra đồng, vào bệnh viện quá tải, hay gặp dân bàn chuyện làm ăn, và nhất là đối thoại những vấn đề bức xúc.

Nếu kiên trì lục lại tất cả các văn kiện của các cấp các ngành, tại các cuộc hội họp, sẽ thấy bao nhiêu điều nói mà không nói đã làm được đến đâu rồi? Hay nó chỉ như “lời cầu nguyện”, hoặc như “đảo võ cầu mưa” cứu hạn!

Nhưng cũng ngặt nỗi là khi thành công một số mặt hay được một mớ ngoại viện nào đấy thì trở lại căn bịnh ban đầu là “Nổ” và “chém gió”, như TS Võ Trí Thành Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu và Quản lý Kinh tế Trung  ương nói tại Diễn đàn Kinh tế Mùa thu tại Sầm Sơn – Thanh Hóa ngày 27/8/2015: “Người Việt Nam chém gió trong nước rất giỏi. Lãnh đạo còn chém gió giỏi hơn bọn tôi” [Việt Nam vô địch về đàm phán hội nhập, VnExpress, 27/8/2015]

Nguyễn Minh Nhị, xuất khẩu gạo, Nông nghiệp, Đổi mới, chém gió, hội nhập, hiệp định thương mại, TPP
Xuất năm cao nhất gần 8 triệu tấn gạo mà chỉ một nhãn hiệu “Gạo Việt Nam”!

“Dấu ấn”

Hoàn cảnh nghiệt ngã là ta bước ra khỏi chiến tranh, thương tích đầy mình. Chúng ta đã bắt tay quản lý đất nước và phát triển kinh tế với lực lượng lao động là lính, là nông dân tự do, nghèo, ít học, và chưa một lần làm công nhân, và với một số doanh nhân vốn liếng ít ỏi, thậm chí trắng tay, còn sót lại sau cuộc chiến, quản lý còn thiếu kinh nghiệm.

Trong khi đó, yêu cầu chuyên môn hóa như dấu cộng (+) hoặc dấu trừ (-) gắn trước mỗi chữ số của bài toán một cách mặc định, như quản lý ngành sản xuất anh phải “lên bờ xuống ruộng” với công việc ấy, với thị trường…, chứ không chỉ với mớ kiến thức sách vở ở nhà trường. Đó là chưa kể có thứ kiến thức sách vở không liên quan gì đến hoạt động kinh tế cụ thể, hay chỉ ngồi đọc các báo cáo “xơ chai” trong phòng lạnh hay dự các “hội thảo qua loa”, thì làm sao mà quản lý. Cái lạ là hình như chúng ta chưa thấy rõ cái “dấu ấn” ấy để biết đúng giá trị các con số mà mình chọn để giải bài toán.

Những người đại biểu cho dân làm ra luật, nhưng không hiểu biết về hoạt động trên thương trường, hay công việc của người công nhân, nông dân, thậm chí có người chưa học luật… thì khi làm luật có liên quan ắt còn có nhiều kẽ hở là tất nhiên. Thậm chí có người nói luật nầy ta làm có tham khảo luật các nước Âu-Mỹ. Nhưng họ quên rằng thể chế chính trị ở đó là tam quyền phân lập, xã hội dân sự, kinh tế thị trường tự do…

Tại sao con cá nheo của Mỹ chỉ nuôi ở vài bang miền nam nước Mỹ và cũng chỉ vài ông dân biểu Mỹ ứng cử ở đó có trách nhiệm với ngư dân – cử tri nơi ấy mà vận động quốc hội ra được luật bảo vệ quyền lợi cho ngư dân họ? Những bài toán có mẫu số khác nhau đều phải được qui đồng mẫu số trước khi giải. Nếu không thì có “hội” mà không “nhập” được.

Trong nông nghiệp ta nói “liên kết 4 nhà” nhưng chỉ là khẩu hiệu. Campuchia không nói mà làm được gạo thương hiệu xuất qua hơn 40 nước, còn ta đóng gói gạo trắng bán lẻ, nhưng qui cách và “chữ hiệu” trên bao là theo yêu cầu nước nhập khẩu! Xuất năm cao nhất gần 8 triệu tấn gạo mà chỉ một nhãn hiệu “Gạo Việt Nam”! Tôi từng tham gia trao đổi kinh nghiệm làm lúa với các tỉnh Campuchia giáp ranh (tỉnh tôi) theo yêu cầu của bạn, tôi thấy họ có nhiều bài học hay về quản lý tài nguyên – môi trường, nhưng ta không học được vì ta đã không còn cơ hội “qui đồng mặt bằng quản lý” như họ. Ta như “Tre già” rồi!

“Hy vọng”

Tình hình tương tự cần có mạn đàm riêng nhưng điều hiển hiện tại các sân chơi mà ta đã vào như ASEAN, AFTA, FTA, WTO, hay sắp vào như TPP… sân nào đối với ta cũng đều không bằng phẳng vì “không đồng mẫu số”. Cái “không” đó chính là cái khó của các nhà doanh nghiệp và của người lao động là chủ yếu. Nhưng sự xuất hiện của Tập đoàn Vinamilk, Tập đoàn Dệt may, Xí nghiệp Dược Hậu Giang, hay như Tập đoàn HAGL… đầu tư ra nước ngoài thành công về mặt nông nghiệp gợi cho ta hy vọng!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s