Hơn cả vua hề!

Posted: October 7, 2015 in Uncategorized
Tags:

Hà Văn Thịnh (Dân Luận) – Chuyện ồn ào của báo chí xung quanh việc bổ nhiệm ông giám đốc chơi chim ở Quảng Nam có thể được coi là cú việt vị lớn nhất, xôm trò nhất, cay đắng nhất của nền báo chí nước ta.

� Xem thêm: Khi anh chột làm vua xứ mù.


Giám đốc sở ở tuổi 30: Lê Phước Hoài Bảo.

 Cả mấy trăm tờ báo vào cuộc, ai cũng chắc mẩm mình đúng, mình hay vì mấy khi được “bật đèn xanh” để tấn công ào ạt vào con ông cựu bí thư tỉnh – mà ai cũng hiểu thực ra là phê để đánh thẳng vào con mấy vị cấp cao hơn như X, Z…! Đùng một cái, buổi sáng nghe báo chí đăng “tâm sự” của ông cựu bí thư tỉnh QN, buổi chiều được nghe ông Thứ trưởng Bộ Nội vụ Trần Anh Tuấn nói rằng tất cả mọi sự liên quan đến bổ nhiệm chú chim trẻ đều đúng quy trình, phù hợp với chủ trương, đường lối!

Vậy là TẮT ĐÀI, tẽn tò, uất ức, đớn đau khi cả mấy trăm nhà báo bị LỪA quả là sự kiện vô tiền khoáng hậu!…

Xưa, người ta tôn vinh Sạc Lô (Chaples Spencer Chaplin) là vua hề của thế giới. bây giờ, nếu vua có sống lại, đến VN, hẳn cũng phải nhồi máu cơ tim mà chết vì ông ấy không thể hình dung trong đời thật lại có thể xảy ra chuyện hề hơn cả hề.

Có một danh nhân nói rằng, người ta có thể lừa một người nhiều lần, lừa một số người một lần, nhưng không thể lừa hàng vạn con người dù chỉ nửa lần. Thực tế đã chứng minh người nói ra câu đó chẳng thể là danh nhân nữa. Danh nhân đó đã sai be sai bét vì trong vụ việc giám đốc chơi chim, bởi tất cả mọi tinh hoa của mạng lưới nghe – nhìn – hiểu – thấu đã bị vấp một cú nhớ đời.

Các nhà báo (hàng trăm vẫn còn ít) tin chắc như đinh đóng vào bùn rằng sắp tới đại hội, có nghĩa sẽ đổi mới toàn diện; đồng nghĩa rằng sẽ phanh phui mọi khuất tất; cần phải đánh thẳng vào tiêu cực, nhất là tệ nạn con cha cháu ông theo chân các cụ bố, các cụ bô, ăn tàn phá hại đất nước. Điển hình là các con ông X., ông H., ông Ch…., mới tí tuổi đầu đã chễm chệ, ngất ngưởng trên cao, chẳng khác mấy so với Kim Jong Ủn; cần phải “hạ bệ” để làm sạch, làm trong vũng nước đục ngầu…

Thế là báo giấy, báo mạng, báo đài, báo hình, báo phường, báo loa, báo tuyên huấn…, đua nhau xả stress tấn công đồng thời, trực diện, rộng khắp!

Chẳng biết ai bẫy ai nhưng chắc chắn thế lực muốn đánh bụi tre để đè bụi hóp, một lần nữa đã bị hố to.

Xem ra, bẻ cong luật pháp, hoán đổi sự thật, tráo trắng thành đen vẫn chưa là cái đinh gì so với màn XIỆC của bao che, lấp liếm các sai phạm rành rành.

Ông Thứ trưởng Nội vụ còn nói rằng nếu tính cả thời gian làm cho tư nhân thì Nguyễn Phước Hoài Bảo (GĐ chơi chim) đã làm việc cả thảy 8 năm(!), trong khi tiêu chí chỉ cần… 5 năm là đủ(?)

Ông ta đã coi 180 triệu cái lỗ tai của cư dân cả nước như gần 200 triệu lỗ điếc; 180 triệu con mắt của con rồng cháu tiên như thể 200 triệu sự mù lòa! Thử hỏi, giả sử 22 tuổi tốt nghiệp đại học, 2 năm đi học bên tư bản giãy chết (thủ tục nhiêu khê, chẳng chắc có tốn thời gian hơn không); một năm đi học cao cấp chính trị; vậy, lấy đâu ra 8 năm công tác trong khi cái quỹ thời gian sống và chơi chim có 5 năm (VNN, 05.10.2015, 16:01 GMT+7)?

Dư luận ồn ào (tuy tôi không tin lắm) rằng báo chí ‘đánh” cái tượng đài 1.400 tỷ ở Sơn La là có sự bật đèn xanh “chơi” ông thủ phó Đ. Vụ ồn ào nhà 8B lê Trực, Hà Nội lại được bật đèn xanh để “loại” thủ phó H. Còn cái vụ quy trình này, nghe đâu là “đánh bụi tre để đè bụi hóp” là Thủ X – có hai con cũng trên dưới 30 cũng được bổ nhiệm nỏ đúng quy trình (theo dân) và rất đúng quy trình (theo quan)(!)

Tuy không tin nhưng sau vụ tuyên bố của ông thứ trưởng thì tôi đã có chút sem sém hơi tin cái chuyện có lửa, có khói rồi…

Báo chí nhà ta được phen tí tửng (trong đó có cả người viết bài này đã mừng đến phát khóc vì nghĩ là người ta… không dối), tin là thật vào cuộc chiến vô tiền khoáng hậu, có tên gọi là nhất định đổi mới!

Chỉ cách đây ba ngày, có một nhà báo gọi điện cho tôi nói rằng cấp trên rất cao thúc giục phải viết thêm vài bài nữa về cái “phản quy trình”. Tin lời, tôi viết, viết xong, họ vất vào sọt rác.

Ai ngờ, ông Thứ trưởng Bộ Nội vụ đã dội thẳng cả một đống băng đá vào ngọn lửa chưa nhóm đã lụi của nền tự do.

Rõ ràng, ưa chi nói nấy, coi trí thức, nhà báo như heo, như rác, là quan điểm rất rõ ràng của lãnh đạo ta ngày nay. Chẳng lẽ ai đó đi bán bánh bột lọc 5 năm rồi bổ nhiệm làm GĐ Sở Tài chính với lý do đã có 5 năm quản lý kinh tài?

Ông Trần Anh tuấn còn đưa ra một dẫn chứng “thuyết phục” khi nói rằng tỉnh Quảng Nam đã bổ nhiệm 51 người từ 30 đến dưới 40 tuổi vào các chức vụ từ Phó chủ tịch huyện đến GD Sở (Sở Nội vụ Quảng Nam)

Đây là cách mà những kẻ ma giáo hay làm, lướt qua thì có vẻ như công bằng nhưng thật ra là chơi trò ú tim với các con số. Xin hỏi có mấy người là 30 tuổi? Có bao nhiêu người cứ 6 tháng lên chức một lần và, 5 chức liên tục trong 3 năm? Tài năng của anh GĐ chơi chim (nếu có) là chỗ nào, hãy nêu vài dẫn chứng điển hình? 30 tuổi và 39 tuổi là khác nhau một trời một vực, tại sao lại gộp chung vào? Trong số đó có ai được TỰ đi học một năm rồi được nhà nước bổ sung quy hoạch bằng cách cho không cả tỷ đồng?…

Cả trung ương và địa phương đều tiền hô hậu ủng bao che cho sai phạm, bất chấp kỷ cương, phép nước. Đã quy định thành nguyên tắc là phải đạt đến trình độ chuyên viên chính thì nay chỉ cần tương đương thì quy chế để làm gì? Ai thích thì cứ bẻ cong sao?

Chuyện quan chức, dòng họ, gia đình của ta bây giờ chẳng khác so với thời phong kiến là điều ai cũng biết và đều phải cắn răng mà ngậm bồ hòn khen ngọt.

Thế nhưng, xin các vị quan chức chớ coi thường dân quá khi ưa chi nói nấy, thích chi làm nấy. Coi thường những người lao động chân tay ít đọc, ít hiểu chưa đủ, các vị còn tiến xa hơn ở chỗ biến cả giới báo chí thành một trò đùa dai của một lũ hề.

Đau xót lắm thay!…

Huế, 6.10.2015

Khi anh chột làm vua xứ mù

VietTuSaiGon (Blog RFA) – Người xưa nói: “Trong xứ mù, anh chột nghiễm nhiên làm vua. Mà khi đã được làm vua, anh chột sẽ bằng mọi giá tìm ra những anh sáng và những anh chột khác, không phải để cùng chia ngai vàng hay ánh sáng mà để làm cho những anh kia bị mù vĩnh viễn, để mãi mãi chột được làm vua…”. Câu chuyện này lại rất ứng với Việt Nam hiện tại. Thật đau lòng khi càng ngày những anh chột càng tác oai tác quái và thả sức đâm chột mắt những anh sang khác!

Gần đây nhất, và cũng nổi cộm nhất là vụ ông Nguyễn Phước Thanh, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Nam đã liên tục ký những quyết định thuyên chuyển và bổ nhiệm cho con trai ông là Lê Phước Hoài Bảo lên làm những chức danh cao dần, chỉ trong vòng chưa đầy năm năm, Lê Phước Hoài Bảo đã đi từ một sinh viên mới ra trường lên đến chức Giám đốc sở Kế Hoạch và Đầu tư tỉnh Quảng Nam mặc dù thời gian công tác không đủ để thi ngạch chuyên viên. Có thể nói rằng chức danh này là một trong những chức danh có cơ may lên làm Chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh nhất bởi hiện tại, nó là cơ quan rất quan trọng của những tỉnh đang phát triển, Quảng Nam không ngoại lệ.

Câu chuyện Lê Phước Hoài Bảo, chưa đầy ba chục tuổi lên nắm chức giám đốc một trong những sở rất quan trọng của một tỉnh và nắm quyền điều khiển nhiều “bô lão” có tuổi đảng, vừa hồng lại vừa chuyên này vô hình trung gợi nhớ nhiều nhân vật khác như các con của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên nắm những chức danh đầu tỉnh, con trai Nguyễn Bá Thanh, con trai Nông Đức Mạnh, con rể Giàng Seo Phử, con trai của Nguyễn Văn Chi, tức Nguyễn Xuân Anh… Nhìn chung, danh sách “con quan lại được làm quan” ở Việt Nam hiện tại có thể nói rằng đếm không xuể. Bởi nếu ngược dòng thời gian một chút, ngay cả Nguyễn Bá Thanh nếu không phải là con trai Nguyễn Bá Tùng thì chưa chắc đã được ngồi ghế Chủ tịch Đà Nẵng.

Và xa hơn một chút, nếu Nguyễn Tấn Dũng chỉ đơn giản là một y tá quèn ở miệt Tây Nam Bộ, mang dòng máu của một y tá A, B, C nào đó không phải là thứ gộc trong trung ương đảng Cộng sản thì suốt đời Dũng cũng chỉ là một y tá, cao lắm thì học bổ túc, chuyên tu hay tại chức gì đó để làm một bác sĩ, ăn lương bác sĩ trước khi về hưu. Ngay cả Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thiện Nhân, Vũ Đức Đam, Lê Thanh Hải… Nói chung là toàn bộ hệ thống quan chức cấp trung ương, cấp tỉnh, cấp huyện, thậm chí cấp xã của Việt Nam đều thăng tiến theo diện cha truyền con nối, không có gì khác.

Và tại sao khi nói về hệ thồng này, phải nói rằng giữa xứ mù thì anh chột làm vua? Chẳng nhẽ người Việt Nam đã bị mù hết rồi sao? Không, như ông bà xưa đã nói, khi anh chột lên làm vua, nó sẽ tìm cách đâm mù mắt bất kì anh chột hay anh sáng nào hắn biết được để giữ ngôi vị làm vua của hắn. Cách đâm mù mắt của giới quan chức Cộng sản Việt Nam hiện tại chẳng có gì là kín đáo, thậm chí lộ liễu, trân tráo và thách thức là cách của họ.

Bởi với “truyền thống” xét tuyển dựa trên lý lịch, ngay từ lúc bước vào trường đại học, con cái của giới quan chức Cộng sản được ưu tiên nhiều thứ, từ điểm xét tuyển được cộng thêm cho đến chế độc học phí, bảo hiểm y tế, các loại phí dịch vụ nội trú để ăn ở, học tập. Khi ra trường, những sinh viên con nhà Cộng sản được ưu tiên chỗ làm việc và phát triển thành đảng viên. Khi đã thành đảng viên rồi thì cánh cửa tương lai của họ rộng mở, chỉ cần có thêm cái dù cho mạnh, đủ rộng một chút thì tương lai làm quan bự của họ là đương nhiên. Trong khi đó, có rất nhiều chất xám của Việt Nam phải chảy máu vì không có việc làm, làm không đúng chuyên môn để rồi chán nản, phần khác bỏ việc bởi bị ép uổng, không chịu nổi áp lực chính trị…

Trở lại chuyện Lê Phước Hoài Bảo, xét lại quá trình anh ta lên làm Giám đốc sở Kế hoạch và Đầu tư, không khỏi giật mình:

“Tân Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư Quảng Nam Lê Phước Hoài Bảo sinh năm 1985.

Theo học Trường Đại học Kinh tế Đà Nẵng, chuyên ngành Tài chính tín dụng, sau khi tốt nghiệp, Lê Phước Hoài Bảo được UBND tỉnh Quảng Nam rút về làm việc, Bảo cũng là người đầu tiên được tỉnh đưa đi học thạc sỹ chuyên ngành Quản trị tài chính và chiến lược tại Trường Claremont Graduate University (Hoa Kỳ).

Sau hai năm, Lê Phước Hoài Bảo về lại Quảng Nam. UBND tỉnh Quảng Nam quyết định phân công Hoài Bảo về công tác tại Phòng Xúc tiến đầu tư của Ban Quản lý Khu kinh tế mở Chu Lai.

Làm chuyên viên một thời gian, Lê Phước Hoài Bảo được bổ nhiệm vào vị trí Phó phòng Xúc tiến đầu tư của Ban này. Không lâu sau, Bảo được bổ nhiệm lên Trưởng phòng.

Ngày 26/2/2014, Lê Phước Thanh, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam (cha ruột của Bảo) ký Quyết định số 649 điều động ông Lê Phước Hoài Bảo từ Trưởng phòng Xúc tiến đầu tư của Ban Quản lý Khu kinh tế mở Chu Lai sang công tác tại UBND huyện Thăng Bình.

Đến ngày 14/3/2014, HĐND huyện Thăng Bình khóa X tổ chức Kỳ họp thứ 11 (kỳ họp bất thường) để bầu chức vụ Phó Chủ tịch UBND huyện, nhiệm kỳ 2011-2016. Kết quả, Lê Phước Hoài Bảo đã trúng cử chức danh Phó Chủ tịch UBND huyện Thăng Bình nhiệm kỳ 2011-2016.

Đến ngày 2/4/2015, Lê Phước Thanh ra Quyết định số 1125 về việc điều động và bổ nhiệm Lê Phước Hoài Bảo, Phó Chủ tịch UBND huyện Thăng Bình đến nhận công tác tại Sở Kế hoạch và Đầu tư và bổ nhiệm có thời hạn giữ chức vụ Phó Giám đốc Sở kể từ ngày 9/4/2015.

Ngày 23/9, Lê Phước Thanh đã ký quyết định bổ nhiệm Lê Phước Hoài Bảo từ Phó Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Quảng Nam lên làm Giám đốc Sở này…”.

Những thông tin về Lê Phước Hoài Bảo chỉ cho thấy mức độ thăng quan tiến chức rất nhanh của anh ta chứ không hề có dòng nào nói về kết quả học tập hoặc là những cống hiến của anh ta để được thăng tiến đúng với tầm vóc của sự cống hiến đó. Hoàn toàn không có, ngay cả con trai, con rể của Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Giàng Seo Phử, Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Văn Chi… cũng vậy, chẳng có gì đặc biệt.

Trong vòng chưa đầy hai năm, Lê Phước Hoài Bảo nhảy vọt lên nắm chức Giám đốc sở Kế hoạch và Đầu tư, và chắc chắn không dừng ở đây, chức danh đứng đầu tỉnh Quảng Nam cũng đang được nhắm tới. Nghiệt nỗi, muốn nắm chức này, phải bỏ ra không ít tiền bạc để đút lót cho trung ương. Và cũng đương nhiên, Thanh đút được để nắm quyền thì Thanh và Bảo cũng sẽ đút được thôi, đó là chuyện không khó trong hệ thống cầm quyền này.

Và đến đây, tự dưng giật mình, ớn lạnh da gà khi nghĩ đến cả ngàn cử nhân, vài trăm tiến sĩ sắp được nhà nước “xuất khẩu tiến sĩ”! Nhưng điều đó cũng chưa đáng sợ bằng những người có đầu óc cấp tiến, có trình độ và có tư duy làm giàu cho đất nước, mang văn minh về cho đất nước đã nhanh chóng bị dập.

Bởi lẽ, nếu để tiếng nói những người tiến bộ mạnh lên thì dạng người như Lê Phước Hoài Bảo hay Nguyễn Xuân Anh, thậm chí các con của Nguyễn Tấn Dũng chỉ là một đám “bình thường thôi!” nếu không muốn nói là tầm thường trong con mắt nhân dân. Chính vì lý do phải giữ nguyên ngôi vị của những thằng mù sau mấy mươi năm đâm chột mắt nhân dân, bây giờ, những kẻ nối nghiệp cha ông của họ trong công cuộc lãnh đạo đất nước dưới ánh sáng của đảng Cộng sản lại tiếp tục tìm mọi cách đâm chột mắt bất kì người tiến bộ nào để được tiếp tục nắm quyền kế vị cha ông của họ.

Và với đà này, đất nước Việt Nam sẽ rất nhanh chóng thành một quốc gia mù, bước đi lần mò dưới sự chỉ đường của những thằng chột. Bọn chúng chột như thế nào, thiết nghĩ không cần bàn thêm!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s