Hãy tha lỗi cho tôi, nhưng tôi sẽ không cầu chúc cho em R.I.P

Posted: October 11, 2015 in Uncategorized
Tags:

FB Song Chi – Cậu bé 17 tuổi Đỗ Đăng Dư ấy đã chết sau hai tháng bị tạm giam, bị bạo hành tàn nhẫn bởi công an chỉ vì bị nghi trộm một món tiền nhỏ, 2.000.000 VNĐ, tức chưa đến 100USD.

� Xem thêm: Em đã chết + Hôm nay là cháu Dư, ngày mai sẽ là con bạn… + Các nhà báo, tại sao không lên tiếng cho trường hợp này?

Chỉ một vụ tự thiêu của người thanh niên bán rau Mohamed Bouazizi vào tháng 10 năm 2010 đã châm ngòi cho cuộc Cách mạng Tunisia và sau đó lan rộng ra nhiều quốc gia Ả Rập khác, còn ở đất nước này?

Đã có nhiều người tự thiêu như vụ tự thiêu của kỹ sư Phạm Thành Sơn, 31 tuổi, ngày 17.2.2011 trước cửa UBND TP. Đà Nẵng để bày tỏ sự phẫn uất khi mọi khiếu nại về tình trạng cưỡng chiếm đất đai, nạn tham nhũng không được giới hữu trách giải quyết; hay vụ tự thiêu ngày 30.7. 2012 trước cửa UBND tỉnh Bạc Liêu của mẹ nhà báo, cựu tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần vì tranh chấp đất đai nhà cửa với người hàng xóm, đi làm đơn thưa kiện mà không được giải quyết thỏa đáng lại thêm suy nghĩ, uất ức vì con gái bị cầm tù…

Đã có nhiều người bị công an bạo hành đến chết trong thời gian bị tạm giam, lắm khi chỉ vì những lý do rất nhỏ, như vụ anh Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, bị bắt vào công an huyện Tân Yên, Bắc Giang, chỉ mấy giờ sau, chết trong đồn công an!

Ngày 28.2.2011, ông Trịnh Xuân Tùng đi xe máy không đội mũ bảo hiểm đến ga Giáp Bát, Hà Nội, bị công an bắt dẫn về trụ sở công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai. Đến tối ông Tùng bị bầm dập khắp người, tê liệt toàn thân, tám ngày sau ông chết tại Bệnh Viện.

Ngày 25.4.2011, anh Nguyễn Công Nhựt được phát hiện chết trong tư thế treo cổ ở trụ sở CA huyện Bến Cát, Bình Dương sau mấy ngày bị mời về trụ sở CA huyện để làm sáng tỏ vụ mất trộm hàng ngàn lốp xe ôtô xảy ra tại Công ty nơi anh làm việc v.v…

Cho tới những vụ có dính dáng tới cưỡng chế đất đai như cái chết của ông Nguyễn Thành Năm ở Giáo xứ Cồn Dầu, thành phố Đà Nẵng, chết tại nhà một ngày sau khi bị dân phòng tạm giữ và đánh đâp, ngày 2.7.2010…

Cũng vì bị thu hồi đất, đã có những người phải vào tù vì đường cùng phẫn uất chống lại cường quyền như anh em ông Đoàn Văn Vươn… Có người liều mạng đổi mạng như anh Đặng Ngọc Viết, đã nổ súng vào 5 cán bộ giải phóng mặt bằng tại trụ sở UBND Tỉnh Thái Bình sau đó tự sát, ngày 11.9.2013…

Và còn rất nhiều nữa, những cái chết oan khuất khác trong những năm qua. Nhưng vẫn sẽ chẳng có gì xảy ra.

Và bây giờ là cái chết của cậu bé Đỗ Đăng Dư…Rồi cũng sẽ chẳng có gì xảy ra.

Phải cần thêm bao nhiêu cái chết nữa, bao nhiêu oan khuất nữa thì đủ cho dân tộc này thức tỉnh và đứng dậy?

Hãy tha lỗi cho tôi, nhưng tôi sẽ không cầu chúc cho em RIP, Đỗ Đăng Dư. Tôi cũng không cầu chúc cho tất cả những ai chết oan ức vì bạo quyền, vì sự tàn ác của những kẻ đang nắm trong tay quyền sinh quyền sát trên đất nước này, ba chữ R.I.P. Tôi cũng không mong những linh hồn oan khuất đó trở về để báo oán những kẻ đã gián tiếp hay trực tiếp đẩy họ vào con đường chết, bởi những kẻ đó có chết đi thì cũng sẽ có những kẻ khác ngoi lên khi hệ thống này còn tồn tại.

Tôi mong những linh hồn oan khuất đó, cách này cách khác trở về để nhắc nhở trong những ai còn đang sống rằng vì sao chúng tôi chết? Rằng hôm qua, hôm nay là chúng tôi, ngày mai có thể sẽ là con, là cha, là chồng, anh chị em, con cháu hoặc ngay chính bản thân anh/chị/bạn sẽ rơi vào trường hợp oan khuất ấy, nếu như tất cả vẫn tiếp tục lặng thinh, lo cho cái tổ của chính mình, mặc kệ mọi chuyện, mặc kệ cho cái ác cái xấu hoàng hành trên đất nước này suốt 7 thập niên qua.

Ngàn lần xin hãy tha lỗi cho tôi, khi tôi không cầu chúc cho em và cho tất cả những oan hồn khác được thanh thản trong lãng quên. Bởi tội ác không được phép lãng quên. Và dân tộc này thì đã sống chung với tội ác lâu quá rồi đến mức không nghe không thấy gì nữa. Dân tộc này đang chìm trong giấc ngủ mê giữa ban ngày, và rất cần được những oan hồn đánh thức!

EM ĐÃ CHẾT
(RIP Đỗ Đăng Dư)

Em đã chết
Em đã chết
Tại sao em phải chết?
Những thằng đáng chết đã không chết
Nhưng em đã chết

Em đã chết
Chúng giết em như quân thù?
Chúng giết em như trò chơi?
Chúng giết em để lập công?
Tôi không biết
Chúng ta không biết
Và một đứa bé đã bị giết
Như chúng đã từng giết nhiều người

Em đã chết
Hôm nay chúng giết em
Ngày mai chúng giết tôi
Và chúng ta lần lượt chết
Chết tức tưởi
Chết oan khiên
Chết như thú vật
Chúng ta chết vì chúng ta im lặng cho chúng giết

Em chết
Tôi chết
Lòng thương xót của Thượng đế không đến được nơi này
Sự bao dung của con người không có ở nơi này…

FB Nguyễn Viện10/10/2015

Hôm nay là cháu Dư, ngày mai sẽ là con bạn…

FB Chau Doan – Những người làm cha, làm mẹ xin đừng thờ ơ với hình ảnh nàybởi hôm nay là con của người phụ nữ đáng thương này, mai có thể là con bạn.


Mẹ cháu Dự đau khổ tột cùng trước tin con mất.

Đỗ Đăng Dư, 17 tuổi, bị bắt vì nghi lấy 2 triệu đồng của hàng xóm. Sau hai tháng tạm giam, công an Xa La, Hà Đông, Hà Nội chuyển Dư lên bệnh viện Bạch Mai ngày mùng 5/10/2015 trong tình trạng hôn mê, bác sỹ nói là nội tạng đã hỏng hết. Cháu Dư đã mất vào 6 giờ chiều nay, ngày 10/10/2015 tại viện Bạch Mai.

Trong ảnh là chị Mai, mẹ của Dư trước cánh cửa nhà xác khoá chặt. Chị nói cháu Dư làm phụ vữa và hoàn toàn khoẻ mạnh trước khi bị bắt. Tôi kêu gọi báo chí, cộng đồng FB hãy quan tâm và lên tiếng rộng rãi để các cơ quan có thẩm quyền điều tra làm rõ.

Khi cùng đồng lòng chống lại cái ác trong một vụ việc này, đấy là chúng ta đang ngăn chặn những việc đau lòng tương tự trong tương lai.

Xin các bạn hãy thể hiện lòng thương xót của mình bằng hành động thực tế, bằng một nghĩa cử tối thiểu là chia sẻ những bài viết, và hãy nói lên suy nghĩ của mình về việc này.

Những kẻ cố tình ngăn trở nỗ lực làm sáng tỏ sự việc hãy tỉnh táo, bởi làm thế chỉ khiến lòng dân thêm phẫn uất, hãy sống và hành động vì một xã hội văn minh, vì tương lai thế hệ sau.

Dư chết oan, báo nhà Sản trốn đâu?

FB Võ Văn Tạo – Không thể tin vào mắt nữa. Từ đêm qua, 10-10-2015, đến rạng sáng nay, hàng loạt hãng thông tấn lớn quốc tế đưa tin ào ạt, mà sáng nay, tìm kiếm đủ kiểu, không thấy một dòng nào của hơn 850 báo quốc doanh đưa tin cháu Đỗ Đăng Dư (17 tuổi), bị côn an huyện Mỹ Đức, Hà Nội, bắt giam tra tấn từ 2 tháng qua, đã lìa đời tại BV Bạch Mai, lúc 18h10 tối qua – ngày “giải phóng” Thủ đô.

Quá ươn hèn tồi bại! Hơn 850 Tổng Biên tập, không kẻ nào có nhân cách, còn lương tâm, đủ dũng khí? Mặc váy vào, về đuổi gà hết đi!

Đất nước không chiến tranh:
Mẹ vẫn khóc lìa con…
Đất nước thời rực rỡ:
Tuổi trẻ không chết ở chiến trường mà trong đồn công an…
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc:
Dân hấp hối với còng trên tay và cùm dưới chân…

FB Đinh Tấn Lực

Các nhà báo, tại sao không lên tiếng cho trường hợp này?

FB Nguyễn Đình Bổn – Trong khi cộng đồng mạng và các trang báo không thuộc nhà nước đều đưa tin về cái chết oan ức, đầy nghi vấn của em Đỗ Đăng Dư sinh năm 1998 (17 tuổi) bị công an huyện Chương Mỹ, Hà Nội bắt giữ chỉ vì bị nghi ăn trộm 2 triệu đồng, suốt thời gian 2 tháng không được gặp gia đình, sau đó công an Hà Nội gọi người nhà đến bv thì em đã hôn mê rồi chết. Cho đến giờ này các báo nhà nước vẫn chưa đăng tin này?


Đỗ Đăng Dư tại bệnh viện Bạch Mai Hà Nội, trong lúc ngoài cửa có công an đi kèm

Đây là một dấu hỏi bởi vì các báo từng đăng nhiều vụ chết trong đồn công an, thậm chí với lời lẽ mạnh mẽ, như vụ anh Ngô Thanh Kiều ở Phú Yên và các vụ khác. Vậy sao với công an Hà Nội, với cái chết oan ức này, các vị nhất loạt im lặng?

Trường hợp này không đáng cho quí vị quan tâm bằng các tin vén váy hay trồng ổi của LR? Hay đang có một thế lực nào đó không cho đăng?

Dù là thế nào, im lặng trước một cái chết đầy nghi vấn của một thiếu niên, tờ báo nào không đưa tin tức đã tự nhổ nước bọt vào cái tên của mình.

FB Nhân Thế Hoàng – Cái đáng khinh của nền báo chí cách mạng là họ sẵn sàng viết hàng chục, hàng trăm bài về cuộc sống, sự nghiệp, thậm chí là về cả trái ổi mang tên Lệ Rơi. Nhưng với trường hợp cái chết của em Dư, nạn nhân 17 tuổi mới nhất của công an Việt Nam thì họ lại xem như mình không biết gì.

Bởi, đôi khi họ nhận được cái nhìn khinh bỉ từ người dân không phải là không có cái lý của nó. Còn nếu tui, con tui mà bị vậy thì chắc chắn cả cái đồn công an ấy sẽ ra đi cùng tui, và báo chí lúc đó sẽ không thiếu đề tài mà viết.

Đừng trông chờ vào công lý ở cái đất nước rừng rú, đang được cai trị bởi bọn người có đuôi này!

FB Sông Quê– Trừ báo chí của nhà nước (không thấy báo nào lên tiếng), còn dư luận của người dân thì rất nhiều, trước cái chết của cậu bé Đỗ Đăng Dư: có người nói bây giờ bác sĩ và công an hợp tác với nhau để bưng bít sự thật; có người nói kể cả có giám định pháp y cũng không tin được kết quả ghi trong biên bản; có người nói dù có kiện thì họ cũng bảo vệ nhau, hợp lý hóa hồ sơ để xóa tội; vân vân và vân vân…

Dân mình giờ đây đang khủng hoảng niềm tin, mình dẫu có muốn nín nhịn nhưng rồi không nói không được.

Trưa ngày 9/10, mình và Le Hoang thay mặt nhóm Cứu Trợ Dân Oan đến bệnh viện Bạch Mai chia sẻ với gia đình em Đỗ Đăng Dư. Biết mẹ em Dư đến Văn phòng luật sư Tín Việt để gặp luật sư Tran Thu Nam là luật sư bảo vệ pháp lý cho Dư đang trên đường về bệnh viện, mình và Lê Hoàng chờ mẹ Dư ở cửa số 4 bệnh viện Viêt – Nhật để được vào thăm cháu. Nhưng oái ăm thay, an ninh họ làm khó ngăn cản không cho bọn mình vào cùng mẹ em Dư, trong khi người nhà những bệnh nhân khác họ kéo vào ùn ùn, cũng phải đấu tranh mãi mới được vào. (xem thêm bài và hình theo link Ba Sàm)

Bài đăng theo Ngoclinhvugia’s BlogBa Sàm.

Bổ sung lúc 9h10′: Làm rõ trách nhiệm, xử lý nghiêm việc hành hung bị can Đỗ Đăng Dư (ANTĐ). – Giám đốc CATP Hà Nội chỉ đạo xử nghiêm vụ hành hung bị can Đỗ Đăng Dư (Tin nhanh).

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s