Vụ án Đỗ Đăng Dư: Công an đã nhổ vào mặt hệ thống pháp luật như thế nào?

Posted: October 12, 2015 in Uncategorized
Tags:

FB Mạnh Kim(Dân Luận) – Cho đến giờ, tất cả các báo viết về vụ án Đỗ Đăng Dư đều giống hệt nhau: Đỗ Đăng Dư chết vì bạn tù đánh! Câu chuyện Đỗ Đăng Dư xem như hạ màn (!) và công an Hà Nội giờ đẩy dư luận theo hướng “khẩn trương điều tra một cách khách quan để kết luận chính xác nhất về vụ việc, xử lý nghiêm đối với hành vi “Cố ý gây thương tích” của Vũ Văn Bình” (người bị qui kết đánh chết Đỗ Đăng Dư).

� Xem thêm: Nên làm gì khi có người thân chết trong đồn công an hay có liên quan đến công an? + Thông tin về buổi khám nghiệm tử thi cháu Đỗ Đăng Dư.

.
Vấn đề không phải chỗ đó và không chỉ chỗ đó. Vấn đề là công an đã nhổ vào mặt hệ thống pháp luật như thế nào. Công an đã thách thức toàn bộ giá trị pháp chế “nhà nước XHCN” như thế nào. Và công an chà đạp như thế nào giá trị nhân bản của “nhà nước pháp quyền” trong đó “công lý, công bằng dựa trên sự công nhận và tiếp nhận hoàn toàn giá trị tối thượng của nhân cách con người, được bảo đảm bởi các thể chế làm khuôn khổ của trật tự tự do, dân chủ và quyền con người, an toàn cho các công dân” (Tạp chí Cộng sản 16-10-2014)…

Vụ Đỗ Đăng Dư, được báo Tuổi Trẻ (11-10-2015), tường thuật như sau:

Vụ việc xảy ra vào sáng 5-8-2015. Vào ngày này, công an huyện Chương Mỹ bắt quả tang Đỗ Đăng Dư có hành vi “trộm cắp tài sản” đối với một người hàng xóm. Quá trình điều tra, Dư khai nhận ngoài vụ trộm cắp tài sản này, từ cuối năm 2014 đến thời điểm bị bắt, Dư đã gây ra 4 vụ trộm cắp khác. Bản thân Dư cũng nghiện game, thường xuyên bỏ nhà đi chơi, gia đình không quản lý được và đã kiến nghị cơ quan chức năng có biện pháp ngăn chặn đối với Dư.

Từ các căn cứ trên, cơ quan cảnh sát điều tra, công an huyện Chương Mỹ đã quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh tạm giam đối với Dư để điều tra vụ án và phòng ngừa chung. Ngày 7-8, cơ quan điều tra đã tống đạt quyết định khởi tố bị can và ra lệnh tạm giam 2 tháng đối với Dư. Các quyết định này đã được viện KSND huyện Chương Mỹ phê chuẩn”…

Ở đây, bằng việc “điều tra cả trách nhiệm của cán bộ, chiến sĩ tại trại tạm giam vì để can phạm đánh lẫn nhau mà không kịp thời phát hiện, dẫn đến hậu quả đáng tiếc” (Tiền Phong 11-10-2015) là có thể xoa tay phủi đi cái mấu chốt vấn đề: công an Hà Nội đã hoàn toàn sai ra sao khi tạm giam Đỗ Đăng Dư, một thiếu niên 17 tuổi “hư hỏng” can tội trộm vặt?

Theo Đ.303, khoản 2 – BLTTHS (Bộ luật tố tụng hình sự): “Người đủ 16 tuổi đến dưới 18 tuổi có thể bị bắt, tạm giữ, tạm giam nếu có đủ căn cứ quy định tại các điều 80, 81, 82, 86, 88 và 120 của Bộ luật này, nhưng chỉ trong trường hợp phạm tội nghiêm trọng do cố ý, phạm tội rất nghiêm trọng hoặc phạm tội đặc biệt nghiêm trọng”. Với số tiền trộm 2 triệu đồng, có thể đưa Đỗ Đăng Dư vào nhóm tội phạm “nghiêm trọng do cố ý, phạm tội rất nghiêm trọng hoặc phạm tội đặc biệt nghiêm trọng”?

Ngoài ra, theo TTLT số 01/2011/TTLT-VKSTC-TANDTC-BCA-BTP-BLĐTBXH ngày 12/7/2001 HƯỚNG DẪN THI HÀNH MỘT SỐ QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT TỐ TỤNG HÌNH SỰ ĐỐI VỚI NGƯỜI THAM GIA TỐ TỤNG LÀ NGƯỜI CHƯA THÀNH NIÊN, thì:

Việc áp dụng các biện pháp ngăn chặn đối tượng phạm tội vị thành niên phải tuân thủ theo các điều: Đ.91 – Cấm đi khỏi nơi cư trú; Đ.92 – Bảo lãnh; hoặc Đ.93 – Đặt tiền hoặc tài sản có giá trị để bảo đảm. Nói cách khác, công an không nhất thiết phải bắt tạm giam một trường hợp vị thành niên phạm tội nhẹ như Đỗ Đăng Dư.

Còn nữa, như những gì các báo chính thống viết, không có bất kỳ thông tin nào cho thấy trong quá trình điều tra một đối tượng vị thành niên như Đỗ Đăng Dư, có sự tham gia của luật sư hoặc người đại diện pháp luật (cha hoặc mẹ). Mà chiếu TTLT số 01/2011/TTLT-VKSTC-TANDTC-BCA-BTP-BLĐTBXH, việc tham gia tố tụng của người bào chữa theo quy định tại Khoản 2 Điều 57, Điều 58 và Điều 305 BLTTHS, thì:

1. BẮT BUỘC phải có người bào chữa tham gia tố tụng trong các vụ án có bị can, bị cáo là người chưa thành niên. Mọi trường hợp không có người bào chữa tham gia tố tụng trong các vụ án có bị can, bị cáo là người chưa thành niên là VI PHạM NGHIÊM TRọNG THủ TụC Tố TụNG, trừ trường hợp họ hoặc người đại diện hợp pháp của họ từ chối người bào chữa. Người bào chữa có thể là: luật sư; người đại diện hợp pháp của người bị tạm giữ, bị can, bị cáo; bào chữa viên nhân dân.

2. Khi giao quyết định tạm giữ hoặc quyết định khởi tố bị can, cơ quan ra quyết định phải thông báo cho người bị tạm giữ, bị can là người chưa thành niên và người đại diện hợp pháp của họ về quyền có người bào chữa.

3. Người đại diện hợp pháp của người bị tạm giữ, bị can, bị cáo là người chưa thành niên có thể lựa chọn người bào chữa theo quy định của pháp luật hoặc tự mình bào chữa cho người bị tạm giữ, bị can, bị cáo.

4. Trường hợp bị can, bị cáo là người chưa thành niên hoặc người đại diện hợp pháp của họ không lựa chọn được người bào chữa thì Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát hoặc Tòa án phải yêu cầu Đoàn luật sư phân công Văn phòng luật sư cử người bào chữa cho họ hoặc đề nghị Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, tổ chức thành viên của Mặt trận cử người bào chữa, trừ trường hợp người chưa thành niên hoặc người đại diện hợp pháp của họ từ chối.

5. Trường hợp bị can, bị cáo hoặc người đại diện hợp pháp của họ từ chối người bào chữa thì phải lập biên bản lưu trong hồ sơ vụ án.

6. Cơ quan tiến hành tố tụng, người tiến hành tố tụng phải tạo điều kiện cho người bào chữa thực hiện quyền tiếp xúc, gặp gỡ với bị can, bị cáo là người chưa thành niên theo quy định của pháp luật.

Chưa hết, theo TTLT 01/2011/TTLT-VKSTC-TANDTC-BCA-BTP-BLĐTBXH ngày 12/7/2001 HƯỚNG DẪN THI HÀNH MỘT SỐ QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT TỐ TỤNG HÌNH SỰ ĐỐI VỚI NGƯỜI THAM GIA TỐ TỤNG LÀ NGƯỜI CHƯA THÀNH NIÊN, thì:

Điều 5. Nguyên tắc xử lý đối với người chưa thành niên phạm tội: Trong quá trình khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ án do người chưa thành niên phạm tội gây ra, cơ quan tiến hành tố tụng cần thực hiện đúng nguyên tắc xử lý đối với người chưa thành niên phạm tội quy định tại Điều 69 BLHS (Bộ luật hình sự). Đặc biệt cần xem xét việc miễn trách nhiệm hình sự nếu có đủ điều kiện quy định tại Điều 69-Khoản 2 BLHS, giao họ cho gia đình, cơ quan hoặc tổ chức giám sát, giáo dục nhằm giúp họ tự sửa chữa lỗi lầm và tái hòa nhập cộng đồng.

Mà Điều 69 Khoản 2 BLHS quy định: Người chưa thành niên phạm tội có thể được MIỄN TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ, nếu người đó phạm tội ÍT NGHIÊM TRỌNG hoặc tội nghiêm trọng, gây hại không lớn, CÓ NHIỀU TÌNH TIẾT GIẢM NHẸ VÀ ĐƯỢC GIA ĐÌNH HOẶC CƠ QUAN, Tổ CHỨC NHẬN GIÁM SÁT, GIÁO DỤC.

Chiếu theo những điều luật nằm trong hệ thống pháp quyền nhà nước VN nói trên thì Đỗ Đăng Dư không chỉ không nên bị bắt tạm giam mà còn có thể được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự. Tuy nhiên, kết cục sự việc đã vượt quá xa những gì mà ông Hồ Chí Minh từng nói, bởi sự vi phạm của chính những người thừa hành pháp luật: “Một xã hội có trật tự kỷ cương, một nhà nước mạnh, có hiệu lực nhất thiết không để một giờ, một phút thiếu pháp luật, coi thường pháp luật” (Trang thông tin điện tử Hồ Chí Minh). “Một phút thiếu pháp luật” đó, hậu quả cuối cùng, không chỉ dẫn đến cái chết của Đỗ Đăng Dư mà nó còn như một cú đấm nện thẳng vào mặt hệ thống pháp chế quốc gia. Nó là một thách thức đầy ngạo mạn giữa hành pháp và lập pháp. Nó thể hiện một thái độ kiêu căng “quyền” trong “pháp” chứ không phải “pháp” định chế “quyền” và “quyền” phải tuân thủ và phải luôn trong khuôn khổ của “pháp”.…

TTLT-VKSTC-TANDTC-BCA-BTP-BLĐTBXH (Thông tư liên tịch; Viện kiểm sát tối cao; Tòa án nhân dân tối cao; Bộ công an; Bộ tư pháp; Bộ lao động thương binh xã hội)…

Bài viết được sự hỗ trợ pháp lý của luật sư Võ Phước Hoàng (Hoàng Võ Phước). Chân thành cám ơn luật sư.

http://www.tapchicongsan.org.vn/…/Xay-dung-Nha-nuoc-phap-qu…

http://hochiminh.vn/news/Pages/news.aspx?ItemID=485

Tham khảo thêm các bài liên quan tại Ba Sàm:

.

Nên làm gì khi có người thân chết
trong đồn công an hay có liên quan đến công an?

Trịnh Kim Tiến (Danlambao) – Tôi còn nhớ, đêm hôm đó, cách đây 4 năm, trời bên ngoài lạnh lắm vì vẫn đang còn đông, rét tháng 3 bà già chết cóng, gió rít lên từng cơn, cả nhà tôi co ro bên manh chiếu cuốn ngoài cửa phòng hồi sức tích cực bệnh viện Việt Đức chờ thời khắc để tiễn bố tôi đi.

Trong giây phút cuối cùng ông từ giã cuộc sống này, cũng chỉ có tôi là người duy nhất được ở lại bên cạnh, nhưng ít ra ông còn có người thân đưa ông trong phút lìa đời, còn em Dư ngay cả những giọt nước mắt tiếc thương cuối cùng từ người thân em cũng không nhận được, nước mắt bị cách ly bởi sự vô nhân và khốn nạn của những tên công an trong bệnh viện Bạch Mai tối qua.

Tại sao trong những thời khắc cuối cùng của cuộc đời em cũng bị tước mất tình thân?

Luật pháp nào cho phép công an làm điều đó với em và gia đình?

Theo thông tin trên mạng, từ gia đình em Đỗ Đăng Dư, là nạn nhân mới nhất chết tại trại tạm giam của công an. Ngày 5/8/2015, Dư bị nghi ngờ lấy trộm 2 triệu đồng của nhà hàng xóm, sau đó bị họ đưa lên công an xã. Mặc dù bà Mai, mẹ Dư đã xin lỗi và xin bồi thường nếu Dư có lấy trộm nhưng gia đình hàng xóm vẫn không đồng ý. Sau đó họ chuyển Dư lên công an huyện Chương Mỹ, giam tại trại Xa La quận Hà Đông mà không có bất kỳ lệnh tạm giữ hay tạm giam nào, gia đình chỉ được gửi mì gói vào cho Dư, ngoài ra không được biết tin gì khác về em.

Cho đến ngày 4/10, gia đình Dư nhận được điện thoại yêu cầu lên bệnh viện Bạch Mai thăm Dư gấp. Lúc này thân thể em bị phù sưng và có nhiều vết bầm tím. Dư là một thiếu niên 17 tuổi, độ tuổi khỏe mạnh và cường tráng, trước khi bị bắt giữ Dư hoàn toàn bình thường.

Đối với trường hợp của Dư, chưa có khởi tố vụ án và bị can, cho dù công an có đủ căn cứ xác định Dư lấy trộm tiền cũng không được tạm giam. Hơn nữa trong 2 tháng giam giữ Dư, cơ quan công an quận Hà Đông không hề có bất kỳ thông báo nào bằng văn bản cho gia đình nạn nhân.

Khi Dư sắp mất, tối qua, gia đình em cũng không được ở bên cạnh chăm sóc cho em những giây phút còn lại. Người ta nói chết là hết, nhưng dù đã chết công an vẫn không buông tha em, xác em bị giam giữ bởi cái gọi là phục vụ công tác điều tra. Mà thật ra đó chỉ là lý do người ta đưa ra để không ai được đến gần xác em, họ sợ gia đình em bị kích động khi nhìn thấy đứa con trai khỏe mạnh nay đã hóa thây ma. Mẹ em, anh chị em cuả em cũng chỉ biết gào khóc sau cánh cửa đã khóa từ nhà xác bệnh viện.

Tôi đã thấy, những bài viết đầy chua xót bởi mạng người Việt rẻ rúng, những bức xúc phẫn nộ của dư luận trước nỗi đau của gia đình nạn nhân nhưng tôi lại không tìm thấy một bài báo chính thống nào trong 6 ngày em trong viện, trừ hôm nay bài báo định hướng dư luận của ANTĐ sau khi em đã chết.

Tôi không ngạc nhiên, bởi tôi đã trải qua và tôi hiểu vì sao lại như vậy. Viết lại bài này cũng là để tôi chia sẻ những gì mình suy nghĩ sau những tự trải của bản thân và những gì tôi đã từng chứng kiến.

Tôi không trách, không thể ghét những nhà báo chân chính lề đảng, trái lại tôi đang cảm thấy rất đồng cảm và thương cho sự tổn thương trong danh dự bởi nghiệp cầm bút của họ. Tôi nhấn mạnh là những nhà báo chân chính và có lương tâm chứ không phải những tay bồi bút ăn tiền vô đạo đức.

Tôi còn nhớ, lúc ấy, khi sự việc bố tôi mới vừa xảy ra, người nhà tôi đã nhanh tay điện đến đường dây nóng của các báo chính thống yêu cầu sự can thiệp và giúp đỡ và chúng tôi đã ngay lập tức có được sự hỗ trợ từ nhiều cơ quan báo chí. Chúng tôi may mắn hơn gia đình em Dư bởi có lẽ khi gia đình em nhờ đến báo chính thống vào cuộc, báo chí đã bị bàn tay lớn của ban tuyên giáo răn đe. Nhà báo có thể viết bài, nhưng quyết định cuối cùng có đăng hay không lại ở Tổng Biên tập, và một khi có chỉ thị từ trên xuống thì TBT, họ cũng không khác gì những con rối của ban tuyên giáo.

Vì vậy điều đầu tiên tôi thấy thân nhân của gia đình nạn nhân chết trong đồn công an cần làm là phải thật nhanh và cố gắng bình tĩnh để xử lý mọi việc. Không phải vì báo chí không đăng tin mà chúng ta từ bỏ quyền yêu cầu họ, việc chị Thúy Nga kêu gọi mọi người điện thoại và đến các cơ quan truyền thông báo chí đề nghị tìm hiểu sự việc của em Dư vừa qua là một hành động vô cùng đúng đắn, tôi cho rằng như vậy. Ít ra khi chúng ta làm vậy mà các cơ quan truyền thông báo chí không đăng tải sự việc đến người dân cũng giúp nhiều người thấy được rõ ràng báo chí chính thống đang bị kiểm soát và chịu sự chỉ đạo từ ban tuyên giáo.

Nhìn vào những vụ án chết vô cớ trong đồn công an hay liên quan đến công an có thể thấy được một điều, cuộc chiến công lý không phải chỉ là cuộc chiến luật pháp mà còn là cuộc chiến truyền thông và dư luận. Bởi luật pháp nằm trong tay kẻ phạm pháp và những người giữ cán cân luật pháp dễ dàng bị lung lay bởi quyền và tiền. Chính vì vậy, chúng ta có thể làm tất cả những gì mà luật pháp không cấm để đòi công lý cho người thân. Điều này lý giải tại sao gia đình chúng tôi không chấp nhận chôn xác bố tôi, xé lòng giữ xác ông trong nhà xác bệnh viện 15 ngày cho đến khi có kết quả khám nghiệm pháp y tạm thời chấp nhận được, có đóng dấu giáp lai của cơ quan điều tra.

Một người khỏe mạnh trước lúc bị giam giữ, không thể sau một thời gian ngắn bỗng dưng đột tử vô căn cứ, bị té ngã chết, hay tự tử, tự thương mà chết được cả và kết luận liên quan đến vụ án nằm phần nhiều ở kết quả giám định pháp y.

Tôi xin đưa ra một đề nghị đến thân nhân người bị nạn, hãy yêu cầu pháp y quân đội vào cuộc, chúng ta có quyền yêu cầu cơ quan giám định pháp y, dù chưa chắc được công minh như chúng ta muốn nhưng ít ra nó tốt hơn với việc để cơ quan pháp y công an tự ý khám nghiệm trong trường hợp này.

Trong quá trình khám nghiệm, gia đình nạn nhân có thể cắt cử 1 người tham gia cùng với luật sư của gia đình, chúng ta có thể ghi âm lại toàn bộ cuộc khám nghiệm, đồng thời yêu cầu giải trình những vết tích trên thi thể người nhà ngay tại đó khi thấy có nghi vấn.

Có nhiều người hỏi tôi, tại sao lúc đó gia đình chúng tôi không mang quan tài đi giễu phố để đòi công lý. Tôi xin được chia sẻ thế này, việc đánh động dư luận là cần thiết, nhưng chúng ta nên làm những gì chúng ta kiểm soát được trong tầm tay và để không gây ra những ảnh hưởng đáng tiếc đến những người xung quanh.

Chúng ta đã biết đến nhiều vụ đem quan tài giễu phố để đòi công lý, không phủ định việc nó khiến cho cơ quan có thẩm quyền không thể bao che tội ác của những kẻ nắm quyền gây tội. Nhưng chúng ta thấy đó, rối loạn xảy ra chưa chắc đã do những người bức xúc thật sự gây ra mà có thể do một lực lượng lạ mặt cố tình tạo ra hỗn loạn để bắt bớ đàn áp, như vụ đem quan tài anh Khương bị đánh chết ở Bắc Giang, án cho những người dân bức xúc cộng lại gấp mấy lần tên công an giết người, vụ em Tu Ngọc Thạch bị công an Khánh Hòa đánh chết, chú bác em bị án treo vì bị quy gây rối trật tự công cộng…

Và nếu chỉ dùng bạo lực, bức xúc giải quyết thì chưa chắc đã dành lại chút công lý nào, có những vụ sau khi đem quan tài đi giễu phố rồi cũng rơi vào quên lãng bởi những kết án oan khiên.

Tôi nói như vậy, nhưng tôi không khuyên mọi người phải kìm nén đau thương hay bức xúc, đau đớn thì phải kêu, căm phẫn thì vẫn phải gào thét, chẳng có lý do gì để chúng ta phải che giấu nỗi đau chúng ta không đáng phải nhận.

Gia đình chúng tôi đã thể hiện thái độ kiên quyết của mình bằng những tấm băng rôn đề nghị pháp luật xử lý nghiêm minh kẻ gây tội trước cửa nhà, đưa rõ vấn đề cần được quan tâm đến dư luận. Và chỉ tháo gỡ xuống khi chúng tôi được cầm những giấy tờ cần thiết liên quan đến vụ án trên tay, như giấy khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam đối tượng. Việc làm chúng tôi phù hợp Hiến pháp, không vi phạm luật pháp và lợi thế của gia đình tôi là nơi chúng tôi treo là nơi giao thông phương tiện qua lại đông đúc. Đó chỉ là một kinh nghiệm từng trải của gia đình tôi, còn trong mỗi hoàn cảnh khác nhau chúng ta cần có những phương pháp hợp lý để kêu cầu công lý.

Đồng hành trong hành trình phơi bày sự thật của chúng ta không thể thiếu sự giúp đỡ của luật sư, những người hiểu biết luật pháp và có tinh thần bảo vệ lẽ phải. Người ta nói luật sư như con dao hai lưỡi, nếu gặp không đúng người sẽ khiến ta đi vào bế tắc, tiền mất, tật mang. Chính vì vậy, tôi cho rằng, tìm luật sư, cần tìm người có tâm chứ không cần có tầm, người có tài chưa chắc có đức, nhưng người có lòng thì nhất định sẽ cố gắng làm mọi thứ để bảo vệ thân chủ của mình. Tôi đã rất yên tâm khi nghe tin có luật sư dang tay hỗ trợ gia đình em Dư, mong rằng luật sư và gia đình cùng đồng lòng trên con đường đầy khó khăn phía trước.

Tình trạng người dân chết trong đồn công an, trại tạm giam, bị đánh đập, bị tra tấn trong mấy năm nay vẫn diễn ra liên tục mà không hề có một giải pháp nào từ phía cơ quan công an và những người đứng đầu ngành cũng chưa từng có một kết luận nào có trách nhiệm trước những hành vi của người trong ngành ngoài sự thoái thác và biện hộ. Vậy thì làm sao để chúng ta trông mong vào việc họ tự thay đổi?

Sự im lặng của dư luận, sự quên lãng của thời gian góp phần thúc đẩy tội ác hoành hành. Nếu chúng ta không phẫn nộ thật sự, không đòi hỏi có một bản án chế tài nghiêm khắc thì tình trạng này sẽ không bao giờ thay đổi.

Ở Việt Nam không có hội đoàn độc lập có quyền giám sát cơ quan chức năng làm việc và bảo vệ quyền lợi cho người dân. Trong quá trình bắt giam nghi can, không rõ ràng về mặt pháp lý, quá trình xét hỏi không được lưu lại dẫn đến việc lạm quyền tra tấn và bức cung. Không ai phải chịu trách nhiệm khi nạn nhân vô cớ chết trong đồn hay trại tạm giam. Người dân phải tự bảo vệ mình khi có bất công và oan khiên xảy đến.

Chính vì vậy, chia sẻ lại những suy nghĩ của bản thân và kinh nghiệm đã qua, tôi mong rằng nó có chút hữu ích với những người thực sự quan tâm đến vấn nạn này.

Thông tin về buổi khám nghiệm tử thi cháu Đỗ Đăng Dư

LS Trần Thu Nam (Basam) Thông tin từ luật sư – KỲ NGHỈ CUỐI TUẦN TRONG NHÀ XÁC

Tổng hợp thông tin ngày 11/10/2015 về vụ án liên quan đến cái chết của cháu Đỗ Đăng Dư.

I. Buổi làm việc với Lãnh đạo Công an TP. HN

1. Theo Yêu cầu của Gia đình, sáng nay tôi cùng mẹ của Đỗ Đăng Dư đến PC 44 – Công an Thành Phố Hà Nội để làm việc. Chủ trì buổi làm việc là Phó Giám đốc Công an TP. Hà Nội Nguyễn Duy NGọc – Thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra, ông Nguyễn Văn Nông Chánh văn phòng – Phó thủ trưởng thường trực, các điều tra viên, đại diện VKSND TP. Hà Nội có ông NGuyễn Văn Ái, Trưởng công an xã nơi cháu Dư sinh sống. Về phía gia đình có ba người là Bà Mai cùng hai người chú của cháu Dư và Tôi là Luật sư do Bà Mai yêu cầu. Sau đó có thêm một Trợ giúp viên pháp lý (Không phải là Luật sư) đã tham gia bào chữa vụ cháu Dư bị khởi tố về tội trộm cắp. Người trợ giúp viên pháp lý này mẹ cháu Dư chưa gặp một lần và hôm nay mới biết mặt. Khai mạc buổi làm việc, ông Nguyễn Duy Ngọc thông báo đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Vũ Văn Bình là bạn chung phòng giam đã đánh cháu Dư.

Ông Nguyễn Duy Ngọc cho biết, Công an HN đã ngay lập tức vào cuộc khi nhận được thông tin, đã bố trí trang thiết bị hiện đại, bác sỹ giỏi để cứu chữa cho cháu Dư. Nay rất tiếc cháu Dư chết, gia đình đề nghị cơ quan nào giám định. Đồng thời ông Ngọc cũng cảnh báo gia đình không để những tội phạm “Phản động” kích động lôi kéo làm ảnh hưởng đến trật tự.

2. Sau khi mọi người có ý kiến, tôi nêu một số ý kiến như sau:

– Thứ nhất, tôi đánh giá cao sự vào cuộc nhanh chóng của Công an TP. HN và việc cứu chữa cho cháu Dư ở bệnh viện đến nay gia đình vẫn chưa phải bỏ chi phí. Nhưng việc ai đánh cháu Dư chắc phải kết thúc điều tra mới biết được;

– Thứ 2, đề nghị Công an HN và VKSND TP. HN xác minh việc lạm dụng biện pháp ngăn chặn tạm giam đối với cháu Đỗ Đăng Dư của các cơ quan tiến hành tố tụng là trái luật. Cháu Đỗ Đăng Dư là người vị thành niên nhưng trong suốt quá trình điều tra, cha mẹ cháu chưa được dự một buổi hỏi cung nào là trái luật;

– Đề nghị xem xét trách nhiệm của trại tạm giam số 3 trong vụ án này;

– Việc mời trợ giúp viên pháp lý (Không phải luật sư) đến nay gia đình mới biết là không phù hợp. Gia đình tưởng đưa cháu Dư đi trại giáo dưỡng chứ không nghĩ cháu bị khởi tố. Tất cả những văn bản, giấy tờ Công an Chương Mỹ đưa cho mẹ cháu Dư ký là văn bản gì mẹ cháu cũng không hiểu;

– Cuối cùng, Luật sư đề nghị cho giám định pháp y của Quân đội thực hiện.

II. Tham dự buổi khám nghiệm tử thi tại Nhà xác bệnh viện.

1. Theo yêu cầu của bà Mai là mẹ cháu Dư, tôi giúp tham gia buổi giám định tử thi cùng hai người chú của cháu Dư. Tôi thật sự không muốn chứng kiến việc mổ xác người nhưng đứng trước một người phụ nữ khóc than vì mất con thì thật sự khó từ chối mặc dù đây là vụ án tôi làm miễn phí. Tôi cũng không hiểu sao tôi lại giữ được tâm trạng bình thản khi chứng kiến cảnh bác sỹ bổ, cắt đôi đầu một người để đưa toàn bộ não ra để xem xét. Vị Bác sỹ vừa mổ vừa nhai kẹo cao su và bỏ cả khẩu trang ra để giải thích những thắc mắc cho người nhà.

2. Kết quả của buổi khám nghiệm xác định cháu Dư bị đánh chết

– Não bị phù, bị tụ máu trên não;

– có dấu hiệu chấn thương não, chết não;

– Đốt sống số 1 trên cùng bị tổn thương dẫn đến động mạch chỗ đó bị tổn thương không đưa máu lên nuôi não dẫn đến chết não, phù não.

3. Khi viết Biên bản khám nghiệm tử thi, Điều tra viên chỉ ghi những dấu vết bên ngoài thân thể mà không ghi các dấu vết bên trong khi giải phẫu. Luật sư đề nghị ghi vào Biên bản thì Điều tra Viên và Kiểm sát viên nói rằng các dấu vết bên trong sau này sẽ ghi trong Kết luận giám định nhưng tôi không đồng ý mà vẫn đề nghị ghi vào Biên bản khám nghiệm tử thi. Các bên không thống nhất nên tôi không ký vào Biên bản khám nghiệm tử thi, Kiểm sát viên và ĐTV không hài lòng và tự lập biên bản về việc tôi không ký vào Biên bản khám nghiệm tử thi.

III. Công việc tiếp theo của Luật sư

  1. Tôi sẽ trao đổi và đề nghị Luật sư Nguyễn Hà Luân tham gia tố tụng trong vụ án này để bảo vệ cho bị hại (Mẹ cháu Dư sẽ đến làm giấy mời Luật sư Nguyễn Hà Luân nếu LS đồng ý).
  2. Về phía VPLS của tôi, sẽ nhờ Luật sư Lê Văn Luân cùng tôi tham gia tố tụng để bảo vệ quyền và lợi ích cho gia đình bị hại. Nếu Luật sư nào sẵn sàng tham gia trợ giúp cho gia đình thì liên hệ để tôi thông tin đến cho mẹ cháu Dư. Nhiều Luật sư sẽ tốt, tiếng nói sẽ được chú trọng hơn.
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s