Thái tử đỏ tràn ngập đất nước – phúc hay họa?

Posted: October 18, 2015 in Uncategorized
Tags:

Đoan Trang – Khi các thái tử và công chúa, các cậu ấm cô chiêu vụt nổi lên “chói sáng” trên chính trường Việt Nam, đâu đó có thể có người mừng khấp khởi, nghĩ rằng các cô cậu ấy sẽ chính là “tầng lớp kỹ trị mà Việt Nam cần”, rằng các cô cậu trẻ, giỏi, có bằng cấp Tây học và sự văn minh hấp thụ từ Âu-Mỹ, các cô cậu sẽ giúp dân chủ hóa Việt Nam. Và như thế phải chăng là kết quả của một chiến lược sâu xa nào đó của Mỹ, “dùng cộng sản con diệt cộng sản bố”.

� Xem thêm: Tôi đã thấy hạt giống đỏ nở bừng trên hoang tàn đất nước + Trông con quan ngẫm lại con mình.


Hạt giống đỏ – Babui (Danlambao)

Không biết nước Mỹ có một chính sách như thế với mấy nước cộng sản thật không, nhưng nếu có thật thì nó rất phi thực tế, cũng như những người đang mừng rỡ trước sự nổi lên của “thái tử đỏ” vậy.

Thanh niên Việt Nam du học Âu-Mỹ có nhiều thành phần:

– Một số đi học bằng thực lực, ví dụ thi đỗ Fulbright hoặc xin được học bổng trực tiếp từ trường (1);

– Một số đi học tự túc, bằng tiền nhà, nhờ gia đình có điều kiện (2);

– Một số đi học cũng nhờ gia đình có điều kiện, nhưng tự túc… bằng tiền công quỹ, tiền dân, tức là tiền mà cha mẹ họ có được từ tham nhũng, bóp cổ dân. Số này chính là các đấng “con ông cháu cha”, “con cháu các cụ”. (3)

– v.v. Còn nhiều thành phần khác.

Trên thực tế, nhóm 3 cũng thường trộn lẫn với nhóm 2 và 1. Hay nói cách khác, các thái tử, công chúa, cậu ấm, cô chiêu du học thường dưới cái vỏ “tự túc” của gia đình – bằng tiền do mồ hôi nước mắt cha mẹ làm ra chứ không ăn của ai – hoặc dưới vỏ “có năng lực thực sự”, “đi lên bằng chính đôi chân mình”.

Vậy theo bạn, phản ứng dễ xảy ra của nhóm 3 sau khi các cô cậu ấy tốt nghiệp với tấm bằng “du học Âu/Mỹ” tươi rói sẽ là gì?

Có lẽ họ sẽ ở lại nước ngoài để học tiếp hoặc để kiếm việc làm, ổn định dần cuộc sống. Hoặc họ cũng có thể trở về Việt Nam, kiếm một việc làm xứng đáng với “tầm” của họ, sống một cuộc sống chất lượng đúng với “tầm” của họ, tóm lại là “lên level”, đổi đời.

Nhưng dù theo cách nào, ở lại hay về Việt Nam, họ cũng không thể đi ngược lại gia đình được. Họ không thể từ bỏ truyền thống của gia đình, không thể phản bội lợi ích của gia đình – cái lợi ích gắn rất chặt với sự cầm quyền của đảng CS. Ít nhất, họ phải làm sao để “quật lại vốn”, nghĩa là lấy lại được số vốn đầu tư hàng trăm ngàn đôla mà gia đình đã bỏ ra cho họ.

Và bạn nghĩ các thái tử công chúa đỏ, các cậu ấm cô chiêu đỏ sẽ dân chủ hóa đất nước, sẽ “diệt cộng sản bố”, sẽ thay đổi Việt Nam theo hướng dân chủ-tự do, sau khi các cô cậu ấy du học?

Chờ các cô cậu ấy “quật lại vốn” xong xuôi đã nhé.

Tôi đã thấy hạt giống đỏ nở bừng trên hoang tàn đất nước

Huỳnh Ngọc Chênh – Tôi cũng mơ thấy hoa dân chủ rộ nở trong lòng đảng cộng sản.

Hạt giống đỏ được đưa qua các nước dân chủ hưởng thụ nền giáo dục dân chủ tiên tiến bằng những đồng tiền từ mô hôi nước mắt và máu của nhân dân. Nay các hạt giống đỏ ấy thành tài trở về và đồng loạt được đưa lên nắm giữ các vị trí quan trọng của đảng để chuẩn bị kế thừa nhiệm vụ lãnh đạo toàn diện đất nước.

Hạt giống đỏ được đào tạo trong môi trường văn minh dân chủ, không mất quá nhiều thời giờ nhồi vào đầu kinh kệ mác lê mao phản động như các hạt giống thường dân nên có trình độ hiểu biết và tiếp thu được tư tưởng dân chủ tiến bộ của Tây phương.

Bây giờ các hạt giống đỏ ấy, khi đã nắm được các chức vụ quan trọng sẽ đồng loạt phát huy tư tưởng dân chủ tiến bộ ngay trong nội bộ đảng rồi từ đó bung ra toàn xã hội.

Đó là suy đoán theo logic.

Nhưng tôi đã “đọc” được “vị” của một vài hạt giống đỏ qua việc làm cũng như qua các phát biểu và thấy trực quan hình ảnh nhà cửa của một hạt giống đỏ ở quê tôi (như trong hình), tôi lại thấy rằng các hạt giống đỏ ấy dù có đi năm châu bốn bể vẫn giữ “đạo nhà”, truyền thống gia đình và gốc gác xuất phát đã ăn sâu vào trong máu khó thể nào bị gột rửa.

Tôi thấy các kim jong un leo trèo lổn ngổn khắp nơi trên quê hương tôi.

Tôi tắt đi giấc mơ

Và chợt thấy hoang tàn nước tôi bên dưới những hạt giống đỏ đang sản sinh ra theo cấp số nhân.

Trông con quan ngẫm lại con mình

Trương Duy Nhất – Mấy hôm nay. Mà không hẳn mấy hôm, mấy năm nay rồi. Thấy lớp con quan- quan con công kê dắt díu nhau ken chặt chính trường. Cảm giác như gì đó… thắt lại trong ngực!

Những đứa trẻ ranh mới hôm rồi chỉ biết vọc tiền, chơi gái thoắt cái khoác áo vét cà vạt chễm trệ trên đỉnh cao quyền lực cai trị, hoạch định chính sách kinh tài quốc gia.

Đất nước này, tổ quốc này, non sông này đâu phải cái chiếu giỗ để phân chia mâm bát cho vài gia đình dòng tộc.

Chưa giai thời nào đội ngũ con quan- quan con được mệnh danh là lớp “Thái tử đảng” lại xuất hiện nhiều đến thế, chướng tai gai mắt đến thế.

Trông những đứa con quan- quan con ấy, ngẫm lại con mình thấy như quặn ruột.

Có mỗi đứa con gái rượu. Vừa tốt nghiệp đại học xong, hai bằng đàng hoàng. Xin cho con một chỗ nào đó không khó. Thậm chí có ông Bộ trưởng, trung ương uỷ viên đương nhiệm vì thân tình quí trọng tôi, hứa với cháu rằng thích làm gì ở đâu, Hà Nội, Sài Gòn hay Đà Nẵng, bất kể đâu nếu muốn, trong lĩnh vực bác đảm trách thì cứ nói!

Vậy nhưng nó cảm ơn và lắc đầu “làm nhà nước kiểu ấy cháu không chơi!”.

Điều gì khiến nó quay lưng, quyết không chui vào ngồi chung trong cái chiếu mâm nhà nước?

Xưa nay, tôi luôn dạy và hướng con theo lối trao cho nó tự quyền, không nhồi nhét, không áp đặt.

Nhiều đêm, nhìn nó chong đèn thức đến 2, 3 giờ sáng vẽ chùi- chùi vẽ từng miếng logo, bao bì sản phẩm, thu đếm từng 5, 10 nghìn đồng mà không cầm lòng được.

Mấy lần bảo “Ba viết một bài nhỏ giới thiệu PR công việc con trên facebook và website. Trang của ba nhiều người đọc, con ắt thêm nhiều bạn hàng, kiếm nhiều mối hơn”. Vậy mà nó giơ tay cản ngay “không, không được, con muốn tự mình gây dựng, tự mình tìm kiếm”.

Hôm rồi anh Hạng (điêu khắc gia Phạm Văn Hạng) có mối lớn từ một tay nước ngoài cần nhân viên đồ hoạ, điện thoại bảo “phô tô ngay mấy cái bằng và nộp đơn cho bác”. Vậy nhưng nghe xong, nó lắc đầu bảo “không được bác ơi, cũng là thiết kế đồ hoạ, nhưng yêu cầu ấy không phải chuyên môn của cháu”.

“Thì cũng thiết kế đồ hoạ mà, cứ nhận đi!”. Tôi bảo vậy, nhưng nó cười “phải biết từ chối, cái gì mình không chắc thì không nhận. Không phải chuyên môn mình, nhận bừa họ cười cho!”.

Giật mình thương. Và cũng cảm thấy tin quí hơn trước sự biết khước từ của nó.

Nhìn những đứa con quan- quan con cùng lứa với con gái mình đang ưỡn ngực phưỡn bụng kia, không hiểu bố mẹ chúng, những người hiện vẫn đang ngự trên chót đỉnh quyền lực kia nghĩ gì trước bao lời chửi chê đàm tiếu đang hừng hực sục sôi trên mạng?

Và chúng, những lớp con quan- quan con kia có bao đứa nhận thức được rằng nay mai, mỗi lúc ra đường chúng phải cúi gằm mặt xấu hổ tủi nhục khi nghe thiên hạ dè bỉu khinh khi chửi chê bố mẹ chúng bằng những cái tên X mai mỉa?

Mấy hôm trước, tôi đã viết những dòng này: “Đường quan dựa lưng bố không chỉ hình thành nên một thế hệ quan chức X tai hại, mà còn vô tình tiếp sức cho các thế hệ X con cháu sau này tiếp tục coi sân quan như sân nhà, coi việc nước như việc của… bố chúng nó! Ấy là cái hỏng của việc nước, hỏng về dài lâu”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s