Thân Tàu Cộng

Posted: October 22, 2015 in Uncategorized
Tags:

Bauxite Việt Nam – Không biết ông Phùng Quang Thanh có chịu nghĩ rằng đã đến lúc sắp làm bản tổng kết cuộc đời binh nghiệp của mình, ông sẽ có gì để đem kể lại với hàng cháu chắt.

� Xem thêm: Nguyễn Tấn Dũng: Việt-Trung phải hợp tác bảo vệ an ninh chính trị – không cần an ninh quốc gia + Ai phải chịu trách nhiệm trong việc đưa Trung Quốc xâm lấn Trường Sa?

Chẳng lẽ ông sẽ mang trang Chân dung quyền lực ra chỉ cho chúng xem mình đã “tích lũy” được trong bao nhiêu năm những của nổi của chìm mà đời chúng rồi ăn không hết? Hay chẳng lẽ ông sẽ kể lại với chúng những câu “nức tiếng” ông đã phát biểu trước người Tàu hoặc trước đông đảo người Việt ngợi ca “bạn vàng” không thèm lựa lời dè dặt mà bất cứ một người dân bình thường nào nghe đến mặt cũng phải đỏ gay? Không thể đoán được ngài Binh bộ Thượng thư nước CHXHCNVN trong những ngày hiu quạnh sắp tới phải đối diện với con cháu nội ngoại như thế nào, nhưng nếu chúng là một lũ cháu chắt được giáo dục theo cách thông thường, tuân theo những quy tắc đạo đức truyền thống, chẳng lẽ chúng lại không biết suy nghĩ về một người thân bậc trên mà lẽ ra chúng có quyền tự hào vì đã cầm trọng trách đất nước trong vòng 10 năm trên phương diện canh giữ nền độc lập của sơn hà xã tắc?

Hay là… Hay là… trường học dành cho con cháu các quan chức cao cấp cộng sản từ lâu đã đảo lộn hết các thứ quy tắc muôn đời nọ? Chẳng hạn kẻ ngợi ca láng giềng cướp nước thì nhà trường phải dạy đấy mới chính là mẫu người yêu nước. Còn người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược thì cũng nhà trường ấy sẽ quy ngay vào tội danh “phá rối trật tự” hoặc “diễn biến hòa bình”? Tưởng chỉ có như thế thì những người như ông Phùng Quang Thanh mới có thể bình tâm chơi đùa với lũ cháu con trong quãng cuối đời mà không thấy lương tâm cắn rứt (cũng như đám công an hình sự trên cả nước, hẳn cũng phải được thay nhau đi đào luyện kỹ năng nhiều năm ở Trung Quốc, được nhồi nhét một thứ triết lý bạo hành như thế nào đấy thì mới giết người vô tội như cơm bữa mà không chút ghê tay). Nhưng chắc là dù thế nào đi nữa thì một người như ông Phùng Quang Thanh cũng phải dùng đến những loại thuốc an thần đặc biệt để có thể quên đi những câu ông đã phát biểu “lỡ lời” trong quá khứ, hoặc những hành vi “gần gũi” vượt quá mức cần thiết khi có dịp hầu cận các vị đại diện “thiên triều”. Nếu không, với một con người có trí năng bình thường thôi, nhiều khi trong giấc mộng bất chợt nhớ lại, cũng đã phải giật mình thon thót. Bệnh viện 108 chắc là đã chuẩn bị một đội ngũ BS chuyên biệt để xử lý những trường hợp “rối loạn thần kinh phức tạp” như vậy.

Thú thật, điều chúng tôi vẫn lo cho ông Bộ trưởng Quốc phòng cũng như rất nhiều người trong hàng ngũ đảng viên CS chóp bu đang nắm giữ quyền lực, không phải là ở sự ngấm ngầm đối chọi nhau đến bươu đầu mẻ trán trong thời gian hoạt động chính trường, mà là quãng đời nhàn tản sau đấy.

FB Nguyễn Văn Tuấn – Trong chính trường Việt Nam, hình như thời nào cũng có một nhóm thân Tàu, và nhóm này tồn tại bên cạnh các thế lực thân một vài ngoại bang khác. Thế lực thân Tàu có vẻ rất ngang nhiên, không thấy xấu hổ, và cũng chẳng cần giấu giếm. Họ làm thơ ca tụng Tàu và Mao Trạch Đông (một kẻ giết hàng triệu người). Họ tôn sùng Tàu như là mẫu quốc. Thấp hơn chút, họ xem Tàu là bạn. Chẳng hạn như trong một lá thư của ba ông giáo sư lưu hành trên mạng mới đây, họ chỉ trích phát biểu “hữu nghị viển vông” của ngài Thủ tướng, và lớn tiếng cho rằng Thủ tướng làm phương hại đến tình hữu nghị Việt Trung!

Bất cứ ai có chút suy nghĩ mà đọc lá thư của ba vị này thì sẽ thấy rất… tâm tư. Ba người tỏ ra rất bảo thủ, giáo điều, và thờ Mác Lê Mao đến cùng. Họ xem Tàu cộng là “anh em một nhà”. Đa số người Việt không ưa Tàu cộng, và xem Tàu là một mối đe doạ thường trực (theo một điều tra xã hội mới đây) chắc có vấn đề với cái nhìn về Tàu của 3 ông giáo sư này. Tôi nghĩ hàng vạn gia đình có người hi sinh trong trận 1979, hay trận Gạc Ma, thì khó mà xem Tàu là anh em được. Anh em mà như thế thì ai cần thêm kẻ thù?

Nhưng ba ông giáo này không phải là trường hợp cá biệt. Trước đó, có một ông đại tá phó giáo sư tiến sĩ cũng dành cho Tàu nhiều câu rất ưu ái: “Trung Quốc đã từng nhường cơm sẻ áo dành cho chúng ta từ hạt gạo, từ khẩu súng, từ đôi dép để chúng ta giành thắng lợi trong kháng chiến chống Pháp và thắng Mỹ” (Trích phát biểu nổi tiếng của Trần Đăng Thanh). Ông này có lẽ nói đúng, nhưng chưa đủ, vì ông chưa nói chính Tàu đã chiếm đất ta, chiếm đảo ta, và giết hàng vạn lính của ta. Thật tiếc là ông chỉ nói 1 chiều!

Ngay cả đồng nghiệp của ông đại tá kia là ngài đại tướng Phùng Quang Thanh cũng ưu ái dùng chữ “bạn” cho Tàu. Cách đây không lâu, khi sang phó hội bên Tàu, ngài tướng 4 sao này nói “Bạn đón tiếp ta rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị”(1). Tôi nghĩ chắc chắn ông nói đúng: Tàu tiếp ông rất trọng thị. Nhưng ngay sau khi họ tiếp ông thì ngư dân ta bị quân đội của chúng quấy nhiễu và cướp tài sản.

Phải nói là ngài tướng 4 sao này rất ái Tàu. Ái Tàu một cách nhất quán, trước sau như một, và làm phát ngôn viên cho Tàu luôn. Chẳng hạn như mới [cách] đây mấy ngày, ông nói một câu làm sững sờ người đọc, rằng “Đặc biệt trong cuộc gặp lần này Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc cũng nêu ra vấn đề là dù Trung Quốc có phát triển lớn mạnh đến đâu cũng không xâm lược các nước láng giềng trong khu vực”(2). Người đọc sững sờ vì câu này đáng lí ra là của viên tướng Tàu (hay của một kí giả nào đó), chứ đâu phải xuất phát từ một vị thống lãnh quân đội Việt Nam. Câu nói đó còn hàm chứa một cái gì từa tựa như là ngây thơ.

Thú thật, tôi không hiểu các bác ấy có nhớ đến những phát biểu của Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình? Họ Mao chẳng giấu giếm gì ý định “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malayxia và Singapore”(3). Còn kẻ lưu manh Đặng Tiểu Bình thì từng tuyên bố “Việt Nam là côn đồ, phải dạy cho Việt Nam bài học”. Những kẻ xâm lược chúng nói về nước mình một cách trịch thượng và xấc xược như thế, vậy mà có người mình lại xem chúng là “bạn” thì phải nói là quá khó hiểu!

Mình không có tự trọng thì đừng kì vọng người ta tôn trọng mình. Cho dù có nhiều người Việt xem Tàu là bạn, nhưng chắc gì giới lãnh đạo Tàu xem Việt Nam là bạn. Có lẽ trong thâm tâm, họ xem thường những người xem họ là anh em. Những người thân Tàu có ai còn nhớ câu nói khẳng khái của Trần Bình Trọng như tát vào mặt kẻ thù “Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc”.

(1) http://www.thanhnien.com.vn/…/bo-truong-phung-quang-thanh-q…
(2) http://nld.com.vn/…/dai-tuong-phung-quang-thanh-trung-quoc-…
(3) http://motthegioi.vn/…/ky-75-mao-trach-dong-hoang-de-do-cua…

Nguyễn Tấn Dũng: Việt-Trung phải hợp tác
bảo vệ an ninh chính trị – không cần an ninh quốc gia

(DCVO) – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp Bộ trưởng An ninh quốc gia Trung Quốc Cảnh Huệ Xương đang làm việc tại Việt Nam.


Tay trong tay, thề cùng giữ vững an ninh chính trị cho hai đảng CS anh em

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định Việt Nam vui mừng trước những bước phát triển tích cực giữa hai nước trên các lĩnh vực, trong đó có quan hệ hợp tác giữa Bộ Công an Việt Nam và Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc.

Thủ tướng Dũng đề nghị hai bên tăng cường hơn nữa trao đổi các cấp, tin cậy và hợp tác chân thành; để bảo vệ an ninh chính trị của mỗi nước. Việt – Trung phai luôn trao đổi thông tin tình báo, hợp tác an ninh mạng, chống khủng bố quốc tế, chống các thế lực thù địch và diễn biến hòa bình.

Bộ trưởng Cảnh Huệ Xương cho biết Bộ An ninh quốc gia Trung Quốc sẽ luôn phối hợp chặt chẽ và giúp đõi Bộ Công an Việt Nam trong mọi lĩnh vực.

Trong cuộc hội kiến này, không thấy phía Việt Nam đưa ra những quan ngại về chủ quyền lãnh thổ hay lãnh hải mà Trung Quốc đang xây dựng các đảo nhân tạo. Ông Dũng cũng không dám nêu ra các sự vụ ngư phủ Việt Nam bị Trung Quốc cướp tài sản, đâm chìm thuyền gần đây tại vùng biển tỉnh Quảng Ngãi.

Cả hai Nguyễn Tấn Dũng và Cảnh Huệ Xương chỉ cùng quan tâm đến an ninh chính trị. Họ không bàn đến an ninh quốc gia, hay an toàn cho ngư phủ Việt Nam kiếm ăn trên biển Đông.

Bây giờ thi ai dám bảo Nguyễn Tấn Dũng không thân Trung Quốc.

Ai phải chịu trách nhiệm trong việc
đưa Trung Quốc xâm lấn Trường Sa?

Nguyễn Thanh Giang (Basam)Kính gửi Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam

Trong những sai lầm mà ĐCSVN phạm phải, việc đưa Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư thuộc loại sai lầm nghiêm trọng nhất.

Tôi đã viết như sau trong bài “Lại nói về nguy cơ Lê Chiêu Thống hiện đại”, công bố ngày 20 tháng 4 năm 2013:

“Tổng Bí thư không học và chưa hề trải nghiệm thực tế lĩnh vực khoa học và công nghệ nói chung và nông nghiệp nói riêng; không học và chưa trải nghiệm thực tế về kinh tế-tài chính….Ông chỉ có một mớ sách Mác – Lênin cổ lỗ sĩ với một tệp văn kiện, diễn văn viết theo yêu cầu của các nhà lãnh đạo tiền nhiệm. 

(Tôi gọi ông là cậu ấm hiện đại, làm nghề cạo giấy. Cái mác giáo sư – tiến sỹ ông được gắn chẳng qua chỉ là trời ơi đất hỡi. Để làm được một luận văn khoa học nghiêm túc người ta không chỉ phải thiên kinh vạn quyển mà phải lăn lưng vào thực tế kiệm nghiệm để thu thập số liệu riêng của mình. Ông xào xáo không biết được mấy trang sách rồi đem cái giấy giới thiệu của ĐCSVN sang trường Đảng CSLX thì không thầy nào không thể không phê “otlichno” mặc dù chỉ người đọc thông viết thạo là có thể viết được luận văn kiểu ấy)

Chẳng những thế con người ấy còn tỏ ra rất non kém. Vì non kém, ông ta chỉ có thể thuyết giáo chung chung. Hoặc nói những điều vô thưởng vô phạt. Hoặc nói những điều cũ mèm lạc lõng, lạc hậu đến mức như là phản động.

Việc làm thì chẳng đâu vào đâu. Hồi làm Bí thư Thành ủy Hà Nội, Thủ đô rất trì trệ. Kém hẳn so với Đà Nẵng, Sài Gòn và nhiều thành phố khác. Đã thế còn tiếp tay cho Siputra lậu thuế một ngàn sáu trăm tỷ đồng để được hưởng một biệt thư trị giá một triệu đôla.

Hành động quyết liệt nhất trong đời NPT, sau này kể lại, chỉ có thể là hành động đã được ông biểu diễn trong Hội nghị Trung ương 4 vừa rồi. Thế mà, kết quả hành động này đã không chỉ mang lại thất bại cho cá nhân ông mà còn bôi nhọ cả “triều đình” ĐCSVN…

Những gì diễn ra trong Hội nghị TW4 không dấu nổi âm mưu sát phạt nhau giữa Nguyễn Phú Trọng với Nguyễn Tấn Dũng”.

Không hạ bệ được ông Nguyễn Tấn Dũng, NPT đứng khóc thút thít trên tivi như một đứa trẻ con. Càng trẻ con hơn khi ông từng “khoe phiếu bé ngoan” với “thiên triều” của ông. Sau đây là đoạn kể của tôi trong bài “Rất đáng phàn nàn về ông Nguyễn Phú Trọng” viết ngày 7 tháng 5 năm 2007:

“Ngạc nhiên hơn là, ông Nguyễn Phú Trọng oang oang báo cáo với Trung Quốc và với toàn thế giới rằng: “Từ ngày nhận lãnh cương vị chủ tịch Quốc hội, nước đầu tiên tôi đi thăm là Trung Quốc”.

Khi nghe ông Nguyễn Phú Trọng vừa nói câu trên, mặc dù đang ngồi trước một số người, như là một phản xạ vô điều kiện, tôi đột nhiên văng bậy: “Sao cái thằng cha ngu quá thế nhỉ!”

Nói ra như vậy hết sức vô chính trị. Chẳng nhẽ ông Nguyễn Minh Triết lên làm chủ tịch nước, ông Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng chính phủ mà không sang thăm ngay Trung Quốc là không đúng bằng ông Nguyễn Phú Trọng hay sao? Chẳng nhẽ đối với Việt Nam, tất cả các nước đều chỉ được xếp hàng sau Trung Quốc hay sao?

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chọn Nhật Bản, chủ tịch Nguyễn Minh Triết chọn Lào là những nước đến thăm đầu tiên (chứ không phải Hoa Kỳ hay Trung Quốc) là rất thông minh ….

Có cụ cách mạng lão thành đặt câu hỏi: “Hay là họ muốn vỗ vào mặt nhau, muốn chèn nhau để được ưu tiên đón nhận ân huệ và sự bảo trợ của Trung Quốc?”

Trẻ con như vậy nhưng rồi NPT đã từng tỏ ra rất ngạo mạn, khinh khi. Giữa lúc Biển Đông trào sôi căm hận: Trung Quốc xây thành đắp lũy ở Hoàng Sa, tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa, cắt cáp tàu thăm dò Dầu khí ở Trường Sa, cấm và bắn giết ngư phủ ta, không cho đánh cá ở Biển Đông …., Quốc hội bồn chồn lo lắng đòi được nghe, được bàn thảo về tình hình Biển Đông thì NPT gạt đi, bảo rằng “Tình hình Biển Đông không có gì mới. Chỉ có mấy hòn đảo thôi mà”!

Không chỉ lấp liếm tội ác cho giặc, NPT còn tiếp tay thực hiện âm mưu cô lập hóa Việt Nam, biến Việt Nam thành con mồi đơn độc trước dã thú.

Ai cũng thấy, trong tình hình hiện nay, Việt Nam không thể nào đơn phương đương đầu với Trung Quốc ở Biển Đông. Muốn giữ Biển Đông phải dựa vào luật pháp quốc tế và sự hỗ trợ của cộng đồng nhân loại. Nhưng, NPT đã từng âm mưu tước bỏ các bửu bối quan trọng đó để trói tay nạp mạng Việt Nam cho Trung Quốc.

Bản tuyên bố chung ký kết giữa NPT và Hồ Cẩm Đào ngày 15 tháng 10 năm 2011 không hề đả động đến DOC và COC, chỉ cam kết sẽ giải quyết các vấn đề Biển Đông theo “Thỏa thuận các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”. Hai ngày sau khi NPT ký bản cam kết đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Vi Dân, sung sướng tung hô trước thế giới rằng: “Tuyên bố chung Trung-Việt” có ý nghĩa chỉ đạo quan trọng trong việc thúc đẩy quan hệ hai nước phát triển lâu dài, lành mạnh và ổn định. Trung Quốc và Việt Nam thông qua đàm phán giải quyết tranh chấp trên biển giữa hai nước không liên can gì với bên thứ ba“.

Tháng 8 năm đó, sau “Đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung”, Nguyễn Chí Vịnh cũng ném vào mặt quốc tế rằng: “Những tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc, rõ ràng cần giải quyết giữa hai nước với nhau”.

Vừa lấp liếm cho tội ác của giặc, vừa thực hiện âm mưu cô lập hóa Việt Nam, tại Hội nghị Shanggri-La 13, tên tướng rụt cổ Phùng Quang Thanh khua môi: “Những vấn đề có liên quan đến hai nước thì cần giải quyết song phương …. Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia, hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ, hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi”.

Trời ơi, thế này thì còn cần gì Bí thư Quân ủy Trung ương với Bộ trưởng Quốc phòng cho tốn cơm. Làm gì cần đánh giặc nữa vì họ đã sẵn sàng rước chúng vào làm tổ sư họ!

Cần lưu ý rằng, cự tuyệt quốc tế, song phương hóa vấn đề Biển Đông không phải chủ trương của Bộ Chính trị ĐCSVN mà chỉ là âm mưu của Trung Quốc được NPT rắp tâm thức hiện. Bằng chứng là trong bản Tuyên bố chung Việt Nam- Trung Quốc do Chủ tịch Trương Tấn Sang ký ngày 21 tháng 6 năm 2013 có nhấn mạnh đến DOC.

Quyết liệt hơn, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, giữa Hội nghị Shangri-La đã công khai “ra lệnh” cho Trung Quốc phải “thực hiện nghiêm túc DOC, nỗ lực hơn nữa để sớm có Bộ quy tắc ứng xử (COC)”, Ông nói rất dõng dạc: “ASEAN và Trung Quốc cần đề cao trách nhiệm, cùng nhau củng cố lòng tin chiến lược, trước hết là thực hiện nghiêm túc DOC, nỗ lực hơn nữa để sớm có Bộ quy tắc ứng xử (COC) phù hợp với luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước LHQ về Luật biển 1982 (UNCLOS)”.

Thẳng thừng bác bỏ đàm phán song phương, Thủ tướng tha thiết gọi mời: “Tôi tin rằng các nước trong khu vực đều không phản đối can dự chiến lược của các nước ngoài khu vực nếu sự can dự đó nhằm tăng cường hợp tác vì hòa bình, ổn định và phát triển. Chúng ta có thể kỳ vọng nhiều hơn vào vai trò của các nước lớn, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất …”.

Biểu hiện thực tế trên cho thấy có hai Bộ Chính trị. “BCT NPT” là BCT phản động, BCT bán nước; “BCT NTD”, trong trường hợp này, đã nói đúng tiếng nói của dân tộc Việt Nam (Những mong rằng rồi sẽ làm như nói).

Trong nhiệm kỳ Tổng Bí thư của NPT nổi cộm nhất, nguy hiểm nhất, da diết nhất là vấn đề biển đảo Việt Nam bị Trung Quốc xâm lấn.

(Vấn đề tham nhũng, vấn đề tụt hậu, vấn đề tệ nạn xã hội … cũng nhức nhói và được nói đến nhiều, nhưng kết quả giải quyết chẳng ra gì. Tất cả ngày càng trở nên lụn bại hơn, nếu không muốn nói là thối nát. Giành lấy quyền trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng từ tay Thủ tướng, NPT làm tệ hơn. Chẳng những thế, để chạy tội non kém, NPT ngụy biện xằng bậy: Đường Tăng đi thỉnh kinh cũng phải hối lộ, Đánh chuột khéo vỡ bình).

Đối mặt với tai họa xâm lăng của Trung Quốc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rất cương nghị: “Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.

Trước tuyên bố ngang ngược của Tổng Bí thư ĐCSTQ kiêm Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Tập Cận Bình khi trả lời báo Wall Street Journal ngày 22/9/2015: Quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa của Việt Nam) ở Biển Đông “từ thời xa xưa đã là lãnh thổ của Trung Quốc”, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang hôm 28/9/2015, trong bài phát biểu tại Hội Á Châu (Asia Society) ở New York cũng như trả lời Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) Việt ngữ, đã đáp trả dõng dạc:“Ngài Tập Cận Bình khẳng định Nam Sa từ lâu là của Trung Quốc thì chúng tôi cũng nói lại rằng đối với chúng tôi, lập trường trước sau như một không thay đổi. Chúng tôi gọi đó là Trường Sa và Hoàng Sa, trước sau như một là thuộc về Việt Nam chúng tôiChúng tôi có đầy đủ bằng chứng về lịch sử và thực tiễn pháp lý để xác định chủ quyền là của Việt Nam chúng tôi.”, Chúng tôi mong muốn mọi tranh chấp phải được giải quyết bằng luật pháp quốc tế. Đây là cách duy nhất (để giải quyết bất đồng)”.

Trong khi đó thì NPT như liệt khẩu, không hề nói được một câu ra hồn trước vấn đề tối khẩn thiết liên quan đến vận mệnh quốc gia.

Nhãn quan chính trị của NPT mù mờ, cái tầm của ông ta rất thấp (cái tâm cũng chẳng ra gì khi chỉ quẩn quanh lo bảo vệ những ý kiến trong luận văn của mình mà bỏ mặc tổ quốc, bỏ mặc nhân dân). Trên bàn cờ chính trị, trước đối thủ, NPT luôn luôn hoặc bị lừa, hoặc chậm một nước. Rất có thể Trung Quốc đã không dám đưa HD-981 vào Hoàng Sa, chưa dám xây “Trường thành cát” ở Trường Sa nếu Việt Nam kịp thời nâng quan hệ hợp tác Việt Nam – Hoa Kỳ lên tầm Hợp tác Chiến lược và có hải quân Hoa Kỳ đóng ở Cam Ranh.

Việt Nam luôn luôn bỏ qua những cơ hội vàng mà nhẽ ra những người lãnh đạo sáng suốt phải biết kịp thời năm lấy. Trong chuyến viếng thăm vịnh Cam Ranh đầu tháng Sáu năm 2012, đứng trên con tàu chở khí cụ USNS Richard E. Byrd, ông Panetta Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ đã khẳng định một điều vô cùng quan trong trước báo chí: “Tàu hải quân của Hoa Kỳ có thể sử dụng cảng Cam Ranh là yếu tố quan trọng của mổi quan hệ giữa hai nước và chúng ta thấy khả năng xảy ra điều này là rất lớn trong tương lai”.

Xưa kia tiến hành nội chiến để thống nhất đất nước, ta đã từng phải bán Cam Ranh cho Liên Xô, ngày nay trước họa ngoại xâm, để bảo toàn giang sơn gấm vóc sao ta không mạnh tay lôi kéo đồng minh.

Còn có thể dẫn chứng nhiều việc làm dớ dẩn, nhiều câu nói u mê nhưng thiết nghĩ những gì vạch ra trên đây đủ chứng tỏ rằng NPT hoặc quá ngu dại, hoặc là nội ứng cho giặc. Không những không gỡ được Hoàng Sa mà chính NPT còn tạo điều kiện cho Trung Quốc xâm lấn Trường Sa. Tội lớn này chắc chắn lịch sử sẽ phán xử.

Tiến sỹ Trần Nhơn, nguyên thứ trưởng Bộ Thủy Lợi đã luận tội rất chính xác:

Đóng cửa, hiệp thương với “Cướp ngày”,
Giữa kỷ nguyên hội nhập Đông Tây.
Phải chăng hồn ma Lê Chiêu Thống
Nhập vào Nguyễn Phú Trọng hôm nay?!

Còn để những Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh ngày nào trong bộ máy lãnh đạo thì nguy cơ mất nước còn hiển hiện. Hãy kịp thời đuổi ngay họ ra khỏi Đảng.

Vậy mà, bọn gián điệp Phương Bắc, bọn chân gỗ, hay chính Nguyễn Phú Trọng đang tim cách áp đặt phương án giữ NPT thêm nửa nhiệm kỳ TBT. Đây là tai họa khôn lường. Kính mong BCHTW ĐCSVN hãy hết sức cảnh giác.

Hà Nội, ngày 22 tháng 10 năm 2015
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 5, ngõ 341, đường Trung Văn, Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội

[:-/] Từ độc tài Nguyễn Văn Linh đến độc quyền Nguyễn Phú Trọng (Danlambao) – Kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nguyên Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (1/7/1915 – 1/7/2015, lãnh đạo CSVN đã công khai tái khẳng định sẽ tiếp tục độc tài, độc đảng và độc quyền cai trị như ông Linh đã vạch ra.

[:-/] Từ một cánh vạc kêu sương vụt trở thành cánh đại bàng vĩ đại!? (NS Tô Hải) – Những năm đầu của thập niên 90 thế kỷ trước, sau khi chủ nghĩa xã hội với thành trì Liên Sô xụp đổ hàng loạt mình khấp khởi mừng thầm PHẢI CHĂNG ĐANG CÓ MỘT LOẠT GÓOCBA, ELTSINE… VIỆT RA ĐỜI…?

Nhưng than ôi! Sự đời ngược lại hoàn toàn! Té ra, cái ông NVL này …sợ cuống cuồng vì lo mất cái “đảng đổi mới” nhưng không rời bỏ một ly ông cụ cái chủ nghĩa Mác-Lê-Nin của ông sẽ… “đi tiêu” nên…. (xin lỗi!), ông đã quay ngoắt 180 độ lên tiếng chửi “Góocba là tên cơ hội chính trị nhất hành tinh” và… dẫn đầu đoàn nãnh tụ cấp cao đi “quì gối lai hàng” Đại Hán bành trướng, chấp nhận quên hết những gì và hứa hẹn những gì với “ông anh 4 tốt”, thì…. đến nay, vẫn là điều mà các nhà chính trị, đảng viên lão thành, “cán bộ cách mạng thứ thiệt” đang đòi hỏi cần “bạch hóa”!


Có ai to bằng ông này nào? gần như toàn bộ triều đình
đều có mặt 30/6/2015 tại tượng đài Nguyễn Văn Linh, Hưng Yên

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s