Thoái vốn nhà nước, thủ tướng giúp đàn em “làm giàu nhanh”

Posted: October 22, 2015 in Uncategorized
Tags:

Bùi Xuân Nhã (VT) – Trải qua nhiều thăng trầm trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, nhiều tập đoàn, tổng công ty do nhà nước thành lập đã vỡ nợ hoặc sống lây lất trong cảnh nợ nần chồng chất. Hàng tỷ đô-la đã lọt vào túi các quan tham do tận dụng được kẽ hở của cung cách quản lý “cha chung không ai khóc” của những cán bộ đầu sỏ, nghèo kiến thức, nhưng giàu lòng tham và giảo hoạt.

� Xem thêm: Vì sao VN thoái vốn nhà nước ở 10 công ty? Một công đôi ba việc! + “Phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì quá cấp bách” + Cơ hội cho quan chức của đảng rửa tiền: Chính phủ có nhu cầu vay trên 3 triệu tỷ đồng trong 5 năm

lo-trinh-thoai-von-dantrifile

Loay hoay trong nhiều đợt cải cách, sửa đổi, tái cơ cấu nền kinh tế, nhưng đảng và nhà nước vẫn kiên quyết duy trì đường hướng “quốc doanh là chủ đạo” bằng cách nắm giữ độc quyền hầu hết những ngành sản xuất quan trọng trên cả nước. Một số các công ty cổ phần có vốn nhà nước, tuy có thể là những công ty hái ra tiền nhưng trong thực tế là những công ty làm ăn lời giả lỗ thật, nơi mà cán bộ quản lý tha hồ chia chác, tiêu xài hoang phí ngân sách đầu tư. Tuy bị buộc phải chạy theo kinh tế thị trường để tồn tại, nhưng tư duy kinh tế chỉ huy thời cộng sản còn sâu nặng trong não trạng hầu hết những người vạch ra chính sách làm nghèo đất nước, cố nắm giữ phần béo bở nhất cho đảng khai thác hưởng lợi.

Mới đây, dư luận không khỏi ngạc nhiên khi nghe báo chí trong nước loan tin Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã “chỉ đạo” cho Tổng công ty Đầu tư & Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) rút toàn bộ 45,1% vốn nhà nước tại Công ty cổ phần Sữa Việt Nam (Vinamilk) kể từ ngày 13/10.

Không chỉ có “con bò sữa” Vinamilk phải thoái vốn mà còn 9 công ty cổ phần lớn khác cũng nằm trong “Đề án tái cơ cấu” của SCIC, trong số đó có Công ty cổ phần viễn thông FPT; Công ty cổ phần FPT; Tổng công ty cổ phần Bảo Minh; Tổng công ty cổ phần tái bảo hiểm Quốc Gia v.v…

Truyền thông trong nước dự đoán là sau đợt thoái vốn này, Hà Nội có thể thu được 3, 4 tỉ đô-la. Hy vọng tràn trề rằng số tiền khổng lồ này bảo đảm đủ cho chính phủ bù đắp bội chi ngân sách năm 2015, trong khi đã có kế hoạch vay 30.000 tỷ đồng của Ngân hàng Nhà nước và phát hành thêm 3 tỷ đô la cổ phiếu quốc tế. Nguồn vốn thu được cũng giúp Chính phủ có tiền để “cơ cấu” lại một số khoản nợ trong nước khoảng 2 tỉ đôla Mỹ sắp đáo hạn mà chưa có tiền thanh toán.

Đến đây không ai không thấy Hà Nội đang càng ngày càng sa lầy trong những con số nợ khổng lồ mà bản thân nền kinh tế èo uột của Việt Nam không kham nổi. Với sự chi tiêu hoang phí, bất cần hiệu quả kinh tế, Hà Nội coi việc đầu tư vào những công trình vô bổ là cách làm giàu nhanh chóng nhất cho cán bộ đảng viên. Từ đó thành phần này phải bám vào và bảo vệ đảng.

Nhưng đó cũng chỉ là mặt nổi của một tảng băng chìm. Câu hỏi đặt ra là tại sao “thoái vốn” tức là bán các công ty này cho tư nhân để chính phủ lấy tiền về trong lúc này? Phải chăng nhà nước bắt đầu nhận ra thế mạnh của vấn đề tư nhân hóa nền kinh tế để hội nhập vào thế giới? Xem ra vấn đề cốt lõi của quyết định thoái vốn không nằm trong suy nghĩ lạc quan đó.

Những tháng cuối năm 2015, Hà Nội ráo riết chuẩn bị cho đại hội đảng CSVN lần thứ 12. Bên cạnh việc gấp rút thay đổi nhân sự các cấp cùng phe cánh và lót ổ cho các thái tử đảng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn phải lưu tâm đến đông đảo đàn em sắp về hưu trước đại hội. Phải đền ơn đáp nghĩa những người đã giúp ông vượt qua biết bao cơn sóng gió trong nội bộ đảng cũng như tiếp tay ông thực hiện những mưu đồ mờ ám trong thời gian qua.

Trước hết, quyết định thoái vốn 10 tổng công ty hàng đầu của Nguyễn Tấn Dũng vấp phải lời cảnh cáo ngăn chận của chủ tịch nước Trương Tấn Sang khi trả lời cử tri Sài Gòn về hiện tượng “một số cán bộ giàu lên rất nhanh, không biết bằng cách nào, trong lúc những vụ án tham nhũng lớn chưa được xử lý triệt để”. Đây là một kiểu ra đòn đánh phủ đầu của các phe cánh tìm cách triệt hạ nhau trước đại hội 12.

Thử hỏi hiện nay ai là người có khả năng tài chánh nhất để mua lại cổ phần trong các công ty mà chính phủ sẽ thoái vốn trong nay mai? Câu trả lời nhất định sẽ là: chỉ có cán bộ và thân nhân liên hệ, đặc biệt nhất thành phần cán bộ sắp nghỉ hưu mới làm được việc đó với sự sắp xếp của quyền lực bên trong.

Đây là cách mà Nguyễn Tấn Dũng trả ơn cho các cán bộ đàn em trong một thời gian dài đã tận tụy phục vụ mọi mặt cho thủ tướng. Đây cũng chính là lúc vây cánh của ông Dũng dù đã không còn trong bộ máy cầm quyền nhưng vẫn có thể tham gia hợp pháp vào việc kinh doanh. Họ sẽ tiếp tục hưởng lợi, mặt khác sẽ cung ứng tài chánh cho ông Dũng hối lộ, tạo thêm thế lực để giành được chiếc ghế cao nhất trong đảng trong những ngày sắp tới, trước các đối thủ trong đảng.

Cho dù có người chỉ nhìn thấy những nguyên nhân trước mắt của quyết định thoái vốn là do khó khăn tài chính, do bội chi ngân sách và nợ công gia tăng, nhưng bội chi ngân sách là chuyện thường ngày của một chính phủ giỏi nghề hoang phí.

Âm mưu của Nguyễn Tấn Dũng qua việc rút vốn giúp tay chân tiếp tục làm giàu mới là chuyện đáng nói. Nó rõ ràng cho thấy uy quyền của Dũng vẫn còn quá lớn. Từ sau Hội nghị trung ương 6 đến Hội nghị trung ương 11 vừa qua, Thủ tướng Dũng vẫn tỏ ra không hề nao núng trước các đối thủ, ngay cả khi sẽ có Hội nghị trung ương 13 và 14 trước giờ khai mạc đại hội 12 như một số lời đồn đoán.

Việc thủ tướng chuẩn bị tài sản cho đàn em để tiếp tục trận quyết đấu cho 5 năm tới còn hứa hẹn nhiều màn gay cấn mà hậu quả sẽ đào sâu thêm cái hố chia rẽ trong nội bộ đảng, vốn vẫn rộ lên và xì ra lung tung mỗi lần sắp đến đại hội đảng.

Vì sao VN thoái vốn nhà nước ở 10 công ty?
Một công đôi ba việc!

Lê Văn (Basam) – Câu hỏi lớn là tại sao (CS) VN lại thoái vốn nhà nước hay bán cổ phần ở 10 công ty vào lúc nầy? 10 công ty nầy ắt phải là những công ty làm ăn có lời như Vinamilk và chín doanh nghiệp khác, thì cổ phần mới có giá và có người mua tức là việc bán nầy phải “đạt được lợi ích cao nhất”. Chỉ thị nầy làm cho người nghe có cảm giác đây là một chiến lược thoái vốn thần kỳ.

Nếu không tổ chức được sức mạnh của riêng mình, Nhân dân Việt Nam cùng lắm chỉ được làm khán giả để chứng kiến các phe CS thanh toán nhau để cuối cùng lại phải tiếp tục chịu sự thống trị của phe thắng thế.

Tại sao lại không thoái vốn nhà nước ở các công ty khác, nơi mà các công ty làm ăn lỗ lã triền miên sống được là nhờ tiền tiếp máu từ ngân sách nhà nước, tức là tiền thuế của dân, để vừa lấy lại vốn, vừa khỏi phải tiếp tục bù lỗ mãi hết năm nầy đến tháng nọ?

Có phải VN sau khi chấp nhận thỏa ước TPP phải bắt đầu thi hành theo các qui định và việc thoái vốn nhà nước ở 10 công ty nầy là bước khởi đầu, nhưng theo qui định thì TPP chỉ chính thức được áp dụng sau khi được phê chuẩn bởi Quốc hội của từng quốc gia ký kết, điều nầy phải cần thời gian, nhưng tại sao VN lại nhanh chân hơn nhiều nước khác kể cả Mỹ ???

Ðang có một số nghi vấn mà giới theo dõi nội tình CSVN chú ý là nó không hẳn đơn giản như tuyên bố của nhà nước CSVN, một ý kiến phân tích trong vùng cho rằng, “Nhóm lợi ích thực tế”, gọi tắt là “phe ThT” được các nước lớn ngoài Trung Quốc hỗ trợ để lôi kéo VN vào sân chơi TPP mới, nhóm nầy đang thắng thế vì chứng minh rằng kinh tế VN theo đà hiện nay là “kinh tế nhiều thành phần nhưng lấy quốc doanh làm chủ đạo”, đang ngày càng kiệt quệ không còn cách nào khác là phải hội nhập với thế giới bên ngoài nếu muốn tránh khỏi sự sụp đổ, đưa đến nguy cơ sụp đổ cả chế độ và TPP coi như là hiệp thắng đầu tiên của “Nhóm lợi ích thực tế ” đối với “Nhóm lợi ích truyền thống” hay cánh bảo thủ.

Phe lợi ích truyền thống đang càng yếu thế một phần vì lý do trên, mặt khác, qua vụ khủng hoảng HD-981 chính ngay trong nội bộ phe bảo thủ bị phân hóa TBT Nguyễn Phú Trọng phải thân chinh đi Mỹ, BT Phùng Quang Thanh gần như bị loại, tai mắt cho Trung Cộng bị mang ra xử …

Cán cân quyền lực đang bất phân thắng bại vì còn phải thêm 2 hội nghị trung ương 13 & 14 nữa, cuộc đọ sức đang đi vào giai đoạn quyết liệt và chuyện cổ phần hóa vào lúc nầy chắc phải có dụng ý riêng của nó.

Người ta đã chứng kiến chuyện tham nhũng đã lên đến mức siêu, như cấu kết nhau để giải tỏa cướp đất dân bán lại cho các công trình vĩ đại bằng giá rẻ mạt, có sự phối hợp nhịp nhàng chặt chẽ giữa UBND tỉnh thành quận xã, ban dân vận, tuyên giáo, tôn giáo, thanh niên, phụ nữ, đặc biệt là bộ đội nay cũng bắt đầu tham chiến và nhứt là luôn có mặt của Công An cùng các nhóm côn đồ đánh thuê, chém mướn.

Người ta đã không lấy làm lạ là tham nhũng đã biến chứng thành những nhóm lợi ích, chia chác nhau qua các công trình lớn và các nhóm nầy cũng đang biến dạng thành những cuộc chia chác kinh tế mới, qua việc cổ phần hóa mà chỉ có người cùng phe mới có phần, qua đó để đạt các thỏa hiệp trong các quyết định về chính trị.

Cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, Nhà chí sĩ Quốc Gia lỗi lạc, đã luôn nhắc nhở, cho dù là phe bảo thủ hay cải cách, cho dù là phe thực tế hay nhóm truyền thống, để tránh sự sụp đổ toàn diện và bị phán xét bởi Công lý, cả hai cuối cùng sẽ phải thỏa hiệp với nhau để củng cố sự thống trị.

Do đó, nếu không tổ chức được sức mạnh của riêng mình, Nhân dân Việt Nam cùng lắm chỉ được làm khán giả để chứng kiến các phe CS thanh toán nhau để cuối cùng lại phải tiếp tục chịu sự thống trị của phe thắng thế.

Bọn CS, dù là “Nhóm lợi ích thực tế” hay “Phe lợi ích truyền thống” cả hai đều mang một đặc điểm chung là “Sống chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi” mặc cho đất nước suy tàn, nhân dân đau khổ.

“Phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì quá cấp bách”

Ngọc Lan thực hiện (TBKTSG Online) – Chính phủ đã trình Quốc hội đề nghị cho phép phát hành 3 tỉ đô la Mỹ trái phiếu Chính phủ (TPCP) ra thị trường vốn quốc tế để đảo nợ trong nước giai đoạn 2015-2016. Xung quanh vấn đề này, TBKTSG Online đã có cuộc trao đổi với ông Bùi Đức Thụ, Ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính- Ngân sách của Quốc hội.

Ông Bùi Đức Thụ, ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính – Ngân sách của Quốc hội – Ảnh: QH

TBKTSG Online: Thưa ông, ông đánh giá thế nào về đề án phát hành TPCP bằng ngoại tệ ra nước ngoài để đảo nợ vay trong nước mà Chính phủ đã đề xuất với Quốc hội?

– Ông Bùi Đức Thụ: Việc phát hành 3 tỉ đô la Mỹ TPCP trong bối cảnh hiện nay là cần thiết vì tình hình phát hành TPCP  trong nước hết sức khó khăn.

Theo kế hoạch vay nợ của Chính phủ đã được duyệt thì năm 2015 phải huy động 436.000 tỉ đồng để bù đắp bội chi (226.000 tỉ), đầu tư (85.000 tỉ) và vay để đảo nợ (khoảng 125.000 tỉ).

Kế hoạch phát hành TPCP trong nước là 226.000 tỉ đồng, nhưng 9 tháng qua mới thực hiện được 51% kế hoạch. Kết quả này cho thấy khi nền kinh tế phục hồi, kênh tín dụng được khơi thông thì huy động bằng TPCP hết sức khó khăn.

Mặt khác, quy mô GDP nước ta còn nhỏ. Dự tính năm 2015 quy mô này khoảng 204 tỉ đô la Mỹ. Và với cơ cấu tích lũy tiêu dùng thực tiễn cho thấy 71-72% số này được dành cho tiêu dùng cuối cùng thì tỉ lệ tiết kiệm nội địa trong nước còn hết sức hạn chế. Nếu tăng cường phát hành TPCP trong nước bằng những ưu đãi cao hơn, nâng lãi suất lên thì vô hình chung làm giảm quy mô tín dụng cho sản xuất kinh doanh. Do đó, cần phát hành TPCP ra nước ngoài để thực hiện kế hoạch huy động các nguồn vốn.

Phát hành TPCP  ra nước ngoài hiện có lợi thế hơn trong nước ở chỗ: thời hạn dài hơn (10-30 năm), lãi suất thấp hơn. Đến tháng 9 năm nay lãi suất trái phiếu trong nước đã là 6,6%/năm.

TBKTSG Online: Nhưng đến 2017, Luật Ngân sách nhà nước (NSNN) sửa đổi mới cho phép làm điều này còn Luật quản lý nợ công thì chưa cho phép phát hành TPCP bằng ngoại tệ để đảo nợ vay bằng nội tệ. Làm thế nào để dung hòa được mong muốn đó của Chính phủ mà đảm bảo đúng quy định của pháp luật?

– Luật NSNN sửa đổi có hiệu lực từ năm 2017 cho phép phát hành TPCP ra nước ngoài để cơ cấu lại nợ, bù đắp bội chi. Nhưng hiện tại Luật quản lý nợ công (điều 28) quy định không đuợc phép phát hành TPCP ra nước ngoài để cơ cấu lại các khoản nợ trong  nước. Tôi cho rằng đây là bất cập. Vì mục đích tái cơ cấu nợ công là để giảm nghĩa vụ trả nợ hàng năm, phù hợp với cân đối của NSNN thì việc phát hành TPCP ra nước ngoài cơ cấu lại nợ trong nước là cần thiết.

Để làm được việc này trong khi Luật quản lý nợ công chưa sửa thì Quốc hội có thể chấp thuận và quy định chi tiết trong Nghị quyết của Quốc hội về dự toán NSNN năm 2016. Như thế mới xác lập cơ sở pháp lý, mới đúng quy định

TBKTSG Online:  Nhưng trước mắt là cơ cấu lại nợ 2015-2016. Nếu năm 2017 mới phát hành thì trước mắt Chính phủ vẫn chưa bố trí được nguồn trả nợ đến hạn, trong khi các nguồn vốn khác đều đã có địa chỉ?

– Trong điều kiện huy động vốn trong nước khó khăn, chi phí cao thì cần thiết phải sửa ngay. Do đó Quốc hội cần phải quyết định ra Nghị quyết cho phép áp dụng. Điều này chỉ thực hiện được trong năm 2015-2016 vì mức độ quá cấp bách. Nếu chúng ta chậm trễ. trong thời gian tới, dự kiến Cục Dự trữ liên bang Mỹ (Fed) điều chỉnh tăng lãi suất đồng đô la thì lãi suất huy động vốn của Việt Nam trên trường quốc tế lại càng cao.

TBKTSG Online:  Ra nghị quyết không khó, nhưng bản chất vay đảo nợ là không có tiền trả nợ, hiệu quả sử dụng nguồn vốn không cao. Vậy theo ông, điều kiện cho phép phát hành thế nào để phương án trả nợ, lộ trình, hiệu quả dùng vốn đảo nợ đạt hiệu quả?

– Để đảm bảo an ninh tài chính quốc gia thì có nhiều quy định. Như trần nợ công không quá 65% GDP, nợ Chính phủ không quá 55% và nợ nước ngoài của quốc gia không quá 50%. Ngoài ra, cần xem xét mức độ trả nợ so với thu ngân sách nhà nước. Theo thông lệ quốc tế thì nghĩa vụ trả nợ hàng năm không quá 25% số thu ngân sách. Đó là chỉ  tiêu khi xem xét quyết định đi vay và mức độ trả nợ.

Hiện nay nợ quốc gia vẫn ở ngưỡng an toàn nhưng tăng nhanh và tiến sát đến trần nợ công. Nghĩa vụ trả nợ mấy năm gần đây lớn, một phần do các khoản vay quản lý chưa hiệu quả dẫn đến thu hồi vốn khó, còn nguyên nhân chủ yếu là vay nợ ngắn hạn chiếm tỉ trọng lớn. Vay nợ ngắn hạn để đầu tư các dự án lớn, thu hồi lâu khiến áp lực trả nợ hàng năm lớn. Khi xem xét đề án tái cơ cấu tổng thể nền kinh tế thì chúng tôi đề nghị tái cơ cấu vay trả nợ, hạn chế tối đa vay ngắn hạn, tăng cường vay dài hạn…

TBKTSG Online: Kỳ hạn, kỹ thuật phát hành TPCP là việc của Chính phủ. Ông có nghĩ rằng Nghị quyết 78/2014/QH yêu cầu chỉ phát hành trái phiếu dài hạn khiến cho dòng vốn trên thị trường bị phanh đột ngột. Như vậy Quốc hội cũng có phần trách nhiệm với sự thiếu hụt, khó khăn mà Chính phủ đang phải đối diện?

– Đảm bảo an ninh tài chính quốc gia, xem xét chủ trương vay trả nợ là trách nhiệm của Quốc hội. Qua thực tiễn thấy rằng cơ cấu vay có điểm bất hợp lý vì vay ngắn hạn lớn nên Quốc hội cũng phải xem xét lại chủ trương, kỳ hạn vay nợ trong quản lý tài chính công nói chung và quản lý vay trả nợ nói riêng. Tôi cho rằng nghị quyết 78/QH là đúng. Tuy nhiên thực hiện phải có lộ trình. Chúng ta lại quy định ngay chỉ được phát hành trái phiếu dài hạn (5 năm trở lên) trong bối cảnh thị trường trong nước khó khăn là chưa hợp lý. Để đảm bảo tính ổn định trên thị trường tài chính công thì phải xem xét điều chỉnh.

Xin cám ơn ông!

Chính phủ có nhu cầu vay trên 3 triệu tỷ đồng trong 5 năm

(VnEconomy) – Tổng nhu cầu vay của Chính phủ giai đoạn 2016-2020 từ 3.020-3.090 nghìn tỷ đồng, Chính phủ cho biết tại dự thảo kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội 5 năm 2016 – 2020.

Tổng nhu cầu vay của Chính phủ giai đoạn 2016-2020 từ 3.020-3.090 nghìn tỷ đồng. Trong đó vay bù đắp bội chi là 1.360 nghìn tỷ đồng, vay về cho vay lại khoảng 280 nghìn tỷ đồng, phần còn lại để trả nợ gốc đến hạn theo quy định.

Đây là một trong số các tài liệu phục vụ kỳ họp thứ 10 của Quốc hội, khai mạc sáng 20/10.

Tăng trưởng cao hơn 5 năm qua

Trong mục tiêu tổng quát của 5 năm tới, Chính phủ vẫn đặt bảo đảm ổn định kinh tế vĩ mô, phấn đấu tăng trưởng kinh tế cao hơn 5 năm trước lên hàng đầu.

Với các chỉ tiêu kinh tế chủ yếu, Chính phủ xác định tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân 5 năm đạt 6,5-7%/năm. Với tốc độ tăng trưởng này tổng GDP theo giá thực tế 5 năm 2016-2020 đạt khoảng 33.840-34.250 nghìn tỷ đồng. Đến năm 2020, GDP bình quân đầu người khoảng 3.670-3.750 USD.

Các chỉ tiêu tiếp theo là tỷ trọng công nghiệp – xây dựng và dịch vụ trong GDP trên 75%. kiểm soát lạm phát trong khoảng 5-7%. Tổng vốn đầu tư toàn xã hội bình quân 5 năm khoảng 31% GDP. Bội chi ngân sách nhà nước đến năm 2020 giảm xuống còn 4,8% GDP.

Yếu tố năng suất tổng hợp (TFP) đóng góp vào tăng trưởng khoảng 30-35%. Năng suất lao động xã hội bình quân tăng 4-5%/năm. Tiêu hao năng lượng tính trên GDP bình quân giảm 1-1,5%/năm. Tỷ lệ đô thị hoá đến năm 2020 đạt 38-40%.

Dự báo các cân đối lớn, báo cáo cho biết tổng tổng số vốn đầu tư toàn xã hội trong kế hoạch 5 năm 2016-2020 theo giá thực tế dự kiến khoảng 10.506 nghìn tỷ đồng, bằng khoảng 31% GDP.

Trong kế hoạch 5 năm tới, Chính phủ dự kiến tỷ lệ huy động vào ngân sách Nhà nước trên GDP bình quân khoảng 20-21%, trong đó huy động từ thuế và phí khoảng 19-20% GDP.

Tổng thu cân đối ngân sách nhà nước giai đoạn 2016-2020 dự kiến khoảng 7.000 nghìn tỷ đồng. Quy mô thu ngân sách nhà nước giai đoạn này bằng khoảng 1,7 lần so với giai đoạn 2011-2015, báo cáo nêu rõ.

Chính phủ cũng cho biết quy mô chi ngân sách nhà nước giai đoạn 2016-2020 dự kiến khoảng 8.660 nghìn tỷ đồng, đạt trên 25% GDP, đến năm 2020 bằng khoảng 1,7 lần năm 2016 và bình quân 5 năm trên 1,6 lần so với giai đoạn 2011-2015.

Bội chi ngân sách Nhà nước dự kiến giảm dần đến năm 2020 khoảng 4,8% GDP (bình quân giai đoạn khoảng 4,9% GDP). Đến năm 2020, dư nợ công không vượt quá 65% GDP, dư nợ của Chính phủ không quá 55% GDP, dư nợ nước ngoài của quốc gia không quá 50% GDP.

Xác định ngưỡng nợ công phù hợp

Như đã nói ở trên, tổng nhu cầu vay của Chính phủ giai đoạn 2016-2020 từ 3.020-3.090 nghìn tỷ đồng. Trong đó vay bù đắp bội chi là 1.360 nghìn tỷ đồng, vay về cho vay lại khoảng 280 nghìn tỷ đồng, phần còn lại để trả nợ gốc đến hạn theo quy định.

Tổng mức vay ODA, vay ưu đãi của các nhà tài trợ nước ngoài đưa vào cân đối ngân sách nhà nước trong 5 năm tới là 250 nghìn tỷ đồng.

Dư nợ vay nước ngoài của doanh nghiệp đến năm 2020 khoảng 52-53 tỷ USD, trong đó: vay trung hạn, dài hạn khoảng 35-36,3 tỷ USD; dư nợ vay ngắn hạn khoảng 17 tỷ USD.

Tỷ lệ nợ nước ngoài của quốc gia đến năm 2020 không quá 50% GDP, Chính phủ dự tính.

Định hướng 5 năm tới, Chính phủ xác định sẽ hoàn thiện hệ thống văn bản pháp luật có liên quan đến quản lý nợ công cho phù hợp với Luật Ngân sách nhà nước 2015, Luật Đầu tư công 2014 và các luật khác mới ban hành.

Xác định ngưỡng nợ công phù hợp để tạo ra đòn bẩy tài chính hiệu quả của quốc gia, đảm bảo tính bền vững của chính sách tài khóa và tạo động lực cho tăng trưởng kinh tế là nhiệm vụ tiếp theo được nêu tại báo cáo.

Đồng thời, Chính phủ xác định sẽ tính toán lại trần nợ công cụ thể cho từng năm trong giai đoạn 2016-2020 theo nguyên tắc số dư nợ công phải tương ứng với ngưỡng nợ công phù hợp của quốc gia và đảm bảo khả năng trả nợ trong từng thời kỳ của nền kinh tế.

Cơ cấu lại nợ công theo hướng tăng tỷ trọng nợ vay dài hạn, tăng tỷ trọng nợ vay trong nước để giảm áp lực trả nợ trong ngắn hạn và rủi ro nợ vay nước ngoài khi kinh tế, tài chính thế giới biến động. Tăng dần tỷ lệ cho vay lại, giảm dần tỷ lệ cấp phát, cũng là nhiệm vụ Chính phủ được Chính phủ đề cập.

Chính phủ cũng “hứa” sẽ siết chặt, tăng cường kiểm tra, giám sát việc sử dụng vốn vay. Có chế tài tăng cường sự phối hợp chặt chẽ giữa chính sách tài khóa, đầu tư công và quản lý nợ công. Vay nợ tuân thủ chương trình quản lý nợ trung hạn, gắn kết chặt chẽ với phát triển kinh tế – xã hội, kế hoạch tài chính và đầu tư công trung hạn 5 năm đã được phê duyệt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s