3 tỷ USD trái phiếu quốc tế và nỗi lo “đời con cháu trả”

Posted: October 23, 2015 in Uncategorized
Tags:

Bích Diệp/Dân trí (VNTB) – Mặc dù đa số các đại biểu Quốc hội đều đồng ý với phương án phát hành 3 tỷ USD trái phiếu Chính phủ ra thị trường quốc tế, song Phó Chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn vẫn trăn trở về bài học Vinashin và nỗi lo gánh nặng nợ công lên thế hệ sau.

� Xem thêm: Tiền thật của trung ương là rất mỏng + Nghịch lý tăng trưởng + “Không thể tái cơ cấu kiểu đau đâu tiêm đấy”.


Vinashin là một ví dụ điển hình về việc sử dụng vốn vay trái phiếu không hiệu quả

Đề xuất phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế của Chính phủ đã được các đại biểu Quốc hội tiếp tục thảo luận tại tổ trong phiên làm việc sáng nay 22/10. Nhìn chung, đề xuất này đã nhận được sự đồng tình của đa số các đại biểu trong bối cảnh áp lực lên ngân sách này càng căng thẳng, trong khi đó, việc phát hành trái phiếu trong nước thời gian qua không thu được kết quả tích cực.

Theo đại biểu Trần Du Lịch (đoàn TPHCM), việc phát hành trái phiếu Chính phủ với khối lượng 3 tỷ USD ra thị trường thế giới với kỳ hạn từ 10 – 30 năm như phương án Chính phủ đã trình lên Quốc hội sẽ không làm mất cân đối nguồn ngoại tệ, tăng thời hạn trả nợ mà không làm gia tăng nợ quốc gia.

Tuy nhiên, vị đại biểu này cũng trăn trở, “điều đáng lo nhất là mỗi ngày dần dần, chục năm đi vay nhưng cuối cùng thu chỉ đủ chi thường xuyên; vốn còn lại đầu tư thì đi vay hết”. Ông Lịch cũng ví von, “vay là đồng tiền cái phải đẻ được, còn vay đồng tiền đực thì không đẻ được”.

Trong khi đó, Phó Chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn cũng đưa ra phân tích, trái phiếu Chính phủ thực chất là in tiền ra để trả nợ. Ông Sơn đề nghị cần cân nhắc, thận trọng bởi “bài học phát hành trái phiếu quốc tế hàng trăm triệu USD rồi cho Vinashin dùng vẫn còn đó”.
Ông Sơn cho rằng, với thời hạn trái phiếu 10 năm – 30 năm, mặc dù thời hạn trả nợ kéo dài song, “nếu như thế thì đời con cháu trả” và lo ngại “con cháu sẽ lên án”.

Đại biểu Bùi Đức Thụ thì đề xuất cần phát hành sớm 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế để có nguồn cân đối ngân sách trong bối cảnh lãi suất thế giới còn thấp, nếu chần chừ lãi suất sẽ tăng cao hơn và ảnh hưởng đến khả năng trả nợ.

Trao đổi về vấn đề này, đại biểu Nguyễn Thị Kim Thúy đưa ra nhận xét, tuy nợ công năm nào cũng được công bố trong ngưỡng an toàn nhưng đó chỉ là con số. Con số này gia tăng qua từng năm, từ mức 47 – 48% GDP, hiện nay đã lên hơn 60% GDP.

“Các nước có thể đi vay và nợ công cao nhưng họ vay có kế hoạch trả nợ, khả năng trả nợ rõ ràng, còn mình vay để đáo hạn, đây là điều vô cùng lo lắng”, bà Thúy nói. Và do đó, vị đại biểu này cũng khuyến nghị cần cân nhắc trong vấn đề nợ công.

Cũng liên quan đến ngân sách nhà nước, đại biểu Trần Du Lịch đề xuất cần phải mạnh dạn cắt bỏ những khoản chi thường xuyên như tiếp khách, nghiên cứu khoa học, sơ kết, kỷ niệm, đi công tác nước ngoài…

“Chúng ta đừng biến chuyện đi nghiên cứu thành đi du lịch nhà nước trả tiền. Cần mạnh dạn cắt bỏ thì mới có tiền dôi ra chi cho việc lớn!”, ông Lịch đề nghị. “Tôi đọc báo, suốt ngày thấy đủ loại kỉ niệm, tất cả tiền đó đều là ngân sách và thuế của dân cả, ai bỏ tiền túi ra đâu?”. Do đó, vị này cho rằng phải “cắt thẳng” chứ Quốc hội không cần phải bàn bạc thêm.

Đại biểu Trần Du Lịch cũng phải đối đề xuất bổ sung 40.000 tỷ thu từ bán cổ phần doanh nghiệp vào ngân sách. Theo ông, thiếu tiền cho đầu tư là do chi thường xuyên, nếu cứ hòa vào ngân sách khoản trên thì “nước lên thuyền lên” sẽ dẫn đến thất thoát tài sản.
Do vậy, cần phải có danh mục đầu tư cụ thể, có chương trình, dự án, địa chỉ rõ ràng. “Nếu không có địa chỉ cụ thể thì vài năm là hết”, vị đại biểu nêu cảnh báo.

[:-/] Tiền thật của trung ương là rất mỏng (TBKTSG Online) – “Số tiền thật (của ngân sách trung ương năm 2016) còn lại là rất mỏng, vậy mà còn phải chi cho rất nhiều khoản để đầu tư, trả nợ xây dựng cơ bản của các bộ, ngành và địa phương,” Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nói.

Ông nói tiếp: “Năng lực tài chính thực chỉ còn lại 45.000 tỉ đồng, rất nhỏ bé trong khi nhu cầu của các Bộ Giao thông, Bộ Nông nghiệp, các địa phương còn rất nhiều”.

Tại phiên họp tổ sáng 22-10 trước đó, ông Vinh cho biết, báo cáo của Bộ Tài chính thay mặt Chính phủ gửi lên Quốc hội khẳng định, thu ngân sách nhà nước năm 2016 sẽ tăng 60.750 tỉ đồng so với dự toán năm 2015.

Tuy nhiên, ông nói: “Phần tăng này chỉ là nghiệp vụ mà thôi, dù đúng.”

Ông giải thích, con số thu tăng do Bộ Tài chính tính toán bao gồm phần gia tăng trong các khoản gồm vốn ODA, tiền giao đất (tăng lên 50.000 tỉ đồng năm 2016 từ khoảng 38.000 tỉ đồng năm 2015), và xổ số kiến thiết (khoảng 26.000 tỉ đồng).

Ông cho biết, các khoản này các năm trước đều có, nhưng không cộng vào ngân sách nhà nước (NSNN). Đến nay, Bộ Tài chính mới cộng vào nhưng ngân sách trung ương không được tiêu. Chẳng hạn, tiền thu từ xổ số kiến thiết thì vẫn là các địa phương tiêu, không phải ngân sách trung ương.

Tại phiên họp tổ quốc hội sáng nay, ông Vinh giải thích, thực tế là NSNN của trung ương là 255.750 tỉ đồng, trong số đó có 131.000 tỉ đồng (chiếm 52%) chi cho ngân sách địa phương trong các chương trình cố định.

NSNN trung ương còn lại 154.000 tỉ đồng đã phải chi cho các chương trình cứng được Quốc hội thông qua, nên thực tế là NSNN trung ương chỉ còn vỏn vẹn 45.000 tỉ đồng.

“Con số 45.000 tỉ đồng này không biết phải làm gì, chưa nói đến phải trả nợ. Trả nợ xong gần như không có tiền để làm gì cả. Biết là không thể đòi hỏi Chính phủ và Bộ Tài chính hơn nhưng con số thật rất nhỏ để có thể điều tiết!” Bộ trưởng nói.

Phần nhận xét về nợ công của ông Vinh ở cuối phiên thảo luận làm cụt hứng nhiều đại biểu Quốc hội trước đó.

Trước đó, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phát biểu say sưa, tâm huyết về những việc mà Chính phủ phải làm để xây dựng nông thôn, và chăm lo cho người dân. “Chúng ta nói kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, vậy các chính sách xã hội, các mục tiêu quốc gia về nông thôn mới, về giảm nghèo phải được tăng cường và đẩy mạnh vì lợi ích của người nghèo, người yếu thế,” ông nói.

Chủ tịch Quốc hội cho biết, ông đã yêu cầu gửi cho tất cả các đại biểu Quốc hội các văn bản về mục tiêu phát triển bền vững đến 2030 – tuyên bố Hà Nội và các tài liệu của tổ chức IPU. Theo ông Hùng, tinh thần của các văn bản đó là “Toàn thế giới đã ra một chương trình hoà bình, an ninh, thịnh vượng, ấm no, tự do, hạnh phúc, là mơ ước của nước ta.”

“Chính phủ cũng phải nghiên cứu cái đó, phải có chương trình hành động ngay về việc này, phải đưa vào kế hoạch kinh tế xã hội và ngân sách năm 2016,” ông Hùng yêu cầu. Ông Hùng đề nghị, cần tăng thêm vốn cho chương trình nông thôn mới năm 2016, là một trong hai chương trình quốc gia còn lại từ 16 chương trình hiện nay.

Tuy nhiên, sau khi nghe ông Vinh báo cáo, Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng ngắt lời: “(Ngân sách) như vậy thì phát triển bền vững như mục tiêu đặt ra cho giai đoạn 2016 – 2020 thế nào?”

“Đấy là chưa nói năm nay chúng ta chưa có đồng nào tăng lương. Nói hay thế mà một đồng lương cũng không có là như thế nào?” Chủ tịch Quốc hội nói.

[:-/] Nghịch lý tăng trưởng (TBKTSG) – Lẽ ra, kinh tế tăng trưởng, thu ngân sách cao hơn thì nhiều chỉ số, lĩnh vực khác trong nền kinh tế – xã hội cũng phải tốt hơn, song tiếc thay, có hàng loạt vấn đề mâu thuẫn, tương phản lại xuất hiện.


Trong khi chi đầu tư phát triển bị co lại, thì các dự án giao thông
theo hình thức BOT, BT… ngày càng nở rộ. Ảnh: Minh Khuê

Bước vào kỳ họp thứ 10 của Quốc hội lần này, Chính phủ có hai thành tích nổi trội để báo cáo: tăng trưởng GDP đạt mức cao nhất trong năm năm qua, và thu ngân sách nhà nước (NSNN) tăng 7% so với cùng kỳ.

Tốc độ tăng GDP chín tháng đầu năm đạt 6,5%, là mức tăng cao nhất so với cùng kỳ bốn năm trước. Chính phủ nhìn nhận, nền kinh tế phục hồi khá rõ nét và đạt tốc độ tăng trưởng cao so với kế hoạch đề ra và cao hơn so với dự báo trước đây. Đó là một tín hiệu tốt sau một thời gian dài kinh tế trầm lắng.

Kinh tế tăng trưởng được thể hiện phần nào trong thu NSNN, bất chấp giá dầu thô sụt giảm. Báo cáo của Chính phủ cho biết, tổng thu NSNN thực hiện chín tháng ước đạt 683.000 tỉ đồng, bằng 75% dự toán năm, tăng 7% so với cùng kỳ. Đây là điều đáng mừng khi giá dầu thô hiện dao động trong khoảng 46 đô la Mỹ/thùng từ đầu quí 3 đến nay, giảm hơn một nửa so với ước tính.

Lẽ ra, kinh tế tăng trưởng, thu ngân sách cao hơn thì nhiều chỉ số, lĩnh vực khác trong nền kinh tế – xã hội cũng phải tốt hơn, song tiếc thay, có hàng loạt vấn đề mâu thuẫn, tương phản lại xuất hiện.

Đầu tiên là bội chi ngân sách. Thực hiện Nghị quyết số 78/2014/QH13 của Quốc hội, Chính phủ đã phê duyệt kế hoạch vay nợ với tổng khối lượng là 436.000 tỉ đồng, trong đó 226.000 tỉ để bù đắp bội chi; 85.000 tỉ cho đầu tư và 125.000 tỉ đồng để đảo nợ.

Bội chi cao thì lẽ ra phải tăng chi cho đầu tư cơ sở hạ tầng và tăng chi cho ít nhất là hai loại dịch vụ công cơ bản là y tế và giáo dục. Nhưng thực tế không như vậy.

Trong chín tháng đầu năm, tổng khối lượng phát hành trái phiếu chính phủ (TPCP) là 127.473 tỉ đồng, bằng 51% kế hoạch năm. Trong khi đó, khối lượng thanh toán gốc và lãi TPCP trong chín tháng đầu năm 2015 là 160.684 tỉ đồng. Như vậy, trong chín tháng đầu năm 2015, khối lượng vốn huy động mới từ phát hành TPCP thiếu hụt 33.211 tỉ đồng để thanh toán trả nợ khối lượng gốc và lãi TPCP đến hạn. Theo ước tính, nếu không được phát hành TPCP kỳ hạn ngắn (theo nhu cầu của thị trường) thì dự kiến cả năm 2015 chỉ huy động được khoảng 160.000 tỉ đồng, hụt 90.000 tỉ đồng so với kế hoạch.

Để khắc phục tình trạng thiếu hụt này, Chính phủ đang đề nghị Quốc hội cho phát hành TPCP kỳ hạn dưới năm năm.

Tình trạng bội chi NSNN là rất đáng quan ngại, nó không chỉ xuất hiện trong năm nay mà tích tụ từ nhiều năm qua, khi bội chi luôn bằng ít nhất 5% GDP. Mục tiêu bội chi giảm xuống còn 4,5% GDP, như Quốc hội đã yêu cầu, đã không thể đạt được, làm nợ công ngày càng tăng cao.

Quan trọng hơn, như nhiều nhà kinh tế nhận xét, tình trạng gia tăng bội chi, và nợ công ngày càng dày lên và không có điểm dừng. Ngay trong số liệu trên xuất hiện tình trạng sử dụng một phần bội chi cho chi thường xuyên và trả nợ, vi phạm ngay Luật NSNN vừa được thông qua chưa ráo mực. Quốc hội là cơ quan giám sát cao nhất phải có trách nhiệm trong việc này.

“Không thể tái cơ cấu kiểu đau đâu tiêm đấy”

Tâm An (BizLive) – Sau 3-4 năm vật lộn với quá trình tái cơ cấu trên 3 mục tiêu ưu tiên với những kết quả đạt được, kinh nghiệm rút ra là không thể tái cơ cấu và xử lý nợ xấu theo kiểu “đánh cờ nước một”, “rối đâu gỡ đấy”, “đau đâu tiêm đấy”.


PGS.TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam

“Vật lộn” với tái cơ cấu

Tại hội thảo “Định vị hệ thống ngân hàng sau tái cơ cấu” do BizLIVE tổ chức vào sáng 23/10, PGS.TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, đánh giá quá trình tái cơ cấu ngân hàng vẫn còn nhiều vấn đề cần xử lý.

Đồng thời, vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau về cách hiểu “nợ xấu đã được xử lý”, hoặc như việc mua ngân hàng với giá “không đồng” mà Ngân hàng Nhà nước đã làm trong thời gian qua.

Ông Thiên nhận xét, sau 3-4 năm vật lộn với quá trình tái cơ cấu trên cả ba trục ưu tiên, với những kết quả bước đầu đạt được cho thấy tái cơ cấu là một nhiệm vụ rất khó khăn, không thể tái cơ cấu theo kiểu “đánh cờ nước một”, “rối đâu gỡ đấy”, “đau đâu tiêm đấy”.

“Để tái cơ cấu thành công rõ ràng không thể chỉ “chăm chăm” vào các vấn đề cụ thể đang đối mặt, phải có một tầm nhìn xa cả về hai phía đã qua và sắp tới. Bất kỳ sự ảo tưởng hay hạ thấp mục tiêu nào đều chứa đựng khả năng dẫn tới sai lầm trong chiến lược hành động”, ông Thiên nêu quan điểm.

Ở phía quá khứ, ông Thiên cho rằng, toàn bộ hệ thống ngân hàng cùng nền kinh tế đang phải giải quyết hậu quả giai đoạn trước để lại, là giai đoạn phát triển “nóng” của hệ thống ngân hàng, không đánh giá đúng mức những rủi ro tiềm năng trong quá trình tạo lập, phát triển hệ thống.

Bên cạnh đó, hậu quả cũng đến từ cách tăng trưởng dễ dãi, dựa nhiều vào “nguồn cung vốn dễ” và cách kinh doanh nặng tính đầu cơ, chộp giật của nhiều doanh nghiệp.

“Có thể nói 5 năm qua là 5 năm mà nền kinh tế và hệ thống ngân hàng phải “trả giá” cho những sai lầm, những yếu kém, non nớt của giai đoạn trước để lại”, ông Thiên cho hay.

Do đó, ngân hàng không phải chỉ xử lý vấn đề của riêng từng ngân hàng và của hệ thống của mình mà còn phải góp phần “tháo gỡ” các vấn đề chung  như phải giúp vực dậy hàng ngàn, hàng chục ngàn doanh nghiệp yếu kém và dự án có vấn đề.

“Không chê trách hệ thống ngân hàng hiện tại”

Từ những phân tích trên, Viện trưởng Trần Đình Thiên đưa ra hai nhận định. Thứ nhất, cần dành nỗ lực lớn hơn nữa cho tái cơ cấu để giúp hệ thống vượt qua di sản và cách tiến hành tái cơ cấu dù đã mang lại kết quả tích cực.

Thứ hai, những gì quá trình tái cơ cấu chưa làm được cần phải được giải thích bằng chính sự tồn đọng của “di sản”, coi là nguyên nhân chính cho những tồn tại, không phải chê trách hệ thống ngân hàng hiện tại.

Ngoài ra, ông Thiên cũng nhấn mạnh, vấn đề của hệ thống ngân hàng hiện nay còn nằm ở vai trò, chức năng của ngân hàng. Trong quá trình đổi mới, hệ thống ngân hàng chuyển sang đảm nhiệm chức năng “tự nhiên” là phục vụ thị trường, với hai đối tượng mới: doanh nghiệp và người dân.

“Tái cơ cấu ngân hàng có nhiệm vụ phải kéo hệ thống ngân hàng, gồm cả Ngân hàng Nhà nước và các ngân hàng thương mại, trở lại quỹ đạo chức năng chính của mình. Đó thực sự là một nhiệm vụ không dễ dàng, nhất là khi ngân sách Nhà nước thường xuyên thiếu hụt. Đây cũng là một lý do quan trọng làm cho tiến trình tái cơ cấu khó nhanh, chưa đạt được kết quả dự kiến”, ông Thiên nêu quan điểm.

Viện trưởng Trần Đình Thiên cũng đặt ra hàng loạt câu hỏi, giả thiết: “Nếu hệ thống doanh nghiệp còn tiếp tục yếu kém như hiện nay thì làm sao có thể xử lý vấn đề nợ xấu trong khuôn khổ tái cơ cấu?”, “Nếu Ngân hàng Nhà nước không mua các ngân hàng thua lỗ, đã phá sản trên thực tế, với năng lực trả nợ “âm” với mức giá “không” đồng thì giải pháp nào là thích hợp để “giữ” cho khâu yếu” không kéo cả hệ thống rơi vào dây chuyền sụp đổ?”…

Cuối cùng, ông Thiên cho biết, tái cơ cấu ngân hàng, ngoài nhiệm vụ vượt thoát chính bản thân còn có nhiệm vụ đáp ứng yêu cầu hội nhập, phải tạo ra được thế và lực, đón nhận cơ hội lẫn vượt qua thách thức.

[:-/] Tại sao mua ngân hàng với giá 0 đồng? (BizLive) – Sau gần 4 năm thực hiện tái cơ cấu, hệ thống các tổ chức tín dụng có diện mạo như thế nào? Những vấn đề tồn tại, yếu kém của hệ thống các tổ chức tín dụng như quản trị yếu kém, sở hữu chéo, nợ xấu, xử lý những ngân hàng yếu kém… đã được giải quyết ra sao?

Đây là những vấn đề mà dư luận trong nước và quốc tế luôn theo sát và quan tâm, đặc biệt thời điểm Đề án 254 sắp kết thúc và ngành ngân hàng đã chuẩn bị gì khi Việt Nam chính thức tham gia sân chơi Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) trong thời gian tới.

Phát biểu mở đầu hội thảo, TS. Trần Đình Thiên cho biết “Tái cơ cấu hệ thống Ngân hàng là một nhiệm vụ chiến lược lớn được triển khai quyết liệt trên thực tiễn, đồng thời là một chủ đề thảo luận nóng bỏng trên các Diễn đàn và các phương tiện truyền thông đại chúng”.
Ông Thiên cho rằng chúng ta vẫn phải nhìn lại quá trình tái cơ cấu và quả thực có điểm căn bản là sau 4 năm mới thấy tái cơ cấu khó khăn như nào.

Nhóm tư vấn Thủ tướng từng báo cáo sau 3 năm tái cơ cấu như này xem lại cách: có 2 khả năng đặt ra là khó quá, làm toát mồ hôi nhưng chưa xoay chuyển, phải xem nhận thức khó như nào để làm nếu không vô ích.

Thứ hai, do nhận thức đầy đủ không khó lắm phải xem lại việc làm đã đáng làm hay không hay dễ làm khó bỏ.

Khả năng thứ 3 vừa nhận thức kém vừa làm kém, xưa nay chủ yếu hành động hành động kém.

“Khi đặt vấn đề như vậy cách nhìn nhận về tái cơ cấu cần đánh giá lại tổng thể, toàn diện, tôi là người nghi ngờ tất cả. Ngay vấn đề tái cơ cấu là gì, chức năng như nào, tôi cho rằng chưa chắc đã thấu đáo, áng áng còn cụ thể tận cùng nguyên nhân căn gốc chưa đầy đủ. Hoặc câu hỏi tái cơ cấu một mình ngân hàng nhà nước làm được không?”

“Có lần tôi nói với thống đốc Bình rằng tái cơ cấu là tốt lên rồi nhưng nguy cơ cực lớn do hệ thống doanh nghiệp yếu làm nền tảng gắn với ngân hàng không thể vận hành tốt được” – ông Thiên thẳng thắn.

4 nhóm vấn đề ngân hàng phải xử lý

Theo PGS.TS. Trần Đình Thiên, có 4 nhóm vấn đề ngân hàng phải xử lý:

Thứ nhất, bản thân ngân hàng có vấn đề. Việt Nam có “hội chứng” từ mía đường, bia, xi măng, đại học, ngân hàng cũng có nguy cơ hội chứng là thành lập thương mại cổ phần và từ ngân hàng nông thôn phát triển thành ngân hàng đô thị, phát sinh nhiều vấn đề, ẩn sau đó là nền móng của sở hữu chéo

Thứ hai, nền kinh tế áp dụng quá lâu mô hình tăng trưởng trong đó mô hình tăng trưởng dựa vào vốn tín dụng dễ dàng. Được tuyên truyền là cơ hội của nền kinh tế, về mặt nguyên lý là “ngon” nhưng càng “ngon” càng chứa đựng nhiều rủi ro.

Thứ ba, ngân hàng phải gánh vác nhiệm vụ, nhiều việc không phải của mình. Từ hệ thống ngân hàng chỉ phục vụ nhà nước sang nhân dân nhưng vừa qua Ngân hàng Nhà nước lại chuyển sang phục vụ nhà nước. Điều này đang đặt ra câu chuyện nhiều vấn đề phải bàn. Khi ngân hàng làm nhiều việc không phải của mình không làm giỏi được thậm chí sai, cái sai nghiêm trọng là chức năng. Hiện tái cơ cấu ngân hàng cần xem lại.

Thứ tư, khi nền kinh tế rơi vào khẩn cấp thường sử dụng nhiều biện pháp hành chính. Sau khi vào WTO lạ lùng là đáng nhẽ thị trường hoá nhiều hơn. Chính những biện pháp hành chính mang tính chữa cháy càng làm bất ổn tăng thêm.

Cho nên 4 yếu tố đó, bàn về tái cơ cấu ngân hàng bắt nguồn từ hệ nguyên nhân nào phải xử lý từ nguyên nhân đó.

Hội thảo có những điểm phải nhìn nhận phải vượt quá quá khứ, nhiều việc tái cơ cấu ngân hàng không chỉ ngân hàng làm được mà cần sự hỗ trợ nhiều từ hành động tái cơ cấu khác.

Thông tin sơ bộ xử lý nợ xấu, quá trình kiến tạo, bao nhiêu ngân hàng xoá sổ nhưng còn nhiều vấn đề đặt ra, nổi lên có:
Một là nhìn nhận vấn đề nợ xấu, đây là một trong những vấn đề then chốt giải quyết như nào, hệ thống minh bạch làm sao để ngân hàng nói và phải tin ngay.

Thứ hai, gắn với tiềm năng gây ra ý kiến có tính xung đột cao chính là vấn đề mua ngân hàng với giá 0 đồng.

Ngân hàng còn đang phải đối mặt với hội nhập và chỉ cần theo WTO độ trễ trong hội nhập, ngân hàng, doanh nghiệp đương đầu hội nhập như thế nào…

[:-/] “Suốt ngày tổ chức kỷ niệm, lấy đâu tiền tăng lương” (BizLive) – “Tôi đọc báo thấy suốt ngày thấy đơn vị này, đơn vị kia tổ chức kỷ niệm. Kỷ niệm nhiều vậy rất tốn kém lấy tiền đâu mà tăng lương. Chừng nào dự toán ngân sách không có tiền tiếp khách, tổ chức kỷ niệm… thì sẽ có tiền để tăng lương”, đại biểu Quốc hội Trần Du Lịch phản ánh.

Tại phiên thảo luận kinh tế xã hội ngày 22/10, nhiều đại biểu Quốc hội bức xúc về việc năm 2016 sẽ không tăng lương được vì Chính phủ không cân đối được nguồn.

“Nói hay thế mà không có đồng nào tăng lương là thế nào?”


Đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Minh

“Tôi không biết phải giải thích với cử tri thế nào, trả lời với cử tri làm sao về việc không tăng lương? Năm ngoái đã nói rồi, năm nay nói lại như vậy, làm sao cử tri tin được ngân sách khó khăn? Thực tế, vấn đề quan tâm của đông đảo cử tri là đảm bảo lương cho người về hưu. Năm 2016 phải nâng mức lương để đảm bảo đời sống của họ vì các mặt hạng thiết yếu theo giá thị trường, lương không tăng thì họ sống bằng gì?”, đại biểu Minh băn khoăn.

Chủ tịch Quốc hội: “Đã thế trong vay nợ lại còn vay ngắn, chưa vay đã trả lấy gì mà cân đối! Đấy là chưa nói năm nay chúng ta chưa có đồng nào tăng lương. Nói hay thế mà một đồng lương cũng không có là như thế nào?”.

[:-/] Chính phủ “xin” 10.000 tỷ đồng tiền bán cổ phần để bù hụt thu ngân sách (BizLive) – Báo cáo thẩm tra của Ủy ban tài chính ngân sách Quốc hội cho biết Chính phủ đề nghị phương án dùng một phần tiền bán bớt cổ phần Nhà nước tại doanh nghiệp (khoảng 10.000 tỷ đồng) để góp phần xử lý hụt thu ngân sách.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s