Phát hoảng với kiểu đầu độc, chết giấc khi vào TPP

Posted: October 25, 2015 in Uncategorized

P.V (BizLive) – Việt Nam tham gia TPP với tư cách là một nước nông nghiệp chứ không phải là công nghiệp. Thế nhưng những sản phẩm nông nghiệp, đặc biệt là sản phẩm chăn nuôi đang bị “đầu độc” ngày càng phổ biến. Do vậy nguy cơ chưa kịp cạnh tranh hội nhập đã chết ngay trên sân nhà là rất gần.

� Xem thêm: Ngày chẵn cũng cấm, ngày lẻ cũng cấm… + Chuyện xây dựng nông thôn mới và một triệu tỉ đồng.


Ảnh minh họa

Hàng loạt vụ “đầu độc” thực phẩm như cho lươn ăn thuốc tránh thai, nuôi heo bằng chất tạo nạc… đang làm ngành chăn nuôi và ngành thực phẩm chết ngay trên sân nhà. Chính người tiêu dùng (NTD) trong nước đang có xu hướng sợ dùng thực phẩm trong nước và đang tìm hàng nhập khẩu để thay thế như thịt bò Úc, gà nhập khẩu…

Mất hết niềm tin

Thực phẩm bẩn chứa chất cấm độc hại vài năm trở lại đây đang là vấn đề gây nhiều bức xúc lẫn lo lắng trong dư luận. Thông tin thịt heo có chất tạo nạc tràn lan trên thị trường khiến NTD hoang mang bởi trong cơ cấu các loại thịt sử dụng trong bữa ăn người Việt thì thịt heo chiếm hơn 70%.

Đứng trước ma trận thực phẩm bẩn tràn lan, nhiều NTD hiện nay đang có xu hướng quay sang mua các thực phẩm hữu cơ, có chứng nhận an toàn dù giá có thể đắt hơn nhiều lần. Đặc biệt, NTD trong nước đang có thói quen mua hàng ngoại nhập vì họ tin rằng hàng đó được kiểm dịch chặt chẽ và các nước xuất khẩu này uy tín.

Chị Phương Thảo (quận 3, TP.HCM) cho biết từ khi chị mang bầu, đi mua thực phẩm là thấy lo sợ về chất lượng ảnh hưởng tới con cái mình sau này. Vì vậy, chị chuyển sang mua thực phẩm nhập khẩu từ các nước như Mỹ, Nhật, Canada, Úc, New Zealand… Đa phần chỉ mua củ, quả ngoại nhập, ăn bò Úc. Chỉ có rau xanh chị nói nhập khẩu không có nên phải mua ở các cửa hàng rau hữu cơ (không dùng thuốc bảo vệ thực vật, phân bón hóa học), giá cao gấp 3-8 lần rau thường.

Theo ông Minh, chủ một cửa hàng thực phẩm hữu cơ ở quận Phú Nhuận (TP.HCM), NTD ngày càng tìm đến cửa hàng ông nhiều hơn trước đây. Hàng nhập khẩu có chứng nhận hữu cơ được nhiều người lựa chọn. Khách hàng tìm hiểu thông tin rất kỹ về trang trại trồng rau quả hữu cơ của cửa hàng, đối tác chứng nhận, sản phẩm nhập khẩu. Họ quan tâm đến chất lượng, ăn ít, chấp nhận giá cao nhưng an toàn.

Ông Phạm Đức Bình, Phó Chủ tịch Hiệp hội Thức ăn chăn nuôi Việt Nam, cho biết xu hướng mua hàng ngoại nhập đang ngày càng nhiều. Cứ nhìn vào sản lượng nhập khẩu bò Úc tăng lên theo từng năm. Thịt gà Mỹ giá rẻ bất thường nhập về số lượng lớn cũng hoành hành thị trường khiến người nuôi gà trong nước lỗ nặng.

Thêm vào đó là thịt heo, bò, gà của Pháp, Ba Lan, Canada và một số nước châu Âu cũng đang xúc tiến việc xuất khẩu sang Việt Nam trong thời gian tới. Chứng tỏ các nhà xuất khẩu sản phẩm chăn nuôi đã nhìn thấy nhu cầu tiêu thụ lớn của thị trường Việt Nam.

“Không phải đợi đến khi Việt Nam tham gia các hiệp định thương mại tự do (FTA), TPP thì hàng ngoại giá rẻ mới có cơ hội tràn vào cạnh tranh, đè bẹp hàng trong nước. Vài năm trở lại đây, chính NTD đã dần quay lưng với thực phẩm trong nước. Thực phẩm bẩn làm NTD lo sợ, họ mua hàng nhập khẩu cho an toàn, thấy rau quả trong nước sợ chẳng khác gì sợ hàng Trung Quốc” – ông Bình chia sẻ.

Mất thị trường xuất khẩu

GS Võ Tòng Xuân, chuyên gia lĩnh vực nông nghiệp, cho biết những vụ “đầu độc” thực phẩm không chỉ ảnh hưởng tới NTD, làm loạn thị trường trong nước mà ảnh hưởng lớn đến các ngành hàng xuất khẩu.

GS Xuân cho rằng hàng xuất khẩu làm tốt chất lượng nhưng “con sâu làm rầu nồi canh”, những thông tin xấu trong nước sẽ lọt tới tai các nhà nhập khẩu, nhà quản lý và NTD ở các thị trường nhập khẩu hàng Việt Nam. Điều này ảnh hưởng rất lớn, như thông tin trà dùng nhiều thuốc bảo vệ thực vật, dư lượng cao, trái cây, cá nuôi dùng nhiều thuốc kháng sinh… sau khi trong nước phát hiện. Lập tức truyền thông nước ngoài đưa tin cơ quan quản lý kiểm chặt, dựng hàng rào kỹ thuật với tiêu chí khắt khe hơn khiến việc xuất khẩu khó khăn hơn.

Ông Trương Đình Hòe, Tổng thư ký Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam (VASEP), lo ngại thực phẩm bẩn không chỉ ảnh hưởng uy tín, chất lượng hàng xuất khẩu mà có thể dẫn đến mất thị trường xuất khẩu đối với nhiều ngành hàng.

Con tôm xuất khẩu sang Trung Quốc quá dễ dãi về chất lượng khiến thương lái, thậm chí doanh nghiệp (DN) tổ chức bơm tạp chất vào tôm để tăng trọng lượng kiếm lợi nhuận khổng lồ. Nguồn nguyên liệu cho xuất khẩu những thị trường khác bị thiếu trầm trọng vì người nuôi tập trung bán cho thương lái xuất sang Trung Quốc được giá hơn.

Theo ông Hòe, thiếu nguyên liệu, nguyên liệu kém chất lượng khiến DN không đáp ứng được những hợp đồng lớn, mất dần thị trường. Chưa kể những thị trường khó tính, họ kiểm chặt nếu có lô hàng nào vi phạm nhiều lần sẽ tạm ngưng nhập khẩu, thiệt hại cho cả ngành.

GS VÕ TÒNG XUÂN, chuyên gia nông nghiệp: “Xử” chất tạo nạc như… cấm đốt pháo

Trách người nuôi, người trồng, trách thương lái, tiểu thương vì lợi nhuận sẵn sàng “đầu độc” thực phẩm, “đầu độc” đồng loại nhưng cũng nên nói đến sự buông lỏng quản lý của các cơ quan nhà nước. Thuốc bảo vệ thực vật không rõ nguồn gốc, các chất cấm trong chăn nuôi mua bán dễ dàng, người dân thì thiếu hiểu biết, họ dùng vô tội vạ miễn tăng được năng suất, sản lượng và có lợi thì họ làm.

Tôi nghĩ như cấm đốt pháo ngày xưa, Bộ Công an chỉ đạo giám đốc công an các tỉnh, thành nếu phát hiện đốt pháo ở tỉnh nào sẽ chế tài giám đốc công an tỉnh đó. Khi đó giám đốc công an tỉnh lại chỉ đạo xuống công an huyện, công an huyện lại chỉ đạo công an xã nếu có tiếng pháo ở địa phương nào sẽ xử phạt. Chuyện xử phạt heo chứa chất tạo nạc cũng phải như vậy, cần có sự chỉ đạo quyết liệt với chế tài đối với các cơ quan chức năng từ cấp tỉnh, thành đến quận, huyện tới phường, xã và xuống từng ấp.

TS VÕ MAI, Phó Chủ tịch Hội Làm vườn Việt Nam: Hợp tác hóa để quản lý chất lượng

So với Thái Lan, nông nghiệp Việt Nam còn thua một quãng đường rất xa. Người Thái làm nông nghiệp theo tổ, nhóm, tư tưởng nông dân của họ làm diện tích lớn chứ không phải manh mún, nhỏ lẻ như nông dân Việt Nam. Hoạt động của HTX ở họ rất mạnh, được chính phủ hỗ trợ nhiều chính sách tốt về vốn, nghiên cứu giống, công nghệ… nên sản phẩm giá thành rẻ, đẹp, lại ngon.

Việc xử lý sau thu hoạch của họ cũng hơn hẳn Việt Nam. Sản xuất nông nghiệp, cụ thể là sản xuất rau quả ở Việt Nam phải thay đổi. Phải đẩy mạnh phát triển các hình thức liên kết sản xuất như HTX hay tổ hợp tác. Qua đó giảm giá thành sản xuất và nâng cao năng suất, chất lượng cho sản phẩm.

Hợp tác hóa mới có thể thuyết phục, đào tạo nông dân kiểm soát được thuốc bảo vệ thực vật, loại bỏ tình trạng thương lái ép nông dân dùng chất cấm. Khi đó mới giảm dần thực trạng thúc ép trái cây chín bằng hóa chất độc hại, trái cây chứa nhiều dư lượng thuốc trừ sâu…

Không phải Việt Nam không làm được rau quả chất lượng, ổn định đầu ra mà mới chỉ có 1-2 mô hình HTX làm hiệu quả, ổn định đầu ra xuất khẩu, xây dựng thương hiệu. Cái thiếu là nhân rộng mô hình liên kết HTX, để làm được cần có sự chỉ đạo đặt ra mục tiêu của cơ quan quản lý nhà nước như mỗi địa phương cần có vài mô hình liên kết HTX, có chính sách hỗ trợ, tìm kiếm DN liên kết, tìm đầu ra, từ đó nhân rộng phát triển.

Theo Báo Pháp Luật TPHCM

Ngày chẵn cũng cấm, ngày lẻ cũng cấm…

FB Ngoc Vu – Thật là kinh hoàng cho trí tuệ quan chức đất Việt thời cộng sản. Ngày chẵn cũng cấm, ngày lẻ cũng cấm … Thế thì viết con mẹ nó là cấm luôn đi … Tổ sư … Không hiểu chúng ăn cơm đàng mồm hay đằng đít nữa. Tại sao chúng ta mãi phải è cổ đóng thuế nuôi lũ vô học, vô văn hóa, bất tài nhưng tham lam, gian manh thì vô kể.

“Làm thấy mẹ luôn.
Không bia rượu.
Không bài bạc.
Không nghiện hút.
Không gái gú.
…………………
Gì cũng không hết.
Ba bốn năm nay chưa đủ tiền mua cái quần.
Vậy mà mả mẹ nó bảo mình đang nợ 1016 đô la”

(Toithichdoc)

Chuyện xây dựng nông thôn mới và một triệu tỉ đồng

VietTuSaiGon (Blog RFA) – Một triệu tỉ đồng, nếu chia cho 63 tỉnh thành để thực hiện nông thôn mới, vị chi mỗi tỉnh được 15,625 tỉ đồng, viết bằng chữ là mười lăm ngàn sáu trăm hai mươi lăm tỉ đồng. Trung bình, mỗi tỉnh có 15 huyện, như vậy, mỗi huyện được số tiền một ngàn không trăm bốn mươi mốt tỉ sáu trăm triệu đồng. Và mỗi huyện có khoản mười xã, như vậy, mỗi xã được một trăm tỉ không trăm bốn mươi mốt triệu đồng, số tiền này đã trừ đi những râu ria chấm mút sổ sách trong quá trình làm việc, kết toán. Và số tiền một triệu tỉ đồng là số tiền do đại diện chính phủ đề xuất để xây dựng nông thôn mới.

Trong số tiền 1 triệu tỉ đồng này, sẽ có sự phối hợp giữa chính phủ, các nhà đầu tư và địa phương, trong đó địa phương chịu chừng 13%, trung ương 12%, số còn lại huy động từ các nguồn khác như vay ODA, các doanh nghiệp đầu tư, tiền thuế, tiền bán vé số nhà nước… Với con số như chính phủ đề xuất, có lẽ, nông thôn Việt Nam chỉ trong phút chốc trở thành những khu trang trại đẹp như giấc mơ, cả Singapore cũng không thề sánh kịp.

Nhưng thực tế thì như thế nào? Hiện tại, mức nợ công trên đầu người dân Việt Nam đã lên gần mức 1000 USD. Đường sá thì miễn bàn, nơi đâu cũng thấy hư hỏng, tù đọng, ổ gà ổ voi và nhiều thứ khác…  Và năm nào các thành phố lớn cũng bị ngập lụt, những vùng thôn quê thì bị mưa lũ, xả đập thủy điện, con người càng ngày càng trở nên nhạy cảm với thiên nhiên, sự nhạy cảm này không nằm ở tính rung động về tri thức, tâm hồn mà lại là nhạy cảm chạy nạn.

Trong khi đó, về phía nhà nước, các quan chức đầu ngành hết nghĩ ra trò này lại nghĩ ra dự án khác, tốn  từ vài ngàn tỉ đến cả triệu tỉ đồng nhưng kết quả thì dân không được gì cả. Ví dụ như dự án nông thôn mới sắp tới. Khi được công nhân nông thôn mới, chính quyền địa phương sẽ được gì và người dân sẽ được gì?

Trước nhất, chính quyền cấp xã sẽ bỏ ra một số buổi để kêu gọi người dân tự nguyện dọn cỏ sạch sẽ ở các con đường đê, đường làng, dọn cỏ xong, được đãi một bữa nước ngọt hoặc bữa nhậu gọi là “hồi công”, không có đồng thù lao nào. Trong khi đó, ngân sách của xã thì bị cắt xén bởi tay Chủ tịch mặt trận tổ quốc, tay này sẽ lên dự án có khi là vài chục triệu đồng cho việc chuẩn bị đón nhận nông thôn mới.

Sau khi được công nhận nông thôn mới, phái chính quyền địa phương lại viện cớ “toàn dân và nhà nước cùng làm” để “vận động, kêu gọi” mà trên thực tế là bắt buộc, gài bẫy để người dân chấp nhận mất trắng một phần đất mặt tiền để mở rộng đường nông thôn. Xin nhấn mạnh chỗ này, trong dự toàn xây dựng nông thôn mới có cả tiền đền bù cho nhà cửa, đất đai của dân. Nhưng khoản này lại được thay bằng nước miếng “vận động, kêu gọi” của chính quyền địa phương và khoản tiền dư ra nhờ khỏi phải đền bù cũng không biết đi về đâu. Đó là chưa nói đến việc cắt xén, rút ruột các công trình nông thôn, làm ê a, cả năm trời chứa thấy gì và làm xong vài tháng lại hư…

Từ Bắc chí Nam, đi đâu cũng gặp kêu gọi và vận động xây dựng nông thôn mới, gặp cảnh người dân có khi phải mất cả trăm triệu đồng để tự đập bỏ phần mình đã xây dựng, sau đó lại xây dựng mới theo diện hẹp hơn vì bị đường lấn. Đường mở rộng, người dân luôn tưởng rằng đó là việc tốt của nhà nước và mình phải cùng chung tay đóng góp nhưng không hề biết rằng thực ra, đường rộng là mình bị cướp cạn khoản tiền đền bù và mình đang gánh thêm món nợ công trên vai. Vì đâu phải tiền tự dưng mà có, toàn tiền đi vay cả, chỉ có dân là mơ hồ, không biết.

Cũng trên nếp nghĩ này, người Việt Nam nói chung, có thể nói là đại đa số dân Việt Nam khi nói về đất nước, thường bảo với nhau là “Bây giờ sướng rồi, những năm 1980 không có gạo mà ăn, tìm miếng thịt heo đỏ con mắt. Bây giờ muốn gì có nấy, như vậy nhà nước này giỏi, đảng Cộng sản giỏi chứ. Đường sá thênh thang, xe cộ tấp nập…”. Cái cách nghĩ này đã thành nếp, không cần tư duy, không cần phân tích và thậm chí là không cần suy nghĩ, thấy sao nói vậy.

Nhưng cái thấy sao nói vậy là thấy từ bên ngoài chứ cũng không thấy được bản chất bên trong. Điều này cũng dễ thông cảm bởi nhà nước Cộng sản Việt Nam có bao giờ chia sẻ thông tin về tài chính với nhân dân đâu. Những gì thuộc về tiền bạc, ngân sách đều được họ biến thành “bí mật quốc gia”, nhân dân không được biết và không được phép biết. Cũng chính nhờ nhân dân không biết gì mà họ tha hồ nói láo, nhân danh cả dân tộc ngót nghét một trăm triệu con người để đi vay ODA, vay đủ hạng, bán trái phiếu, công trái… để mang tiền về bỏ túi gần sạch rồi thì vẽ chuyện xây dựng nông thôn mới, xây dựng khu phố mới. Kết quả là càng xây càng hỏng, càng làm mới thì càng mục ruỗng, bệ rạc.

Nếu nhân dân biết được rằng nhà nước Cộng sản không những không giỏi dang như mình tưởng mà còn lợi dụng mình để vay ra một đống nợ, sau đó xây dựng lốp nhốp để cho có và lại tiếp tục bóc lột trên lưng người dân bằng đủ các loại thuế thì miễn bàn. Hay nói cách khác, nếu nhân dân thấy được rằng lâu nay đất nước tưởng là phát triển, giàu có nhưng thực chất là tiền đi vay, đi xin, đi quì gối chịu nhục để ăn tiền mà cứ bu lu boa loa là “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn mình thì chắc chắn là dân phải khinh, phải coi cái đảng đang cầm quyền là một thứ đảng ăn bám, lừa bịp.

Chính vì sợ điều đó mà đảng Cộng sản đã cố tình bưng bít, giấu nhẹm những gì họ làm, giấu nhẹm những món nợ họ đã vay và nhân dân phải trả trong tương lai. Và càng vay bao nhiêu thì giới quan lại từ trung ương tới đại phương càng nhanh giàu bấy nhiêu, chỉ có nhân dân là khổ, nhân dân không được hưởng gì ngoài sự mất mát, chịu đựng bất công và kêu trời không thấu.

Trở lại chuyện xây dựng nông thôn mới, nói đúng hơn đây là một kịch bản mới nhằm một mặt mị dân, làm cho nhân dân nghĩ rằng nhà nước có trách nhiệm với dân. Mặt khác, họ lại tiếp tục tư túi, sống vương giả, xa hoa trên khoản tiền mồ hôi, xương máu và danh dự của nhân dân. Suy cho cùng, thứ mà họ làm được chính là đi vay nợ, thả sức tiêu xài, lấy một ít để mị dân, phần trả nợ thì đã có nhân dân lo, đời này không trả được thì đời sau, đời sau nữa sẽ trả.

[:-/] Bắt ‘Tư Xinh’ trong vụ bể hụi hơn 14 tỉ đồng (PL) – Theo khai báo ban đầu của người chơi hụi với bà Tư, tổng số tiền các dây hụi mà người phụ nữ này còn thiếu hơn 14 tỉ đồng.


Lực lượng chức năng túc trực để ngăn cản người chơi hụi xông vào nhà bà Tư đòi nợ.

Công an huyện Cai Lậy phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ liên quan yêu cầu những người tham gia chơi hụi với bà Tư khai báo, tập hợp những giấy tờ liên quan các dây hụi đã tham gia để cơ quan điều tra thống kê cụ thể số tiền bể hụi của bà Tư. Theo lời khai của những người chơi hụi, số tiền mà bà Tư còn thiếu nợ của các dây hụi lên đến hơn 14 tỉ đồng.

Ngày 23-10, sau khi nghe thông tin bà Tư vỡ hụi, muốn bán nhà để bỏ trốn, hơn 200 người tham gia chơi hụi với bà Tư đã tập trung trước cửa nhà để đòi nợ.

Theo các nạn nhân, do chỗ quen biết và tin tưởng nhau nên có khoảng 200 người các xã Bình Phú và Phú Nhuận (huyện Cai Lậy) tham gia nhiều dây hụi của bà Tư. Bà Tư làm chủ hụi tại địa phương đã 10 năm nay.

[:-/] Cự cãi sau va chạm, hai cô gái rút dao đâm chết nam thanh niên (PLO)- Sau vụ va chạm, hai cô gái đã rút dao đâm chết nam thanh niên, vụ việc xảy ra vào tối 24/10/2015 tại vòng xoay Dân Chủ, phường 7, quận 3, TP.HCM.


Anh Q. bị đâm chết ở vòng xoay Dân Chủ. Ảnh do bạn đọc cung cấp
(đoạn góc giao lộ Cách Mạng Tháng Tám – Võ Thị Sáu, phường 7, quận 3, TP.HCM)

Vào khoảng 19 giờ 30, anh Võ Thanh Q., 25 tuổi, chạy xe Attila màu đen từ trung tâm TP.HCM hướng về quận Tân Bình. Khi đến vòng xoay Dân Chủ (đoạn góc giao lộ Cách Mạng Tháng Tám – Võ Thị Sáu, phường 7, quận 3, TP.HCM) thì va quẹt với xe tay ga của hai cô gái chạy cùng chiều.

Sau khi va chạm, hai bên dắt xe vào lề đường để thương lượng nhưng đã xảy ra cự cãi, xô xát; bất ngờ một cô gái rút dao lao tới đâm vào người anh Q. khiến anh này gục xuống đường.

Nhiều người dân chứng kiến sự việc nhưng không kịp can ngăn. Hai cô gái đã lên xe bỏ chạy khỏi hiện trường gần như ngay lập tức. Anh Q. được đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong trên đường đi bệnh viện.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s