Những tử tù oan, luật pháp xã hội chủ nghĩa và lương tâm xã hội

Posted: October 27, 2015 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Thị Từ Huy (Blog RFA) – Bên cạnh « dân oan », « tử tù oan » đang xuất hiện như một hiện tượng đặc thù của chế độ chính trị Việt Nam đương đại. Có thể tìm thấy một cách dễ dàng trên mạng hồ sơ của những tử tù Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải, Lê Văn Mạnh đã được công khai với tất cả các dấu hiệu oan sai.

� Xem thêm: “Soi” lại vụ tử tù Lê Văn Mạnh + Nội dung lá thư của tử tù Lê Văn Mạnh + Mô tả ngắn gọn về vụ án của tử tù Lê Văn Mạnh + Nữ công nhân bị công an tra tấn vì nghi trộm điện thoại.


Kêu oan là hành vi gây rối trật tự xã hội ưu việt?

Cái giá phải trả cho những sai lầm cố tình của cơ quan tư pháp có thể là sinh mạng của những người dân vô tội.

Quyền sống là quyền tối cao của mỗi người. Hiến pháp Việt Nam cũng ghi nhận quyền này, như hiến pháp của mọi nước khác.

Điều trớ trêu ở Việt Nam là các cơ quan có nhiệm vụ phải bảo vệ quyền sống cho người dân rất có thể lại là cơ quan tước đoạt quyền tối cao ấy của người dân, không cần bằng cứ, hoặc trầm trọng hơn, nguỵ tạo bằng cớ để cướp sinh mạng của người dân. Những vụ án tử tù oan cho thấy như vậy.

Quá nhiều vấn đề được đặt ra xung quanh những vụ án oan sai của Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh… Ở đây tôi lưu ý một vài vấn đề, theo tôi là căn bản.

Nạn nhân, ngoài việc họ vô tội, là những người được chọn một cách tình cờ. Nghĩa là họ không có thù oán cá nhân với cơ quan an ninh và toà án, không có thù oán với các cá nhân làm việc ở cơ quan công an và toà án. Dĩ nhiên, họ cũng chẳng có thù oán gì với chế độ, họ không có hành vi phản ứng các chính sách của chính phủ. Họ hoàn toàn là những người dân bình thường, sống một cuộc đời bình thường, nghĩa là không có bất kỳ lý do nào để họ phải chịu cái án cao nhất : án tử hình. Không có lý do nào để bắt họ phải chết.

Thế mà công an rồi toà án các cấp (cho tới tận Toà án Tối cao) muốn buộc họ phải chết.

Vì sao phải tìm cách giết họ ?

Người nhà Hồ Duy Hải đưa ra một giả định rằng công an và toà án muốn Hồ Duy Hải phải chết thay cho con của một quan chức cao cấp. Nếu giả định này là đúng thì thì công an và toà án có ý định giết người vô tội để bảo vệ cho quan chức của chính quyền.

Tuy nhiên, một câu hỏi khác đặt ra là : công an và toà án, nếu phải làm theo lệnh trên, không dám đưa con cái của quan chức chính quyền ra xét xử và bắt đền tội, thì tại sao không chọn tuyên bố là không tìm ra thủ phạm, tại sao phải chọn giết bằng được một người vô tội để cứu một kẻ có tội ? Đây chính là điều gây ra chấn thương tinh thần trầm trọng cho toàn xã hội Việt Nam.

Bố của tử tù Nguyễn Văn Chưởng đưa ra một lý giải cho việc con ông bị kết tội oan : bệnh thành tích của ngành công an và toà án. Theo ông, lãnh đạo công an Hải Phòng muốn dùng sinh mạng của con ông để thăng quan tiến chức.

Hiện tượng các tử tù bị cố tình xử oan là hiện tượng rất trầm trọng, xét về phương diện nhân quyền và tính nhân văn của chế độ. Trầm trọng hơn rất nhiều so với các vụ án oan sai mà những người bất đồng chính kiến phải chịu. Bởi trong trường hợp những người bất đồng chính kiến, dù sao còn có thể tìm được một lý do, dù rằng lý do đó cũng phản ánh tình trạng dã man và tính phi nhân của thể chế. Lý do đó là những người bất đồng chính kiến dám thể hiện tư do tư tưởng và tự do ngôn luận, là thứ bị cấm trong một chính thể độc tài hay toàn trị. Nhưng trong những vụ tử tù oan đang được nói đến ở đây, ta không tìm thấy lý do. Điều đáng sợ là sinh mạng của con người hoàn toàn tuỳ thuộc vào sự tuỳ tiện của các cơ quan đại diện cho luật pháp, tuỳ thuộc vào sự độc ác và thú tính của công an và quan toà ; và tất cả mọi người đều có thể rơi vào tình trạng đó, không cần lý do. Do vậy, tính vô nhân đạo của chế độ bị đẩy đến cực điểm. Ngoài ra, những người làm nghiên cứu luật và nghiên cứu xã hội còn có thể phân tích những vụ án này để chỉ ra rất nhiều điểm khác mà tôi chưa có dịp đề cập đến ở đây.

Dưới đây là một vài nhận xét về  những điểm tích cực liên quan tới việc hoãn thi hành án cho một số tử tù oan, như Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng.

Mặc dù tính chất phi nhân, phản nhân đạo nằm trong bản chất của mô hình xã hội chủ nghĩa, một mô hình chính trị trên thực tế coi con người chỉ là công cụ sử dụng của bộ máy quyền lực, bất chấp các ngôn từ tuyên truyền hoa mỹ của nó, mặc dù hệ thống tư pháp Việt Nam phản ánh đầy đủ bản chất của mô hình này, tuy thế, trong hệ thống ấy vẫn còn những luật sư có lương tâm, và có suy nghĩ. Trước hết phải kể đến những luật sư đã có các hoạt động mạnh mẽ nhằm bảo vệ tính nhân bản của xã hội, bất chấp sự an toàn cá nhân bị đe doạ : Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Lê Quốc Quân… Và những luật sư hiện đang hành nghề, trong vị trí nghề nghiệp của mình, tìm cách bảo vệ nền công lý vốn lúc nào cũng có thể bị đe doạ trong cái gọi là hệ thống luật pháp xã hội chủ nghĩa. Cụ thể trong trường hợp này là những luật sư đã làm đơn kiến nghị cho các tử tù oan và cố gắng cứu họ.

Hơn lúc nào hết, hiện nay người dân Việt Nam cần có những luật sư có lương tâm và thấu hiểu tinh thần luật pháp.

Ngoài ra, việc hoãn thi hành án đối với một số tử tù oan còn cho thấy một điều : Phản ứng của người dân, sự lên tiếng của người dân chính là sự lên tiếng của lương tâm xã hội. Nó cho thấy ở Việt Nam tiếng nói của lương tâm xã hội chưa bị hệ thống chính trị tiêu diệt hoàn toàn. Trái lại, người dân Việt Nam, khi cần, đã biến trách nhiệm đối với đồng loại và ý thức lương tâm của mình thành một sức mạnh tập thể. Và chính tiếng nói của xã hội có tác dụng làm thức tỉnh những người làm việc trong bộ máy chính quyền, khiến cho họ nhận thấy rằng họ cũng có một lương tâm, rằng họ cũng còn khả năng phân biệt đúng sai, phải trái, rằng họ vẫn còn biết đâu là giới hạn phải dừng lại. Lời kể của bố tử tù Nguyễn Văn Chưởng ,  người cha có tuổi ấy lần nào kể cũng khóc, cho thấy bộ máy an ninh đã bị thú tính hoá đến mức nào (tra tấn ép cung : đốt bộ phận sinh dục, mùa đông bắt cởi truồng, dùng khóa số tám treo ngược người lên tường, đe dọa chặt chân người thân, đe dọa đạp bụng vợ đang mang thai cho sẩy thai…). Sự dung dưỡng của chính quyền là điều kiện khiến cho phần thú tính ở họ phát triển. Vì thế, chỉ còn có lương tâm xã hội mới có thể thức tỉnh được họ. Và trong những trường hợp cụ thể của các tử tù oan này, chính sự lên tiếng của lương tâm xã hội đã giúp chính quyền, và cụ thể là cơ quan thi hành án, không phạm phải sai lầm chết người, hay đúng hơn là sai lầm giết người.

Một chính quyền không thể tạo uy tín và sự chính danh của mình bằng việc giết những người vô tội. Trái lại, nếu một chính quyền giết người vô tội thì chính quyền đó cũng giết luôn cả lý do tồn tại của mình. Chính quyền chỉ có thể tạo uy tín bằng cách thực thi công lý và đảm bảo công lý cho toàn xã hội. Nghĩa là những kẻ phạm tội, dù ở cấp nào, cũng phải bị đem ra xử, và những người lương thiện phải được bảo vệ.

Trong trường hợp của các tử tù oan, dư luận xã hội, lương tâm xã hội đã giúp chính quyền tránh được sai lầm trước mắt. Để chúng ta thấy rằng sự lên tiếng của người dân quan trọng biết nhường nào trong một chính thể mà quyền lực không được kiểm soát bởi pháp luật, trong một chính thể không có tam quyền phân lập. Khi phát luật không thực hiện nhiệm vụ kiểm soát quyền lực, khi nó để quyền lực điều khiển, thì không phải chỉ những người bất đồng chính kiến phải chịu kết tội oan, mà mọi người dân đều có thể bị kết án oan, mọi người dân, không trừ một ai. Vì thế, bảo vệ đồng loại của mình, bảo vệ đồng bào mình cũng là bảo vệ chính mình. Khi luật pháp bị biến thành công cụ của quyền lực thì chỉ có lương tâm xã hội, tức là lương tâm của mỗi người, mới cứu được nó mà thôi.

Tuy nhiên, hoãn thi hành án không có nghĩa là công lý đã được thực hiện. Những người tử tù oan chưa bị giết ngày hôm nay, nhưng công lý có được thực thi với họ hay không ? Công lý có thể tồn tại trong xã hội chúng ta hay không ? Câu hỏi này còn đang bỏ ngỏ.

“Soi” lại vụ tử tù Lê Văn Mạnh

(24h.com.vn) Theo Người lao động – Chánh án TAND Tối cao Trương Hòa Bình đã chỉ đạo các cơ quan chức năng trực thuộc làm rõ việc tử tù Lê Văn Mạnh có bị oan hay không.

Chiều 26-10, Phó Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Sơn khẳng định vụ án Lê Văn Mạnh (Thanh Hóa) bị tuyên tử hình về tội “Giết người”, “Cướp tài sản” và “Hiếp dâm trẻ em” sẽ được xem xét đúng quy định pháp luật, không làm oan người vô tội và bỏ lọt tội phạm.

Chưa có thời điểm thi hành án

Trước thông tin cho rằng Lê Văn Mạnh (ngụ xã Yên Thịnh, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa) bị tử hình vào ngày 26-10, ông Nguyễn Sơn cho biết TAND tỉnh Thanh Hóa mới ra quyết định thành lập Hội đồng Thi hành án, chứ chưa có kế hoạch thi hành án tử hình đối với tử tù này.

Theo ông Đàm Cảnh Long, Phó trưởng Phòng Giám đốc kiểm tra (phụ trách thi hành án hình sự) – TAND tỉnh Thanh Hóa, Hội đồng Thi hành án chưa quyết định cụ thể vấn đề gì liên quan đến tử tù Lê Văn Mạnh. “Hạn chót đưa ra vào ngày 26-10 là để gia đình tử tù Lê Văn Mạnh làm đơn gửi Hội đồng Thi hành án về việc nhận tử thi. Sau khi gia đình có làm đơn nhận hay không nhận tử thi thì Hội đồng Thi hành án mới họp và đưa ra quyết định về ngày giờ thi hành án. Vì vậy, 26-10 không phải là ngày thi hành án tử hình đối với Lê Văn Mạnh như dư luận và một số báo đã thông tin” – ông Long khẳng định. Ông Long cho biết đến thời điểm này, TAND tỉnh Thanh Hóa chưa nhận được thông tin gì về việc hoãn thi hành án từ TAND Tối cao hay Chủ tịch nước đối với trường hợp của Lê Văn Mạnh. “TAND tỉnh Thanh Hóa mới chỉ nhận được đơn đề nghị hoãn thi hành án của gia đình Mạnh và 6 luật sư tham gia bào chữa cho bị cáo này” – ông Long nói.


Gia đình đang kêu oan cho Lê Văn Mạnh Ảnh: Tuấn Minh

Tự thú?

Theo ông Nguyễn Sơn, với thông tin Lê Văn Mạnh bị oan và gia đình có đơn kêu oan, TAND Tối cao sẽ xem xét theo quy định của pháp luật trên tinh thần không làm oan người vô tội và không bỏ lọt tội phạm. Hiện nay, Chánh án TAND Tối cao cũng đã chỉ đạo các bộ phận chuyên môn, nghiệp vụ khẩn trương xem xét lại vụ án theo quy định của pháp luật.

Theo cáo trạng, vào lúc 17 giờ ngày 21-3-2005, Hoàng Thị Loan (SN 1991; ngụ xã Yên Thịnh, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa) ra bờ sông Cầu Chày, thuộc xã Yên Thịnh đi vệ sinh. Đến tối, gia đình phát hiện Loan mất tích nên tổ chức tìm kiếm nhưng không thấy. Chiều 22-3-2005, thi thể Loan được phát hiện tại bờ sông Cầu Chày thuộc xã Xuân Minh, huyện Thọ Xuân. Sau đó, cơ quan giám định pháp y tỉnh Thanh Hóa kết luận nạn nhân chết do bị thắt cổ, có dấu hiệu ngạt nước, bị hiếp dâm.

Gần 1 tháng sau (ngày 20-4-2005), Lê Văn Mạnh bị bắt để điều tra về hành vi “Cướp tài sản”. Đến ngày 23-4-2005, từ trong trại giam, Mạnh gửi một bức thư cho cha, nhận mình là người đã hiếp, giết cháu Loan. Từ đó, cơ quan công an đã điều tra và kết luận Mạnh có hành vi “Giết người”, “Hiếp dâm” và “Cướp tài sản”.

Ngày 29-7-2005, TAND tỉnh Thanh Hóa xét xử sơ thẩm, kết án tử hình Lê Văn Mạnh với 3 tội danh trên. Ngày 27-10-2005, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội xét xử phúc thẩm và hủy bản án sơ thẩm. Tuy nhiên, trong phiên xét xử ngày 29-7-2008, Tòa sơ thẩm TAND tỉnh Thanh Hóa vẫn kết án tử hình đối với Lê Văn Mạnh. Đến ngày 25-11-2008, Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại Hà Nội xử y án tử hình.

Được biết, từ năm 2005 đến 2008, vụ án này đã trải qua tổng cộng 7 phiên tòa, gồm 3 lần xét xử sơ thẩm, 3 lần xét xử phúc thẩm và 1 lần giám đốc thẩm.

[:-/] Nội dung lá thư của tử tù Lê Văn Mạnh (Ba Sàm) theo FB Trịnh Bá Phương – Trích đơn kêu oan của tử tù Lê Văn Mạnh, nguyên văn từ lá thư và chiếc áo của tử tù Lê Văn Mạnh nhờ bạn tù gửi ra

jpgMặc dù chúng tôi đang phải mang trên mình nỗi oan quá lớn này và chúng tôi luôn tin tưởng rằng, không có nỗi oan nào là không được minh oan dưới sự công bằng của pháp luật cả. Vấn đề chỉ là thời gian bao lâu mà thôi, nhưng nhất định sẽ có ngày tôi được minh oan.

Dù tôi còn sống hay đã chết, tôi và gia đình tôi sẽ kêu nỗi oan này cho đến hơi thở cuối cùng, cho tới khi chúng tôi được minh oan mới thôi. Vì tôi bị chết oan thực sự và gia đình tôi biết rõ điều đó, đối với cuộc đời của tôi đến bây giờ đã chấm hết tất cả, bằng những bản án đầy bất công, mà trên cuộc đời này có còn nỗi oan trái nào, và sự bất công nào, và nỗi đau nào trên cuộc đời lớn hơn những gì tôi và gia đình tôi đang phải gánh chịu một cách đầy oan ức, oan sai và đầy bất công này không?

Gia đình tôi tan nát, vợ tôi chán đời bỏ đi để lại hai đứa con thơ dại của tôi bơ vơ không cha không mẹ. Phải sống nhờ hai bên gia đình nội ngoại, mỗi đứa một phương trời đã không có cha có mẹ như những chúng bạn cùng trang lứa, hai anh em chúng lại không được ở cùng nhau. Tuy rằng bản thân tôi đang phải sống trong môi trường biệt giam tù đầy và cùm kẹp suốt ngày đêm, nhưng đó cũng chỉ là nỗi đau buồn của thể xác, chứ làm sao bằng được nỗi xót thương của các con khi mà phận làm cha như tôi không thể đem lại cho các con tôi một mái nhà hạnh phúc, đầy tình yêu thương, không nuôi dạy các con thành người, không lo được cho chúng một cuộc sống ấm no bằng bạn, bằng bè cũng trang lứa.

Phận làm con như tôi không một ngày phụng dưỡng cha mẹ mà còn bắt tất cả mọi người mang theo tôi một nỗi oan quá lớn này. Tất cả cũng chỉ vì nỗi oan này, vì sự bất công của pháp luật đã đem tôi đến và bắt tôi phải gánh chịu, và vì cái gọi là thành tích phá án của cơ quan điều tra đã đẩy tôi, toàn bộ gia đình tôi, dòng họ tôi vào nỗi oan nhục này. (xem thêm theo link)

[:-/] Mô tả ngắn gọn về vụ án của tử tù Lê Văn Mạnh (Đoan Trang) – Trưa 26/10, trang FB của một tờ báo điện tử lớn đăng một status về vụ án Lê Văn Mạnh: “Với từng này tội ác mà còn kháng án để tránh tử hình thì cũng bó tay…”.

Ngoài admin của trang FB này, còn rất nhiều người khác, nhất là các bạn trẻ, không quan tâm gì đến vụ án có dấu hiệu oan sai, gây chấn động dư luận này. Các bạn có quyền không quan tâm. Tuy nhiên, khi đã không quan tâm – nghĩa là không tìm hiểu, không biết, không có thông tin – thì đừng nên phán xét như vậy, nhất là về một việc liên quan đến sinh mạng con người. Như thế là vô đạo đức.


CA thường phục bóp cổ, bẻ tay, đánh và bắt em trai
của tử tù Lê Văn Mạnh, sáng 25/10/2015. Ảnh: Lê Hoàng

Còn dưới đây là một vài dòng mô tả để bạn hình dung về vụ án:

Bạn có một người thân đột nhiên nhận lời mời của CA lên UBND xã/phường làm việc.

Trên đường đến UBND, thân nhân của bạn bị một xe công an chặn lại đưa về đồn.

Sau đó bạn được thông báo là thân nhân đã bị bắt vì phạm tội hiếp dâm và giết người.

Hơn nửa năm sau bạn mới được gặp thân nhân lần đầu, trong trại giam, trước mặt CA.

Một năm sau thân nhân của bạn bị đưa ra tòa, kết án tử hình về tội giết người, bất chấp việc họ một mực kêu oan và thậm chí còn khóc rằng họ bị tra tấn nên mới phải nhận tội.

Quá trình kêu gào đòi công lý cho thân nhân của bạn bắt đầu, bạn lê lết đi hết cơ quan này tới cơ quan kia, gặp hết người này đến người kia, theo kiểu “có bệnh thì vái tứ phương”.

Nhiều lần, bạn hy vọng rồi lại thất vọng, thất vọng rồi lại hy vọng, rồi lại thất vọng.

Cứ thế 10 năm trời.

Rồi một ngày bạn nhận thông báo từ tòa án về việc thi hành án tử hình với thân nhân của bạn. Tòa bảo bạn làm đơn xin nhận tử thi, nhớ “cam kết đảm bảo về an ninh, trật tự, vệ sinh môi trường, tự chịu chi phí…”.

Tòa cũng bảo bạn phải làm đơn xin tử thi trước ngày đó tháng đó, để hội đồng thi hành án còn “có kế hoạch giải quyết”. Tính ra bạn chỉ còn 9 ngày.

Bạn hộc tốc chạy về Hà Nội, gọi là “lên trung ương”.

Bạn đến Văn phòng Quốc hội, họ bảo bạn “đi ra Văn phòng tiếp dân ở Ngô Thì Nhậm mà hỏi”.

Bạn đến Văn phòng tiếp dân ở số 1 Ngô Thì Nhậm (quận Hà Đông, Hà Nội), họ bảo bạn “đi ra Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao mà hỏi”.

Bạn đến Viện Kiểm sát, họ kêu không biết.

Bạn chạy tới chỗ dân oan, cùng họ tổ chức biểu tình đòi tha mạng cho thân nhân của mình. Công an đánh bạn, bóp cổ, đấm đá, quẳng bạn lên xe mang về đồn, giữ đến tối mới thả.

Bạn đến nhà thờ cầu nguyện, an ninh chìm nổi dí máy quay vào tận mặt bạn.

Chẳng một cơ quan nhà nước, một cán bộ nhà nước nào hỏi bạn được một câu hay thậm chí là đồng ý tiếp bạn.

Đêm về, bạn thấy Tuổi Trẻ đưa tin, ông Chánh án tòa địa phương bảo đã xem xét dừng lại việc thi hành án.

Chưa kịp mừng tới nửa ngày thì trưa hôm sau, bạn thấy tờ báo mạng nọ đưa tin “chưa hoãn kế hoạch tử hình”. Rồi trang FB của tờ báo ấy bảo thân nhân của bạn “Với từng này tội ác mà còn kháng án để tránh tử hình thì cũng bó tay…”.

Đó là thân phận người dân nghèo, thấp cổ bé họng, trong xã hội Việt Nam ngày nay.

Nữ công nhân bị công an tra tấn vì nghi trộm điện thoại

(Nguoi-Viet) – Công an đồn Khu Công Nghiệp Trảng Bàng đã dùng tay chân, dùi cui đánh vào người nữ công nhân gây thương tích nhiều nơi phải nhập viện chỉ vì nghi chị này trộm điện thoại của đồng nghiệp.


Những vết sưng bầm trên chân chị Thu. (Hình: Pháp Luật Sài Gòn)

Trưa 25 tháng 10, trên giường bệnh tại Bệnh Viện Đa Khoa Xuyên Á, huyện Củ Chi, thành phố Sài Gòn, chị Lại Thị Thu (23 tuổi), công nhân Công Ty Kolltex kể lại việc bị ông Lý Hồng Văn, công an đồn Khu Công Nghiệp (KCN) Trảng Bàng, đánh đấm tra khảo.

Tờ Pháp Luật Sài Gòn dẫn lời kể của chị Thu cho biết, chị và nữ đồng nghiệp tên L. làm việc gần nhau ở khâu đóng gói tại công ty may mặc trên. Ngày 19 tháng 10, chị L. tự tay gởi vào thùng giấy để đồ cá nhân của chị Thu chiếc điện thoại trị giá khoảng 11 triệu đồng. Chị Thu cảnh báo bạn coi chừng mất điện thoại và sau đó kéo hàng đi làm. Từ sáng đến trưa, chiếc điện thoại vẫn còn, nhưng đến 15 giờ cùng ngày, chị L. nói bị mất điện thoại.

Hơn 14 giờ ngày 20 tháng 10, ông Văn mặc cảnh phục, cầm giấy xuống công ty yêu cầu chị Thu về đồn công an KCN cách đó hơn 500 mét để “lấy thông tin.” Tại đây chị Thu được đưa lên một phòng trên lầu.

Do chị Thu không thừa nhận lấy điện thoại nên ông Văn đã dùng nhục hình bằng cách đá vào đùi, vào bắp chuối chân phải rồi tiếp tục đá xuống bụng chị này, đồng thời yêu cầu chị Thu viết tường trình, còn mình thì đi xuống dưới.

“Khi trở lên, trên tay chú Văn cầm cây dùi cui. Chú Văn vẫn khẳng định tôi lấy, khi tôi không nhận thì chú dùng dùi cui đánh hai cái vào đầu tôi. Tôi la nhưng không ai nghe,” chị Thu kể.

Cũng theo lời chị Thu, lúc chị rời khỏi công ty là hơn 14 giờ, bị ông Văn vừa đánh vừa tra hỏi đến hơn 17 giờ mới được ra về. Về tới công ty, chị lập tức báo với người quản lý việc chị vừa bị công an đồn đánh, vị quản lý lập tức mời công an huyện Trảng Bàng xuống làm việc.

Tin cho hay, công an huyện đã cho một nữ cán bộ đưa chị Thu lên bệnh viện huyện Trảng Bàng thăm khám. Tại đây chị Thu được tiêm thuốc nhưng bệnh viện không bắt nhập viện. Sau khi về nhà, chị Thu thấy mệt, xỉu nên gia đình đưa xuống Sài Gòn ngay trong đêm.Khi phóng viên báo Pháp Luật Sài Gòn chuẩn bị ra về, vợ ông Văn và đại diện đồn công an KCN Trảng Bàng có đến bệnh viện thăm chị Thu và chỉ cho biết ngắn gọn là ông Văn đã bị đình chỉ công tác, đưa về công an huyện chờ xử lý.

Tối 25 tháng 10, trao đổi qua điện thoại với Pháp Luật Sài Gòn, ông Lý Hồng Sinh, phó giám đốc công an tỉnh Tây Ninh cho biết, “Sau khi nhận được phản ánh ông Văn, công an đồn KCN Trảng Bàng đánh chị Thu, ban giám đốc đã tạm đình chỉ công tác một tháng đối với ông Văn. Công an tỉnh xác định ông Văn đánh chị Thu đã rõ, tuy nhiên muốn xử lý kỷ luật thì phải có thời gian”, ông Sinh nói. (Tr.N)

[:-/] Công an đánh nữ công nhân vì nghi ngờ ăn trộm điện thoại (Danlambao) – Vì nghi ngờ chị Lại Thị Thu (23 tuổi), là công nhân Công ty Kollex đã lấy cắp điện thoại của đồng nghiệp nên công an Lý Hồng Văn, đồn KCN Trảng Bàng, Tây Ninh đã dùng dùi cui để tra khảo nữ công này.


Những vết sưng bầm trên chân chị Lại Thị Thu

Theo lời chị Thu chia sẻ với báo Pháp Luật Online, đại diện Đồn công an KCN Trảng Bàng sau đó đã đến phòng trọ đưa một phong bì tiền nói là phụ giúp viện phí nhưng gia đình không nhận… Theo tìm hiểu của gia đình chị Thu, người bị mất điện thoại có quan hệ họ hàng với công an Lê Hồng Văn.

[:-/] Đánh nghi can để truy xét vụ trộm điện thoại (Zing News) – Trưa 25/10, trên giường bệnh tại Bệnh viện (BV) Đa khoa Xuyên Á, huyện Củ Chi, TP HCM, chị Lại Thị Thu (23 tuổi, công nhân Công ty Kolltex) kể lại việc bị ông Lý Hồng Văn, công an đồn Khu công nghiệp (KCN) Trảng Bàng, Tây Ninh, đánh đấm tra khảo.

Khi chúng tôi chuẩn bị ra về, vợ ông Văn và đại diện Đồn công an KCN Trảng Bàng đã đến BV thăm chị Thu. Vị đại diện Đồn công an KCN Trảng Bàng chỉ cho biết ngắn gọn là ông Văn đã bị đình chỉ công tác, đưa về công an huyện (không cho về nhà) chờ xử lý…

Theo lời chị Thu, lúc chị rời khỏi công ty là hơn 14h, bị ông Văn vừa đánh vừa tra hỏi đến hơn 17h mới được ra về. Về tới công ty, chị lập tức báo với người quản lý việc chị vừa bị công an đồn đánh, vị quản lý lập tức mời Công an huyện Trảng Bàng xuống làm việc.

Công đoàn công ty cũng xuống ghi nhận sự việc và chụp ảnh. Công an huyện đã cho một nữ cán bộ đưa chị Thu lên BV huyện Trảng Bàng thăm khám. Tại đây chị Thu được tiêm thuốc nhưng BV không bắt nhập viện. Sau khi về nhà, chị Thu thấy mệt, muốn xỉu nên gia đình đưa xuống BV Đa khoa Xuyên Á ngay trong đêm.

“Đại diện Công an huyện Trảng Bàng xuống thăm và cho gia đình hay đã xem lại camera ghi hình của công ty. Phía công an kết luận Thu hoàn toàn không liên quan đến việc mất chiếc điện thoại của Hoa. Nghe nói Hoa là cháu ông Văn” – anh Lê Kim Đành, chồng nạn nhân Thu nói.

Theo lời chị Thu, đại diện Đồn công an KCN Trảng Bàng sau đó đã đến phòng trọ đưa một phong bì tiền nói là phụ giúp viện phí nhưng gia đình không nhận.

“Chú Văn cũng đến phòng trọ năn nỉ, xin lỗi gia đình tôi nhưng tôi chỉ muốn được giải quyết đúng pháp luật. Tôi bị oan ức và muốn lấy lại danh dự” – chị Thu chia sẻ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s