Hơn cả ê chề…

Posted: November 8, 2015 in Uncategorized
Tags:

Hà Văn Thịnh (Dân Luận) – “Người ta” đã xát muối vào vết thương của người dân – chừng đó chữ vẫn là chưa đủ để bàn về nỗi đau, sự nhức nhối của hàng triệu người Việt Nam bị những hình ảnh, âm thanh từ cuộc đón tiếp Tập Cận Bình trong mấy ngày vừa qua ở Hà Nội và, mới nhất, từ tuyên bố trắng trợn, ngạo ngược với hàm ý thách thức vô sỉ của Tập ngay sáng ngày 7.11.2015 tại Singapore, được báo chí nước này đăng tải: “Các đảo ở biển Nam Trung Hoa (tức Biển Đông), từ thời cổ đại, là lãnh thổ của Trung Quốc” (Islands in South China Sea, since ancient times, are China’s territory – chúng tôi nhấn mạnh, HVT)!

� Xem thêm: « Đại cục » của ông Tập Cận Bình không lừa được người dân Việt + Thông điệp của Tập Cận Bình gởi đến quốc dân VN.


Hai giáo chủ cùng hoan hỉ vì đại cục lẫn tiểu cục! CSVN ấm lưng nhờ sự tiếp sức
viện trợ bù đắp của đảng đàn anh thay cho sự thâm hụt thu nhập từ biển Đông.

Làm sao lòng dân không xót xa khi người đứng đầu trong tập đoàn cầm quyền Bắc Kinh chẳng thèm đếm xỉa gì đến việc TQ trắng trợn cướp Hoàng Sa và một phần Trường Sa của VN rồi, được các đại biểu QH vỗ tay rầm rầm khi ông ta nói đó là chuyện “va chạm” tất nhiên của những láng giềng?

Người ta hay nói, im lặng là đồng ý; đằng này, những âm thanh chát chúa phát ra từ 1.000 bàn tay kia chẳng khác gì coi việc mất đảo, bị đe dọa mất nước là… chuyện nhỏ như cái va chạm vào nhau trên xe… bus!

Tại sao có thể coi là va chạm khi hàng triệu ngư dân bị tấn công, xua đuổi, bị cắt khỏi ngư trường mưu sinh của mình, phải đổ máu, mất mạng, khuynh gia bại sản?

Va chạm là cái gì khi xây đảo nhân tạo rộng đến 240 ha – làm cả thế giới phải hoảng sợ, Hoa Kỳ phải điều tàu chiến đến tuần tra nhằm bảo vệ sự nghiêm minh của luật pháp quốc tế?

Va chạm phải chăng là đồng nghĩa(!) với sự hi sinh của 64 chiến sĩ VNCH tại Hoàng Sa ngày 19.1.1974 và của 74 chiến sĩ QĐND VN ngày 14.3.1988 ở Gạc Ma, Trường Sa?

Thấy nhiều báo đăng ở trang nhất ca ngợi số tiền “viện trợ” 1 tỉ nhân dân tệ mà TQ “cho” VN trong 5 năm mà ai cũng thấy nhục nhã ê chề. Gần 160 triệu USD đó chỉ đủ 1/3 kinh phí mà thành phố Hải Phòng đang đề nghị để xây Trung tâm hành chính (10.000 tỉ đồng) hoặc xây 2 cái tượng đài, quảng trường ở Sơn La (tính cả đội vốn, đương nhiên phải đội).

Người dân không thể hiểu được sao người ta có thể dễ xun xoe đến thế trước cái đồng tiền rẻ mạt có giá ngang một vở hề?

Còn nhớ, cách đây hơn 10 năm, khi các tỉnh Nam Bộ bị bão (chuyện hiếm khi xảy ra), chính phủ TQ đã viện trợ 10.000 USD(!) Xin nhắc lại là mười ngàn USD – tương đương với cái vườn rau trong nhà cán bộ cao cấp (tôi đoan chắc là vẫn còn nhiều người nhớ sự kiện này?).

Tại sao không nghĩ rằng cách cho (mà người Pháp luôn nhấn mạnh là quan trọng hơn cả của cho) là một sự miệt thị công khai? Câu trả lời có ngay:Đoạn đường sắt dài 13km Cát Linh – Hà Đông đội vốn đến 250 triệu USD, có nghĩa là nhiều gấp rưỡi tổng số tiền viện trợ. Nếu VN không chấp nhận, các nhà thầu TQ cứ để cho thủ đô có 13km ngổn ngang vật liệu, sống dở chết dở hết năm này sang năm khác. Rồi, VN phải ngậm bồ hòn kêu ngọt và, Tập ngay lập tức cho VN vay số tiền đó để trả cho người… Trung Hoa!

Còn gì phũ phàng hơn và tàn nhẫn hơn?

Đó là kiểu cách nhà cái cho con bạc vay tiền để chơi tiếp, thua tiếp.

Tất cả tấn trò hài mà Tập diễn ở Hà Nội, được một nhà sử học lừng danh là ông DTQ cho rằng “đáng ghi nhận” (BBC, 6.11.2015, 19:58 ICT), càng làm cho người dân… hốt hoảng hơn. Chẳng lẽ ông Dương Trung Quốc cũng dễ bị lừa thế sao, hay là ông bị phải nói thế cho ý đồ nào đó?

Bởi vì, không thể không hốt hoảng khi chỉ vài chục giờ sau, Tập đã quay ngoắt 180 độ, nói những lời như đâm thẳng vào tim, xé nát cả từng khúc ruột của người dân VN như đã dẫn ở trên.

Qua cầu rút ván; qua truông trật lọ cho khái; miệng nam mô, bụng cả bồ dao găm; ngậm máu phun người…; cả cái kho thành ngữ ấy chỉ là bụi, là hề so với cái trò tung hứng, đảo điên của bá quyền TQ.

Không thể lí giải nổi cái lẽ vì sao “người ta” có thể chịu nổi khi cái sự lá mặt, lá trái; xỏ lá ba que nhãn tiền thế kia?
Trong lịch sử bang giao quốc tế, có khi nào xảy ra trường hợp lời nói chưa kịp thoảng cho gió bay đi đã biến tình hữu nghị thành trò đùa con trẻ như thế hay chưa?

Phải chăng Tập muốn ám chỉ rằng ông ta đã từng nói điều này ở Hà Nội, chỉ có điều người dân nỏ biết, không nghe?

Đến bao giờ “người ta” mới có thể tỉnh ra trước mối nguy – hiểm họa xâm lăng từ Trung Cộng đang làm cả loài người tiến bộ lo ngại?

Nếu không tỉnh thì vận mệnh đất nước còn hơn cả sự ê chề…

Huế, 7.11.2015

Tập Cận Bình lại khẳng định Biển Đông là của Trung Quốc

Thanh Phương (RFI) – Tại Singapore, Chủ tịch Tập Cận Bình lại khẳng định Biển Đông là lãnh thổ của Trung Quốc và bảo vệ vùng biển này là vấn đề chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc.


Ông Tập Cận Bình phát biểu tại Singapore ngày 07/11/2015. REUTERS/Edgar Su

Phát biểu tại trường Đại học Quốc gia Singapore hôm nay, 07/11/2015, ông Tập Cận Bình tuyên bố Biển Đông đã là lãnh thổ của Trung Quốc từ thời Cổ Đại. Lãnh đạo họ Tập còn khẳng định rằng một số đảo « Trung Quốc » đang bị các nước khác « xâm chiếm », nhưng ông nói thêm là Bắc Kinh sẽ tiếp tục tìm giải pháp cho các tranh chấp chủ quyền biển đảo thông qua thương lượng.

Chủ tịch Trung Quốc còn tuyên bố rằng Bắc Kinh hoan nghênh các quốc gia ngoài khu vực ( có thể là ám chỉ Hoa Kỳ ) « tham gia vào hòa bình và phát triển ở châu Á », nhưng không kêu gọi những nước này trực tiếp tham gia giải quyết tranh chấp chủ quyền Biển Đông.

Trong bài phát biểu nói trên, ông Tập Cận Bình cũng khẳng định rằng tự do hàng hải và hàng không « chưa bao giờ là một vấn đề và sẽ không bao giờ là một vấn đề nào cả », bởi vì theo ông, Trung Quốc là quốc gia muốn tàu bè được tự do lưu thông ở Biển Đông hơn bất cứ nước nào khác.

Hoa Kỳ đã nhiều lần lên án việc Bắc Kinh bồi đắp và quân sự hóa các đảo ở Trường Sa, xem những hành động này là một mối đe dọa đến tự do hàng hàng hải và hàng không ở một vùng biển có tính chất thiết yếu đối với giao thương quốc tế.

« Đại cục » của ông Tập Cận Bình không lừa được người dân Việt

Thụy My (RFI) – Chuyến thăm Việt Nam của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong hai ngày 5 và 6 tháng 11/2015 đã gây nhiều bão tố cả trên mạng xã hội lẫn ngoài đường phố. Đã có các kiến nghị phản đối của một số tổ chức xã hội dân sự, nhiều cuộc biểu tình đã nổ ra ở Hà Nội và Saigon.


Ông Tập Cận Bình phát biểu hơn 20 phút trước Quốc hội Việt Nam
ngày 06/11/2015. REUTERS/Hoang Dinh Nam/Pool

Trừ cuộc biểu tình tập hợp được khoảng 200 người ở Saigon và một cuộc khác nhỏ hơn ở Hà Nội hôm 04/11/2015, đúng ngày ông Tập Cận Bình đến nhiều người đấu tranh đã bị trấn áp. Trước đó, Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đã có thư khẩn gởi các đại biểu Quốc hội đề nghị phải có thái độ đúng mực đối với nhân vật trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đã ngang nhiên khẳng định « Biển Đông là của Trung Quốc từ thời cổ đại ».

RFI đã phỏng vấn Phó giáo sư Hoàng Dũng, thành viên Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng về sự kiện trên.

RFI : Kính chào Phó giáo sư Hoàng Dũng. Thưa ông, sau hai ngày thăm Việt Nam bây giờ Chủ tịch Trung Quốc đã ra đi, ông có thể cho biết những gì còn đọng lại trong ông về sự kiện này ?

PGS Hoàng Dũng : Đọng lại trong tôi là hình ảnh ông Trần Văn Bang, máu đổ như thế… Trên Facebook ông này viết rằng để làm « thảm đỏ » đón tiếp ông Tập. Câu ấy thật là cay đắng. Có bao giờ lãnh tụ của một đất nước láng giềng đến, mà người dân Việt Nam lại tỏ thái độ như vậy. Và việc đàn áp như thế chứng tỏ sự xa cách giữa giới cầm quyền và người dân trong việc ứng xử với Trung Quốc.

RFI : Nhưng việc tiếp đón các nguyên thủ nước ngoài là vấn đề ngoại giao, và trong những chuyến công du Mỹ và Anh trước đây, ông Tập Cận Bình đều cho nước chủ nhà biết là không muốn thấy những cuộc biểu tình chống đối ông ta ?

Chuyện ngoại giao là chuyện của Nhà nước, chứ còn việc người dân thể hiện thái độ là chuyện của người dân. Các lãnh tụ Việt Nam qua Mỹ thì Tổng thống Mỹ đón tiếp, mà một số người dân Mỹ biểu tình thì không lẽ đàn áp ? Chính việc đàn áp chứng tỏ là mất dân chủ, chứ tôi không nói việc Nhà nước đón tiếp. Vấn đề không phải là đón tiếp mà là đón như thế nào, làm sao đón tiếp trong tư thế một đất nước tự chủ, độc lập, và đừng gây sốc cho người dân Việt.

Một lãnh tụ của một đất nước mà dám nói trước Liên Hiệp Quốc rằng Biển Đông thuộc chủ quyền của Trung Quốc từ thời cổ đại, và ít lâu sau lại đến Việt Nam, yêu cầu được phát biểu trước Quốc hội ; mà chúng ta nói những lời hữu hảo, không hề có một câu gì chứng tỏ mình có lập trường riêng, thì làm sao người dân thông cảm được. Tóm lại tôi muốn nói là cách đón tiếp, thái độ ứng xử của chủ nhà chứ không phải bản thân sự việc.

RFI : Thưa ông có phải vì vậy mà Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đã có thư gởi các đại biểu Quốc hội về cách tiếp đón ông Tận Cận Bình ?

Thư ấy đã được công khai trên các trang mạng, và cũng đã được gởi khẩn cấp đến Quốc hội, nói rõ vì sao phải như vậy và đề nghị về thái độ ứng xử. Tinh thần là như thế này : làm thế nào các đại biểu Quốc hội, mà trước hết là đại biểu Thành phố Hồ Chí Minh, phải tỏ rõ thái độ xứng đáng với cha ông trong Hội trường mang tên Diên Hồng.

Chúng ta nhớ rằng Diên Hồng là một hội nghị dân chủ đầu tiên trong lịch sử Việt Nam. Vua Trần mời các bô lão đến để bàn việc « Hòa » hay « Chiến ». Đại Việt sử ký toàn thư ghi rằng muôn người như một đều bật lên tiếng nói đòi « Chiến ! ». Giặc xâm lược đã vào tận Thăng Long, thì đánh là phải.

Còn bây giờ chúng ta gắng hết sức để giữ hòa bình, nhưng chúng ta không sợ, một khi cần thiết phải giữ gìn sự toàn vẹn lãnh thổ.

Trong thư của Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng gửi cho các đại biểu Thành phố Hồ Chí Minh, cũng nói rõ là cần phải có thái độ lịch thiệp ; với bề dày truyền thống, phải tôn trọng người đại diện của nhân dân Trung Quốc láng giềng. Nhưng một lãnh tụ mà tuyên bố những câu láo xược như vậy, thì chúng ta cần phải có thái độ !

Nếu (ông Tập) đến đọc diễn văn, tốt nhất là không đến dự. Mà nếu buộc phải đến dự thì không nên vỗ tay. Sở dĩ tôi nói như vậy bởi vì hình như ông (Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội – TM) Nguyễn Hạnh Phúc có đề nghị là phải vỗ tay. Đến cả vỗ tay cũng được « chỉ đạo » nữa thì thôi, hết chuyện nói !

Có lẽ chỉ có Quốc hội Việt Nam mới có thể chỉ đạo được chuyện ấy. Chứ tôi thấy ở các nước dân chủ, không có một Nhà nước nào dám chỉ đạo Quốc hội cả. Ngay cả lãnh tụ của Quốc hội cũng không thể chỉ đạo được từng nghị sĩ.

RFI : Nhưng có lẽ cũng không thể kỳ vọng nhiều vào một Quốc hội mà đa số đại biểu là quan chức ?

Tất nhiên ! Chúng ta không có Quốc hội nào khác, thành ra đành phải vậy. Khi đi bầu Quốc hội, người dân Việt Nam đều biết rằng không thể kỳ vọng vào họ, chứ có phải đợi đến lúc này mới thấy đâu. Chúng ta biết Quốc hội Việt Nam với cách thức bầu bán như thế này, trong một đất nước toàn trị, thì làm gì có người đại biểu thực sự cho người dân.

RFI : Sau bài phát biểu của ông Tập Cận Bình trước Quốc hội Việt Nam, ông có nhận xét như thế nào ?

Tôi thấy ông cũng đủ khôn ngoan để không động đến Biển Đông. Không động đến vấn đề toàn vẹn lãnh thổ, không nói đến « lợi ích cốt lõi », tức những việc nhạy cảm nhất mà ông đã ngang ngược nói ở Liên Hiệp Quốc.

Tôi nghĩ rằng nếu ông nói như vậy, thì chắc là các đại biểu Quốc hội – dù như tôi đã nói là không thể trông mong gì nhiều lắm – nhưng chắc chắn sẽ có nhiều người phản ứng. Bởi vì họ đều là con dân Việt Nam cả. Thành ra ông (Tập) làm như thế là khôn ngoan.

Tuy nhiên những lời ông nói như « hợp tác » rồi « bốn tốt », « mười sáu chữ vàng »…tất cả những cái đó đối với người Việt nó quen thuộc, nhàm chán. Mà càng nhắc thì người ta càng thấy sự mâu thuẫn giữa lời nói và việc làm.

Ông nói phải nhìn vào « đại cục », « đại cục » mới là quan trọng chứ không phải « tiểu cục ». Tôi xin nói là đối với người Việt Nam, cái « tiểu cục » đó chính là « đại cục » đấy ! Còn « đại cục » ông nói tôi không rõ là cái gì, mơ hồ lắm.

Ví dụ, « đại cục » có phải là chủ nghĩa xã hội không ? Thì ngay cả nước ông cũng đã có chủ nghĩa xã hội đâu ! Mà ở Việt Nam thì ông « đảng trưởng » Nguyễn Phú Trọng bảo rằng tới cuối thế kỷ này chưa chắc đã có được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện. Nói chung là cả hai nước đều không có cái chủ nghĩa xã hội ấy, thì làm gì có « đại cục » ! Còn không lẽ sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam chỉ là « tiểu cục » ?

Cho nên những lời sáo rỗng không thể nào lừa bịp được người dân Việt. Tôi thấy các đại biểu Quốc hội có nén lại, họ căng thẳng mà nghe ông, chứ còn trong lòng họ, nếu có thể nói thật chắc họ cũng không bằng lòng. Chắc cũng có người cảm thấy phẫn nộ, cảm thấy rằng việc Tập Cận Bình qua Việt Nam không thêm được một chút ánh sáng nào cho việc giải quyết vấn đề Biển Đông, giải quyết những chuyện khúc mắc lớn nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Mà như vậy, tôi không biết ở một số nào đó do quyền lợi của riêng họ thì như thế nào, nhưng xét về quyền lợi của cả đất nước thì không có gì thay đổi cả.

RFI : Chủ tịch Trung Quốc đến thăm vào thời điểm sắp Đại hội Đảng Việt Nam. Dư luận cho rằng còn có một mục đích là gây sức ép lên vấn đề nhân sự trong giới lãnh đạo Việt Nam, ông nghĩ thế nào ?

Tôi nghĩ rằng không loại trừ khả năng đó. Trong phát biểu của giáo sư Tương Lai hôm mùng 4 trước tượng đài Trần Hưng Đạo ở Saigon, thì giáo sư nói thẳng cái ý đó. Trong một xã hội như Việt Nam, mọi thông tin đều bí mật, chỉ trong một nhóm người nào đó mới biết được, dân chỉ có cách ngồi đoán với nhau. Nhưng tâm lý người Việt Nam sau bao nhiêu năm, thì họ tin là như vậy.

Có phải như thế hay không ? Đó là nhiệm vụ của Nhà nước chứ không phải người dân. Dân người ta cho rằng Tập qua đây là để tác động đến việc bầu cử trong Đại hội Đảng. Trước sự nghi ngờ như vậy – và nghi ngờ ấy không phải là không chính đáng – thì đảng phải có cách, có biện pháp nào để làm cho dân tin là không phải như thế. Đó là trách nhiệm của Nhà nước, đừng bắt người dân phải tin một cách mù quáng.

Một anh bạn email bảo rằng đối với những thành phần bán nước, chỉ nhổ một bãi nước bọt là đủ. Tôi có bình luận, mỗi người một bãi nước bọt thôi, thì kẻ bán nước cũng đủ chết chìm rồi.

RFI : Nhưng những hoạt động phản đối chính sách Trung Quốc ở Biển Đông nói chung và các cuộc biểu tình vừa rồi ở cả hai miền, số người tham gia còn ít, chưa kể chuyện bị trấn áp…

Những hoạt động phản đối trong đó có biểu tình, tôi tin là người dân Việt Nam đều đồng tình. Nhưng số người tham gia ít, không có nghĩa là người ta ơ thờ với những chuyện liên quan đến vận mệnh của đất nước đâu. Mà chỉ cho thấy một điều là đất nước Việt Nam của chúng ta ngột ngạt đến như thế nào, bộ máy quyền lực tác động đến từng người dân mạnh mẽ ra sao.

Số lượng nếu nhiều hơn thì càng vui, nhưng ít như thế không phải không vui. Chúng ta nhớ rằng trước khi Bức tường Berlin sập, số người đi biểu tình có bao nhiêu đâu, và Đức có thể nói là vững vàng nhất ở Đông Âu. Những người cầm quyền cứ nghĩ rằng họ dựa vào sức mạnh bạo lực, mà không nghĩ đến vấn đề căn bản hơn : làm sao có cùng suy nghĩ với người dân. Thì một con đê bị tổ mối ăn có thể sụp khi nào không biết.

RFI : Phải chăng bên cạnh đó còn có một yếu tố là tuyên truyền về biển đảo chủ quyền của Việt Nam trên truyền thông nhà nước và trong các trường học quá ít, nên không gợi lên được ý thức và lòng yêu nước nơi người dân ?

Tôi nghĩ điều đó là trước đây, chứ còn bây giờ, sau khi cái giàn khoan dầu của Trung Quốc tiến vào Việt Nam, thì báo chí đã thay đổi lắm rồi. Trước đây chỉ dám nói là « tàu lạ », bây giờ nói thẳng là tàu Trung Quốc, và người Việt Nam không phải là thiếu thông tin. Nhưng tôi nghĩ máu trên mặt anh Trần Văn Bang là một lời giải thích.

Người ta biểu tỏ lòng yêu nước của mình, thì lực lượng an ninh không ngần ngại dùng những người mặc thường phục đánh người ta như vậy. Tôi thấy anh máu chảy trên mặt mà vẫn vung tay nói « Tôi đuổi Tập Cận Bình nên bị đánh », thì bất cứ ai cũng cảm thấy thương xót cả. Và như thế chế độ còn tồn tại đến khi nào.

Vụ ông Tập Cận Bình qua thăm Việt Nam khiến cho tôi nghĩ lại lời của ông Phùng Quang Thanh – Bộ trưởng Quốc phòng, ủy viên Bộ Chính trị – khi nói rằng « Chúng ta tuyên truyền thế nào mà từ già đến trẻ ai cũng ghét Trung Quốc, điều đó rất có hại ». Câu đó tôi thấy thú vị ở chỗ là cả một bộ máy tuyên truyền cho « bốn tốt, mười sáu chữ vàng » mà cuối cùng ông Bộ trưởng Quốc phòng phải thừa nhận như vậy, chứng tỏ là đã thất bại như thế nào !

RFI : Chúng tôi rất cảm ơn Phó giáo sư Hoàng Dũng, trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ.

Thông điệp của Tập Cận Bình gởi đến quốc dân VN

FB Trương Nhân Tuấn – Thông điệp của Tập Cận Bình gởi đến quốc dân VN, qua bài diễn văn tại quốc hội, ý nghĩa không đơn thuần như các bài bình luận đã thấy trên báo chí VN. Nhà nước CSVN quyết định không dịch bản văn này là có chủ ý. Nhưng đây là thông điệp của họ Tập gởi đến toàn dân VN, nhà nước không thể không có bản dịch chính thức.

Một số “đại biểu” QH tỏ ý tiếc việc họ Tập không có nói đến Biển Đông. Điều này không đúng. Tập Cận Bình có nhắc, có điều ông ta nói khéo quá các đại biểu không hiểu.

Một vài ẩn ý khác của họ Tập đã được facebookers VN giải mã, như ý nghĩa các câu thơ của Vương Bột. Các câu thơ đó, ý nghĩa trọn vẹn là kêu gọi (lãnh đạo VN) “lãng tử hồi đầu”.

Điều quan trọng hơn cả là họ Tập xem VNDCCH là một quốc gia duy nhứt đại diện cho VN từ 1954 đến nay.

Vừa rời VN đến Singapour thì Tập Cận Bình lại tuyên bố HS và TS là lãnh thổ của TQ từ thời cổ đại. Họ Tập, cũng như các viên chức cao cấp TQ, bất kỳ ở đâu, hễ gặp dịp là họ tuyên truyền việc này. Còn VN, ngoài ông Trương Tấn Sang có một thái độ ra mặt yêu cầu TQ giải quyết tranh chấp bằng luật pháp quốc tế, còn lại là ngậm miệng (ăn tiền). Tập Cận Bình đọc diễn văn ở QH là cơ hội tốt nhứt để đặt vấn đề thì không thấy ai nắm cơ hội.

Họ Tập chính thức mời NT Dũng sang thăm Bắc Kinh, điều này là gì nếu không phải là thiên triều ra mặt chống lung, chỉ thị cho nhân dân VN người “lãnh đạo chính thống” trong tương lai ?

Nay mai sẽ có bài viết về các vấn đề này.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s