Đại cục – Tiểu cục là những cục gì mà sao Quốc hội hả hê?

Posted: November 9, 2015 in Uncategorized
Tags: ,

Sông Hồng (ĐCV) – Lòng yêu nước và niềm kiêu hãnh của người Việt bị tổn thương. Phần vì căm thù bọn bành trướng đại Hán, phần vì khinh bỉ sự nhu nhược của tập đoàn lãnh đạo Hà Nội.

� Xem thêm: Nhiệm vụ chính quyền là bảo vệ lãnh thổ quốc gia và tính mạng dân chúng + Thông điệp của Tập Cận Bình qua chuyến viếng thăm Việt Nam.

Đón Tập, Đảng mất cả vốn lẫn lời

Tháng 5/2014 Trung Quốc đặt giàn khoan HD 981 trong thềm lục địa của Việt Nam. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đôn đáo đòi gặp trực tiếp tập đoàn lãnh đạo Bắc Kinh. Nghe nói ông Trọng đã ngỏ lời đến 6 lần (nguồn tin không chính thức cho biết đến 20 lần), nhưng phía Trung Quốc vẫn từ chối. Rõ ràng Trung Quốc đã quay lưng lại trước những thỉnh cầu của Việt Nam. Tháng 6/2016 Dương Kiết Trì, Quốc vụ viên đặc trách ngoại giao qua khuyên Đảng Cộng sản Việt Nam: “Đứa con hư nên trở về nhà.”

Lòng yêu nước và niềm kiêu hãnh của người Việt bị tổn thương. Phần vì căm thù bọn bành trướng đại Hán, phần vì khinh bỉ sự nhu nhược của tập đoàn lãnh đạo Hà Nội. Như một giọt nước tràn ly, biểu tình mang nặng màu sắc hận thù bạo loạn cuồn cuộn nổi lên từ miền đông Nam bộ lan ra bắc Trung bộ. Gió đã đổi chiều.

Hình như sau biến cố này, ông Trọng cùng với Đảng của ông bắt đầu mở mắt to hơn, hướng về phương Tây. Tháng 7/2015 ông Trọng đến thăm Mỹ được nghe lẩy Kiều “Trời còn để có hôm nay/Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời.” Tháng 9/2015 ông qua hội kiến với Nhật hoàng. Rồi Đảng phóng thích tù nhân lương tâm nổi tiếng Tạ Phong Tần. Đầu tháng 10/2015 Việt Nam ra nhập TPP.

Ngày 29/10/2015, Thường trực Tòa Trọng tài Quốc tế (CPA) có trụ sở tại La Haye (Hà Lan) cho biết có đủ thẩm quyền giải quyết vụ Philippines kiện yêu sách chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc tại Biển Đông. Cuối tháng 10/2015 tàu chiến USS Lassen mang tên lửa đạn đạo tiến vào vùng 12 hải lý nơi Trung Quốc đang xây đảo nhân tạo. Hàng không mẫu hạm Theodore Roosevelt được mệnh danh là “Cây Gậy Lớn” đang neo đậu không xa quần đảo Trường Sa. Nhật, Úc, Mỹ, Ấn với nhiều quốc gia khác đang siết chặt vòng vây ở vành đai tây Thái Bình dương.

Trung Quốc càng hung hăng thì càng bị cô lập và trở nên cô độc, cô đơn chưa từng có, không còn biết níu kéo ai làm bạn, làm đồng minh, chẳng lẽ bám Lào, Cambodia hay cháu Kim Jong Un, nên vội vàng bấu víu nịnh hót Việt Nam.

Một người Việt bình thường cũng dễ dàng nhận ra. Ai cần Ai hơn trong cuộc chơi này? Nhưng Đảng của ông Trọng như một thứ gái lụy tình, dại dột vội vàng giang rộng vòng tay đón tên Sở Khanh đã gây cho mình nhiều phen điêu đứng.

Tất cả những gì ông Trọng cùng với Đảng gầy dựng lại miền tin trong Dân về lòng quyết tâm và thành tâm bảo vệ lãnh thổ Việt Nam đã tiêu tán hết sau chuyến đón Tập lần này.

Chín mươi phần trăm diện tích Biển Đông là của Trung Quốc

Thử điểm sơ qua những trận đòn Trung Quốc giáng cho Việt Nam trong thời đương đại: Trung Quốc chiếm Hoàng Sa từ tay của Việt Nam Cộng Hòa 1974. Đến 1975, Trung Quốc kích động, xúi giục lòng hận thù dân tộc Việt – Cambodia, rồi viện trợ và cố vấn xuống tận cấp đại đội cho tập đoàn Khmer Đỏ Pol Pot đánh Việt Nam. Cuộc chiến vô cùng đẫm máu và kéo dài mãi đến cuối thập kỷ 80s. Đầu năm 1979, Trung Quốc đánh trên toàn tuyến biên giới phía Bắc để “dậy cho Việt Nam một bài học”. Cuộc chiến dai giẳng cho mãi tới đầu thập kỷ 90s. Tháng 3/1988 Trung Quốc bắn chết 64 bộ đội Việt Nam rồi chiếm đảo Gạc Ma, cùng vô vàn những cuộc tranh chấp có đổ máu khác khéo dài cho mãi đến hôm nay. Ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, thác Bản Giốc và bao nhiêu những địa danh nổi tiếng đã nằm gọn trong tay đại Hán.

Tiếp theo, Trung Quốc công khai đường lưỡi bò chín đoạn mà trong đó chiếm 90% diện tích Biển Đông là của họ. Đây là mục tiêu chiến lược. Họ chưa chiếm được năm nay, họ sẽ chiếm năm sau. Thế hệ này chưa làm xong, thế hệ tới sẽ tiếp tục. Đừng có ai mơ hồ cho rằng họ thay đổi quan điểm. Đó là chưa kể tới Trung Quốc đang biến Việt Nam thành một bãi tha ma của hàng giả, hàng dổm, hàng độc hại.

Một tên đại Hán gian hùng, quyền bính, bậc tổ sư của lừa lọc, lật lọng, tham lam và độc ác đã chơi Việt Nam những vố đớn đau tận tủy cốt, đã đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng. Họ tìm mọi cách đẩy Mỹ ra để thỏa mãnh mộng bá quyền mà Việt Nam là đích đầu tiên mà họ nhắm tới.

Vậy mà Đảng lại trải thảm đổ, bắn 21 phát đại bác, và tổ chức quốc tiệc chiêu đãi hắn. Chiêu đãi để hắn từ bỏ ý đồ chiếm 90% diện tích Biển Đông chẳng? Mơ hồ lắm Đảng ơi. Nịnh bợ để hắn ban ơn một tỷ Nhân dân tệ tương với 160 triệu Mỹ kim ư? Vừa rẻ mạt vừa nhục nhã cho Đảng quá.

Không có mợ thì chợ vẫn đông

Thực ra Đảng Cộng sản Việt Nam giờ đây chỉ là một nạ dòng đã hết thời, đừng quá kiêu xa, đừng làm eo làm phách, nên biết mình biết ta. TPP vẫn cò lơ lửng giữa trời. Liên minh ma qủy Việt – Trung đừng hòng chơi chò láu cá dùng tư cách thành viên của Việt Nam để tuồn hàng Trung Quốc vào thị trường Mỹ. Thiên hạ có thừa khả năng và đủ phương tiện để chặn đứng những trò ma giáo này.

Nhìn Việt Nam đón Tập, lòng kiên nhẫn của người Mỹ bị xói mòn. Mỹ đã quá mệt mỏi về trò đu dây, lá mặt lá trái, bắt cá hai tay, ngoại giao lừa lọc, chân trong chân ngoài của Việt cộng. Họ quá biết những trò nói một đằng làm một nẻo, tay phải ký hiệp định, mà tay trái xé bỏ ngay.

Nếu Việt Nam cứ quá kiêu căng, kệch cỡm và hợm hĩnh, buộc Mỹ phải tính đến chiến lược phòng vệ tây Thái Bình dương không có Việt Nam. Có Cam Ranh thì tốt, mà không có cũng chẳng chết ai. Việt Nam sẽ bị loại ra khỏi sân chơi, bị cô lập. Đó là thời điểm để Tàu cộng tung đòn, muốt gọn Việt Nam mà không hao tốn gì. Không có mợ thì chợ vẫn đông coi chừng mà Đảng sẽ mất cả chì lẫn chài.

Đại cục – Tiểu cục là những cục gì?

Tháng 9/2015 tại Nhà Trắng, Tập tuyên bố “Biển Đông là lãnh hải của Trung Quốc từ thời cổ đại.”

Ngày 6/11/2015 trước Quốc hội Việt Nam, Tập bảo “Quan tâm đại cục, bỏ qua tiểu cục, khi giải quyết được đại cục thì những tiểu cục tự nhiên sẽ chuyển”.

Đúng một ngày sau tại Singapore, Tập bảo “Islands in South China Sea, since ancient times, are China’s territory – Những hòn đảo ở biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) từ thời cổ đại đã là lãnh thổ của Trung Quốc.”

Trung Quốc tấn công Việt Nam trên một không gian dài 1500 cây số biên giới (tương đương với chiều dài từ Hà Nội đến Sài Gòn). Số quân tham chiến hơn chục quân đoàn với hàng ngìn xe tăng đại bác. Thời gian kéo dài gần hai thập kỷ. Số thương vong không dưới vài trăm ngàn. Mục đích của cuộc chiến là hủy diệt mọi sinh vật và đánh gục mọi kiến trúc cao trên 20 cm. Thế mà Tập bảo đó chỉ là “Va chạm tất nhiên của những láng giềng”.

Ôi! Miệng lưỡi kẻ thù, miệng lưỡi bành trướng lem lém, lươn lẹo, leo lẻo. Ai có lạ gì thứ đó. Một cuộc chiến tổng lực, có hợp đồng binh chủng tầm cỡ thế giới. Đó là bước ngoặt lịch sử trong khối các quốc gia cộng sản, mà Tập lại bảo đó chỉ là những “va chạm”.

Điều đáng hổ thẹn hơn là các đại biểu Quốc hội lại đứng lên vỗ tay, hò reo như sấm nổ cái “Va chạm” mà Tập vừa nôn ọe ra.

Điều mà người Việt quan tâm nhất lúc này là Biển Đông, là chủ quyền những hòn đảo, là ngư trường đánh cá, là luật biển quốc tế.

Tại Hà Nội, Tập lờ đi điều cốt tử, rồi tung hỏa mù bằng các loại cục: “Đại cục, tiểu cục”. Những cục to cục nhỏ của Tập vừa phọt giữa Quảng trường Ba Đình là những cục gì? Hình thể, kích cỡ, màu sắc mùi vị của nó ra sao? Đã có ai được nếm, được liếm, được ngửi, được hít, được sờ mó, được rờ rẫm, đươc thấy, được ngắm nghía, được vuốt ve, được nghe nó chưa? Mà sao các nghị viên mặt mày hớn hở hân hoan vui mừng đến thế. Có nhục nào hơn cái nhục này.

Nhân Dân sẽ phán xử

Không phải ngẫu nhiên mà tướng Phùng Quang Thanh đã có một lần phải thốt lên đại ý rằng: Chết thật! Không biết tuyên truyền thế nào mà đi đến đâu, ở chỗ nào người ta không ưa Trung Quốc.

Hình như trong Đảng không có ai là nhà sinh học phân tử tử tế để tư vấn cho Phùng biết. Trong dòng máu Việt ít nhiều đều mang một kiểu gen DNA căm thù dòng bành trướng đại Hán. Bởi vậy, Đảng/ Quốc hội đánh giá rất thấp Dân, nếu không nói là rất kinh Dân. Các đại biểu càng vỗ tay to bao nhiêu khi nghe Tập nói thì lòng dân Việt ngoài kia càng quặt thắt bấy nhiêu.

Quốc hội Việt Nam – thực ra chỉ là một con rối của Đảng – cứ việc hả hê mà thưởng thức thỏa mãn những đại cục, tiểu cục, cục to, cục nhỏ của Tập són ra. Quốc hội khóa 13 vĩnh viễn đã đi vào một chương ô nhục trong lịch sử Việt Nam.

Quyền hành trong tay, một mình một chợ, Đảng cứ việc lấy tài nguyên quốc gia để bắn 21 phát đại bác, trải thảm đỏ, tiệc tùng bù khú, chén chú chén anh, ăn uống no say, mừng mừng tỏ tỏ với tên trùm Hán cộng.

Nhưng Đảng phụng sự quyền lợi của Dân Tộc Việt Nam hay vì bọn bành trướng đại Hán hãy để Nhân Dân Việt Nam phán xử.

[:-/] Biểu tình chống Tập Cận Bình ở Hà Nội (Nguyễn Tường Thuỵ Blog RFA) – Nếu có quốc gia nào mà nhân dân ghét nhà cầm quyền Trung Quốc nhất, thì đấy là Việt Nam. Nhưng nếu có nhà cầm quyền nào quan hệ chặt chẽ và hữu hảo với nhà cầm quyền Trung Quốc nhất, đấy cũng là Việt nam.

Đây là một điều nghịch lý hết sức trớ trêu. Dù bị đàn áp hay mua chuộc, lừa phỉnh thế nào đi chăng nữa thì cũng không bao giờ hết người Việt Nam chống Trung Quốc, ở đây là Trung Cộng.

Đợt biểu tình này phải xác nhận rằng, dù có sự hung hãn, ra oai của những kẻ vừa nêu trên đây thì ở Hà Nội có xô xát khi đàn áp nhưng không có đánh đập. Tuy nhiên, ở Sài Gòn, nhiều người đã bị đánh, mà biểu tượng là hình anh Trần Bang với khuôn mặt đầy máu. Phải nói rằng, những kẻ đánh đập người biểu tình chống Trung Cộng đích thị phải là những kẻ căm thù những người chống Trung Cộng lắm, hoặc đã được Trung Cộng nuôi dưỡng để làm theo ý chúng. Không có gì phải nghi ngờ rằng đó chính là những kẻ bán nước, hại dân. Chúng đã bán linh hồn cho quỷ dữ. (…)

Nhiệm vụ chính quyền là bảo vệ
lãnh thổ quốc gia và tính mạng dân chúng

Trần Quí Cao (Basam) – Bài “Ông Tập Cận Bình phát biểu trước Quốc hội Việt Nam: ‘Ngàn vàng mua láng giềng gần’”, do VietTimes đăng ngày 6-11-2015, viết rằng: “Ông Tập Cận Bình nhấn mạnh… khi đã được đại sự thì không khó để giải quyết tiểu sự”.

Đại sự là gì? Là Trung Quốc và Việt Nam xây dựng quan hệ tốt để cùng nhau xây dựng chủ nghĩa Xã Hội trên mỗi nước.

Tiểu sự là gì? Là vấn đề chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa trên Biển Đông. Đối với nước Việt Nam, đây là vấn đề lãnh thổ bị chiếm đoạt và dân chúng bị tàn sát, giết hại. Vì đây là “tiểu sự” nên không được đưa vào chương trình nghị sự giữa hai bên!

Người Việt Nam tin rằng “tiểu sự” sẽ không bao giờ được Trung Cộng đề cập tới nữa, và nó sẽ được chính quyền Việt Nam “buông” để đổi lấy “đại cục”!

NHIỆM VỤ CỦA CHÍNH QUYỀN MỘT NƯỚC

Chính quyền của thế giớc văn minh hiện đại do dân chúng bầu chọn để đảm đượng một số nhiệm vụ chung nhất của đất nước mà dân chúng giao phó. Các nhiệm vụ đó nhìn chung giống nhau, và chúng ta sẽ có cái nhìn rõ hơn khi xem thí dụ về các trách nhiệm chính của chính quyền liên bang Hoa Kỳ do Hiến pháp Hoa Kỳ xác định như sau:

1) Thiết lập Công Lý

2) Bảo đảm sự yên bình của dân chúng, xã hội

3) Bảo đảm quốc phòng và toàn vẹn lãnh thổ

4) Cung cấp an sinh

5) Bảo đảm nền Tự do Thịnh vượng quốc gia

Đó cũng là trách nhiệm chung của chính quyền các nước trên thế giới đối với quốc gia dân tộc mình.

Như vậy, chúng ta thấy Bảo Đảm Quốc Phòng và Toàn Vẹn Lãnh Thổ,Bảo Vệ Tính Mạng và Sự Yên Bình của Dân Chúng là hai nhiệm vụ cực kỳ quan trọng của bất kì chính quyền nào. Lãnh thổ bị xâm phạm và/hay người dân bị giết hại đều là “đại sự” của quốc gia.

Liên quan tới mối bang giao với Trung Cộng, chúng ta sẽ xem chính quyền Việt Nam đã hành xử thế nào với hai trách nhiệm đó.

CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM ĐÃ LÀM GÌ VỚI TRÁCH NHIỆM BẢO ĐẢM TOÀN VẸN LÃNH THỔ và BẢO VỆ TÍNH MẠNG NGƯỜI DÂN?

1) Xin nhắc lại vài sự kiện bi thảm trong mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc rất gần đây:

Từ khi chính quyền CSVN chiếm trọn Miền Nam, thống nhất lãnh thổ dưới chính thể độc đảng và toàn trị của đảng CSVN vào năm 1975, cho tới nay Trung Cộng đã tiến đánh Việt Nam 2 lần:

a) Một lần, năm 1979, quân Trung Cộng vượt biên giới phía Bắc, tiến công các tỉnh địa đầu tàn sát khoảng một trăm ngàn dân chúng và quân nhân Việt Nam.

b) Một lần, năm 1988, hải quân Trung Cộng tiến đánh các đảo Hoàng Sa, giết chết 64 quân nhân Việt Nam và chiếm các đảo này. Trước khi bị thảm sát, quân nhân Việt Nam nhận lệnh không được nổ súng chống trả, lệnh ban ra từ người cao nhất bộ Quốc Phòng.

c) Trước khi Việt Nam được thống nhất, năm 1974, Trung Cộng cũng tiến đánh một số đảo trong quần đảo Hoàng Sa, lúc đó đang thuộc quyền quản lý của chính quyền Miền Nam. Hải quân Việt Nam tử chiến nhưng thua trận. Chú ý rằng theo các phân tích quân sự lúc đó, trên mặt trận Hoàng Sa, hải quân Miền Nam yếu hơn hải quân Trung Cộng, nhưng không quân mạnh hơn nhiều. Sau khi bị đột kích, Miền Nam chuẩn bị kế hoạch chiếm lại đảo, nhưng đảng CSVN từ Miền Bắc đã xua đại quân tiến công Miền Nam, đánh chiếm tỉnh Phước Long làm Miền Nam không còn sức đánh lại Trung Cộng. Nhiều người tin rằng nếu đảng CSVN không gây ra cuộc nội chiến tương tàn giữa hai Miền Nam Bắc, Trung Cộng không thể nào chiếm được đảo của Miền Nam lúc đó, và các đảo khác sau này.

Từ khi chiếm các đảo của Việt Nam, Trung Quốc dựa vào bàn đạp đó càng hung hăng áp đặt chủ quyền trên vùng biển lưỡi bò, cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trên ngư trường truyền thống, và rất nhiêu lần đâm chìm ngư thuyền, giết ngư dân…

2) Thái độ chính quyền đảng CSVN trước việc biển đảo Việt Nam bị mất và dân chúng bị giết hại: Thái độ rất nhất quán của chính quyền Việt Nam là đồng ý với sự chiếm đoạt đó

a) 16 năm trước khi việc tiến chiếm bằng quân sự năm 1974 xảy ra, năm 1958, thủ tướng chính phủ Miền Bắc là ông Phạm Văn Đồng chính thức gởi thơ cho thủ tướng Chu Ân Lai đồng ý Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Quốc!

b) Năm 1974, khi quân đội Trung Cộng chiếm Hoàng Sa từ Miền Nam, Miền Bắc im lặng không phản đối. Tệ hơn, trong nội bộ đảng còn lan truyền luận điệu rằng Trung Quốc là anh em, chiếm Hoàng Sa của Miền Nam giùm cho Miền Bắc và sẽ trả cho Miền Bắc khi Việt Nam thống nhất!

c) Năm 1988, Trung Quốc chiếm thêm một số đảo khác của Việt Nam. Khi hải quân Trung Quốc tiến đánh, bộ trưởng bộ quốc phòng Việt Nam ra lệnh quân sĩ không được nổ súng kháng cự. Sau khi Trung Quốc chiếm đoạt các đảo, chính quyền Việt Nam đàn áp những người dân Việt biểu tình ôn hòa phản đối Trung Quốc. Ngày giỗ, ngày tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh trước quân Trung Quốc khi bảo vệ biển đảo Việt Nam bị cấm tổ chức.

d) Chính quyền Việt Nam chưa có một hành động hay tuyên bố chính thức nào tố cáo hay phản đối Trung Quốc chiếm các đảo của Việt Nam. Họ im lặng khi Trung Cộng lập chính quyền Tam Sa cai trị Hoàng Sa và các đảo Trương Sa mà họ vừa chiếm từ Việt Nam; im lặng khi Trung Cộng xây đảo nhân tạo và công trình quân sự trên đảo họ vừa chiếm; im lặng khi Trung Cộng đâm chìm tàu cá và giết hại ngư dân Việt Nam. Người phát ngôn bộ Ngoại Giao chỉ có một câu nói duy nhất vừa hèn yếu, vừa nhạt nhẽo chỉ khiến dân chúng nghĩ rằng chính quyền đóng kịch với dân và kéo dài thời gian cho Trung Cộng thực hiện ý đồ của họ.

3) Như vậy đã có thể kết luận được chưa, rằng:

Thay vì bảo vệ lãnh thổ của cha ông để lại, thay vì bảo vệ tính mạng người dân, chính quyền của đảng CSVN lại:

1) Dâng đảo biển cho Trung Cộng bằng công hàm Phạm Văn Đồng.

2) Tiếp tay cho Trung Cộng chiếm biển đảo Việt Nam (năm 1974 và năm 1988) và sau đó ngăn cản bằng mọi cách các phản kháng Trung Cộng của dân chúng trong nước.

3) Bỏ mặc dân Việt Nam bị Trung Cộng giết hại.

NHỮNG DÒNG CUỐI BÀI

Chính quyền Việt Nam thực chất là nhà cầm quyền CSVN, là đảng CSVN. Đảng CSVN, trong 40 năm áp đặt chế độ độc đảng cai trị Việt Nam một cách độc tài và toàn diện, đã làm mất một phần đất đai rất quan trọng của tổ quốc và bỏ mặc dân chúng bị Trung Cộng giết hại. Đảng CSVN rất vô trách nhiệm trong vị trí của mình!

Trong những ngày qua, Đảng lại bất chấp lòng dân rước Tập Cận Bình, kẻ chủ trương giết dân chiếm đất Việt Nam, tới thăm Việt Nam bằng nghi lễ trọng thể nhất để cùng nhau thề thốt bảo vệ chính thể độc đảng độc tài toàn trị cực kỳ tai hại cho tổ quốc. Trong các buổi tiếp đón này đề tài chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa không hề được nhắc tới.

Ông Tập Cận Bình không đề cập tới chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa là vì lợi ích của đất nước ông (cho dù lợi ích ngắn hạn và phi pháp). Còn đảng CSVN, đảng vì quyền lợi của nước nào, của dân tộc nào khi cũng không đề cập tới phần lãnh thổ vừa bị đánh chiếm?

Tôi tin rằng chỉ còn một tỉ lệ không lớn trong số khoảng 4 triệu đảng viên là hoạt động tích cực. Trong số đó, tôi tin phần đông hơn không ủng hộ những thế lực vì muốn duy trì sự thống trị lạc hậu và ích kỷ của đảng mà đang tâm dâng hiến một phần lãnh thổ và tính mạng dân chúng cho Trung Cộng. Tôi tin rằng những người đó, trong tình anh em ruột thịt cùng một Mẹ Việt Nam, sẽ hoạt động kết nối người cùng chí hướng ở trong và ngoài đảng, tạo áp lực buộc đảng rời xa con đường phản dân hại nước. Cụ thể là tận dụng thời cơ quốc tế đưa Việt Nam dần dần độc lập hơn về kinh tế và quân sự với Trung Cộng. Song song đó là dịch chuyển chế độ dần sang hướng tự do dân chủ để tạo thế phát triển và tự chủ lâu dài cho đất nước.

Thông điệp của Tập Cận Bình qua chuyến
viếng thăm Việt Nam

FB Trương Nhân Tuấn (Tễu) – Tập Cận Bình, Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư đảng CSTQ, đã thăm viếng VN trong hai ngày 5 và 6 tháng 11-2015, thể theo lời mời của Chủ tịch nước VN Trương Tấn Sang và TBT Nguyễn Phú Trọng. Sau đó ông Tập đi Singapour vào chiều ngày 6 để hội kiến với Thủ tướng Singapour là Lý Hiển Long. Tại đây Tập Cận Bình có buổi gặp mặt với TT Đài Loan là Mã Anh Cửu.

� Bài liên quan cùng tác giả: Thông điệp của Tập Cận Bình gởi đến quốc dân VN

Trên mặt báo chí, truyền thông phương Tây, người ta đăng tin chuyến đi của ông Tập và phu nhân với cuộc gặp gỡ lãnh đạo Đài Loan Mã Anh Cửu. Cuộc gặp gỡ này được đánh dấu là « lịch sử ». Ông Tập đại diện cho đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Mã đại diện cho đảng Trung Hoa Quốc dân đảng, là hai phía tử thù « bất cọng đái thiên » tranh giành tư thế lãnh đạo Trung Hoa trong nhiều thập niên. Cuộc chiến chỉ (tạm thời) chấm dứt năm 1949, khi Hồng quân của Mao chiếm được lục địa và phe Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch phải chạy ra (lập quốc ở) Đài Loan. Báo chỉ để ý từng chi tiết, từ cách thức xưng hô cho đến màu cà vạt của Tập Cận Bình và Mã Anh Cửu. Chuyến viếng thăm VN của ông Tập không (hay ít) thấy báo nào nhắc tới.

Ông Tập Cận Bình và phu nhân được VN tiếp đón trọng thị, với đầy đủ nghi thức dành cho một quốc khách.

Vấn đề là người ta thấy vai trò của ông Nguyễn Phú Trọng nổi bật. Ông này thuộc về bên đảng, nhưng ông thay mặt Nhà nước làm tất cả mọi việc.

Hiến pháp qui định vai trò của Chủ tịch nước « thay mặt nước CHXHCNVN về mặt đối nội và đối ngoại ». Báo chí loan tin (chuyến đi của ông Tập) là chủ tịch nước đứng ra mời. Nhưng người ta không thấy Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ở đâu trong nghi lễ tiếp đón quốc khách. (Đứng ra mời khách nhưng khi khách tới thì mình không có mặt). Trước Phủ Chủ tịch, người ta thấy ông Trọng sánh vai ông Tập duyệt binh, dưới màn khói mờ của 21 cú đại bác.

Qua cuộc tiếp đón này ta thấy là đảng nhập nhằng với nhà nước. Quốc khách, do chủ tịch nước mời, lý ra phải do chủ tịch nước thủ tọa trong mọi nghi lễ, thì trở thành « đảng khách », do tổng bí thư đảng tiếp đón, lo liệu.

Hiến pháp không được tôn trọng. Hiến pháp không bằng « đảng pháp ».

Dấu hiệu gì ? Ông Sang bị hạ bệ ? Hay ông Tập không muốn gặp ông Sang (vì ông này có tuyên bố trái ý với ông Tập trong vấn đề Biển Đông) ?

Một chi tiết cũng cần nhắc, chiếc Mercedes chở Tập Cận Bình mang số 00079. Không biết phía nào chọn mà thật khéo léo. (Nghe nói là phe công an lựa chọn xe). Số 79 trùng với năm 1979, là năm Đặng Tiểu Bình dạy cho VN “một bài học”.

Ở TQ người ta có nhiều so sánh giữa hai ông lãnh đạo cùng có tên Bình. Điểm chung của cả hai là điều có tham gia cuộc chiến 1979. Chỉ khác với tư cách. Vậy thông điệp của số 79 chắc chắn không phải là một thông điệp “hòa bình” rồi !

Nhưng điều người VN quan tâm hơn cả là diễn văn mà Tập Cận Bình đã đọc trước Quốc Hội.

Thông điệp của ông Tập (qua bài diễn văn) là gì ?

Theo tập quán quốc tế, khi quốc khách có diễn văn đọc trước Quốc hội, ý nghĩa việc này là vị quốc khách có thông điệp muốn gởi đến toàn thể nhân dân của nước đó.

Hiến pháp VN qui định : “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam ».

Tức VN không có ngoại lệ về ý nghĩa Quốc hội đối với tập quán quốc tế. Quốc hội là nơi đại diện (quyền lực) của nhân dân. Đọc diễn văn trước quốc hội là muốn gởi thông điệp đến nhân dân.

Ta thấy trên thực tế, ngay từ những dòng mở đầu, thông điệp của họ Tập là gởi cho đảng (và nhà nước) CSVN, chứ không gởi đến nhân dân VN. Diễn văn của họ Tập không được (nhà nước VN) chuyển ngữ ra tiếng Việt.

Ông Tập Cận Bình lạm dụng nhân dân VN và đảng CSVN chấp nhận cho việc này. Quốc hội trở thành “đảng hội”. Cả hội trường 600 người không có một tiếng nói khác.

Nhân dân VN 90 triệu đâu phải ai cũng nghe lời “thiên tử” ? Đại biểu (thiếu điều khúm núm) nghe lời vàng ngọc, theo kiểu “thần tử kiến long nhan”.

Họ Tập nói gì ?

Họ Tập nói nhiều điều, sử dụng nhiều điển tích, mà muốn hiểu phải có trình độ “thâm nho”.

Một số điều bất kỳ ai (không biết nho chùm) cũng hiểu đó là :

1/ Tập Cận Bình nhắc lại việc tháng tư vừa rồi, nhân chuyến thăm Bắc Kinh của ông Nguyễn Phú Trọng, hai bên cam kết “khép lại quá khứ, nhìn về tương lai” và “có nhận thức chung”.

Câu “khép lại quá khứ, nhìn về tương lai” có nội dung giống hệt như nội dung Hội nghị Thành Đô 1990. Lãnh đạo hai nước thời đó cũng “khép lại quá khứ”, những gì xảy ra rồi coi như bỏ, không nhắc tới nữa. TQ chiếm của VN quần đảo HS và một số đảo TS, chiếm của VN một số đất trên vùng biên giới. Tất cả những vùng lãnh thổ này từ nay (1990) trở thành của TQ, VN không nhắc tới nữa.

Quả thật, có bao giờ ta nghe lãnh đạo VN nhắc đến các việc này hay chưa ? Chưa bao giờ !

Tập Cận Bình gần đây, có dịp là tuyên bố các đảo HS và TS là lãnh thổ của TQ từ thời cổ đại. Lãnh đạo VN chưa có người nào chính thức lên tiếng phản đối các tuyên bố này. Mặc dầu cơ hội không phải là không có.

Lãnh đạo CSVN đổ thừa do VNCH làm mất HS do đó khó khăn trong việc thuơng thuyết. Nhưng việc lên tiếng tuyên bố (trước các diễn đàn quốc tế) HS là của VN thì đâu có điều gì khó khăn ? Vậy mà không thấy ai lên tiếng hết cả.

Cam kết “khép lại quá khứ, nhìn về tương lai” của ông Trọng với lãnh đạo TQ có nghĩa là những gì TQ đã xây ở các bãi đá (đã chiếm của VN bằng vũ lực năm 1988), bắt đầu từ đầu năm 2014, thì không nhắc tới nữa.

VN đã nhìn nhận thực tế (thay đổi hiện trạng) này.

Để ý, từ tháng 4-2015, VN chưa hề có tuyên bố rõ rệt để phản đối các hành động xây dựng đảo nhân tạo của TQ. Ngay cả lúc HK cho tàu chiến đi vào vùng biển 12 hải lý các bãi, VN cũng không lên tiếng (một cách cụ thể để khẳng định chủ quyền).

Còn cái “nhận thức chung” giữa Nguyễn Phú Trọng và lãnh đạo CSTQ là gì ?

Dĩ nhiên bao hàm nhiều mặt, từ lịch sử lập quốc VNDCCH cho tới việc duy trì thể chế XHCN, nói chung là cái “đại cục” . Nhưng đặc biệt, về Biển Đông, đó là “khép lại quá khứ, nhìn về tương lai”.

Ta thấy CSVN đã sai lầm, vì đã thụ động trước sách lược “cắt xúc xích” của TQ. Ai cũng biết cắt xúc xích là phải cắt từng lắt mỏng. Đây là cách gọi của Tây phương. Còn đông phương, VN gọi là “tầm ăn dâu”. Tức là, cách “gậm nhấm” của TQ rất “tiệm tiến”, với vận tốc cực chậm. Nhưng ăn tới đâu là tiêu hóa tới đó.

2/ Điều quan trọng khác cũng thấy có người nhắc tới, đó là Tập Cận Bình dạy dỗ lãnh đạo CSVN việc thủ tín.

Họ Tập nói là “tín giả, giao hữu chi bản”. Tức chữ tín là nền tảng của quan hệ bạn bè. Bạn bè không hứa thì thôi, đã hứa thì phải giữ lời. Có thể diễn nôm là “bút sa thì gà chết”.

Nhiều người nhận ra rằng Tập Cận Bình muốn ám chỉ đến những cam kết của VNDCCH ngày xưa, như công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng về vấn đề chủ quyền HS và TS. Đã nhìn nhận HS và TS là của TQ thì bây giờ đâu thể nói ngược ?

Bây giờ cũng vậy, đã “khép lại quá khứ, nhìn về tương lai” thì không thể nhắc lại quá khứ nữa.

Hai bên đã có “Nhận thức chung” thì không thể nói lên ý kiến riêng tư.

Bài học về chữ “tín” này thật là đắt giá. Thủ tín là VN mất đảo, mất biển. Mà không thủ tín thì không được.

Vì vậy, những hành vi của TQ (ở Biển Đông, hay ở những trường hợp khác gây thiệt hại cho VN) là do việc VN không “thủ tín”.

Tức là, cách nào thì TQ cũng có lối biện hộ cho hành vi của họ. Còn VN thì hả miệng mắc quai.

3/ Họ Tập khẳng định VNDCCH là một quốc gia duy nhứt.

Vì có như vậy những cam kết của nhà nước VNDCCH ngày trước (như công hàm 1958) mới có hiệu lực pháp lý.

Nếu nhìn nhận đúng đắn lịch sử VN, thì vấn đề sẽ khác.

Khoảng thời gian 1954-1975 có đến hai thực thể chính trị cùng lúc tranh giành ghế đại diện cho quốc gia Việt Nam, đó là VNCH và VNDCCH. Cả hai đều không được LHQ nhìn nhận (là đại diện cho VN). Hai hiệp ước quốc tế Genève 1954 và Paris 1973 bảo đảm tính “bảo toàn lãnh thổ, duy nhứt” của quốc gia VN gồm ba miền Bắc, Trung, Nam.

Trên quan điểm lịch sử này thì các tuyên bố của một bên (như công hàm 1958) về những vấn đề lãnh thổ là không có giá trị pháp lý.

“Quốc gia duy nhứt” cũng là một phần của “nhận thức chung” giữa hai bên.

Họ Tập nhắc lại “nhận thức chung”, nhắc lại “chữ tín” để yêu cầu đảng CSVN tuân thủ.

Ta thấy Nguyễn Phú Trọng (và những viên chức khác) xum xoe chung quanh Tập Cận Bình như muốn thổ lộ tấm lòng chung thủy, chung “một cục” với thiên triều.

Vì vậy, sớm muộn gì TQ cũng “tầm ăn dâu” nuốt sạch Biển Đông.
Vì vậy, vì chữ tín, đảng CSVN sẽ để cho TQ làm việc này.

Giả sử rằng đảng CSVN “trở mặt” (thí dụ theo Mỹ), tức là “bất tín” với TQ. Nước này có đủ lý do để cho VN bài học thứ hai.

Mà thực ra chính đảng CSVN tự gài mình vào thế lưỡng nan. Từ lâu tôi đã đưa giải pháp “hòa giải dân tộc”, dân chủ hóa chế độ để VN hôm nay có thể kế thừa di sản VNCH một cách danh chánh ngôn thuận. VN có thể lên tiếng đòi HS và TS, có thể đi kiện TQ trước một trọng tài quốc tế mà không sợ bị (estoppel).

Nhưng vì “đại cục”, vì “nhận thức chung” với TQ. Đảng CSVN và TQ có cùng chung quyền lợi, nên họ không thực hiện giải pháp này.

Quyền lợi của tổ quốc, của dân tộc đã bị tập thể lãnh đạo CSVN coi nhẹ hơn quyền lợi của TQ, của đảng CSVN.

Viet-studies: Chủ tịch Tập Cận Bình đã có những phát biểu rất tôn trọng chúng ta (LĐ 8-11-15) — Người nói câu ấy là Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt – Trung, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Bùi Hồng Phúc.  Có chắc ông này là người Việt Nam? “Chúng ta” của ông ấy là ai?

Kẻ đi đòi tiền, người đi xây tượng: Dồn quân đi đòi nợ, cứu hộ ngân sách (VEF 8-11-15)  7 tỉnh thành được quy hoạch xây tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh (VTC 8-11-15) — Đâu vào đấy cả!

Tại sao Trung Quốc sợ Đài Loan? Why Does China Fear Taiwan? (American Interest 6-11-15) — John Lee trả lời: Vì Đài Loan có dân chủ!  (Ai thắc mắc: Tại sao Trung Quốc KHÔNG SỢ Việt Nam thì có câu trả lời ngay trong đó!)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s