Tìm bộ phận không nhỏ hãy hỏi nhà tiên tri Nhiệm Kỳ

Posted: November 9, 2015 in Uncategorized
Tags:

Xuân Dương (GDVN) – Nếu mà nhiệm kỳ kéo dài 4-5 năm thì sau 2 năm, ai dại gì mà “tát vét” khi phía trước vẫn còn vô số cơ hội “xúc tiến thương mại”!

� Xem thêm: Chính sách hăm dọa, sách nhiễu đánh đập của công an còn tồn tại đến bao giờ + Thủ phạm đánh chết Đỗ Đăng Dư ngày càng lộ dạng.


Tranh biếm họa của Họa sĩ Hoàng Dzự

Sau khi “hết quan, hoàn dân” hoặc chuẩn bị “hoàn dân”, không ít quan chức có những phát biểu rất thật, rất “chân tình”, thậm chí có người còn làm những việc rất “nhân văn” như ông nguyên Bí thư Đà Nẵng Trần Thọ, với chức vụ Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP. Đà Nẵng, ông đã đưa lái xe riêng đi xúc tiến “đầu tư, thương mại, du lịch” tận bên Canada, Cu Ba, Nam Phi.

Theo nhà báo Hải Châu (Infonet.vn, 5/11/2015) thì “UBND TP Đà Nẵng cũng có quyết định phê duyệt bổ sung dự toán kinh phí phục vụ đoàn này với tổng số tiền 169.840.000 VND và 181.709 USD (tương đương hơn 4 tỉ đồng); trong đó ghi rõ mức chi cụ thể cho từng người trong số 9 thành viên đoàn chính thức. Và đều là do ngân sách thành phố bỏ ra cả”. [1]

Chẳng biết nhà báo Đào Tuấn bên Laodong.com.vn (ở mục Tin khó tin) nghe ở đâu mà cho bạn đọc cái tít lạ hoắc “Một Osin công du Châu Âu xúc tiến thương mại món giả cầy”!

Có lẽ là bác ấy cảnh báo trước cho những ai chuẩn bị “xúc tiến du lịch” chứ chuyến đi của ông Trần Thọ là châu Phi, châu Mỹ chứ có phải châu Âu đâu, còn món “Giả cầy” thì chỉ có dân Hàn Quốc, Trung Quốc và Việt Nam là ưa chuộng chứ dân châu Âu người ta kiêng… thịt chó. [2]

Người dân thì đoán già đoán non, rằng nếu còn lâu mới kết thúc nhiệm kỳ thì ông Trần Thọ chắc sẽ chưa vội vã tổ chức chuyến đi “xúc tiến du lịch” sang tận bên châu Phi, châu Mỹ như vậy.

Sáng 20/10/2015, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã phát biểu khai mạc kỳ họp thứ 10, Quốc hội khóa 13. Theo Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng “đây là kỳ họp đặc biệt quan trọng kết thúc nhiệm kỳ Quốc hội khóa 13”.


Những gương mặt tự diễn biến rõ ràng nhưng còn giữ kẽ. Ảnh của NS tô Hải

Không biết có phải vì đây là kỳ họp kết thúc nhiệm kỳ nên dân mới nghe được hơi nhiều ý kiến thẳng thắn. Chẳng hạn:

Trung tướng Trần Văn Độ – nguyên phó chánh án TAND tối cao, Chánh án Tòa Quân sự Trung ương, bên lề buổi thảo luận về dự án Luật tổ chức điều tra hình sự và dự án Luật tạm giam tạm giữ đã phát biểu:

Đã đến lúc chúng ta thay đổi quan niệm án hình sự, đụng một chút là giam người. Chúng ta phải thực hiện quyền của người bị kết tội là quyền suy đoán vô tội. Cho nên biện pháp cưỡng chế trước khi phán quyết của tòa án chỉ phục vụ cho hoạt động tố tụng hiệu quả chứ đấy không phải là hình phạt”. [3]

Theo Trung tướng Độ “Tạm giam, tạm giữ phải có căn cứ rõ ràng. Vấn đề là anh có tiếp tục phạm tội hay không, anh có cản trở điều tra, có mua chuộc nhân chứng, ép buộc nhân chứng hoặc hủy chứng cứ thì mới tạm giam”.

Chợt nhớ đến vụ án Nguyễn Thị Bạch Tuyết ở TP. Thành phố Hồ Chí Minh, không biết cô Bạch Tuyết tài cán cỡ nào, có thực là cô ấy “cản trở điều tra, mua chuộc nhân chứng, ép buộc nhân chứng hoặc hủy chứng cứ” nên mới bị tạm giam những gần 700 ngày mà chưa thể kết thúc xét xử?.

Nếu bị cáo Bạch Tuyết chỉ là người bình thường thì liệu có phải do thói quen “đụng một chút là giam người” đã trở thành “biện pháp nghiệp vụ quan trọng” của bên điều tra, công tố nên không thể không giam người?

Lại còn chuyện Bộ trưởng Kế hoạch-Đầu tư Bùi Quang Vinh phát biểu: “Hiện nay rất nhiều người có rất nhiều nhà riêng nhưng khi đến kê khai họ chẳng khai gì cả, nhà đều đứng tên con cái nhưng con cái cũng không kê khai nên số liệu thống kê nhà ở chưa đúng cũng là điều dễ hiểu.

Ngay cả các đại biểu Quốc hội ngồi đây cũng chưa kê khai đúng nên một khi đầu vào không chính xác thì đừng đòi hỏi số liệu thống kê chính xác”. [4]

Cứ theo ý kiến của Bộ trưởng Vinh thì một số “các đại biểu Quốc hội ngồi đây” chỉ kê khai chưa đúng về nhà ở, còn các thứ khác như đất đai, vàng bạc, tài khoản… thì (có lẽ) đều kê khai đúng cả?

Nếu quả vậy thì một số “các vị ngồi đây” cũng chưa đáng trách lắm, bởi nếu chẻ hoe ra mà xét lỗi thì lỗi trước hết thuộc về dân, dân có bầu thì họ mới “ngồi” được ở đó chứ!

Hay như chuyện ông nguyên Bí thư Quảng Nam họ Lê, nghe nói sắp “hoàn dân” nên mới có phát ngôn tuy chưa đến mức động trời nhưng cũng là “động đòn gánh”, (ấy là dựa vào ý tứ của các nhà thơ gọi dải đất miền Trung là chiếc đòn gánh, gánh hai đầu đất nước) rằng tỉnh mà ông từng là vị lãnh đạo cao nhất “tìm một người đủ điều kiện cho đi học (nước ngoài) rất khó, tìm đỏ mắt không ra”.

Chẳng biết nếu vẫn nguyên vị, ông có tự đánh giá dân trí quê mình thấp đến khó tin như thế?

Từng ấy ví dụ có lẽ vẫn chưa đủ để nêu kết luận cuối cùng, vậy nên xin đưa thêm hai ví dụ nữa.

Trong vòng 2 tuần trước khi “hoàn dân”, tháng 3/2013, ông Nguyễn Thành Rum, nguyên Bí thư Đảng ủy, Giám đốc sở Văn hóa, thể thao và du lịch TP.Hồ Chí Minh đã ký đến 21 quyết định bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo cấp phòng, ban và tương đương.

Nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền bổ nhiệm hàng loạt cán bộ ở “phút 89”. Theo đó, trong vòng 6 tháng trước khi “hạ cánh”, ông Trần Văn Truyền đã ký tới 60 quyết định bổ nhiệm cán bộ”. [5]

Một năm trước, ngày 15/10/2014, tiếp xúc với cử tri quận 4, TP.Hồ Chí Minh, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói: “Có một bộ phận mà Đảng nói là không nhỏ…, bây giờ không biết nằm ở đâu. Dân hỏi mãi, Đảng hỏi mãi nhưng không trả lời được”. [6]

Nếu chỉ dừng ở việc đi hỏi thì dù có Đảng hỏi, Quốc hội hỏi, Nhà nước hỏi, Chính phủ hỏi hay Dân hỏi cũng khó mà biết bộ phận không nhỏ ấy nằm ở đâu bởi nếu đã biết thì chẳng cần phải hỏi, còn nếu không biết mà đi hỏi thì khác nào “vạch bèo xem trăng”.

Vậy nên thay vì cứ đi hỏi mãi, người viết có một “ngu kiến” là xin hãy ban hành một đạo luật về nhiệm kỳ công chức, nhiệm kỳ đại biểu Quốc hội, thay vì 4-5 năm hãy rút xuống còn 2 năm thôi.

Như đã nêu, cuối nhiệm kỳ thế nào cũng có người làm chuyến “tát vét” ở phút 89, thế nào cũng có người “thẳng thắn” nêu ý kiến để chứng tỏ rằng mình đã làm tròn trách nhiệm công dân, khi đó chẳng cần phải hỏi thế nào cũng biết được một phần của “bộ phận không nhỏ nằm ở đâu”!

Nếu mà nhiệm kỳ kéo dài 4-5 năm thì sau 2 năm, ai dại gì mà “tát vét” khi phía trước vẫn còn vô số cơ hội “xúc tiến thương mại”!

Nói thế có thể vẫn chưa rõ lắm nên đành phải nói thêm, vừa qua, sau khi nắm bắt được thông tin “cơ cấu” ở địa phương, hàng loạt “công bộc” ở Thái Nguyên, Hà Nội, Quảng Nam… đã làm đơn xin nghỉ việc chờ nghỉ hưu, họ đâu có chờ hết nhiệm kỳ! Họ đều có lý do chính đáng để xin “hoàn dân” sớm bởi có ở lại thêm một thời gian nữa chắc cũng khó mà thêm được …!

Trước khi có ý kiến của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh, liệu có ai “trót dại” mà cho rằng lại có một “bộ phận không nhỏ” trong số “các đại biểu Quốc hội ngồi đây”?

Vậy nên cần gì nhiệm kỳ phải kéo dài những 4-5 năm? Cứ hai năm là biết được một ít “không nhỏ”, sau 10 năm cái số “một ít” ấy sẽ là “năm ít”, thế là cũng tàm tạm, “năm ít” còn hơn không “ít nào”.

Nhiệm kỳ ngắn còn một cái lợi khác, khi cán bộ mới lên chức, tất yếu sẽ có những việc làm để thể hiện năng lực và trách nhiệm của mình, xin dẫn hai ví dụ.

Ông Nguyễn Xuân Anh, tân Bí thư Thành ủy Đà Nẵng đã yêu cầu “tạm dừng” bổ nhiệm Phó Giám đốc Công an Đà Nẵng đối với 2 trường hợp đang được xem xét.

Theo ông Anh “chúng ta cần phải sòng phẳng với nhau một điều rằng: Nếu làm không được thì người đứng đầu phải chịu trách nhiệm. Nếu để mất an ninh trật tự trên địa bàn thì trưởng đơn vị xin từ chức. Ngay cả bản thân tui cũng vậy, nếu tui làm không được sẽ xin từ chức ngay”.

Còn ở Hà Nội, vụ hai luật sư bị chặn đánh trọng thương phải vào viện đã đến tai tướng Nguyễn Đức Chung, người được đề cử giữ chức Chủ tịch UBND thành phố. Tướng Chung ngay lập tức đã chỉ đạo Công an Hà Nội vào cuộc điều tra.

Tuy nói thế nhưng người viết sợ rằng đã gọi là “ngu kiến” thì chắc chẳng ai muốn nghe, có điều “nói còn hơn không”, cứ cho là không giúp được gì cho dân, cho nước thì cũng giúp bạn đọc đôi phút thư giãn, cùng nhau suy ngẫm, cùng nhau bàn luận làm sao cho cuộc sống gia đình be bé của mình tốt hơn, thế cũng là góp chút công sức làm cho đất nước thái bình, muôn dân an cư lạc nghiệp.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://infonet.vn/vu-cu-tai-xe-di-3-nuoc-xuc-tien-dau-tu-lanh-dao-da-nang-noi-gi-post181273.info
[2] http://laodong.com.vn/kho-tin/tin-kho-tin-mot-osin-cong-du-chau-au-xuc-tien-thuong-mai-mon-gia-cay-393836.bld
[3] http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20150602/khong-nen-lam-dung-tam-giu-tam-giam/755958.html
[4] http://vov.vn/kinh-te/bo-truong-bui-quang-vinh-dai-bieu-qh-cung-chua-ke-khai-chinh-xac-447214.vov
[5] http://www.nguoiduatin.vn/bo-nhiem-can-bo-phut-89-va-nghi-an-tham-nhung-tuong-lai-a165597.html
[6] http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/202259/mot-bo-phan-khong-nho-khong-biet-nam-o-dau.html

Chính sách hăm dọa, sách nhiễu đánh đập
của công an còn tồn tại đến bao giờ

Gia Minh (RFA) – Một số cựu tù nhân lương tâm và nhà hoạt động tại Việt Nam tiếp tục bị đánh đập, sách nhiễu, đe dọa bởi chính lực lượng công an, an ninh và dư luận viên.


Ảnh, từ trái: các CTNLT Lê Đông Phương, Nguyễn Tuấn Nam, Phạm Bá Hải và Trương Minh Đức

Đánh đập, tra tấn ngay tại trụ sở công an

Hai cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật và Chu Mạnh Sơn vào ngày hôm qua 8 tháng 11 khi đang trên đường từ Sài Gòn về nhà của anh Trần Minh Nhật tại địa phương xã Đạ Đờn, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng đã bị lực lượng công an chặn xe bắt đưa về trụ sở công an thị trấn Đinh Văn.

Anh Trần Minh Nhật vào sáng ngày 9 tháng 11 cho biết sự vụ xảy ra lúc khoảng 6 giờ sáng ngày hôm trước. Theo đó bản thân anh khi đang nằm trên xe thì một lực lượng hơn chục công an đã buộc xe ngừng lại và kéo anh ra khỏi xe rồi đánh đập anh, sau đó đưa vào đồn công an làm việc.

Một lúc sau thì người đi cùng là Chu Mạnh Sơn cũng bị lôi xuống xe đưa vào đồn công an.

Cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật kể tiếp:

“ Khi họ lập biên bản tôi không tuân hành án quản chế, họ trích dẫn nói phải thi hành thế này, thế kia, đã trốn đi từ ngày này, ngày kia, bằng chứng họ đưa ra là vào nhà lập biên bản tôi không có ở nhà; tôi cãi với họ rằng trên nguyên tắc tôi không bị tuyên án quản chế, tòa không tuyên án quản chế ( đối với tôi), đồng thời tôi không nhận tội danh hoạt động lật đổ chính quyền, nên cho dù có tuyên án bỏ tù hay án quản chế, án treo đối với tôi cũng không có giá trị. Đồng thời tôi cũng trình báo với cơ quan tôi sẽ đi Sài Gòn khám bệnh, lấy bằng tốt nghiệp, mua sắm đồ dùng cũng như tham dự các thánh lễ. Mặc dù không bị án quản chế nhưng tôi đã trình báo cho họ một cách rất tôn trọng; thế nhưng chính họ không tuân thủ pháp luật.”

Cũng theo lời anh Trần Minh Nhật thì sau khi làm việc với những lập luận bác bỏ cáo buộc vị phạm lệnh quản chế mà công an đưa ra, anh  đã im lặng và cầu nguyện. Công an thấy vậy đã nắm đầu, xoay cổ anh buộc anh phải làm việc tiếp nhưng anh vẫn cương quyết không đáp ứng yêu cầu đó.

Trong khi anh im lặng thì công an lên tiếng cho rằng anh Nhật đi theo các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế chống lại đất nước, nhận tiền và bán rẻ đất nước. Một công an bẻ quặt tay anh, buộc đứng lên để tiếp tục khám thân thể anh Nhật, rồi bóp cổ, đánh mạnh vào bụng.

Công an thị trấn Đinh Văn làm việc xong và đưa anh Trần Minh Nhật về ủy ban nhân dân xã Đạ Đờn, nơi gia đình anh này đang cư trú. Anh Nhật cho biết cuộc làm việc tại đó như sau:

“ Thế rồi họ chuyển tôi về ủy ban nhân dân xã Đạ Đờn, tại đó họ tập trung hội đồng đủ các thành phần từ Mặt trận cho đến Đoàn Thanh niên, các ban ngành của ủy ban nhân dân xã. Họ bắt đầu kiểm điểm tôi và yêu cầu tôi viết bản kiểm điểm nhưng tôi không viết. Họ bắt tôi ký vào biên bản nhưng tôi không ký. Tôi nói chuyện các anh giữ là chuyện của các anh, còn tôi không bị án quản chế nên cho dù các anh có chặt chân tôi, tôi sẽ bò bằng tay; nếu sơ sẩy là tôi sẽ đi. Rồi họ kiểm điểm, làm bản kiểm điểm, viết biên bản rằng tôi không hợp tác. Điều này cũng không đúng vì tôi hợp tác, chỉ có điều là tôi viết vào biên bản sai. Họ nói làm nhanh để về, nhưng tôi nói tôi không cần về. Họ hội ý nói sẽ phạt hành chính vì tôi vi phạm lệnh quản chế. Tôi về nhà lúc khoảng 18:30’”

Vào lúc 10 giờ sáng ngày 9 tháng 11, chúng tôi gọi điện đến trưởng công an xã Đạ Đờn là ông Nguyễn Đức Chủng. Ông này trả lời máy nhưng khi được hỏi về trường hợp anh Trần Minh Nhật thì ông này cúp máy.

“Ông Nguyễn Đức Chủng: Tôi đây, có gì không anh?

Gia Minh: Tại địa phương anh phụ trách có anh Trần Minh Nhật mới bị ở tù về và anh ta nói không bị án quản chế, nhưng đi lại thì bị địa phương cản trở, vậy ý kiến của anh ra sao?

…. “

Cựu tù nhân lương tâm Chu Mạnh Sơn được cho biết cũng bị đánh đập bởi công an; và cuối cùng cũng về được lại Sài Gòn.

Ngày 28 tháng 8, 2015. (1)Đoàn người đón TNLT Trần Minh Nhật mãn hạn tù trở về bị hành hung, ông Lê Đình Lượng bị đánh đập gây thương tích (2), cựu TNLT Trương Minh Tam cũng bị hành hung (3), anh Chu Mạnh Sơn bị đánh đổ máu đầu (4)

Sách nhiễu tại nơi ở

Vào ngày 6 tháng 11, nơi ở của cựu tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh tại số 502/11/44B đường Huỳnh Tấn Phát, phường Bình Thuận, quận 7, thành phố Hồ Chí Minh, bị khóa cửa ngoài.

Cô Đỗ thị Minh Hạnh khi tìm cách ra được bên ngoài thì chứng kiến một nhóm người bịt mặt, trong đó có những phụ nữ và họ nói đến để đánh ghen vì thấy chồng của một người trong số họ chở cô Hạnh.

Cựu tù nhân lương tâm và cũng là nhà hoạt động vì quyền lợi của công nhân cho biết đã gọi điện thoại cho Cảnh sát 113, tức đội phản ứng nhanh giải quyết ban đầu trình báo của người dân về an ninh, trật tự công cộng; thế nhưng không có trả lời.

Cô Đỗ thị Minh Hạnh cho biết cuộc làm việc với vị tổ trưởng dân phố sau đó:

“ Hôm sau tôi có nói chuyện với chú tổ trưởng, ông ta nói không biết gì về việc đó mà sau này mới biết đó là công an nên ông ta không được ‘nhúng’ vào. Từ công an thành phố trở xuống chứ không phải công an quận không- công an thành phố, công an quận, công an phường.

Còn những người đánh ghen thì người dân nhận biết đó là hội phụ nữ của phường.

Sáng hôm sau tôi cũng nghe một thông tin mới tức là lực lượng giao thông và lực lượng công an áo xanh không dàn ra trong khu vực của nhà tôi, mà ở khu vực nhà tôi chỉ có mấy chục người mặc đồ thường phục; còn những người mặc đồng phục dàn từ khu Chế xuất Tân Thuận nơi công nhân làm việc cho đến chỗ nhà tôi; lực lượng rất đông khoảng gần 200 người.”

Đe dọa

Tại Hà Nội, một số nhà hoạt động như chị Thảo Teresa và anh Trịnh Bá Phương con hai ông bà dân oan và cũng là cựu tù nhân lương tâm Cấn Thị Thêu- Trịnh Bá Khiên, cũng bị những thành phần gọi là dư luận viên dọa giết. Tình trạng này tương tự xảy ra gần đây đối với blogger Nguyễn Lân Thắng.

Ngoài ra bản thân anh Trịnh Bá Phương còn bị chính một công an tại quận Hà Đông đe bắt bỏ tù. Anh Trịnh Bá Phương nói về điều này:

“ Cách đây độ hơn một tuần, ông Dũng công an quận Hà Đông ( ông này trước là phó phòng an ninh PA38 của thành phố Hà Nội, bây giờ về làm trưởng công an quận Hà Đông) cùng công an khu vực, một số công an quận đến nhà tôi có những lời lẽ đe dọa sẽ sử dụng nhà tù, bắt giam tôi và mẹ tôi.”

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện trên trang Tễu blog của ông vào ngày 9 tháng 11 có đăng bài tựa đề ‘SOS: Hà Nội hỗn loạn, một số nhà hoạt động bị dọa giết’.

Thủ phạm đánh chết Đỗ Đăng Dư ngày càng lộ dạng

Tạ Phong Tần(ĐCV) – Tin hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân bị một nhóm tám thanh niên bịt mặt đánh đổ máu khi chiều hôm qua hai người này đến gia đình của nạn nhân chết trong trại giam Đỗ Đăng Dư tư vấn, trợ giúp về pháp lý để họ khiếu nại về cái chết của Đỗ Đăng Dư; tuy sốc thật nhưng không làm mọi người ngạc nhiên, bởi lẽ những chuyện công an giả dạng côn đồ đánh đập người lương thiện đang xảy ra hàng ngày, hàng giờ ở xã hội Việt Nam.


Nạn nhân Đỗ Đặng Dư và mẹ là bà Đỗ Thị Mai

Trước đây, internet chưa phổ biến, các phương tiện truyền thông khác chưa có, người dân Việt Nam chỉ có thể biết những thứ mà đảng cộng sản Việt Nam muốn cho họ biết mà thôi. Thế giới bên ngoài với người Việt trong nước vô cùng xa lạ, và ngược lại, tình hình người dân trong nước sống dưới chế độ cộng sản bạo quyền bên ngoài cũng rất khó tìm hiểu thông tin.

Ngay cả tôi, một điều tra viên Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Bạc Liêu, vào năm 1998 cũng chỉ biết đến tình hình “sự kiện Tây Nguyên” và “sự kiện Thái Bình” bằng cách đọc báo công an và những bản tin đóng dấu “mật” “lưu hành nội bộ” của Trung ương đảng cộng sản gởi đến theo con đường công văn nội bộ (không qua bưu điện), chỉ được nghe đọc loáng thoáng trong cuộc họp chi bộ rồi thôi, chưa bao giờ được cầm trên tay tờ giấy nào để nhìn tận mắt ai đã ký cái văn bản ấy. Nói chung là đường lối của “đảng ta” luôn sáng suốt và đúng đắn, người dân bị “kẻ xấu”, “bọn phản động” “lợi dụng kích động, xúi giục gây bất ổn xã hội”, và có một vài người chết nguyên nhân là “đánh nhầm lẫn nhau trong lúc hỗn loạn nên không xác định được thủ phạm”.

Năm 2004, tôi được cơ quan cử đi học lớp Cao cấp lý luận Chính trị tại Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh (khu vực II) dành cho cán bộ khu vực từ Đà Nẵng trở vào trong Nam. Tình cờ, trong lúc vui miệng, một cán bộ thuộc loại “con cha cháu chú” khoe với tôi rằng anh ta có thằng em họ làm công an, được điều động vào tham gia dẹp loạn trong “sự kiện Tây Nguyên”, thằng em họ này đã cùng những đồng nghiệp của nó giả dạng côn đồ trà trộn vào đám đông dân chúng, “dùng gậy gộc vây đánh chết một số thằng cầm đầu rồi được lệnh rút đi thật nhanh, không ai kịp nhìn rõ mặt”, “bọn mọi kia như rắn mất đầu phải đầu hàng ráo trọi” (nguyên văn lời của anh ta). Anh ta nói xong gật gù khen ngợi công an hành động rất “khôn ngoan”, “mưu lược”, “nhờ vậy dập tắt ngay lập tức vụ bạo loạn của mấy thằng mọi”…. Lúc đó, tôi chỉ nghe câu chuyện này như một thứ gia vị thêm vào trong lúc trà dư tửu hậu giữa các bạn đồng học mà thôi.

Sau này, khi tôi lập trang blog Công Lý và Sự Thật và lên Sài Gòn tham gia vào các vụ biểu tình chống Trung Quốc, tôi mới được “thưởng thức” cái món “công an đội lốt côn đồ” mà trước đây tôi chỉ nghe nói chớ chưa dám tin rằng trong một xã hội luôn giương cao câu khẩu hiệu “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” lại có thể diễn ra một cách công khai hằng ngày cho những người bên cạnh tôi và cho chính bản thân tôi. Từ dàn dựng đụng xe, giả dạng côn đồ hành hung cho đến tạt acid làm tàn phế v.v…

Năm 2008, tôi đã từng bị bọn an ninh mặc thường phục giả dạng côn đồ tông xe máy nhằm cản trở tôi đi thi tốt nghiệp lớp đào tạo luật sư, hậu quả là tôi phải chờ đến 6 tháng sau, thuê hẳn một chiếc taxi “Minh tu Sạn đạo, ám độ Trần Thương” mới đến được Học viện Tư pháp dự thi.

Vụ nhà nước cướp đất của nông dân quận 9, Sài Gòn rồi cho “côn đồ” xông vào đánh đập nông dân khi những người này đi biểu tình đòi đất, những tên “côn đồ” này nạn nhân đều biết mặt chúng là những kẻ chuyên nghề bám lấy họ suốt ngày đêm.

Rồi đến vụ “côn đồ”, “quần chúng tự phát” ném mắm tôm vào tượng Đức Mẹ, đêm đêm gào lên “Giết Kiệt”, “Giết Phụng”, xịt hơi cay vào đám đông giáo dân đang cầu nguyện, cho người đóng giả làm giáo dân lên truyền hình phát biểu lên án các linh mục (sau đó bị giáo dân thứ thiệt phát hiện người này là cán bộ đảng viên về hưu, ngực áo đỏ huy chương) ở Giáo xứ Thái Hà v.v… đều do bàn tay đen của công an dựng nên.

Trả lời phỏng vấn RFA, Luật sư Lê Văn Luân cho biết: “Bây giờ hai người bị đánh chảy máu mà anh Trần Thu Nam bị rất nặng, chảy máu mũi, mắt, miệng. Đến gặp gỡ làm thủ tục luật sư thôi; nhưng xong rồi đi ra giữa đường thì có chừng 8 cậu thanh niên, bịt mặt mang khẩu trang đánh. Đánh xong họ lấy mất luôn cả điện thoại. Luật sư không có thù oán gì với ai ở đây. Mấy lần về làm việc em Dư này có người bị rồi.”

Cái kiểu cướp điện thoại (cho dù là điện thoại loại “cùi bắp”) cũng không hề lạ, chính tôi đã bị cướp hàng chục cái điện thoại theo kiểu như thế này. Thậm chí, Trần Tiến Tùng, Nguyễn Minh Hải là những tên an ninh chai mặt còn thản nhiên đặt điều kiện tôi phải làm theo ý chúng nó thì chúng mới trả điện thoại.

Nạn nhân Đỗ Đăng Dư bị bắt ngày 5 tháng 8 do ăn cắp một khoản tiền chưa đến hai triệu đồng. “Công an địa phương bắt nạn nhân và nói với gia đình đưa đi cải tạo nhưng giam giữ tại trại giam Xa La, Hà Đông”. Khi Dư chết, cơ quan chức năng cho rằng nguyên nhân do bị một bạn tù đánh.

Chuyện ngược đời ở đây là nếu nạn nhân bị bạn tù đánh chết thì có luật sư tham gia vào vụ việc càng được nhanh chóng sáng tỏ, kẻ bị xử lý là tên tù nào đó đã gây án, chớ có liên quan gì đến bộ máy công an đâu mà công an được huy động đủ các chủng loại từ “chìm”, “nổi” đến “lập lờ”, “lơ lửng”… tất cả đồng loạt xông vào cuộc cản trở, từ lúc khám nghiệm tử thi đến khi tổ chức đám tang, giờ đến ra tay khủng bố luật sư.

Có thể thấy, những thanh niên lạ che mặt đó không cần nói cũng biết chẳng phải lưu manh, côn đồ, xã hội đem gì hết, mà chính là bọn công an giả dạng thường dân hành hung người khác, một thủ đoạn thường thấy của nhà nước cộng sản Việt Nam đã từng áp dụng qua các thời kỳ, với rất nhiều người mà tôi liệt kê ở phần trên.

Người xưa có câu: “Có tật giật mình”, “không có lửa sao có khói”. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam càng tấn công, đàn áp luật sư thì càng lộ rõ cho thiên hạ thấy hung thủ đánh chết Đỗ Đăng Dư thật sự là ai, thân phận kẻ đó không phải là “phó thường dân” hay một tên tù hình sự tầm thường, vì vậy kẻ đó đã huy động được cả bộ máy công an bảo vệ quyết liệt để không phải bị lộ mặt ra trước công chúng biết về tội ác của hắn. Hẳn kẻ đó là con cháu những vị to đầu nào đó cũng nên. Tôi dùng từ “những vị” bởi lẽ tôi biết vị này gởi con cháu vào cơ quan vị kia, vị kia gởi con cháu vào cơ quan vị nọ, vị nọ lại gởi con cháu vào cơ quan vị kía kía, cứ lòng vòng như vậy, rốt cuộc tất cả các cơ quan đều là “con cháu các cụ cả”, dây mơ rễ má với nhau loằng ngoằng lèo ngoèo, đều là người nhà nhưng trước pháp luật lại không phải người nhà, thế mới hay. Cho nên đụng tới một người là đụng đến cả một mớ loằng ngoằng lèo ngoèo. Cái đám loằng ngoằng lèo ngoèo ấy “đánh” ai thì người đó chết, mà “đè” ai thì người đó hết đường ra.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s