Họ không chạy về phía người dân, họ đang ngã vào vòng tay giặc!

Posted: November 10, 2015 in Uncategorized
Tags:

AFR Dân Nguyễn (Basam) – Xét về mọi khía cạnh, Nhân Dân VN không chào đón chuyến viếng thăm của Tập Cận Bình. Dư luận còn loan truyền rằng, thực chất chuyến đi của họ Tập là chỉ thị trực tiếp cho đàn em Cộng sản VN trước ngưỡng cửa đại hội 12 sắp tới. Tuy có 21 phát đại bác nổ, với đội danh dự QĐND VN duyệt và nghênh đón, nhưng số thiếu nhi và những người đứng vẫy cờ hoa xem ra sơ sài và chiếu lệ.

� Xem thêm: Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam lộ rõ bộ mặt phản dân, hại nước qua cuộc tiếp đón Tập Cận Bình.


Cận cảnh Lễ đón Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình

“Khẳng định và làm sâu sắc thêm…”

Nét nổi bật trong thái độ cũng như từng cử chỉ của họ Tập toát lên sự khiêm nhường, hữu hảo. Thái độ và cử chỉ ấy khiến người ta hơi bị bất ngờ. Tuy nhiên, chỉ sau đúng một ngày, lúc ông này có những tuyên bố khẳng định chủ quyền của Trung Quốc về các hòn đảo trên Biển Đông (BĐ), thì thiên hạ không còn bất ngờ nữa… Nó trở về đúng với bản chất của cộng sản nói chung, cộng sản Trung Quốc nói riêng.

Trong bài phát biểu của Tập Cận Bình trước Quốc hội VN, hầu như không mang nét văn chính luận, hay khẩu khí “đanh thép” vốn có trong các diễn văn của quan lại cộng sản. Thay vào đó là giọng văn dân dã, mộc mạc. Nhờ giọng văn “ngọng Ngô” đó mà chuyển tải được cái tình thân, tình bằng hữu. Có lúc họ Tập còn dùng hình ảnh “dắt tay nhau”, khiến người nghe cảm động. “…Giữ vững phương châm tôn trọng lẫn nhau, hữu hảo đàm phán… xử lý tốt mọi tranh chấp…” (diễn văn của ông Tập trước QH VN).

Có lẽ “xử lý tốt mọi tranh chấp” mà tiên sinh họ Tập muốn nói ở đây, phải chăng là tàu lớn, công suất nhiều mã lực của Trung Quốc cứ uy hiếp, dùng vòi rồng “xử lý” cách hung hãn tàu cảnh sát biển của phía các “đồng chí” VN, húc mạn trái, đâm mạn phải, khiến cho cách “xử lý tốt” ấy gây phẫn nộ bao người? Và theo Tập tiên sinh, xử lý tốt của phía VN trong tranh chấp còn phải là không được khởi kiện Trung Quốc ra tòa, không giống như điều mà láng giềng Philippines của mình đã làm? Có thể kể ra vô số “xử lý tốt tranh chấp” theo kiểu như trên của phía “bạn” Trung Quốc, như húc chìm tàu cá ngư dân VN, đơn phương ban lệnh cấm đánh bắt cá. Bắt giữ, tịch thu hải sản, ngư cụ trên ngư trường truyền thống, đánh và bắt giữ người, đòi tiền chuộc… Phía VN “xử lý tốt” những trường hợp trên, bằng “biện pháp” mần thinh, hoặc thông qua người phát ngôn bộ ngoại giao gửi đi thông điệp “kiên quyết phản đối”?

Bài phát biểu của ông Tập trước Quốc hội VN còn dành đáng kể thời lượng “ôn nghèo kể khổ” từ thuở hàn vi của chế độ cộng sản hai nước thời trứng nước. Để làm gì? Để đạt cho được sự đồng cảm, đồng thuận, để nương tựa vào nhau lúc “tối lửa tắt đèn” chứ gì nữa… “…từ thời cận đại tới nay, hai nước chúng ta đều trải qua quá trình gian khổ, đi từ thời kỳ bị bất kỳ kẻ thù nào áp bức bóc lột, đi tới độc lập dân tộc…”, lời của ông Tập.

Sau khi ca ngợi đảng CSVN, sau một hồi “lăng xê” đảng CSVN với bao công trạng, Tập tiên sinh “chốt hạ”:  (chúng ta) “…cùng dắt tay nhau nhằm phấn đấu xây dựng phát triển SỰ NGHIỆP CNXH, vì cuộc sống bình an, hạnh phúc của nhân dân hai nước…”.

Cám ơn Tập tiên sinh đã có ý tốt dành cho nhân dân VN; nhưng để đạt được điều đó (bình an và hạnh phúc), mà lại bằng xây dựng CNXH, e rằng Tập tiên sinh chưa hiểu lắm về CNXH, hoặc là đang ru ngủ nhân dân VN?

Nhưng có lẽ “Sự thành công tốt đẹp” của chuyến viếng thăm, toát lên trong “Tuyên bố chung”.

Hai bên nhất trí cho rằng chuyến thăm đã thành công tốt đẹp, góp phần quan trọng vào việc củng cố tình hữu nghị truyền thống, làm sâu sắc quan hệ đối tác, hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung, thúc đẩy hòa bình, ổn địnhvà phát triển của khu vực và trên thế giới…”.

Kết quả chuyến viếng thăm thể hiện qua hai khía cạnh mà “Tuyên bố chung” đề cập: “…góp phần quan trọng củng cố tình hữu nghị truyền thống,làm sâu sắc quan hệ đối tác, hợp tác chiến lược toàn diện Việt Trung, và, Thúc đẩy hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực và trên thế giới…”.

Cần khẳng định ngay rằng, chuyến thăm của họ Tập không thể “thúc đẩy hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực và trên thế giới” như Tuyên bố chung khẳng định. Nếu khách của phía VN là đối tượng khác, là Mỹ, Anh, Pháp hay Nhật chẳng hạn, thì mới đem đến cho Nhân Dân VN niềm tin về hòa bình, ổn định và phát triển. Ai cũng biết kẻ hiện đang gây ra sự bất ổn trongkhu vực, sự căng thẳng cho thế giới thông qua những hành động quân sự hay những đòi hỏi tham lam vô độ về lãnh hải trên Biển Đông, không ai khác, mà chính là Trung Quốc!

Trong quá khứ, Trung Quốc đã gây nên những cuộc chiến, những xung đột trên Biển Đông, cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN, đánh chiếm một số đảo của VN thuộc quần đảo Trường Sa, cưỡng chiếm những dải đá ngầm của Philippines. Cũng chính Trung Quốc chứ không phải ai khác đang có những hoạt động liều lĩnh, nguy hiểm bằng các hoạt động bồi đắp những đảo đá ngầm, mà mục đích là xây dựng các căn cứ quân sự trên Biển Đông. Ngoài ra, Trung Quốc còn thường xuyên là nỗi ám ảnh, là mối nguy hiểm hiện hữu của ngư dân VN. Hành động như thế sao có thể coi là “thúc đẩy hòa bình, ổn định và phát triển…”? Ngược lại, nó chính là nguyên nhân gây nên bất ổn trong khu vực và căng thẳng cho thế giới, ảnh hưởng nghiêm trọng tới an ninh hàng hải cho tàu thuyền qua lại vùng biển này.

Về nhận định chuyến thăm của Tập Cận Bình đã “…làm sâu sắc quan hệ đối tác, hợp tác chiến lược toàn diện Việt Trung…”  mà Tuyên bố chung vừa nêu ra. Đây là nội dung chính có thật mà Tập Cận Bình đã đạt được thông qua chuyến “viếng thăm” của mình.

Về kinh tế, thương mại (cũng liên quan trực tiếp tới mưu đồ của Trung Quốc), như việc cam kết hàng loạt các dự án mà phía Trung Quốc thực triển khai trên đất VN, như tuyến đường sắt cao tốc Vân Nam-Lào Cai-Hà Nội-Hải phòng, khoanh vùng một tam giác trọn vẹn vùng Đông Bắc Bắc Bộ của VN. Bên cạnh đó là cam kết Trung Quốc sẽ triển khai xây dựng tuyến đường bộ cao tốc từ Móng Cái đến Vân Đồn. Tuyến đường này là một cạnh của tam giác nói trên, chạy dọc ven biển Vịnh Bắc Bộ, rất thuận tiện cho “giao thương” từ Trung Quốc xuống đồng bằng Bắc Bộ, mà trung tâm là HN.

Một loạt các công trình, khu công nghiệp khác cũng được phía Trung Quốc cam kết triển khai nay mai, đồng nghĩa là họ thắng thầu, đồng nghĩa sự lệ thuộc “sâu sắc” về kinh tế của VN vào Trung Quốc. Tuyến đường sắt trên cao Cát Linh, Hà Đông;  Khu công nghiệp An Dương HP; TQ thậm chí còn vươn vòi bạch tuộc của mình xuống mãi cực Nam của VN-Khu công nghiệp Long Giang (Tiền Giang) mà chỉ nay mai thôi TQ cũng có sự hiện diện hợp pháp.  Kết hợp với những khu vực kinh tế mà Trung Quốc đã được phép đầu tư và đang hoạt động như Boxit Tây nguyên, Fumosa Vũng Áng, Nhiệt điện HP, nhiệt điện Quảng Ninh mà Trung Quốc là những nhà thầu… Có thể nói với quy mô và cả sự bao trùm lên toàn lãnh thổ VN, Trung Quốc gần như thao túng nền kinh tế VN trong tương lai. Đó là chưa kể cán cân thương mại quá nghiêng về Trung Quốc vốn dĩ từ lâu, bằng cả con đường chính ngạch, tiểu ngạch, với nạn hàng lậu tuồn vào VN, bóp nghẹt doanh nghiệp trong nước.

Về đường lối chính trị: Đây là điểm chính yếu nhất trong “thành công” mà phía Trung Quốc đạt được trong chuyến “thăm” của Tập Cận Bình tới VN lần này.

Trong “tuyên bố chung” khẳng định nhiều điều về hợp tác “toàn diện và sâu sắc” giữa hai đảng cộng sản, hai nhà nước xã hội chủ nghĩa, hai quân đội. Thậm chí sự hợp tác toàn diện đến nỗi dành cho cả hai quốc hội, hai Mặt trận tổ quốc…

Sự hợp tác toàn diện và sâu sắc còn thể hiện ở chỗ phía Trung Quốc cam kết đào tạo cán bộ đảng cho VN, Quân đội VN cũng được Quân GPND Trung Quốc có nhiều trương trình hợp tác chặt chẽ, toàn diện. Hai bên còn thiết lập đường dây nóng (nghĩa là khi VN alo, là Trung Quốc “có ngay”!). Hai bên còn thường xuyên viếng thăm, trao đổi đoàn này đoàn nọ… Phía VN cũng cam kết tạo điều kiện thuận lợi để chỉ trong nay mai phía Trung QUốc sẽ mở lãnh sự quán của mình tại TP Đà Nẵng – thủ đô” của miền trung – điểm giữa chia đôi nước Việt, nơi mà phía “bạn” TQ cũng đã có nhiều gây dựng “sâu sắc” về bất động sản. TQ đã “thuê” được nhiều khu đất vàng tại tp quan trọng này của VN. Nay mai những ảnh hưởng “sâu sắc” của TQ lên mọi mặt đời sống của Đà Nẵng là không còn phải bàn cãi.

Tóm lại, qua “Tuyên bố chung”, phía Trung Quốc tha hồ hả hê. Đảng CSVN yên tâm, thở phào nhẹ nhõm vì đã tìm được kẻ chống lưng, kéo dài sự tồn tại của mình. Còn Nhân Dân VN?

Công hàm Phạm Văn Đồng 60 năm trước gửi tới Trung Quốc, đã làm khó cho đảng CSVN hôm nay trong nhiều vấn đề, nhất là vấn đề chủ quyền biển đảo. Liệu “Tuyên bố chung” hôm nay giữa đảng CSVN, nhà nước XHCN VN với Tập Cận Bình, có là điều “khó gỡ” cho chính quyền VN hậu cộng sản?

BÊN LỀ SÂN CỎ…

1- Được tặng thơ, sao cứ ngẩn ngơ!?…

Ông Trọng bí thơ, được biết đến là người của văn chương. Ông lại có tướng mạo nho nhã. Lần qua thăm Mỹ gần đây, báo chí nhận định là chuyến đi thành công. Trong chuyến công du đó, có một chi tiết khá thú vị (Tất nhiên trừ ông Trọng). Đó là việc phó tổng thống Mỹ tặng ông Trọng hai câu thơ của đại thi hào Nguyễn Du.

Trời còn để có hôm nay
Tan sương đầu ngõ vén mây cuối trời.

Có thể nói, đọc hai câu thơ trên, trong bối cảnh thiện chí mà phía Hoa Kỳ thực tâm dành cho cộng sản VN, muốn khép lại quá khứ, hướng tới tương lai, như cam kết của cả hai phía, thật cảm động. Người đọc thơ quá hiểu văn hóa VN, tôn trọng VN, đã chọn hai câu thơ đẹp, hướng thiện, từ kho báu văn hóa, văn học, niềm tự hào của Dân Tộc VN, để tặng khách quý. Dù trước đó, phía chủ nhà Hoa Kỳ đã phải nhận một món quà quá ư “quá quắt” mà phía khách VN trao tận tay. Lòng người trong sáng, đọc những câu thơ trong sáng, nên đã lột tả được nhiều vấn đề.

Khi đến thăm, Tập Cận Bình cũng đọc thơ trước Quốc hội VN. Cũng chỉ hai câu. Tập tặng thơ ông HCM, mà không quên nhắc mọi người rằng thời nhà Đường, bên Tàu có ông Vương Bột nhà thơ cũng có hai câu thơ tương tợ như hai câu thơ mà ông Hồ “làm”. Ông Tập nhắc chi tiết đó làm chi, nếu không phải có ý gieo vào người nghe cái nghi vấn ông Hồ đạo thơ Vương Bột? Cùng là ông Trọng mà nhận hai loại thơ khác nhau, do hai con người khác nhau tặng. Cách tặng thơ cũng nói cho mọi người biết nhân cách của hai nhà thơ, hai người trích dẫn thơ là rất khác nhau. Liệu hai câu thơ của “Bác Hồ kính yêu” mà đồng chí Tập Cận Bình đọc tặng QH VN, có thể làm vế đối cho hai câu thơ mà một chính khách Hoa Kỳ đã dành tặng ông Trọng không? Trước khi đến VN, ông Tập cũng có chuyến viếng thăm Hoa Kỳ và cả xứ sở sương mù. Tại Nhà Trắng cũng như trong cung điện Buckingham, ông không hề đọc thơ. Hà cớ gì ông “lẩy” thơ trước quan lại CSVN, những người chỉ quan tâm tới tiền?

Hai câu thơ mà ông Tập đọc, cũng toát lên được tham vọng quyền lực của những người cộng sản, cho dù là cộng sản tây, Tàu hay Việt. Họ leo lên cao, trông xa, để từ đó thâu tóm vào tầm mắt, tầm tay mọi thứ bằng bạo lực cách mạng (chuyên chính vô sản).

2- Chuyên chính vô sản

Trong một bình luận trên một trang mạng, có người đặt câu hỏi (gần như trách móc), rằng sao mọi người dân VN đều ghét Trung Quốc, (qua lời “tự thú trước bình minh” của ông tướng Thanh, bộ trưởng quốc phòng QĐNDVN), mà khi Tập Cận Bình sang, lại chỉ có ít người đi biểu tình thế. Điều này có vẻ mâu thuẫn…

Nhưng một bình luận khác đã lý giải rằng, tại cộng sản VN ác quá, nên người dân không dám đi biểu tình, thì quả là điều này (căm ghét Trung Quốc mà không chịu đi biểu tình) không mâu thuẫn chút nào!

Hình ảnh những người biểu tình bị bọn an ninh mặc thường phục trà trộn, kết hợp bọn công sai đầu trâu mặt ngựa bẻ tay, ghì nách, xúm vào bắt tống lên xe, cả hình ảnh người biểu tình bị đánh vỡ đầu, máu me đầm đìa, nói lên tất cả. “Cộng sản VN tàn bạo quá”. Đó là đánh giá hơi phiến diện. Cái ác là bản chất cho cộng sản nói chung, chẳng cứ gì cộng sản VN!

3- Những trạng thái tâm lý khác nhau…

Khi những loạt đại bác tại Ba Đình vang lên chào đón “đồng chí bốn tốt’, “láng giềng tin cậy” của đảng CSVN, từ bên kia biên giới sang, và nhất là khi Tuyên bố chung giữa “hai đảng cộng sản anh em” được công bố trên các phương tiện thông tin, qua các hãng thông tấn, báo chí quốc tế, không biết phía Hoa Kỳ có cảm thấy bẽ bàng, vì rằng họ đã đang làm tất cả những gì có thể, với lòng thành nhất, có lợi cho VN (đương nhiên có lợi cho cả Hoa Kỳ), về không chỉ vấn đề Biển Đông, mà còn nhiều vấn đề khác (TPP chẳng hạn). Vậy mà bây giờ, trong Tuyên bố chung VN – TQ, chẳng khác cái tát, hoặc ít ra thì cũng giống như sự “lơn mặt” dành cho Hoa Kỳ.

Nhưng chỉ đúng sau cái bản Tuyên bố chung ấy được công bố có 1 (một) ngày, cái sự bẽ bàng ấy (không biết họ có lấy làm bẽ bàng không), giờ chuyển sang cho đảng cộng sản VN. Sự kiện tiên sinh Tập – đồng chí, khách quý của đảng CSVN mới hôm qua nâng ly chén tạc chén thù, chén chú chén anh, thề thề thốt thốt, cam kết, cùng dắt tay nhau…chúc cho nhau những điều tốt đẹp nhất, ấy vậy mà, quay ngoắt 180 độ… Tại Singapore, Tập tiên sinh “bức xúc” nói ra cái điều ở VN họ Tập né tránh. Họ Tập khẳng định tất cả các hòn đảo trên Biển Đông thuộc chủ quyền Trung Quốc từ thời cổ đại…

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là bằng chứng để tất cả mọi người VN yêu nước (có phần cho cả những đảng viên cộng sản còn lương tri) nhận thức rằng “đi với Mỹ” là xu thế hợp thời đại.

4- Chỉ được cái “nói vuốt đuôi”!

Có ông nghị nói sau lưng họ Tập, khi “đồng chí Tập cùng phu nhân” đã ngồi trên chuyên cơ, rằng “tiếc là ông Tập không nói tới vấn đề Biển Đông”…

“Vấn đề Biển Đông”, thiết tưởng người cần nói ra hơn cả, phải là “ta” chứ. Đây là cơ hội cho “ta” đấy thôi. Đây là lúc các đại biểu QH của ta có thể van vỉ, xin họ Tập giơ cao đánh khẽ, xin họ Tập thương tình vì cũng tuyên truyền ngày đêm tình hữu nghị Việt Trung rồi, nhưng “tâm lý ghét Trung Quốc” vẫn không hề “thuyên giảm”…

“May là đồng chí Tập không đả động gì đến vấn đề Biển Đông”.  Có lẽ vị “dân biểu” này nên nói vậy; vì nếu họ Tập nói ra vấn đề Biển Đông, đố có ai trong số 500 vị đại diện cho cơ quan quyền lực cao nhất của VN dám hé răng “cãi giả”!?

5- Tập Cận Bình, ông là ai?

Có lẽ câu hỏi đó nếu có, thì cũng không phải từ phía Nhân Dân VN; vì Nhân Dân VN đã từ lâu biết quá rõ bộ mặt thật của Tập Cận Bình. Cái gương phản chiếu trung thực bộ mặt của Tập cũng như tập đoàn cộng sản tại Trung nam Hải, là ngàn vạn những sự kiện xảy ra trên bờ, dưới nước, trong các tuyên bố phát đi từ Bắc Kinh…

Chỉ có đảng CSVN mới không biết Tập Cận Bình là ai? Đến bao giờ thì họ mới “biết” ai là Tập Cận Bình?

Thực ra, đảng CSVN quá biết Tập là ai. Họ biết Tập không chỉ là đồng chí của họ, mà còn là kẻ rắp tâm xâm lược VN. Nhưng điều họ biết “sâu sắc” hơn, ấy là giữa họ Tập với đảng CSVN có chung quyền lợi (mà họ đã thừa nhận ở nhiều văn kiện, mà một trong những văn kiện đó chính là Tuyên bố chung ký chưa ráo mực).

Nhưng khi về “vắt tay lên trán” suy nghĩ, đảng CSVN không khỏi giật mình, mộng mị bởi những hành động “đi đêm” với giặc của họ, cả những công khai ban ngày lời nói, việc làm với kẻ đang dòm ngó giang sơn của các Vua Hùng hôm nay.

Họ không chạy về phía Nhân Dân. Họ đang ngã vào vòng tay giặc…

Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam lộ rõ
bộ mặt phản dân, hại nước qua cuộc tiếp đón Tập Cận Bình

(Basam)Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai trả lới phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

Lời giới thiệu: Chuyến đến Việt Nam trong 2 ngày 5 và 6 tháng 11/2015 mới đây của Tập Cận Bình, người đứng đầu Đảng Cộng sản và Nha nươc Trung Quốc đã gây một làn sóng phản đối của người Việt trong và ngoai nước, đặc biệt là bài phát biểu của họ Tập tại quốc hội Việt Nam và bản Tuyên bố chung Việt-Trung.

Vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa là đều mà người dân Việt Nam muốn nghe, nhưng Tập Cẩm Bình đã không nhắc đến một lời và phía lãnh đạo Cộng sản Việt Nam cũng như quốc hội đã không dám đề cập đến.

Nhưng vừa rời Việt Nam, ngày 7.11.2015, tại Singapore, Tập Cận Bình lại lên tiếng khẳng định rằng các hòn đảo ở biển Đông là thuộc lãnh thổ Trung Hoa từ thời cổ đại.

Tập Cận Bình còn xảo ngôn rằng: “Mặc dù một số đảo nhỏ mà Trung Hoa có chủ quyền đã bị chiếm đóng bởi những nước khác, Trung Hoa vẫn cam kết giải quyết vấn đề bằng đàm phán hòa bình,”.

Bình luận về toàn cảnh sự việc này, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai khẳng định Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đã bôc lộ bộ măt phản dân, hại nước qua cuộc tiếp đón Tập Cận Bình.

Cuộc phỏng vấn do nhà báo Trần Quang Thành thực hiện. Nội dung như sau, mời quí vị cùng nghe:

.
Trần Quang Thành: Thưa ông, Như vậy ông Tập Cận Bình, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã kết thúc chuyến đi thăm 2 ngày ở Việt Nam.

Trong chuyến đi thăm này ông là người lãnh đạo Trung Quốc thứ hai phát biểu trước Quốc hội Việt Nam. Nhiều đại biểu Quốc hội tiếc là không thấy ông đề cập đến vấn đề Biển Đông. Nhưng khi đến Singapore ông đã tuyên bố Biển Đông tức Biển Nam Trung Hoa đã của Trung Quốc từ thời xa xưa.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai đánh giá ra sao về chuyến đi cuả ông Tập Cận Bình trong 2 ngày qua và tuyên bố của ông tại Singapore?

Nguyễn Khắc Mai: Vấn đề này nó thú vị. Khi ỏ Việt Nam Tập không dám nói. Nó dấu đi.Nếu nó thò ra cái chủ quyền từ thời tổ tiên, thời cổ đại ở Biển Đong thì sẽ có người phản ứng, Quốc hội sẽ phản ứng. Trong Chính phủ, thậm chí cả trong cái nhóm gọi là thần phục Tàu nó rồi cũng có một vài cái phản ứng để làm le với nhân dân. Thế cho nên lão Tập khôn nhưng mà nó yếu đấy. Chạy khói Việt Nam sang Singapore mói nói là bây giờ tôi nói rõ. Nó tuyên bố lại một cái điều nó đã nói ở bên Mỹ, bên Anh là chủ quyền của Trng Quốc từ thời cổ đại, tổ tiên để lại. Nó không dám nói thẳng ở Việt Nam. Nó sợ sự phản ứng của dân Việt Nam. Lão này nó cáo già, nó không nởi Việt Nam. Qua Singapore rồi mới nói.

Từ suy nghĩ về vấn đề này tôi đang định viết bài “Đà đao của họ Tập và dối sách của Việt Nam”. Đà đao là một món võ trong binh pháp của Trung Hoa. Người ta mô tả trong các tiểu thuyết tức là cưỡi ngựa bỏ chạy một đoạn rồi giơ đao đánh luôn một đoạn. Gọi là món đà đao. Cái trò đánh lui như thế là trò đánh lén, không dám đường đường đối mặt. Thế nhưng món đà đao ấy bây giờ Việt Nam phải đối sách thế nào? Hiện nay nó nói chủ quyền biển đảo là của nó. Nhưng mà chính quyền Việt Nam, đặc biệt là ban lãnh đạo Đảng Việt Nam im như thóc, câm như hến. Hoàng Sa không dám nói gì. Bây giờ Hoàng Sa chỉ còn 10 năm nữa thôi nếu không tranh luận, không lên tiếng, không đưa ra tòa án, không đưa ra dư luận với tư cách là chính phủ ra tuyên bố. Thì 10 năm nữa thôi nó coi chủ quyền là hiển nhiên của nó với chứng lý là nó đã chiếm giữ được 50 năm. Đây là vấn đề liệu ban lãnh đạo của Đảng sẽ tính sao. Chính phủ đã sẵn sang việc kiện nhưng mà ban lãnh đạo tức Bộ Chính trị nó khóa máy lại không cho kiện. Nó bật đèn đỏ không cho đưa vấn đề này ra quốc tế. Đấy là một chỗ yếu của Việt Nam.

Thứ hai là ban lãnh đaọ Đảng, Chính phủ, Quốc hội từ nhiều chục năm nay đã im hợi, lặng tiếng coi như lặng lẽ thừa nhận Trung Quốc nó chiếm đóng 7 hòn đảo Trường Sa từ đảo chìm thành đảo nổi. Nó xây đường bang, sân bay quân sự, hải cảng ở đấy. Ngược lại Việt Nam vẫn cứ yên lặng gọi là để ổn định và giữ nguyên trạng.

Giữ ổn định và nguyên trạng như hiên nay thì Tàu nó mừng quá. Tức là chấp nhận cho nó chiếm cứ Hoàng Sa và 7 cái đảo ở Trường Sa.

Cho nên có thể nói Tuyên bố Việt Trung vừa rồi là rất phản dân, hại nước. Một thứ thái độ, một thứ ý kiến nó không rõ ràng, không rành mạch. Hai bên tôn trọng, Hai bên không làm gì gay gắt thêm để ảnh hưởng, tôn trọng lẫn nhau. Tuyên bố chung như vậy lợi qúa cho bọn Tàu. Lão Tập Cận Bình nó cũng chẳng mong gì hơn Việt Nam nói như vậy. Có thể nói đây là một sự thua thiệt, một sự thất bại nhục nhã, một sự đầu hàng nhục nhã của ban lãnh đao khi tiếp Tập Cận Bình.

Nhưng mặt trái của nó là nhân dân thấy được bộ mặt thật của ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam là phản dân, hại nước, không kiên quyết. Nó dọa chiến tranh. Thật ra phải nói hiện giờ Tàu chưa dám gây ra một cuộc chiến. Nó đi gây chiến chưa biết mèo nào cắn mửu nào. Cho nên nó phải tính toán. Nó dọa thế thôi. Anh cứ bị nó dọa anh sợ anh lùi từng bước. Thểhiện thái độ không rõ ràng, không rành mạch gì hết về vấn đề biển đảo. Vè những cái gọi là sự vi phạm trắng trợn trong tranh chấp Biển Đông. Vấn đề rất là lớn mà sự hành xử của ban lãnh đạo không xứng đáng, thật là nhục nhã.

Thái độ của dân là thế nào? Phải tính toán như thế nào để một khi ban lãnh đạo ươn hèn, đầu hàng; một cái chính phủ, một cái quốc hội theo đuôi ban lãnh đạo của Đảng tiếp tục ươn hèn, tiếp tục đầu hàng dân tộc hy vọng nỗi gì? Cho nên nhân dân Việt Nam phải gánh lấy vận mệnh của mình. Bây giờ phải tính toán hành xử như thế nào đây? Phải bảo ban nhau như thế nào đây để tự mình giành cho mình cái quyền giữ lấy nước. Đây là một vấn đề rất lớn. Một vấn đề đặt ra rất lớn đặt ra sau việc Tập Cận Bình đến Hà Nội nói nhăng, nói cuội rất là ba hoa. Dùng từ ngữ hoa mỹ. Ngày xưa bọn Tàu nó cũng nói rất xạo ngôn, lộng sắc tức là nói một cái lời hoa hòe, hoa xói, hoa mỹ. Ăn mặc thì chải chuốt. cứ xem cái đầu của nó chải bồng lên, tóc nhuộm đen, áo quần thì bảnh bao lắm không khác gì Mã Giám Sinh. Cô vợ Bành Lệ Viên ngày xưa đã đi hát cho bọn xâm lăng năm 1979. Sao lại đón cái con mụ nó đã từng tiếp tay cuộc chiến tranh 1979 giết hại đồng bào ta mà không nói năng gì hết cả. Phải vạch rõ cái bộ mặt này. Đặc biệt rất xảo trá nó đi cái xe nó để cái biển 0079. Tức là nó ngạo nghễ nói vào mặt Việt Nam tao đây này, năm 79 đã đưa quân đánh chúng mày. Bây giờ chúng mày liệu hồn làm gì được tao?! Đến mức như vậy ban lãnh đạo của mình im re. Nguyễn Phú Trọng tươi cười, hớn hở như bắt được của. Xem trên vô tuyến tôi thấy điên cả đầu, lộn cả ruột

TQT: Ông Trương Tấn Sang,Chủ tịch nước sau khi nghe Tập Cận Bình phát biểu tại Singapore rang là biển đảo ở Biên Đông tức là Nam Hải là của Trung Quốc từ thời xa xưa thì ông cũng nhại lại một câu là biển đảo ở Biển Đông là của Việt Nam từ xa xưa. Ngoài ra có nói được gì đâu.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai bình luận thế nào?

NKM: Thật ra ông Sang có nói được vài câu, lặp lại vài câu. Nhưng mà cũng nói trùng, nói lén thôi

Vấn đề hiện nay là thế này. Người ta tiêu tiền vô lối, dựng cái tượng đài hàng nghìn tỉ, rồi thì hội nghi thi đua khắp nơi, khắp chốn vô tích sự tiêu đến hàng nghìn tỉ. Nhưng không dám đầu tư vài tram tỉ cho nghiên cứu thế nào là lịch sử chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Phải nói cho rõ; lập trường cho rõ; các chứng cứ pháp lý’ cho rõ. Tổ chức nhiều cuộc hội thảo trong nước, ngoài nước nói cho được cái chủ quyền ấy như thế nào? Khẳng định cho rõ chủ quyền về pháp lý của Việt Nam. Nhờ luật sư họ viết những cuốn sách về chứng lý, pháp lý Hoàng Sa, Trường Sa chủ quyền thuộc về Việt Nam. Mình không dám tổ chữc một cuộc tọa đàm đến nơi, đến chốn. Tập Cận Bình nó nói như vậy tôi tổ chức một cuộc tọa đàm để bác bỏ thì bị cắt điện, rồi đem xe đến định hốt anh em đưa ra ngoại thành.

Đáng nhẽ cái việc như thế phải đầu tư đến nơi, đến chốn. Mấy ông lãnh đạo ý tứ nói năng thế nào phải cho rõ ràng.

Về mặt luật pháp những chứng cứ phải rõ ràng, công hàm Phạm Văn Đồng phải nói cho rõ lại. Những công hàm, những tuyên bố cuả chính phủ Việt Nam Cộng hòa phải nói cho rõ lại. Những chứng cứ có tính cách nhà nước về Hoàng Sa, Trường Sa nói cho rõ lại vv. Họ tiêu nhiều món tiền rất bậy bạ, nhưng bỏ ra vài trăm tỉ cho việc nghiên cứu này đến nơi, đến chốn thì không làm. Đến nay chúng ta không có một bộ hồ sơ nào cho đến nơi đến chốn. Tôi nghe nói chính phủ cũng đang làm. Nhưng mà phải cùng với dân làm. Khi đưa ra tòa án phải tổ chức dư luận, tổ chức hội thảo trong nước và ngoài nước làm rõ vấn đề về luật pháp, về chứng cứ lịch sử.

Đấy là vấn đề về Biển Đông phải làm. Có thể nói đây là việc quốc gia đại sự nó đang xúc phạm đến cả dân tộc

Với việc tiếp Tập Cận Bình, chưa bao giờ uy tín lãnh đạo của Đảng, của Chính phủ, của Quốc hội nó thê thảm trong lòng người dân đến như vậy. Bao nhiêu người gọi điện cho tôi nói anh Mai ới nhục ơi là nhục. Như vậy là có cái phản cảm. Họ có nghe thấy không? Hay họ bưng tai, bịt mắt để theo đuôi chính sách bá quyền đại Hán, phụ họa cho nó.Như vậy đối sách với Trng Hoa không hề đơn giản.

TQT : Xin cảm ơn nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s