Điều Kiện Cần Để “Thoát Trung”

Posted: November 11, 2015 in Uncategorized

Nguyễn Đình Cống (Ba Sàm) – Sau chuyến đến VN vừa rồi của Tập Cận Bình (tháng 11 năm 2015) vấn đề “thoát Trung” của dân tộc Việt nam càng trở nên bức thiết. Nếu lúc này mà không thoát khỏi sự thao túng và kìm kẹp của ĐCS TQ thì đất nước VN khó tránh khỏi sự lệ thuộc toàn diện vào họ, khó tránh khỏi một thời kỳ Bắc thuộc mới.

� Xem thêm: Phản Quốc và Phản Động.

Mưu lược “Viễn giao cận công” (thân nước xa, đánh nước gần) được các tập đoàn thống trị Trung quốc áp dụng từ trên hai ngàn năm nay. Tưởng rằng với tinh thần “vô sản toàn thế giới liên hiệp lại” thì ĐCS TQ có cách xử sự khác, không ngờ họ vẫn theo vết của tiền nhân, vẫn ôm mộng bá quyền, bành trướng. Dã tâm của các tập đoàn thống trị Trung quốc muốn biến nước ta mãi mãi lệ thuộc vào họ càng rõ ràng hơn qua Hội nghị Thành Đô 1990.

Trong chuyến đến VN vừa qua Tập Cận Bình cố thuyết phục tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN, Quốc hội VN, nào là “Tình hữu nghị từ trước đến nay…, Trung quốc Việt nam tình thân 1 nhà…, Sơn thủy tương liên, huynh đệ đồng lòng…, Lợi ích gắn chặt cùng nhau…, Ngàn vàng chỉ để mua tình láng giềng…, Quan hệ Việt Trung đã đứng trên điểm cao lịch sử mới…”. Lập luận, dẫn chứng của Tập gồm nhiều điều, có thể quy về 2 nhóm chính: 1- VN và TQ là láng giềng, là anh em. 2- Hai nước cùng ý thức hệ cộng sản, cùng xây dựng CNXH. …”.

Trong lúc mồm xoen xoét những lời tốt đẹp giả dối để lừa bịp thì những việc làm của Trung Cộng nhằm chống đối nhân dân VN, thôn tính từng phần lãnh thổ VN, muốn biến VN thành chư hầu là quá rõ ràng. Là láng giềng gần gũi, VN bị mắc vào âm mưu “viễn giao cận công” của bành trướng chứ có được hữu hảo gì đâu. Ngoài VN còn có một số nước láng giềng với Trung quốc như Mông cổ, Nêpan, Ấn độ, Bhutan, Myanma, Kazakhtan, Nga v.v…, lãnh đạo các nước đó có chịu khuất phục TQ như lãnh đạo của ĐCSVN đâu. Lý do gần Trung quốc là một thảm họa chứ không phải là lợi thế gì cả cho VN. Tổ tiên chúng ta nhiều đời phải khó khăn và khôn ngoan lắm mới giữ được đất nước độc lập và truyền đời cho con cháu phải xem Trung quốc là kẻ thù truyền kiếp. Dưới thời Lê Duẫn, ông cũng đã cho ghi điều đó vào Hiến pháp, nhưng rồi sau đó đã bị những người kế tiếp như Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng loại ra.

Vấn đề chung ý thức hệ cộng sản. Sau khi Liên xô và phe XHCN sụp đổ, các lãnh đạo của ĐCSVN hoảng loạn, lo sợ, vội vàng quên hết quá khứ để đến Thành Đô ký kết thỏa thuận bí mật, đề cao 4 tốt và 16 chữ vàng do Giang Trạch Dân nêu ra, tạo điều kiện cho TQ lấn chiếm đất đai, biển đảo, thâm nhập ngày càng sâu vào mọi mặt của VN, biến ĐCSVN thành kẻ lệ thuộc vào TQ. Mà cái ý thức hệ cộng sản đó, cái chủ nghĩa Mác Lênin đó (CNML), cái con đường XHCN đó mang lại cho nhân dân lợi ít hại nhiều.

Tôi đã từng chứng minh luận đề “Nguyên nhân gốc mọi tệ nạn trầm trọng của xã hội VN hiện nay là sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa một bên là những độc hại của CNML, một bên là những yếu kém trong nền văn hóa dân tộc”. Chủ thuyết cộng sản, CNML ngày càng tỏ ra sai lầm, đang bị thối rữa, bị từ bỏ ở nhiều nơi, sự sụp đổ hoàn toàn là không tránh khỏi. Nhưng rồi một phần do vô minh, phần chính do lòng tham quyền lực thống trị và những lợi lộc từ đó mang lại mà một số không ít các người lãnh đạo ĐCSVN cố níu giữ lấy nó bằng mọi thủ đoạn. Chính vì nỗi lo sợ mất đặc quyền đặc lợi nhưng lại ngụy trang bằng việc sợ mất chế độ vô sản chuyên chính, lo mất CNML, lo mất đảng mà những người đứng đầu tập đoàn lãnh đạo CSVN đã chịu nhục nhã đến Thành Đô để cúi đầu xin thần phục (xin gặp Đăng Tiểu Bình nhưng Bình không cho gặp). Như vậy CNML, con đường cộng sản chính là sợi dây chắc chắn và chủ yếu dùng trói ĐCSVN và từ đó cũng là trói chặt dân tộc VN, rồi đưa đầu dây cho ĐCSTQ nắm giữ để điều khiển, để kìm hãm sự phát triển, để thao túng.

Vì những lẽ trên, có thể rút ra kết luận là để thoát Trung thì một trong những điều kiện cần đầu tiên là từ bỏ CNML, từ bỏ con đường cộng sản để cải cách thể chế chính trị. Việc từ bỏ và cải cách này sẽ được đa số nhân dân hoan nghênh, được những đảng viên CS có lòng yêu nước, có lương tri tán thành, ủng hộ sau khi được giải thích rõ ràng. Cán bộ của ĐCSVN ở mọi cấp, mọi ngành bị mất đặc quyền đặc lợi nên sẽ có sự phân hóa. Số đông trong những cán bộ này có lòng yêu nước, có lương tri nên sẽ đồng tình với việc từ bỏ CNML, một số trong đó còn có lòng dũng cảm nên sẽ tích cực tham gia, đấu tranh cho công việc ích quốc lợi dân này. Chỉ còn một số ít, nhưng ác thay lại là những người có chức vị quan trọng, tuy biết rõ sự thối nát của CNML nhưng cố níu kéo được chừng nào hay chừng nấy, để vơ vét những lợi lộc cuối cùng cho đầy nặng túi tham.

Có một số phương án để dân tộc VN vứt bỏ CNML, để cải cách thể chế. Trong những phương án đó, điều được mong đợi nhất là “Sự diễn biến hòa bình từ trong nội bộ đảng cầm quyền”, nó gần giống như tình hình của nước Myanma gần đây. Có lẽ nào sự chuyển từ độc tài sang dân chủ mà nước Myanma làm được thì Việt nam không học theo, không làm được. Nhân dân đang trông chờ vào những dấu hiệu tích cực sẽ diễn ra tại ĐH 12 sắp tới, đang hy vọng tại ĐH sẽ có một số đại biểu có đủ đồng thời trí tuệ và lòng dũng cảm để nêu ra thảo luận việc thoát Trung, về cải cách thể chế với việc từ bó CNML, từ bỏ con đường cộng sản và như vậy phải đổi tên đảng.

Nếu không được như thế thì các đại biểu có lương tri, có trí tuệ và lòng dũng cảm, hãy vì quyền lợi của dân tộc mà kiên quyết “Thoát Trung”, từ bỏ CNML, tách ra khỏi ĐCS, thành lập một đảng mới, lấy tên là Đảng Lao động, hoặc Đảng Dân chủ…(giống như việc tại nước Nga đảng Bôn sê vích đã tách ra khỏi đảng Lao động Dân chủ Xã hôị diễn ra tại đại hội năm 1903, số còn lại được gọi là Men sê vích. Sau năm 1917 đảng Bôn sê vích mới đổi tên thành đảng Cộng sản). Tôi tin chắc rằng Đảng Lao động (hoặc Dân chủ, Xã hội) được tách ra từ Đảng CS với tuyên ngôn thoát Trung, đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết, chủ trương xây dựng thể chế dân chủ với tam quyền phân lập sẽ nhanh chóng nhận được sự ủng hộ của toàn dân.

Còn nếu như tại ĐH 12 tất cả các đại biểu đều ngậm miệng, không có ai dám nêu vấn đề thoát Trung và đổi mới thể chế thì DÂN TỘC đành chịu lầm than thêm thời gian nữa và sẽ tìm phương án khác, lúc đó thì số phận của ĐCSVN sẽ không khác gì số phận các đảng theo chủ thuyết CS, độc tài thống trị ở những nước XHCN như Rumani, Bungari, Balan, Đông Đức… trước đây.

Phản Quốc và Phản Động

Vũ Thạch (ĐCV) – Trong suốt thời gian trước, trong, và sau chuyến thăm Việt Nam của Tập Cận Bình, người ta nghe liên tục 2 chữ Phản Quốc và Phản Động. Có người đặt hẳn thành câu hỏi “Không theo Phản Quốc là Phản Động?”, hay “Nên đứng theo Phản Động hay ngồi cùng Phản Quốc?”.


Quay lưng biển đảo, bắt tay hoà hoãn, nhận tiền Trung Quốc là chính nghĩa hay phản quốc?

Ai là kẻ phản quốc?

Ta có nhìn một cách rất khách quan về bất kỳ quốc gia hay chính phủ nào khi có kẻ đang chiếm đảo nước mình rồi xây thành căn cứ quân sự để chiếm luôn biển, đang bắn giết đồng bào mình hàng ngày, hàng tuần, tức máu ĐANG đổ, nhưng lại đón tiếp kẻ đó như quốc khách với 21 phát đại bác và yến tiệc linh đình, thì phải gọi chính phủ đó là gì?

Cũng vậy, bất kỳ quốc gia hay chính phủ nào một khi đã biết nước mình càng lệ thuộc vào một nước khác càng thụt lùi với vận tốc khủng khiếp, bị qua mặt bởi những nước trước kia đói nghèo hơn mình nhiều, nhưng nhất quyết không những không dừng lệ thuộc mà còn lao nhanh, phóng xa hơn nữa vào con đường giao thêm chủ quyền cho ngoại bang, mừng rỡ nuốt thêm cái lưỡi câu “1 tỉ nhân dân tệ”, thì phải gọi chính phủ đó là gì?

Còn chữ nào khác để diễn tả loại chính phủ đó ngoài chữ “Phản Quốc” không? Rõ ràng họ đang phản lại sự sống còn của quốc gia và dân tộc.

Ai là “thành phần phản động”?

Xin thưa họ là những loại người sau đây:

– Những ai vạch trần sự gian xảo của trò vừa mua vũ khí lớn vừa tuyên bố “cương quyết không để đụng độ vũ trang xảy ra”, tức thề hứa sẽ không dùng, và như thế xóa ngay tác động ngăn chận, ngăn ngừa chiến tranh của vũ khí; hoặc sự gian xảo của trò xin tàu tuần duyên của Nhật nhưng mời Trung Quốc vào mở thêm những khu biệt lập tại những vùng bờ biển hiểm yếu như Vũng Áng; hoặc trò mua hỏa tiễn Israel để hướng ra biển nhưng cho Bắc Kinh lên tận Nóc nhà Đông Dương đặt căn cứ. Ai dám vạch trần sự thật đó đều là Phản Động vì đi ngược với “chủ trương lớn” của Đảng.

– Những ai không chấp nhận coi Hoàng Sa, Trường Sa, và Biển Đông là chuyện đã rồi, đã mất; Không chấp nhận luận điệu hèn kém, đùn đẩy cho con cháu trăm năm nữa giải quyết. Tấm gương mất vĩnh viễn Quảng Đông, Quảng Tây của cha ông ta vào tay Trung Quốc là tấm gương chưa mờ. Vì vậy, ai bảo Hoàng Sa, Trường Sa, và Biển Đông là trách nhiệm của chính chúng ta đều là Phản Động vì đi ngược với chính sách “Trung-Việt hòa hiếu” của Đảng.

– Những ai thà chấp nhận đổ máu mình trên đường phố vì côn an chứ không muốn đứng nhục nhã trên thảm đỏ đón rước Tập Cận Bình; Những ai còn nghĩ tới dòng máu đỏ của ngư dân Việt khi nhìn cảnh lãnh đạo Đảng nâng rượu đỏ chúc mừng Tập thiên hoàng. Họ đều là Phản Động vì còn quá xót xa những giọt máu Việt Nam.

– Những ai muốn ói mửa khi nghe chữ “đại cục” từ miệng Tập Cận Bình – cái đại cục cho phép Trung Quốc tiêu hóa dần một nước Việt yếu đuối và liên tục tụt hậu về mọi mặt, ngay cả so với Miến, Miên, Lào; Những ai không tự bịt tai giả vờ điếc về lời họ Tập nói tại Mỹ (trước khi đến Việt Nam) và tại Singapore (ngay sau khi rời Việt Nam) khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông là của Trung Quốc từ thời cổ đại, trong lúc cả dàn lãnh đạo đảng và mấy trăm nghị gật vẫn long lanh mắt biếc mơ ước “Đồng chí Tập sẽ có hành động đi đôi với lời nói” tại Quốc Hội. Ai dám nói thẳng sự ngây thơ đó chỉ là lớp sơn che đậy lòng gian trá và đê hèn, dĩ nhiên đều là Phản Động.

Đừng sống vô cảm

Nếu phản động được định nghĩa như trên thì người Việt nào cũng có thể vỗ ngực rằng: Phản Động đã ngấm vào máu người Việt Nam. Cha ông Việt với truyền thống 5000 năm Phản Động đã liên tục xả thân giữ gìn mảnh đất này cho cháu con, chỉ ngoại trừ những kẻ ôm “đại cục” như Trần Di Ái, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, …

Nhưng cũng có người hỏi: thế tôi không theo bên nào hết, chỉ ngồi yên thì sao? Xin thưa đó chính là điều mong muốn lớn nhất của lãnh đạo đảng, với những luận điệu quen thuộc như “Chuyện lớn hãy để đảng và nhà nước lo”, “Trung Quốc có làm thế thì cũng chỉ là yêu cho roi cho vọt”, “Đừng làm phức tạp tình hình”, … và thế là chủ quyền đất nước ngày càng rơi vào tình trạng nguy ngập hơn. Vì vậy không thể nói cách nào khác: ngồi yên chính là đồng ý phản quốc.

Vận mạng đất nước và dân tộc hôm nay đặt mỗi người Việt Nam chúng ta trước hai, và chỉ hai, chọn lựa với lương tâm: PHẢN QUỐC hay PHẢN ĐỘNG.

© Vũ Thạch
© Đàn Chim Việt

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s