“Tín giả, giao hữu chi bản” và công thức 4 + 6 = 209

Posted: November 11, 2015 in Uncategorized
Tags: ,

Xuân Dương (GDVN) – Người Việt đã dùng “lễ” đón ông Tập Cận Bình, thế nhưng hành động của ông ở Singapore đã khiến người Việt mất đi “Tín giả, giao hữu chi bản” với ông rồi. (“Người Việt” đã mê muội để rồi ê chề hụt hẫng của tác giả là Người Việt có lễ, những người tham gia các cuộc biểu tình tự phát phản đối chuyến thăm của TCB là Người Việt… vô lễ! 😀 )

� Xem thêm: Thức tỉnh một cuộc tình 65 năm chăn gối?


Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (Ảnh: TTXVN)

Trước và sau chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình, Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung Quốc luôn có một giọng điệu quen thuộc, tuyên bố tại Mỹ: “Quần đảo Trường Sa là lãnh thổ Trung Quốc từ thời cổ đại đến nay, chúng tôi có đầy đủ chứng cứ lịch sử và pháp lý để chứng minh điều đó”.

Tại Anh Quốc trong bài trả lời phỏng vấn viết sẵn gửi cho hãng tin Reuters trước chuyến thăm, ông Tập nói: “Chủ quyền các đảo ở Biển Đông có từ cổ đại, do tổ tông để lại”. Còn tại Singapore ông Tập nói “các đảo ở Biển Đông là lãnh thổ Trung Quốc từ thời cổ đại”. [1]

Báo News Week dẫn lời một quan chức Trung Quốc giấu tên nói “còn 209 thực thể đất đai ở Biển Đông vẫn “còn trống” và chúng tôi có thể chiếm tất cả chúng. Chúng tôi có thể chiếm lấy chúng trong vòng 18 tháng?“.[2]

Phát biểu tại Quốc hội Việt Nam, ông Tập nói đến “Lễ chi dụng, hòa vi quý” (trong phép đối xử thì lấy lễ nghĩa, hòa thuận, qúy trọng  nhau làm đầu); “Tín giả, giao hữu chi bản” (lòng tin là cái gốc để xây dựng tình bạn).

Nhận xét phát biểu của ông Tập, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc cho rằng: “Có một câu mà ông ấy nhắc đến là chúng ta có vận mệnh chung. Tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ nhân loại có vận mệnh chung chứ quốc gia thì không. Mỗi quốc gia có vận mệnh của mình và làm chủ điều đó”. [3]

Đọc kỹ toàn văn bài phát biểu của ông Tập mà truyền thông quốc tế đăng tải còn thấy rất nhiều cái “chung” mà ông Tập lồng ghép vào như “một khối chung, chung sinh mạng, chung mục tiêu,…”.

Mong muốn cuối cùng của ông Tập là Việt Nam và Trung Quốc “tránh việc quan hệ song phương giữa hai nước đi lệch khỏi quỹ đạo”.

Phải chăng cái “quỹ đạo” mà ông Tập muốn là Việt Nam cần đi theo Trung Quốc, đồng thời công nhận “chủ quyền lịch sử của Trung Quốc với toàn bộ vùng nước nằm trong đường “lưỡi bò” mà họ vẽ bừa ra năm 1949?

Đến thăm Việt Nam, ông Tập không dùng giọng điệu như đã nói tại Mỹ và Anh.

Ông đã khôn khéo lờ đi những gì mà người dân Việt muốn biết về “tình huynh đệ” mà ông đề cập.

Rõ ràng là ông Tập không vì “4 tốt” hay “16 chữ” mà bỏ qua cái gọi là “lợi ích cốt lõi” mà ông nhận là do “tổ tông” ông để lại.

Với người Việt, lãnh đạo Trung Quốc nói gì không quan trọng, quan trọng là họ làm gì. Nói họ “làm gì” là nói giới lãnh đạo sẽ chỉ thị cho máy bay, tàu chiến, tàu ngầm và các loại tàu binh trá hình tàu cá ngày đêm trên Biển Đông thực sự vì mục đích gì? Nên hiểu như thế nào?

Đó có phải là để tiếp tục cướp tài sản và đâm chìm tàu ngư dân Việt Nam trên ngư trường truyền thống Hoàng Sa hay tiếp tục hút cát phá hoại môi sinh ở Trường Sa để làm cho “tổ tông” rạng rỡ vì đã có công “mở mang bờ cõi” đến gần sát bờ biển Việt Nam, Mã Lai và mấy nước Đông Nam Á khác?

Với cách nói của vị quan chức giấu tên người Trung Quốc, có thể các quân sư đã chuẩn bị sẵn cho ông Tập cái công thức toán học 4 + 6 = 209.

Nghĩa là vì đại cục, vì tình hảo hảo giữa hai bên, để chống sự “bành trướng, can thiệp” của Mỹ, Nhật, Ấn, Úc… Việt Nam và các nước ven Biển Đông nên để cho Trung Quốc chiếm nốt 209 thực thể còn lại.

Nếu được như thế thì “con đường tơ lụa” sẽ thông thương, hàng hóa dùng vài ngày là hỏng, hoa quả, thực phẩm nhiễm độc sẽ được cung cấp thường xuyên, liên tục đến tận các hang cùng ngõ hẻm mỗi quốc gia!

Con cháu Tôn Tử vốn là bậc thầy về binh pháp, trong đó hai chiêu “Tiên lễ hậu binh” và “Bất chiến tự nhiên thành” luôn được vận dụng triệt để.

Truyền thông quốc tế không thể không đặt câu hỏi, vì sao ngay khi rời khỏi Việt Nam, ông Tập Cận Bình chọn Singapore để lặp lại câu nói về chủ quyền các đảo, đá trên Biển Đông? Có nhiều đáp án cho câu hỏi này.

Tình hình nội bộ Trung Quốc

Chiến dịch mà ông Tập Cận Bình phát động “đả hổ, đập ruồi, săn cáo” với mục đích công khai là làm trong sạch Đảng Cộng Sản Trung Quốc nhưng không khó để nhận thấy mục đích thật sự tiềm ẩn bên trong.

Sau khi thành công trong việc xử lý 2 cựu Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương là Từ Tài Hậu và Quách Bá Hùng, ông Tập Cận Bình đã thông qua Nhân dân Nhật báo đã “cảnh cáo” các vị tiền bối “không can thiệp vào chính trị khi đã về hưu“.

Dư luận quốc tế còn đồn đại về âm mưu đảo chính đối với ông Tập Cận Bình, tuy chỉ là lời đồn thổi song chính bản thân việc đồn thổi đó cho thấy ông còn quá nhiều việc phải bận tâm ngay trên chính đất nước ông và việc sử dụng chiêu bài “Biển Đông” chính là cách hướng dư luận trong nước ra bên ngoài.

Việc giới nhà giàu Trung Quốc tìm cách kéo nhau ra nước ngoài sinh sống hoặc chuyển tiền ra nước ngoài cho thấy tâm trạng bất an của tầng lớp giàu có tại quốc gia này.

JPMorgan ước tính trong khoảng thời gian từ quý 3/2014 tới quý 2/2015, khoảng 235 tỷ USD “tiền nóng” của Trung Quốc đã “chảy” ra nước ngoài.

Sự bất an không phải chỉ xuất phát từ tốc độ tăng trưởng kinh tế giảm sút và thị trường chứng khoán lao dốc mà còn là sự lo ngại những bất ổn chính trị có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Nhiều thế hệ lãnh đạo Trung Quốc đã thành công trong việc nhồi nhét tư tưởng đại Hán, bành trướng cho người dân nước này.

Liệu nó có khiến cho người Trung Quốc quên đi những thảm họa đang hàng ngày đe dọa cuộc sống của họ như nạn tham nhũng, ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, tấn công khủng bố xảy ra ở nhiều nơi (Tân Cương, Quảng Châu… )?

Tạo dựng hình ảnh một nhà lãnh đạo đầy quyền lực không chỉ của Trung Quốc mà còn của  thế giới thông qua các hành động và tuyên bố bất chấp luật pháp quốc tế về chủ quyền trên Biển Đông có thể đáp ứng tư tưởng dân tộc cực đoan của không ít người Trung Quốc nhưng nó là con dao hai lưỡi vì nhân loại ngày nay luôn cảnh giác, chơi dao sẽ có lúc bị đứt tay.

Dư luận quốc tế

Tòa Trọng tài Quốc tế (PCA) vừa ra phán quyết rằng, PCA có quyền xét xử vụ Philippines kiện Trung Quốc về chính sách bành trướng ở Biển Đông.

Đây là một thất bại ngoại giao đáng kể của Trung Quốc kể từ khi ông Tập Cận Bình nắm quyền lãnh đạo quốc gia đông dân nhất thế giới này.

Dù Trung Quốc và Đài Loan tuyên bố không công nhận kết quả phiên xử thì tính pháp lý các kết luận mà PCA đưa ra vẫn được quốc tế công nhận.

Đó là một khích lệ cho Việt Nam trong trường hợp cần vận dụng công cụ luật pháp quốc tế để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đang bị Trung Quốc xâm chiếm và đe dọa xâm chiếm tiếp trên Biển Đông.

Nhiều nước trước đây im lặng để giữ quan hệ kinh tế với Trung Quốc như Malaysia nay đã lên tiếng phản đối Trung Quốc.

Tư lệnh Lực lượng vũ trang Malaysia, Zulkefli Mohd Zin bất ngờ lên án hoạt động xây dựng phi pháp của Trung Quốc trên các bãi đá ở Biển Đông là “sự khiêu khích phi pháp không thể chấp nhận”.

Mỹ đã phản đối đòi hỏi chủ quyền vô lý, phi pháp của Trung Quốc trên Biển Đông bằng cách cho tàu chiến tuần tra trong phạm vi 12 hải lý các đảo nhân tạo Trung Quốc xây dựng bất hợp pháp tại Biển Đông ngày 27/10/2015…

Dù vẫn ngang ngạnh bất chấp công luận song những người lãnh đạo Bắc Kinh không thể không nhận thấy sự cô lập của mình.

Củ cà rốt mà Bắc Kinh đưa ra qua các hợp đồng kinh tế không làm cho các nước bớt nghi ngại về sự bành trướng và tham vọng thống trị thế giới của giới cầm quyền Trung Nam Hải.

Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN mở rộng cùng 8 đối tác khu vực (AMD+) không ra được tuyên bố chung cho thấy không phải là Trung Quốc thành công trong việc chia rẽ ASEAN mà là sự bất đồng quan điểm đã trở nên trầm trọng.

Nhiều nước tuy nhận rõ bản chất cố hữu của giới cầm quyền Trung Quốc nhưng vì lợi ích kinh tế buộc họ phải nhắm mắt làm ngơ nhưng nhân loại không thể không cảnh giác.

Chủ nghĩa bành trướng và tư tưởng dân tộc cực đoan chính là mầm họa mà nhân loại đang phải đối mặt khi bước sang thiên niên kỷ mới.

Quan hệ Việt – Trung

Trước khi ông Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam, quân đội Trung Quốc liên tục diễn tập thực binh trên Biển Đông.

Người ta còn úp mở chuyện các máy bay tham gia diễn tập mang tên lửa cất cánh từ đường băng sân bay quân sự ở Hoàng Sa

Đây là gì nếu không phải là một cách diễu võ giương oai trợ lực cho chuyến thăm của nhà lãnh đạo Trung Quốc, một cách gây sức ép với các đối tác mà họ luôn muốn nắm trong vòng tay của mình?

Việt Nam đã đáp lễ Trung Quốc, chúng ta đã dành cho ông Tập Cận Bình nghi lễ dành cho nguyên thủ quốc gia, có thiếu nhi mang cờ hoa và hai mươi mốt loạt đại bác, có chiêu đãi và đội quân danh dự…

Vấn đề là trong trái tim, mỗi người Việt luôn trân trọng câu nói của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời phóng viên quốc tế khi thăm làm việc tại Philippines từ 21-22/5/2014:

Việt Nam sẽ không sử dụng biện pháp quân sự để giải quyết căng thẳng trên biển Đông hiện nay; song, Việt Nam cũng không chấp nhận đánh đổi chủ quyền lãnh thổ, biển đảo thiêng liêng để  nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”. [3]

Muốn bạn bè quý mến thì đừng tham lam, muốn người khác tin tưởng mình thì đừng dối trá, muốn kết bạn thì đừng ăn cướp của bạn, muốn làm người vĩ đại thì đừng nhỏ nhen, muốn nâng tầm dân tộc mình thì đừng giẫm lên vai dân tộc khác.

Đến Việt Nam đừng nói dối hay đánh trống lảng. Đến Việt Nam đừng hứa hẹn bằng những lời hoa mỹ. Đến Việt Nam đừng nghĩ rằng đó là quốc gia nhược tiểu. Đến Việt Nam đừng cho rằng thời thế ngày nay vẫn như những năm 70 của thế kỷ trước.

Điều quan trọng cần phải hiểu là niềm tin phải mất nhiều năm tháng, phải qua nhiều thế hệ mới tạo dựng được nhưng chỉ cần một hành động xâm phạm thì điều đó sẽ biến mất, cho dù nó không mất hoàn toàn thì cũng không còn như trước.

Sử dụng chiêu cũ “tiên lễ hậu binh”, ở Việt Nam, ông Tập nói về đại cục và hữu nghị, ông còn đọc thơ Hồ Chủ Tịch, ký kết các hiệp định về đào tạo cán bộ, ngay sau đó ông tái khẳng định các đảo, đá trên Biển Đông là của Trung Quốc, phải chăng sau “lễ” sẽ là “binh”?

Với lời tuyên bố của ông Tập tại Singapore chỉ một ngày sau khi rời Việt Nam, chúng ta không thể không chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất khi mà Trung Quốc đang lăm le xâm chiếm 209 thực thể còn lại trên Biển Đông.

Một văn bản khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế cần phải được chuẩn bị thật hoàn chỉnh, một chiến dịch tuyên truyền về chủ quyền biển đảo của Việt Nam với bạn bè quốc tế cần phải tiến hành ngay thay vì dành tiền xây trụ sở cơ quan hay tượng đài hoành tráng.

Người viết rất mong muốn Nhà nước có quyết định xây dựng lực lượng tự vệ biển, hỗ trợ ngư dân đóng tàu vỏ sắt để có thể chống lại những tàu cá trá hình Trung Quốc mà tạp chí DefenseNew gọi là China’s “Little Blue Men” (dân quân áo xanh).

Như lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nói, người Việt không ai tin vào “một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó” mà lơ là cảnh giác, càng không thể tin rằng những lời hữu nghị của ông Tập sẽ mang lại hòa bình cho ASEAN nói riêng và thế giới nói chung.

Người Việt đã dùng “lễ” đón ông Tập Cận Bình, thế nhưng hành động của ông ở Singapore đã khiến người Việt mất đi “Tín giả, giao hữu chi bản” với ông rồi.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Thien-chi-chot-luoi-dau-moi-post163188.gd
[2] http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Trung-Quoc-se-danh-chiem-not-209-thuc-the-chua-nuoc-nao-chot-giu-o-Bien-Dong-post162428.gd
[3] http://vneconomy.vn/thoi-su/dai-bieu-quoc-hoi-nhan-xet-phat-bieu-cua-ong-tap-can-binh-20151106062232843.htm
[4] http://laodong.com.vn/chinh-tri/thu-tuong-nguyen-tan-dung-khong-danh-doi-chu-quyen-lay-thu-huu-nghi-vien-vong-202740.bld

[:-/] Trung Quốc tiếp tục kiên trì yêu sách bành trướng “có từ thời cổ đại” (GDVN) – Không thể nghi ngờ về yêu sách bành trướng “đường lưỡi bò”, vấn đề còn lại là tìm mọi cách chặn đứng tham vọng và các hành động, thủ đoạn áp đặt yêu sách đó.


Trung Quốc ra sức tiến hành bành trướng lãnh thổ,
bành trướng quân sự ở Biển Đông một cách bất hợp pháp

… Sự thực lịch sử, nhất là lịch sử chính thống Trung Quốc đã bác bỏ quan điểm của Tập Cận Bình. Trung Quốc từng dùng vũ lực và đe dọa vũ lực để ăn cướp các đảo đá ở Biển Đông của Việt Nam vào các năm 1956, 1974, 1988, 1995, chiếm đoạt bãi cạn Scarborough từ tay Philippines vào năm 2012, đòi chiếm luôn cả vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam vào năm 2014…

Hiện nay, Trung Quốc còn đang đẩy mạnh quân sự hóa Biển Đông bằng cách ưu tiên bố trí vũ khí trang bị mới, đẩy mạnh tập trận các khoa mục tấn công, ra sức xây dựng các căn cứ quân sự trên Biển Đông…

Những hành động bành trướng, bá quyền, cường quyền và bất hợp pháp này thì làm sao có thể khẳng định “Trung Quốc có chủ quyền đối với các đảo ở Biển Đông từ thời cổ đại” được, làm sao có thể nói hàm hồ rằng Trung Quốc đang “bảo vệ chủ quyền và quyền lợi hợp pháp, chính đáng”, làm sao có thể tự nhận vơ là Trung Quốc luôn “bảo vệ hòa bình và ổn định Biển Đông”.

Trung Quốc không có bất cứ căn cứ lịch sử và pháp lý chính thống nào có giá trị để khẳng định được chủ quyền của nó trên Biển Đông, cho nên, chúng ta bác bỏ hoàn toàn những quan điểm này và nhận rõ hơn tham vọng bành trướng và quân sự hóa Biển Đông nhất quán của Trung Quốc. Đó là vấn đề không cần phải bàn cãi nữa. Điều quan trọng còn lại là phải tìm mọi cách để chặn đứng mọi mưu đồ và hành động đó thôi.

Chính việc không ngừng sử dụng vũ lực và răn đe vũ lực để áp đặt ý chí bành trướng của Trung Quốc là nguyên nhân chính sinh ra và làm nóng vấn đề Biển Đông hiện nay đang bác bỏ mạnh mẽ và triệt để quan điểm của Tập Cận Bình khi ông ta cho rằng:

“Dưới sự nỗ lực chung của Trung Quốc và các nước ven Biển Đông, tình hình Biển Đông tổng thể hòa bình. Tự do đi lại và tự do bay chưa từng có vấn đề, trong tương lai cũng sẽ không có vấn đề, bởi vì trước hết Trung Quốc cần nhất tự do đi lại của Biển Đông”.

Ông Tập Cận Bình cũng nói đúng khi ông cho rằng, vấn đề quan trọng nhất hiện nay của các nước châu Á là làm thế nào để phát triển nhanh và bền vững, điều đó cần có môi trường hòa bình, ổn định. Nhưng ai, hành động nào, nhân tố nào đang phá hoại môi trường hòa bình và ổn định đó?

Ông Bình dường như đổ lỗi cho các nước ngoài khu vực đang kích động và trực tiếp gây bất ổn khi nói rằng: “Các nước ngoài khu vực cần phát huy vai trò mang tính xây dựng”. Thực ra thì kiểu đổ lỗi này đã xuất hiện rất nhiều trong các tuyên bố chính thức của Chính phủ Trung Quốc.

Ngày 27 tháng 10 năm 2015, tàu khu trục USS Lassen DDG-82 Hải quân Mỹ đi vào vùng biển 12 hải lý của đá ngầm do Trung Quốc xâm chiếm của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa, khẳng định tự do hàng hải, bác bỏ yêu sách “đường lưỡi bò”, khiến Trung Quốc vô cùng tức giận.

Ngoài vấn đề Biển Đông, ông Bình đã nhắc nhở các nước về những lợi ích kinh tế có thể được hưởng khi quan hệ với Trung Quốc, ông chỉ rõ hơn về cách thức thực hiện sáng kiến “một vành đai, một con đường”.

Những sáng kiến hợp tác cùng có lợi đều rất cần thiết và phải được nghiên cứu kỹ để thực hiện. Có điều, mỗi con người hay mỗi quốc gia mặc dù luôn theo đuổi lợi ích, nhưng không phải bằng mọi giá, bất chấp đạo lý và luật pháp quốc tế, hơn nữa, luôn biết cảnh giác với “viên đạn bọc đường”.

Thức tỉnh một cuộc tình 65 năm chăn gối?

Hạ Đình Nguyên (BVN) – Cuộc hôn phối bị cưỡng bức đối với dân tộc Việt Nam đã diễn ra 65 năm qua, được hâm hôn một cách gượng gạo bằng chuyến viếng thăm vừa rồi của Tập Cận Bình, với lời lẽ ôn tồn hoa mỹ từ cả hai bên, em và anh, có thể tóm tắt: “65 năm ấy biết bao nhiêu tình”!

Lãnh đạo Đảng của hai bên đều tỏ ra đồng tình xí xóa cho nhau những lỗi lầm nếu có, và thống nhất xem đó là chuyện nhỏ. Như lời khẳng định vào tháng 4 năm nay, lúc mà em sang thăm anh: “quan hệ song phương mặc dù có khó khăn, lúc thăng trầm, nhưng hợp tác hữu nghị, phát triển tích cực vẫn là dòng chính. “Dòng chính” ấy là tấm lòng trung trinh tiết hạnh của người nữ gương mẫu thuộc “cửa Khổng sân Trình” hiện đại, nay gọi tạm là Mác-Lê-Mao, dù cho em có trải qua bao trận đòn roi từ 1979 đến nay, trải qua bao đêm trăng lên đầu ngõ, bao ngày mặt trời lặn cuối sông, em vẫn bỏ qua. Nhưng trên thực tế thì em – Việt Nam – chẳng có lỗi gì!

Lần này ông anh cũng nhắc lại: “[…] đã là láng giềng thì khó tránh xảy ra va chạm [sic]. Nhưng hai bên cần kiên trì xuất phát từ đại cục [sic] quan hệ hai nước thông qua hiệp thương hữu nghị và hòa bình, kiểm soát và xử lý bất đồng một cách thỏa đáng, đề phòng quan hệ chệch hướng [sic]. Khi đại sự đã được coi trọng thì tiểu sự sẽ không khó giải quyết”.

Chỉ là sự va chạm vụn vặt của láng giềng thôi sao? Đại cục là cái gì? Xử lý bất đồng một cách thỏa đáng là sao?

Lại thêm cái đặc biệt rất ỡm ờ nằm ở tinh thần đại sự với tiểu sự: đại sự ấy là gì, và tiểu sự ấy là gì? Dù là gì thì điều cần nhận ra ngay, là Tập đã tỏ rõ là một con buôn đang cò kè trả giá. Khi đại sự – tức là biển đảo – mà xong, thì tiểu sự – tiền túi và tiền ngân sách nếu cần – có đáng là bao! “Tiểu sự sẽ không khó giải quyết” là thế. Và nữa, miễn là em đừng có “chệch hướng”, quay buồm theo hướng khác. Lời thề thốt của Tập lại mùi mẫn hơn cả Thúc Sinh, cùng món xuyến vàng trao tay – một tỉ nhân dân tệ – và thắm thiết:

Nguyện cùng [em] Việt Nam nhìn về đại cục, hướng về lâu dài, tôn trọng lẫn nhau.

Cái kịch bản mà Tập thủ vai chính cứ xem như là hoàn hảo về phía anh ta. Hành vi và lời lẽ cứ xoăn xoắt như phường Mã Giám Sinh.

Không cần nhắc chi nhiều những lời hoa bướm của cuộc hâm hôn hào nhoáng hai ngày qua ở cuối thu Hà Nội, nơi địa danh Ba Đình vốn nhiều kỷ niệm; chỉ xin nhắc lại lời của ông Trần Quang Cơ, cách đây trên 30 năm, rõ mười mươi và truyền vang cả nước, gây xốn xan trong lòng người Việt lương thiện:

Hướng bành trướng của Trung Quốc là xuống phía Nam, mà Việt Nam lại là chướng ngại vật lớn cản trở tham vọng bành trướng đó nên Trung Quốc đang có kế hoạch thôn tính Việt Nam bằng mọi thủ đoạn […] Tham vọng của Trung Quốc là làm chủ cả Biển Đông. Muốn thế trước hết phải uy hiếp và khống chế Việt Nam là nước có bờ biển thông ra Biển Đông dài nhất.

Và ông nói rõ thêm:

Họ tiến hành cái tạm gọi là thôn tính mềm, không gây ầm ĩ như cuộc chiến tranh chớp nhoáng tháng 2/1979, mà dùng những thủ đoạn hiểm độc hơn nhiều: đó là vừa dùng sức mạnh quân sự để uy hiếp trắng trợn, vừa dùng tiền tài mua chuộc; vừa phá từ trong phá ra, vừa bao vây từ ngoài lấn vào.

Người dân Việt, cả các thế hệ già, trẻ trong nước, ngoài nước đều đã tường tận, không ai ngu để phải lòng với lời tán tỉnh trăng hoa của Tập và chân tay y. Càng nói, nghe càng thấy sượng, xét ra cái trí tuệ và nhân cách của Tập chẳng đáng giá là bao. Y kêu gọi Đảng Cộng sản Việt Nam với lời thì thầm truyền cảm, như chỉ đạo:

Cùng nhau giữ gìn hoà bình và an ninh.
Đi sâu kết nối chiến lược phát triển.
Tích cực triển khai hợp tác về an ninh.
Không ngừng củng cố quan hệ tương thân tương ái.”

Tiếng “cùng nhau” nghe mà phát tởm. Cái ngôn ngữ ấy, không người dân Việt Nam nào mà không hiểu thấu tâm địa của kẻ thốt ra.

Thế mà, qua mỗi cú lừa, Kiều một lần ngã. Cái lần ngã gây chấn thương nội tạng nặng nề nhất có tên là Thành Đô. Mỗi lần bọn Sở Khanh giở trò, Kiều lại chống đỡ yếu ớt, thụ động. Lần này đã lùi thêm vào tận góc giường, cũng vẫn phải dùng lời hoa mỹ mà gượng làm vui, vì sợ cơn đe dọa phủ đầu. Vòng vây bên ngoài càng siết chặt, thì ý chí bên trong dường như bị gãy vụn, khí phách dường như tàn lụi dần, sự phân hóa nội tạng càng nghiêm trọng, lùng bùng chen lấn nhau ở vũng đục như đàn cá trong cái ao đang bị tháo cạn nước. Hẳn là Tập đã nhìn vào nội tình Việt Nam với cái cười mỉm “tiểu nhân đắc ý”?

Chuyến sang Việt Nam của Tập lần này là tiếp tục phần còn lại của kịch bản “thập diện mai phục”. Vỗ về, mua chuộc, hào phóng, trượng phu với phương châm tào lao 16 chữ, lại còn trơ trẽn hơn nữa: “Nguyện cùng Việt Nam…”. Chúng dùng phương thức không mất nhiều sức, chỉ cần duy trì cái thể chế “tứ trụ” lằng nhằng, níu bâu áo nhau mà vật lộn như đang diễn ra, lực lượng công an thì vung dùi cui mà đập vào đầu những người dân yêu nước. Không bao lâu quả chín sẽ rụng vào hầu bao tham vọng của chúng.

Sự có mặt của Bành Lệ Viện lại hay, nó làm rõ nét nghệ thuật sân khấu. Mọi lời lẽ đối đáp nhịp nhàng, lại thăng hoa, bay bổng như một vở kịch nói. Không bên nào nhắc một lời cụ thể về chuyện biển đảo đã bị biển thủ lặng lờ trôi qua. Bốn ông quan đầu não đã nói lời xuôi chiều hoa bướm, tiếp đến là 500 đại biểu Quốc hội đều thin thít lắng nghe. Và vỗ tay nồng nhiệt! Sự cất lên tiếng nói đó, cùng sự im lặng lắng nghe này, mặc nhiên hài hòa như không gian Ba Đình đã bị chinh phục. Tập đến Việt Nam không có kẻ nghênh chiến, thong dong mà múa lưỡi, như đã đến chỗ không người. Chỉ nửa ngày sau, khi rời Việt Nam sang Singapore, Tập lại hót vang lừng những lời ca trơ trẽn, lu loa với thế giới: Biển và Đảo là của cha ông chúng để lại.

Đảng Cộng sản Việt Nam ơi, có ai đắng lòng?

Kể từ một mùa thu mơ màng năm ấy – 1945, đến nay là tròn 70 năm. Trong đó có 65 năm cuộc thề thốt ăn nằm của hai đảng được thiết lập, và Đảng Cộng sản Việt Nam đã dắt dẫn cuộc trường chinh của dân tộc đi tìm độc lập tự do theo con đường chênh vênh độc đạo, đã trải qua bao nhiêu xương trắng máu đào, với bao nhiêu tự hào chiến tích, và hôm nay, Việt Nam đang ở đâu trong ý nghĩa của hai chữ độc lập tự do, và cuộc mưu cầu hạnh phúc của dân tộc?

Cuộc chăn gối của hai Đảng đã đến lúc hạ màn. Hoạt cảnh của hai ngày qua là màn trình diễn nhạt thếch – mà có lẽ là cuối cùng – cho mọi vai diễn.

Không đơn thuần chỉ là trạng thái giằng co giữa sự tự phủ định, với lời nguyền rủa về một sự thật lịch sử, cũng không thể tự hào thất thố về cái gọi là “rực rỡ” để tung hô và ngợi ca quá gượng ép. Tất cả đều đang được nhìn lại, và nhìn lại một cách triệt để.

Cuộc chăn gối ấy quá phũ phàng, đã đến lúc dứt khoát phải chia tay với tên lừa đảo.

Có những biểu hiện về sự âm thầm từng bước xé bỏ bản hôn thú cưỡng bức Mác-Lê-Mao vốn là sợi dây trói buộc, để tự mình dịch chuyển sang con đường độc lập. Và trước hết đó là ý chí của nhân dân. Không một con đường nào khác, Đảng Cộng sản Việt Nam hãy như Thúy Kiều, tắm gội một lần triệt để ở sông Tiền Đường, để trở về với cố hương: độc lập tự cường gắn liền với dân chủ.

Và một điều nữa: Tập Cận Bình với nhân cách con buôn đó, là đối tượng không đáng sợ! Nhưng người dân Việt đã tự hỏi: Đảng Cộng sản Việt Nam như thế nào để có một khách đối tác Tập Cận Bình ngông nghênh như thế kia? Đó là cái xốn xang duy nhất để lại trong lòng dân, sau hai ngày Đảng đón tiếp Tập.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s