10 rủi ro đối với vấn đề nợ công Việt Nam

Posted: November 15, 2015 in Uncategorized
Tags:

Đỗ Thiên Anh Tuấn (VNTB) theo TBKTSG – Điều gì làm cho nợ công trở nên rủi ro? Thâm hụt ngân sách cơ bản cao và kéo dài là nguyên nhân chính dẫn đến nợ công tích tụ ngày càng lớn. Bài này phân tích mười rủi ro chính yếu của nợ công, đòi hỏi Chính phủ cần nhìn thẳng vào để có hướng giải quyết.

� Xem thêm: Nợ công tăng nhanh là đáng lo ngại + Khánh Hòa: Xây trụ sở nghìn tỷ để…du lịch phát triển.

Rủi ro 1: Mất cân đối ngân sách nghiêm trọng

Theo dự toán, tổng thu cân đối ngân sách năm 2015 là 911.100 tỉ đồng. Số thu này sau khi trang trải chi thường xuyên 767.000 tỉ đồng (chiếm 84% số thu) chỉ còn 144.100 tỉ đồng. Trong khi đó, khoản nợ phải trả trong năm 2015 đã lên đến 150.000 tỉ đồng nên số dư còn lại là âm 5.900 tỉ đồng, tức thậm chí chưa trả đủ nợ. Điều này có nghĩa là tiền kiếm được sau khi chi “để sống và trả nợ” vẫn không đủ, chưa nói đến đầu tư phát triển và dự phòng. Để có vốn phát triển, Quốc hội cho phép bội chi ngân sách 5% GDP, tương đương 226.000 tỉ đồng, nhưng số tiền này sau khi trích dự phòng, chi bổ sung quỹ dự trữ tài chính, chi cải cách tiền lương, và trả nốt số nợ chưa trả đủ ở trên, thì chỉ còn lại 185.000 tỉ đồng để dành cho đầu tư phát triển.

Trong bối cảnh đó, Chính phủ buộc phải vay nợ mới lên đến 436.000 tỉ đồng, tức nhiều hơn mức bội chi được Quốc hội cho phép đến 210.000 tỉ đồng. Một phần không nhỏ trong khoản vay này được dùng để đảo nợ và điều này cho thấy khả năng trả nợ của Chính phủ đang có vấn đề cả về cân đối lẫn thanh khoản.

Rủi ro 2: Nợ phân tán và ràng buộc ngân sách lỏng lẻo

Ràng buộc ngân sách của Việt Nam quá lỏng lẻo mà giới chuyên môn gọi là ràng buộc ngân sách mềm, là biểu hiện của kỷ cương, kỷ luật tài khóa yếu kém. Chính điều này làm cho các quyết định chi tiêu hay vay nợ dễ bị lạm dụng và tùy tiện. Biểu hiện rõ nhất là con số quyết toán ngân sách luôn cao hơn nhiều so với dự toán. Ngay cả con số trả nợ thực tế vẫn lớn hơn nhiều so với dự toán – mà lẽ ra các khoản nợ trong kỳ đã phải được tổng hợp trên cơ sở lịch trả nợ đã biết. Điều này đặt ra mối nghi ngại rằng Bộ Tài chính đã không thể quản lý và thống kê đầy đủ, kịp thời các khoản nợ hiện đang nằm phân tán ở nhiều bộ ngành, địa phương, doanh nghiệp nhà nước (DNNN)… cũng như chưa có sẵn một kế hoạch hợp nhất các lịch biểu trả nợ làm cơ sở cân đối khả năng thanh toán cũng như lập dự toán ngân sách.

Rủi ro 3: Cơ sở thuế bị xói mòn nhanh chóng

Tăng trưởng kinh tế Việt Nam trong nhiều năm bị chậm lại đáng kể và chỉ mới phục hồi nhẹ gần đây đã làm xói mòn cơ sở thuế nghiêm trọng. Nhiều doanh nghiệp ngưng hoạt động, giải thể, phá sản đã tác động trực tiếp đến nguồn thu ngân sách. Hơn nữa, một phần nguồn thu ngân sách được đóng góp nhờ nguồn thu từ dầu ngay cả trong bối cảnh giá dầu giảm mạnh song nguồn thu này sẽ còn không bền vững. Việc tham gia các hiệp định thương mại với các cam kết mở cửa thị trường cũng làm cơ sở thuế bị xói mòn nhanh. Trong khi đó, các cải cách thuế đến nay vẫn diễn ra khá chậm, đặc biệt là thuế bất động sản.

Rủi ro 4: “Ống bơ thủng” và hiện tượng chèn lấn tư nhân

Tình trạng “ống bơ thủng” trong đầu tư công đã được đề cập nhiều nhưng đến nay vẫn chậm cải thiện. Trong chừng mực các lập luận cho rằng Việt Nam là nước đang phát triển có nhu cầu đầu tư lớn nên cần phải đi vay để đầu tư được xem là điều tất yếu, có thể dẫn đến ngộ nhận rằng chúng ta vẫn phải chấp nhận tăng nợ công để phát triển mà không lưu ý đến tính hiệu quả và rủi ro đi kèm. Lập luận này còn vô hình trung chối bỏ vai trò của khu vực tư nhân. Việc Chính phủ tăng phát hành trái phiếu sẽ gây chèn lấn đầu tư tư nhân mà biểu hiện là mặt bằng lãi suất thường duy trì ở mức cao, khiến cho nỗ lực giảm lãi suất của Ngân hàng Nhà nước (NHNN) trở nên vô nghĩa.

Rủi ro 5: Nghĩa vụ nợ tiềm ẩn tăng nhanh

Không chỉ Chính phủ vay mà bản thân doanh nghiệp nhà nước (DNNN) cũng đi vay nhưng hiệu quả kém khiến cho nghĩa vụ nợ tiềm ẩn của Chính phủ tăng lên. Mặc dù theo định nghĩa chỉ những khoản nợ DNNN được Chính phủ bảo lãnh mới tính vào nợ công, song có cơ sở để cho rằng cả những khoản nợ không được bảo lãnh cũng có thể biến thành nợ công. Tình trạng bảo lãnh ngầm của Chính phủ đối với các khoản nợ của DNNN (cả các dự án PPP) đang tạo ra tâm lý ỷ lại nguy hiểm. Trong thời gian dài, chính sách bảo hộ và trợ cấp vô điều kiện của Chính phủ đã nuôi dưỡng sự thụ động và làm thui chột động cơ sáng tạo cũng như cải thiện hiệu quả của khối DNNN, đặt gánh nặng lên vai ngân sách.

Rủi ro 6: Áp lực tỷ giá và rủi ro khủng hoảng tiền tệ

Trong cơ cấu nợ công thì nợ công nước ngoài chiếm 47% tổng nợ công và hơn 76% tổng nợ nước ngoài của quốc gia. Nợ công nước ngoài cộng với nợ tư nhân nước ngoài hiện chiếm trên 37% GDP. Nợ nước ngoài có rủi ro rất khác so với nợ trong nước. Chẳng hạn, khi đồng tiền mất giá nợ nước ngoài tính bằng nội tệ sẽ tăng lên khiến cho việc thanh toán nợ của Chính phủ trở nên khó khăn. Điều này cũng tạo thách thức rất lớn cho việc điều hành tỷ giá hiện nay. Hơn nữa, bản thân các DNNN cũng vay nợ ngoại tệ rất nhiều nên càng có động cơ để gây áp lực khiến cho NHNN khó điều chỉnh tỷ giá mà điển hình là đề nghị hạch toán lỗ tỷ giá vào giá thành sản xuất điện của các tập đoàn Than và Khoáng sản (TKV) hay Điện lực Việt Nam (EVN) vừa qua. Như vậy công cụ tỷ giá của NHNN vô hình trung bị biến thành công cụ quản lý rủi ro tỷ giá cho các DNNN. Khi chính sách tỷ giá bị trói buộc cũng khiến cho chính sách tiền tệ giảm hiệu lực và nguy cơ thường trực đối diện với rủi ro khủng hoảng tiền tệ.

Rủi ro 7: Rủi ro nợ thương mại và trò chơi Ponzi

Nợ công nước ngoài của Việt Nam chủ yếu vẫn là nợ ưu đãi nhưng vay thương mại cũng đã tăng nhanh mà một lý do là Việt Nam đã chuyển sang nước thu nhập trung bình. Ngay cả các khoản ODA thì loại ODA vốn vay đang chiếm tỷ trọng ngày càng lớn, từ mức gần 80% giai đoạn 1993-2000, lên 93% giai đoạn 2006-2010, và 95,7% giai đoạn 2011-2012. Trong khi đó, vay thương mại tăng lên cũng có nghĩa là lãi suất vay nợ cũng tăng lên. Lãi suất tăng lên cùng với mức nợ công cao sẽ làm tăng tốc độ gia tăng nợ công rất nhanh, có nguy cơ vượt ra ngoài tầm kiểm soát của trò chơi Ponzi (vay mới trả cũ).

Rủi ro 8: Tín nhiệm nợ quốc gia giảm

Nợ công tăng lên làm giảm độ tín nhiệm nợ của Chính phủ. Giảm độ tín nhiệm nợ có nghĩa là Chính phủ sẽ phải đi vay với lãi suất cao hơn. Khi Chính phủ vay nợ đắt đỏ thì tư nhân khó tìm được vốn giá rẻ. Nói khác đi, tư nhân cũng đang gánh một phần chi phí nợ chính phủ và do vậy làm giảm sức cạnh tranh của họ. Tính toán cho thấy các khoản nợ chính phủ có lãi suất trung bình thấp hơn so với khoản nợ do Chính phủ bảo lãnh. Tỷ trọng dư nợ Chính phủ bảo lãnh dù chỉ chiếm 21% nhưng tỷ trọng lãi và phí phải trả đã chiếm 35% tổng lãi và phí phải trả hàng năm. Ngoài ra, tỷ trọng nợ chính phủ bảo lãnh cũng đang có xu hướng tăng lên. Điều này đang đặt ra nhiều thách thức cho Chính phủ trong việc quản lý nợ công, đặc biệt là cơ chế phân cấp thẩm quyền vay nợ, cấp bảo lãnh cũng như nâng cao năng lực giám sát và kiểm toán các khoản nợ công.

Rủi ro 9: Đánh đổi giữa chi phí vay nợ với rủi ro tái tài trợ

Theo báo cáo của Bộ Tài chính, bình quân 30% các khoản vốn huy động trong nước có kỳ hạn từ 1-3 năm. Trái phiếu chính phủ phát hành gần đây thường có kỳ hạn ngắn từ 2-5 năm. Mặc dù Bộ Tài chính có phương án tăng dần tỷ trọng trái phiếu kỳ hạn dài nhưng thực tế cho thấy các đợt phát hành thường không thành công. Để thành công buộc Chính phủ phải chấp nhận trả lãi suất cao hơn. Ngược lại, nếu vẫn theo đuổi mục tiêu giảm nhẹ chi phí nợ vay như hiện nay thì Chính phủ phải chấp nhận rủi ro thanh toán và rủi to tái tài trợ.

Rủi ro 10: Rủi ro nhân khẩu học của nợ

Nợ công xét cho cùng thì người dân vẫn phải chìa hầu bao để trả. Tăng thuế có nghĩa là Chính phủ sẽ lấy đi một phần thu nhập của chính người dân để trả nợ. Nếu lấy quy mô nợ công khoảng 110 tỉ đô la Mỹ chia cho dân số gần 92 triệu người thì mỗi người dân đang gánh số nợ công 1.200 đô la Mỹ, chiếm hơn 60% thu nhập của họ. Điều quan trọng là, cũng giống như câu hỏi nền kinh tế có tăng trưởng nhanh và bền vững hay không, liệu người dân có kiếm được thêm thu nhập để chi tiêu và tích lũy trả nợ hay không? Nhìn ở khía cạnh nhân khẩu học, Việt Nam vừa trải qua giai đoạn được gọi là dân số vàng nhưng nhanh chóng bước vào thời kỳ dân số già hóa với tốc độ nhanh hơn bất cứ quốc gia nào khác. Thách thức ở đây không chỉ là sự thiếu hụt lực lượng lao động cho chính sách công nghiệp hóa mà còn là gánh nặng nhìn ở phương diện chính sách hưu trí và an sinh xã hội – một nghĩa vụ nợ công rất lớn trong tương lai không thể không tính đến từ lúc này.

Nợ công tăng nhanh là đáng lo ngại

(TT) – Theo một nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới (WB), nợ công của Việt Nam vẫn nằm trong ngưỡng an toàn, cụ thể hơn là vẫn cho phép Việt Nam bảo đảm phát triển kinh tế bền vững.


Cầu vượt Giá Rai (thị xã Giá Rai, Bạc Liêu) được xây dựng với tổng vốn đầu tư 290 tỉ đồng
rồi… bỏ không khoảng ba năm nay do hết vốn làm đường dẫn, gây lãng phí – Ảnh: Chí Quốc

Tuy nhiên, việc tỉ lệ nợ công tăng nhanh trong thời gian ngắn, từ chiếm 46% tổng sản phẩm nội địa (GDP) năm 2011 lên đến khoảng 61,3% GDP năm 2015 (theo Bộ Tài chính), theo tôi, là thật sự đáng lo ngại.

Chi tiêu lãng phí 
và đầu tư sai

Hiện chưa có căn cứ nào khẳng định tỉ lệ nợ công trên GDP là bao nhiêu mới là ngưỡng an toàn. Chẳng hạn như Singapore và Nhật Bản dù nợ công rất cao, chiếm lần lượt là 111% và 226% GDP (theo Eurostat), nhưng giá trị tài sản của hai quốc gia này vẫn lớn hơn nợ rất nhiều.

Do đó, tôi nghĩ Chính phủ Việt Nam thiết lập mức trần nợ công 65% GDP là đã có tính toán. Việc thiết lập trần nợ công nhằm đảm bảo rằng Việt Nam sẽ không rơi vào khủng hoảng nợ hay trong tình trạng nợ công xấu.

Theo cách giải thích dễ hiểu nhất, nợ công chính là chi nhiều tiền hơn số tiền kiếm được – thâm hụt ngân sách. Việc nợ công tăng nhanh cũng là do thâm hụt ngân sách cao trong những năm qua, chủ yếu là do chi tiêu lãng phí và đầu tư không đúng chỗ.

Ngoài ra, khủng hoảng kinh tế thế giới cũng tác động không nhỏ đến nền kinh tế Việt Nam, khiến Việt Nam phải chi nhiều tiền hơn để xây dựng cơ sở hạ tầng, đồng thời cung cấp những gói hỗ trợ tài chính, hỗ trợ thuế cho các doanh nghiệp trong nước nhằm duy trì và kích thích tăng trưởng kinh tế cao.

Việc Việt Nam vay đảo nợ cũng khiến nợ công tăng cao. Theo tôi được biết, Chính phủ đã không có khả năng trả nợ vay từ năm 2013 và do đó phải vay đảo nợ, tức vay nợ mới để trả nợ cũ. Năm 2013, Chính phủ phải vay đảo nợ 40.000 tỉ đồng, năm 2014 là 77.000 tỉ đồng và năm 2015 là 125.000 tỉ đồng.

Theo tôi, nguyên do chính khiến nợ công tăng cao là Chính phủ vay tiền từ thị trường trong nước với lãi suất cao và ngắn hạn. Do đó tôi đề xuất Chính phủ Việt Nam nên vay vốn ODA có lãi suất thấp hơn và trong dài hạn.

Nên có chiến lược quản lý nợ hiệu quả

Trước thực tế nợ công tăng cao, Việt Nam phải xác định năng lực trả nợ. Việt Nam phải có những kế hoạch chi tiết về tài khóa vĩ mô và những phân tích chuyên sâu để giảm thâm hụt ngân sách, qua đó góp phần giảm tỉ lệ nợ công.

Ngoài ra, qua quan sát của tôi, có rất nhiều dự án ở Việt Nam được thực hiện chậm trễ. Việc thực hiện dự án trễ bao nhiêu thì số tiền đội lên nhiều bấy nhiêu bởi vì giá cả tăng theo tỉ lệ lạm phát.

Cuối cùng Việt Nam nên có những chiến lược quản lý nợ hiệu quả, trong đó xác định được năng lực trả nợ là điều cực kỳ quan trọng. Tất cả quốc gia trên thế giới đều có chiến lược quản lý nợ chi tiết.

Tôi không cho rằng những dự án lớn như sân bay Long Thành là nguyên nhân chính của nợ công. Tôi nghĩ Quốc hội Việt Nam đã biểu quyết thông qua, nghĩa là mọi người hiểu đó là một dự án cần thiết cho phát triển kinh tế. Theo tôi, để tiết kiệm chi phí, Việt Nam nên sử dụng những giải pháp kỹ thuật tốt nhất cũng như tiến hành phân tích sâu rộng các khía cạnh kinh tế, tài chính và kỹ thuật của dự án.

Ngoài ra, nợ tiềm tàng từ doanh nghiệp nhà nước và khu vực ngân hàng cũng trở thành mối nguy cơ rủi ro tới tính bền vững của nợ công. Các khoản nợ này có quy mô khá lớn, tính rủi ro cao và có thể đe dọa đến ổn định tài khóa.

lần các công ty nhà nước vay nợ từ ngân hàng nội địa hoặc quốc tế, thỉnh thoảng các công ty này cần bảo lãnh từ Chính phủ và nhiều khi Chính phủ bảo lãnh ngầm. Nếu Chính phủ bảo lãnh cho một doanh nghiệp nhà nước nào đó vay ngân hàng thì Chính phủ phải ghi rõ ràng trong hồ sơ, sổ sách.

Một khi đã ghi rõ, Chính phủ sẽ có nghĩa vụ quản lý nguồn nợ đó tốt hơn và sử dụng một cách hiệu quả. Đừng sử dụng sự bảo lãnh ngầm.

Theo đồng hồ nợ công thế giới, tính đến ngày 30-10-2015, nợ công của Việt Nam là 93 tỉ USD, tăng 9,5% so với cùng kỳ năm ngoái. Điều đó có nghĩa là mỗi công dân Việt Nam phải gánh khoảng 1.000 USD nợ công.

VICTORIA KWAKWA (giám đốc quốc gia của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam)

Chỉ lo dùng tiền vay sai mục đích

Đa số các nước trên thế giới đều vay nợ, trong đó có cả Mỹ và Nhật Bản. Tất cả các nước đang phát triển cũng cần vay nợ để phát triển kinh tế. Do đó về bản chất, vay nợ không xấu.

Quan trọng là hãy dùng tiền vay nợ để đầu tư đúng mục đích, chẳng hạn như đầu tư vào cơ sở hạ tầng để phát triển kinh tế, đầu tư vào giáo dục để đào tạo ra những người giỏi giang, giúp nền kinh tế cạnh tranh hơn, qua đó giúp đất nước thu về nhiều tiền hơn.

Do đó, nếu sử dụng tiền một cách hợp lý, chúng ta sẽ không lo ngại về nợ công gia tăng. Những gì khiến chúng ta lo lắng chính là việc sử dụng số tiền vay nợ sai mục đích hay tư túi cá nhân.

QUỲNH TRUNG ghi

[:-/] Con đường gốm sứ 65 tỷ liên tục bong tróc, nứt toác (VTC) – Là công trình kỷ niệm đại lễ 1000 năm Thăng Long, mới chỉ hoàn thành vài năm nhưng con đường gốm sứ 65 tỷ liên tục bong tróc, hư hại. (14 hình)


Mảng bong gọn gàng và ‘sạch sẽ’ đến nỗi ta cảm giác vữa và gạch gần như không có ‘liên quan’ gì tới nhau.


Nhìn khoảng cách khe hở của lớp gốm sứ ta có thể dự đoán lớp gốm có tiếp tục bong ra hay không?!

[:-/] “Con người có ý thức, tư duy làm ra của cải, trụ sở chỉ là hình thức” (GDVN) – TS. Cao Sỹ Kiêm – nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cho rằng, trụ sở hoành tráng không quan trọng bằng thái độ làm việc của cán bộ nhà nước.

Liên quan đến câu chuyện một số địa phương xin xây khu trung tâm hành chính có chi phí hàng nghìn tỷ đồng, bên lề kỳ họp quốc hội đang diễn ra, TS. Cao Sỹ Kiêm – nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam; Đại biểu Quốc hội đoàn Thái Bình đã có những phát biểu thẳng thắn.

TS.Cao Sỹ Kiêm: Nói chung ngân sách hiện nay đang rất khó khăn. Yếu tố thu giảm đi và yếu tố chi đang tăng lên. Tăng lên chủ yếu vào khâu quản lý hành chính sự nghiệp. Theo tôi, tinh thần chung là nên hạn chế mua sắm xây dựng để giảm chi từ ngân sách ra. Đấy là chủ trương nhất quán mà các tỉnh đều phải thực hiện.

Còn riêng Hải Phòng, Khánh Hòa thì tôi chưa rõ họ nguồn lấy ở đâu, nhưng nếu xin ngân sách ở Trung ương thì theo tôi không duyệt, vì chúng ta đều biết rằng ngân sách đang vô cùng khó khăn, bội chi mà Quốc hội vừa thông qua năm 2016 đã tăng 25.000 tỷ rồi.

Nếu tự chủ được ngân sách, tăng thu mà trụ sở khó khăn cho làm việc thì có thể xây mới, chứ còn ông nhằm nhằm vào ngân sách nhà nước là không được.

Tuy nhiên, ngay cả tự chủ được về ngân sách, địa phương cũng không thể vung tay quá trán, vì cái quan trọng nhất vẫn phải là đầu tư cho phát triển kinh tế, nâng cao đời sống của người dân. Trụ sở đẹp mà đời sống của nhân dân không nâng lên được thì xây làm gì.

Tôi biết là ở một số địa phương, người ta quy hoạch cứ nói là đổi đất lấy hạ tầng, thí dụ như bán các trụ sở cũ ở trung tâm để lấy tiền xây khác. Nói là vậy thôi nhưng thực tế rất ít thực hiện. Tôi để ý một số nơi xây xong chỗ mới thì chỗ cũ họ lại bành trướng đòi chiếm, hoặc là cũng bỏ hoang xuống cấp.

Chúng ta nên học theo cách làm của các nước tiên tiến là giảm bớt chi phí mà tăng hiệu suất hoạt động của các trụ sở cơ quan công quyền. Việc xây dựng trụ sở khang trang cũng là cần thiết, nhưng chúng ta phải cân đối ngân sách.

Về lâu dài thì thể làm được, nhưng trước mắt và nhất là trong lúc này nợ công đang đe dọa, bội chi ngân sách tăng lên quá xa thì tinh thần là thắt lưng buộc bụng và phải chuẩn bị trước. Chúng ta phải lường trước và tránh tình trạng như một số quốc gia khi nợ quá lớn rồi lúng túng thì giải quyết không kịp.

Nhiều ý kiến cho rằng, người dân quan tâm nhiều tới chất lượng phục vụ của cơ quan công quyền là chính chứ không phải trụ sở ở địa phương to đẹp thế nào. Ông nhận định thế nào về quan điểm này?

TS.Cao Sỹ Kiêm: Chính xác! Bây giờ dịch vụ phục vụ của bộ máy công quyền là ở nhiều nơi còn yếu, kể ý thức trách nhiệm và kể cả đạo đức. Nó dẫn tới sự trì trệ trong phát triển kinh tế xã hội.

Trong giai đoạn hội nhập tới đây chúng ta phải đối mặt với rất nhiều thách thức, vì vậy cần phải thay đổi mạnh mẽ trong quản lý và phục vụ nhân dân. Tức là nên tập trung vào thay đổi bộ máy phục vụ của các cơ quan công quyền chứ không phải xây trụ sở.

Con người là yếu tố quan trọng nhất, từ đó mới sinh ra của cải, tạo ra giá trị gia tăng bằng nâng cao năng suất, ý thức tư duy, trách nhiệm chứ còn trụ sở chỉ là hình thức thôi.

[:-/] Khánh Hòa: Xây trụ sở nghìn tỷ để… du lịch phát triển (BĐV) – Theo đại diện Ban quản lý Dự án phát triển tỉnh Khánh Hòa thì việc xây dựng Trung tâm hành chính sẽ giúp phát triển du lịch.

Cụ thể, ngày 15/11, ông Châu Ngô Anh Nhân, Giám đốc Ban Quản lý Dự án phát triển tỉnh Khánh Hòa, vừa ký văn bản phản hồi báo chí nói về lý do Khánh Hòa xây khu trung tâm hành chính tỉnh.

Theo Ban này, hiện nay nhiều công sở của Khánh Hòa được xây trên các tuyến đường chính đô thị hoặc dải ven biển Nha Trang, đây là các lô đất “vàng” phù hợp phát triển du lịch – dịch vụ.

Do đó, việc chuyển các trụ sở cơ quan hành chính cấp tỉnh từ trung tâm thành phố đến địa điểm mới sẽ tạo ra một quỹ đất lớn để tăng cường phát triển ngành kinh tế mũi nhọn là dịch vụ, du lịch.

Khanh Hoa: Xay tru so nghin ty de...du lich phat trien
Phối cảnh đồ án khu trung tâm hành chính tỉnh Khánh Hòa

Khu đô thị hành chính mới tỉnh Khánh Hòa nằm trên địa bàn xã Vĩnh Thái, TP Nha Trang với quy mô diện tích khoảng 126 ha. Khu đô thị này được phân làm 2 khu, gồm: trung tâm hành chính tập trung (37 ha) và khu nhà ở thương mại dịch vụ, văn phòng (89 ha).

Trước đó, trao đổi với Đất Việt, ngày 12/11, KTS Nguyễn Văn Lộc – Chủ tịch Hội KTS tỉnh Khánh Hòa cho rằng, trung tâm hành chính là trung tâm lãnh đạo về mặt kinh tế, chính trị, xã hội của một tỉnh, là đầu não công quyền, cho nên với một bố trí quy hoạch như đồ án đã đưa ra, rõ ràng là chưa phù hợp.

“Chúng tôi có cảm giác và nhận thức được, nếu đồ án đó dùng để thiết kế cho một trung tâm văn hóa thể dục thể thao thì phù hợp hơn. Cái cốt lõi đặt ra ở đây là yêu cầu cơ bản của một trung tâm hành chính thì chưa đạt cả về mặt cảnh quan kiến trúc và bố cục”, ông Lộc cho hay.

Bên cạnh đó, theo Chủ tịch Hội KTS Khánh Hòa thì việc xây dựng khu trung tâm hành chính tỉnh là một thời cơ rất thuận lợi cho việc phát triển cho cả một khu vực, tính đến tương lai về sau.

Cho nên, cần nghiên cứu kỹ lưỡng hơn để lựa chọn một giải pháp, một phương án thỏa mãn được tất cả các yêu cầu cho hiện tại và tương lai, không nên quá vội vàng đưa ra thiết kế mà chất lượng lại kém.

Đặc biệt, có các đơn vị như Sở Tài chính, Kho bạc thành phố, Kho bạc tỉnh, hai khu liên cơ…tất cả đều mới được xây dựng hơn chục năm, nên cơ sở hạ tầng vẫn còn sử dụng tốt, vẫn chưa quá cần thiết phải xây dựng trung tâm ngay tại thời điểm này.

Trong khi đó, ông Lộc cho biết thêm: “Trong hồ sơ chúng tôi nắm bắt được từ Ban quản lý thì tổng số tiền chi ra để làm dự án này là gần 8000 tỷ đồng.

Số tiền hơn 3000 tỷ đồng chỉ là phần xây dựng, chưa tính tiền đền bù và các vấn đề nảy sinh khác.

Hơn thế, đầu tư theo hình thức BT (xây dựng – chuyển giao), “đổi đất lấy công trình”, nhưng đất bờ biển, cuối cùng đó vẫn là tiền của dân”.

[ Bằng thủ đoạn chính trị Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu” nhà cầm quyền các địa phương đang nhắm đến số tiền lớn từ quy hoạch đất đai cướp đoạt của dân và bán trụ sở cũ, nên rất cần quyết liệt tạo thời cơ khai thác trong nhiệm kỳ của mình một cách hợp lý ]

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s