LS. Trần Quốc Thuận: Vụ án Ba Sàm thiếu chứng cứ, có dấu hiệu vi phạm tố tụng nghiêm trọng

Posted: November 17, 2015 in Uncategorized
Tags:

Đoan Trang (Basam) theo Luật Khoa – “Ban đầu tôi tưởng đâu vụ này sẽ lại lặp lại các vấn đề về dân chủ – nhân quyền như vụ Cù Huy Hà Vũ, nhưng hóa ra lại là một vấn đề khác, còn vi phạm nhân quyền nghiêm trọng hơn. Đó là, theo những công ước nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã ký thì: Không thể kết tội một người nếu không chứng minh được người đó có tội” – ông Trần Quốc Thuận, một trong 5 luật sư bảo vệ cho blogger Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh), trao đổi với Luật Khoa.

� Xem thêm: Đại biểu gay gắt “chê” phần trả lời của Chánh án TAND Tối cao.


Luật sư Trần Quốc Thuận. Nguồn ảnh: Tuổi Trẻ.

PV: Ông tiếp nhận hồ sơ vụ án “Anh Ba Sàm” từ khi nào?

LS: Khi anh Vinh bị bắt thì anh có nói qua cô Hà (bà Lê Thị Minh Hà, vợ ông Nguyễn Hữu Vinh – PV) mời tôi làm luật sư. Nhưng do tôi ở miền Nam nên đã từ chối vì không muốn đi lại nhiều gây tốn kém cho gia đình trong giai đoạn thẩm vấn, chất vấn bị can. Tôi nói lúc nào thích hợp thì tôi sẽ tham gia.

Và khi có kết luận điều tra, anh Vinh lại nhắc lại là mời tôi làm luật sư. Nên tôi gửi hồ sơ ra, đến ngày 21/3/2015 thì có quyết định của Viện Kiểm sát đồng ý cho tôi làm luật sư cho anh Vinh, nhưng phải giục nhiều lần thì cuối tháng 4/2015, tôi mới nhận được quyết định đó.

Lần ra nhận quyết định, tôi cũng tranh thủ gặp anh Vinh trong một tiếng đồng hồ, cũng không nói được nhiều. May mà có LS. Hà Huy Sơn tham gia ngay từ đầu, anh ấy có đầy đủ hồ sơ vụ án. Tôi đã nhờ anh ấy chuyển cho tôi để đọc và tiếp cận vụ án. Khi tiếp cận vụ án, thật sự tôi đã đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

PV: Ngạc nhiên sao ạ?

LS: Ban đầu tôi vẫn nghĩ rằng anh Vinh bị bắt vì anh là chủ trang “Anh Ba Sàm” tức trang “Thông Tấn Xã Vỉa Hè”. Nhưng khi tiếp cận hồ sơ thì hóa ra không phải, mà anh ấy bị bắt vì hai trang “Dân quyền” và “Chép sử Việt”. Rôi lại cũng chẳng phải do hai trang này mà thành ra là vấn đề kỹ thuật vi tính.

Tôi đã chuẩn bị tranh tụng cho vấn đề dân chủ và nhân quyền như Việt Nam đã ký ở các công ước quốc tế liên quan, nhưng cuối cùng thì không phải vậy. Và theo hướng kỹ thuật vi tính thì việc điều tra vụ án thực sự là bế tắc cho cơ quan điều tra.

PV: Ông có thể nói rõ bế tắc như thế nào?

LS: Tức là, cơ quan điều tra khẳng định anh Vinh là chủ của hai trang “Dân quyền” và “Chép sử Việt”, bởi vì họ cho rằng anh ấy có số điện thoại và email cài mật mã hai lớp để vào được hai trang đó.

Anh Vinh nói rằng họ phải chứng minh được anh vào khi nào, bằng cách nào. Lúc này thì cơ quan điều tra thua, họ phải mời tới FPT và các cơ quan truyền thông của Bộ Thông tin – Truyền thông để làm rõ. Bên FPT đưa ra giờ, ngày, tháng… mà anh Vinh có ở trên giao diện của hai trang đó, tức là đang đọc tin trên hai trang đó. Nhưng đọc tin mà có tội thì Việt Nam này có tới cả triệu người đi tù rồi.

Dù vậy, cơ quan điều tra vẫn nói đại rằng anh Vinh chính là quản trị viên của hai trang trên, bởi lẽ anh Vinh có đủ điều kiện để vào được hai trang đó. Anh Vinh vẫn bác lại với lập luận: “Không phải tôi có chìa khóa vào nhà thì có nghĩa là tôi vào nhà. Mà nếu tôi vào nhà thì phải để lại dấu vết, còn không tìm ra dấu vết thì không thể khẳng định được gì”.

Cơ quan điều tra cũng cố làm rõ xem có phải anh Vinh đã can thiệp thay đổi nội dung các bài đăng trong hai trang trên không, vì nếu có thì đúng là anh Vinh vào đó thật. Nhưng anh ấy không nói, mà cơ quan điều tra thì không thể chứng minh được. Lẽ ra, điều tra không được thì phải thả.

Ban đầu tôi tưởng đâu vụ này sẽ lại lặp lại các vấn đề về dân chủ – nhân quyền như vụ Cù Huy Hà Vũ, nhưng hóa ra lại là một vấn đề khác, còn vi phạm nhân quyền nghiêm trọng hơn. Đó là, theo những công ước nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã ký thì: Không thể kết tội một người nếu không chứng minh được người đó có tội. Và anh Vinh đang rơi vào trường hợp đó.

PV: Ông có thể cho biết vắn tắt các vi phạm tố tụng trong vụ án Ba Sàm?

LS: Trong hồ sơ có kết luận điều tra thì thấy nói rằng Tổng cục An ninh (Tổng cục 6) theo dõi và thấy có hai trang mạng “Dân quyền” và “Chép sử Việt”. Sau đó, họ gửi công văn cho bên FPT… Rồi họ giao cho cơ quan điều tra, cơ quan điều tra mới phối hợp điều tra và xác minh. Và thế là có lệnh bắt khẩn cấp.

Khi đến bắt khẩn cấp thì họ gõ cửa, kêu lâu quá. Anh Vinh bảo: “Đâu phải nhà tôi lúc nào cũng sẵn sàng mở cửa cho các anh đâu”. Lúc họ vào nhà thì anh Vinh đang đau đầu, nằm trên ghế. Họ cứ thế vào bật máy và in ra rất nhiều tài liệu, phòng của cô Thúy họ cũng vào in ra được ba bài. Đem biên bản cho anh Vinh ký thì anh ấy không ký, bảo “với đường truyền tốc độ cao thì các anh muốn in bao nhiêu bài chả được, cứ gì 6 bài”.

Sau đó họ niêm phong cửa phòng lại. Nhưng phòng này lại là phòng có hai cửa, nên về sau anh Vinh nói rằng ai đó khác cũng có thể vào bằng cửa kia và in ra rất nhiều bài.

Trường hợp này cũng không cần phải bắt khẩn cấp, bắt khẩn cấp là lạm quyền. Chưa kể, như bình thường, lệnh bắt khẩn cấp phải được Viện Kiểm sát phê chuẩn trong 24 giờ sau khi bắt, nhưng trong vụ này thì 8 ngày sau Viện Kiểm sát mới phê chuẩn.

Đó là những vấn đề vi phạm tố tụng nghiêm trọng.

Ngoài ra, trong tố tụng hình sự, có quy định rằng những người có liên quan đến vụ án (ví dụ: người bị hại…) thì không được tham gia vào tố tụng.

Vụ án này có liên quan đến ông Hoàng Kông Tư, bởi trong 24 bài mà anh Vinh bị buộc tội đăng tải, có một bài về ông Hoàng Kông Tư, là bài “Ông trời con Hoàng Kông Tư vs. BBC Việt ngữ”. Ấy thế mà ông Hoàng Kông Tư lại đứng ra điều tra về vụ án có bài viết đó.

Như vậy, rất có thể hiểu thành ông Tư trả thù người ta; vì người ta đăng tải bài đó nên ông đứng ra điều tra để trả thù, ông có động cơ trả thù.

Việc đó, về mặt tố tụng, là không được phép. Người bị hại không được phép đứng ra điều tra.

Ông Nguyễn Hữu Vinh

PV: Ông có biết tại sao anh Nguyễn Hữu Vinh bị bắt? Mà lại bắt vào đúng tháng 5 năm ngoái, thời điểm Trung Quốc đưa giàn khoan khổng lồ vào vùng biển của Việt Nam. Liệu có phải là một động thái của chính quyền nhằm trấn áp những người chống việc thân Trung Quốc không? Sau đó họ cũng bắt Bọ Lập, GS. Hồng Lê Thọ…

LS: Các blogger viết bài, nhiều khi nhìn vào cách viết thì thấy là họ cũng có thiên kiến, không ủng hộ ông này mà ủng hộ ông kia, giữa những ông có đầy quyền lực. Cho nên bắt bớ kiểu đó cũng là kiểu chặt tay, chặt chân của nhau. Thế gọi là “trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết”.

Trước những ngưỡng cửa, trước những bước ngoặt thì thường hay có biến cố kiểu đó.

PV: Ông thấy hai vụ – Cù Huy Hà Vũ và Anh Bà Sàm, vụ nào khó cãi hơn?

Bây giờ không khí cởi mở hơn so với năm 2011, tư pháp cũng có nhiều đổi mới hơn. Để cãi thì cũng có nhiều chỗ để mà cãi hơn. Trong bài cãi cho Cù Huy Hà Vũ thì có lý sự, lập luận rõ ràng và có vẻ logic hơn.

Còn trong trường hợp Nguyễn Hữu Vinh, tôi cho rằng câu chuyện là sự vi phạm quy trình tố tụng, bắt người mà không có chứng cứ. Khi không chứng minh được anh Vinh phạm tội mà vẫn giam giữ anh thì vi phạm nhân quyền đó còn lớn hơn là vi phạm quyền tự do ngôn luận. Vì quyền con người đầu tiên là quyền được sống, được tự do thân thể, không bị giam giữ.

PV: Vậy theo ông thì sắp tới vụ án sẽ diễn biến thế nào ạ?

LS: Thì chính quyền cũng sẽ gặp khó khăn, họ biết vậy. Nhưng giống như vụ Cù Huy Hà Vũ, họ cũng chịu một áp lực là phải xử, phải đem Nguyễn Hữu Vinh ra tòa xét xử. Giờ chúng ta chỉ không biết họ sẽ khép anh Vinh vào tội gì cho đỡ vô lý thôi, không biết có khép tội trốn thuế không nữa (cười).

Vụ án Ba Sàm: Ông Nguyễn Hữu Vinh, tức blogger Ba Sàm, và bà Nguyễn Thị Minh Thúy (nhân viên kế toán của Công ty TNHH Điều tra và Bảo vệ V) cùng bị bắt khẩn cấp ngày 5/5/2014 tại nhà riêng ở Hà Nội. Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an buộc tội ông Vinh là chủ sở hữu và điều hành hai trang web có tên “Dân quyền” và “Chép sử Việt”, đăng tải trên đó 24 bài viết “có nội dung sai sự thật, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước…”. Tuy nhiên, các kết luận điều tra đều không chứng minh được ông Vinh là chủ sở hữu và điều hành hai trang này.

Các luật sư nhận bảo vệ cho ông Vinh và bà Thúy, tính đến thời điểm này, gồm: Trần Quốc Thuận, Trần Văn Tạo, Hà Huy Sơn, Nguyễn Hà Luân, Trịnh Minh Tân, Nguyễn Tiến Dũng. Trong đó, ông Trần Quốc Thuận (Văn phòng Luật sư Hà Hải & Cộng sự) là nguyên Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam và từng là một trong các luật sư biện hộ trong vụ án Cù Huy Hà Vũ.

Mời xem lại: Diễn biến vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh (liên tục cập nhật) (LK/ BS).

[:-/] Giám đốc côn an Hà Nội được bầu làm chủ tịch thành phố là đúng quy trình (Hạ Trắng Danlambao) – Nguyễn Đức Chung, giám đốc côn an Thành phố (Hà Nội) đã được Ban chấp hành Đảng bộ Hà Nội khóa mới bầu giữ chức vụ Phó bí thư Thành ủy từ đầu tháng 11. Dự kiến, ngày 4/12 tức ngày làm việc thứ tư của kỳ họp thứ 14 HĐND các đại biểu sẽ tiến hành công tác nhân sự, bầu ông Chung làm Chủ tịch TP thay ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND đương nhiệm, không tham gia Ban chấp hành Đảng bộ Hà Nội khóa 16 từ đầu tháng 11.

Theo lời ông bí thư Phạm Quang Nghị thì việc Thành ủy giới thiệu tướng côn an Nguyễn Đức Chung ứng cử làm Chủ tịch UBND TP nằm trong quy hoạch chuẩn bị của Thành phố và cuộc bầu bán sắp tới là… đúng quy trình.(*)

Quy trình mà ông Nghị nói tới ngoài khả năng cạnh tranh bằng tiền và quyền (để mua chức), Nguyễn Đức Chung còn có những “thành tích” rất đáng ghi nhận về việc gây tội ác với người dân Hà Nội trong thời gian làm côn an cũng như khi giữ chức vụ giám đốc.

Chỉ tính riêng khoảng thời gian từ đầu tháng 11, khi mới được bầu giữ chức vụ Phó bí thư Thành ủy, Chung đã thể hiện quyết tâm “hèn với giặc, ác với dân” bằng những “thành tích” sau: (…)

[:-/] Con trai Chủ tịch UBND TP.Hồ Chí Minh làm Phó giám đốc Công an Đồng Nai (LĐ) – Trung tá Lê Hoàng Ngân, 33 tuổi, quê tỉnh Bình Dương vừa được bổ nhiệm làm Phó giám đốc Công an tỉnh Đồng Nai. Trong số 4 Phó giám đốc, ông Ngân là người trẻ nhất.

Ông Ngân là con trai của Chủ tịch UBND TPHCM Lê Hoàng Quân. Nhiều năm trước, ông Lê Hoàng Quân từng giữ chức vụ Chủ tỉnh UBND tỉnh Đồng Nai.

[:-/] Thông tin thêm về việc luật sư Trần Vũ Hải bị công an triệu tập (Luật sư Trần Vũ Hải) – Tưởng như vụ việc phải tạm dừng trên công luận, chờ kết quả giải quyết của cơ quan có thẩm quyền. Vậy nhưng một vài tờ báo vẫn tiếp tục đưa tin chưa đúng bản chất sự việc, làm cho dư luận dấy lên nhiều ý kiến khác nhau. Vì lẽ đó, tôi xin cung cấp thông tin thêm như sau: (…)

Dân Luận: Luật sư Trần Đình Triển viết rất khéo, cung cấp toàn bộ bằng chứng về việc công an Hà Nội và một số tờ báo tìm cách “gây sự” với luật sư Trần Vũ Hải, nhưng công an Hà Nội cũng khó trách được ông nếu dựa trên bài viết này 😀

Đại biểu gay gắt “chê” phần trả lời của Chánh án TAND Tối cao

Thế Kha (Dân Trí) – Sau khi nghe trả lời về việc kéo dài bồi thường oan sai cho ông Lương Ngọc Phi (Thái Bình), đại biểu Quốc hội Bùi Văn Xuyền – Ủy viên Thường trực Ủy ban Pháp luật, thẳng thắn: “Chánh án trả lời không đúng về diễn biến vụ án và không rõ vị trí của Chánh án ở chỗ nào khi giải quyết vụ việc này”.


Ông Lương Ngọc Phi tại phiên tòa đòi bồi thường oan sai mới đây (Ảnh: Dân Việt).

Tại phiên chất vấn của Quốc hội đối với các thành viên Chính phủ sáng 17/11, đại biểu Bùi Văn Xuyền- Ủy viên Thường trực Ủy ban Pháp luật, Phó trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Thái Bình – chất vấn Chánh án TAND Tối cao Trương Hòa Bình xung quanh việc giải quyết vụ án của ông Lương Ngọc Phi (67 tuổi, trú tại Thái Bình; nguyên Giám đốc Công ty Khai thác chế biến nông sản xuất khẩu Hòa Bình).

Theo ông Xuyền, trước đây ông Lương Ngọc Phi yêu cầu TAND tỉnh Thái Bình bồi thường thiệt hại 64 tỷ đồng nhưng sau đó hai bên thống nhất bồi thường tại bản án sơ thẩm năm 2013 của TAND TP Thái Bình là 21,4 tỷ đồng. Sau hơn 1 năm bản án có hiệu lực và không được thi hành thì TAND Tối cao có quyết định hủy án và sau hơn 1 năm nữa, TAND TP Thái Bình ra bản án mới buộc TAND tỉnh Thái Bình bồi thường cho ông Phi hơn 23 tỷ đồng.

“Nhưng TAND tỉnh Thái Bình lại tiếp tục kháng cáo với lý do mình không phải bị đơn của vụ án, không có trách nhiệm bồi thường và một số lý do khác nữa khiến vụ án tiếp tục kéo dài, gây nhiều khó khăn cho người bị oan sai. Thời gian quá dài như vậy đã là quá đủ để gây ra biết bao nỗi đau cho người dân và không thể viện dẫn bất cứ lý do nào khác để kéo dài vụ việc này nữa”-ông Xuyền thẳng thắn.

Ông Xuyền chất vấn: Chánh án TAND Tối cao đã có giải pháp gì để giải quyết vụ án này trong thời gian qua và có cam kết vụ án được giải quyết dứt điểm trong năm 2015, theo tinh thần nghị quyết của Quốc hội về giám sát bồi thường oan sai, tức là giải quyết trước đại hội chứ không để tới khóa sau? Nguyên nhân khiến việc giải quyết bồi thường oai sai kéo dài? Trách nhiệm của các tập thể, cá nhân trong vụ việc này như thế nào, nhất là khi lấy từ ngân sách số tiền bồi thường kỷ lục?

Chánh án TAND Tối cao: Đang giải quyết theo trình tự phúc thẩm

Chánh án TAND Tối cao Trương Hòa Bình cho biết đây là vụ án oan sai phải bồi thường và quá trình bồi thường phải thực hiện theo đúng quy định của pháp luật. Việc yêu cầu bồi thường được bắt đầu từ tháng 6/2006 nhưng quá trình thương lượng không đạt được kết quả nên ông Lương Ngọc Phi đã khởi kiện ra tòa.

Sau khi được xin lỗi công khai năm 2007, ông Phi nộp đơn khởi kiện TAND tỉnh Thái Bình phải bồi thường 666 triệu đồng “tổn thất tinh thần và giảm sút về sức khỏe”. TAND TP Thái Bình đã tuyên TAND tỉnh Thái Bình có trách nhiệm bồi thường cho ông Phi số tiền 666 triệu đồng và ông Phi đã nhận được số tiền này.


Chánh án TAND Tối cao Trương Hòa Bình.

Sau đó ông Phi tiếp tục khởi kiện đòi bồi thường thiệt hại về tài sản. TAND TP Thái Bình đã tuyên phạt Tòa án tỉnh Thái Bình bồi thường trên 21 tỷ đồng. Tuy nhiên TAND tỉnh Thái Bình đã có công văn yêu cầu TAND Tối cao thẩm định vì căn cứ bồi thường chưa đảm bảo khách quan.

“TAND Tối cao đã có quyết định kháng nghị vì có những sai lầm nghiêm trọng do định giá tài sản, bồi thường thiệt hại khi thu giữ số lượng tài sản của ông Phi… Bản án cũ được hủy để xét xử lại. Sau đó TAND TP Thái Bình xét xử lại, buộc TAND tỉnh Thái Bình bồi thường gần 23 tỷ đồng. Khi bản án chưa có hiệu lực thi hành thì có kháng cáo tiếp của ông Phi, nên việc giải quyết vụ việc này phải tiếp tục theo trình tự phúc thẩm”- Chánh án TAND Tối cao nói.

Chánh án Trương Hòa Bình khẳng định, hiện nay chỉ có cách giải quyết duy nhất là theo trình tự tố tụng. “Đại biểu hỏi tôi có cam kết giải quyết dứt điểm trong năm 2015 hay không, tôi xin khẳng định trình tự giải quyết vụ việc này thuộc về Hội đồng phúc thẩm và Chánh án TAND Tối cao không có quyền can thiệp. Hội đồng phúc thẩm sẽ xét xử và quyết định có đúng không, nội dung xét xử thế nào, Chánh án không có quyền can thiệp mà chỉ có thể yêu cầu xét xử đúng pháp luật”-ông Bình nói.

Lý giải nguyên nhân khiến vụ việc chậm trễ, kéo dài, ông Trương Hòa Bình cho biết vụ án đầu tiên đã giải quyết bồi thường xong, nhưng vụ án thứ hai đến năm 2013 ông Lương Ngọc Phi mới khởi kiện và đang được giải quyết theo trình tự tố tụng.

“Chánh án trả lời không đúng diễn biến vụ án”

Không đồng tình với phần trả lời của Chánh án TAND Tối cao, đại biểu Bùi Văn Xuyền thẳng thắn: “Chánh án trả lời không đúng về diễn biến của vụ án và không rõ vị trí của Chánh án ở chỗ nào khi giải quyết vụ việc này”.

Ông Xuyền khẳng định vụ án diễn ra từ năm 1999 và từ năm 2004 ông Phi đã khởi kiện, đòi bồi thường oan sai. Do không rõ cơ quan nào bồi thường oan sai nên vụ việc đã được đưa ra Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Sau đó, Quốc hội đã yêu cầu tòa án phải đứng ra bồi thường oai sai cho công dân.

“Lúc này tòa án mới yêu cầu bồi thường. Vụ việc diễn ra từ năm 2004 chứ không phải 2013. Nếu từ 2013 thì tôi chất vấn làm gì nữa?”- ông Xuyền gay gắt.


Đại biểu Quốc hội Bùi Văn Xuyền không hài lòng
với phần trả lời của Chánh án Trương Hòa Bình.

Theo ông Xuyền, năm 2013 ông Lương Ngọc Phi yêu cầu bồi thường 54 tỷ đồng, đến năm 2015 yêu cầu bồi thường 64 tỷ nhưng bản án hiện nay đang yêu cầu TAND tỉnh Thái Bình bồi thường 23 tỷ.

“TAND tỉnh Thái Bình kháng cáo nên nguyên đơn cũng kháng cáo. Đến giờ phút này tôi cho rằng nếu tòa án tỉnh rút đơn để chấm dứt vụ án này thì nguyên đơn cũng rút đơn vì quá mệt mỏi rồi, thời gian quá dài rồi!”- ông Xuyền bày tỏ.

“2 triệu đồng làm thiệt hại đã xử lý hình sự rồi, bây giờ gây thiệt hại hàng chục tỷ đồng cho người dân như thế có chấp nhận được không?”- ông Xuyền bất bình.

Phó Chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn đề nghị đại biểu Xuyền trao đổi lại sự việc này với Chánh án Trương Hòa Bình.

Theo hồ sơ, tháng 4/1998, Công an tỉnh Thái Bình đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với ông Lương Ngọc Phi về tội danh “Trốn thuế” và “Lợi dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa”.

Tháng 9/1999, TAND tỉnh Thái Bình tuyên phạt ông Phi 17 năm tù giam. Năm 2001, VKSND tỉnh Thái Bình xác định vụ án có oan sai và trả tự do cho ông Lương Ngọc Phi sau gần 3 năm giam giữ. Sau đó là chuỗi ngày dài dằng dặc ông Phi “đội đơn” đi kêu oan, đòi bồi thường.

Tới đây nếu được bồi thường oan sai, ông Lương Ngọc Phi sẽ phá vỡ “kỷ lục” 7,2 tỷ đồng của ông Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s