Vì sao dân ta vẫn nghèo?!

Posted: November 17, 2015 in Uncategorized
Tags:

Đặng Kiên Trung (Viet-studies) – Sau 40 năm nước nhà hòa bình thống nhất, vì sao dân ta vẫn nghèo?! Câu hỏi nầy làm day dứt trong lòng những ai thực sự yêu nước thương dân! Các nhà báo, nhà trí thức tâm huyết tốn nhiều công sức, giấy mực phản ánh thực trạng đáng buồn này, những mong chia sẻ nổi khốn khổ với người dân, đánh động nhà cầm quyền và dư luận xã hội xé toạc lớp vỏ hào nhoáng nhà cao cửa rộng, “ngựa xe như nước, áo quần như nêm” nơi phố thị, để nhìn thấu đáo sự thật cuộc sống bần cùng của lớp dân nghèo dưới đáy xã hội!

� Xem thêm: Con tàu, miếng lưới rách, nhân dân và giải pháp.


Ảnh Thế giới Tiếp thị

Tôi vừa đọc bài Phát triển bộ comlê của Tuấn Khanh trên báo Thế giới Tiếp thị ngày 12 – 18/11/2015, cám ơn Tuấn Khanh viết thay tôi và bao người về thực trạng đói nghèo của dân ta! Anh viết:

“… Không khác gì chuyện ở Ethiopia hay Somali, Việt Nam đã có những gia đình khốn khó đến mức mẹ cha tự vẫn, để không là gánh nặng của gia đình. Đất nước được bảng bình chọn nào đó, gọi là hạnh phúc nhất cũng có em bé đi học về, đói đến mức xỉu, té xuống sông mà chết. Những người hàng xóm của bé Phạm Thị Nhung (Hà Tĩnh) nói rằng đám tang của em, gia đình nghèo đến mức không có được một bữa cúng cho đàng hoàng. Lục lọi cả nhà, thật nghẹn ngào khi không tìm thấy có món nào đáng giá 10 ngàn đồng để bán, mua đồ cúng cho em.

     “…

     “Trên các website của chính quyền địa phương, thành tựu giải quyết đói nghèo, không còn hộ nghèo… vẫn được đưa lên. Nhưng đau thay hiện thực không hoàn toàn là như vậy. Để được công nhận là hoàn thành chỉ tiêu xóa nghèo, chính quyền địa phương nhiều nơi đã ép dân không được nghèo, bất chấp hoàn cảnh. Không phải không lý do mà từng có chuyện người trong làng ở Tam Nông, Phú Thọ hạ sát trưởng bản vì thấy mình không được xét hộ nghèo. Cái nghèo làm con người Việt Nam tuyệt vọng…, khiến người cha thấy gia đình mình ở Tây Ninh không sống nổi, nên đã nổi lửa thiêu chết mình và 3 đứa con.

Đoạn cuối bài báo, Tuấn Khanh viết:

    “Bộ com-lê của các nhà lãnh đạo, các quan chức ngày càng hợp thời trang, càng đắt tiền nhưng che lấp khốn cùng của nhân dân, chỉ nuôi dưỡng ngọn lửa âm ỉ của giận dữ và tuyệt vọng, sẽ thiêu cháy lớp vỏ đẹp đẽ đó bất kỳ lúc nào…

Là nước thuần nông đa số nông dân nghèo, lại hứng chịu liên miên các cuộc chiến tranh tàn phá suốt 30 năm. Sau ngày hòa bình thống nhất đất nước năm 1975, nhà cầm quyền chế độ mới theo đuổi “ý thức hệ cộng sản”, đề ra những chánh sách vô nhân tiếp tục tàn phá đất nước tan hoang, đến năm 1986 mới sực tỉnh cơn mê đề ra đường lối “đổi mới” cứu nguy sự sụp đổ chế độ! Đến nay, sau 30 năm “đổi mới”, đất nước dẫu khoát trên mình bộ mặt mới, cuộc sống người dân có dể chịu hơn…! Thế nhưng, nhà cầm quyền vẫn chưa thoát ra “cơn mê cộng sản”, với đường lối “đổi mới” nữa vời kềm hãm sự phát triển của đất nước, sự phân hóa giàu nghèo và bất bình đẳng trong đời sống xã hội diển ra ngày càng gay gắt, người giàu ngày càng giàu hơn, người nghèo ít có cơ hội thoát nghèo! Phải chăng đó là căn nguyên tình trạng nghèo đói của một bộ phận không nhỏ người dân hiện nay? Đại hội XII của Đảng sắp đến, người dân mong chờ có những quyết sách mới, nhân sự mới khả dĩ làm biến đổi thực trạng đất nước, giải quyết tình trạng đói nghèo của người dân. Nếu không, thực trạng đau buồn nầy sẽ tiếp diển chưa biết đến bao giờ! Bởi lẽ một sự thật trần trụi, người cộng sản cầm quyền đương thời vô cãm trước nỗi khổ đau của người dân nghèo, việc chăm lo cải thiện đời sống của họ được chăng hay chớ, không phải ưu tiên hàng đầu trong chánh sách quản trị quốc gia! Để thực hiện thể chế “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” họ vung tay đổ tiền của vô tội vạ vào những tập đoàn kinh tế nhà nước, làm giàu những kẻ cầm đầu bất tài ăn hại, như vụ án Vinashin, Vinalines trước đây không lâu; hay hội chứng đua nhau xây tượng đài, trụ sở hoành tráng ngày nay mặc cho người dân nghèo đói, ngân sách quốc gia cạn kiệt là những minh chứng không thể chối cãi!

Tôi lấy làm xấu hổ khi nhìn thấy hình ảnh cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sống như ông hoàng trong ngôi nhà như cung điện, cùng cô vợ mới xinh như mộng! Năm rồi tôi đi thăm mấy người bạn cũ nguyên lãnh đạo tỉnh bạn cùng thời với tôi, bọn tôi lâu ngày gặp nhau hàn huyên tâm sự chuyện dân, chuyện nước, anh bạn tôi nhắc đến ông Nông Đức Mạnh nói có vẽ bực bội: “Ổng phải biết ổng là ai chứ, đường đường từng là tổng bí thư đứng đầu Đảng và 90 triệu dân mà sống như vậy coi sao được…!”. Ôi! Đâu chỉ có ông Nông Đức Mạnh, còn nhiều, nhiều lắm cán bộ, viên chức đương nhiệm hay về vườn có cuộc sống cách xa vời vợi người dân bình thường, nhưng có mấy ai nghĩ đến cuộc sống bần cùng của người dân nghèo!

Nước ta người giàu mới nổi tăng khá nhanh. Theo quan sát của tôi, không phải ai cũng làm giàu chân chính và người rộng lòng mở hầu bao cứu giúp người nghèo qua các hoạt động xã hội – từ thiện không nhiều, đến nỗi động lòng trắc ẩn giáo sư Trần Hữu Dũng – Chủ nhân trang Viet-studies, ông viết trong bài “Thư gởi đại gia” hôm đầu năm có đoạn: “…  Đã có một tài sản khổng lồ… ông/bà nên nghĩ nhiều hơn đến việc san sẻ với người khác, cho những thế hệ mai sau.  Tôi nghĩ rằng ông/bà không khỏi đau đáu nhìn đồng bào mình còn quá nghèo. Tôi hi vọng ông/bà không chai đá đến nỗi khi thấy những người lam lũ ngoài đường thì ông/bà không chút gì thương cảm, hoặc tệ hơn nữa, cho rằng sở dĩ họ nghèo khổ như vậy hoàn toàn là lỗi của họ…”

Một đêm buồn, 16/11/2015

[:-/] Tại sao ta vẫn nghèo? (Việt Báo 25/7/2005) – Tại sao học sinh Việt Nam học không đến nỗi nào, nhân dân Việt Nam cần cù chịu khó, tài nguyên Việt Nam cũng không phải không có gì (so với Nhật Bản, diện tích bằng ta, dân số gấp rưỡi, tài nguyên hầu như không có gì) mà chúng ta vẫn nghèo ? Có tới ít nhất trên 30% hộ gia đình thu nhập dưới ngưỡng nghèo đói của Ngân hàng thế giới (1USD/người/ngày). Phải có nguyên nhân chứ ! Tôi đã chứng kiến người nông dân miền núi cả tháng chỉ chi tiêu 5.000 đồng (năm 2001) để mua muối và dầu hoả, còn mọi thứ tự cung tự cấp hết. Đi về nông thôn, lên miền núi thấy rõ cái nghèo dồn lên người dân. Tại thành phố thì ngoài các khu phố lớn và khu đô thị (chỉ dành cho người giàu và quan chức), còn lại cũng rõ ràng cảnh nghèo. Rõ ràng chúng ta có vấn đề về công bằng xã hội, thể hiện ở hình ảnh người nông dân, đồng bào thiểu số, người thu nhập thấp ngày càng bị bỏ xa. Đất canh tác ngày một mất đi, công cụ sản xuất người dân ngày càng hiếm hoi. Đã có cơ quan nào của Chính phủ làm phép số cộng đơn giản xem bao nhiêu hecta ruộng canh tác bị biến thành nhà ở, làm nhà máy, trong khi nước ta đồi núi là chủ yếu?

[:-/] Tại sao chúng ta nghèo? (Nguyễn Hưng Quốc VOA Blog 20/8/2015) – Trong cuộc gặp gỡ với 40 doanh nhân trẻ vào chiều 12 tháng 8 vừa qua, sau khi nghe những lời than thở về những bất cập trong các chính sách hỗ trợ doanh nghiệp tại Việt Nam của họ, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đặt câu hỏi: “Tại sao chúng ta tốt mà vẫn cứ nghèo?” Rồi ông nhấn mạnh: “Nhất định phải đổi mới mạnh mẽ hơn.”

Trong câu hỏi của Vũ Đức Đam có một nhận định chính xác: Việt Nam nghèo. Chúng ta không những nghèo hơn các nước phát triển trên thế giới mà còn nghèo hơn hầu hết các quốc gia trong khu vực. Trong khu vực, chỉ giới hạn trong khối ASEAN, chúng ta nghèo hơn Singapore, Brunei, Malaysia, Indonesia, Philippines, Miến Điện và Thái Lan, đã đành. Chúng ta còn có nguy cơ bị hai nước láng giềng vốn thường bị xem là nghèo hơn và yếu hơn, Campuchia và Lào, qua mặt.

Nhưng toàn bộ câu hỏi của Vũ Đức Đam, “Tại sao chúng ta tốt mà vẫn cứ nghèo?” lại sai.


Nhà của đồng bào Mường ở Bá Thước, Thanh Hóa.

[:-/] Cái đói của người dân miền núi (RFA Nhóm phóng viên tường trình từ VN 14/11/2015) – Với người dân miền núi các huyện phía Tây Thanh Hóa, mùa mưa đến cũng đồng nghĩa với mùa đói kém đang về, năm nào cũng như năm nào, chưa có gì thay đổi. Trước đây, lúc đường sá chưa mở, chưa trải nhựa, người dân mong có đường sạch sẽ để đi làm trong mùa mưa, nhưng khi có đường rồi thì người dân không còn rừng để làm, cuối cùng lại ngồi thu lu nhìn ra đường nhựa xe cộ ngược xuôi để cảm hết cái đói và nỗi buồn vây bủa.

Con tàu, miếng lưới rách, nhân dân và giải pháp

Iris Vinh Hayes (Dân Luận) – Cứu một đất nước không khó. Đưa một đất nước tới chỗ phồn vinh cũng không khó. Thật sự là không khó.

Việt Nam như một con tàu lớn đã đi sai hướng từ rất lâu. Những người chịu trách nhiệm quản lý đất nước là những hoa tiêu trên con tàu đó. Họ đã không thể điều khiển được con tàu từ rất lâu. Nhân dân là những người đồng hành trên con tàu đó. Tất cả người trên tàu không ai là không thấy con tàu đang lao vào nơi nguy hiểm sóng bạc đá ngầm.

Tất cả người trên tàu đã cùng bám vào thành tàu để cố đẩy mũi tàu quay đúng hướng nhưng tàu vẫn vô tình. Một số nhỏ can đảm nhảy xuống nước để cố đẩy mũi tàu quay đúng hướng nhưng gặt hái vô vọng. Không ít người trong số đó có tâm, có tầm, có thiện chí, có đảm lược, có nhẫn nại nhưng không thể làm cho con tàu quay đúng hướng.

Và tất cả thấp thỏm chờ đợi giây phút định mệnh khi con tàu va vào đá ngầm rồi vỡ vụn và biến mất.

Hoa tiêu không thể điều khiển con tàu vì bánh lái của nó đã bị chèn. Con tàu không thể quay đúng hướng bằng cách đẩy mũi dầu là bám vào thành tàu hay nhảy xuống nước. Điều mà người ta cần làm là cắt bỏ miếng lưới rách đang bao chung quanh bánh lái và chèn nó đến mức độ không còn có thể nhúc nhích. Hoa tiêu chỉ có thể điều khiển con tàu khi bánh lái không còn bị chèn đến bất động. Đơn giản chỉ có vậy. Muốn cứu tàu và tất cả sinh mệnh trên tàu thì nhất định phải cắt bỏ miếng lưới rách tác hại đó.

ĐCSVN chính là miếng lưới rách đang bao bám chung quanh bánh lái của con tàu Việt Nam và chèn nó đến mức độ không còn có thể nhúc nhích. Không một ai có thể điều khiển con tàu dưới điều kiện đó.

Cứu tổ quốc và nhân dân Việt Nam thật sự là không khó. Giải pháp chỉ có một. Giải pháp rất đơn giản. Câu hỏi là những người đang đồng hành trên con tàu Việt Nam có muốn cứu con tàu và cứu chính mình hay không? Có can đảm cùng nhau nhảy xuống nước để cùng cắt bỏ miếng lưới tác hại đó không?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s