Ai ra lệnh bỏ sử, học Mác, để mất gốc?

Posted: November 19, 2015 in Uncategorized
Tags:

Phạm Trần (HNC Blog) – Đề nghị không giữ môn Lịch sử “độc lập” và “bắt buộc” phải học đối với học sinh của Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) đã bị các nhà Giáo dục hàng đầu Việt Nam lên án có chủ tâm tiến đến “xoá bỏ môn Lịch sử trong nền giáo dục phổ thông”.

� Xem thêm: Tích hợp không thể thay thế được, mà phá nát môn Sử! + Khi nghe tin CSVN bỏ môn Lịch sử.


59 người túc trực một thí sinh thi Sử. Ảnh Zing News
Bóp méo lịch sử để tuyên truyền cho chế độ CS bị học sinh quay lưng

Cuộc tranh luận từ ngoài xã hội đến Quốc hội được tập trung vào Dự thảo “Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể” , sau 3 năm nghiên cứu và thu nhận ý kiến của Bộ GD&ĐT.

Theo đề nghị này thì môn học Lịch sử từ bậc Tiểu học (từ lớp 1 đến 5) lên Trung học cơ sở (từ lớp 6 đến lớp 9) rồi qua Trung học Phổ thông (từ 10 đến 12) được tuần tự biến dạng từ “Cuộc sống quanh ta” đến “Tìm hiểu xã hội” sang “Khoa học xã hội” và sau cùng gọi là “Công dân với Tổ quốc”, theo lời Gíao sư Phan Huy Lê, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam (HKHLSVN).

Nhưng trong ruột của môn mới “Công dân với Tổ quốc” của Dự thảo, Bộ GD&ĐT lại lồng ghép môn Lịch sử với hai môn học có từ trước không ăn nhậu gì với nhau là “Giáo dục công dân” và “An ninh quốc phòng

Các nhà sọan thảo của Bộ giáo dục gọi cách tập trung hổ lốn này là “tích hợp” với các môn khác nhưng Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận lại khoe với Quốc hội hôm 16/11 (2015) rằng tuy tích hợp nhưng môn Lịch sử “không bị coi nhẹ và tôi khẳng định được coi trọng hơn so với chương trình hiện hành”.

Tuy nhiên khi bị Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng vặn hỏi muốn ông “nêu quan điểm của mình về việc nên để môn Lịch sử là môn tích hợp hay độc lập”, thì ông Luận tỏ ra lúng túng và cho biết: “Ban soạn thảo lắng nghe ý kiến người dân sẽ có báo cáo với Ban Tuyên giáo trung ương, Hội đồng lý luận Trung ương, Ủy ban Văn hóa Giáo dục Thanh niên Thiếu niên Nhi đồng của Quốc hội và các hiệp hội.”

Rõ là chuyện nói vuốt đuôi cho xuôi buồm thuận gió. Khi sọan thảo Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể , Bộ GD&ĐT không hề hỏi ý kiến Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam; chưa hề tổ chức thảo luận rộng rãi với các nhà giáo, thầy cô dạy môn sử, nhân dân hay với Mặt trận Tổ quốc là nơi quy tụ cả trăm Tổ chức nghề nghiệp, xã hội và chính trị.

Đến khi bị tứ phía chỉ trích, tạt nước lạnh vào mặt thì ông Luận mới “lắng nghe”, mới cầu thị nhưng vẫn phải tâu lại với Ban Tuyên giáo Trung ương và Hội đồng lý luận Trung ương xin ý kiến những ông bà chuyên nghề “lý luận Mác-Lênin” bảo thủ, giáo điều, chậm tiến và lạc hậu thì ông chưa mất chức hãy còn may !

TIẾNG NÓI CHUYÊN MÔN

Nhưng Tổ tiên người Việt từng có câu “họa vô đơn chí”. Các nhà giáo, chuyên gia lịch sử hàng đầu Việt Nam trong Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam (HKHLSVN) và một số Đại biểu Quốc hội, trong đó có ông Dương Ttrung Quốc (đơn vị Đồng Nai), Nhà sử học, Tổng thư ký HKHLSVN cũng nghi ngại đối với đề án coi nhẹ môn Lịch sử vào lúc lãnh thổ và chủ quyền biền đảo của Việt Nam đang bị Trung Quốc đe dọa.

Giáo sư Phan Huy Lê nói : “ Thông tin nói trên đã làm xã hội kinh ngạc vì nếu môn Sử bị xoá sổ sẽ gây hậu quả to lớn. Một thế hệ trẻ sẽ lớn lên, trở thành công dân chỉ biết lờ mờ, thậm chí biết sai về lịch sử dân tộc, không biết cội nguồn tổ tiên, những thành tựu dựng nước và giữ nước của cha ông.

Trên thế giới, hầu hết nước văn minh xem Lịch sử là môn cơ bản và bắt buộc trong nền giáo dục quốc dân. Với yêu cầu của giáo dục phổ thông, môn học nào cũng quan trọng, nhưng xét về chức năng giáo dục thì các môn quốc ngữ, quốc văn, quốc sử và toán học là cơ bản nhất, hay còn gọi là cốt yếu, cốt lõi nhất và đều mang tính bắt buộc” (Trích từ hội thảo “Môn lịch sử trong giáo dục phổ thông” do Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam tổ chức ngày 15-11 ở Hà Nội)

Giáo Sư Trần Thị Vinh (Khoa Sử, Đại học Sư phạm Hà Nội) giải thích, theo tường thuật của báo chí Việt Nam :“Ba môn Giáo dục đạo đức, Lịch sử, Giáo dục quốc phòng – An ninh có đối tượng, mục tiêu, nội dung, phương pháp giảng dạy khác nhau. Lịch sử là môn khoa học cơ bản giúp học sinh thông hiểu kiến thức lịch sử cốt lõi của nhân loại, dân tộc. Đối tượng là toàn bộ tiến trình phát triển của nhân loại, khu vực, dân tộc. Còn mục tiêu của môn Quốc phòng an ninh là đảm bảo cho học sinh có hiểu biết ban đầu về quốc phòng, an ninh nhân dân, mang tính thực hành cao do tính chất rèn luyện kỹ thuật, chiến thuật. Còn môn Đạo đức là giáo dục những giá trị đạo đức truyền thống, ý thức tuân thủ pháp luật, trách nhiệm, nghĩa vụ công dân…”

Theo Nghị định 116/NĐ-CP ngày 10/07/2007 thì các đối tượng của giáo dục quốc phòng – an ninh gồm :” Học sinh, sinh viên Việt Nam trong các trường trung học phổ thông, trung cấp chuyên nghiệp, trung cấp nghề, cao đẳng, cao đẳng nghề và đại học (sau đây gọi là trung học phổ thông đến đại học), học viên các trư­ờng thuộc cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội (sau đây gọi là các trường chính trị, hành chính, đoàn thể); bồi dư­ỡng kiến thức quốc phòng – an ninh cho cán bộ đảng viên, công chức các cấp, các ngành…”

Các thành phần này được học về: “Truyền thống chống giặc ngoại xâm, tinh thần yêu nước, lòng tự hào, tự tôn dân tộc; đư­ờng lối, quan điểm cơ bản của Đảng, Nhà nước về quốc phòng, an ninh; công tác quốc phòng, an ninh của Đảng và Nhà nư­ớc; các văn bản pháp luật về quốc phòng, an ninh; phổ cập những kiến thức cần thiết về lực lư­ợng vũ trang nhân dân; nghệ thuật quân sự Việt Nam; phòng, chống chiến lược “Diễn biến hoà bình”, bạo loạn lật đổ của các thế lực thù địch đối với cách mạng Việt Nam; kiến thức cơ bản cần thiết về kỹ thuật, chiến thuật quân sự, phòng thủ dân sự.”

Như vậy rõ ràng môn Lịch sử, khi được lồng chung với Quốc phòng-an ninh thì không còn gía trị chính chuyên nữa.

Vì vậy, Phó Gíao Sư Vũ Quang Hiển (Khoa Lịch sử, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội) mới lên án: “ Cắt ghép và xuyên tạc lịch sử vốn là cách làm của những người muốn bôi nhọ lịch sử dân tộc và nhân loại. Ngày càng có nhiều công bố trên phương tiện thông tin đại chúng làm lung lạc tinh thần thế hệ trẻ Việt Nam bằng cách lắp ghép và xuyên tạc lịch sử theo một logic chủ quan đã định trước, nhưng lại núp bóng “cách nhìn mới” về lịch sử. Vì vậy, việc giáo dục lịch sử thiếu tính hệ thống và toàn diện sẽ đặt thế hệ trẻ Việt Nam đứng trước hiểm họa thấy rõ.”

Trong khi đó, Nhà sử học, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đã công khai hoài nghị:“Bộ GD&ĐT luôn lập luận không bỏ môn Lịch sử nhưng theo tôi, đó chỉ là cách nói và chúng tôi rất nghi ngờ”. (báo Người Lao Động, 8/11/2015)

Giáo Sư Vũ Dương Ninh, ĐHQG Hà Nội, cũng lo lắng: “ Đúng là từ trước đến nay, chưa bao giờ Bộ GD-ĐT có một văn bản, một chỉ thị nào coi nhẹ môn lịch sử hoặc loại bỏ môn sử nhưng thực tế hoàn toàn khác. Vị trí của môn sử và vài môn khác đã bị đẩy lùi dần và đến nay thì mất tên chính danh trong chương trình THPT. Nó bị lẫn vào môn khoa học xã hội (tự chọn) trong chương trình cho học sinh theo phân ban khoa học tự nhiên, chỉ còn là môn chính thức đối với học sinh chọn ban khoa học xã hội. Có nghĩa là lớp trí thức trẻ tương lai, ngoại trừ số ít chọn ngành khoa học xã hội, sẽ không hiểu hoặc hiểu biết lơ mơ về lịch sử của dân tộc mình, đất nước mình.”

Thiếu tướng Nguyễn Thiện Minh (Vụ trưởng Giáo dục Quốc phòng, Bộ Giáo dục và Đào tạo), theo báo chí Việt Nam, cho rằng: “ Vị trí của môn Lịch sử trong đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục phải được đặt đúng tầm quan trọng của nó. Đó là môn học cốt lõi nhất trong các môn học cốt lõi, phải được hệ thống lại, bổ sung cho đủ nội dung, không thể lồng ghép vào một môn học khác.”

Ông nói: “Nếu không coi trọng lịch sử, chúng ta sẽ nhận lại hệ luỵ không thể lường trước cho chính chế độ, an nguy của đất nước.”

Gọi dự thảo của Bộ GD&ĐT là “ép duyên”, chắp vá, thiếu cơ sở khoa học”, GS Đỗ Thanh Bình, Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, cho rằng: “ Có những vấn đề đặt ra mà những người làm chương trình phải tính toán lại, đừng chỉ vì cố hoàn thành dự án mà để lại hậu quả, sẽ tác động không tốt tới xã hội. Trước hết, chương trình này sẽ dẫn đến hệ lụy làm “teo” môn lịch sử trong trường phổ thông, lớp trẻ không còn biết sự hy sinh của các bậc tổ tiên để có đất nước như ngày nay. Chương trình vừa mới “thai nghén” đã gặp phải nhiều ý kiến tâm huyết trái chiều, liệu khi hoàn thành, đưa vào thực tiễn thì “tuổi thọ” của nó có được lâu dài? Giáo dục không thể là nơi thí nghiệm.”

Vậy ai, hoặc những ai là Tác gỉa của quyết định liều lĩnh cố ý làm lu mờ môn Lịch sử dân tộc?

CHỦ QUYỀN HÒANG-TRƯỜNG SA ĐÂU?

Cũng rất kinh ngạc khi nghe Giáo sư Phan Huy Lê cho biết: “ Trong sách Giáo Khoa lịch sử, địa lý đang lưu hành hoàn toàn chưa đề cập lịch sử xác lập, thực thi và đấu tranh bảo vệ chủ quyền với 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Hội nghị khẩn thiết đề nghị Bộ GD-ĐT bổ sung ngay nội dung về chủ quyền của Việt Nam với 2 quần đảo này, không thể chờ đợi đến khi biên soạn lại SGK – phải vài ba năm sau mới hoàn thành.”

Đề nghị bổ sung sách Lịch sử của HKHLSVN để xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên Hòang Sa và Trường Sa và cuộc chiến chống quân Khmer đỏ ở Tây Nam (miền Nam) đã được đặt ra từ năm 2012, nhưng Bộ Giáo dục vẫn tai điếc thì không biết lỗi tại ai và lệnh không làm đến từ đâu ?

Nhưng nếu là quyết định của Bộ Chính trị thì hành động này phải bị lên án và Quốc hội phải có nhiệm vụ điều tra để trả lời cho dân biết.

Bằng chứng làm ngơ chủ quyền ở Biển Đông của đảng Cộng sản Việt Nam không mới. Tuy vẫn ra rả nói Hòang Sa-Trường sa là của Việt Nam, nhưng hành động thì ngược lại, và được chứng minh trong sách “Những sự kiện Lịch sử Việt Nam-1975-2000” của Viện sử học-Viện Khoa học Xã hội VN.

Cuốn sách do Nhà xuất bản Giáo dục in phổ biến đã không ghi một chữ nào về Trận chiến xâm lược của quân đội Trung Quốc đã chiếm 7 bãi đá ngầm ở Trường Sa ngày 14/03/1988.

Trong khi ấy thì tài liệu của Bách khoa Tòan thư (mở) viết: “Hải chiến Trường Sa 1988 là tên gọi của cuộc chiến trên biển Đông năm 1988 khi Hải quân Quân giải phóng Nhân dân Trung Hoa đưa quân chiếm đóng bãi đáCô Lin, bãi đá Len Đao và bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa. Do ba bãi đá này không có quân đội đồn trú nên Hải quân Nhân dân Việt Nam phải đưa quân ra bảo vệ, đánh trả và cuộc chiến nổ ra vào ngày 14 tháng 3 năm 1988. Phía Việt Nam mất ba tàu vận tải của hải quân Việt Nam, 64 thủy binh Việt Nam đã thiệt mạng. Trung Quốc bị hư hại tàu chiến, thương vong 24 thủy binh. Kể từ đó Trung Quốc đã chiếm đóng bãi đá Gạc Ma và hai nước cùng cho hải quân ra đóng giữ một số đá ngầm khác mà hai bên cùng tuyên bố chủ quyền.

Trong các tài liệu của Hải Quân Việt Nam, sự kiện này được biết đến với tên gọi CQ-88 (Chủ quyền-88).”

Về cuộc chiến ở Hòang Sa giữa Quân đội Việt Nam Cộng hòa và quân Trung Quốc tháng 1/1974 thì sách này chỉ viết vắn tắt: “Ngày 19 tháng Một-1974, Trung Quốc cho hải quân tiến đánh quân ngụy Sài Gòn và chiếm quần đảo Hòang Sa. Ngày 20 tháng Một-1974, Trung Quốc cho máy bay nèm bom xuống ba đảo Hữu Nhật, Quang Anh và Hòang Sa, sau đó quân Trung Quốc đánh chiếm phần phía tây của quần đảo Hòang Sa. Đồng thời Bội Ngọai giao Trung Quốc ra tuyên bố về tình hình quần đảo Hòang Sa để biện hộ hành động của họ.

Đại diện chính quyền Sài Gòn tại Liên Hiệp Quốc gửi Công hàm thông báo hành động xâm phạm chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc tại Hòang Sa cho Hội đồng Bảo an và Tổng Thư ký Liện hợp quốc. Chính quyền Sài Gòn thông báo tình hình Trường Sa cho các bên Định ước Pari và các nước khác trên thế giới.”

Có 74 chiến sỹ Việt Nam Cộng hòa đã hy sinh tại cuộc chiến này, nhưng cuốn sách không nói gì đến họ, coi như họ không phải là “người Việt của phe mình” !
Vì vậy mà dù đã có nhiều tầng lớp nhân dân, Trí thức và cựu đảng viên công khai xuống đường biểu dương và ghi ơn 74 lính VNCH, nhà nước vẫn lờ đi và còn không cho tổ chức truy điệu 64 chiến sỹ đã hy sinh ở Trường Sa vì sợ mất lòng Trung Quốc.

Bách khoa Tòan thư (mở) viết: “Báo chí Việt Nam Dân chủ Cộng hòa không đề cập gì đến việc Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa . Nhà sử học Nguyễn Đình Đầu nhận định về phản ứng của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trước việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa: “Một điều lạ, là trong khi dư luận phản ứng như thế ở miền Nam, mà Việt Nam Dân chủ Cộng hòa không có phản ứng gì.”

Cho đến bây giờ, 41 năm sau trận Hòang Sa, và 27 năm sau trận Trường Sa, nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (hậu thân của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) vẫn chưa dám in sách Sử để xác nhận chủ quyền lãnh thổ ở Hòang Sa và Trường Sa là một nghi vấn sợ hãi Trung Quốc sẽ lật ngửa quân bài nhìn nhận chủ quyền của Trung Hoa trên 2 quầo đào này trong Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi Thủ tướng Chu Ân Lai năm 1958.

Một điều ngạo ngược khác của Dự thảo “Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể” là khi cố tình làm lu mở môn học Lịch sử Dân tộc thì Bộ Giáo dục lại ca tụng Chủ nghĩa ngọai lai Mác-Lênin.

Dự thảo viết: “Nội dung giáo dục phổ thông bảo đảm tinh giản, hiện đại, thiết thực, thực hành, vận dụng kiến thức vào thực tiễn, phù hợp với đặc điểm tâm – sinh lý lứa tuổi học sinh; giáo dục nhân cách, đạo đức, văn hoá pháp luật và ý thức công dân; tập trung vào những giá trị cơ bản của văn hoá, truyền thống và đạo lý dân tộc, tinh hoa văn hoá nhân loại, giá trị cốt lõi và nhân văn của chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.”

Vậy giá trị cốt lõi và nhân văn của những trang sử oai hùng Việt Nam trong công cuộc giữ nước và dựng nước từ thời Hồng Bàng đến nay đã bị Bộ GD&ĐT cất ở xó nào?

Lịch sử cũng có mắt và bất diệt đấy. Không ai có thể bóp méo và xuyên tạc để mất gốc được đâu. -/-

Tích hợp không thể thay thế được, mà phá nát môn Sử!

Phạm Mạnh Hà (GDVN) – Mất đi lòng trung hiếu là mất nước! Mà để mọi người có được lòng trung hiếu ấy, chính là nhờ phải học môn Sử.

LTS: Sau phiên trả lời chất vấn của Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Phạm Vũ Luận trước Quốc hội về việc dạy tích hợp môn Lịch sử, tác giả Phạm Mạnh Hà có đưa ra một số ý kiến phản hồi quan điểm đó của Bộ trưởng.

Ngày 12/10/2015, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã đăng bài viết “Học sử đâu phải để “kiếm ăn”, không học sử là bất trung, bất hiếu”, phản ánh vai trò lớn lao của môn sử đối với sự sinh tồn của một dân tộc.

Tuy nhiên đến ngày 16/11/2015 qua bản tin “Bộ trưởng Phạm Vũ Luận nói gì về việc dạy tích hợp môn Lịch sử?“, được biết Bộ vẫn bảo lưu quan điểm đưa môn Sử vào các phần tích hợp với các môn khác.

Bộ trưởng đưa ra những dẫn chứng để bảo vệ cho quan điểm tích hợp môn Sử là: Qua việc tích hợp vào các môn khác thì môn Sử được học nhiều tiết hơn nên được coi trọng hơn chứ không phải bị xem nhẹ đi như dư luận gay gắt.

Và theo lý lẽ của Bộ trưởng thì các môn học khác cũng đều có phần dạy về lịch sử cho nên không cần để môn Sử đứng độc lập như trước nữa để tránh trùng lặp kiến thức sử.


Tích hợp không thể thay thế được, mà phá nát môn Sử!

Xem xét kĩ phần trả lời của Bộ trưởng, người viết bài này nhận thấy cần phải có ý kiến phản hồi lại các lập luận này của Bộ trưởng như sau:

Trước hết, Bộ trưởng phải thừa nhận rằng qua việc tích hợp thì bản thân môn Sử đã bị biến mất khỏi vị trí đứng độc lập của nó như vị trí đứng độc lập của các môn khác như Văn, Toán,…

Và khi tích hợp môn Sử vào các môn khác thì môn Sử đã bị chia vụn ra để đem lắp ráp (tất nhiên là không thể đầy đủ được) vào các môn khác chỉ để làm nhiệm vụ giải thích cho hoàn cảnh ra đời của các phần kiến thức trong các môn học khác, tức là khi tích hợp thì môn Sử chỉ để phục vụ cho việc làm sáng tỏ thêm các môn học khác.

Như vậy qua những bằng chứng đó đã chứng minh môn Sử đã chính thức bị khai tử khỏi vị trí độc lập của nó khi đem nó tích hợp ở các môn khác, phục vụ các môn khác, đó là điều Bộ trưởng không thể phủ nhận được.

Và tất nhiên như vậy thì làm gì có chuyện môn Sử được coi trọng hơn trước như lập luận của Bộ trưởng?

Trái lại, môn Sử đã bị coi có cũng như không, cũng đồng nghĩa với việc biết bao nhiêu công lao vĩ đại của bao thế hệ tiền nhân xây dựng và bảo vệ nên đất nước này bằng cả biết bao núi xương sông máu bị thế hệ ngày nay ngoảnh mặt lờ đi không muốn biết đến.

Tiếp đến, phải khẳng định rằng bản thân môn Sử được lập nên còn có mục đích là để tìm hiểu quy luật vận động của xã hội loài người, điều này hẳn Bộ trưởng cũng biết rõ.

Mà để người ta hiểu được quy luật vận động đó của lịch sử, thì môn Sử phải có hệ thống kiến thức độc lập liền mạch phản ánh xuyên suốt từ thời sơ khai của con người cho đến nay.

Thế cho nên khi đem cái hệ thống xuyên suốt liền mạch đó của môn Sử cắt vụn ra lắp ráp rời rạc (tất nhiên không thể đầy đủ được) vào các môn học khác thì làm sao người học có thể nắm được quy luật vận động của lịch sử ?

Tuy rằng theo giải thích của Bộ trưởng là mỗi lĩnh vực của lịch sử như Văn, Toán,… đều có môn học mô tả lịch sử hình thành, nhưng như thế đâu có nghĩa là các môn học phản ánh được đầy đủ sự ra đời của loài người kể từ buổi sơ khai khi mà có những lĩnh vực của từng môn học xuất hiện rất muộn hơn sự ra đời của loài người.

Và còn lĩnh vực chính trị nữa, thì làm gì có môn học nào ở phổ thông phản ánh được lịch sử hình thành thay thế cho môn Sử chính thống được?

Như vậy bằng chứng này đã cho thấy môn Sử bị phá hoại như thế nào khi đem tích hợp vào các môn khác. Đó là sự thật không ai có thể biện minh được!

Vì vậy, từ những căn cứ làm sáng tỏ như trên, bài viết này có đủ cơ sở khẳng định: Riêng đối với môn Sử, thì ngoài việc để ghi nhớ công lao của các thế hệ tiền nhân đi trước mà có ý thức bảo vệ Tổ quốc, còn do bản chất của nó là để người học tìm hiểu về quy luật vận động của xã hội loài người, cho nên không thể triệt tiêu nó đi khỏi vị trí độc lập của nó để đem cắt vụn nó ra tích hợp nó vào các môn học khác được.

Môn Sử bắt buộc phải là môn độc lập để đảm bảo hệ thống kiến thức liền mạch xuyên suốt của nó.

Đối với các môn khác có các phần kiến thức cần giải thích về hoàn cảnh ra đời, thì chỉ nên chú thích là xem phần lịch sử tương ứng trong sách lịch sử để tránh diễn giải lại thay cho môn Sử gây trùng lặp kiến thức.

Về cái cần đổi mới với môn Sử, thì đó là nội dung giảng dạy cần chú ý rút ra các bài học lịch sử quý báu để người học thấy được ý nghĩa của môn Sử trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay, từ đó mà có những vận dụng sự thành công trong lịch sử cũng như tránh được lặp lại các thất bại trong lịch sử.

Đồng thời phải nêu bật lên được ý nghĩa công lao, sự hi sinh xương máu của các thế hệ đi trước ở từng giai đoạn của lịch sử để người học ghi nhớ công ơn các thế hệ đi trước, nhận thức được sâu sắc giá trị của mảnh đất nơi mình đang sống mà có ý thức quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.

Đó mới là đáp án đúng đắn cho bài toán cải cách về môn Sử, thưa Bộ trưởng. Và cũng cần phải chuyển tới Bộ trưởng thông điệp sau:

Đất nước này còn tồn tại được đến ngày nay là nhờ có lòng trung hiếu của biếtbao thế hệ đối với tổ tiên đã có công gây dựng gìn giữ đất nước. Cho nên: Mất đi lòng trung hiếu là mất nước! Mà để mọi người có được lòng trung hiếu ấy, chính là nhờ phải học môn Sử.

Khi nghe tin CSVN bỏ môn Lịch sử
Babui (Danlambao)

Bỏ sử Việt Nam học sử Tàu
Tiến nhanh tiến mạnh tiến cho mau
Anh hùng dân tộc giờ cân ký
Lịch sử như đồng nát với thau

Bỏ tiếng An Nam học tiếng Tàu
Từ đây dân Việt khỏe như trâu
Sáng tiếng Quảng đông chiều Quan thoại
Tiếng Việt nhập kho để kéo cày

Bỏ ăn nước mắm chấm xì dầu
Thay mùi đổi vị có sao đâu
Cá tôm đâu nữa mà làm mắm
Biển đảo bán rồi tắm nước sông

Bỏ mặc áo dài thay xường xám
Bỏ luôn xường xám mặc quần da
Ở truồng cho chệt tha hồ lựa
Xem mặt bác hồ tựa lá đa

Bỏ luôn hộ chiếu cho người lạ
Không hộ không hồ chỉ có mao
Đất nước giờ này là của chệt
Mặc áo No-U sẽ ủ tờ

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s